Ân thù kiếm lục - Hồi 28

Ân thù kiếm lục - Hồi 28

Phá Vân Chấn Thiên Bút

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 593140 lượt xem

loading...

Vạn lão phu nhân đã đến bên cạnh kỵ sĩ bị đường dây quấn cổ kéo ngã xuống đường.
Bà chụp người đó, đưa ra trước ngực bà.
Thiên Thượng Phi Hoa Lãnh Băng Tuyết hét :
- Buông hắn ra!
Vạn lão phu nhân vờ như chẳng nghe, bật cười khanh khách :
- Ta cứ tưởng là ai? Không ngờ lại là Lãnh thiếu trang chủ. Cái ngày tròn trăng chưa đến sao Thiếu trang chủ lại vội vã thế? Hẳn phải có một lý do gì chứ?
Đôi mắt sâu mày rậm, che khuất đôi mắt càng tạo thêm cái vẻ sâu hơn, mắt sâu là vẻ lạnh lùng quá hiện rõ, một gương mặt có đôi mắt đó dĩ nhiên không một nét nhỏ cảm tình, Lãnh Băng Ngư buông gọn :
- Không buông tay ta giết chết!
Vạn lão phu nhân không nao núng mà cũng chẳng giận.
Bà cười, nụ cười làm cho gương mặt của bà từ từ hiền dịu vô cùng, đôi tay vẫn còn giữ chặt kỵ sĩ kia.
Bà ôn tồn đáp :
- Lãnh thiếu trang chủ giận dỗi làm chi cho khổ? Tuy già có chỗ không phải thật đấy, song Thiếu trang chủ cũng nên thương xót già, già tịch mịch cô đơn quá mà! Già tịch mịch, nên nghe có ai nhắc nhở đến con trai già, già phải xúc động, già muốn biết mặt cái người nhắc nhở đến con già, chỉ có thế thôi!
Bà có cái giọng nói dịu hiền quá, sự tình bà đề cập lại dễ gây xúc cảm, còn ai không thương xót bà?
Lãnh Băng Ngư cười lạnh :
- Cái người trong tay bà đó, chỉ là một tráng đinh, bất cứ phút nào, trong trường hợp nào, cũng có thể hy sinh cho tôi, bà đừng tưởng là nắm được hắn trong tay rồi là uy hiếp được tôi, vô ích!
Vạn lão phu nhân đảo mắt nhìn quanh, vụt rung giọng kêu lên :
- Trời ơi! Sao lại có rất nhiều nam nhân đứng bao quanh nhìn, thản nhiên nhìn mà chẳng một ai can thiệp cứu già? Dù các vị không nghĩ đến già, cũng phải nghĩ đến con trai của già chứ?...
Phan Tế Thành bước tới một bước, đối diện với Lãnh Băng Ngư vòng tay điểm một nụ cười xã giao :
- Lãnh thiếu trang chủ châm chước cho, lão bà ấy là thân mẫu của Vân Mộng đại hiệp Vạn Tử Lương, vì Vạn đại hiệp, Thiếu trang chủ nên nương tay cho lão bà.
Lãnh Băng Ngư lạnh lùng :
- Ngươi là ai?
Phan Tế Thành điềm đạm trên lễ độ :
- Tại hạ là Phan Tế Thành.
Lãnh Băng Ngư nhướng cao đôi mày, cất giọng oang oang :
- Nghe nói Phan Tế Thành ngoài cái tánh phong lưu ra, còn biết trọng nghĩa khí, còn là một hảo hán nhiệt khí bừng bừng...
Lãnh Băng Ngư dừng lại đó chưa vội tiếp.
Phan Tế Thành hoang mang chẳng hiểu lời nói đó, ngụ cái ý tán dương hay hàm chứa một sử mỉa mai.
Trong niềm hoang mang đó, y giật mình, rồi nở nụ cười gượng :
- Không dám...
Y muốn nói là không dám nhận những lời khen tặng, song có đúng là những lời khen tặng chăng?
Nếu chỉ là những lời mỉa mai, thì còn chi bẽ bàng cho y bằng?
Lãnh Băng Ngư cao giọng tiếp :
- Phan Tế Thành! Ta kính trọng ngươi là một bậc hảo hán. Do đó ta chẳng cần giấu ngươi, ta hạ sơn lần này không ngoài cái việc hội họp tại Thái Sơn sắp tới. Ta chú ý đến cái gã Vạn Tử Lương mà ta cho rằng chỉ là một tên man trá, tham danh cầu lợi, chẳng có thực tài, ta muốn cùng gã đó định quyết thư hùng. Giờ đây, chưa gặp Vạn Tử Lương ta lại gặp mẹ gã, mẹ gã lại xúc phạm đến người trong bổn trang, ta làm sao buông tha cho mụ ấy được chứ? Ta khuyên ngươi nên nép qua một bên đường, nhường lối cho ta hỏi tội mụ già đó. Có như vậy, hòa khí giữa ta và ngươi mới được trọn vẹn...
Phan Tế Thành trầm giọng :
- Vạn Tử Lương suốt đời lấy sự chân thành hiền hậu đối xử với thế nhân, còn Liên Thiên sơn trang là một cơ sở biệt lập hẳn với dòng đời, song phương làm gì có va chạm đến nhau, mà Thiếu trang chủ có ý phẫn hận Vạn đại hiệp như thế?
Lãnh Băng Ngư cười lạnh :
- Đối xử chân thành, đôn hậu với người đời!.... Hừ!.... Hừ!.... Nhị đệ của ta là Ngư Truyền Giáp lại bị cái tên man trá xảo quyệt Phương Bửu Ngọc nào đó đánh bại! Cái tin phao truyền đó gây thương tổn thanh danh của nhị đệ ta như thế nào, hẳn ngươi cũng ước độ được chứ? Hừ!
Một con người buông lung dã tâm như Vạn Tử Lương, ngươi lại tán dương là chân thành, đôn hậu?
Phan Tế Thành giật mình lẩm nhẩm :
- Việc đó... thì...
Y ấp úng bởi y không tìm ra một lời nói nào khả dĩ hợp lý, đúng như cái ý của y.
Trong hiện tình, những sự liên quan về Phương Bửu Ngọc đều cầm như vụ án không cáo trạng, bởi không cáo trạng, công đạo chưa nói lên tiếng nói quyết định, dù vậy, vụ án vẫn làm sôi động quần hùng, có nhiều ý kiến tương phản, nhưng ý kiến thuận lợi cho Phương Bửu Ngọc rất ít, ý kiến bất lợi thì nhiều mà luôn luôn thiểu số phải thua đa số, do đó, những người có một vài thiện cảm với Phương Bửu Ngọc muốn biện bạch cho chàng cũng chẳng dám lên tiếng, ngại xúc nộ phần đông.
Phan Tế Thành ở trong số người hoài nghi, sự hoài nghi của y không do thiện cảm, bởi y chẳng hề quen biết Phương Bửu Ngọc, hoài nghi vì chẳng có một bằng chứng xác đáng, buộc tội Phương Bửu Ngọc y hoài nghi vì có một công tâm cái gì chưa rõ rệt, mà y chưa hề có thái độ đối với cái đó.
Cho nên Lãnh Băng Ngư chỉ tài hành vi của Vạn Tử Lương qua vụ án không cáo trạng của Phương Bửu Ngọc, y chẳng biết phải đáp ứng như thế nào.
Và y do dự thành ra ấp úng :
Vạn lão phu nhân là con người đa trá. Giả sử có hạ thấp danh dự của đứa con duy nhất mà bà thoát nạn được, bà cũng chẳng từ, bà có thể làm được những gì hơn nữa, cốt sao bà được an toàn thì thôi.
Trên giang hồ, hào kiệt sợ bà như rắn độc, trái lại ai ai cũng hâm mộ hành vi của con trai bà.
Nghe Lãnh Băng Ngư phê bình con trai, bà cao giọng thốt oang oang :
- Nó là đứa con bất hiếu, nó sống bên cạnh bằng hữu, chi chuyên lợi dụng bằng hữu, kẻ nào không xu phụng nó, không làm lợi cho nó, nó loại trừ ngay. Chính già là mẹ đẻ của nó, nghịch ý nó là nó từ bỏ liền.
Trời ơi! Con mà từ mẹ, trời đất nào dung? Người mà lợi dụng bằng hữu, xã hội nào dung? Nó là đứa con bất hiếu, nó là đứa bạn bất nghĩa, già đẻ nó ra, già hối hận quá! Nó ở đâu hiện giờ, hở Thiếu trang chủ? Mau mau đưa già đến đó, già sẽ dùng chiếc gậy này, đập lên đầu nó, giết nó chết đi! Thà già đắc tội với vong linh cha nó, chứ già không thể dung dưỡng nó làm thiên hạ chửi lên đầu già!
Gã đại hán đang bị bà chế ngự trong tay tuy không cử động được, vẫn nói được, y không hề tỏ lộ sợ hãi, nghe bà nói thế bật cười lạnh thốt :
- Bà muốn gặp Vạn Tử Lương? Y ở phía trước kia. Sợ y lại đi nơi khác, nên Thiếu trang chủ tôi mới vội vã như thế này!
Vạn lão phu nhân đảo mắt nhìn quanh, đột nhiên buông tay ra.
Bà chống gậy, bước đến trước mặt Lãnh Băng Ngư, cười nhẹ :
- Đi! Thiếu trang chủ! Chúng ta cùng đi, đi tìm cái tên súc sanh đó, già sẽ trị tội nó, cho Thiếu trang chủ đỡ tức uất.
Trên đời này, có ai tưởng là mẹ bỏ con, nghe người ta chỉ trích con mình mà không giận, trái lại còn hân hoan là khác?
Cho nên, thấy thái độ của Vạn lão phu nhân, Lãnh Băng Ngư không khỏi giật mình.
Y nhìn sững bà, rồi điểm một nụ cười.
Dù muốn đổ cái oán hận do Vạn Tử Lương gây cho y lên trên đầu người đã đẻ ra Vạn Tử Lương, Lãnh Băng Ngư cũng không còn làm được việc đó, bời bà ta đã biểu đồng tình với y rồi.
Tên gia nhân đã được giải nạn, dắt ngựa đến cho y.
Y trầm ngâm một chút, vụt nhảy lên yên ngựa, thúc gối vào hông ngựa vọt đi ngay.
Vạn lão phu nhân mỉm cười.
Trong khi đó, tên gia nhân của Liên Thiên sơn trang cũng đã lên lưng ngựa, sắp sửa theo chủ.
Vạn lão phu nhân điểm đầu gậy xuống đường, nương đà nhảy lên lưng ngựa của tên gia nhân, gạt tay hất hắn xuống đường, bật cười ha hả :
- Tuổi trẻ sức lực dồi dào, phải nhường ngựa cho những người già!
Cứ chạy bộ theo, chẳng sao đâu!
Tên gia nhân sững sờ, nhìn theo bóng Vạn lão phu nhân, dở khóc, dở cười.
Tuy nhiên, hắn sực nhớ lại hiện cảnh, vội hét to :
- Lão phu nhân nghe đây, Vạn Tử Lương hiện ở tại Khoái Tụ viên phía trước đó. Đừng lầm địa điểm!
Phan Tế Thành bước tới vỗ tay lên vai hắn :
- Sao ngốc thế, mất ngựa rồi, cứ đứng đờ tại đó sao? Còn con ngựa nơi cỗ xe kia, sao chẳng mở dây nó ra mà cỡi?
Tên gia nhân à lên một tiếng, làm y lời Phan Tế Thành liền.
Khoái tu viện nằm trên con đường ngược chiều về Đông Nhạc Thái sơn, quần hùng tuy nóng đến Thái Sơn, song nghĩ lại thời gian còn thừa, chẳng vội gì đến đó, vả lại, tính hiếu kỳ sôi động, họ muốn biết sự tình giữa Lãnh Băng Ngư và Vạn lão phu nhân, Vạn Tử Lương sẽ diễn tiến như thế nào, họ cùng chuyển hướng hành trình, trở lại Khoái Tụ viên.
* * * * *
Khoái Tụ viên nằm tại ven sông, nơi bờ Nam, kiến trúc không có quy mô to lớn, song là một nơi hữu danh trên giang hồ.
Đã là viện, thì tự nhiên có hoa, có cây, có cỏ, điều đó chẳng lã lắm.
Nhưng nơi đây, có vô số thủy tạ, lương các, giả sơn lại có cả một khu rừng nhỏ mát mẻ vô cùng, lại có cả thuyền nhẹ, thuyền nặng, đáp đúng ý muốn của nhiều hạng người.
Danh viên tức nhiên phải có danh chủ, bởi khu viên nào thu hút được sự chú ý của người, hoặc giả do nơi cảnh trí đẹp của chính nó, hoặc giả nơi danh vọng của chủ nhân.
Khoái Tụ viên cũng không ngoài công lệ đó, hơn thế nữa, Khoái Tụ viên gồm đủ hai yếu tố thu hút sự chú ý của khách giang hồ, bởi chủ nhân là tay hữu danh trong võ lâm mà cảnh trí cũng đẹp chẳng khác nao một nơi danh thắng.
Cái đẹp ở đây không huy hoàng tráng lệ như một số trang viên rải rác khắp mười ba tỉnh của hai vùng Nam Bắc, mà cái đẹp do nơi thích hợp với con người của mọi giới.
Bất cứ ai khó tính đến đâu, cũng tìm được ở đây một vài thỏa mãn, người ưa thủy tú có sông dài, người thích sơn kỳ có đồi cao, người ham săn bắn có rừng dại, người chuộng trăng lên có vườn hoa để đặt bàn rượu.
Chủ nhân Khoái Tụ viên là Ký bình khách Tề Tinh Thọ, dĩ nhiên là một nhân vật hữu danh trên giang hồ.
Nơi đây kể như là một chốn dừng chân của Tề Tinh Thọ thỉnh thoảng y đặt một du yến đả đăng bằng hữu qua những cuộc phiêu lãng sông hồ, nơi đây là một tư sản của y, nhưng chẳng phải là chốn cư sở thực sự của y.
Hôm đó...
Bên cạnh hòn giả sơn, trong rặng rừng trúc có một người, tay chấp sau lưng, dáng đi ung dung, đôi mắt sáng ngời, đang bách bộ tới lui từ rừng trúc đến giả sơn, từ giả sơn đến rừng trúc.
Nơi đó có ánh đèn.
Nhưng ngoài ánh đèn, xa xa khắp chốn Đông Tây Nam Bắc, đều có bóng người hoặc hai, hoặc ba, hoặc nhiều hơn từng nhóm, từng nhóm quy tụ nhau.
Những nhóm người đó không gợi chuyện người trong nhóm mà cũng chẳng gợi chuyện với người trong nhóm khác.
Tất cả đều giương tròn mắt nhìn người đi đi lại lại từ trúc lâm đến giả sơn, rồi từ giả sơn trở lại trúc lâm.
Xa xa trong một khu viên đầy hoa thơm, cỏ lạ, có một bóng người khác.
Người vận áo xanh, đội mão đỏ, đang ngây người nhìn hoa rụng, nhìn đến xuất thần.
Thỉnh thoảng người đó cũng ngẩng mặt trông sang người đang bách bộ.
Song, người đang bách bộ chẳng nhìn vào hướng nào cả, dáng đi ung dung, thần sắc thì ngưng trọng, chừng như nặng suy nghĩ về một vấn đề gì...
Đột nhiên một người xuất hiện, hoảng hốt kinh hoàng, hấp tấp không rõ từ đâu chạy đến vượt qua chiếc cầu bằng đá, thẳng đến một con thuyền hoa lệ có đèn sáng huy hoàng.
Người đó chạy đi, vội vàng, bộ pháp phải gây nên tiếng động. Sự im lặng nơi rừng trúc bỗng chốc bị phá tan.
Khu rừng trúc không còn im vắng qua tiếng động của người đó, mà cảnh hoan lạc tại con thuyền hoa lệ cũng bị ảnh hưởng vài phần.
Trên thuyền, chủ nhân Khoái Tụ viên là Tề Tinh Thọ đang có mặt.
Y cau mày, trầm giọng hỏi :
- Việc gì mà làm náo loạn cả lên thế?
Người chạy đến là một thiếu niên, dừng chân lại, thở dốc, hắn không chờ khỏe người, hắn vừa thở, vừa đưa tay chỉ ra một phía, vừa hấp tấp thốt :
- Có một... một... vị.... đại anh hùng đến!
Tề Tinh Thọ mặt đỏ như trùng táo, càng đỏ hơn, đỏ vì giận, và qua cơn giận, hàm râu y rung rung, y gắt :
- Ngày ngày, có biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt, từ bốn phương đổ về đây, nào có phải là việc lạ? Ngươi rối lên như thế là nghĩa gì?
Người sắp đến đây là ai, mà ngươi hoang mang hấp tấp như vậy?
Thiếu niên ấp úng :
- Nhưng... nhưng người này... không như các người khác...
Tề Tinh Thọ cao giọng :
- Người đó là ai? Có gì khác lạ hơn quần hùng?
Thiếu niên càng ấp úng hơn vì sợ hãi :
- Người đó... là người... mà sư phó thường đề cập đến. Người đó là Trang chủ Liên Thiên sơn trang, người đó là Thiếu thượng phi hoa Lãnh Băng Ngư...
Tề Tinh Thọ chợt biến sắc.
Vô hình trung, y đưa tay sờ vết sẹo nơi mặt.
Cử động đó nói lên một sự tình, chẳng cần gì Tề Tinh Thọ nói ra sự tình, những người hiện diện nhìn qua cử động đó cũng hiểu ngay.
Vết sẹo trên gương mặt của y phải là một lưu niệm của Thiên thượng phi hoa Lãnh Băng Ngư, vết sẹo càng cũ, sự lưu niệm càng ngược thời gian lâu hơn...
Lưu một vết sẹo nơi mặt y, tức nhiên Lãnh Băng Ngư lưu mạng sống cho y đến bây giờ.
Và, cái việc lưu các vết sẹo đó, Tề Tinh Thọ nghĩ sao? Ân hay oán?
Ký bình khách Tề Tinh Thọ, từ ngày nhận lãnh vết sẹo đến nay cảm kích Lãnh Băng Ngư phi thường, mà lắm lúc cũng oán hận Lãnh Băng Ngư vô tưởng.
Phân vân trước hai ý niềm ân và oán đó, Tề Tinh Thọ sau một thời gian lâu, chưa dứt khoát được thái độ.
Và sự phân vân đến hôm nay là vẫn còn...
Trước tin báo cáo của thiếu niên, y ngây người một lúc, sau cùng thở dài :
- Được! Cứ thỉnh vào!
Nhưng y vừa dứt tiếng, ngẩng đầu lên thấy một bóng người hiện ra trước mặt.
Người đó chính là Thiên Thượng Phi Hoa Lãnh Băng Ngư.
Tề Tinh Thọ vội bước ra khỏi khoang thuyền, miệng điểm một nụ cười xã giao, tay vòng tròn lễ độ thốt :
- Lãnh huynh từ xa đến, tại hạ chẳng hay biết, thành trễ tiếp nghênh...
Lãnh Băng Ngư lạnh lùng :
- Giữa hai chúng ta, chẳng có gì bắt buộc khách khí với nhau. Ta đến đây vì có việc mà đến, đến để hỏi ngươi một vài điều rồi lại đi, đến đơn giản như vậy chứ chẳng phải đến để làm sống lại sự tình ngày nào.
Ta hỏi ngươi, Vân Mộng đại hiệp Vạn Tử Lương và bảy người đại đệ tử bảy môn phái lớn, có ở tại khu viên này chăng?
Tề Tinh Thọ giật mình :
- Vạn đại hiệp? Vạn đại hiệp đến đây từ lúc nào?... Lời truyền thuyết đó không đúng sự thật rồi, Lãnh huynh! Có lẽ Lãnh huynh nghe lầm chăng?
Lãnh Ngư Băng trầm giọng :
- Thiên hạ lừa dối ta để làm gì?
Bỗng, một người từ trong một góc tối cao giọng thốt vọng ra :
- Thật sự, Vạn Tử Lương chưa đến đây, nhưng trong số bảy đại đệ tử thì có người đã có mặt tại đây rồi. Lãnh thiếu trang chủ đừng để mắc lừa Tề Tinh Thọ đấy!
Lãnh Băng Ngư cười lạnh, giương tròn mắt nhìn Tề Tinh Thọ, bĩu môi :
- Có lẽ bảy đại đệ tử đó đồng một mẫu người như Phương Bửu Ngọc chăng? Hừ, cái bọn hữu danh vô thực! Nghe nói ta tìm chúng, là chúng lủi như chuột, lủi trước mất rồi! Chúng cũng thính tai, thính mũi lắm đấy!
Tề Tinh Thọ tránh ánh mắt của Lãnh Băng Ngư, gượng nở một nụ cười :
- Kẻ nào đó, có ác ý nói như vậy thôi, chứ làm gì bảy đại đệ tử...
Một người từ trong thuyền vọt nhanh ra, trầm giọng thốt :
- Nhất định có người trong số bảy đại đệ tử ở đây! Giả như có thật như vậy, thì Thiếu trang chủ sẽ làm sao?
Người đó có đôi mày lưỡi kiếm, từ đôi mày đó sát khí luôn bốc bừng, chừng như trời sanh ra người đó là để tìm thiên hạ gây sự.
Nhưng, người đó có cái tên phản ngược lại.
Người đó là đại đệ tử phái Hoài Dương, họ Dương, tên Bất Nộ, một trong bảy đại đệ tử.
Y vẫn nhanh nhẹn như ngày nào, nhưng nhìn kỹ, hẳn thấy rõ làn da mặt y hơi vàng, thần sắc có phần nào tiều tụy.
Đôi mắt cũng mất ánh sáng.
* * * * *
Người đang bách bộ bên rừng trúc, vừa trông thấy Dương Bất Nộ xuất hiện, niềm khích động bừng lên nơi ánh mắt, hòa lẫn với vẻ thống khổ vô cùng.
Y bước tới vài bước, song lui lại liền về vị trí cũ, rồi đứng tại đó một phút, lại tiến tới, rồi lùi, do dự như thế một lúc lâu.
Muốn rời nơi đó, có lẽ để đến thuyền hoa mỹ, nhưng chừng như có cái gì cầm chân y lại đó, mãnh liệt hơn ý muốn, thành thử chân vừa giở lên, bị một sức hút rịt xuống liền, nhiều phút giây trôi qua, y vẫn còn nguyên tại chỗ.
Nơi thuyền hoa mỹ Lãnh Băng Ngư hỏi :
- Bảy đại đệ tử, chỉ có mỗi một mình ngươi hiện diện tại đây?
Dương Bất Nộ cao giọng :
- Một Dương Bất Nộ cũng thừa sức đối phó với gã cuồng đồ như ngươi!
Lãnh Băng Ngư cười lạnh :
- Được lắm! Ta chẳng mong gì hơn là được xem bí học của phái Hoài Dương như thế nào. Chừng như phái đó từ bao lâu nay hãnh diện với giang hồ bởi một vài thế chụp theo lối chim ưng vấu mống.
Nhếch một bên vai, đầu vai nhô lên, Lãnh Băng Ngư chớp cánh tay đối chiếu bàn tay đặt lên đầu cánh bút.
Một tiếng vút khẽ rợn người vang lên. Chiếc Phá Vân Chấn Thiên bút đã sẵn sàng trong tay y, ứng phó với mọi tấn công bất ngờ.
Kỳ Bình Khách Tế Tinh Thọ đảo bộ bước tới, đứng chắn trước Dương Bất Nộ, đối diện với họ Dương chứ chẳng phải với Lãnh Băng Ngư, vừa khẩn cấp vừa thấp giọng :
- Mạc đại hiệp, Vạn đại hiệp đều vắng mặt, các hạ động thủ thế nào được?
Thay vì thấp giọng như Tề Tinh Thọ, Dương Bất Nộ lại cất tiếng oang oang :
- Bởi vì những người đó vắng mặt, nên Dương Bất Nộ này phải xuất thủ. Nếu tại hạ không xuất thủ, thì còn ai xuất thủ?
Tề Tinh Thọ rung rung giọng :
- Nhưng... hiện giờ... nội lực của các hạ kém giảm rõ ràng, làm thế nào chi trì một cuộc đấu? Mà cuộc đấu này, hẳn phải là khủng khiếp?
Dương Bất Nộ hừ một tiếng, không đáp lời Tề Tinh Thọ.
Đưa tay xô Tề Tinh Thọ qua một bên, y tiến tới trước mặt Lãnh Băng Ngư.
Y bước những bước chân trịnh trọng, như dò từng tấc khoảng cách, lòng ngực y phồng lên xọp xuống, chẳng rõ do niềm khích động hay do một cố gắng nào trong cơ thể của y chưa phục hồi nguyên trạng.
Cái cảnh của y hôm nay, chẳng khác mảy may cái cảnh của Phương Bửu Ngọc ngày nào, trước khi giao thủ với Âu Dương Thiên Kiều.
Y biết rõ bước tới một bước là đi vào chỗ bại, giao thủ với Thiên Thượng Phi Hoa Lãnh Băng Ngư trong tình cảnh này là cầm chắc cái bại trong tay.
Nhưng vì danh dự mà giao đấu, danh dự của một người cũng như danh dự của đồng đội, thà chết một người, chẳng khi nào sợ một người chết mà đẻ danh dự toàn đội tiêu ma.
Cho nên Dương Bất Nộ không còn chọn lựa cách nào khác hơn, cái khổ của y hiện tại là biết mình bước tới một bước tức nhiên đi vào chỗ bại, bại là chết, vẫn phải đi như thường.
Thì, cái vẻ trịnh trọng của y chẳng thể do sự khiếp hãi mà có lẽ tham sanh mà có.
Vẻ trịnh trọng đó tựu trung phát xuất từ sự suy nhược nơi y, nhìn vào màu da vàng tái của y cũng thấy rõ cơ thể của y chẳng được bình thường.
Lãnh Băng Ngư lùi lại nửa bước, trầm lạnh giọng thốt :
- Thử vũ khí đi!
Dương Bất Nộ lắc đầu :
- Ưng trảo lực của phái Hoài Dương gặp cái gì cứng rắn cũng đâm lủng như thường, gặp cái gì mà người đời cho là vô địch, vẫn khắc chế được như thường. Dùng Ưng trảo lực, hơn dùng bất cứ vũ khí nào, hà huống trong tay ngươi chỉ có một cán bút của một thư sinh nghèo khổ.
Lãnh Băng Ngư không phẫn nộ.
Y nhìn sững Dương Bất Nộ, nhìn như một quái vật sanh bình y chưa trông thấy, nhìn một lúc lâu, y bật cười lớn, cười cuồng dại.
Y không phẫn nộ, song y cười ngạo nghễ, thành Dương Bất Nộ phẫn nộ.
Dương Bất Nộ cao giọng :
- Hảo thủ giao đấu phải thành tâm, phải chánh ý, chuyên nhất, tụ thần tập trung ngươn khí, có như thế, đấu chí mới mãnh liệt, mới kiên trì. Ngươi dám buông tiếng cười cuồng ngạo như thế, hẳn là ngươi khinh địch, ngươi xem thường ta chăng?
Lãnh Băng Ngư ngưng bặt tràng cười, ngẩng mặt đáp :
- Ta từng nghe, Dương Bất Nộ, đại đệ tử phái Hoài Dương là con người cương mãnh, chánh trực quang minh, một mẫu người rất hiếm trong thiên hạ, giờ đây đối diện với con người đó, ta nhận ra... ha ha... ha ha...
Tràng cười đã tắt, nhường cho câu nói, câu nói buông xong tràng cười liền bật lên ngạo nghễ hơn lúc đầu.
Dương Bất Nộ hét :
- Ngươi nhận thấy làm sao?
Lãnh Băng Ngư lại ngưng bặt tiếng cười :
- Ta nhận thấy làm sao? Ta nhận thấy họ Dương chỉ là một gã đầu cơ chực dịp để hiển lộng cái trí xảo, thực hiện cái xảo để chiếm tiện nghi, không hơn không kém!
Gương mặt vàng vụt ửng đỏ lên, mắt trừng to, Dương Bất Nộ quát :
- Ngươi lặp lại những gì vừa nói đó cho ta nghe xem?
Lãnh Băng Ngư so hai vai cười lạnh :
- Ngươi có biết chăng, chiếc Phá Vân Chấn Thiên bút của ta có hiệu dụng phi phàm? Ngươi đầu cơ, ngươi dùng cái xảo dối đối phó với địch, bởi ngươi biết vũ khí của ta vô song, ngươi không dùng vũ khí, tức nhiên gián tiếp bắt buộc ta phải bỏ vũ khí, dùng tay không giao đấu với ngươi. Ngươi tránh được cái lợi hại của một vũ khí phi phàm. Ta biết ngươi ngán sợ Phá Vân Chấn Thiên bút của ta. Bởi quá sợ, ngươi dùng tay không! Ngươi khoa trương Ưng trảo lực của phái Hoài Dương, cốt để tạo tấm bình phong che giấu cái trí xảo của ngươi!
Dương Bất Nộ gầm lên như hổ dữ, hoành tay chụp chuôi thanh Quỷ đầu dao của một người đứng cạnh đó, thanh đao giắt nơi sườn của người đó, chạm vào vỏ, kêu một tiếng xoảng rợn rùng.
Y vung thanh đao một vòng, rít gió vùn vụt, đoạn hét lớn :
- Vô luận là ngươi sử dụng vũ khí gì, ta bất cần hiểu! Cứ vào, vào đi, ta sẵn sàng đây!
Lãnh Băng Ngư cười ròn :
- Thế thì hay! Cho ngươi biết trong vòng mười chiêu, ta sẽ đánh bay thanh Quỷ đầu đao đó! Nhớ mười chiêu thôi nhé, nhất định không quá số đó đâu! Cho ngươi biết bắt đầu từ giờ phút này, đừng lạm dụng hai tiếng anh hùng nữa! Là cát bụi, ngươi hãy trở về với cát bụi! Giang hồ không phải là nơi hạng người như ngươi tìm được một chỗ đứng!
Hoành ngang chiếc Phá Vân Chấn Thiên bút trước ngực, Lãnh Băng Ngư bước tới một bước trầm giọng thốt :
- Xong! Xin mời!
Dương Bất Nộ không thể chờ lâu.
Tiếng “mời” vừa dứt âm thanh, y vung tay liền. Thanh Quỷ đầu đao chớp lên một vệt sáng xé gió bay sang Lãnh Băng Ngư.
Vệt sáng đó có mãnh lực chẻ núi thành hai phiến.
Đường đao đó, gấy nên một luồng bình luận giữa quần hùng.
Tất cả thở dài, có người buột miệng lẩm nhẩm :
- Đao pháp chẳng phải là sở trường của phái Hoài Dương, tại sao Dương Bất Nộ đánh ra một chiêu thức hầu như áp đảo tất cả đao pháp trên giang hồ?
Người vừa lẩm nhẩm chính là sở hữu chủ của thanh Quỷ đầu đao, y lộ vẻ thẹn ra mặt.
Bình sanh, y tự hào với thanh đao đó, y thừa bảo vệ danh dự trên mọi nẻo đường sông núi, nhất định khi giao chiến, với thanh đao đó, y không thủ thắng nổi, cũng chẳng bao giờ bại. Y tự hào đao pháp của y đã đạt đến mức độ tinh kỳ, nhưng bây giờ trông thấy Dương Bất Nộ, y mới thức ngộ ra, từ bao lâu nay y là con ếch ngồi đáy giếng nhìn trời.
Nhưng, bọn Phan Tế Thành, Tề Tinh Thọ và những cao thủ khác lại lo ngại vô cùng.
Lúc đó ngoài những người hiện diện tại thuyền một số khác trong trang viên nghe tin cùng kéo đến rất đông.
Trong số những người vừa kéo đến, có cả Vạn lão phu nhân.
Bà bình tĩnh gần như lãnh đạm. Chưa phải lúc xuất hiện, chẳng khi nào bà ra mặt.
Thanh Quỷ đầu đao bay qua, Lãnh Băng Ngư không hề nhích động.
Gió đao rít lên, ánh đao chớp lên, tựa hồ lưỡi đao sắp giáng xuống, tựa hồ chiếc đầu lâu của y phải bị chẻ làm đôi.
Chỉ đến phút giây chí nguy đó, y mới đảo bộ dịch thân mình qua một bên cách vị trí độ bốn tấc.
Dịch thân hình bốn tấc, rất vừa vặn, Lãnh Băng Ngư tránh được đường đao tuyệt độc của Dương Bất Nộ.
Y ức độ thế đao, trong bốn tấc, hẳn y phải bị thương, ngoài bốn tấc thì hơi thừa y chỉ dịch đủ bốn tấc, không thừa, không thiếu.
Sự ức độ đó chính xác vô cùng.
Nếu không có sự trấn định tâm thần vững chắc, thì làm sao ức độ chính xác?
Nếu chẳng tự tin vào tài nghệ của mình thì làm sao Lãnh Băng Ngư dám dịch bước vừa vặn như thế?
Trong võ lâm, có mấy tay dám làm như y? Bời làm như vậy là liều lĩnh. Là khinh thường địch, là quá tự tin ở tài nghệ mình.
Quần hùng đứng bên ngoài không hẹn mà đồng cùng tặc lưỡi thán phục.
Chẳng rõ một thủ pháp ảo diệu như thế nào, chẳng rõ từ lúc nào, chiếc Phá Vân Chấn Thiên bút đã bay ra, nguỵ dị phi thường, gồm đủ ảo, xảo, nhanh, vững, một chiêu thức bao hàm trọn sở học. Ánh thép chớp lên, một vầng sáng trắng phủ toàn diện phần ngực của Dương Bất Nộ. Trong phần ngực đó có mười một yếu huyệt như Huyền cơ, Tướng đài, Nhu tuyền,...
Dương Bất Nộ uốn hông, chuyển mình, đảo thanh Quỷ đầu đao nghênh đón thế công của địch.
Thanh đao vừa ngăn chặn thế công, vừa phản công, cái hay là ở chỗ đó.
Nhưng Lãnh Băng Ngư thừa sức giải phá thế đao ác liệt, y khẽ trầm đầu bút xuống, hất nhẹ cán bút lên, cán bút chạm vào mũi đao liền.
Quỷ đầu đao bị hất ra, chiếc bút nương đà bay tới.
Song phương trao đổi được hai chiêu.
Đứng bên ngoài, Tề Tinh Thọ càng trầm trọng thần sắc hơn.
Phan Tế Thành đứng cạnh Tề Tinh Thọ, thở dài, thốt :
- Dương thất hiệp hiện giờ là một cây cung kéo thẳng đường dây vả lại vũ khí chẳng đúng là vật sở trường, chỉ sợ..... đường dây phải đứt, cung phải gãy! Không khéo lại đúng như Lãnh Băng Ngư đã nói trong vòng mười chiêu, thanh đao sẽ bị đánh bay!
Tề Tinh Thọ cau mày, trầm giọng :
- Hà huống, Lãnh Băng Ngư chưa giở tuyệt kỹ ra? Phải biết bí học của hắn là Phi ngư xuyên thức, Lăng không thập bát thích, hắn nhờ bí học đó mà thành danh trên giang hồ. Giờ đây, hắn đã chiếm ưu thế rồi, hắn nắm được cái cơ tất thắng, tự nhiên Dương thất hiệp phải bại! Bại suông chẳng nói làm chi! Biết đâu, Dương thất hiệp sẽ được an toàn tính mạng?
Phan Tế Thành tặc lưỡi :
- Ước mong sao có người can thiệp kịp thời, chứ nếu không thì...
Tề Tinh Thọ cười khổ :
- Ở đây còn ai tự tin là thắng nổi Lãnh Băng Ngư, mà chúng ta hy vọng có người can thiệp?
Phan Tế Thành cau mày, đầu cúi thấp một chút, buột miệng thở dài.
Bỗng từ trong bóng tối, có người hét to lên :
- Chiêu thứ năm! Chiêu thứ năm đã xuất phát rồi! Chắc chắn là không đợi đến chiêu thứ mười, Dương Bất Nộ phái Hoài Dương phải buông đao!
Dương Bất Nộ lúc đó xuất hạn ướt đầu, vầng trán của y điểm mồ hôi hạt to bằng hạt đậu.
Quỷ đầu đao vẫn bay ra, nhưng rất bình thường, bình thường...
* * * * *
Người nơi khu rừng trúc càng phút càng lộ niềm thống khổ trong ánh mắt, sự mâu thuẫn hiện ra.
Mâu thuẫn như thế nào?
Đôi chân của người đó nói lên sự mâu thuẫn, một chân bước tới, một chân lùi.
Nếu có ai nhìn kỹ, dù chẳng thấy rõ gương mặt của người đó biến đổi như thế nào, song cũng có thể nhận ra đôi tay y rung rung, mà toàn thân cũng rung nốt.
Y rung không vì kinh khiếp, mà vì khẩn trương.
Có thể là y đứng yên tại đây, mặc cho Dương Bất Nộ lâm nguy sao?
Có thể thảnh nhiên nhìn một bậc anh hùng như Dương Bất Nộ từ từ gục ngã, thanh danh chôn vùi vĩnh viễn trong cát bụi khinh thường?
Nhưng nếu y xuất hiện, là y giết chết Dương Bất Nộ!
Y xuất hiện là y tự diệt!
Y là ai?...
Đường đao của Dương Bất Nộ vút ra, chuẩn thì có, song mũi đao không còn vững nữa, mũi đao rung rung, chứng tỏ nội lực tiêu hao phần lớn, nội lực chỉ còn vừa vặn cho Dương Bất Nộ chi trì tư thế thôi.
Chiêu thứ sáu đã được phát xuất.
Lãnh Băng Ngư xuất phát trước đương nhiên là vậy.
Chiếc Phá Vân Chấn Thiên bút như bao trùm quanh mình Dương Bất Nộ.
Trong tình cảnh đó, ai cũng thấy là Dương Bất Nộ lâm nguy rõ rệt.
Cùng lắm là đến chiêu thứ chín, thanh đao sẽ phải vuột khỏi tay Dương Bất Nộ, như Lãnh Băng Ngư đã tuyên bố.
Người nơi khu rừng bước tới nhanh hơn, nhưng rồi cũng lùi nhanh như vậy trước sau, y chẳng tiến được một tấc đất nào.
Vừa lúc đó, một giọng nói nhẹ nhàng từ phía hậu hòn giả sơn vọng ra :
- Phương Bửu Ngọc!
Ba tiếng đơn giản đó bất quá chỉ dùng để gọi một người, để nói cái tên của một người, đơn giản vô cùng.
Nhưng, đối với người nơi rừng trúc, ba tiếng đó là ba mũi tên, bắn ngay vào quả tim y.
Y giật mình, song y không quay đầu nhìn lại.
Và như vậy, y đúng là Phương Bửu Ngọc!
Giọng nói đó tiếp tục lạnh lùng :
- Phương Bửu Ngọc! Dương Bất Nộ vì ngươi, bắt buộc phải giao đấu, mà cuộc đấu ác liệt phi thường, bởi Dương Bất Nộ đang lúc công lực chưa bình phục. Cái bại cầm chắc về Dương Bất Nộ rồi sao ngươi chưa ra mặt? Ngươi còn núp tại đây làm gì? Ngươi còn xứng đáng là một con người chăng?
Giọng nói như xuất phát qua một kẽ hở của hòn giả sơn, và người phát xuất hẳn ở ngay trong lòng giả sơn đó.
Đã biết người đó là ai, Phương Bửu Ngọc vẫn hỏi, chàng cắn răng hỏi :
- Ai?
Người trong giả sơn đáp :
- Ngươi không nên hỏi, cứ ức đoán đi!
Trong khi Phương Bửu Ngọc và người trong già sơn đối đáp thì Lãnh Băng Ngư đã xuất phát chiêu thứ tám rồi.
Dương Bất Nộ vẫn cố gắng vung đao lên nghinh đón.
Y biết rõ thanh đao không thể ngăn chận được chiếc bút, y chẳng còn một điểm khí lực. trái lại Lãnh Băng Ngư càng phút càng hùng dũng. Biết, song vẫn phải đưa đao lên nghinh đón bởi chẳng còn cách nào khác hơn, trừ ra y chấp nhận cái chết.
Thà chết cứ vung đao đón đỡ, có chết cũng nhẹ nhành tâm trí, chứ sống đỡ đó mà hứng trọn chiếc bút thì oan uổng biết bao? Vô dụng biết bao?
Bút ngời lên, đao bay ra, bỗng nhiên bút ngừng. Bất quá, Phá Vân Chấn Thiến bút và Quỷ đầu đao vừa phớt vào nhau, mường tượng song phương khắc nhẹ vũ khí để làm thân!
Chiết bút tuy ngừng lại, không lui về mà cũng chẳng giáng xuống, song thanh Quỷ đầu đao cũng bất động luôn, dù Dương Bất Nộ có muốn rút về cũng chẳng rút được.
Bởi thanh đao dính liền với chiếc bút, như có một sức hút mạnh gắn chặt đôi vũ khí vào nhau.
Dương Bất Nộ có cố gắng giật thanh đao về chăng?
Y đã biết rõ sự tình như thế nào rồi. Giả như lúc đó, y cố gắng giật thanh đao về, Lãnh Băng Ngư chỉ cần gặt tay nhẹ một chút là thanh đao thoát khỏi tay y.
Đao vuột tay, là y bại! Bằng mọi cách y không thể để đao vuột tay, ít nhất được phút giây nào hay phút giây ấy.
Những người có con mắt am tường vũ thuật đều cầm chắc Dương Bất Nộ phải bại.
Bất quá, sự thất bại đó chưa được tuyên bố lên bằng cái gặt tay của Lãnh Băng Ngư.
Lãnh Băng Ngư có thể gặt tay để tuyên bố cái bại của Dương Bất Nộ bất cứ phút giây nào, tùy cái hứng của họ Lãnh.
Song phương ở trong tư thế bất động một lúc.
Tư thế bất động càng kéo dài, Dương Bất Nộ càng kiệt lực bởi nào phải chỉ cầm cự như vậy một cách ung dung nhàn hạ đâu?
Muốn duy trì tư thế đó, y phải vận dụng công lực liên tục như vậy, liệu chi trì được bao thời gian nữa?
Lãnh Băng Ngư lộ vẻ cao ngạo ra mặt.
Y lạnh lùng bảo :
- Dương Bất Nộ! Muốn cho ta không tuyên bố cái bại của ngươi trước quần hùng, thì ngươi phải tuyên bố lên rằng Phương Bửu Ngọc là một gã man trá, lừa gạt, Vạn Tử Lương là một tay khinh đời ngạo thế, xem quần hùng trong thiên hạ chẳng ra gì, họ Vạn chỉ là một kẻ vô tài, chỉ thừa cơ hội mà mua danh, và cái danh của họ Vạn chỉ là một hư danh! Cứ tuyên bố như vậy đi ta hứa sẽ bảo toàn danh dự của chính ngươi!
Dương Bất Nộ cắn răng, gượng chi trì, song y càng gượng, thân hình y càng rung, thân hình rung thì tay cũng rung, thanh đao cũng rung theo, thanh đao chạm lách vào thân bút, tiếng chạm liên tục tạo thành một tràng lục lạc vang nhỏ nhưng đều đều.
Tại cục trường, tiếng lạch cạch vang đều, tại khu rừng Phương Bửu Ngọc cũng rung đều.
Khi con người rung, tiếng nói cũng rung theo, chàng đáp qua giọng rung rung :
- Ngươi... ta biết... ngươi là người trong Ngũ Hành ma cung, ta biết các ngươi phóng thích ta bởi đã cho người làm tán thất võ công của ta, để cho ta bất lực chứng kiến cảnh này, cho ta thống khổ. Ta biết, rồi còn nhiều cảnh tương tự sẽ diễn ra, ta sẽ chứng kiến, ta sẽ thống khổ như hôm nay!
Người trong giả sơn bật cười khanh khách :
- Phải đó, Phương Bửu Ngọc! Thế là ngươi đã hiểu rồi! Từ nay giang hồ tuy rộng, song ngươi chẳng có đường đi. Ngươi nên quay đầu trở lại cái nơi cần trở lại. Cái nơi trở lại cho ngươi đó dĩ nhiên không phải là trên giang hồ rồi. Cái nơi đó là Ngũ Hành ma cung, bởi chỉ có Ngũ Hành ma cung mới hoan nghinh ngươi trở về thôi còn giang hồ chẳng bao giờ chấp nhận cho ngươi có một chỗ đứng nữa, vĩnh viễn chẳng chấp nhận như thế. Chắc ngươi cũng thừa hiểu trong thiên hạ, chẳng còn một người nào dám tin tưởng nơi ngươi, trừ trong Ngũ Hành ma cung là dám tin tưởng nơi ngươi để dành cho ngươi một chỗ dung thân đếm chuỗi ngày tàn.
Phương Bửu Ngọc cắn chặt hai hàm răng, nắm chặt hai tay không đáp.
Người trong giả sơn tiếp nối với giọng lạnh lùng :
- Sao ngươi chẳng đáp? Ngươi chẳng còn can đảm nhận một sự thật phũ phàng như thế sao Phương Bửu Ngọc?
Phương Bửu Ngọc cắn răng mạnh hơn, nắm tay chặt hơn, giả sử lúc đó, nếu chàng há miệng ra, lỏng ngón tay ra, bao nhiêu nghị lực còn lại sẽ bốc thành khói bay đi, chàng sẽ ngã nhào, ngã để vĩnh viễn chẳng còn ngóc đầu dậy nổi.
Xa xa, tại cục trường, Lãnh Băng Ngư lạnh giọng gọi Dương Bất Nộ :
- Bây giờ, ngươi đã hiểu rồi chứ? Nếu chưa hiểu, nên cố mà hiểu.
Sanh mạng ngươi, thanh danh ngươi hiện ở trong bàn tay ta, tùy thời tùy khắc tùy hứng, ta cho ngươi trường tồn hoặc ta cho ngươi yểu vong.
Thiết tưởng, ngươi nên suy nghĩ kỹ, nghĩ rồi hãy đáp lời ta!
Dương Bất Nộ lại cắn răng, từng thớ thịt của y giật giật, dù đứng xa xa ngoài trượng cũng trông thấy rõ.
Phương Bửu Ngọc cũng thấy rõ người quan chiến quanh cục trường, chẳng những chàng thấy bằng mắt, chàng còn thấy bằng ý tưởng.
Mắt chỉ thấy thịt giật, tay rung, đao rung, ý tưởng thấy cả tâm thần của Dương Bất Nộ rung rung.
Chàng thừa hiểu, dù võ công tán thất không cùng người giao đấu được, song nếu chàng xuất hiện, Lãnh Băng Ngư sẽ thu hồi cán bút về, để đối phó với chàng.
Và như vậy là Dương Bất Nộ thoát nạn.
Dương Bất Nộ vì chàng, tại sao chàng không thể vì Dương Bất Nộ chứ?
Hy sinh! Tự nhiên, chàng phải hy sinh! Hy sinh để đáp lại sự hy sinh của người. Thiếu sự đáp lại đó, con người không còn là người nữa.
Chàng bước tới, từ từ bước tới, bước chân chắc chắn không còn do dự.
Quần hùng trong Khoái tụ viện đông như rừng như biển. Quần hùng kéo xe đến, xem cuộc chiến, càng lúc càng đông.
Người càng đông, cảnh càng vắng lặng, cái im lặng dây chuyền ngăn chận một người gây náo động trong khi ngăn người giữ sự yên tịnh.
Bất quá cục trường chỉ vang lên những hơi thở, mà những hơi thở đó rất nhẹ nhàng, bởi chừng như mọi người đều nín thở theo dõi cuộc tương trí của song phương.
Bầu không khí đó sẽ vỡ tan cũng như sự im lặng sẽ vỡ tan, nếu cán bút hoặc thanh đao nhít động.
Bỗng, một giọng nói rõ ràng, từ trong biển người vang lên rõ từng tiếng, giọng nói không lớn lắm nhưng vang lên giữa cảnh im lặng trầm trầm dù xa cũng nghe như gần :
- Phương Bửu Ngọc có mặt tại đây rồi, xin Lãnh thiếu trang chủ dừng tay!
Dừng tay có nghĩa là thu về, cuộc đấu bãi cuộc với Dương Bất Nộ.
Mọi người sửng sốt như từ cung trời rơi xuống trần gian.
Cơn sửng sốt không kéo dài bao lâu, quanh cục trường, tiếng ồn ào bắt đầu nổi dậy, thoạt đầu nhỏ, dần dần to cuối cùng là những tiếng tranh luận ầm ầm, có người lại gọi to lên.
Rồi quần hùng quan chiến tự động dạt qua hai bên bày một lối trống, từ ngoài dẫn thẳng vào trung tâm cục diện.
Một thiếu niên, vận áo nhẹ từ từ bước qua những đợt sóng người.
Thiếu niên đi qua, phải có cái tâm chai lỳ mới dám hứng chịu tất cả miệt khinh, phải có thái độ thản nhiên mới dửng dưng trước những con mắt hiếu kỳ.
Thiếu niên đi qua giữa biển người, như đi giữa bãi tha ma, chẳng nhìn ai, chẳng thấy ai.
Chẳng rõ vị cao thủ nào trong đám đông buột miệng kêu lớn :
- Đúng rồi! Chính là Phương Bửu Ngọc!
Lãnh Băng Ngư thoáng biến sắc mặt.
Tuy nhiên y chưa rút tay về.
Bỗng y hú một tiếng dài, nhún chân tung bổng người lên không, lộn mình một vòng đáp xuống ngoài xa bãi chiến.
Một tiếng keng vang lên liền theo đó, thanh đao của Dương Bất Nộ vuột tay rơi xuống đất.
Đồng thời, Dương Bất Nộ đảo đảo người một chút, đoạn ngã nhào.
Y ngã xuống, mặt hướng về phía Phương Bửu Ngọc đang đi tới, toàn thân bất động, nhưng ánh mắt chớp liền, trong ánh mắt ngời lên một vẻ kỳ dị, chẳng rõ y hân hoan hay phẫn nộ trước sự xuất hiện của chàng.
Ánh mắt của y bị ngăn chận do một bóng người. Lãnh Băng Ngư khoa chiếc Phá Vân Chấn Thiên bút một vòng, ngân quang chớp sáng, y đã đến trước mặt Phương Bửu Ngọc.
Diện đối diện song phương nhìn nhau chẳng ai nói với ai một tiếng nào.
Họ tương trì bằng ánh mắt, mắt họ không chớp mà cũng chẳng di chuyển sang hướng khác.
Lâu lắm, Lãnh Băng Ngư nhếch môi điểm một nụ cười, thốt :
- Thì ra Phương Bửu Ngọc có cái hình dáng như thế này! Lãnh Băng Ngư tôi cứ tưởng là một con người từng nổi tiếng là man trá, là lừa gạt phải có chỗ khác thường.
Phương Bửu Ngọc cười nhẹ :
- Không tìm thấy cái khác thường như đã tưởng, các hạ thất vọng chăng?
Lãnh Băng Ngư bật cười cuồng dại :
- Phải đó! Đương nhiên phải thất vọng! Mà lại thất vọng nhiều!
Phương Bửu Ngọc mỉm cười :
- Các hạ thất vọng nhiều đến đâu cũng chẳng bằng tại hạ. Cái người thất vọng nhiều hơn hết, trong hai chúng ta phải là tại hạ!
Lãnh Băng Ngư ngưng bặt tiếng cười :
- Tại sao lại thất vọng?
Phương Bửu Ngọc điềm nhiên :
- Tại hạ có ấn tượng, là vị Thiếu trang chủ họ Lãnh của Liên Thiên sơn trang, phải đúng bậc anh hùng hảo hán, ngờ đâu chỉ là một người thừa cơ hội mà tạo oai phong, lợi dụng tình thế để chiếm ưu thế! Các hạ xuất hiện rất đúng lúc, cái lúc đối tượng lâm nguy, nhờ cái nguy của đối tượng, chiếm tiên cơ, hạ thủ đoạn! Khéo lắm đó, vị Thiếu trang chủ họ Lãnh của Liên Thiên sơn trang! Đáng phục lắm đó!
Lãnh Băng Ngư biến sắc mặt xanh dờn, niềm phẫn nộ bốc lên tột độ :
- Ngươi là một tên man trá, lừa đời, dối thế, gạt người, ngươi có tư cách chi, buông lời miệt thị ta? Giả như ta chẳng dùng biện pháp đó thì làm sao ta móc được ngươi từ trong chỗ tối ra ngoài ánh sáng?
Phương Bửu Ngọc bình tĩnh hỏi :
- Bây giờ tại hạ đến đây rồi, các hạ muốn sao?
Lãnh Băng Ngư cười lớn :
- Ta muốn sao hẳn ngươi đã hiểu, còn vờ hỏi làm chi chứ?
Phương Bửu Ngọc nhếch môi điểm phớt một nụ cười :
- Thế à? Xin mời!
Chàng vòng tay lùi lại nửa bước, miệng vẫn giữ nụ cười, đứng thẳng người chờ.
Chàng đã nhất định hy sinh, tự nhiên chàng trầm tĩnh, gương mặt an tường phi thường.
Chàng có ngu xuẩn gì mà chẳng hiểu là không thể chống cự với Lãnh Băng Ngư? Đừng nói chi với toàn công lực, y chỉ đưa tay xô nhẹ thôi, chàng cũng phải ngã rồi.
Dù cho ai cũng thế, chẳng phải riêng chàng, khi cầm chắc phải chết thì chẳng còn lợi ích gì nữa cả.
Chàng nhận thấy, chết mà danh dự còn danh dự của chàng, của Vạn Tử Lương, của bảy vị thúc bá còn thì nên chết lắm chứ?
Sống mà chàng chẳng dám nhìn ai, các vị kia cũng chẳng dám nìn ai, thì sống làm chi?
Chàng ung dung quá, bình tịnh quá.
Im lặng đã trở về quanh cục trường. Quần hùng nín thở, giương mắt, họ sợ bỏ sót một nhít động của song phương thành tức hận muôn đời.
Lãnh Băng Ngư từ từ nhích bước, từ từ cử chiếc bút lên.
Vẻ khinh ngạo không còn nơi gương mặt của y nữa, bởi y phân vân trước thái độ ung dung, trầm tịnh của Phương Bửu Ngọc, rồi từ phân vân y chuyển sang lo ngại, bắt buộc y phải dè dặt.
Y tự hỏi, võ công của Phương Bửu Ngọc như thế nào? Nếu không có một niềm tự tin chắc chắn, chẳng bao giờ chàng an tường như thế.
* * * * *
Mây đen từ đâu kéo một cụm, che khuất một số sao trời bên dưới trần gian chìm trong bóng tối.
Rồi gió cũng kéo về, gió thổi mạnh, chuyển động cành cây, cuốn lá rào rào, gió xoáy thành trốt, bốc cát mịt mù, cát bụi và lá cây quyện vào nhau vần vần vùn vụt.
Trời đất đã nổi cơn thịnh nộ, biểu dương sát khí bừng bừng.
Lãnh Băng Ngư đã cử bút lên đúng chiêu thức rồi, song y chưa phát xuất chiêu thức đó.
Quần hùng đợi mãi, có kẻ bực, thì thầm với người bên cạnh. Một người thì thầm, hai người thì thầm, nhiều người thì thầm, cục trường bắt đầu nhao nhao, nơi nào cũng có tiếng nói, không to lắm.
Họ lấy làm lạ, tại sao Lãnh Băng Ngư chưa chịu phát xuất chiêu công.
Đường đường là một Thiếu trang chủ, lại ngán sợ một tên man trá lừa gạt à?
Cái oai phong biểu hiện trước Dương Bất Nộ, bây giờ y vứt bỏ nơi nào.
Phương Bửu Ngọc vẫn đứng thẳng người, miệng vẫn giữ nụ cười, chàng đứng với tư thế ung dung thư thái, từ đầu đến chân hoàn toàn trống trải.
Bất cứ nơi nào chiếc bút bay qua, là chạm trúng ngay, dù đánh cán bút qua không đúng chiêu thức cũng chạm trúng như thường.
Để lộ trọn vẹn các môn hộ trên người, lại bình tịnh an tường là làm một sự thách thức rõ rệt.
Nếu không nắm vững cái cơ tất thắng, thử hỏi trên thế gian này có ai dám liều lĩnh như vậy chăng?
Mà Phương Bửu Ngọc thách thức thật sự, chẳng phải chàng chắc thắng, chỉ vì chàng muốn dứt khoát nhanh chóng sự hy sinh thôi. Dằng dai mà làm chi, khi biết mình phải chết? Tại sao không chết sớm cho xong?
Môn hộ càng trống trải, thần sắc càng an tường, Phương Bửu Ngọc càng gây ấn tượng lợi hại. Ấn tượng đó, dù muốn dù không đã thành hình nơi tâm tư của Lãnh Băng Ngư rời. Đương nhiên y không thể khinh thường xuất thủ.
Lãnh Băng Ngư không tìm thấy một vẻ kinh hoàng nào, dù là thoáng qua trong ánh mắt của Phương Bửu Ngọc.
Không thấy được điểm đó, chính y kinh hoàng. Từ kinh hoàng, y chuyển sang rối loạn. Y càng rối loạn, Phương Bửu Ngọc càng trầm tĩnh.
Trên chiến trường, sự diễn tiến tình hình không sai bao nhiêu những diễn biến trong tình trường.
Nếu một bên trấn định được tâm thần, giữ cái sắc thái trầm tĩnh thì trái lại bên kia phải bị dao động.
Một bên giữ kiên cường thì bên kia trở thành suy yếu, nên có khác chăng trong tình trường, người ta dễ đầu hàng, nhưng trên chiến trường, người ta không đầu hàng song lại bỏ cuộc.
Đầu hàng hoặc bỏ cuộc chung quy cũng là cái bại, nhưng bại đầu hàng nhục hơn bại bỏ cuộc, bởi đầu hàng là tự thú nhận chỗ kém của mình, còn bỏ cuộc có thể được tắt trách bằng lý do không thích.
Trong tình trường, có cái dửng dưng trên chiến trường, có cái trầm tịnh, hai cái đó là vũ khí vô thượng giúp thắng cuộc dễ dàng và nhanh chóng.
Song phương đang ở trong tư thế không lùi không tiến kẻ tiến được lại không tiến, kẻ muốn lùi lại không thể lùi thì cuộc tương trì này phải kết thúc như thế nào? Chẳng lẽ cà hai cùng ghìm nhau mãi mãi?
Không giao thủ, không xuất chiêu, không đầu hàng, không bỏ cuộc, tức nhiên họ dù muốn dù không mất cái hứng tiếp tục rồi. Và họ đang nghĩ đến phương pháp tạm hòa.
Giả như, họ đã có một phương pháp rồi, họ cũng chưa thế nói ra ngay, bởi danh dự của họ bắt buộc họ chần chờ, dai dẳng...
Nhưng không sao, đã có người mở ngõ cho họ thoát.
Người đó là Phan Tế Thành.
Họ Phan cao giọng :
- Cái hội Thái Sơn không bao lâu nữa sẽ đến kỳ. Lãnh thiếu trang chủ muốn Phương thiếu hiệp định quyết thư hùng, thì việc gì phải vội?
Hôm nay rồi sao, ngày ấy rồi sao? Tranh chấp hôm nay vì riêng tư, vì một người còn tranh chấp tại Thái Sơn, là vì toàn thể, Lãnh thiếu trang chủ gấp cho cá nhân mà bỏ đi đại cuộc sao? Thắng hôm nay, sao bằng thắng ngày ấy?
Lãnh Băng Ngư không đáp liền, song đã có vẻ đồng tình rồi.
Từng ác chiến với bao nhiêu đấu thủ, tạo nên thanh danh lừng lẫy như ngày nay, chẳng lẽ y khinh thường để mạo hiểm mang thanh danh đó là vật thử thách một cách điên cuồng? Sau cuộc thử thách này, thắng thì y cũng chẳng có vinh diệu hơn, mà bại thì bao nhiêu công cuộc tạo dựng qua nhiều năm tháng buông trôi theo dòng nước cuốn.
Không! Y không đến đỗi quá ngu như thế!
Tề Tinh Thọ tiếp nối Phan Tế Thành liền :
- Phan đại hiệp nói phải đấy, Thiếu trang chủ! Các vị từ xa đến, tất cả đều là khách quý của bổn viên, nếu tất cả cùng giữ được hoài khí ngay dưới mái ấm của bổn viên thì còn gì bằng? Cái ngày tranh quyết thư hùng chẳng còn xa lắm, tưởng cá vị cũng thừa kiên nhẫn chờ đợi, cho nên, tại hạ nghĩ rằng, thời gian tụ họp tại đây trước khi đưa nhau vòng tử chiến hẳn phải dành cho những chén rượu nòng, những lời hào sảng, phàm khách anh hùng đâu phải mỗi phút giây nào cũng nhuộm hồng ánh mắt bằng giọt máu tươi?
Lãnh Băng Ngư từ từ hạ thấp tay xuống.
Phá Vân Chấn Thiên bút đang nằm ngang, ngọn bút chỉ thẳng về Phương Bửu Ngọc, giờ đây cán bút theo tay y, hạ thấp, đầu bút dù không chỉ thẳng xuống đất, cũng mất đi chiều hướng ban đầu.
Cuộc diện tạm bãi.
Cuộc diện đã được hủy bỏ rồi, do Lãnh Băng Ngư.
Quần hùng tuy muốn có sự khai diễn ác chiến, tuy muốn thấy Phương Bửu Ngọc thảm bại dưới tay Lãnh Băng Ngư, song tất cả đều công nhận Phan Tế Thành hữu lý, tất cả đều tán đồng Tề Tinh Thọ hợp tình, họ đều gật đầu.
Mà họ không gật đầu, cũng chẳng làm sao được, bởi chiếc Phá Vân Chấn Thiên bút đã hạ thấp rồi.
Bằng mọi giá, chẳng bao giờ Lãnh Băng Ngư lại cử cao lên chiếc bút đó lần thứ hai.
Chẳng bao giờ y chịu làm cái việc đó bởi danh dự của y, bởi danh dự của Liên Thiên sơn trang!
Thì quần hùng còn mong mỏi gì nữa mà chẳng gật đầu?
Giả sử, lúc đó, có một kẻ cao nào phản đối sự ngưng cuộc đấu, kẻ ấy phải bị đa số chỉ trích, kẻ ấy sẽ là tấm bia đỡ hàng ngàn hàng vạn mũi tên, kẻ ấy sẽ bị gán cho cái danh bại hoại.
Phương Bửu Ngọc điềm nhiên nhìn cánh tay của Lãnh Băng Ngư từ từ hạ thấp, chiếc bút từ từ theo tay, hạ thấp.
Bên ngoài, chàng bình thản như thường, nhưng bên trong chàng cảm thấy bao nhiêu chất chứa nặng nề đều thoát nhanh thoát nhẹ.
Chàng thở phào, chàng kín đáo mà thở phào.
Đâu phải chàng sợ chết.
Song, trong trường hợp chưa chết, chưa cần chết, chưa có thể chết, tự nhiên chàng không muốn chết.
Ngờ đâu, đang lúc đó, một tràng cười lạnh vang lên, phát xuất từ đám đông, vọng khắp bên phía cục trường, không một người nào hiện diện chẳng nghe lọt tiếng cười lạnh đó.
Tất cả không kịp đảo mắt nhìn quanh tìm kẻ phát ra tràng cười.
Một bóng người xuất hiện ngay sau tràng cười, trước mắt mọi người.
Chính là Vạn lão phu nhân.
Trông thấy bà ta, Phan Tế Thành cau mày.
Y còn lạ gì, Vạn lão phu nhân có một điều sợ hãi duy nhất là bà sợ thiên hạ không loạn, bà sợ thiên hạ bám víu thanh bình, làm mọi cách để duy trì thanh bình.
Bởi sợ như vậy, bà làm mọi cách để gây loạn trong thiên hạ.
Giang hồ có chiến tranh là bà có lợi.
Bà là người đầu cơ chiến tranh, chiến tranh càng kéo dài, là vị trí của bà càng củng cố, danh dự bà càng tồn tại, uy thế của bà càng mạnh.
Chiến tranh còn, bà còn. Chiến tranh dứt, bà mất. Bà mất xác, thanh danh bà cũng mất, công trình tạo dựng mất.
Ít nhất chiến tranh phải còn, còn mãi đến khi nào bà thực hiện trọn vẹn cái mộng ước của bà và khi đó thì bà chấp thuận cho chiến tranh dứt để bà toại hưởng kết quả trong thanh bình.
Cuộc diện vừa được dàn xếp, bà xuất hiện đúng lúc để khích động lại tiềm lực chiến tranh.
Bà cười lạnh, cất cao giọng :
- Trống đã gióng rồi, chiêng đã đổ rồi, màn kịch không diễn thế là nghĩa gì? Thế là nghĩa gì chứ? Lãnh thiếu trang chủ nỡ để cho bao nhiêu người thất vọng sao?
Lãnh Băng Ngư lập tức hoành ngang cán bút trầm giọng :
- Bà muốn Lãnh tôi động thủ? Động thủ với bà?
Vạn lão phu nhân bật cười khanh khách :
- Già với Thiếu trang chủ xưa nay không cừu không oán, thì động thủ với nhau thế nào được? Thử hỏi có ai nổi hứng động thủ với một người hoàn toàn vô can chăng? Trừ ra những kẻ điên, thì chẳng ai trách kẻ điên hành động cuồng dại!
Bà cười to hơn một chút, tiếp :
- Giả như hôm nay Thiếu trang chủ cảm thấy mệt, không còn đủ sức tạo một chiến thắng trước đối thủ lợi hại, thì già này sẵn sàng thay thế Thiếu trang chủ xuất thủ để giáo huấn một gã chuyên dối thế lừa đời.
Lãnh Băng Ngư dù sao cũng đang lúc phương cương huyết tính, tự nhiên phải bị bà kích động.
Y không xuất thủ, bà ta cũng xuất thủ, mà xuất thủ với danh nghĩa thay y.
Chấp nhận cho bà ta thay y, là tự nhận mình kém, khí lực mình mỏi mệt, hủy bỏ cuộc đấu là vì mình mãi mệt sợ bại.
Y có thể chịu được như vậy chcăng?
Sau một lúc suy tư, bỗng y cười lạnh, gật đầu :
- Được! Bà muốn xuất thủ, tại hạ xin nhường cuộc diện cho bà!
Nói là làm. Y bước ra ngoài liền sau câu nói.
Y là con người cuồng ngạo thành tánh, y có lý do cuồng ngạo, bởi trên đường đời, y luôn luôn thành công dù cho ai cũng thế sau nhiều thành công liên tục, cũng phải tự cao, tự đại.
Song dù cuồng ngạo, y chẳng phải là con người ngu.
Y nghĩ, muốn thử vàng phải chọn đá. Trong khi y chưa biết vàng Phương Bửu Ngọc, vàng thật hay vàng giả, vàng đúng lượng mười hay vàng độ bảy tám, y không thể tự dùng làm đá thì bỗng nhiên Vạn lão phu nhân xuất hiện.
Tại sao y không dùng bà làm đá để thử vàng. Y nhường cục diện cho bà, chẳng phải y hèn mà chính vì y chọn viên đá Vạn lão phu nhân để thử loại vàng Phương Bửu Ngọc.
Vạn lão phu nhân bại thì cái sự do dự của y vừa qua là khôn, là sáng suốt, vàng Phương Bửu Ngọc đúng lượng, đúng tuổi.
Vạn lão phu nhân thắng thì Phương Bửu Ngọc sẽ vĩnh viễn thân bại danh liệt. Chân tướng của chàng sẽ lộ rõ, mà người đời cũng cho rằng y là một kể thức thời, không thích giao thủ với tay vô dụng.
Lãnh Băng Ngư bước ra rồi, Vạn lão phu nhân lại trầm tư. Khích tướng không kết quả trở lại gánh cái hậu quả, bà phải lo ngại.
Càng lo ngại, bà càng biến sắc, cuối cùng bà rung rung giọng kêu lên :
- Thiếu trang chủ...
Lãnh Băng Ngư không quay lại nhìn bà, điềm nhiên thốt :
- Bà đã muốn xuất thủ thì còn chờ gì! Hoặc giả, bà nói thế là cốt hí lộng tại hạ chăng?
Y bật cười to tiếp :
- Cho bà biết bà không thể hí lộng tại hạ được đâu. Nếu bà không dám xuất thủ, tại hạ sẽ có cách làm cho bà phải xuất thủ!
Vạn lão phu nhân giật mình, suy nghĩ một lúc nữa.
Bỗng bà bật cười ha hả, thốt :
- Thiếu trang chủ khỏi phải dài dòng. Già sẽ xuất thủ, già xuất thủ gấp đây!
Bà hướng sang phía Phương Bửu Ngọc hừ một tiếng, tiếp :
- Tiểu tử! Già giáo huấn ngươi, ngươi chuẩn bị đi!
Phương Bửu Ngọc thở dài không đáp.
Vạn lão phu nhân bật cười khanh khách :
- Ngươi không là địch thủ của già! Không đâu! Ngươi nên đầu hàng đi, tránh cái nhục bại trước mặt quần hùng!
Chống chiếc trượng xuống đất, bà nện đầu trượng từng tiếng một.
Mỗi một tiếng trượng nện đất, là mỗi một bước tới bà đến gần Phương Bửu Ngọc từ từ.
Nhưng bước tới mấy bước, bà vụt phóng cổ lên, uốn cong mình lại, tay ôm bụng, kêu to :
- Đau! Đau quá! Tại sao bỗng dưng lại đau bụng muốn chết được thế này!
Lãnh Băng Ngư hét to :
- Đau bụng cũng cứ đánh!
Vạn lão phu nhân vừa rên vừa thốt :
- Đánh, tự nhiên là phải đánh rồi. Ai trốn tránh cái việc đó đâu?
Song ít nhất cũng để cho ta đi đại tiện chứ? Nếu không thì ta vung tưới ra đây rồi làm sao? Các người là nam nhân, bạ đâu phẹt ra đấy cũng xong, chứ ta là nữ nhân, dù già, cũng là nữ nhân, làm như các ngươi trông sao được?
Rồi một tay bà giữ cạp quần, tay kia chống chiếc trượng, miệng rên hừ hừ, bước đi khó khăn vô cùng.
Chừng như nếu bà bước dài, bước nhanh một chút là bao nhiêu vật dồn ứ trong bụng sẽ tuông ra như thác đổ.
Quần hùng vừa lắc đầu vừa cười. Những người đứng trên hướng bà sắp đi ngang, đều tạt ra hai bên, nhường lối.
Cũng có người đã đưa tay bịt mũi dù bà chưa phun tưới ra quần.
Lãnh Băng Ngư lại quát to :
- Bà định chuồn đấy à? Bà chuồn đâu tại hạ cũng theo đấy, nhất định chẳng để bà lẻn mất!
Vạn lão phu nhân, tay ôm bụng, tay chống trượng, miệng rên hừ hừ, thốt qua tiếng rên :
- Trốn? Trốn đi đâu? Tội gì phải trốn?
Bà cao giọng gọi Phương Bửu Ngọc :
- Đứng đó, chờ ta trở lại, tiểu tử nghe ta nói chứ? Ta đi một chút, sẽ trở lại giáo huấn ngươi!
Thoáng mắt bà đã chìm trong đám đông rồi mất dạng.
Lãnh Băng Ngư thừa hiểu, đã đi rồi là bà ta chẳng hề trở lại. Biết vậy, song y chẳng làm gì được bởi chẳng lẽ chạy theo nắm quần bà ta lôi lại, nếu bà ta phẹt ra thì còn thích thú gì?
Y dậm chân mắng :
- Mụ già vô sỉ thật! Bất cứ việc gì cũng làm được, đê tiện, bại hoại, cũng là được như thường! Đúng là một kẻ dày mặt dạn mày. Mẹ như thế chả trách con cũng mất cả nhân phẩm!
Phương Bửu Ngọc thở phào.
Quần hùng lại một phen thất vọng.
Cuộc chiến được tạm đình, gần như hủy bỏ, bọn người hiểu chuyện còn chờ xem gì nữa? Họ lần lượt kéo nhau đi nơi khác.
* * * * *
Vạn lão phu nhân rời cục trường, đi thẳng đến hòn giả sơn vòng ra phía hậu.
Bà rùn người xuống nhìn ra bốn phía, miệng không ngừng thổi phì phì, thoát bớt hơi dồn chứa qua lúc khẩn trương vừa rồi.
Bà ngồi đó lâu lắm, nhận ra chẳng có ai đuổi theo, bà điểm nhẹ nụ cười lẩm nhẩm :
- Ngươi tưởng chỉ có mỗi một mình ngươi là gian hoạt nhất đời sao?
Hà hà! Già này đâu phải dễ gạt? Ngươi muốn già xuất thủ? Còn lâu lắm tiểu tử ơi!
Bỗng từ trong bóng tối có tiếng cười vang lên :
- Gừng càng già càng cay! Bà luôn có cơ trí hơn người! Đáng khen đó! Quả thật là một tay thâm độc!
Vạn lão phu nhân giựt mình suýt nhảy dựng lên. Rồi bà đứng lên, phóng cổ nhìn, lại ngồi xuống, đoạn cao giọng mắng :
- Kẻ nào hèn hạ thế? Dám rình xem già này phóng uế à?
Người trong bóng tối lại cười vang, rồi tiếp :
- Lão phu nhân muốn phóng uế tại sao không cởi quần? Chẳng lẽ định phóng uế ngay trong quần như vậy, rồi còn mang cái xác thúi đi đâu được? Hơn nữa tôi là nữ nhân, có nhìn nữ nhân phóng uế cũng chẳng đố kỵ chi mà!
Đúng là âm thinh nữ nhân, âm thinh trong trẻo, chứng tỏ nữ nhân còn nhỏ tuổi.
Vạn lão phu nhân thun người nhỏ hơn một chút, mở to đôi mắt hơn một chút hỏi :
- Ngươi là ai? Ngươi nhìn ta đại tiện là có ý tứ gì?
Người trong bóng tối cười nhẹ :
- Bà nhìn đây, xem tôi là ai!
Người đó vận áo xanh, đội mũ nhỏ, thốt xong bước ra.
Bước đi của người đó hết sức nhẹ nhàng, chẳng gây một tiếng động khẽ, kẻ có thuật khinh công cao tuyệt cũng không bước nhẹ hơn!
Vạn lão phu nhân bối rối :
- Ngươi... ngươi là... nam hay nữ?

loading...
Hồi trước Hồi sau