Bất tử thần long - Hồi 15

Bất tử thần long - Hồi 15

Sóng gió Nam Cung sơn trang

Ngày đăng
Tổng cộng 32 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 334315 lượt xem

loading...

Tiếng thét của Cô Đồng đạo nhân và tiếng kêu của Diệp Mạn Thanh cơ hồ vang lên cùng một lúc, Mai Ngâm Tuyết giật mình kinh hãi, theo phản xạ đẩy tay tới trước, Cô Đồng đạo nhân liền hự lên một tiếng, nhào tới mấy bước, rồi chúi ngã xuống đất. Ngay khi ấy Mai Ngâm Tuyết đã nhún mình phi thân xuống núi.
Tử Bách, Thanh Tùng và Độc Ngô cùng bật lên một tiếng kinh hãi, nhào đến bên cạnh Cô Đồng đạo nhân. Tử Bách đạo nhân hơ hải nói :
- Tứ sư đệ... đã... đã...
Võ Đang Tử Mộc tuy không phải ruột thịt, nhưng cùng đồng môn từ thuở bé, tình cảm chẳng khác anh em, bốn người trong suốt mấy mươi năm qua không hề bị tổn thương, giờ đây Cô Đồng thọ trọng thương, khiến ba người hết sức nao núng, Tử Bách đạo nhân cuống đến không thốt nên lời.
Chiến Đông Lai quét mắt nhìn quanh, đoạn nhún vai quay người phóng xuống núi.
- Ngâm Tuyết! Ngâm Tuyết! Ta đi thôi!
Chiến Đông Lai ra chiều đắc ý đi về phía Mai Ngâm Tuyết, mấy ngày qua tuy y chưa từng được động chạm đến người ngọc, song có mỹ nhân cận kề cũng đủ thỏa mãn lắm rồi, lòng y đầy tự tin về tương lai.
Chỉ nghe bên kia núi giọng Diệp Mạn Thanh lạnh lùng nói :
- Không cần cô nương bận tâm, tôi còn đứng lên được.
Chiến Đông Lai tung mình lao tới, cười khảy nói :
- Cô gái này quả là vô tình bạc nghĩa, chúng ta mới vừa giải vây cho y thị mà bây giờ y thị đã trở mặt rồi.
Diệp Mạn Thanh tuy bị ngã xuống đất song vẫn ôm chặt Nam Cung Bình trong lòng, lúc này đã lấy lại sức, bèn đứng lên cười khảy nói :
- Vừa rồi là các ngươi giải vây ư? Hừ hừ!
Mai Ngâm Tuyết cười :
- Tỷ tỷ biết, chính hiền muội đã tự đi khỏi.
- Cô nương biết thì tốt.
Diệp Mạn Thanh nói xong quay người lại, toan bỏ đi. Mai Ngâm Tuyết vội nói :
- Tiểu muội muội định đi đâu vậy?
Diệp Mạn Thanh lạnh lùng :
- Chúng ta mỗi người một ngã, cô nương thắc mắc làm gì?
Chiến Đông Lai bực tức :
- Ai thèm nhắc đến việc của cô nương?
Đoạn kéo nhẹ tay áo của Mai Ngâm Tuyết nói :
- Y thị đã không biết phải trái, chúng ta đi thôi!
Mai Ngâm Tuyết sầm mặt, giằng tay ra xẵng giọng nói :
- Đừng lắm lời!
Chiến Đông Lai chưng hửng, Mai Ngâm Tuyết chẳng thèm đếm xỉa đến y, quay sang Diệp Mạn Thanh nói :
- Tiểu muội muội phải bồng một người bệnh, bản thân lại yếu sức, xung quanh đây không nhà không quán, phận gái cô thân một mình thì đi đâu được?
Diệp Mạn Thanh chững bước, thầm buông tiếng thở dài, Mai Ngâm Tuyết nói tiếp :
- Vả lại bệnh trạng của Nam Cung Bình xem ra chẳng phải nhẹ, nếu chữa trị trễ nải, không chừng... không chừng... Ôi! Tiểu muội muội hãy yên tâm, tỷ tỷ đây không hề có ý gì khác, chẳng qua sư phụ y đã tử tế với tỷ tỷ, và y cũng từng giải cứu cho tỷ tỷ nên tỷ tỷ mới nói như vậy thôi.
Ngoài mặt nàng tuy vẫn cười song trong lòng thì hết sức sầu khổ, phải biết nàng tính vốn cứng rắn cao ngạo, chính bản thân nàng cũng không bao giờ ngờ tới mình lại quan tâm cho người khác đến đỗi phải hạ mình cầu xin một thiếu nữ thế này.
Diệp Mạn Thanh chầm chậm cúi đầu, bất giác lại thầm thở dài, nghĩ đến mình chẳng những đang đuối sức mà trên mình lại chẳng một đồng. Nàng đảo mắt nhìn quanh, bốn bề tối mịt, nàng quả cũng cảm thấy rợn người, nếu là một mình thì nàng chẳng sợ gì cả, nhưng có Nam Cung Bình thì nàng đâu thể hành động một cách bướng bỉnh được?
Một hồi thật lâu, sau cùng nàng khẽ buông tiếng thở dài rồi nói :
- Vậy thì phải làm sao?
Mai Ngâm Tuyết thành khẩn :
- Để tỷ tỷ đi cùng lo chữa khỏi bệnh cho Nam Cung Bình rồi hẳn hay.
Chiến Đông Lai biến sắc mặt lớn tiếng :
- Nàng định đi cùng với họ ư?
Mai Ngâm Tuyết nhếch môi cười, ngoảnh lại nói :
- Không được sao?
Chiến Đông Lai chau mày :
- Hai ta đi với nhau thoải mái biết bao, có thêm bệnh nhân này thì chán quá!
Mai Ngâm Tuyết cười khẽ :
- Ai cần ngươi đi cùng, lẽ ra thì ngươi nên đi khỏi đây từ lâu rồi, còn đứng đây làm gì nữa?
Chiến Đông Lai tái mặt :
- Nàng muốn ta đi khỏi ư?
Mai Ngâm Tuyết cười nhẹ gật đầu.
Chiến Đông Lai ngớ người giây lát, đoạn lớn tiếng nói :
- Nàng không được đi theo họ, nàng... không được rời xa ta.
Mai Ngâm Tuyết sầm mặt :
- Ngươi bằng vào cái gì? Tưởng mình có quyền can thiệp vào việc của bổn cô nương ư?
Chiến Đông Lai lặng người :
- Ta đã nói hết, cho hết... nàng...
Mai Ngâm Tuyết lạnh lùng :
- Đó là do ngươi tự nguyện, bổn cô nương có đòi hỏi đâu?
Chiến Đông Lai thừ ra một hồi, bỗng hét vang :
- Nàng không được đi, ta không thể rời xa được nàng..
Đột nhiên dang tay ra nhào tới toan ôm lấy Mai Ngâm Tuyết.
Mai Ngâm Tuyết thoáng chau mày, khẽ quát :
- Rõ là đê tiện!
Đồng thời vung tay phóng ra một chưởng, nào ngờ Chiến Đông Lai chẳng màng tránh né, chỉ nghe “bốp” một tiếng, chưởng lực trúng vào vai trái, y hét lớn một tiếng, văng ra xa năm thước, ngã xuống đất ngất lịm.
Mai Ngâm Tuyết ánh mắt ngập đầy vẻ khinh miệt, chẳng thèm ngó ngàng đến y nữa, nắm tay Diệp Mạn Thanh nói :
- Chúng ta đi!
Diệp Mạn Thanh ngoái lại nhìn, đoạn cất bước đi theo Mai Ngâm Tuyết. Hai nàng đều có tâm sự riêng, cùng lẳng lặng đi bên nhau.
Diệp Mạn Thanh thầm nhủ :
- “Thảo nào ai cũng bảo nàng ta “Lãnh huyết”, thủ đoạn của nàng ta quả là tàn độc, vậy mà... Ôi! Đối với Nam Cung Bình thì nàng chẳng có vẻ gì là “Lãnh huyết” cả”.
Bỗng nghe Mai Ngâm Tuyết cười khẽ nói :
- Trên cõi đời có những người đàn ông quả là hết sức đáng ghét, chỉ cần tốt với mình vài điều là muốn thu lại những gì đó trên thân thể mình thì mới vừa lòng. May là bây giờ, nếu là xưa kia thì gã họ Chiến kia đã toi mạng rồi.
Diệp Mạn Thanh lặng thinh hồi lâu, cuối cùng không nén được lạnh lùng nói :
- Chả lẽ người khác không thể có tình cảm chân thật đối với cô nương sao? Như cô nương cũng có tình cảm đối với người khác vậy?
Mai Ngâm Tuyết ngớ người lẩm bẩm :
- Tình cảm... tình cảm...
Muôn vàn ngọn đao sáng loáng tới tấp bổ xuống, vô số đầu ác ma bay vờn trong lửa đỏ. Ô hô! Nam Cung Thường Thứ... Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình hét lớn ngồi bật dậy, mặt ướt đẫm mồ hôi, ngước lên nhìn, nào thấy đao thép, ác ma lửa đỏ... dưới ánh đèn dịu hòa chỉ có hai thiếu nữ tuyệt sắc mặt đầy âu lo hoảng hốt, sóng vai đứng cạnh chàng.
- Công tử...
- Công tử...
Diệp Mạn Thanh và Mai Ngâm Tuyết cùng bước nhanh tới cạnh giường, cùng cất tiếng gọi rồi cùng im bặt, đưa mắt nhìn nhau rồi lại cùng lùi sau một bước.
Nam Cung Bình ngây ngất nhìn Mai Ngâm Tuyết, lẩm bẩm :
- Mai... cô... nương...
Diệp Mạn Thanh thở dài buồn bã, cúi mặt xuống.
Hai hôm sau thì Nam Cung Bình đã khỏe, trong thời gian ấy chàng nằm trên giường đêm ngày khắc khoải, vừa lo âu cho gia đình gặp biến cố, lại đau khổ bởi tình cảm của bản thân.
Diệp Mạn Thanh thì chau mày mặt ủ rũ, lòng đầy u oán. Mai Ngâm Tuyết thì trong tiếng cười cũng đượm đầy sầu bi, Nam Cung Bình thấy thế lòng càng thêm rối rắm, chẳng biết nên xử lý thế nào cho phải.
Cạnh cửa sổ hé mở, gió từ ngoài lùa vào “phụp” một tiếng rất khẽ, ngọn đèn dầu tắt ngóm, trong phòng lập tức tối mịt, Mai Ngâm Tuyết và Diệp Mạn Thanh đã rón rén ra khỏi phòng chàng từ lâu, lúc này hai nàng đang nghĩ gì.
Chàng buông tiếng thở dài não ruột, gạt mền ra đứng lên, rón rén mặc y phục vào, ra đi không từ giã, mặc dù có lỗi với hai nàng, song không còn con đường nào khác hơn.
Chàng lẳng lặng xô mở cửa sổ phía nam, lòng đầy đau khổ lẫn ray rứt...
Diệp Mạn Thanh nghiêng người nằm bên mép giường mái tóc rối bời, lòng nàng cũng rối bời như tóc.
- Người chàng yêu là Mai Ngâm Tuyết, mình chen vào làm gì cho thêm đau khổ?
Buông tiếng thở dài ảo não đứng phắt dậy, chầm chậm đi quanh hai vòng trong phòng đoạn bước đến bên cửa sổ.
Nàng lặng lẽ xô mở cửa sổ phía bắc, lòng thầm nói :
- Tôi đi đây, cầu mong cho hai người hạnh phúc trọn đời, chỉ cần chàng được hạnh phúc, tôi...
Mí mắt chợt khép, hai giọt lệ long lanh tuôn trào.
Mai Ngâm Tuyết ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét, ánh đèn tỏa ra khắp phòng, song nỗi bi ai của nàng đã lan ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài chỉ có gió không sương, bầu trời đầy hiu quạnh, nàng đưa tay lau nước mắt, thầm nói :
- Mai Ngâm Tuyết... Mai Ngâm Tuyết, sao ngươi lại si tình đến thế? Tuổi xuân của ngươi đã qua, thân đầy tội nghiệt, làm sao xứng đáng với chàng? Bệnh chàng đã khỏi, lại có một thiếu nữ đa tình cận kề bầu bạn, ngươi ở lại làm gì nữa?
Nàng buông tiếng thở dài đau xót, chầm chậm đứng lên :
- Đi thôi! Phải đi ngay trong lúc này, kẻo muộn thì sẽ không còn ra đi được nữa!
Nàng lặng lẽ xô mở cửa sổ phía đông, khẽ nói :
- Tôi đi đây, chàng đừng trách tôi, đó là vì lo cho tương lai của chàng, kỳ thực...
kỳ thực tôi cũng rất muốn vĩnh viễn được kề cận bên chàng...
Khi dứt lời thì mặt nàng lại ràn rụa nước mắt.
Bầu trời ảm đạm, Nam Cung Bình ngước mặt lẩm bẩm :
- Ngâm Tuyết, Mạn Thanh! Xin đừng trách tôi, tôi ra đi là vì hạnh phúc tương lai của hai nàng, hiện nay gia đình tôi đang gặp tai biến, tiền đồ chưa rõ dữ lành, sao nỡ để liên lụy đến hai nàng?
Đoạn hít sâu một hơi, phóng vút qua cửa sổ.
Màn đêm tối mịt, mưa gió tầm tã.
Một khung cửa cao độ ba trượng im lìm đứng giữa màn đêm, trên cánh cửa đá khắc đầy những vị thần tiên mỉm cười và ác thú ghê rợn.
Sau cửa đá là một lối đi quanh co và dài hun hút.
Bỗng có một bóng người lao vút qua cửa phóng bước trên con đường đất ướt sũng, quần áo xốc xếch, đôi mày chau chặt, ánh mắt quét nhìn tứ phía, đoạn lẩm bẩm :
- Nam Cung Bình! Nam Cung Bình? Cuối cùng ngươi cũng đã về đến nhà rồi...
Giọng nói ngập đầy vui mừng lẫn thê lương, đủ thấu suốt dọc đường chàng đã phải trải qua biết bao cực khổ gian nan, từ bắc chí nam, tất cả những hiệu buôn của Nam Cung thế gia đều đã sang bán hết, khiến chàng phải nếm trải biết bao sự khinh khi của người đời, ngay cả chiếc áo dài chàng mặc cũng dùng để đổi lấy thức ăn rồi.
Chàng ưỡn ngực, đưa tay vuốt nước mưa trên mặt, tiếp tục phi thân tiến tới. Lại một tiếng sấm nổ vang, trong rừng tối hai bên bỗng vang lên một tiếng quát gắt :
- Đứng lại!
Trong ánh chớp sáng ngời hai bóng người từ hai bên phóng ra. Nam Cung Bình chững bước, chỉ thấy đó là hai đại hán bịt mặt, vận võ phục đen, một người tay cầm trường kiếm, còn người kia tay cầm song bút, đứng ngáng giữa đường.
Gã đại hán áo đen bên phải gằn giọng nói :
- Bằng hữu đang đêm dám xâm nhập Nam Cung sơn trang, không muốn sống hả?
Đại hán bên trái quát lớn :
- Ngươi đã dám xâm nhập vào đây mà còn muốn quay ra nữa sao?
Kiếm quang lấp loáng, đâm thẳng vào yết hầu Nam Cung Bình, chiêu thức rất nhanh và hung hiểm, như muốn hạ sát đối phương ngay tức khắc.
Nam Cung Bình thoáng ngạc nhiên, và lách người né tránh, trầm giọng quát :
- Hai vị hãy dừng tay, chả lẽ không nhận ra ta là ai sao...
Đại hán bên phải song bút nhất tề vung lên, nhắm vào hai đại yếu huyệt nơi hông trái Nam Cung Bình điểm tới, đồng thời gằn giọng quát :
- Bất kể là ai trong vòng ba mươi hôm không được tự tiện bước chân vào đây.
Nam Cung Bình lùi sau ba bước, trầm giọng nói :
- Hai vị hãy dừng tay, tại hạ chính là Nam Cung Bình!
Đại hán cầm kiếm chững người, bỗng cười vang và nói :
- Nam Cung Bình, Nam Cung Bình? Ngươi hiện là người thứ tư đã giả mạo là Nam Cung Bình với ý đồ xâm nhập vào đây.
Vừa dứt lời trường kiếm lại vung lên, chớp nhoáng lại công ra ba chiêu nữa.
Nam Cung Bình tức giận :
- Nếu hai vị không tin thì Nam Cung Bình này đành phải dùng vũ lực mà vào thôi.
Tay trái vung lên dẫn dụ ánh mắt đối phương, hữu chưởng xâm nhập vào kiếm quang, vù một chưởng đánh vào vai đối phương, chiêu thức tuy hung hiểm, song chỉ vào nơi không chí mạng.
Đại hán cầm bút gằn giọng :
- Hiện nay Nam Cung sơn trang đã được mười bảy vị cao thủ võ lâm bảo vệ, dù ngươi có bản lĩnh bằng trời cũng khó thể tiến được vào trong trang một bước.
Chiêu thức của gã đại hán này rất hung hiểm, chiêu nào cũng đều tấn công vào chỗ bắt buộc Nam Cung Bình phải tự cứu trước, còn chiêu thức của đại hán cầm kiếm thi hết sức linh diệu, kiếm quang loang loáng vô cùng chặt chẽ.
Nam Cung Bình lòng đầy nghi vấn, nóng lòng muốn sớm được gặp mặt phụ thân, khốn nỗi lại bị hai người này ngăn cản, chàng tay phải ứng phó với ba món binh khí, trong nhất thời chẳng tài nào thoát thân được.
Đột nhiên ngoài cửa đá lại có ba bóng người phi thân vào, đại hán cầm kiếm quét mắt nhìn, trầm giọng nói :
- Thạch lão nhị, lại có người vào, ngươi mau ra đón tiếp đi!
Đại hán cầm bút Thạch lão nhị chau mày :
- Ba người này thân pháp chẳng kém, đại ca nên phóng tín hiệu thì hơn.
Đại hán cầm kiếm cười khảy :
- Huynh đệ ta nếu hôm nay mà không giữ được nơi này, từ nay còn mặt mũi nào gặp ai được nữa?
Đột nhiên vung tay, ba luồng sáng bạc lập tức bay vút về phía ba bóng người kia.
Thạch lão nhị thoáng ngẩn người, cũng liền tung mình lao tới chỉ thấy một trong ba người kia vung tay, ba luồng sáng bạc liền bị đánh bật trở lại.
Thạch lão nhị song bút vung lên, chỉ nghe “keng keng keng” ba tiếng, ám khí đã bị đánh rơi xuống đất, gằn giọng nói :
- Các vị bằng hữu kia hãy lui ra mau!
Dưới cơn mưa những thấy ba người kia cũng võ phục gọn gàng, áo đen bịt mặt, hai người hai bên tay cầm song đao, người đứng giữa tay không, dưới vuông khăn bịt mặt thoáng lộ ra một chòm râu bạc. Ba người cùng buông tiếng cười khảy nhanh nhẹn lao tới lấn công.
Thạch lão nhị vung tay, song bút liền tạo thành mười mấy đóm sáng, chia ra điểm vào đại huyệt trước ngực ba đối thủ.
Người bịt mặt râu bạc bỗng chững người lên tiếng nói :
- Hai vị phải chăng là Điểm Thương song kiệt, anh em họ Thạch?
Thạch lão nhị gằn giọng :
- Phải thì sao? Không phải thì sao? Nếu không lui ra thì đừng trách kẻ này hạ thủ bất dung tình.
Trong khi nói vẫn liếp tục tấn công, liên tiếp tung ra ba chiêu.
Người bịt mặt râu bạc buông tiếng cười khảy, hai tay xoải ra, xương cốt kêu răng rắc, trầm giọng nói :
- Hai vị hãy lui ra để lão phu thử kiếm thức tuyệt kỷ của phái Điểm Thương xem sao!
Hai người bịt mặt cầm song đao lập tức lui lại, lão nhân bịt mặt giao đấu với Thạch lão nhị được ba chiêu bỗng cất tiếng hét lớn, chỉ thấy lão xoay tay, đã có thêm một ngọn roi xương đen hình dạng rất kỳ dị.
Rồi thì tiếng gió rít ghê rợn, “Cuồng Phong Lạc Mộc”, “Phong Quyển Tàn Vân”, hai chiêu bốn thức, thoáng chốc bóng roi đã vây chặt lấy Thạch lão nhị.
Thạch lão nhị kinh hãi :
- Nhậm Cuồng Phong?
Lão nhân bịt mặt cười vang :
- Không sai! Thật không ngờ sau hai mươi năm quy ẩn mà trong chốn võ lâm còn có người nhận ra lão phu.
Đại hán cầm kiếm cũng giật mình kinh hãi, thì ra lão nhân bịt mặt lại là một tên cướp khét tiếng giang hồ hồi hai mươi năm trước, lập tức thò tay trái vào ngực áo, vung tay ném ra một luồng sáng đen bay vút lên không, rồi thì “bùng” một tiếng, luồng sáng ấy nổ ra thành những đốm lửa tung tóe.
Nam Cung Bình tự nãy giờ bị y liều mạng cầm chân, lòng càng thêm kinh nghi, hai người này nếu là bảo vệ trang viện thì sao hành tung lại bí ẩn như vậy, che mặt giấu mày, chứng tỏ là không muốn bị người khác nhận ra thân phận, và Nhậm Cuồng Phong rửa tay qui ẩn đã hai mươi năm, giờ đến đây với mục đích gì?
Chỉ nghe Thạch lão nhị nói :
- Nhậm Cuồng Phong, các hạ chẳng quản phá bỏ lời trọng thệ lúc rửa tay thau vàng hồi hai mươi năm trước, chẳng lẽ không sợ Phong Trần tam hữu tìm kiếm các hạ hay sao?
Nhậm Cuồng Phong cười ha hả :
- Đã mấy mươi năm không hề trông thấy tông tích của Phong Trần tam hữu trên chốn giang hồ, có lẽ ba người đã chết từ lâu, trọng thệ của lão phu đã được giải trừ, nghe nói tại đây có hàng vạn lạng bạc, không khỏi lại cảm thấy ngứa tay. Điều lạ lùng là Điểm Thương song kiệt đại danh lừng lẫy sao hôm nay lại đi giữ nhà cho người khác, chẳng lẽ cũng có phần trong số trăm vạn lạng bạc ấy sao?
Thạch nhị lão cười khảy :
- Đừng có mà mơ tưởng đến số châu báu ấy!
Múa tít song bút thủ chứ không công, nhưng vẫn bị ngọn roi kỳ hình của Nhậm Cuồng Phong dồn ép đến không kịp thở.
Nam Cung Bình chau mày quát lớn :
- Dừng tay lại!
Đại hán cầm kiếm Thạch lão đại thế kiếm thoáng chậm lại. Nam Cung Bình bất thần quay người phóng ra một chưởng đâm vào sau lưng Nhậm Cuồng Phong với hết sức bình sanh. Nhậm Cuồng Phong vội xoay người, song ngọn roi trong tay đã bị một chưởng ấy đánh văng ra xa nửa thước.
Hai anh em họ Thạch bất giác sững người, Nhậm Cuồng Phong cũng giật mình kinh hãi, lớn giọng quát :
- Chàng trai trẻ kia làm gì vậy? Nếu lão phu công được vào trang, trăm vạn lạng bạc kia đâu có thiếu phần của ngươi, hãy mau lui ra thu dọn tên Thạch lão đại kia đi.
Thạch lão đại đã phát ra tín hiệu mà vẫn chưa thấy viện binh kéo đến, lòng hết sức lo lắng, nghe nói liền quát lớn :
- Bằng hữu đừng để bị y gạt, y là kẻ nổi danh tàn ác, giết người cướp của chẳng khác nào như quét lá, không bao giờ chia phần cho bằng hữu đâu. Nếu như bằng hữu giúp bọn này đánh lui chúng, bọn này sẽ biếu cho bằng hữu chút ít để tiêu xài.
Nam Cung Bình nghe những người này mang tài sản gia đình mình ra chia chác, lại còn xem mình như là một tên trộm cướp, vừa nực cười lại vừa tức giận. Chàng tuy rất hoài nghi về hành tung của hai anh em họ Thạch nhưng dẫu sao cũng là canh giữ trang viện cho Nam Cung thế gia, vậy thì là bạn chứ không phải là thù, còn Nhậm Cuồng Phong thì ý định cướp của đã rõ.
Sau mười mấy chiêu, chàng nhận thấy võ công của tên cướp khét tiếng khi xưa này quả là có chỗ hơn người, ngọn roi thi triển ra chẳng khác nào bão tố cuồng phong, địch thủ khó thể chống đỡ.
Nhậm Cuồng Phong lại càng kinh dị hơn, thiếu niên này với hai tay không mà lại có thể chống chỏi ngọn roi dài của mình, không hề có chút kém thế.
Thạch lão nhị lùi ra phía sau, cùng Thạch lão đại thầm thì mấy câu, đoạn tung mình lao về phía hai người bịt mặt cầm song đao.
Một người trong số liền vung tay, chỉ thấy ánh đao chớp lên muôn vàn đóa hoa sáng chói phủ trùm lên đầu hai anh em họ Thạch.
Thạch lão nhị cười khảy nói :
- Quả nhiên là “Hoa Đao” Lý gia huynh đệ ở Thái Hành sơn.
Người bịt mặt cười hăng hắc :
- Thạch lão nhị tinh mắt thật.
Ngọn đao tay phải một chiêu “Lập Phách Ngũ Nhạc” chém bổ ra, chuôi đao tay trái vụt đưa lên, khều bỏ khăn đen che mặt, cười vang nói :
- Vậy thì Lý Thiết Cầu này để cho các ngươi trông thấy bộ mặt thật của “Hoa Đao” Lý đại thái gia!
“Tuyết Đao” Lý Phi Cầu cũng tự kéo bỏ khăn che mặt, gằn giọng nói :
- Quân chuột nhắt các ngươi đã trông thấy rõ rồi, hãy xuống gặp Diêm vương mà tố cáo.
Hai anh em này đều đầu beo mắt tròn, râu ria xồm xoàm, tiếng nói rổn rảng, thân hình cao to, nhưng song đao trong tay lại cực kỳ nhanh nhẹn, bốn ngọn đao phối hợp lại chặt chẽ như một làn tuyết trắng phủ quanh đối phương.
Anh em họ Thạch ánh mắt sắc lạnh chẳng nói một lời, Nam Cung Bình song chưởng chống cự với trường tiên, lòng thầm nhủ :
- “Những người này đều là cao thủ bậc nhất trong võ lâm, phen này cùng kéo đến Nam Cung sơn trang, chả lẽ phụ thân đã chuyển hết số tiền bán các tiệm buôn về đây rồi, lão nhân gia làm như vậy với dụng ý gì?”
Mưa gió càng to hơn, trong rừng tối hai bên bỗng vọt lên ba chùm tia lửa, sáng rực một khoảng trời cao.
Rồi thì bốn bề lại vang lên những tiếng hú lảnh lót và ghê rợn, thỉnh thoảng lại có tiếng binh khí chạm nhau chan chát pha lẫn với tiếng quát tháo inh ỏi, bầu không khí lập tức ngập đầy sát cơ.
Nhậm Cuồng Phong, anh em họ Lý, và anh em họ Thạch thảy đều kinh hoàng thất sắc.
Thạch lão nhị trầm giọng nói :
- Đằng kia hẳn cũng đã có người xâm nhập vào trang!
Thạch lão đại trầm ngâm :
- Nhậm Cuồng Phong và Tần Loạn Vũ xưa nay là một cặp bài trùng, đã có mặt Nhậm Cuồng Phong hẳn cũng phải có mặt Tần Loạn Vũ.
Nhậm Cuồng Phong cười ha hả :
- Thành thật cho ngươi biết, những vị bằng hữu giới hắc đạo trong mười ba tỉnh hôm nay thảy đều có mặt tại Nam Cung sơn trang này, tốt hơn các ngươi hãy trao số tài sản ấy ra, tội gì để cho thiệt mạng bởi Nam Cung Thường Thứ?
Trong khi nói lại công ra ba chiêu như vũ bão. Nam Cung Bình lòng nóng như thiêu đốt thầm nhủ :
- “Phụ thân không biết võ công, nếu bị những người này tấn công vào thì khốn”.
Chàng bèn cất lên một tiếng hú dài, tung mình vọt lên cao.
Nam Cung Bình vừa dứt tiếng hú, chỉ thấy người chàng xoay chuyển trên không, song chưởng mười ngón như móc câu, tay trái chộp vào đầu roi, tay phải nhắm cổ Nhậm Cuồng Phong chém xuống, một chiêu hai thức, uy thế y như Thần Long xuất động.
Nhậm Cuồng Phong thụp lùi xuống tấn, lùi sau ba bước, vận kình rụt roi, kinh hãi la lớn :
- Thân pháp Thần Long, môn hạ Chỉ Giao...
Hai anh em họ Thạch cùng đưa mắt nhìn nhau, thất thanh nói :
- Quả nhiên là Nam Cung Bình!
Nam Cung Bình chân hạ xuống đất, vận kình vào bàn tay, ngọn roi xương đen bị hai người dùng sức kéo mạnh, lập tức duỗi ra thẳng đuột.
Hai người vẻ mặt đầy nghiêm nặng, bốn bàn chân đạp trên đất sình đều đã lún sâu xuống.
Đột nhiên, trên vòm cây lại vọt lên hai chòm tia lửa, có vài chấm lửa theo gió tạt vào người Nam Cung Bình.
Trong khi tia lửa tung tóe, bỗng có một bóng người từ trong rừng vọt thẳng lên cao, lộn nhào hai vòng trên không, một thế “Nhũ Yến Đầu Lâm” lao thẳng về phía này.
Thạch lão đại mắt rực lên nói :
- Hay quá!
Nhậm Cuồng Phong biến sắc :
- Điểm Thương Yến cũng có mặt tại đây!
Chân khí liền tản mác. Nam Cung Bình hét lớn, tung mình bật ngược ra sau, ngọn roi dài đã bị chàng đoạt mất.
Điểm Thương Yến chân vừa chạm đất liền cười khảy nói :
- Nhậm Cuồng Phong quả nhiên là ở đây!
Chợt thấy Nam Cung Bình tay không đoạt lấy trường tiên, liền thất sắc nói :
- Vị bằng hữu này là ai?
Thạch lão nhị vội nói :
- Y chính là Nam Cung Bình!
Điểm Thương Yến ngạc nhiên :
- Thật chăng?
Thạch lão nhị quả quyết :
- Chính là thân pháp Thần Long, không lầm được đâu.
Nam Cung Bình thầm thở phào nghĩ :
- “Cuối cùng thì họ cũng đã nhận ra mình rồi”.
Đoạn thoáng ôm quyền trầm giọng nói :
- Các vị đã trượng nghĩa bảo vệ cho Nam Cung sơn trang. Nam Cung Bình vô vàn cảm kích, mong nhờ các vị hãy ở đây cản ngăn một hồi, tại hạ vào gặp gia phụ trước.
Trong kẽ tay nắm ngọn roi của chàng đã thoáng rỉ máu tươi, chàng thoáng ôm quyền thi lễ, vừa định phóng đi, nào ngờ bóng người nhấp nhoáng, Điểm Thương Yến đã đứng cản trước mặt.
Nam Cung Bình kinh ngạc :
- Chẳng lẽ các hạ không tin kẻ này là Nam Cung Bình thật ư?
Điểm Thương Yến mặt trầm lặng, lạnh lùng nói :
- Chính vì các hạ là Nam Cung Bình nên càng không thể vào được.
Nam Cung Bình sững sờ :
- Vậy... vậy nghĩa là sao?
- Hỏi nhiều vô ích, lui ra mau!
Vừa dứt lời đã vung tay phóng chưởng tấn công vào Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình càng thêm kinh nghi, vội xoay người lui bước, chợt cảm thấy tay bị giật mạnh, ngọn roi lại bị Nhậm Cuồng Phong nắm lấy một đầu.
Chỉ nghe Nhậm Cuồng Phong hét lớn, vậy hết sức lực đoạt lại trường tiên, rồi thì quất một roi vút thẳng vào đầu Nam Cung Bình.
Đồng thời Điểm Thương Yến cũng vung song chưởng tấn công vào trước ngực Nam Cung Bình.
Hai người đều là cao thủ tuyệt đỉnh trong võ lâm, chiêu thức hung hiểm phi thường. Nam Cung Bình miễn cưỡng tránh được một chiêu.
Nhậm Cuồng Phong cười ha hả nói :
- Lão phu tưởng đâu phái Điểm Thương các người là bảo vệ cho Nam Cung sơn trang, nào ngờ các ngươi cũng chẳng tốt lành gì...
Chưa dứt lời, Điểm Thương Yến song chưởng cùng phóng ra, tả chưởng tấn công Nam Cung Bình, hữu chưởng toàn lực tấn công Nhậm Cuồng Phong.
Nhậm Cuồng Phong thoáng ngẩn người, chưởng thế vốn là tấn công Nam Cung Bình lập tức giữa chừng biến chiêu “Linh Xà Thừa Phong” đánh vào mạn sườn trái Điểm Thương Yến.
Ba người xuất thủ liên hoàn, cùng tấn công lẫn nhau. Nam Cung Bình lúc thì với một địch hai, lúc thì lại trở thành hai địch một, chẳng rõ trong hai người ai là bạn mà ai là thù, lòng chàng rối như tơ vò, chẳng tài nào hiểu được sự thật là như thế nào?
Đột nhiên Nam Cung Bình thoáng lui bước, nhanh như chớp quay người phóng về phía trang viện, nào ngờ Nhậm Cuồng Phong và Điểm Thương Yến cùng cản đường chàng.
Nam Cung Bình tức giận :
- Điểm Thương Yến, các hạ là nhân vật trong danh môn, chẳng lẽ cũng đã trở thành cường đạo cướp của hay sao?
Điểm Thương Yến cười khảy :
- Ai thèm tài vật của ngươi!
Nhậm Cuồng Phong tiếp lời :
- Vậy thì sao ngăn cản đường tài của lão phu?
Nam Cung Bình cũng gằn giọng :
- Vậy sao không tránh đường cho kẻ này vào?
Điểm Thương Yến nghiêm mặt lặng thinh, chiêu thức lại càng thêm hung hiểm, quyết liệt.
Lúc này hai anh em họ Thạch giao đấu với hai anh em Hoa Đao đã dần dà chiếm được thượng phong, và tiếng quát tháo trong rừng cũng mỗi lúc càng thêm gần hơn, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rú thảm thiết, chứng tỏ đã có người thương vong.
Thế nhưng, trong Nam Cung sơn trang vẫn im phăng phắc, không hề có chút động tĩnh gì cả.
Đột nhiên, một tiếng rú thảm thiết vang lên cạnh đó, “Tuyết Đao” Lý Phi Cầu đã bị Thạch lão nhị đâm trúng một kiếm vào vai trái, máu tươi tuôn ra xối xả, dính vào áo Thạch lão đại.
Lý Thiết Cầu kinh hãi :
- Nhị đệ có sao không?
Lý Phi Cầu cắn răng, lại vung đao tiến tới, đao pháp càng thêm điên cuồng, rồi bất thần tung ra một cước đá văng ngọn phán quan bút trong tay trái Thạch lão đại, Lý Thiết Cầu lập tức gầm vang một tiếng, vung đao chém một đường dài trên bắp tay trái Thạch lão đại, ngay khi ấy Thạch lão nhị xoay tay vung kiếm, đâm trúng bắp tay phải Lý Thiết Cầu.
Trong khoảnh khắc bốn người đều mình đầy máu tươi, nhưng không một ai có ý rút lui, và cuộc chiến lại càng thêm ác liệt hơn.
Nhậm Cuồng Phong bỗng quát lớn :
- Ba người nếu không cố ý chiếm đoạt tài vật thì tại sao lại liều mạng vì Nam Cung Thường Thứ như vậy?
Nam Cung Bình tức giận quát :
- Ba người nếu là giúp đỡ cho Nam Cung sơn trang, tại sao không để cho tại hạ vào?
Điểm Thương Yến và anh em họ Thạch vẫn ngậm miệng làm thinh, chỉ vùi đầu khổ chiến, nước mưa xối trôi máu tươi xuống đất lênh láng, bỗng nghe một tiếng quát lớn, một tiếng rú thảm, rồi thì một bóng người từ trong rừng nhào lăn ra, ngực đầy máu tươi.
Điểm Thương Yến quét mắt nhìn, đoạn tung chân đá người ấy văng ra xa ngoài một trượng.
Lý Thiết Cầu gầm lên :
- Nguy tai, “Mãnh Hổ” Triệu Cang đã tới rồi.
Thạch lão nhị cười khảy :
- Còn chưa chịu lui ra, cam đoan các ngươi không một ai rời khỏi đây được.
Vừa dứt lời lại có bóng một người kèm theo tiếng rú thảm thiết từ trong rừng văng ra, bay thẳng đến trước mặt Lý Thiết Cầu, thanh trường kiếm trong tay cố sức vung lên, hai mắt trợn ngược, miệng phun máu tươi, bật ngửa ngã xuống đất, trên mình không một vết thương, chứng tỏ đã bị chưởng lực nội gia đánh chết.
Thạch lão nhị tái mặt :
- Nguy mất, ngũ sư đệ bị hại rồi!
Vừa định quay lại xem xét thì Lý Phi Cầu đã quét ra hai đao vun vút, buộc y phải thoái lui liên tiếp ba bước.
Lý Thiết Cầu cười khảy :
- Tất cả bằng hữu trong mười ba tỉnh thảy đều có mặt tại đây, phái Điểm Thương của các ngươi e rằng hôm nay sẽ toàn bộ bị tiêu diệt tại đây.
Thạch lão nhị tức giận :
- Mốc xì!
Trường kiếm vung lên loang loáng, liên tiếp vung ra năm kiếm.
Bầu trời càng thêm u ám, tựa hồ trời cao cũng không đành lòng nhìn thấy cuộc chiến đẫm máu này nữa.
Vẻ mặt Điểm Thương Yến càng thêm nặng nề!
Ánh mắt Nhậm Cuồng Phong càng thêm sắc lạnh.
Nam Cung Bình chợt nảy ý, đột nhiên buông bỏ Nhậm Cuồng Phong, liên tiếp công ra bảy chưởng về phía Điểm Thương Yến, toàn là chiêu thức cực kỳ ác liệt.
Nhậm Cuồng Phong liền bật lên y như thừa cơ hội này trừ khử Điểm Thương Yến trước, lập tức vung roi tới tấp tấn công như vũ bão, Điểm Thương Yến quả nhiên chiêu thức bị rối loạn.
Nhậm Cuồng Phong thét vang, một roi quét trúng khủy tay trái Điểm Thương Yến.
Điểm Thương Yến quả là một bậc đại cao thủ, tuy bại vẫn không nao núng, vung tay chộp được đầu roi, tung chân đá vào háng Nhậm Cuồng Phong.
Nam Cung Bình chẳng chút chậm trễ, lẹ làng tung mình vọt đi, vận khinh công đến cao độ phóng vào trang viện.
Nam Cung Bình vừa cất người lên, Thạch lão đại bỗng hét lớn, quay người tay phải vung nhanh, ngọn phán quan bút còn lại lập tức vọt bay đi, kèm theo một luồng kình phong lao thẳng vào sau lưng Nam Cung Bình. Nam Cung Bình không ngoảnh lại và cũng không tránh né, với hết tốc lực phóng tới, ngọn phán quan bút tuy trúng vào người chàng, song mất đà không còn khả năng gây thương tích được nữa.
Lý Phi Cầu mắt rực sát cơ, ngay khi ấy thanh trường kiếm của Thạch lão nhị vừa chém tới, y không tránh né, xoay đao bổ Thạch lão đại từ sau gáy xuống đến tận cuối sống lưng, máu phún xối xả dính ướt cả mặt Lý Phi Cầu.
Thạch lão đại gầm vang, quay người lao bổ tới, Lý Phi Cầu song đao đâm thốc lên xuyên thủng qua bụng Thạch lão đại, song hai tay Thạch lão đại mười ngón vươn ra như móc câu, cũng đã bóp vào cổ Lý Phi Cầu, bấu sâu vào thịt, hai mắt Lý Phi Cầu lòi ra, thất khiếu đều rỉ máu tươi.
Thạch lão nhị kinh giận ngập lòng, gầm lên một tiếng, một kiếm xuyên từ dưới nách trái sang nách phải Lý Phi Cầu, ngập mất cả lưỡi kiếm dài ba thước.
Lý Thiết Cầu song đao bổ xuống, một đao tiện lìa cánh tay phải Thạch lão nhị, miệng thét vang :
- Nạp mạng đây!
Tiếng thét vừa dứt, Thạch lão nhị cũng hết sức tung ra một chưởng, “bình” một tiếng trúng thẳng vào ngực Lý Thiết Cầu.
Lý Thiết Cầu rống lên phun ra một ngụm máu tươi, song đao loang choang rơi xuống đất.
Thạch lão nhị bị chém đứt cánh tay phải, song không hề màng đến, như thể cánh tay bị đứt không phải là của y, một chưởng đắc thủ lập tức phóng ra một cước đá vào huyệt Tử Kha dưới hạ âm Lý Thiết Cầu. Chỉ nghe Lý Thiết Cầu rú lên một tiếng thảm thiết, người tung lên cao một trượng rồi thì “bịch” một tiếng rơi vào trong rừng, thế là hai danh thủ trong giới hắc đạo, Thái Hành song đao đã táng mạng trong khoảnh khắc.
Thạch lão nhị người chao đi hai cái, khóe môi hé nở một nụ cười thê thiết, lẩm bẩm :
- Lão đại, đệ đã báo thù cho huynh rồi.
Vừa dứt lời lập tức ngã ra ngất xỉu.
Điểm Thương Yến bị Nhậm Cuồng Phong đánh trúng một roi vào khuỷu tay trái, cảm thấy đau thấu tâm cốt, đảo mắt nhìn, thấy hai anh em họ Thạch đã thí mạng với đối thủ, sắc mặt càng thêm tái mét, thoáng chốc mồ hôi lạnh đã ướt đẫm trán, buông tiếng than thầm :
- Thế là hết!
Ngước mắt nhìn, thấy Nhậm Cuồng Phong cũng mặt mày tái ngắt, y bị Điểm Thương Yến đá trúng một cước vào háng cũng đau thấu tâm can, tai nghe tiếng gầm rú thảm thiết của Thái Hành song đao, biết hai anh em họ đã bị táng mạng.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Nhậm Cuồng Phong quát lớn, vung roi lao tới.
Nào ngờ Điểm Thương Yến bỗng quát khẽ :
- Dừng tay!
Nhậm Cuồng Phong liền rụt tay thu roi về, Điểm Thương Yến quét mắt nhìn quanh, dưới đất máu nước lênh láng, vẻ mặt chợt buồn não nề thầm nói :
- Chưởng môn sư huynh, xin đừng trách tiểu đệ hèn nhát, tiểu đệ làm sao có thể để cho lực lượng tinh nhuệ của phái Điểm Thương bị thiệt mạng hết trong sự vụ này chứ?
Đoạn cắn răng trầm giọng nói :
- Các hạ Phong Vũ Song Tiên hôm nay đã tụ họp bấy nhiêu bằng hữu giới hắc đạo đến đây chỉ vì số tài vật ấy phải không?
Nhậm Cuồng Phong nghe nói mặc dù đau đến trán đẫm mồ hôi, song liền ngửa cổ cười vang nói :
- Những bằng hữu hắc đạo nếu không phải vì tài báu đã lặn lội ngàn dặm đến đây, chả lẽ điên hay sao?
Điểm Thương Yến cắn răng :
- Nếu các người đoạt xong tài vật lập tức rời khỏi đây, mau chóng chia nhau rồi trở về, Công Tôn Yến này sẽ để cho các người đi qua.
Nhậm Cuồng Phong cười rộ :
- Bọn này đắc thủ xong, tất nhiên quay gót đi ngay, còn ở lại đây chi nữa?
Nghe đồn Điểm Thương Yến là một người thông mình, sao lại thốt ra những lời ngớ ngẩn như vậy?
Công Tôn Yến ánh mắt chợt lóe lên, đột nhiên thò tay vào lòng. Nhậm Cuồng Phong giật mình, vội lùi sau ba bước, ngỡ đối phương định phóng ám khí, nào ngờ Công Tôn Yến vung tay, ba luồng sáng đen bay vút lên cao rồi thì “bùng bùng bùng” ba tiếng, ba chòm tia lửa tung tỏa sáng rực khắp phạm vi những mười mấy trượng.
Nhậm Cuồng Phong liền hiểu ngay là đối phương triệu hồi đồng môn, cũng liền chụm môi cất lên một tiếng huýt dài.
Trong thoáng chốc, chỉ nghe những tiếng quát liên hồi từ trong rừng vang lên :
- Dừng tay... dừng tay...
Sau đó, một bóng người cao to kềnh càng dẫn trước phóng vọt ra, đồng thời gằn giọng hỏi :
- Nhậm lão đại, gì thế?
Người này mái tóc bạc phơ, tiếng nói rổn rảng, song dáng vẻ hết sức thiểu não, áo quần ướt sũng đầy nước máu, tay cầm một ngọn roi xương đen, đầu roi có treo một mảng thịt trắng phếu, chính là lão nhị Tần Loạn Vũ trong Phong Vũ Song Tiên.
Nhậm Cuồng Phong nhướng mày, chậm rãi nói :
- Điểm Thương Yến buông tay rồi.
Tần Loạn Vũ thoáng ngẩn người, đoạn cười hăng hắc nói :
- Tốt... tốt...
Chợt trông thấy thi thể Thái Hành song đao dưới đất, lập tức ngưng cười.
Thoáng chốc, từ hai bên rừng lại có hai mươi mấy bóng người phóng vọt ra, thân pháp kẻ nhanh người chậm, trong số có mười sáu người chớp mắt đã lướt tới sau lưng Phong Vũ Song Tiên, bốn đạo sĩ tóc búi cao cùng với ba thiếu niên cầm kiếm thì phóng về phía Công Tôn Yến.
Công Tốn Yến quét mắt nhìn, thần sắc càng thêm não nề.
Một đạo sĩ mặt tía râu đen đảo mắt nhìn, liền thảng thốt kêu lên :
- Thạch đại ca, Thạch nhị ca... đã...
Giọng nói run run uất nghẹn không làm sao nói tiếp được nữa.
Phái Điểm Thương phen này đã tung ra hết cao thủ, nhưng giờ đây trong số mười bảy người đã thiệt mạng hết chín!
Tần Loạn Vũ quét mắt nhìn, cũng liền sững sờ lẩm bẩm :
- Mười sáu... mười bảy... mười tám...
Đột nhiên trợn mắt quát lớn :
- Trong rừng còn ai nữa không?
Tiếng quát vang vọng trong mưa gió, song bốn bề không một tiếng đáp lại.
Đạo sĩ râu đen buông tiếng cười khảy, giơ kiếm lên nói :
- Khỏi cần hỏi nữa, bần đạo tuy đã lâu chưa khai sát giới, song tối nay cũng đã khử được bảy mạng.
Một tia nước hòa với máu từ nơi sống kiếm văng ra.
Tần Loạn Vũ tức giận quát :
- Hay cho tên ác đạo...
Nhậm Cuồng Phong vội kéo tay y và nói :
- Nhị đệ im nào!
Đoạn lạnh lùng nói :
- Từ lâu nghe Hắc Thiên Nga của phái Điểm Thương kiếm nhanh như điện chớp, thủ đoạn tàn độc, hôm nay được gặp quả nhiên không sai!
Đạo sĩ râu đen trừng mắt gằn giọng :
- Đúng, Thiên Nga đạo nhân này thủ đoạn tàn tệ thì sao? Hôm nay phải diệt sạch hết lũ cường đạo các ngươi mới được!
Nhậm Cuồng Phong buông tiếng cười khảy, Công Tôn Yến thở dài nói :
- Tam đệ, hôm nay bỏ đi thôi!
Thiên Nga đạo nhân sửng sốt :
- Bỏ đi sao?
Công Tôn Yến mặt trầm lặng, chậm rãi nói :
- Để cho họ qua đi!
Thiên Nga đạo nhân biến sắc mặt, quét mắt nhìn, chỉ thấy môn hạ phái Điểm Thương thảy đều dáng thiểu não, kẻ thì thân mang thương tích, người thì rơi mất trường kiếm.
Vị kiếm thủ Điểm Thương tính nóng như lửa này thừ ra một hồi, bỗng quát lớn :
- Môn hạ Điểm Thương ta đâu có hạng người khiếp sợ trước sức mạnh, hôm nay dù phải chiến tử hết tại đây thì cũng quyết liều mạng một phen.
Công Tôn Yến sầm mặt nạt :
- Im ngay!
Đoạn khoát tay nói tiếp :
- Để cho họ qua đi!
Thiên Nga đạo nhân song quyền nắm chặt, toàn thân run rẩy, chỉ thấy Nhậm Cuồng Phong cất lên một tiếng huýt gió, mười tám nhân vật hắc đạo lập tức lao nhanh về phía trang viện.
Thiên Nga đạo nhân run giọng :
- Nhị ca... chẳng lẽ muốn thanh danh phái Điểm Thương bị tiêu tan trong khoảnh khắc sao?
Công Tôn Yến thở dài :
- Tam đệ lúc nào cũng không hiểu nỗi khổ tâm của nhị ca...
Mắt y chợt vút qua một tia sát cơ, nói tiếp :
- Bọn cao thủ hắc đạo này khi vào đến trang viện, chắc chắn phải xảy ra một cuộc huyết chiến, lúc ấy bất kể ai thắng bại thì đôi bên ắt đều bị tổn thương, chúng ta chờ ở đây, khỏi phải nhọc sức, tha hồ nghỉ ngơi cho khỏe, bất luận là ai mà vận chuyển số tài vật ấy ra đây, lẽ nào nhị ca lại để chúng sống sót rời khỏi?
Thiên Nga đạo nhân ngẩn người, bỗng tra kiếm vào bao, khom mình cung kính nói :
- Nhị ca suy tính sâu sắc, tiểu đệ không bì kịp, xin nhị ca thứ cho tội thô lỗ của tiểu đệ!
Công Tôn Yến đảo mắt nhìn những đệ tử phái Điểm Thương, thở dài buồn bã :
- Nói chung, vì “ma ước” hồi mấy mươi năm trước kia, hôm nay môn hạ Điểm Thương có còn được sống sót cũng chẳng phải dễ... Ôi! Ta chỉ cầu mong số vật kia không bị người của Nam Cung thế gia chuyển đi, hôm nay có chết ta cũng không tiếc, Chưởng môn sư huynh lại... Ôi! Chỉ có tam đệ là tuổi đang hồi sung mãn, lại là cao thủ đệ nhất của phái Điểm Thương, trong tương lai chỉ nhờ ở mỗi mình tam đệ.
Thiên Nga đạo nhân thờ thẫn một hồi, chầm chậm ngoảnh mặt đi, không muốn để người khác trông thấy nước mắt mình, các đệ tử phái Điểm Thương cũng không một ai ngẩng đầu lên.
Chỉ nghe tiếng gió khua cành lá rào rào, mưa rơi ào ạt xối tan những đống máu tươi trên mặt đất...
Đêm càng khuya hơn.

loading...
Hồi trước Hồi sau