Bất tử thần long - Hồi 10

Bất tử thần long - Hồi 10

Hiệp khí ngất trời

Ngày đăng
Tổng cộng 32 hồi
Đánh giá 9.8/10 với 333268 lượt xem

loading...

Trăng lặn sao mờ, phương Đông sáng rực, Nam Cung Bình hít sâu một làn không khí mát lạnh và ẩm ướt, hiên ngang sải bước tiến vào thanh Tây An.
Chợ sớm mới nhóm, những khách đi đường trông thấy Nam Cung Bình xăm xăm bước tới, đều bất giác tránh sang bên nhường một lối đi, bởi mọi người chỉ cảm thấy chàng thiếu niên này thần thái đầy chính khí khiếp người, khiến họ thậm chí không dám ngắm nhìn.
Mộ Long sơn trang hết sức tĩnh lặng song trong sự tĩnh lặng ấy lại có một sự giới bị khác thường, tám đại hán vạm vỡ võ phục gọn gàng lưng giắt trường đao tới lui tuần phòng trước cửa trang, mười sáu luồng mục quang săn lùng quanh quất như chó săn tìm mồi, những bước chân nặng nề nối tiếp nhau giẫm trên mặt đất...
Thốt nhiên, tiếng bước chân cùng lúc ngưng bặt, những ánh mắt soi lùng cũng như tề hướng về một phía...
Một thiếu niên áo xanh mặt mày trắng bệch, đôi mắt sáng ngời đang vững vàng sải bước trong sương sớm, ánh mắt sắc bén quét nhìn xung quanh, trầm giọng nói :
- Vi trang chủ có nhà không?
Bọn đại hán áo đen cùng trao nhau ánh mắt kinh ngạc lẫn hoài nghi, dường như họ cũng bị khiếp sợ trước khí độ của chàng thiếu niên, mặc dù không muốn trả lời, song vẫn đáp :
- Mới sáng sớm tất nhiên là có!
Thiếu niên áo xanh trầm giọng :
- Hãy mau mời Trang chủ ra đây, bổn nhân có việc cần hỏi.
Bọn đại hán áo đen cùng sửng sốt, một gã mặt rỗ bỗng ngước mặt cười vang nói :
- Mau mời Trang chủ ta đây gặp ngươi ư? Trời chưa sáng hẳn, Trang chủ chưa thức dậy mà ngươi lại đòi lão nhân gia ấy ra đây gặp ngươi, ha ha, rõ là nực cười quá sức.
Thiếu niên áo xanh lạnh lùng :
- Hãy vào thông báo bảo là...
Đại hán mặt rỗ ngưng cười, gắt giọng :
- Bảo cái gì? Mau đi về chờ đến chiều chuẩn bị sẵn canh thiếp hẳn đến đây cầu kiến chưa chắc Trang chủ đã chịu gặp, huống chi chỉ đôi ba câu thế này mà muốn Trang chủ ta đây gặp người, rõ là nằm mơ.
Một gã đại hán khác cười khảy nói :
- Nếu các hạ là bằng hữu lừng danh thì còn có thể thương lượng, đáng tiếc các hạ không phải là Long Thiết Hán danh lừng từ xưa và cũng chẳng phải Nam Cung Bình vừa mới vang danh.
Thiếu niên áo xanh thần sắc vẫn không thay đổi, chậm rãi nói :
- Bổn nhân chính là Nam Cung Bình.
Tám gã đại hán thảy đều giật mình như sấm nổ ngang tai, ngơ ngẩn nhìn Nam Cung Bình, rồi đột nhiên cùng quay người chạy nhanh vào cửa trang, miệng lẩm bẩm :
- Nam Cung Bình... Nam Cung Bình...
Bọn chúng dù có nằm mơ cũng không ngờ chàng thiếu niên Nam Cung Bình tối qua đã ác đấu với Ngọc Thủ Thuần Dương, sáng nay lại cô thân một mình đến Mộ Long trang.
Nam Cung Bình đứng buông thõng hai tay, niềm vui thành danh kia không thể khiến mặt chàng có chút kích động, chàng ơ hờ nhìn bọn đại hán áo đen hoảng loạn chạy vào trong trang, ánh mắt thoáng lộ vẻ khinh miệt lẫn thương hại.
Mộ Long sơn trang tĩnh lặng này lập tức rối loạn lên, chỉ nghe ba tiếng “Nam Cung Bình” nối tiếp nhau truyền đi...
Rồi thì, trong trang vang lên những tiếng bước chân nặng nề, vô số những đôi mắt hiếu kỳ từ trong khe cửa, trên bờ tường len lén nhìn ra, xem thử chàng thiếu niên đã quyết đấu với Chưởng môn Chung Nam diện mạo như thế nào? Song không một ai dám bước chân ra khỏi cửa cổng.
Nam Cung Bình vẫn đứng nhìn lặng yên, thậm chí ánh mắt cũng không chuyển động, bỗng nghe một giọng nói nặng nề và rổn rảng từ trong cửa trang vang lên :
- Nam Cung Bình đâu?
Tiếng cuối cùng nói dứt mà tiếng đầu tiên như vẫn còn vang vọng trong làn sương sớm, Nam Cung Bình thầm nhủ :
- “Ai lại có nội lực thâm hậu thế này?”
Phải biết “Phi Hoàn” Vi Kỳ và Ngọc Thủ Thuần Dương tuy đều là hạng cao thủ bậc nhất trong võ lâm, song nội lực không thể nào bì được với người vừa lên tiếng. Thế nhưng ánh mắt kiên định của chàng vẫn nhìn thẳng vào cửa trang, chỉ nghe một tiếng đằng hắng, một bóng người cao to hối hả bước ra, lớn tiếng nói :
- Nam Cung Bình đâu?
Nam Cung Bình thoáng cau mày, lòng vô cùng nghi hoặc, người cao to ấy rậm mày tóc bạc, chính là “Phi Hoàn” Vi Kỳ, chủ nhân Mộ Long trang, song giọng nói lại khác xa với tiếng người vừa rồi.
- “Chả lẽ còn có một cao thủ võ lâm khác ẩn thân trong sương mù sau cửa trang ư?”
Vi Kỳ một tay vuốt râu, tay kia vén áo bào, ánh mắt đảo quanh, vụt chạm vào ánh mắt Nam Cung Bình, hai người cùng nhìn nhau, Vi Kỳ lạnh lùng nói :
- Nam Cung Bình, ngươi đến đây làm gì? Chả lẽ ngươi không sợ chết thật ư?
Bỗng quát lớn :
- Mai Lãnh Huyết, Mai Lãnh Huyết, ngươi cũng có mặt phải không?
Tiếng quát rổn rảng như xé tan sương mù, song vẫn khác xa với tiếng nói khi nãy.
Nam Cung Bình quét nhìn sau lưng Vi Kỳ, chỉ thấy bóng người lố nhố, chẳng rõ tiếng nói kia đã do ai phát ra.
Bầu không khí vốn đã nặng nề, giờ càng thêm nặng nề hơn. Vẻ mặt Nam Cung Bình vẫn trơ lạnh, mãi đến khi âm vang tiếng quát của Vi Kỳ bặt hẳn mới chậm rãi nói :
- Nhâm Phong Bình đâu?
Vi Kỳ ngẩn người, lớn tiếng :
- Mai Lãnh Huyết đâu?
Nam Cung Bình khẽ nhíu mày, bỗng cất tiếng quát :
- Nhâm Phong Bình đâu?
Vi Kỳ nắm chặt hai tay, đề khí ngưng thần quát :
- Mai Lãnh Huyết ở...
Thốt nhiên, trong sương mù lại vang lên tiếng nói kỳ dị kia :
- Ngươi tìm Nhâm Phong Bình để làm gì?
Tiếng quát của Vi Kỳ tuy đinh tai nhức óc, song lại bị tiếng nói ấy cắt đứt, thậm chí ngay cả dư âm cũng bị chấn tan.
Nam Cung Bình ánh mắt bỗng rực lên, thình lình phi thân lướt qua cạnh người Vi Kỳ, nhanh như chớp vọt qua cửa trang.
Những tiếng hoảng hốt khẽ vang lên sau cửa trang, rồi thì một bóng người lao ra, Nam Cung Bình chững bước, đưa mắt nhìn chỉ thấy “Vạn Lý Lưu Hương” Nhâm Phong Bình đã đứng ngay trước mặt chàng, cười ha hả nói :
- Nam Cung Bình, các hạ đã đến. Hay lắm, hay lắm...
Lách người sang bên, tay phải chìa ra nói tiếp :
- Xin mời!
Nam Cung Bình hít vào một hơi, còn đang lưỡng lự thì Nhâm Phong Bình lại cười nói :
- Có việc chi hãy vào trong nói!
Sau cửa trang sương mù dày đặc hơn bên ngoài, từng làn hương thơm thoang thoảng kỳ dị như có như không từ trong sương mù bay ra.
Người ẩn giấu trong sương mù và mùi hương kia là ai? Là một nhân vật thần bí kỳ dị như thế nào? Là một cao thủ võ lâm có võ công kinh người dường nào?
Nam Cung Bình lại hít vào một hơi dài, hiên ngang bước vào trong, những bóng người thấp thoáng cùng tránh ra một lối đi. Vi Kỳ nhướng mày như định nói gì đó, song đưa mắt nhìn làn sương mù dày đặc kia, ánh mắt bỗng loé lên vẻ sợ sệt, rủ tay theo Nhâm Phong Bình đi sau Nam Cung Bình.
Mộ Long trang rộng lớn bỗng lại trở nên tĩnh lặng, từng tiếng bước chân chậm chạp băng qua sân vườn, đi vào đại sảnh.
Trong đại sảnh vẫn còn thắp đèn sáng, song chẳng khác nào những đốm ma trơi lập lòe trong làn sương kỳ dị kia.
Nam Cung Bình bước lên bậc cấp, đi qua cửa đại sảnh, bỗng quay phắt lại, chỉ thấy những cây cỏ trong sân vườn cũng trở nên mông lung mờ ảo, và “Phi Hoàn” Vi Kỳ thẳng thắn hào sảng giờ cũng có vẻ âm trầm bí ẩn, tựa hồ trong Mộ Long trang đã đột ngột đổi khác một cách kỳ lạ khó hiểu.
Trong thoáng chốc, Nam Cung Bình cũng cảm thấy cõi lòng thoáng rung động, bởi mọi sự xảy ra đều ngoài dự liệu của chàng. Đang khi ngẫm nghĩ, bỗng nơi gần cây xà gỗ trong đại sảnh lại vang lên tiếng nói kỳ dị kia :
- Nam Cung Bình, người đến đây tìm Nhâm Phong Bình là để xin thuốc giải phải không?
Nam Cung Bình giật mình, vụt quay lại nhìn, trên xà nhà mờ mịt chỉ nghe tiếng nói kia như hãy còn lởn vởn trên ấy.
Lòng hiếu kỳ mãnh liệt bừng dậy, thúc đẩy chàng chẳng chút đắn đo, lập tức phi thân vọt chếch lên trên xà nhà.
Cây xà chính của gian đại sảnh tuy cách mặt đất rất cao, song khoảng cách chừng ba trượng ấy chẳng là gì đối với Nam Cung Bình, nào ngờ người chàng vừa cất lên khỏi mặt đất, chân khí bỗng bị gián đoạn, chàng vô cùng kinh hãi, hai tay lập tức vung động, cố sức vọt lên, hai tay vừa bám được vào cây xà, quét mắt nhìn, những thấy bụi và tơ nhệnh giăng đầy, nào có bóng dáng một ai?
Trong khoảnh khắc, chàng bỗng lại cảm thấy toàn thân rời rã, niềm kinh hãi khôn tả bừng dậy trong lòng, chàng buông tay ra thả người rơi xuống, Nhâm Phong Bình vẫn tươi cười nhìn chàng, nhưng trong nụ cười ngập đầy vẻ bí ẩn.
“Phi Hoàn” Vi Kỳ vẻ mặt trầm lặng, chậm rãi đi đến bên cạnh bàn, lấy một mũi kim dài chừng bảy tấc khêu cho bấc đèn lên cao hơn, song ánh đèn vẫn không đủ để xua tan sương mù, trái lại còn làm tăng thêm vẻ mờ ảo u ám trong đại sảnh hơn.
Vi Kỳ buông tiếng thở dài, trầm giọng nói :
- Mang trà lên!
Vừa dứt tiếng, trà đã được mang đến song ánh mắt Nam Cung Bình vẫn phóng lên sục tìm trên xà nhà, lòng vừa thầm nhủ :
- “Sao chỉ một đêm bôn ba mà chân lực của mình lại sút giảm thế này?”
Thế nhưng, tuy lòng chàng kinh nghi, song không hề sợ hãi, bỗng ngước mặt cao giọng nói :
- Bằng hữu là ai? Cớ sao lại thậm thà thậm thụt trốn trong bóng tối, chả lẽ không có can đảm ra gặp người ư?
Nhâm Phong Bình ngửa cổ cười dài nói :
- Nam Cung huynh đến đây để gặp Nhâm mỗ, kẻ khác có ra mặt hay không thì can hệ gì đến huynh đài?
Nam Cung Bình tâm khí lắng xuống, Nhâm Phong Bình lại cười nói :
- Nhưng huynh đài trước khi đến đây, chả lẽ không hề nghĩ đến Nhâm mỗ có chịu trao thuốc giải ra hay không ư?
Bỗng buông vài tiếng cười lạnh lùng rồi nói tiếp :
- Vả lại hiện chân lực của huynh đài đã suy giảm rất nhiều, dù muốn ra tay cưỡng đoạt cũng chẳng thể được.
Trong và ngoài đại sảnh đều thấp thoáng vô số bóng người, Nam Cung Bình quét mắt nhìn quanh, bất giác thầm buông tiếng thở dài, cảm giác ê chề tràn ngập cõi lòng, chàng cúi nhìn bàn tay dính bụi của mình bỗng cảm thấy ngón tay co rúm, như có một sức mạnh vô hình đang khống chế sự hoạt động trong cơ thể chàng.
Chàng ngẩng lên chậm rãi nói :
- Nếu tại hạ có gì để trao đổi thuốc giải, chẳng hay các hạ có bằng lòng không?
Nhâm Phong Bình cười khảy :
- Phải xem huynh đài dùng gì trao đổi mới được.
Ánh mắt y chợt rực lên, cười khảy nói tiếp :
- Huynh đài nên biết, tại hạ tuy là một tên thất phu dốt nát, song kỳ trân dị báu, trăm vạn tài phú chẳng là gì đối với tại hạ cả.
Nam Cung Bình vẻ mặt trơ lạnh, lòng bỗng trở lại ổn định, chậm rãi nói :
- Cái mà tại hạ dùng để trao đổi thuốc giải chính là tánh mạng của Nam Cung Bình này.
Vi Kỳ giật nẩy mình lùi sau một bước, Nhâm Phong Bình cũng thoáng sững sờ, trầm giọng nói :
- Huynh đài đã nói gì? Tại hạ không hiểu lắm!
Nam Cung Bình cao giọng :
- Chỉ cần các hạ chịu trao thuốc giải cho tại hạ, sau một ngày tại hạ ắt sẽ quay trở lại đây...
Nhâm Phong Bình lạnh lùng ngắt lời :
- Đành rằng huynh đài lời nặng như núi, nhưng tại hạ chưa hẳn tin được.
Nam Cung Bình thoáng nhíu mày, trầm giọng :
- Các hạ nếu có loại thuốc độc uống vào sau một ngày ắt chết, hãy đưa cho tại hạ uống rồi hẳn trao ra thuốc giải.
Nhâm Phong Bình bỗng lại buông tiếng cười dài nói :
- Thôi được, nhưng tại hạ xin hỏi, thật ra là vì nguyên nhân gì mà huynh đài lại xem trọng tính mạng kẻ khác hơn là tính mạng của bản thân mình?
Nam Cung Bình chẳng chút nghĩ ngợi, cao giọng nói :
- Kẻ khác đã có nghĩa khí chết vì tại hạ lẽ nào tại hạ lại không có quyết tâm chết vì kẻ khác, như vậy lương tâm cũng được yên ổn.
Nhâm Phong Bình cười ha hả :
- Đúng vậy, đúng vậy! Đời người trăm năm chung quy rồi cũng phải chết.
Y chợt ngưng tiếng cười, trầm giọng nói tiếp :
- Nhưng huynh đài còn trẻ, trên có cha mẹ, dưới có người yêu, nếu bây giờ chết đi, chả lẽ không cảm thấy nuối tiếc ư?
Nam Cung Bình bỗng cụp mắt xuống, chàng chợt nhớ đến di mệnh của sư phụ, niềm nhung nhớ của song thân, tình nghĩa của bè bạn, tình cảm tha thiết của người yêu... Thế nhưng, chàng lại không thể nào quên được nụ cười rạng rỡ của Địch Dương hôm trước, và vẻ mặt xám ngắt của Địch Dương trong lúc này. Huống hồ y lại không có cha mẹ lẫn bạn bè, trong cõi sâu tâm hồn y dễ thường không có một nỗi niềm riêng, nếu y vì ta mà chết đi, dễ thường không có rất nhiều người xót xa rơi lệ, và những giọt nước mắt chân thành ấy dễ thường không trong trắng hơn những người đã rơi lệ vì ta...
Nhâm Phong Bình ánh mắt ngập vẻ chế nhạo lẫn khinh khi chằm chặp nhìn Nam Cung Bình, y hiểu lời lẽ của mình đã làm chao động lòng kiên quyết “chết vì nghĩa cả” của chàng thiếu niên này.
Nào ngờ Nam Cung Bình bỗng ngẩng lên nói :
- Thuốc độc đâu?
Nhâm Phong Bình biến sắc mặt, chẳng rõ là sửng sốt tức giận hay là bội phục, đã khiến sắc mặt y thay đổi liên hồi.
Vi Kỳ vẻ mặt nặng nề, hai tay nắm chặt vào thành ghế dựa, mắt nhìn xuống không dám chuyển động mảy may, như sợ sẽ trông thấy cảnh tượng bi thảm hãi hùng vậy.
Trong một góc tối bỗng lại vang lên tiếng nói kỳ dị kia :
- Thuốc độc ở đây!
Nam Cung Bình tuy đã quyết tâm chết, song cũng không khỏi giật nẩy mình, vội quay phắt lại nhìn, trong ánh sáng lờ mờ, bỗng thấy một chiếc khay gỗ là là bay tới.
Thế bay của chiếc khay gỗ hệt như có kẻ tàng hình bợ lấy chầm chậm đi tới trước mặt Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình đưa tay phải ra đón lấy, trên khay quả nhiên có một chiếc hộp ngọc. Chàng chẳng chút do dự lấy chiếc hộp xuống, tiện tay ném mạnh chiếc khay trở về, chỉ nghe “bình” một tiếng vang dội, chiếc khay va mạnh vào vách, không có người đón lấy.
Ánh bình minh ló dạng ở phương đông, song vẫn không xua tan được làn sương kỳ dị kia, lại ẩn mùi hương thoang thoảng theo gió bay tới, Nhâm Phong Bình ánh mắt lạnh lùng và bí ẩn nhìn Nam Cung Bình, chỉ thấy chàng ngửa cổ trút hết số phấn trắng trong hộp vào miệng.
Thần sắc chàng hết sức kiên định, như thể chàng nuốt vào bụng không phải thuốc độc thủng ruột tan thương. Chàng cầm lấy tách trà uống một hớp lớn, cảm thấy bàn tay lại co rúm, cơ hồ không cầm nổi tách trà.
- Chả lẽ thuốc độc này lại phát tác nhanh như vậy sao?
Chàng cắn răng, đặt tách trà và chiếc hộp ngọc xuống bàn, trầm giọng nói :
- Thuốc giải đâu?
Nhâm Phong Bình cười khảy :
- Thuốc giải gì?
Nam Cung Bình sầm mặt quát :
- Ngươi... ngươi...
Nhâm Phong Bình lạnh lùng :
- Nhâm mỗ đâu có trao thuốc độc cho các hạ.
Nói xong liền quay người bỏ đi. Nam Cung Bình phừng lửa giận, lập tức lao bổ về phía Nhâm Phong Bình.
Nhâm Phong Bình vẫn chậm bước đi tới, mắt thấy Nam Cung Bình đã sắp lao vào y, nào ngờ trong sương mù bỗng có một luồng mãnh lực ập tới, tuy im lìm không có tiếng động song mạnh mẽ khủng khiếp. Nam Cung Bình lập tức bị xô tạt đi mấy bước và “phụp” một tiếng ngồi vào ghế dựa.
Vi Kỳ bỗng buông tiếng thở dài, sải bước đi ra ngoài đại sảnh, còn Nhâm Phong Bình thì chầm chậm quay lại, Nam Cung Bình định lấy định thần, tức giận quát :
- Quân thất phu bất tín nghĩa, ngươi... ngươi...
Trong sương mù vang lên tiếng cười khảy nói :
- Có ai hứa trao thuốc giải cho ngươi nào?
Nam Cung Bình nghe máu nóng trào lên trong lòng, cổ họng như bị uất nghẹn thốt chẳng nên lời. Chỉ nghe tiếng kỳ dị kia lại chậm rãi nói :
- Ngươi bước vào đây là tính mạng đã nằm trong tay ta rồi, đâu có quyền và sức để mà trao đổi thuốc giải cho kẻ khác nữa.
Tiếng nói ấy hệt như những nhát búa vô tình nện mạnh vào lòng Nam Cung Bình, chàng nghe trái tim như vỡ nát, nỗi đau xót và căm giận vì bị lừa dối, niềm tuyệt vọng và bất lực đang giằng xé con tim chàng một cách tàn nhẫn.
Chàng giận dữ gầm lên :
- Ngươi... ngươi... ngươi không phải là con người, hãy đưa thuốc giải ra đây...
Tiếng nói kỳ dị kia cười khẽ :
- Thuốc giải? Ngươi hãy dẹp bỏ ý định đó đi, chẳng những ngươi sắp quằn quại rên siết chết tại đây, mà tên bạn ngu xuẩn của ngươi cũng phải quằn quại rên siết, mặc cho thời gian vô tình từng phút từng giây cướp đi mạng sống. Hãy nghe xem, ngươi có thể nghe được tiếng rên siết của hắn. Hãy nhìn xem, ngươi có thể trông thấy cảnh quằn quại đau đớn của hắn. Lúc này phải chăng ngươi đã cảm thấy sự khủng khiếp của cái chết, nhưng đã quá muộn rồi... quá muộn rồi... cái chết hiện đang ở ngay trước mắt ngươi...
Như có một sức mạnh kỳ dị trong tiếng nói kỳ dị kia, hoàn toàn chấn khiếp tâm thần Nam Cung Bình.
Chàng cảm thấy mắt mờ dần, sức tan dần, chỉ còn niềm căm tức và đau khổ, nỗi tuyệt vọng và xót xa vẫn tràn ngập cõi lòng.
Nhâm Phong Bình điềm nhiên lạnh lùng nhìn chàng, trong ánh mắt không hề có chút vẻ thương hại, cũng chẳng vui mừng, hệt như một pho tượng đá vô tình, hoàn toàn thản nhiên trước sự sống chết của loài người.
Tiếng nói thần bí và vô tình trong sương mù lại vang lên :
- Ngươi đã hiểu chưa? Cuộc sống rất đáng quý, chỉ tiếc ngươi đã không còn sống được nữa, đúng chăng? Nếu ngươi còn sống được một lần nữa, hẳn ngươi sẽ không xem thường nó, đúng chăng? Giờ đây... tử vong đã đoạt mất thần trí, đoạt mất tình cảm, niềm vui... thậm chí đoạt mất nỗi đau buồn của ngươi, bây giờ ngươi đã chết.
Nam Cung Bình định cố mở mắt ra, song mí mắt chàng trĩu nặng như hàng ngàn cân kéo trì xuống. Mọi cảm giác dần rời xa chàng, chàng cố hết sức thừa quát lớn, lao bổ về phía bóng sáng chập chờn trong sương mù.
Song chàng vừa tung mình lên cao được một thước thì đã ngã xuống đất, bên tai loáng thoáng nghe thấy tiếng cười lạnh lùng của Nhâm Phong Bình, chàng cố nhướng mắt lên, song chỉ thấy lờ mờ có một bóng người từ bóng tối đi về phía chàng, mí mắt chàng lại trì xuống, chàng chỉ còn lờ mờ trông thấy một đôi mày bóng loáng chầm chậm di chuyển về phía chàng, từng bước, từng bước...
Tiếng bước chân nặng nề tiếp nối nhau từ xa đến gần, từ nhẹ tới nặng...
Ánh ban mai xuyên qua kẽ rèm, soi trên bức màn the cạnh giường, một góc chăn ló ra dưới màn.
Theo tiếng bước chân, bỗng màn được vén lên, một thiếu niên anh tuấn ngồi ra ngoài mép giường, sắc mặt y trắng bệch, mắt sợ hãi như đã làm điều gì tội lỗi vậy.
Ánh nắng rực rỡ đã khiến y phải đưa tay lên che mắt, y không dám nhìn vào ánh nắng sợ sẽ soi thấu trái tim tội lỗi của mình.
Tiếng bước chân bỗng dừng lại trước cửa, y tái mặt buông tay xuống, hoảng hốt đứng lên, nào ngờ trong tấm chăn sau lưng y bỗng có tiếng cười khúc khích, rồi thì một bàn tay nõn mượt đưa ra nắm lấy cổ tay y, cười nũng nịu nói :
- Làm gì vậy hở?
Thiếu niên đưa ánh mắt kinh hoàng nhìn ra cửa, trong chăn lại có tiếng cười khẽ nói :
- Hãy hỏi xem là ai... hỏi đi, sợ gì kia chứ?
Thiếu niên buông tiếng đằng hắng, trầm giọng nói :
- Ai đó?
Tuy chỉ hai tiếng đơn giản, song phải khó khăn lắm y mới thốt ra được.
Bên ngoài vang lên một tiếng đằng hắng, thiếu niên hoảng hốt ngồi xuống giường, chỉ nghe một giọng cung kính khẽ nói :
- Khách quan có cần trà nước không?
Người thiếu niên liền đưa lưng bàn tay lau mồ hôi trán, thầm thở phào rồi lớn tiếng đáp :
- Không cần!
Trong chăn lập tức vang lên một chuỗi cười lanh lảnh, người thiếu niên buông tiếng thở dài, khẽ nói :
- Tưởng đâu... là đại ca, tối qua nằm thấy toàn là ác mộng, lúc thì thấy sư phụ cầm roi chửi đánh, lúc lại thấy đại ca trách mắng thậm tệ, lúc thì... thì...
Giọng nói nũng nịu cười ngắt lời :
- Lúc lại mơ thấy tứ muội lạnh lùng với ngươi, đúng không nào?
Thiếu niên thở dài cúi đầu xuống, song bàn tay nõn nà kia bỗng kéo mạnh, y liền ngã vào vòng tay dịu ấm ấy, như một con thú sa vào bẫy rập, không làm sao thoát ra được nữa.
Bức màn the lại rủ xuống. Lát sau, bên trong lại có tiếng run run cất lên.
- Tiểu Trầm, nếu đại ca quả đến đây thật thì sao?
- Tôi... tôi...
Sự im lặng kéo dài hồi lâu, bỗng một bàn chân trắng nõn thò ra, rồi thì màn the vén lên, một mỹ phụ xuân tình phới phới yểu điệu đứng lên, chiếc áo dài lụa mỏng rũ xuống, che đôi chân thon dài của y thị.
Y thị nhẹ nhàng đưa tay vén tóc, buông tiếng thở dài rồi nói :
- Tiểu Trầm, tôi biết Tiểu Trầm vẫn còn thương tôi thật lòng.
Chàng thiếu niên cũng thờ thẫn bước ra khỏi màn the, đưa mắt nhìn mỹ phụ nọ, thở dài nói :
- Tôi... quả thật lòng thương Ngọc Hà, nhưng đại ca... bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện... tôi... tôi sợ lắm.
Mỹ phụ nọ tất nhiên là Quách Ngọc Hà, thị bỗng quay phắt lại, nhìn thẳng vào mặt chàng thiếu niên chính là Thạch Trầm, chậm rãi nói :
- Nếu đại ca vĩnh viễn không trở về thì sao?
Thạch Trầm ngớ người :
- Đại ca không trở về nữa ư?
Quách Ngọc Hà buông tiếng cười khúc khích, bước đến ngồi xuống chiếc ghế dựa cạnh giường, chậm rãi nói :
- Nếu y chưa chết chẳng đã có mặt ở thành Tây An từ lâu rồi ư?
Thạch Trầm biến sắc mặt, lắp bắp :
- Tiểu sư tỷ... nói sao?
Quách Ngọc Hà cười khảy :
- Hôm trước ở trên Hoa Sơn tôi đã nhận thấy xung quanh ngôi nhà trúc có ẩn chứa rất nhiều điều dữ có thể xảy ra bất kỳ lúc nào, gương mặt tử thi kia đầy vẻ kinh hãi, trên người không có thương tích của đao kiếm, chưởng thương cũng không nghiêm trọng, đủ chứng tỏ là y đã chết vì khiếp sợ.
Câu cuối cùng, giọng nói y thị lạnh tanh. Thạch Trầm rùng mình buột miệng :
- Chết vì khiếp sợ!
Quách Ngọc Hà gật đầu :
- Sau đó khi Tiểu Trầm đuổi theo tôi, không trông thấy tôi đã cười khẽ hay sao?
- Nhưng... tưởng đâu tiểu sư tỷ đã cười vì trông thấy tôi.
Quách Ngọc Hà cười khảy :
- Gặp Tiểu Trầm tuy tôi vui mừng, nhưng tôi cười là vì có tiếng rú kinh hoàng vang lên trên đỉnh núi.
Thạch Trầm ngẩn người :
- Tiếng hú kinh hoàng? Sao tôi không nghe thấy nhỉ?
Quách Ngọc Hà cười :
- Lúc ấy Tiểu Trầm chỉ lo bám chặt tôi, tất nhiên là đâu nghe thấy, nhưng tôi đã nghe thấy rất rõ, tiếng hú kinh hoàng ấy chính là của đại ca. Ngươi thử nghĩ xem, với tính nết của đại ca nếu không phải... nếu không phải có biến cố gây tử vong thì đâu có thét lên sợ hãi như vậy.
Thạch Trầm thờ thẫn nhìn thẳng vào mặt Quách Ngọc Hà, trong nhất thời lòng chàng chẳng rõ là nên vui mừng hay nên đau xót.
Quách Ngọc Hà đưa tay vuốt nhanh tóc, chậm rãi nói :
- Lẽ ra tôi cũng chưa dám khẳng định, song mấy ngày qua đại ca đã biệt vô âm tín, ngươi thử nghĩ xem, với cá tánh của đại ca, chưa chết thì sao mãi đến bây giờ cũng chưa thấy đến đây, và với thanh danh và bộ điệu của y, chỉ cần bước chân vào đến thành Tây An, lẽ nào lại không một ai hay biết?
Thạch Trầm thầm buông tiếng thở dài, ngoảnh mặt đi, dường như lén lau nước mắt.
Quách Ngọc Hà ánh mắt chuyển động, trên môi hé nở một nụ cười khó hiểu, nói tiếp :
- Lão ngũ đã gặp phải ả la sát ghê gớm, tối qua dẫu có thoát chết thì kể từ nay e cũng không dám lộ diện trên chốn giang hồ, thậm chí ngay cả nhà cũng không dám về, ôi...
Y thị giả vờ buông tiếng thở dài, song nụ cười trên môi lại càng rõ rệt hơn, nói tiếp :
- Thật không ngờ đệ tử của Chỉ Giao sơn trang giờ chỉ còn lại hai chúng ta đây, cơ nghiệp lớn lao ấy chỉ mỗi mình tôi quán xuyến, ôi... chỉ còn Tiểu Trầm giúp tôi thôi.
Thạch Trầm không ngoảnh lại, bởi lúc này hai giọt lệ đã chảy dài trên má y, đó là giọt lệ chân tình, nhưng có rửa sạch được niềm ray rứt, hổ thẹn và ô uế trong lòng y chăng?
Gần giữa trưa, Quách Ngọc Hà cùng Thạch Trầm sóng vai nhau ra khỏi khách điếm. Thạch Trầm liền thả chậm bước, giữ khoảng cách đúng mức với Quách Ngọc Hà như một sư đệ đối với sư tẩu, song ánh mắt y thỉnh thoảng lại không tự chủ được nhìn vào chiếc lưng thon thả của y thị.
Đường phố thành Tây An hiển nhiên có phần khác trước, đó là vì nỗi kinh hoàng được gây nên bởi cuộc náo loạn tối qua, mãi đến hôm nay vẫn chưa tiêu tan trong lòng dân chúng trong thành, và cũng vì những tiệm buôn có ký hiệu hai màu đỏ đen trong thành Tây An, hôm nay thảy đều đóng cửa, hiển nhiên Nam Cung Tài Đoàn đã gặp biến cố không tầm thường.
Quách Ngọc Hà thần sắc bình thản và hiền thục, thị vững vàng bước trên con đường dẫn đến Mộ Long trang, song ánh mắt thị luôn thận trọng đảo quanh quan sát sự thay đổi trong thành, đó chính là nguyên nhân đã khiến thị bỏ xe đi bộ, người phụ nữ thông minh xảo quyệt này không bao giờ bỏ qua bất kỳ điều gì đáng chú ý.
Trên đường phố yên tĩnh khác thường sau cùng cũng vang lên tiếng vó ngựa rậm rịch, Quách Ngọc Hà không dằn được quét mắt nhìn ra sau, chỉ thấy ba con ngựa khỏe yên cương rực rỡ đi thành hình tam giác thong thả tiến tới.
Trên lưng con ngựa đi đầu là một thiếu niên áo gấm diện mạo sáng sủa, trang phục sang trọng, dáng vẻ oai vệ, lưng đeo trường kiếm, tay trái thoáng nắm dây cương, ngón út tay phải móc lấy một ngọn roi mảnh dài gần chấm đất, kênh kiệu ngồi trên lưng ngựa như chẳng xem ai vào đâu cả.
Song y đã trông thấy làn thu ba quyến rũ của Quách Ngọc Hà, liền giật mạnh dây cương, ngựa sải vó lao tới, thanh trường kiếm lộp cộp va vào chiếc bàn đạp bóng loáng, thoáng chốc đã vượt qua mặt Quách Ngọc Hà, chẳng chút e ngại ngoái đầu lại nhìn, ánh mắt sáng rực quan sát Quách Ngọc Hà từ trên xuống dưới, khoé môi dần hé nở nụ cười.
Thạch Trầm sầm mặt, cố nén tức giận không nhìn y, Quách Ngọc Hà tuy vẻ mặt hết sức nghiêm trang, song ánh mắt lại vô tình hữu ý liếc nhìn y mấy cái rồi cúi đầu xuống.
Nụ cười trên môi thiếu niên nọ lại càng xấc xược hơn, y cho ngựa chầm chậm đi cạnh Quách Ngọc Hà, ánh mắt thủy chung vẫn không rời khỏi thân hình mảnh mai của thị.
Hai đồng tử áo gấm đi sau y cũng không ngớt hiếu kỳ nhìn Quách Ngọc Hà, hai người ăn vận giống hệt nhau, thậm chí diện mạo và vóc dáng cũng chẳng có gì khác biệt, song thần thái thì một người có vẻ thông minh lanh lợi, hồn nhiên vui tính, còn một người thì ra vẻ trang trọng cố bắt chước người lớn.
Thạch Trầm càng thêm tức giận, không dằn được sải bước đi đến cạnh Quách Ngọc Hà. Thiếu niên áo gầm liếc mắt nhìn y, bỗng bật cười ha hả rồi ra roi cho ngựa lao nhanh đi.
Thạch Trầm bực tức lạnh lùng nói :
- Rõ là một tên cuồng đồ không biết trời cao đất dày.
Gã đồng tử bên phải ghìm cương, trừng mắt nói :
- Ngươi nói gì hả?
Đồng tử bên trái liền vung roi quất cái chót vào mông ngựa gã, gằn giọng khẽ nói :
- Đi thôi, gây sự làm gì chứ?
Quách Ngọc Hà cười nhẹ, nghiêng khẽ nói :
- Thạch Trầm, ngươi thấy thiếu niên đó lai lịch ra sao?
Thạch Trầm cười khảy :
- Tám chín phần mười là hạng mới rời khỏi sư môn, và có lẽ còn là con nhà giàu có.
Quách Ngọc Hà ngẩng lên nhìn thấy bóng dáng ba kỵ mã, chậm rãi nói :
- Ta thấy võ công của y chẳng phải kém, chỉ e sư môn cũng khá có lai lịch.
Ánh mắt đảo quanh, tựa hồ trong lòng dâng lên một ý định mới, có điều Thạch Trầm không hề hay biết.
Rẽ qua hai con phố thì đến Mộ Long trang cây cối sum suê, nhà cửa thâm u.
Vừa đến cửa trang, bỗng lại nghe có tiếng vó ngựa vang lên, thì ra ba kỵ mã khi nãy đang lao nhanh tới.
Thạch Trầm biến sắc mặt, lạnh lùng nói :
- Tên tiểu tử này đeo theo chúng ta mãi ư?
Quách Ngọc Hà cười khẽ :
- Đừng gây sự mà!
Bỗng thấy thiếu niên áo gấm tung mình rời khỏi lưng ngựa, hạ xuống ngay cạnh Quách Ngọc Hà. Thạch Trầm nhíu mày, phóng bước tới lạnh lùng nhìn thiếu niên áo gấm, mặt đầy vẻ thù địch.
Thiếu niên áo gấm cũng sầm nét mặt, đưa tay phủi áo và lạnh lùng nói :
- Bằng hữu định...
Ngay khi ấy cửa trang bỗng bật mở, liền thì một chuỗi cười giòn giã vang lên, “Phi Hoàn” Vi Kỳ áo dài đơn sơ cùng “Vạn Lý Lưu Hương” sóng vai bước ra, miệng cười nói :
- Nghe báo có khách quý đến sớm, lão phu đã tiếp đón chậm trễ, xin thứ tội cho!
Thiếu niên áo gấm lập tức nghiêm mặt rời bỏ Thạch Trầm đi tới, vòng tay ngang ngực.
Thạch Trầm chau mày thầm nhủ :
- “Thiếu niên này lai lịch ra sao mà đến “Phi Hoàn” Vi Thất phải đích thân ra tiếp đón nhỉ?”
Đang ngẫm nghĩ, chỉ thấy Vi Kỳ thoáng ôm quyền chào thiếu niên nọ rồi vội vã đi đến trước Quách Ngọc Hà, cười nói :
- Long phu nhân không chịu nghỉ tại tệ xá chật chội, chẳng hay đêm qua có được ngon giấc không vậy?
Quách Ngọc Hà tủm tỉm cười khẽ nói :
- Vi lão tiền bối khách sáo quá!
Thạch Trầm bất giác cười thầm :
- Thì ra người ta là ra tiếp đón mình.
Thiếu niên áo gấm mặt đầy vẻ sửng sốt, ngơ ngẩn nhìn Vi Kỳ và Quách Ngọc Hà, mãi đến khi Thạch Trầm với ánh mắt mai mỉa lẫn đắc ý nhìn y, vẻ sửng sốt trên mặt liền trở thành tức giận, trợn mắt lên nhìn trời, lạnh lùng nói :
- Đây có phải là Mộ Long trang không?
Nhâm Phong Bình liền quay sang tươi cười nói :
- Phải, phải chứ!
Vi Kỳ quay lại cười nói :
- Huynh đài không phải đi cùng với Long phu nhân ư?
Thiếu niên áo gấm lạnh lùng :
- Tại hạ đến từ Thông Thiên cung tuyệt đỉnh Tây Côn Lôn, vị Long phu nhân này là ai, tại hạ không quen biết.
Mọi người đều thoáng giật mình, Vi Kỳ cười xởi lởi nói :
- Thì ra các hạ là đệ tử Côn Lôn, xin mời... xin mời, lão phu vừa mới bày một bữa tiệc mọn trong đại sảnh, nếu các hạ không chê hãy vào cùng uống một chung cho vui.
Phải biết đệ tử phái Côn Lôn rất ít khi bước chân vào chốn giang hồ, và giới giang hồ cũng rất ít có người đi lên Tây Côn Lôn. Kể từ khi Bất Tử Thần Long xưa kia kiếm thắng Chưởng môn Côn Lôn là Tri Uyên đạo nhân trên tuyệt đỉnh núi Côn Lôn, tin tức duy nhất có liên quan đến phái Côn Lôn mà giới võ lâm được biết là “Phá Vân Thủ” Trác Bất Phàm, đệ tử thủ tọa của Như Uyên đạo nhân đã kiếm thắng quần hùng, gây nên tiếng tăm lừng lẫy trong giới cao thủ võ lâm lớp trẻ.
Thiếu niên áo gấm này là đệ tử phái Côn Lôn, nên ngay cả “Phi Hoàn” Vi Kỳ cũng phải vị nể. “Vạn Lý Lưu Hương” Nhâm Phong Bình lại càng cười rạng rỡ, niềm nở mời khách như cũng trở thành chủ nhân Mộ Long trang chẳng rõ từ bao giờ.
Thiếu niên áo gấm càng ra vẻ kiêu căng hơn, không hề khiêm nhượng dẫn trước đi vào trang.
Thạch Trầm hết sức bất mãn, quay sang Quách Ngọc Hà khẽ nói :
- Người này nếu là huynh đệ đồng môn của Phá Vân Thủ thì cũng là kẻ thù của Chỉ Giao sơn trang, tiểu đệ phải thử xem đệ tử Côn Lôn thủ đoạn ra sao!
Quách Ngọc Hà thoáng nhíu mày, lén giật tay áo Thạch Trầm, thấp giọng nói :
- Tùy cơ ứng biến, không nên nóng nảy nhé!
Sương mù hồi sáng trong đại sảnh bây giờ đã tan biến, ánh nắng rực rỡ như xua tan hết bầu không khí thần bí, như thể chưa từng có việc gì xảy ra cả.
Trong đại sảnh đã bày sẵn một bàn tiệc tươm tất, “Phi Hoàn” Vi Kỳ cười ha hả nói :
- Xin mời Long phu nhân...
Nào ngờ hai tiếng “thượng tọa” chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì thiếu niên áo gấm đó chẳng chút nào khách sáo chễm chệ ngồi vào ghế chủ tịch, như thể vị trí ấy vốn là dành sẵn cho y vậy.
“Phi Hoàn” Vi Kỳ thoáng chau mày hết sức phật ý, thầm nhủ :
- “Dù ngươi có đúng thật là đệ tử phái Côn Lôn thì cũng không nên ngông cuồng như vậy”.
Đoạn thầm cười khảy :
- Nếu hắn mà biết ở đây còn có đệ tử Thần Long hẳn là thái độ phải khác đi nhiều!
Thạch Trầm buông tiếng cười gằn, nỗi bất mãn trong lòng đã bộc lộ rõ ra ngoài mặt, song thiếu niên áo gấm ngước mặt nhìn trời như không hề hay biết.
Quách Ngọc Hà mỉm cười, tùy ý ngồi xuống, Thạch Trầm cũng chẳng tiện phát tác, cố nén lửa giận ngồi xuống cạnh y thị. Vi Kỳ là chủ nhân lại càng không thể nổi giận, sau một tiếng đằng hắng, ông nói ra danh hiệu của Quách Ngọc Hà, Thạch Trầm và Nhâm Phong Bình.
Địa vị của ba người đều chẳng phải thường trên chốn giang hồ, Vi Kỳ tưởng đâu sau khi nghe xong danh hiệu của họ, thiếu niên áo gấm hẳn sẽ thay đổi thái độ.
Nào ngờ chàng ta quét mắt một vòng rồi lạnh lùng nói :
- Tại hạ là Chiến Đông Lai!
Rồi không nói thêm tiếng nào nữa, chỉ đưa mắt nhìn vào gương mặt tươi như hoa xuân của Quách Ngọc Hà, chẳng biết rõ là cố ý tỏ vẻ kiêu căng hay là mới bước chân vào giang hồ, chưa hề nghe nói đến danh tiếng của những hiệp sĩ võ lâm này.
Vi Kỳ tức giận nhủ thầm :
- “Rõ là cuồng ngạo, dù là sư huynh ngươi Trác Bất Phàm cũng chưa dám vô lễ như vậy ở trước mặt lão phu”.
Sau tuần rượu đầu, Vi Kỳ bỗng bật cười ha hả nói :
- Chiến huynh tuy mới bước chân vào chốn giang hồ, song kể ra cũng là không phải là người ngoài, mấy năm trước cao túc của quý phái “Phá Vân Thủ” Trác thiếu niên hồi mới xuống Côn Lôn cũng có đến tệ trang một lần, được Trác thiếu hiệp không chê, hết sức khách sáo với lão phu, xưng hô là tiền bối, ha ha...
Thiếu niên áo gấm Chiến Đông Lai buông tiếng cười khảy :
- Trác Bất Phàm là sư điệt của tại hạ!
Mọi người đều sững sờ, Vi Kỳ vụt nín cười. Chiến Đông Lai ngước mắt buông một tiếng cười, nâng ly rượu lên uống cạn một hơi, đoạn đưa tay chỉ hai đồng tử áo gấm đứng ngoài cửa đại sảnh nói :
- Hai người kia mới là sư đệ đồng vai với Trác Bất Phàm.
Nhâm Phong Bình ngẩn người, vội đứng dậy rời ghế, Vi Kỳ gượng cười nói :
- Xin trăm mời nhị vị thế huynh hãy ngồi vào bàn, kẻ không biết kể như vô tội, chớ trách lão phu đã thất lễ.
Gã đồng tử nghiêm trang lạnh lùng nói :
- Có mặt sư thúc, tại hạ không dám!
Gã đồng tử kia lại cười hề hề nói :
- Lần sau đến, Vi trang chủ đừng bảo chúng tôi dắt ngựa nữa là được rồi.
Vi Kỳ thoáng đỏ mặt, chỉ nghe gã lại cười nói :
- Không ngờ Trác sư huynh lại có danh tiếng lớn như vậy, đại sư bá mà hay được hẳn là vui mừng lắm.
Chiến Đông Lai quét mắt nhìn, lạnh lùng tiếp lời :
- Tại hạ phen này mạo muội đến đây một là đã từ lâu ngưỡng mộ danh tiếng Vi trang củ khẳng khái hiếu nghĩa, lễ hiền hạ sĩ...
Ánh mắt sắc bén của y quét sang Vi Kỳ. Vi Kỳ lại thoáng đỏ mặt. Chiến Đông Lai nói tiếp :
- Hai nữa là để điều tra tin tức của đại sư điệt Trác Bất Phàm.
Thạch Trầm thoáng biến sắc mặt đưa mắt nhìn Quách Ngọc Hà. Chiến Đông Lai lại chậm rãi nói tiếp :
- Đại sư điệt của tại hạ từ khi xuống Côn Lôn, mấy năm trước còn có tin tức về núi, nhưng mấy năm gần đây thì biệt vô âm tín...
Ánh mắt bỗng như tia chớp phóng về phía Thạch Trầm, trầm giọng nói tiếp :
- Thạch bằng hữu biết tông tích của y phải không?
Thạch Trầm rúng động cõi lòng, ly rượu trong tay sánh ra một giọt, Chiến Đông Lai cười khảy nói tiếp :
- Nếu biết thì xin bằng hữu hãy mau nói ra thì hơn.
Quách Ngọc Hà cười khẽ nói :
- Đại danh của Phá Vân Thủ tuy tôi đã ngưỡng mộ từ lâu, song chưa từng gặp mặt bao giờ, làm sao biết hiệp tông của y được?
Chiến Đông Lai vụt quay nhìn vào mặt y thị, lạnh lùng nói :
- Thật vậy ư?
Quách Ngọc Hà nụ cười trên môi càng tươi hơn nói :
- Lời nói của đệ tử Thần Long, Chiến đại hiệp nên tin thì hơn.
Đoạn bàn tay ấn nhẹ xuống, chung rượu trong tay liền lún vào bàn, song bàn tay thị cất lên, chung rượu lại bật lên theo, động tác nhanh như chớp, tất cả diễn ra chỉ trong chớp nhoáng.
Chiến Đông Lai thoáng biến sắc mặt, chằm chặp nhìn vào nụ cười đẹp như hoa nở trên môi Quách Ngọc Hà, bỗng ngửa cổ cười dài nói :
- Dù cho phu nhân không phải là môn hạ Thần Long thì lời nói của phu nhân, tại hạ cũng hết sức tin tưởng.
Thạch Trầm buông tiếng hừ hậm hực, Nhâm Phong Bình cười ha hả nói :
- Rượu thịt đã sắp nguội hết rồi, xin mời các vị hãy cầm đũa, chớ phụ thịnh ý của chủ nhân.
Vừa dứt lời, chợt nghe tiếng kình phong vụt vang lên, rồi thì vụt tối sầm, một tiếng ưng kêu lảnh lót, những thấy vào cánh chim ưng bay vút qua cửa sảnh, rồi lại vòng trở về, liệng quanh trong sân trước đại sảnh, tổng cộng gồm bảy con.
“Phi Hoàn” Vi Kỳ biến sắc mặt, tức tốc đứng lên, gã đồng tử hồn nhiên vui tính tươi cười nói :
- Thật không ngờ ở đây cũng có chim ưng, vui quá!
Bỗng nhún mình chênh chếch vọt lên, hai tay vươn ra lao về phía đàn chim ưng.
Thế cất lên của gã hết sức ung dung, thế lao đi nhanh như chớp, chỉ thấy chiếc áo gấm lấp lánh của gã nhấp nhoáng, tay đã chộp trúng cánh của một con chim ưng.
Quách Ngọc Hà cười vỗ tay hô lớn :
- Tuyệt lắm!
Chim ưng kêu lớn một tiếng, sáu con kia lập tức bay vòng trở lại, cùng đập mạnh cánh đưa mỏ sắt ra mổ vào gã đồng tử áo gấm.
Thốt nhiên, một tiếng cung bật từ xa, đồng thời một tiếng quát khẽ :
- Xem đây!
Rồi thì một luồng sáng bay vút tới. Tất cả chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, đồng tử áo gấm chưa hạ người xuống đất thì luồn sáng kia đã bay vút tới, đồng thời sáu con ưng cũng kịp mổ vào người gã.
Quách Ngọc Hà hai tiếng “tuyệt lắm” vừa thốt ra khỏi miệng, lập tức lại hoảng hốt kêu lớn :
- Nguy rồi!
Nhâm Phong Bình, Vi Kỳ và Chiến Đông Lai cũng không khỏi thất sắc kêu lên thảng thốt, chỉ thấy gã đồng tử ấy buông tay phải ra, hai chân co nhanh, lộn người trên không một vòng, “soạt” một tiếng, góc áo đã bị bóng sáng kia xuyên thủng một lỗ.
Gã đồng tử áo gấm khác vung tay quát lên :
- Xem đây!
Bảy đốm sáng bạc phóng vút ra, chia nhau bắn về phía bảy con chim ưng.
Sáu con ưng cùng kêu lên lảnh lót rồi vọt thẳng lên cao, còn một con đã bị ám khí phóng trúng cánh trái, rơi xuống đất cùng với đồng tử áo gấm kia.
Luồng sáng kia vẫn tiếp tục bay nhanh tới, “phập” một tiếng cắm vào một mái hiên trước đại sảnh, thì ra là một mũi tên dài đen nhánh, cắm sâu vào cột cả thước, chứng tỏ người bắn tên có nội lực kinh người.
Gã đồng tử áo gấm sau khi hạ xuống đất, đưa mắt nhìn mũi tên kia, đôi môi đỏ tươi của gã giờ đã không còn một chút sắc máu.
Chiến Đông Lai vẻ mặt trầm lặng, đứng dậy trầm giọng nói :
- Vi trang chủ, đây là lối tiếp đãi khách của Mộ Long trang ư?
Vừa dứt lời, bên ngoài bỗng có tiếng hô vang :
- Thất Ưng xung thiên, võ ta vang lừng.
“Phi Hoàn” Vi Kỳ tái mặt buột miệng :
- Thất Ưng đường.
Bỗng thấy một đại hán áo đen tay cầm tấm danh thiếp màu đỏ chạy như bay vào, Vi Kỳ vội bước tới đón lấy, giở ra xem, thấy trên danh thiếp chẳng có một chữ nào, chỉ vẽ bảy con chim ưng thần thái và màu sắc khác nhau gồm đỏ, vàng, đen, xanh, trắng, lam và tím, hết sức sống động.
Vi Kỳ lại biến sắc mặt quát lớn :
- Xin mời!
Phóng bước đi ra, Nhâm Phong Bình chau mày lẩm bẩm :
- Thất Ưng đường... Thất Ưng đường!
Ánh mắt bỗng rực sáng, hướng sang Chiến Đông Lai, Thạch Trầm và Quách Ngọc Hà thoáng ôm quyền thi lễ, rồi cũng nối gót nhanh theo sau.
Chiến Đông Lai đứng trước bực thềm nhìn theo bóng dáng hai người, ánh mắt bỗng lóe lên một chút sát cơ, cúi xuống đồng tử áo gấm nọ nói :
- Ngọc Nhi có thọ thương không?
Đồng tử áo gấm Ngọc Nhi lắc đầu, song sắc mặt trắng bệch, vẻ vui tươi khi nãy giờ đã hoàn toàn biến mất.
Quách Ngọc Hà thở dài nói :
- Tuổi còn nhỏ mà đã có công lực thế này quả chẳng phải dễ, bị người ám toán một lần có chi đáng kể.
Chiến Đông Lai buông tiếng cười khảy :
- Môn hạ phái Côn Lôn đâu thể...
Chưa kịp dứt lời đã nghe bên ngoài vọng vào tiếng người ồn ào, con ưng bị thương được...
(mất 6 trang)
... đứt tâm mạch mà chết.
Sáu lão nhân khác trong Thiên Hồng thất ưng tuy lúc này vô cùng kinh hãi lẫn tức giận, song ném chuột sợ vỡ đồ, nên chẳng một ai dám mạo hiểm ra tay.
Quách Ngọc Hà đảo nhanh mắt, kề tai Thạch Trầm khẽ nói :
- Thật không ngờ Võ Lâm Thất Ưng tái xuất giang hồ mà lại bị một thiếu niên chế ngự.
Thạch Trầm cũng khẽ nói :
- Có lẽ họ đến đây là vì việc của ngũ đệ, sư tỷ thấy chúng ta nên ra tay giúp họ chăng?
Quách Ngọc Hà đảo mắt nhìn, chỉ thấy “Phi Hoàn” Vi Kỳ mặt bàng hoàng lo lắng.
Nhâm Phong Bình thì thản nhiên chắp hai tay sau lưng, còn hai đồng tử áo gấm thì chằm chặp nhìn vào mắt sáu lão nhân kia.
Trên trời tiếng gió vờn quanh, dưới đất bóng đen chập chờn, sáu con chim ưng lúc này đã bay trở lại, lượn vòng trên đầu Chiến Đông Lai, tựa hồ ngay cả chúng cũng đã nhận thấy tình trạng nguy khốn của lão nhân dây lưng đỏ, nên không ngớt kêu lên những tiếng thấp trầm kỳ dị.
Đột nhiên sáu con ưng cùng một lúc vỗ cánh, lao vẹt xuống như sao sa, mổ vào đỉnh đầu Chiến Đông Lai.
Ngay khi ấy sáu lão nhân kia cũng đồng thời quát khẽ một tiếng, thân hình nhấp nhoáng lao bổ vào Chiến Đông Lai.
Chiến Đông Lai thoáng nhíu mày, cánh tay để sau lưng lẹ làng vung lên, chỉ nghe tiếng gió rít ghê rợn, kình phong ngập trời do những cánh chim ưng phát ra lập tức bị nén xuống, đà lao xuống của sáu con ưng cũng bị khựng lại. Lão nhân dây lưng đỏ liền thừa thế thóp ngực thụp người, song Chiến Đông Lai đã cười khảy nói :
- Muốn thoát hả?
Vừa dứt tiếng lão nhân dây lưng đỏ đã ngã xuống. Lão nhân dây lưng trắng vội đưa tay ra, thân pháp lão nhanh nhất, lướt đến gần trước tiên đỡ lấy lão nhân dây lưng đỏ.
Hai gã đồng tử áo gấm lập tức lướt tới vung chưởng đón cản lão nhân dây tím và lão nhân dây vàng, hai người tuy tuổi còn trẻ, song giáp mặt với cường địch mà không hề có chút vẻ sợ hãi.
Hai lão nhân dây tím và dây vàng cùng đưa mắt nhìn nhau, bỗng lùi ra xa vài thước, Thất Ưng đường dẫu sao cũng đã lừng danh thiên hạ từ mấy mươi năm trước, không thể động thủ với hai đứa trẻ con thế này.
Đàn chim ưng sau một thoáng chững lại bèn tiếp tục lao xuống, song lúc này Chiến Đông Lai đã hòa nhập trong bóng chưởng của ba lão nhân dây lưng xanh, đen và lam.
Chỉ thấy tay áo y nhẹ nhàng tung bay chớp nhoáng đã phóng về phía ba lão nhân kia, mỗi người một chưởng, đồng thời cười khảy nói :
- Ỷ đông hiếp yếu, lại có súc sanh trợ oai, hắc hắc... thì ra giới võ lâm Trung Nguyên đều là hạng như vậy cả.
Lão nhân dây đen mặt sắc lạnh như không nghe thấy, lão nhân dây lam xoay người lui bước, miệng khẽ hú một tiếng, lui đến cạnh lão nhân dây tím.
Đàn chim ưng lao xuống, nghe tiếng hú liền vỗ cánh vọt thẳng lên không.
Lão nhân dây xanh bỗng buông tiếng cười dài, cao giọng nói :
- Lục đệ hãy tạm lui ra, để lão phu xem tên cuồng đồ này có thân thủ kinh người như thế nào.
Trong khi ấy đã liên tiếp phóng ra bảy chưởng, chỉ thấy bóng chưởng chập chùng, chưởng phong vùn vụt, lão nhân này có vóc người nhỏ thó nhất, song chưởng lực quả là cương mãnh vô cùng.
Lão nhân dây đen vẻ mặt trơ lạnh quả nhiên tung mình thoái lui ra xa, song ánh mắt chung quy vẫn không rời khỏi người Chiến Đông Lai.
Lão nhân dây trắng đỡ lấy lão nhân dây đỏ, nhẹ nhàng tung mình, lướt tới dưới hiên đại sảnh.
Quách Ngọc Hà cúi người với giọng quan tâm hỏi :
- Vị lão tiền bối này thương thế nặng không? Tiểu nữ đây còn có một ít thuốc chữa trị nội thương.
Lão nhân dây trắng mỉm cười :
- Xin đa tạ cô nương, xá đệ chỉ bị điểm huyệt thôi, chốc lát sẽ khôi phục!
Đoạn đưa mắt nhìn Quách Ngọc Hà, hiển nhiên đã có thiện cảm với y thị.
Quách Ngọc Hà khẽ buông tiếng thở dài, đưa tay nhẹ nhàng sửa lại mái tóc bạc phơ của lão nhân dây đỏ, thấp giọng nói :
- Vì lão tiền bối này quá là khinh suất.
Lão nhân dây đỏ hé mắt nhìn Quách Ngọc Hà, rồi lại nhắm trở lại.
Thạch Trầm thầm thở dài nghĩ :
- “Vì sao đối với bất kỳ ai nàng ta cũng đều dịu dàng như vậy, chả lẽ nàng ta quả có tấm lòng nhân từ thật ư?”
Trong khi ấy lão nhân dây xanh cùng Chiến Đông Lai đã giao đấu với nhau những mấy mươi chiêu, thân thủ hai người đều hết sức nhanh nhẹn, song chưởng lực cương mãnh của lão nhân dây xanh đã suy yếu dần, những lão nhân khác thảy đều biến sắc mặt dữ dội.
Lão nhân dây vàng bỗng lướt tới trước Quách Ngọc Hà, trầm giọng nói :
- Thiếu niên ấy có cùng cánh với cô nương chăng?
Quách Ngọc Hà khẽ thở dài :
- Nếu y cùng cánh với tiểu nữ thì đâu có vô lễ với các vị lão tiền bối như vậy!
Lão nhân dây trắng ngồi xếp bằng, đang chầm chậm xoa bóp cho lão nhân dây đỏ, không hề ngẩng lên trầm giọng nói :
- Thiếu niên này là môn hạ của Côn Lôn, võ công chẳng kém, bảo lục đệ hãy thận trọng.
Lão nhân dây vàng nhìn xuống đất, ngẩn người một hồi đoạn chau mày nói :
- Huyệt đạo của thất đệ chưa được giải khai ư?
Lão nhân dây trắng lặng thinh. Lão nhân dây vàng buông tiếng thở dài, quay nhìn về phía Vi Kỳ, ánh mắt ngập đầy phẫn khích và oán hận, rồi bỗng hai tay nắm chặt, sải bước đi về phía Vi Kỳ.
Vi Kỳ lòng đầy hoảng lo, song lại không thể khuyên ngăn được, không ngớt khẽ nói với Nhâm Phong Bình :
- Nhâm huynh, Nhâm huynh thấy phải làm sao đây?
Nhâm Phong Bình điềm nhiên đáp :
- Người trong giới võ lâm giao đấu nhau là chuyện thường tình. Vi trang chủ không nên quá lo lắng như vậy.
Vừa dứt lời, lão nhân dây vàng đã đi đến trước mặt Vi Kỳ, lạnh lùng nói :
- Thật không ngờ môn nhân Chung Nam lại có giao thiệp với đệ tử Côn Lôn.
Vi Kỳ ngớ người, chỉ nghe lão nhân dây vàng lại nói :
- Huynh đệ lão phu đến đây không hề có ác ý, chẳng qua vì đệ tử của một vị cổ nhân, đến đây xin Vi trang chủ niệm tình nương tay cho, thật không ngờ các hạ lại đối xử với khách như vậy, hừ hừ...
Bất thần vung tay, xuất chưởng đánh vào giữa ngực Vi Kỳ.
Vi Kỳ kinh hãi thoái lui, song lão nhân dây vàng đã tiếp tục tả chưởng bổ chéo, hữu chưởng phạt ngang, đồng thời tung ra một cước, một chiêu ba thức nhanh như chớp, không hề để cho Vi Kỳ có cơ hội lên tiếng. Trong Thiên Hồng thất ưng, lão nhân này là nóng tính nhất, hơn cả “Hồng Ưng” Hồng Hao Thiên...
Trong khi ấy bên kia lão nhân dây tím “Tử Ưng” Đường Nhiễm Tiên và “Lam Ưng” Lam Lạc Thiên bỗng cùng khẽ quát lên một tiếng, song song lao bổ vào Chiến Đông Lai.
Thì ra “Thúy Ưng” Lăng Chấn Thiên đang giao đấu với Chiến Đông Lai, khi xưa đã từng với Đại Lực Kim Cang Thủ liên tiếp phá hủy mười bảy sào huyệt lục lâm Giang Nam, giờ đây lại không phải là đối thủ của Chiến Đông Lai.
Sau mấy mươi chiêu “Thúy Ưng” Lăng Chấn Thiên đã lộ bại tướng, Chiến Đông Lai buông tiếng cười khảy, lại đưa tay trái ra sau lưng, mặt đầy vẻ khinh bỉ, không ngớt cười khảy dùng một tay đấu với Thúy Ưng mà vẫn còn thắng thế hơn nhiều.
Cảnh tượng ấy chẳng những khiến cho Thiên Hồng thất ưng sắc mặt thầm biến mà ngay cả Quách Ngọc Hà và Thạch Trầm cũng thầm kinh hãi trong lòng. Ánh mắt của Nhâm Phong Bình lại lóe lên vẻ như khi mới lần đầu gặp Nam Cung Bình.
Hai đồng tử áo gấm cùng buông tiếng cười khảy, lại phóng ra toan cản đường Tử, Lam song ưng, nào ngờ trước mắt bóng người nhấp nhoáng, một lão nhân mảnh khảnh mặt sắc lạnh đã đứng ngay trước mặt họ, hai luồng ánh mắt lạnh như băng tuyết, khiến kẻ đối diện không khỏi rùng mình sởn gáy.
Lão nhân mảnh khảnh chầm chậm đưa tay lên, hai đồng tử áo gấm bất giác rợn người lại sau một bước, ánh mắt cùng tập trung vào bàn tay quắt queo đen nhánh của đối phương.
Ngờ đâu bàn tay lão đưa lên rồi không động đậy nữa, vẻ mặt trơ khấc, chỉ đôi mắt vẫn lạnh chằm chặp nhìn vào mặt hai gã đồng tử áo gấm, nhãn thần lão như có một ma lực không sao diễn tả được, ngay cả “Vạn Lý Lưu Hương” Nhâm Phong Bình cũng phải rợn người quay mặt đi không dám nhìn, lòng y thầm nhủ :
- “Chả lẽ trong ánh mắt của lão ta cũng có ẩn chứa môn võ công kỳ dị hay sao?”
Bỗng giật mình kinh hãi, chợt nhớ đến một thứ công phu ngoại môn đã nghe đồn đãi trong chốn giang hồ từ lâu, bất giác quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hai gã đồng tử mặt mày trắng nhợt, bốn con mắt linh lợi trợn to hết sỡ song không hề chuyển động, chỉ đờ đẫn nhìn vào bàn tay của lão nhân dây đen.
Lão nhân dây đen bỗng cất chân tiến tới một bước, hai gã đồng tử như bị trúng phải ma phép, lập tức lùi sau một bước. Lão nhân dây đen tiếng tới ba bước, hai gã đồng tử cũng lui sau ba bước, chỉ nghe lão nhân dây đen với giọng hết sức thấp trầm và kỳ dị chầm chậm nói :
- Đứng ngay đây, không được động đậy!
Hai gã đồng tử quả nhiên đờ đẫn đứng tại chỗ không hề động đậy, có điều ánh mắt càng trố to và sắc mặt nhợt nhạt hơn.
Lão nhân dây đen lại chậm rãi nói :
- Trời tối rồi, hãy ngủ đi!
Hai gã đồng tử liền ngã xuống đất, nhắm nghiền mắt như đã ngủ thật sự.
Lão nhân dây đen buông tay xuống, quay người lại, ánh mắt bỗng hướng thẳng vào mặt Nhâm Phong Bình.
Nhâm Phong Bình lập tức cúi xuống, gượng cười nói :
- Công phu của lão tiền bối lợi hại thật!
Lão nhân dây đen lạnh lùng :
- Đó chẳng qua là trẻ con biết vâng lời, có chi đáng kể!
Nhâm Phong Bình thầm nhủ :
- “Từ lâu nghe chốn giang hồ đồn rằng “Hắc Ưng lạnh, Thúy Ưng kiêu, Tử Ưng nhỏ nhẹ, Hồng Ưng gầm thét, Hoàng Lam song ưng cô độc cuồng ngạo, hễ gặp Bạch Ưng đến, quần ưng đều mỉm cười”, người khác thì chưa biết, chữ “Hắc Ưng” Lãnh Dạ Thiên này quả là lạnh lùng hết mức”.
Mắt y nhìn xuống dưới chân, lòng đang ngẫm nghĩ thì bỗng trông thấy một làn hơi trắng rất nhạt từ dưới đất bốc lên, vờn quanh bàn chân mọi người, dần lan tỏa ra bốn phía. Ánh mắt y liền rực lên, khóe môi lập tức hé nở một nụ cười kỳ dị, ngẩng lên nhìn, trận đấu ngoài sân lúc này càng kịch liệt hơn.
“Hoàng Ưng” Hoàng Lệnh Thiên múa tít hai cánh tay áo, thi triển tuy là Song Bàn tam thập lục chưởng thường thấy trong chốn giang hồ, song bộ vị chuẩn xác và chưởng lực thâm hậu đã khiến cho “Phi Hoàn” Vi Kỳ khó thể ứng phó.
Võ công của “Phi Hoàn” Vi Kỳ tuy được liệt vào hàng cao thủ bậc nhất trong giới giang hồ, song vì trong lòng có sự kiêng nể không dám buông tay giao đấu, chỉ thủ nhiều công ít, vài mươi chiêu đã có phần lúng túng, ông nhướng mày gằn giọng nói :
- Mộ Long trang không hề có oán thù với Thất Ưng đường, các hạ đừng bức người quá đáng.
Hoàng Lệnh Thiên buông tiếng cười gằn :
- Thất đệ lão phu đã thọ thương tại Mộ Long trang này, Nam Cung Bình bị phái Chung Nam các hạ liên tục bức hiếp, đó không phải là thù hận hay sao?
“Phi Hoàn” Vi Kỳ biến sắc mặt, xoay người tránh khỏi một chiêu “Phụng Hoàng Triển Lực” của đối phương, song quyền cùng phóng ra, kình phong định tại, tung ra một chiêu “Kích Cổ Kinh Thiên” (đánh trống động trời) đồng thời quát lớn :
- Nam Cung Bình... Thiên Hồng thất ưng đến đây chả lẽ vì Nam Cung Bình ư?
“Hoàng Ưng” Hoàng Lệnh Thiên cười khảy :
- Không sai!
Thu tay chuyển cước, bất thần tung ra một cước nhanh như chớp đá vào mạch môn Vi Kỳ. Vi Kỳ đổi quyền thành chưởng bổ xuống cổ chân đối phương. Lúc này tuy ông vẫn chưa dám đối địch với Thất Ưng đường, song hào khí trong lòng đã bị khích dậy, chiêu thức không còn kiêng nể nữa.
Nào ngờ Hoàng Lệnh Thiên bỗng xoay chân sang trái, hữu chưởng đã thừa thế bổ vào mạn sường trái Vi Kỳ.
Chiêu này biến thế nhanh như điện chớp, nào ngờ Vi Kỳ chẳng những không tránh mà còn sấn tới, một quyền phóng vào ngực bụng đối phương, đôi bên xuất chiêu đều mạnh khôn tả, mắt thấy sắp lưỡng bại câu thương ngay tức khắc.
“Hắc Ưng” Lãnh Dạ Thiên mắt nhìn bốn hướng, giật mình kinh hãi, lập tức tung mình lao tới, nào ngờ Nhâm Phong Bình đã tranh trước lão, song chưởng cùng lúc phóng ra. “Hoàng Ưng” Hoàng Lệnh Thiên và “Phi Hoàn” Vi Kỳ cùng nhào chéo tới trước mấy bước, Nhâm Phong Bình một chiêu giải vây, ra tay không hề phân nặng nhẹ, xem ngang bằng nhau cả.
“Hắc Ưng” Lãnh Dạ Thiên thoáng kinh ngạc, đoạn thu tay về. Lão vốn định đánh vào sau lưng Nhâm Phong Bình, bởi lão đinh ninh Nhâm Phong Bình xuất chiêu giải vây hẳn không bao giờ công bằng, giờ sự việc đã xảy ra ngoài dự liệu, mặc dù lão đã thu hồi chưởng lực, song bàn tay cũng đã chạm vào áo Nhâm Phong Bình.
Nhâm Phong Bình nghiêng mặt cười nói :
- Tại hạ chỉ là khách của Mộ Long trang mà thôi.
Lãnh Dạ Thiên dịu giọng :
- Ra vậy!
Lại nghe một tiếng quát khẽ, “Hoàng Ưng” Hoàng Lệnh Thiên lại lao bổ vào đấu tiếp vói Vi Kỳ. Sáu con ưng bay vờn trên không, lúc này đều đã đáp xuống mái hiên đại sảnh, xòa cánh rỉa lông trông hết sức uy mãnh.
Quách Ngọc Hà đứng dưới mái hiên, liếc mắt nhìn “Bạch Ưng” Bạch Khuyên Thiên đang ngồi xếp bằng xoa bóp cho Hồng Ưng, khẽ thở dài nói :
- Vị “Vạn Lý Lưu Hương” Nhâm đại hiệp này quả là một con người thông minh, lúc nào cũng khôn khéo hướng theo chiều gió, không bao giờ bị thua thiệt cả.
Tuy thị nói rất khẽ, song cũng đủ cho Bạch Khuyên Thiên nghe được.
Thạch Trầm chăm chú theo dõi trận đấu ngoài sân, mắt không hề chớp, bỗng khẽ thở dài nói :
- Thật không ngờ gã họ Chiến này lại có võ công kinh người đến như vậy, tuổi y bất quá chỉ trên dưới hai mươi... Ôi! Trong võ học chả lẽ có lối tắt tốc hành thật ư?
Quách Ngọc Hà mỉm miệng cười, ánh mắt lại chuyển sang Chiến Đông Lai, chỉ thấy y đang quay quần trong giữa “Lam Ưng” Lam Lạc Thiên, “Tử Ưng” Đường Nhiễm Thiên và “Thúy Ưng” Lăng Chấn Thiên, mãi đến lúc này vẫn chưa có vẻ kém thế.
Thất Ưng đưòng danh khiếp hắc bạch hai đạo, võ công của Thiên Hồng thất ưng tất có chỗ độc đáo riêng, mặc dù kể từ bảy năm trước, Thiên Hồng thất ưng rửa tay quy ẩn, tám tiêu cục của Thất Ưng đường ở hai miền Nam Bắc, cùng lấy bản hiệu chữ vàng xuống, do những tiêu đầu thành danh của tất cả tiêu cục trong mười ba tỉnh nam bắc, phi kỵ thay ngựa, đưa thẳng đến tổng cục của Thất Ưng đường tại phủ Giang Ninh, sau khi dùng vô căn thủy rửa sạch chữ vàng trên bảng hiệu, trong võ lâm kể từ đó không còn ai được trông thấy thân thủ của Thiên Hồng thất ưng nữa.
Và giờ đây bảy anh em họ thi triển thân thủ cũng vẫn hùng mạnh như xưa, chỉ thấy Lam, Tử, Thúy tam ưng tóc bay phất phới, quát tháo liên hồi, chưởng lực cương mãnh cuồn cuộn như sóng to xô về phía Chiến Đông Lai.
Anh em họ đã xông xáo trên chốn giang hồ những mấy mươi năm dài, từng động thủ giao đấu hằng trăm ngàn lần, lúc này liên thủ tấn công, tuy võ công của mỗi người khác nhau, song phối hợp hết sức chặt chẽ.
Chiến Đông Lai độc chiến Tam ưng vẫn không hề kém thế, chỉ thấy bóng chưởng của y chập chùng tỏa ra bốn phía, chẳng rõ y đã có bao nhiêu cánh tay, rõ ràng thấy y một chưởng phóng về phía Lam Ưng, vậy mà luồn chưởng lực ấy lại tạt sang phía Thúy Ưng và Tử Ưng. Lam Ưng vừa ổn định tâm thần bỗng lại có một luồng chưởng phong xô nhanh vào ngực.
Côn Lôn Thần Chưởng tuy đã danh động võ lâm từ lâu, song chiêu thức mà Chiến Đông Lai đã sử dụng lại chẳng phải là Côn Lôn chưởng pháp, mọi người hiện diện tuy đều là cao thủ võ lâm, song chẳng một ai nhận ra được chưởng pháp của y.
Quách Ngọc Hà khẽ chau mày, bỗng bật lên một tiếng sửng sốt, “Bạch Ưng” Bạch Khuyên Thiên liền đưa mắt nhìn, trông thấy Quách Ngọc Hà mặt đầy vẻ kinh dị, vội quay sang nhìn, thần sắc cũng không khỏi vô cùng nghi hoặc.
Lúc này cây cối trong vườn chẳng ra từ bao giờ đã bốc lên một làn sương trắng mông lung.
“Hoàng Ưng” Hoàng Lệnh Thiên và “Phi Hoàn” Vi Kỳ chẳng rõ tự bao giờ thân thủ đều trở nên chậm lại, tựa hồ chân lực trong người đã suy giảm, nên ai cũng không dám toàn lực xuất thủ khiến chân lực tiêu hao hơn nữa.
Trong sương mù dày đặc, vẻ mặt “Hắc Ưng” Lãnh Dạ Thiên lại càng âm trầm và lạnh lùng hơn. Hai gã đồng tử áo gấm vẫn nằm ngủ say sưa dưới đất, chỉ có Nhâm Phong Bình là càng ra chiều bình thản hơn, tựa hồ như nắm chắc phần thắng.
Bạch Khuyên Thiên quét mắt nhìn quanh, mặt thoáng biến sắc, đưa tay ấn nhẹ vào huyệt ngủ của “Hồng Ưng” Hồng Hao Thiên, mang lão đặt lên một chiếc ghế dựa trước đại sảnh, trầm giọng nói :
- Xin phiền cô nương trông chừng giùm cho.
Trong lúc này cuộc diễn biến đã đưa Thiên Hồng thất ưng vào tình thế nguy khốn, song thần thái của Bạch Khuyên Thiên, người cầm đầu Thất Ưng vẫn hết sức điềm tĩnh vững vàng, không chút tỏ vẻ hoảng sợ.
Dặn dò Quách Ngọc Hà xong, Bạch Khuyên Thiên liền chậm rãi bước xuống bậc cấp. “Hắc Ưng” Lãnh Dạ Thiên lập tức phóng bước đến cạnh, trầm giọng nói :
- Đại ca, lão tứ đã dùng sức quá mạnh, hiện...
Bạch Khuyên Thiên nhẹ khoát tay ngắt lời Lãnh Dạ Thiên, lúc này ông đang ngưng thần nghiên cứu thân pháp và chiêu thức của Chiến Đông Lai, chỉ thấy Lam, Tử, Thúy tam ưng chiêu thức tán loạn, dần đã không còn sức hoàn kích, chỉ bằng vào kinh nghiệm phong phú và nội lực thâm hậu miễn cưỡng cầm cự, còn Chiến Đông Lai thì thân hình di chuyển mỗi lúc càng nhanh hơn.
Bạch Khuyên Thiên khẽ cau mày trầm giọng nói :
- Lục đệ có nhận ra sự biến hóa trong bộ pháp của thiếu niên này chăng?
“Hắc Ưng” Lãnh Dạ Thiên chậm rãi đáp :
- Tiểu đệ cũng biết sự ảo diệu trong chiêu thức của y hoàn toàn nhờ vào sự di chuyển của bộ pháp, song chẳng tài nào nhận ra được cước bộ của y đã chuyển động như thế nào!
Bạch Khuyên Thiên đưa tay vuốt râu, thở hắt ra một hơi dài, bỗng cao giọng nói :
- Lão ngũ dừng tay lại!
Hoàng Ưng thoáng ngạc nhiên, phóng vù một chưởng rồi lui ra sau vài thước, đoạn quay người lướt đến cạnh Bạch Khuyên Thiên, ngực vẫn không ngớt phập phồng.
Vi Kỳ cũng không ngớt thở hổn hển, chỉ nghe Nhâm Phong Bình lạnh lùng nói :
- Vi huynh giờ lại gây thù kết oán với hạng cường địch, e rằng trong tương lai sẽ gặp nhiều phiền toái.
Vi Thất ngớ người, buông tiếng thở dài lầm bầm nói :
- Vậy... vậy là thế nào, thật là vô lý... kể như Vi mỗ đã gặp vận rủi...
Nhâm Phong Bình cười khảy :
- Thất Ưng đến đây là vì Nam Cung Bình, nếu như Nam Cung Bình thất tung ở đây, Vi huynh dẫu có trăm miệng thì món này vẫn phải tính toán với Mộ Long trang.
“Phi Hoàn” Vi Kỳ tái mặt, thừ ra nhìn làn sương trắng lãng đãng lan tỏa trong sân vườn.
“Bạch Ưng” Bạch Khuyên Thiên chờ cho Hoàng Ưng lồng ngực ổn định mới khẽ thở dài nói :
- Huynh đệ ta đã bao lâu không liên kết xuất thủ rồi?
Hoàng Lệnh Thiên trầm ngâm :
- Kể từ khi...
Bỗng đưa mặt nhìn Chiến Đông Lai, ngập ngừng nói tiếp :
- Đối phó với một thiếu niên thế này, chả lẽ huynh đệ ta...
Bạch Khuyên Thiên thở dài ngắt lời :
- Đành rằng thắng cũng chẳng vẻ vang gì, song dẫu sao cũng còn hơn là để cho các huynh đệ kia bại dưới tay hắn.
Hoàng Lệnh Thiên trầm ngâm một hồi, liếc nhìn Lãnh Dạ Thiên, thấy y vẫn chẳng tỏ vẻ gì, chẳng rõ là tán thành hay phản đối. Nhìn làn sương trắng mông lung vờn quanh anh em họ hồi lâu, “Bạch Ưng” Bạch Khuyên Thiên bỗng gằn giọng quát :
- Đi!
Cánh tay áo rộng thùng thình của ông phất lên, đã đến bên cạnh Chiến Đông Lai, Lam, Thúy, Tử tam ưng tinh thần lập tức phấn chấn, ngay trong khoảnh khắc ấy Bạch Khuyên Thiên đẩy song chưởng cùng lúc phóng ra, chưởng phong vô cùng cương mãnh.
Hoàng Lệnh Thiên thở dài :
- Đại ca hôm nay đã thật sự nổi giận, xem ra huynh đệ ta hôm nay phải quyết liều một phen sống mái nữa rồi.
“Hắc Ưng” Lãnh Dạ Thiên bỗng hé nở nụ cười, chậm rãi nói :
- Đúng vậy!
Vừa dứt lời đã lao bổ vào trong vòng chiến. “Hoàng Ưng” Hoàng Lệnh Thiên buông thõng hai tay điều tức một hồi, rồi cũng lao bổ vào.
Bạch Khuyên Thiên vừa dứt ba chiêu, bỗng khoát tay quát :
- Tản ra!
Lam, Tử, Thúy, Hoàng, Hắc ngũ ưng lập tức tản ra xa năm thước, song vẫn không ngớt tung những luồng chưởng phong mãnh liệt về phía Chiến Đông Lai. Bạch Khuyên Thiên xoay chưởng, bỗng lao bổ vào bóng chưởng của Chiến Đông Lai, trong thoáng chốc những thấy Chiến Đông Lai bước chân rối loạn, thân pháp chậm dần, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Nhâm Phong Bình chắp tay bàng quan, chậm rãi nói :
- Từ lâu nghe nói Bạch Ưng thời trai tráng xông xáo trên chốn giang hồ, vốn có danh hiệu là Phanh Mệnh thư sinh (thư sinh liều mạng), một khi động thủ với người là phải quyết một trận sống mái, khi nãy thấy lão có vẻ nho nhã, tại hạ còn chưa tin, giờ trông thấy quả là danh bất hư truyền.
Ngưng giây lát, bỗng lại cười khảy mấy tiếng rồi nói tiếp :
- Nhưng nếu Chiến Đông Lai này chết tại Mộ Long trang, vậy thì... Vi huynh thấy đệ tử phái Côn Lôn có chịu để yên cho Vi huynh chăng?
“Phi Hoàn” Vi Kỳ cắn răng, tức tối nhìn Nhâm Phong Bình, hậm hực nói :
- Các hạ áp bức lão phu thế này, lão phu lại...
Bỗng nghe “Bạch Ưng” Bạch Khuyên Thiên lại quát lớn :
- Tiến lên!
Ngũ ưng lập tức cùng lao bổ vào Chiến Đông Lai, phen này năm người đều giở hết toàn lực, sau ba chiêu Chiến Đông Lai đã lộ vẻ kém thế.
Nhâm Phong Bình càng ra chiều thanh thản hơn, miệng không ngớt cười khảy, chậm rãi nói :
- Thiên Hồng thất ưng quả không phải tay vừa, ba chiêu nữa vị đệ tử Côn Lôn này e rằng...
“Phi Hoàn” Vi Kỳ bỗng buông tiếng thở dài nói :
- Dẫu lão phu đầu nhập vào quý bang thì phỏng có ích gì? Lão phu... đã già nua vô dụng, các người còn ép buộc lão phu như vậy làm gì?
Nhâm Phong Bình sầm mặt :
- Ai ép buộc Vi huynh? Nếu Vi huynh không bằng lòng thì có thể khỏi gia nhập.
Vi Thất thở dài ảo não :
- Đằng nào tính mạng và cơ nghiệp của lão phu cũng đã sắp tiêu tan hết rồi, ôi...
Quách Ngọc Hà đứng trên thềm ngoái lại nói :
- Thạch Trầm, hãy xem bộ dạng nhăn nhó rầu rĩ của Vi Thất ở đằng kia, còn Nhâm Phong Bình thì dương dương đắc ý, thử đoán xem là vì lẽ gì?
Thạch Trầm tự nãy giờ vẫn không rời mắt khỏi cuộc chiến, nghe hỏi liền ngẫm nghĩ, đoạn chậm rãi nói :
- Sự cố xảy ra tại Mộ Long trang hôm nay, bất kể là ai thắng ai bại thì “Phi Hoàn” Vi Thất cũng đều gặp nhiều rắc rối... Ôi! Những xung đột ân oán trong chốn giang hồ đôi khi quả là không mấy hợp lý.
Quách Ngọc Hà mỉm cười :
- Còn gì nữa?
Thạch Trầm ngẩn người :
- Còn gì nữa chứ?
Quách Ngọc Hà khẽ thở dài :
- Tình huống hôm nay quá là phức tạp, tam đệ không nhận ra cũng phải! Khi chúng ta bước chân vào Mộ Long trang đã thấy thái độ của Vi Thất đối với Nhâm Phong Bình không được bình thường, và cử chỉ của Nhâm Phong Bình cũng chẳng giống một người khách, phen này y vào Trung Nguyên hẳn là có mưu đồ to tát, thậm chí có thể cưỡng bức Vi Thất nhập bọn, song Vi Thất tuổi đã già, lại có sự nghiệp, hùng tâm đã nguội, nên không mấy bằng lòng, nhưng lại có phần e sợ Nhâm Phong Bình, những chi tiết bên trong tôi không được rõ lắm.
Đoạn mỉm cười nói tiếp :
- Chiến Đông Lai thân hoài tuyệt kỹ mới bước chân vào chốn giang hồ, ngoài việc tìm kiếm Phá Vân Thủ còn định nhân cơ hội gây dựng tiếng tăm, cho nên y mới gây sự động thủ với Thiên Hồng thất ưng, y vốn đã xem thường người trong giới tiêu sư, hơn nữa Thiên Hồng thất ưng đều đã già nua, nào ngờ sự việc lại vượt xa dự liệu của y, chẳng những không gây được tiếng vang, trái lại còn báo hại Vi Thất bị lâm vào tình trạng khó xử hai bên, riêng Nhâm Phong Bình bên nào cũng đều có lợi, tất nhiên y hết sức đắc ý.
Vừa dứt lời, bỗng nghe sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ và nói :
- Cô nương nhận xét về lòng người hệt như là chứng kiến tận mắt, quả rất đáng khâm phục.
Tiếng nói rõ ràng như vang lên sát bên tai, Quách Ngọc Hà giật mình kinh hãi, quay phắt lại nhìn, trong đại sảnh khói sương mịt mù, “Hồng Ưng” Hồng Hao Thiên vẫn hôn mê ngồi trên ghế, ngoài ra không một bóng người, y thị càng thêm kinh hãi, buột miệng nói :
- Ai vậy?
Thạch Trầm ngạc nhiên ngoái lại nói :
- Việc gì vậy?
Quách Ngọc Hà khẽ nói :
- Tiếng nói vừa rồi, tam đệ không nghe thấy sao?
Thạch Trầm ngơ ngác :
- Tiếng nói gì kia?
Quách Ngọc Hà rúng động cõi lòng, lắc đầu quay người trở lại thầm nhủ :
- “Chả lẽ là “Truyền âm nhập mật” ư?”
Đảo mắt nhìn quanh, nghĩ tiếp :
- “Trong số những người này có ai có môn công phu nội gia tuyệt đỉnh ấy chứ?”
Lòng thị hết sức hoang mang, song nét mặt đã dần trở lại bình tĩnh.
Chỉ nghe bên tai lại vang lên tiếng nói ấy :
- Từ khi tại hạ bước chân vào Trung Nguyên đến nay, từng nghe và thấy rất nhiều, nhưng chỉ phu nhân mới xứng đáng là trang hào kiệt, nếu tại hạ có thể hợp tác với phu nhân, lo gì không thành đại sự, nếu phu nhân có lòng tương giao với tại hạ, xin hãy nhẹ gật đầu ba lần.
Thạch Trầm kinh ngạc nhìn Quách Ngọc Hà, chỉ thấy thị có vẻ như đang chú ý lắng nghe gì đó, bỗng lại khẽ gật đầu mỉm cười, mắt ánh lên vẻ kỳ dị, Thạch Trầm không nén được hỏi :
- Đại... đại tẩu, thật ra là việc gì vậy?
Quách Ngọc Hà mỉm cười :
- Không có gì...
Bỗng đưa tay về phía trước, Thạch Trầm liền nhìn theo hướng chỉ của thị, chỉ thấy thân thủ của Chiến Đông Lai mỗi lúc càng chậm, và thế công của Thất ưng cũng hết sức uể oải như thiếu ngủ lâu ngày.
Sương mù càng thêm dày đặc, Thạch Trầm chợt cảm thấy sương mù ấy đã xuất hiện một cách quá kỳ lạ, thậm chí không còn phân biệt được mặt mũi của những người ở ngoài sân trước đại sảnh.
Dần dần, bản thân chàng cũng cảm thấy toàn thân rã rượi, hơi thở nặng nề, mí mắt trĩu xuống, bóng người trước mặt cũng mờ dần...
Chàng giật mình kinh hãi, song cơn mỏi mệt kéo đến quá nhanh, thoáng chốc đã nuốt chửng lòng cảnh giác của chàng. Chàng cố mở mắt ra, quay sang nhìn Quách Ngọc Hà bỗng chốc như xa dịu vợi, chàng bèn lớn tiếng gọi :
- Đại tẩu, đại tẩu...
Chàng bỗng nhận thấy tiếng gọi của mình cũng hết sức xa vời, chàng rướn ngực định xông ra ngoài, nhưng làn sương kia đã giữ chặt chân chàng lại, mới đi được vài bước đã ngã ngồi xuống đất.
Trong cơn mơ màng, chàng bỗng cảm thấy có tiếng bước chân chầm chậm từ trong đại sảnh đi ra, định ngoái lại nhìn, song tiếng bước chân đã đến bên cạnh, chàng chỉ trông thấy được một đôi giầy bóng loáng chầm chậm di động trong sương mù.
Rồi thì, tiếng cười khinh miệt vang lên bên tai và nói :
- Thiên Hồng thất ưng tây đến gãy cánh, đệ tử Côn Lôn đông đến rụng vây...
Tiếp theo là một chuỗi cười đắc ý, dường như là của Nhâm Phong Bình, y cười vang nói :
- Núi xa cao lớn, hương gieo giông bão, võ lâm Trung Nguyên, sương trắng mịt mù...
Rồi thì bốn bề im lặng, Thạch Trầm ngủ thiếp đi, để mặc cho bóng tối nuốt chửng.

loading...
Hồi trước Hồi sau