Bạch cốt lâm - Hồi 08

Bạch cốt lâm - Hồi 08

Hoàng sơn tầm cừu

Ngày đăng
Tổng cộng 40 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 471384 lượt xem

loading...

Đông đã tàn. Xuân lại đến!
Vùng Hoàng Sơn xuất hiện một thanh y thiếu niên đi như ngắm cảnh mùa xuân của núi rừng. Chàng thiếu niên dung mạo khôi ngô tuấn tú, gương mặt hồng hào, lấp lánh đôi mắt tinh quang như điện.
Chàng thiếu niên bỗng lấy từ trong ngực áo ra một mảnh giấy và chàng chăm chú đọc:
"Trâu rừng con, biết chắc ngươi lại trở về chùa.
nhưng cũng đã đến lúc ngươi phải xuống núi rồi. Sư phụ ngươi cũng không còn gì để dạy ngươi nữa.
những gì mà nó biết thì ngươi đã học hết rồi chỉ còn thiếu hỏa hầu nữa mà thôi. Chỉ cần cố công khổ luyện không ngừng ngày sau sẽ dương danh thiên hạ.
Ba vị bá bá của ngươi ở Hoàng Sơn lúc ấy tuy may mắn khỏi mất mạng nhưng võ công đã tàn phế, giờ ẩn náu cửa thiền, nhưng di thân vẫn chưa tàn. Ba người hy vọng ngươi không quên tuyệt nghệ độc môn đã truyền thụ cho ngươi, đồng thời căn dặn cố gắng tìm cho ra lệnh tôn luyện thành Thiên Lôi chưởng, tập trung tứ tuyệt Lô, Điện, Phong, Vũ công phu để báo thù nhà Vật trong túi vải đen này là võ lâm chi bảo, chờ xem ngươi có duyên phận hay không.
Còn các huyết hoàn trong bình ngọc là do bảo huyết trên áo ngươi dạo nọ kết hợp với mấy vị kỳ dược luyện thành vốn có công hiệu cải tử hoàn sinh, mong ngươi giữ lấy phòng thân ! " Bên dưới lá thư vẽ một chiếc tăng bào rách mướp !
Nguyên chàng thiêu miến không phải là ai khác mà chính là Long Bình, phong thư nó chính là của lão hòa thượng gửi cho chàng.
Lúc trước ở Thiên Đô Phong, bị trúng độc hôn mê, nhờ Mặc Thanh cứu tạm thời tỉnh lại. Tiếp đến lão hóa tử Cửu Thúc Công xuất hiện.
Trong lúc còn mơ màng bỗng thấy một trận cuồng phong nổi lên thổi chàng bay bổng trong không trung!
Vượt qua hai ngọn núi, cuối cùng thổi chàng bay vào một hang động. Chừng gió lặng thấy mình nằm trong hang động không thấy Mặc Thanh bên cạnh.
Qua một đêm vận công điều tức, thần lực khôi phục bình thường. Ngày thứ hai chàng tìm đường về chốn cũ tìm khắp núi vẫn không thấy bóng dáng Mặc Thanh, cả bọn người Thanh Long Giáo cũng không thấy đâu Chờ xuân sang chàng tìm đường trở về chùa tìm lại sư phụ để tiếp tục luyện võ. Nhưng sợi mây khô không còn, nhìn vách núi cheo leo dù loài khỉ ~r(vn cũng khó trèo.
Với người thường thì khó khăn nhưng Long Bình vốn có kỹ năng leo núi, vậy mà cũng mất hơn một ngày đêm mới leo lên đến chùa.
Nhưng cổng chùa giờ đã đóng chặt, trên cổng có dán một phong thư với một túi vải đen nhỏ, vốn của Cửu Đầu Điểu Hồ Hưu sư phụ cho chàng dạo nọ.
Long Bình buồn bã quỳ lạy thinh không mấy lạy rồi xuống núi.
Nhưng đi đâu bây giờ, chang cứ đi vô mục đích, bất giác lại lấy phong thư đọc lại.
Bỗng nghe tiếng quần áo lay động trong gió, chàng vốn chưa có chút kinh nghiệm giang hồ, còn đang lúng túng chưa biết làm sao. Long Bình vốn thông minh cơ trí, nghe tiếng không phải chỉ một người đi, hơn nữa khinh công không phải tầm thường, vội tìm chỗ ẩn thân sau một tảng đá chờ xem nhân vật nào xuất hiện.
Thoáng chốc đã thấy xuất hiện hai bóng người đang chạy như bay về phía chàng. Ngưng thần nhìn kỹ thì ra là hai kình trang hán tử tuổi trạc tứ tuần.
Một hán tử cao gầy, lưng giắt một đôi thiết trào.
Người kia thấp mập, vai vác một chiếc mái chèo sắt đen tuyền Hai người im lặng đề khí giở khinh công chạy như gặp phải việc gì gấp lắm vậy.
Long Bình thấy hai người chạy qua. liền bí mật giở khinh công đuổi theo bén gót. Bởi chàng nghi hai người này nếu không phải người của Bách Hoa Giáo thì đến đây tất cũng liên quan đến Bách Hoa Giáo.
Cả ba hai trước một sau, đi được một lúc lâu, đến một cánh rừng rậm. Hai người đi trước dừng lại nghỉ ngơi, bỗng thấy hán tử mập lùn lên tiếng:
- Đại ca! Không biết Đồng giáo chủ có trên núi hay không, ngộ nhỡ mụ không có trên núi thì phải làm sao?
Hán tử cao gầy tiếp lời:
- Việc này huynh đệ hãy yên tâm, hai ta chỉ cần mang thư với Kim Long Lệnh lên núi, nếu Đồng giáo chủ không có ở đó thì Tứ đại danh hoa của họ tất biết cách xử lý!
Hán tử mập lùn hạ giọng nói :
- Đại ca! Nói năng cận thận chứ!
Hán tử cao gầy cười ha hả nói :
- Sợ gì nữa. đây đã vào địa phận tổng đàn Bách Hoa Giáo, có kẻ nào to gan dám vuốt râu hùm!
Long Bình nghe nói hai người chỉ đến để đưa thư, không khỏi cảm thấy thất vọng. Bỗng thấy hán tử mập lùn tỏ vẻ cẩn thận sợ hãi như vậy. Không biết kẻ nào gỉn thư cho Bách Hoa giáo chủ, chắc phải có việc cực kỳ cơ mật, hơn nữa lúc này gã cao gầy nói tới Kim Long Lệnh. Kim Long Lệnh là vật gì, đến nỗi phải hai người hộ tống mang đến đây? Nhất định ta phải tìm cách xem cho được đó là vật gì?
Long Bình tâm niệm chưa dút bỗng thấy một trận quái phong lướt qua sau lưng, lập tức quay người lại, phía sau trống không nào thấy bóng người.
Chàng bất giác kinh hãi thầm, trận quái phong này rõ ràng do ai đó tạo nên chứ đâu phải tự nhiên, sao không thấy bóng ai cả? Lẽ nào khinh công của đối phương đã đến mức xuất thần nhập hóa như vậy?
Long Bình không khỏi toát mồ hôi lạnh nghĩ thầm:
- Tại sao mình xui xẻo như vậy không biết, lần đầu tiên hạ sơn đã gặp phải một nhân vật như vậy ! Thật là se sẽ rình bắt ve sầu, lại gặp chim cắt rình phía sau.
Nhìn thấy sau không thấy bóng người Long Bình đành quay lại quan sát hai hán tử đưa thư.
Nhung, hai hán tử đưa thư đã ngồi bất động, bốn mắt mở lớn kinh ngạc. Long Bình bất giác giật mình, trong một khoảng thời gian chớp mắt ấy, hai người đã bị điểm huyệt rồi !
Long Bình nhủ thầm:
"Lẽ nào hai việc này do cùng một người gây nên! Nếu thật sự hai việc này do một người làm thì võ công của người ấy cao thâm không thể tưởng được!" Long Bình im lặng quan sát một lúc lâu, bỗng thấy hai hán tử tỉnh lại. Hán tử mập lùn vừa tỉnh lại vội thò tay vào ngực, nhưng lục lọi một hồi lâu gã để nguyên tay như vậy không dám rút ra. mặt mày thất sắc.
Gã cao gầy cũng thất kinh hỏi lớn:
- Mất hết rồi hay sao?
Gã mập lùn nghiến răng nói :
- Lý Tiêu, ngươi lỗ mãng làm mất hết, một mình ngươi về lãnh tội đi !
Gã cao gầy cười lạnh nói:
- Ngươi muốn đẩy tội cho một mình ta sao? Rõ ràng thư với Kim Long Lệnh trong tay Ngô Sơn ngươi bị mất, ai biết được ngươi làm trò quỉ gì, giờ lại định đẩy trách nhiệm cho ta?
Thì ra gã mập lùn tên Ngô Sơn, gã cao gầy là Lý Tiêu.
Bỗng nghe Ngô Sơn nói :
- Không sai. Đồ để trong người ta. nhưng lúc đi giáo chủ đã căn dặn thế nào? Nếu ngươi không tự miệng nói ra thì kẻ địch làm sao biết được?
Hai người đánh mất thư với Kim Long Lệnh không lo tìm kiếm lại cứ ngồi đổ trách nhiệm cho nhau.
Lý Tiêu thấy tình hình không ổn họa lớn sắp đổ lên đầu hắn hai mắt láo liên, bỗng gã chỉ ra sau lưng Ngô Sơn kêu lớn:
- Huynh đệ, ngươi coi kia. không phải là Kim Long Lệnh sao?
Ngô Sơn vội quay đầu nhìn ra sau lưng. Lý Tiêu xuất kỳ bất ý ra tay điểm vào tử huyệt "Song Yên" dưới nách Ngô Sơn, cười ha hả nói :
- Huynh đệ, ta nói không phải Kim Long Lệnh mà.
sao lại còn quay đi nhìn làm chi! Thôi ngươi đi sớm, đại ca sẽ đốt cho ngươi ít tiền giấy.
Gã chưa nói hết câu, bỗng nín bặt, tay chân đờ ra.
tay phải vẫn dính trên người Ngô Sơn. Bất kỳ ai nhìn qua cũng đều biết gã giết chết Ngô Sơn, nhưng ai giết gã? Long Bình cách đó không xa lại nhìn không hề chớp mắt vẫn không phát hiện thấy điều lạ. Không biết vì nguyên nhân gì gã đột ngột thọ tử như vậy !
Ngạc nhiên chưa hết bỗng Long Bình thấy một đạo hào quang nhằm chàng bay tới! Long Bình vội lách người lui ra hơn nửa trượng.
Phập! Một tiếng, đạo hồng quang cắm vào thân cây chỗ chàng ẩn thân.
Ngưng thần nhìn kỹ, thì ra đó là một tấm thiệp lớn.
Cắm tấm thiệp vào thân cây là một công phu không thể tưởng tượng nổi. Trên tấm thiệp có in hình một con rồng vàng điêu khắc tinh vi đang vươn nanh múa vuốt trông sinh động như vật sống !
Nhìn kỹ tấm thiếp thấy viết:
"Kính thỉnh Bách Hoa Giáo Đồng giáo chủ túc hạ đúng ngày rằm tháng tư đến Thủy Long Đàn của bổn giáo, bản nhân có việc cơ mật cần bàn. Khi đến dự đại hội nhớ mang Kim Long Lệnh làm bằng!
Thanh Long Giáo chủ Thần Long Chư Thiên kính thỉnh ,, Long Bình xem xong không hiểu kẻ giấu mặt muốn gì ở chàng. Hắn lấy trộm Kim Long Lệnh rồi tặng cho chàng, chẳng lẽ hắn bảo chàng đi dự hội?
Long Bình vội ôm quyền nói :
- Tiền bối phương nào, không biết có thể hiện thân để tiểu bối Long Bình làm lễ bái kiến !
Chỉ nghe tiếng trả lời như từ cõi u linh vọng lại :
- Nhân sinh hà xứ bất tương phùng!
Long Bình ngạc nhiên hỏi lại :
- Có phải ý tiền bối muốn vãn bối đến Thủy Long Đàn của Thanh Long Giáo?
- Ngươi có cái gan đó không?
Long Bình động tính hiếu kỳ:
- Thủy Long Đàn của Thanh Long Giáo có gì đáng sợ!
Một tràng cười ha hả cất lên :
- Khá lắm! Cuồng ngạo lắm! Chỉ cần ngươi không sợ là được rồi !
Long Bình cau mày hỏi lại:
- Còn tiền bối, lúc đó người có đến không?
- Ngươi đã nói không sợ mà! Còn hỏi ta làm chi?
- Không phải vãn bối sợ, thiết nghĩ đến lúc ấy tiền bối cũng có mặt, vãn bối được hạnh ngộ tiên nhan !
Chỉ nghe một tràng cười ha hả:
- ăn nói khéo lắm! Chỉ sợ lúc gặp ngươi không nhận ra ta.
Long Bình buông gọn:
- Chưa chắc!
- Lại cuồng ngôn nữa! Trừ phi tiểu tử ngươi luyện được thiên nhãn thông!
Long Bình đáp:
- Không cần thiên nhãn thông nhưng vãn bối tin chắc lúc gặp lại, lập tức nhận được ra tiền bối !
- Ngươi dám đánh cá không?
- Dùng vật gì đánh cá?
- Tiểu tử thật cuồng ngạo, đánh cá cái đầu ngươi?
- Còn tiền bối?
- Ta? Ha. ha? Ngươi định đổi đầu với ta? Ngươi chưa đáng đâu, thôi đổi một cái **************** của ta lấy đầu ngươi vậy.
Dùng một cái ****************, đánh cược lấy một mạng người.
Vậy mà lão còn nói "đổi một cái **************** của ta lấy đầu ngươi vậy." Thêm một tiếng "vậy" làm như đổi như vậy còn chưa ngang giá. lão chịu thiệt thòi hơn chàng?
Long Bình cố gắng nín cười, làm như ra vẻ chắc thắng không do dự nói:
- Được, vãn bối chấp nhận điều kiện, có điều không biết lấy gì làm tin?
- Kích chưởng làm tin!
Long Bình nghe nói cả mừng nghĩ thầm:
- Chỉ cần ngươi hiện thân, coi như ta chắc thắng!
Chừng đó ngươi làm sao **************** cho ra!
Chàng liền cao giọng nói:
- Tiền bối, xin mời! Vãn bối hầu giá!
Dứt lời giữ hữu chưởng chờ đợi.
Bỗng thấy từ trên tàng cây rậm rạp, một vật to tròn như quả cầu thịt khổng lồ bay ra. Long Bình chưa kịp nhìn rõ là vật gì thì hữu chưởng bị đánh "bốp, bốp, bốp" ba tiếng thoắt cái quả cầu thịt biến mất tung.
Thân pháp của đối phương cực kỳ nhanh nhẹn thiệt không bút nào tả xiết. Long Bình chắc chắn đắc thắng nào ngờ đến dung mạo đối phương cao thấp mập ốm thế nào cũng không kịp thấy.
Long Bình kinh hãi nghĩ thầm:
"Thật là dở khóc dở cười, cuộc đánh cá này tuy giống như một trò đùa.
nhưng thân là người võ lâm, một lời nói nặng bằng non, lẽ nào hứa rồi lại bỏ qua?" Chàng quay người gọi luôn mấy lượt vẫn không nghe tiếng trả lời, liền nghĩ:
"Việc này tạm gác lại, đến lúc đó hắn hay. Đi Thủy Long Đàn lần này ngoài việc thăm dò tung tích phụ thân, nhân tiện tìm Mặc Thanh luôn thể!" Thế là quay lại lấy thiệp mời với Kim Long Lệnh cất vào người lúc nhìn lên đã không còn thấy xác của hai hán tử lúc nãy.
Long Bình cũng không có dư thời gian quan tâm đến hai gã. vội chạy ra khỏi rừng quan sát. Mắt thấy Liên Hoa Phong cách đó không xa. chàng vốn muốn tìm đến Bách Hoa Giáo tầm thù, liền giở khinh công thân pháp hướng Liên Hoa Phong chạy như bay.
Lúc hoàng hôn chàng đã đến trước Bạch Cốt Lâm.
Đến đây Long Bình không khỏi trù trừ, nhờ lão hòa thượng chỉ điểm mới thoát ra được, nhưng Cửu Đầu Điểu sư phụ không chỉ cho chàng những chỗ ảo diệu trong rừng giờ đây nghĩ tới việc xông vào rừng chàng không khỏi sởn tóc gáy.
Vừa lúc đó bỗng nghe tiếng thiếu nữ từ trong rừng vọng ra:
- Huy ca! Ngươi trốn ở đâu? Nếu không chịu lộ diện ta...
Long Bình nhìn lên, trước mặt chàng xuất hiện một thiếu nữ mỹ mạo như Ngọc Nữ, đang kinh ngạc nhìn chàng. Thấy Long Bình nhìn lên nàng nở một nụ cười như phù dung nở rộ, thật là nụ cười nghiêng nước nghiêng thành.
Long Bình nhìn thấy thiếu nữ, hồi ức về những tháng ngày đau khổ lúc còn ở Liên Hoa Phong tràn về, thì ra đó là Điêu Man công chúa! Dù căm hận đối phương đến xương tủy, nhưng vấn cố nở một nụ cười.
Thấy Long Bình cũng mỉm cười đáp lễ, nụ cười trên miệng nàng càng tươi, liền chạy đến trước mặt chàng, nói:
- Ta tên Đồng Điêu, còn ngươi?
Quả nhiên Long Bình không nhận lầm, mới mở miệng nói một câu đã lộ rõ bản tánh điêu ngoa. Song phương chưa quen biết mở miệng đã tự giới thiệu tên mình thật khiến người đứng đắn phải hổ thẹn.
Nghe đối phương hỏi tên họ mình, chàng biết chắc Điêu Man công chúa không thể nhận ra chàng nên thong thả trả lời :
- Tại hạ Mặc Thanh!
Điêu Man công chúa nghe Long Bình xưng Mặc Thanh, bỗng nhíu đôi mày liễu, đôi mắt không ngừng quan sát chàng, miệng không ngừng lẩm bẩm hai tiếng Mặc Thanh.
Long Bình thấy đối phương cứ lẩm nhẩm hai tiếng Mặc Thanh, chợt nhớ tới Mặc Thanh từng nói với chàng tên người có thể ăn được, không lẽ Điêu Man công chúa cũng biết công phu này?
Bất giác chàng cũng lẩm bẩm hai tiếng Đồng Điêu thử xem mùi vị thế nào !
Lúc đầu chàng đọc luôn mấy lần vẫn không nghe mùi vị gì nhưng hai tiếng "Đồng Điêu, Đồng điều nhắc đi nhắc lại càng nghe càng thấy ghét.
Bất giác hai tiếng Mặc Thanh từ trong lòng trỗi dậy, trước mắt chàng gã thư sinh Mặc Thanh bỗng hiện ra.
dáng nhỏ nhắn, môi cũng đỏ hồng tươi tắn như môi Điêu Man công chúa. đôi mắt linh lợi sắc sảo còn hơn Điêu Man công chúa.
Nhung chàng kêu thử mấy lần nào có nghe mùi vị gì, bực mình nghĩ thầm:
"Có lẽ Long Bình ta không có duyên với môn công phu này!" Bỗng nghe Điêu Man công chúa "ủa " một tiếng hỏi :
- Ngươi có bị bênh thần kinh không đó?
Long Bình giật mình vội cười nói :
- Không có, không có. Cô nương có gì chỉ giáo?
Điêu Man công chúa thấy chàng cười mà thần thái ngơ ngẩn như người say, cũng cười hì hì nói :
- Ta hỏi ngươi, Mặc Thanh là tên đủ của ngươi hay còn họ nữa?
Long Bình nói :
- Không! Tại hạ tên có một chữ Thanh!
Miệng chàng trả lời nhưng mắt vẫn chăm chú thưởng thức nụ cười của mỹ nhân.
Đồng Điêu nguyên đã rất đẹp, lúc này cười lại càng đẹp hơn. Long Bình không khỏi nghĩ thầm, thật đáng tiếc, người đẹp như vậy mà tên nghe đáng ghét.
Trong đầu chàng bỗng loé lên một tia sáng! Thì ra tên người vốn không thể ăn được, nói có mùi vị càng không thể có. Có điều dựa vào tâm yêu ghét mà đánh giá tên của một người.
Chẳng hạn, chàng hận thấu xương Điêu Man công chúa. cứ nói mãi hai tiếng Đồng Điêu tất nhiên cảm thấy ghét, bất kể đối phương mỹ mạo như tiên nữ cũng không thể phát sinh hảo cảm.
Ngược lại, chàng với Mặc Thanh gặp nhau không quá nửa ngày, nhưng tâm đầu ý hợp càng gọi càng nghe thân thiết, so lại lần trước Mặc Thanh nói mùi vị của tên người thật phù hợp.
Nghĩ ra được cái Mặc Thanh gọi là công phu thật ra chỉ để đùa mà thôi, Long Bình mừng rỡ lẩm bẩm một mình:
"Được rồi, ngươi gạt ta như vậy, chừng gặp lại phải cho ngươi biết Long Bình này lợi hại !" Điêu Man công chúa thấy chàng cứ kêu tên mình rồi nói lầm thầm gì đó, rồi lại nhìn chằm chằm, nàng cứ ngỡ đối phương lúc khẩn trương lúc cười cười rồi bất thần nói một câu không đâu vào đâu, cứ ngỡ đối phương quả thật người điên.
Điêu Man công chúa bất giác thở dài nói :
- Đáng tiếc! Đáng tiếc!
Long Bình khôi phục nét mặt sáng sủa vốn có của mình cười hỏi:
- Đáng tiếc điều gì?
Điêu Man công chúa buồn buồn nói :
- Đáng tiếc ngươi mắc một chứng bệnh kinh người mà không tự biết !
Tiếng cười chưa dút bỗng thấy từ trong rừng chạy ra một chàng thiếu niên. Gã thiếu niên tuy khôi ngô tuấn tú nhưng đôi mày rậm rì giao nhau, gần như che khuất đôi mắt nhỏ. Nhìn mặt gã hiện rõ là con người âm hiểm sát nghiệp nặng nề.
Nhìn thấy gã thiếu niên Long Bình lập tức nhận ra đó là Lưu Huy, kẻ ngày trước nghe lời Điêu Man công chúa hành hạ chàng đủ điều. Bất giác máu giận trào sôi nhưng ngoài đôi mắt phát xạ những tia sáng kinh người ra. sắc mặt không lộ một chút biến đổi nào.
Điêu Man công chúa quay sang Lưu Huy la mắng trách móc một hồi mới quay sang giới thiệu với Long Bình. Nghe giới thiệu chàng là Mặc Thanh gã tỏ vẻ hơi ngạc nhiên nhưng trước nay gã quen tuân lệnh Điêu Man công chúa. liền bước đến gần tỏ vẻ thân thiện, định nắm tay chang.
Long Bình vốn căm hận hai người nào thèm thân thiện với kẻ thù, vội rút tay ra. giũ giũ tay áo, nói :
- Tay các hạ tanh hôi quá!
Lưu Huy bị Long Bình sỉ nhục bất giác nổi giận mắng lớn:
- súc sinh ngươi ở đâu chui ra mà dám đến đây chọc giận thiếu gia?
Gã chưa dút lời, Điêu Man công chúa đã hét lớn ngắt lời:
- Ngươi không được mắng người như vậy. Ngươi thử ngửixem, không chừng tanh hôi thật.
Dứt lời nàng nhìn Long Bình cười thật ngọt.
Lưu Huy tức anh ách, nhưng thấy Điêu Man công chúa lên tiếng bênh vục đối phương hắn đành nuốt giận làm thinh.
Lại nghe Điêu Man công chúa lên tiếng:
- Mặc huynh đến đây có việc gì?
Long Bình cố nhịn cười nói:
- Ta đến cầu kiến giáo chủ của các ngươi !
Điêu Man công chúa nghe nói mừng khấp khởi, trừng mắt nhìn Lưu Huy nói:
- Thấy chưa. Mặc đại ca có việc cầu kiến Cô bà bà.
nếu không có ta. ngươi đắc tội với Mặc đại ca rồi nói làm sao với người.
Lưu Huy ấm ức trong lòng nhưng vẫn không dám nói gì. Điêu Man công chúa mỉm cười nói :
- Không phải ngươi cần gặp Cô bà bà sao? Mau theo ta đi gặp người, nếu không lát nữa trời tối lạc trong rừng thì khổ !
Dứt lời giơ tay định kéo tay Long Bình, Long Bình nào chịu để ả nắm tay, vội phất tay áo nói :
- Đâu đây có mùi khó ngửiquá!
Cái phất tay của chàng không biết vô tình hay cố ý dùng tay áo đẩy tay Điêu Man công chúa ra. Điêu Man công chúa như vô tình không hay biết chun mũi nói:
- Chắc có chuột chết đâu đây, thôi ta đi !
Dứt lời nàng lại muốn nắm tay Long Bình, chàng thối lui một bước nói:
- Cô nương, xin mời! Tại hạ tự đi được!
Điêu Man công chúa vẻ mặt thất vọng, quay sang cặp tay Lưu Huy đi thẳng vào rừng, Long Bình cũng vội nối gót theo sau.
Lối đi trong rừng ngang dọc chằng chịt, Long Bình định dùng trí thông minh hơn người của mình, cố nhớ đường đi nhưng quẹo qua quẹo lại một hồi, không còn nhớ đâu là đâu nữa đành phó mặc mệnh trời nhắm mắt đưa chân đi theo Điêu Man công chúa với Lưu Huy.
Đi được một lúc độ một tuần trà. Điêu Man công chúa đột ngột quay người lại, tay cầm một lưỡi truỵ thủ gí sát ngực Long Bình, cười lạnh nói :
- Tên tiểu tặc này dám múa rìu trước mặt bản công chúa. Hừ, quả có mắt không tròng! Ngươi tên gì? Đến đây có mục đích gì? Nói mau! Kẻo chết không toàn thây!
Long Bình cứ tưởng đã làm cho đối phương rối trí không lần rõ hư thực, nào ngờ bị đối phương gài bẫy mà không hay.
Rõ ràng Điêu Man công chúa đã sớm nhận ra chàng đến không có thiện ý, nhưng nàng thủy chung vẫn không lộ ra mặt chờ đến lúc dẫn dụ chàng vào Bạch Cốt Lâm mới xuất chiêu này, quả thật điêu ngoa hơn người.
Trong lúc bất thần, Long Bình không kịp thối lui, nhưng chàng biết Điêu Man công chúa không hạ độc thủ ngay nên trấn tĩnh lại, chờ Điêu Man công chúa dút lời mới mỉm cười nói:
- Ngươi muốn ta nói thế nào? Ta tên Mặc Thanh, có việc đến cầu kiến Bách Hoa Giáo Đồng giáo chủ, ngươi tin thì tin, không tin thì thôi !
Điêu Man công chúa cười lạnh, nói:
- Hảo tặc tử! Đến nước nay mà còn nói cứng. Ngươi cầu kiến Cô bà bà ta có việc gì? Nói mau !
Long Bình hơi chột dạ. chàng vốn đến đây tầm cừu, đối phương hỏi tới vậy biết trả lời sao cho xuôi đây?
Trong lúc khẩn cấp, chợt động linh cơ nói:
- Ngươi tác chủ được sao?
Điêu Man công chúa cũng hơi giật mình, nhưng lập tức cười lạnh nói:
- Không cần biết ta tác chủ được hay không, ngươi phải đưa chứng cớ cho ta xem trước !
Long Bình nói :
- Được!
Chàng thò tay vào ngực áo, Điêu Man công chúa lập tức hét lớn:
- Không được vọng động! Trước mặt bản công chúa đừng hòng giở trò quỉ. Huy ca! Đến xem thử vật gì?
Lúc này Lưu Huy giận tràn hông, giờ có dịp phát tiết, mừng rỡ bước đến gần Long Bình, đưa tay gần mũi chàng nói:
- Ngươi chê tay thiếu gia tanh hôi, giờ cho ngươi ngửithêm.
Dứt lời hắn vươn trào chộp vào mũi chàng, khí thế mạnh mẽ vô cùng, nếu bị hắn chộp trúng thì sợ mất mũi như chơi. Long Bình thấy đối phương vô lễ không nhịn được ngửa mặt ra sau tránh trào đồng thời đề khí vận công phun ra một bải nước bọt.
Lưu Huy không kịp thu tay về, lòng bàn tay bị trúng nước bọt làm thành những lỗ nhỏ như tổ ong, lập tức rườm máu! Hắn từ nhỏ đến giờ, kẻ hầu người hạ sung sướng quen rồi làm sao chịu nổi đau đớn như vậy ! Lập tức kêu la như heo bị cắt tiết !
Điêu Man công chúa thất kinh vội nhấn mạnh lưỡl truy thủ về phía trước.
Thân hình Long Bình như dính chặt vào lưỡl đao đối phương đẩy tới bao nhiêu thì chàng lui về sau bấy nhiêu, rõ ràng chàng có ý chọc tức đối phương chứ nào có coi Điêu Man công chúa ra gì !
Điêu Man công chúa lửa giận phừng phừng, điểm chân lao mạnh tới.
Long Bình nghiêng nhẹ người tránh qua một bên nhanh như ảo ảnh, tay áo đồng thời phất ra!
Điêu Man công chúa mất đã muốn thu thế nhưng không kịp nữa. té nhào xuống đất.
Long Bình chưa kịp đứng yên đã thấy Lưu Huy múa chưởng xông đến tấn công. Chàng nào có coi đối phương ra gì, chờ chưởng đối phương sắp chạm vào người liền giở bộ thân pháp thần ảo "Vạn biến phật ảnh,, xuyên qua bóng chưởng thoát ra ngoài. Đồng thời thi triển Tiên Hầu chưởng pháp vỗ nhẹ vào bả vai Lưu Huy kêu lớn:
- đứng yên!
Nguyên một chưởng của chàng tuy nhẹ, nhưng với công lực của chàng, Lưu Huy làm sao chịu nổi, hơn nữa hắn đang ở thế công mạnh bất chợt đánh vào khoảng không lại bị đẩy một chưởng nơi vai đau nhói, không dừng lại được, hắn bị té chổng vó lên trời, mông bị rớt đánh bịch xuống đất đau thấu tâm can.
Lưu Huy không ngờ võ công của đối phương cao thâm như vậy, chưa kịp thấy đối phương xuất chiêu đã té lăn, tuy trong lòng kinh hãi nhưng vẫn không phục, tung người đứng dậy, lại xông vào đánh tiếp.
Bỗng nghe Điêu Man công chúa hét lớn :
- Lưu Huy! Còn chưa chịu lui ra?
Long Bình nhìn về hướng phát ra tiếng nói, trong bóng tối xuất hiện một đóa hoa hồng đỏ thắm như máu, tiếp theo một mụ già tóc bạc dắt tay Điêu Man công chúa chậm rãi bước tới. Thì ra là Bách Hoa Giáo chủ Bách Hoa bà bà Đồng Sầu.
Long Bình phát hiện ra trong bóng tối còn có thêm ba. bốn người nữa ẩn núp, trong lòng không khỏi kinh hãi thầm.
Bách Hoa bà bà đến cách chàng mấy bước mới dừng lại, đưa mắt quan sát chàng từ dầu đến chân, một lúc sau, mụ mới cất giọng lạnh như băng nói :
- Ngươi cần gặp bổn giáo chủ có việc gì?
Long Bình ngạo mạn nói :
- Tại hạ phụng mạng đua thư, không ngờ người của quí giáo vô lễ như vậy !
Bách Hoa bà bà thấy chàng cốt cách phi phàm, nói năng chững chạc biết là người có lai lịch không tầm thường, chỉ tiếc là tâm cao khí ngạo trước mặt mụ dám mắng môn hạ vô lễ, lại không làm lễ bái kiến.
Bách Hoa bà bà cười lạnh:
- Sư phụ ngươi là ai?
Long Bình vẫn vẻ cao ngạo :
- Hà tất phải hỏi ! Xem thư khắc biết !
Bách Hoa bà bà Đồng Sầu cau mày:
- Thư đâu, mau đưa ra?
Long Bình lấy thiệp mời trong ngực áo đưa ra trước mặt hươ hươ nói :
- Thư ở đây, có điều... phải đưa ta ra khỏi Bạch Cốt Lâm trước...
Bách Hoa bà bà cười âm hiểm:
- Nhóc con lớn mật, dám đặt điều kiện với ta. chẳng nhẽ ngươi sợ lão thân không dắt ngươi ra khỏi rừng?
Long Bình không thèm khách sáo, cất thư vào ngực áo, nói:
- Đồng giáo chủ, xin mời! Tại hạ thật không dám tin!
Bách Hoa bà bà Đồng Sầu giận đến thất khiếu ra lửa hừ lạnh, nói:
- Ngươi nhất định đòi chết?
Long Bình cười nhẹ:
- Chưa chắc!
Bách Hoa bà bà tuy nổi giận, nhưng thấy đối phương càng cao ngạo mụ càng không dám lỗ mãng, cố nén giận, mụ cất giọng:
- Được, lão thân đưa đường!
Dứt lời, không thấy mụ chuẩn bị gì thân hình bỗng tung lên, nhanh như tên bắn.
Long Bình biết chắc một khi mụ chưa biết rõ lai lịch của chàng nhất định không thể ra tay một cách khinh xuất, vội thi triển khinh công bén gót.
Bách Hoa bà bà ghét gã thiếu niên cao ngạo định dạy hắn một bài học, trước tiên làm hắn điên đầu mới dắt ra khỏi rừng, nên giở hết tuyệt kỹ khinh công chạy như bay.
Chạy một hồi quay đầu nhìn lại thấy đối phương đuổi theo bén gót, bước chân nhẹ nhang như Lưu thủy hành vân không tỏ ra hấp tấp hay sợ hãi gì. Bất giác mụ phục thầm đối phương tuổi trẻ tài cao, liền gia tăng cước lực chạy như bay.
Thoáng chốc đã ra khỏi rừng, kẻ trước người sau dừng chân.
Bách Hoa bà bà không nhịn được, lên tiếng trước:
- Nhóc con, mau đưa thư đây!
Long Bình nhìn lên thấy tinh tú đầy trời, rõ ràng đã ra khỏi rừng liền cười hỏi lại:
- Các hạ là ai mà lại đòi thư?.
Bách Hoa bà bà nghe như tiếng sét ngang tai, trước nay chưa ai dám vô lễ với mụ như vậy, biến sắc mặt hét lớn:
- Súc sinh, ngươi là môn hạ của ai mà dám vô lễ như vậy, trách sao lão thân hạ thủ vô tình !
Giọng Long Bình vẫn bình tĩnh giễu cợt:
- Thật ra ngươi là ai? Nếu không mau báo rõ, ta đi đây?
Nói xong dợm bước bỏ đi.
Bách Hoa bà bà bị chọc giận đến cực điểm, tung người xuất chưởng, miệng mắng lớn:
- Đồ súc sinh vô tri, cho ngươi biết lợi hại của bổn giáo chủ!
Long Bình thấy mụ xông đến không thèm né tránh, cũng xuất một chưởng tiếp chiêu, miệng nói :
- Ai biết được ngươi là giáo chủ thật hay giả. thử tiếp ta một chưởng.
Từ đầu đến giờ Long Bình không dám để lộ thân thế, bởi chàng biết võ công chưa hoàn toàn thành tựu, vì chưa tìm được phụ thân luyện thành Thiên Lôi Chưởng.
Nhớ ngày trước ở Bạch Mã hồ, ba vị bá bá bị bại dưới tay Bách Hoa bà bà. đừng nói chi chàng vừa xuống núi kinh nghiệm giang hồ, kinh nghiệm lâm địch đều chưa có.
Nhung chàng nhất định mượn cớ đưa thiếp mời để đến đây thứ nhất xem thử võ công mình đến mức nào, thứ hai thử xem kẻ thù của ba vị bá bá ghê gớm đến bực nào, vậy nên chàng cố không để lộ thân phận đồng thời bức Bách Hoa ba bà xuất thủ.
Bách Hoa bà bà không thèm tránh né, trực tiếp chiết chiêu chống đối, lửa giận như thiêu đốt tâm can, liên tiếp hạ sát thủ, tấn công liên hoàn, định xem chàng là môn hạ của môn phái nào mà táo gan như vậy?
Nào ngờ liên tiếp mấy chiêu đều bị Long Bình hóa giải nhẹ nhàng, chỉ thấy song chưởng chàng thoăn thoắt, lúc chưởng lúc chỉ, chiêu số quái dị, biến hóa vô cùng. Lại nữa thân pháp ảo diệu tuyệt luân hốt đông hốt tây thoắt trước thoắt sau nhanh nhẹn như ảo ảnh Rốt cuộc đánh một hồi Bách Hoa bà bà vẫn không nhìn ra chàng là đệ tử của môn phái nào.
Thấy chàng tuổi còn quá trẻ, một thân võ công kinh thế hãi nhân, bất giác mụ vừa giận vừa tức, vừa sợ vừa căm, nháy mắt đã công bốn năm chục chiêu vẫn không đụng được vạt áo chàng.
Nguyên Bách Hoa bà bà Đồng Sầu danh trấn võ lâm với môn binh khí quái dị là bông hồng cộng thêm với tâm địa ác độc, hạ thủ vô tình, dưới tay chưa để ai sống sót. Còn về thân pháp chưởng chỉ không phải cao minh lắm.
Nhung mụ hoàn toàn không ngờ được một tên tiểu bối vô danh lại có thể bình thủ với mụ mấy chục chiêu liền.
Trong giang hồ ỷ lớn hiếp bé đã bị võ lâm chê cười, nếu dùng đến vũ khí độc môn thành danh thiên hạ để thủ thắng, thì sao còn dám chường mặt nhìn thiên hạ sao?
Nhung đối phương ra tay chiêu số, mỗi lúc một quái dị, uy lực càng lúc càng kinh nhân, lại biến hóa vô cùng không chiêu nào giống chiêu nào.
Mụ nào biết Long Bình vừa xuất thủ đã thi triển Tiên hầu chưởng pháp nghênh địch. Bộ chưởng pháp này tuy chỉ có ba mươi sáu chiêu nhưng có mấy trăm thế biến hóa khác nhau, càng sử dụng càng thấy chiêu số quái dị hơn. Cho dù có dấu liên tiếp mấy ngày mấy đêm chưa chắc đối phương đã nhìn ra hai chiêu giống nhau.
Nhận định tinh tế, Bách Hoa bà bà thấy rõ nếu không sớm chế ngự đối phương thì cuối cùng sẽ bị đối phương chế ngự không sai. Đến nước này đâu còn nghĩ đến bối phận, hay sợ giang hồ cười chê. Trong lúc bất cẩn lỡ bị bại thì oai danh gầy dựng cả đời chốc lát tan biến dưới tay đối phương. Thế là không kể gì đến sĩ diện, mụ công mạnh hai thế, lập tức rút lui khỏi vòng chiến lấy bông hồng cầm nơi tay gầm gừ:
- Không ngờ súc sinh ngươi cũng học được mấy quỉ chiêu, mau lấy binh khí ra chịu chết!
Lúc trước Long Bình tận mắt thấy ba vị bá bá liên tiếp thọ thương dưới bông hồng của mụ. Lần này mạo hiểm thử chiêu với đối phương chắc khó khăn lắm mới bảo toan mà rút lui, nào ngờ chưởng qua chỉ lại, càng đánh càng thấy nhẹ nhàng, tinh thần càng lúc càng sảng khoái. Đang lúc hăng say chiết chiêu tấn công đột nhiên Bách Hoa bà bà nhảy khỏi đấu trường đòi lấy binh khí ra tái đấu.
Nói về binh khí chàng cũng có một lưỡl truỵ thủ của Bạch Viên sư phụ tặng. Nguyên đó là một bảo bối hiếm có trên đời có thể cắt vàng chẻ ngọc, nhưng không thể dùng thay kiếm được.
Nhưng đang lúc hưng phấn, nào chịu để một khó khăn nhỏ làm mất hứng, nhớ lại ba năm nay luyện võ, đều đùng cành cây thay kiếm, sao không nhân cơ hội này thử xem kiếm pháp của mình ra sao?
Tâm đã quyết, Long Bình tiện tay nhặt một cành cây dưới đất, bẻ một đoạn làm kiếm, ngạo nghễ nhìn Bách Hoa bà bà nói :
- Đây là binh khí của ta!
Bách Hoa bà bà từ lúc lọt lòng đến giờ chưa từng thấy qua kẻ nào ngông cuồng đến mức ấy. Thân làm giáo chủ Bách Hoa Giáo, một trong ba giáo phái tiếng tăm nhất trong vũ nội, lại bị một tên vô danh tiểu tốt xem thường khiến mụ giận không biết để đâu cho hết.
Nghiến răng nghiến lợi không nói tiếng nào, huy động binh khí nhắm mặt chàng công tới.
Long Bình theo Bạch Viên ba năm, thời gian luyện kiếm dài nhất nhưng chỉ luyện duy nhất một pho "Địa Chi kiếm pháp" mà thôi. Pho kiếm này chỉ có mười hai chiêu thức nhưng mỗi chiêu thức lại ẩn chứa vô vàn biến hóa. nói cách khác mỗi chiêu thức tương đương với một pho kiếm.
Mỗi một chiêu thức ứng với một vị trong địa chi, khi thi triển uy lực vô song, chiêu thức lại tuôn trào liên miên bất tuyệt, một khi đã xuất thủ khó lòng hồi thủ Nên khi tập luyện Bạch Viên từng căn dặn nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì không được khinh xuất sử dụng.
Lúc này Long Bình không biết thi triển pho kiếm "Địa Chi kiếm pháp" thì có thắng nổi bông hồng trong tay Bách Hoa bà bà không, nhưng chàng không muốn lần đầu lâm địch lại sử dụng pho kiếm ấy! Ngặt một nỗi nếu dùng "Kinh điện kiếm pháp" thì lại sợ lộ tung tích nên cuối cùng đành phải thi triển chiêu "Ngưu giác di bảo" là một chiêu vốn thủ nhiều hơn công để nghênh địch.
Tuy nói là chiêu thủ nhưng khi thi triển uy lực kinh người, cành cây khô xé gió veo veo, kình phong lớp lớp, khiến Bách Hoa bà bà không khỏi kinh hãi thầm.
Bách Hoa bà bà thấy kiếm chiêu của đối phương uy mãnh nào dám chần chừ giở hết sở trường nghênh địch.
"Rộp" một tiếng nghe lạnh người, tay Long Bình bỗng nhẹ hẫng, thì ra cành cây trong tay chàng gãy tiện chỉ còn lại một đoạn nhỏ cầm nơi tay.
Long Bình hồn phi phách tán, binh khí không còn, mà bông hồng trong tay Bách Hoa bà bà càng công càng gấp, chỉ thấy lớp lớp hồng quang bào phủ trên đầu Nguy cấp sinh trí, Long Bình thò tay vào ngực áo lấy thiếp mời ném vào mặt Bách Hoa bà bà hét lớn :
- Cầm lấy!
Thiếp mời bay xẹt đi làm thành một cầu vồng màu đỏ bay tới, Bách Hoa bà bà dùng tay bắt lấy. Long Bình nhân cơ hội đó, tung người nhảy ra ngoài, chạy như tên bắn xuống núi.
Bách Hoa bà bà ngưng mục nhìn thiếp mời thấy của Thanh Long Giáo Thần Long Chư Thiên, tỉnh ngộ lẩm bẩm:
- Thì ra là người của Thanh Long Giáo, thảo nào tên tiểu tử đó bản lĩnh kinh người, lại khinh mạn dường đó !
Nghĩ như vậy, mụ dừng lại không thèm truy đuổi.
Nhưng! Mụ đọc hết thiếp mời thấy đối phương không đưa Kim Long Lệnh bất giác máu giận trào sôi, hai lỗ mũi như ra lửa! Nhìn lại, bóng dáng của Long Bình đã mất hút trong bóng đêm từ bao giờ... 

loading...
Hồi trước Hồi sau