Bất tử thần long - Hồi 22

Bất tử thần long - Hồi 22

Chư Thần đảo nổi dậy

Ngày đăng
Tổng cộng 32 hồi
Đánh giá 10/10 với 334441 lượt xem

loading...

Chư Thần đảo chủ chầm chậm mở mắt ra, chỉ thấy những lão nhân vây quanh không hò hét cũng chẳng động thủ, song đôi mắt thì đều lộ vẻ phẫn nộ, niềm căm hận đã chôn giấu trong lòng bao năm giờ đều bộc lộ qua ánh mắt, thử nghĩ kinh khiếp biết dường nào.
Phong Mạn Thiên gằn giọng :
- Ngươi vốn đã tàn phế nửa người, giờ lại thọ trọng thương, ngươi còn gì để nói nữa?
Chư Thần đảo chủ chậm rãi nói :
- Không sai, ta đã thọ trọng thương, chẳng còn gì để nói nữa, chỉ có nhượng vị thôi.
Đoạn buông tiếng cười u ám, nói tiếp :
- Ta chẳng những nhượng vị mà nhượng luôn cả tính mạng, có điều các người phải để cho ta lo liệu hậu sự trước đã.
Những lão nhân kia lặng thinh, Phong Mạn Thiên vừa định lên tiếng, bỗng nghe Long Bố Thi rên rỉ nói :
- Để y đi đi!
Tất nhiên là Phong Mạn Thiên vâng lời, Chư Thần đảo chủ quay sang nhìn năm lão nhân chấp sự nói :
- Các ngươi thì sao?
Năm lão nhân chấp sự đưa mắt nhìn nhau, chẳng nói một lời quay người bỏ đi ra xa.
Chư Thần đảo chủ cười chua xót :
- Được lắm, cả các ngươi cũng bỏ rơi ta...
Thốt nhiên, năm người lông thú áo vàng cùng hét vang và lao bổ vào những lão nhân kia, một lão nhân không kịp phản ứng đã bị xé ra làm đôi, rú lên một tiếng thảm thiết, máu thịt văng tung tóe.
Những lão nhân khác trong cơn kinh hãi lẫn tức giận, lập tức triển động thân mình, những thấy mọi người cùng vung tay lên, liền thấy một luồng chưởng phong như bài sơn đảo hải xô ra rồi thì lại vang lên hai tiếng rú thảm thiết, hai người thú lông vàng bị hất tung lên không cả trượng, rơi phịch xuống đất, ngoẹo đầu gãy xương.
Chư Thần đảo chủ quát lớn :
- Dừng tay lại!
Mãi đến lúc này mà tiếng quát của lão vẫn còn có một sức mạnh khiếp người.
Mọi người thoáng tần ngần, quả nhiên đều dừng tay lại.
Chư Thần đảo chủ khẽ ngoắc tay, ba người thú còn lại liền quỳ xuống đất. Chư Thần đảo chủ nói :
- Các người đã liều mạng vì ta, có bằng lòng đi theo ta chăng?
Ba người thú gật đầu đồng ý. Chư Thần đảo chủ mỉm cười, buông tiếng thở dài nói :
- Thật không ngờ các người mặc dầu chưa hoàn toàn trở thành hình người, song lại có một trái tim người, còn hiểu hai tiếng trung nghĩa hơn là bọn họ.
Năm lão nhân chấp sự cùng cúi đầu xuống, Chư Thần đảo chủ cao giọng :
- Được rồi, hãy khiêng ta về!
Ba người thú liền khiêng chiếc giường đá lên, đi về phía hang núi. Chư Thần đảo chủ ngoảnh lại nói :
- Khi mặt trời lặn sẽ có hồi âm!
Phong Mạn Thiên gằn giọng :
- Sợ ngươi không có hồi âm!
Chư Thần đảo chủ buông tiếng cười khảy, bỗng quay sang nhìn Nam Cung Bình, như muốn nói gì đó, nhưng sau cùng chẳng nói một lời, đi xa dần.
Sắc mặt Long Bố Thi lúc này càng thêm thảm hại, và ngay cả hơi thở cũng yếu dần.
Nam Cung Bình thấy thương thế sư phụ trầm trọng như vậy, lòng vô vàn đau xót, bỗng đứng lên gằn giọng nói :
- Các vị khi xưa đều là anh hùng, sao hôm nay lại hèn nhát như vậy, phải chi các vị chịu động thủ sớm hơn thì gia sư đâu có đến nông nổi này, lão nhân gia ấy vì muốn đả thương lão Đảo chủ chẳng quản hứng chịu một chưởng trước, các vị thấy vậy lòng cảm nghĩ ra sao?
Mọi người đều thuỗn mặt ra, ánh mắt lại trở nên u ám. Nam Cung Bình ngửa mặt đau xót gào lên :
- Sư phụ ơi, lão nhân gia không thắng nỗi thì thôi, tội gì phải dùng bản thân làm mồi...
Long Bố Thi chầm chậm mở mắt ra, cười chua xót :
- Bình nhi hãy ngồi xuống đây nghe su phụ kể một sự tích.
Nam Cung Bình ngớ người, chẳng hiểu sao trong lúc này mà sư phụ lại còn có lòng dạ kể chuyện, song sau cùng cũng buông tiếng thở dài, chầm chậm ngồi xuống.
Lúc này mọi người đều đã kinh khiếp bởi nghĩa dũng của Bất Tử Thần Long, ai cũng lặng thinh ngưng thần lắng nghe, bốn bề im phăng phắc.
Long Bố Thi chậm rãi nói :
- Thưở rất xưa, trong rừng sâu chưa có bóng người, bách thú cùng sống hòa thuận với nhau, không có chiến tranh và bạo ngược, cuộc sống hết sức bình yên an lạc...
Nói đến đây mặt ông cũng phảng phất vẻ vui sướng, như trông mong những ngày tháng ấy quay trở lại. Sau đó, nụ cười trên môi ông chợt lịm tắt, nói tiếp :
- Ngờ đâu cuộc sống êm đềm ấy không được bao lâu, trong rừng bỗng xuất hiện một con ác thú, mỗi ngày đều phải ăn một con dã thú, muôn thú linh loạn nhưng lại không dám chống cự, chỉ đành mặc cho con ác thú đó tàn sát. Về sau, bách thú thật không thể nào chịu đựng được nữa, bèn ngấm ngầm tập họp lại thảo luận. Song đàn thú ấy tìm hết cách cũng không tìm ra được một diệu kế có thể đánh đổ được ác thú kia, chỉ có một con thỏ, bảo nó có cách giết chết ác thú kia. Bách thú bán tín bán nghi, con thỏ nọ cũng chẳng nói nhiều, trở về nhà dùng chất độc cực mạnh thoa hết khắp mình, đoạn chạy đến chỗ ác thú kia tự động nạp mình. Ác thú ăn xong con thỏ, độc tính lập tức phát tác, lăn lộn rồi chết mất. Khu rừng lại thái bình, song trong lòng mọi thú đều thương xót cho con thỏ hiệp nghĩa kia, ngươi thấy sự hy sinh của con thỏ kia có xứng đáng hay không?
Long Bố Thi kể xong mẫu chuyện ấy, bốn bề càng thêm tĩnh lặng, Nam Cung Bình cúi đầu xuống, nước mắt lã chã rơi.
Long Bố Thi mỉm cười :
- Khi nãy ta xem xét quanh hòn đảo này biết khó thể thoát khỏi, bèn quyết định bắt chước con thỏ kia, hy sinh bản thân mình để đổi lấy hạnh phúc cho mọi người. Khi nãy chiêu “Xích Thủ Cầm Long” của lão Đảo chủ vốn chỉ để dụ địch, biết chắc ta ắt tránh khỏi, nào ngờ ta không tránh, mà lại thừa cơ chỉ trong khoảnh khắc một chiêu đả thương y. Bình nhi, sư phụ tuy cũng bị trọng thương, nhưng ngươi thấy có xứng đáng hay không?
Nam Cung Bình đưa tay lau nước mắt, những thấy mọi người xung quanh thảy đều lộ vẻ kính phục, lòng cũng chẳng rõ đau khổ hay là đắc ý.
Phong Mạn Thiên bỗng nói :
- Long đại hiệp, tại hạ... tại hạ...
Ông nghẹn ngào không sao nói tiếp được, ngồi xuống xem xét vết thương cho Long Bố Thi, lại có rất nhiều lão nhân mang thuốc đến, Long Bố Thi tuy biết thương thế của mình khó lành, song vẫn mỉm cười đón nhận.
Những lão nhân tuy đã giành được thắng lợi, song thắng lợi ấy đã giành được một cách đau xót, nên cõi lòng mọi người đều vô cùng trĩu nặng, mặc dù xung quanh đầy thức ăn ngon, song không một ai động chạm đến.
Mặt trời nghiêng sang hướng tay, ráng chiều nhuộm đỏ góc trời, hoàng hôn đã đến.
Một người lông thú phóng bước đi tới, trong tay cầm một phong thư. Phong Mạn Thiên đón lấy xem, thoáng chau mày dõng dạc đọc :
- “Mỗ đã quyết tâm nhượng vị, người nào có ý muốn kế vị Đảo chủ hãy theo sứ giả đến gặp để cùng bàn luận bầu ra tân Đảo chủ.”
Long Bố Thi lúc này đã được khiêng lên một chiếc giường phủ đầy hoa tươi, Nam Cung Bình lặng lẽ ngồi cạnh. Phong Mạn Thiên liền đi đến gần, lòng ông hiện hết sức đau khổ, chỉ mong Long Bố Thi thương thế giảm lành mà thôi, không hề bận tâm đến ai sẽ kế vị Đảo chủ.
Người thú lông vàng chờ đợi hồi lâu, trong đám đông mới bước ra vài người. Năm lão nhân chấp sự cùng đưa mắt nhìn nhau, rồi cũng từ trong rừng đi ra.
Phong Mạn Thiên bỗng quát lớn :
- Bất luận ai làm Đảo chủ cũng chớ quên sự hy sinh của Long đại hiệp hôm nay, bằng không Phong Mạn Thiên này sẽ liều mạng với y đấy.
Long Bố Thi chậm rãi nói :
- Lẽ ra Phong huynh phải đi...
Phong Mạn Thiên nghiêm giọng :
- Sau biến cố vừa qua, ngôi vị Đảo chủ chẳng qua chỉ là hư danh mà thôi. Kể từ nay mọi sự đều phải do tập thể quyết định thì mới không phụ lòng Long đại hiệp.
Long Bố Thi mỉm miệng cười, chỉ thấy gã người thú sải bước bỏ đi, một nhóm người lặng lẽ theo sau, trong số đó có kẻ muốn kế vị Đảo chủ, có kẻ định theo xem, còn một số thần trí đã gần như điên dại, vẫn không muốn quên công việc đang nghiên cứu trong hang núi, nên cũng cất bước đi theo.
Trời tối dần, khắc sau bỗng nghe những tiếng rầm rì từ phía hang núi vọng tới như sấm rền, thoáng chốc lại im bặt.
Phong Mạn Thiên và những lão nhân còn lại lập tức tái mặt, Phong Mạn Thiên kinh hãi kêu lên :
- Nguy rồi...
Đồng thời đã phi thân vọt đi, Nam Cung Bình kinh ngạc :
- Gì vậy?
Song Phong Mạn Thiên và những lão nhân kia đã phóng vút về phía phát ra tiếng nổ.
Long Bố Thi vội nói :
- Bình nhi, hãy đi xem sự cố gì đã xảy ra!
Nam Cung Bình liền vâng lời phóng vọt đi, thân pháp chàng giờ đã hơn xưa rất nhiều, thoáng chốc đã đến bên vách núi hôm trước, chỉ thấy cánh cửa bí mật đóng chặt. Phong Mạn Thiên và những lão nhân kia mặt đầy kinh hoàng, đứng đờ đẫn trước vách núi, cũng chẳng rõ đã xảy ra việc kinh thiên động địa gì.
Nam Cung Bình ngạc nhiên hỏi :
- Việc gì vậy?
Phong Mạn Thiên hậm hực :
- Thật đáng chết, lão phu lại quên mất điều này, thật không ngờ lòng dạ của y lại tàn độc đến vậy...
Nam Cung Bình thấy thái độ ông thất thường như vậy, lòng cũng không khỏi hoảng loạn, chàng lại gạn hỏi, Phong Mạn Thiên buông tiếng thở dài nói :
- Hang núi này vốn là nơi tị nạn trong thời loạn của người xưa, cửa ra vào cũng giống như một người chết vào cuối đời nhà Tống, có một tảng đá chắn rất to, giờ lão Đảo chủ đã thả tảng đá xuống bít kín lối ra vào, những người bên trong chắc chắn bị chôn sống cả. Lão phu vốn đã nhận thấy y bị mất ngôi vị Đảo chủ, ắt sẽ tự tuyệt, trước khi chết còn kéo theo nhiều người bồi táng thế này.
Nam Cung Bình nghĩ đến bao nhiêu người đang tuyệt vọng chờ chết trong hang núi, không khỏi chạnh lòng xót xa, cúi đầu nói :
- Chẳng hay còn cách nào để giải cứu họ hay sao?
Phong Mạn Thiên lắc đầu :
- Khi tảng đá chắn đã thả xuống dù là thần tiên cũng khó thể ra vào, chẳng những vô phương giải cứu họ mà ngay cả chúng ta... ôi cũng rất là bi đát.
Nam Cung Bình kinh hãi :
- Sao vậy?
Phong Mạn Thiên cười đau khổ :
- Tất cả gạo muối và vật dụng hằng ngày trên đảo thảy đều ở trong hang núi, tuy trên đảo có cầm thú song rất ít, không thì lão phu đâu phải về Trung Nguyên mang thú vật về đây... e rằng chúng ta chỉ đành ăn vỏ cây rễ cỏ thôi.
Cõi lòng mọi người trĩu nặng, thất thiểu quay trở về. Nam Cung Bình chợt động tâm nói :
- Chúng ta không còn ở lại trên đảo được, chi bằng cùng tìm cách trở về Trung Nguyên.
Phong Mạn Thiên chán chường :
- Biển cả muôn trùng, đừng nói không thể chấp cánh vượt qua, dù có cố gắng đóng được thuyền bè, nhưng làm sao chịu được sóng to gió cả?
- Tiền bối lần trước chẳng phải cũng là từ đảo này đến Trung Nguyên, chả lẽ phen này...
Phong Mạn Thiên thở dài :
- Trên đảo vốn lẽ có mười chiếc Tiếp Dẫn Châu được đóng bởi gỗ sắt vạn năm, sóng to không phá vỡ được, với công lực của chúng ta vốn có thể dùng để vượt trùng dương, nhưng những chiếc Tiếp Dẫn Châu ấy chỉ còn lại ba chiếc và cũng đều ở trong hang núi cả.
Trái thắng lợi chưa được thưởng thức, trên đảo lại đã giăng ngập mây sầu. Năm ngày trôi qua trong lo âu, thương thế của Long Bố Thi tuy có phần thuyên giảm, song vẫn còn rất trầm trọng, mọi người đã nghĩ hết cách, thậm chí không quả tiêu hao chân khí để chữa trị cho ông, song chưởng lực của Chư Thần đảo chủ quả là khủng khiếp, nếu Long Bố Thi không nhờ ý chí kiên cường và gân đồng xương sắt đã rèn luyện được qua bao phen vào sinh ra tử, chỉ e đã táng mạng từ lâu rồi.
May nhờ trên đảo còn có một giòng suối chảy đủ cung cấp cho mọi người uống dùng, song tâm trạng mọi người đều đã khô cằn như trên sa mạc. Khi nào Long Bố Thi ngủ đi, Nam Cung Bình bèn cùng những lão nhân kia bàn luận võ công, lòng chàng vốn đã chất chứa mấy mươi môn tuyệt kỹ, lại được sự chỉ điểm của những cao thủ võ lâm từng trải bách chiến lại càng tiến bộ kinh người.
Tuy nhiên, đôi khi chàng chợt nghĩ đến rất có thể suốt cuộc đời chàng sẽ bị chôn vùi tại đây, dầu học thành võ công tái thế thì có ích lợi gì? Nghĩ vậy, bất giác lại nghe lòng vô vàn đau xót.
Mấy ngày sau, khí hậu càng thêm nóng bức, Nam Cung Bình cầm quạt giấy đang xua đuổi ruồi muỗi cho Long Bố Thi. Long Bố Thi thở dài nói :
- Bình nhi, cực khổ cho ngươi quá!
Nam Cung Bình cười ảo não :
- Chính lão nhân gia mới là cực khổ. Sư phụ, đồ nhi không thể nào ngờ được lão nhân gia sao lại từ trên đỉnh Hoa Sơn đến đây?
Long Bố Thi thở dài :
- Việc này kể ra thật dông dài, hôm ấy sư phụ đi lên trên đỉnh Hoa Sơn thấy Diệp Thu Bạch hãy chưa chết, lòng chẳng rõ kinh hãi hay vui mừng, suốt dọc đường bà ta đã bày ra những trò quái quỷ kia để bỡn cợt sư phụ, sư phụ vốn rất tức giận, song khi gặp mặt bà ta, thấy bà ta tiều tụy thế kia, nỗi tức giận tức khắc tan biến ngay.
Nam Cung Bình bùi ngùi thầm nhủ :
- “Sư phụ tuy một đời anh hùng, song cũng chẳng khỏi đa tình, còn mình với Mai Ngâm Tuyết... ôi!”
Long Bố Thi nói tiếp :
- Khi ấy, sư phụ đã đứng thừ ra, chẳng biết nên nói những gì, nào ngờ...
Ngay khi ấy bỗng bên ngoài xa có tiếng nhốn nháo kinh hoàng vang lên từng hồi.
Long Bố Thi biến sắc :
- Gì vậy?
- Đồ nhi đi xem thử!
Nam Cung Bình nói xong lập tức phi thân ra khỏi ngôi nhà nhỏ ấy, chỉ thấy trong rừng bóng người thấp thoáng, ra chiều hết sức hối hả.
Lại nghe Phong Mạn Thiên gằn giọng nói :
- Hãy xem xét khắp xung quanh, lão phu canh giữ ở đây!
Nam Cung Bình lần theo tiếng phóng tới, đến bên bờ suối, chỉ thấy bốn tử thi nằm sóng soài bên ven đường. Phong Mạn Thiên tay chống gậy cây, mặt tái xanh đứng cạnh những tử thi kia.
Nam Cung Bình kinh hãi hỏi :
- Sao họ lại chết, chả lẽ...
Phong Mạn Thiên trầm giọng :
- Ngươi hãy xem thử!
Nam Cung Bình cúi xuống nhìn, bốn tử thi thảy đều tím đen và cực kỳ hôi thối, toàn thân không hề có vết thương, song tay chân có rúm, mặt mày méo xệch, dường như bị trúng phải kịch độc.
Nam Cung Bình kinh ngạc :
- Trong nước có độc hay sao?
Phong Mạn Thiên vừa định đáp lời thì có một lão nhân lao nhanh tới, tay cầm một cái chén bạc, múc lấy nửa chén nước suối, chén bạc lập tức trở thành màu đen.
Nam Cung Bình kinh hãi :
- Trong nước quả có độc thật!
Phong Mạn Thiên đứng thừ ra như phỗng đá, nếu nguồn nước trên đảo có độc, vậy thì mọi người quả hết sức bi thảm.
Ba người cùng thừ ra, chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách không ngừng.
Nam Cung Bình bỗng quát lớn :
- Không hề gì, đây là giòng suối chảy, dẫu y bỏ chất độc trên đầu nguồn thì nước độc rồi cũng sẽ chảy hết, chỉ cần thay phiên nhau canh giữ ở đầu suối, chúng ta sẽ không đến đỗi chết khát đâu.
Phong Mạn Thiên lập tức phấn chấn tinh thần :
- Đi ngay lập tức!
Lúc này có rất nhiều đạo nhân đã đi tìm quanh, song đều tay không trở về, thế là liền có hai người cấp tốc đến canh giữ ở đầu nguồn.
Phong Mạn Thiên thở dài :
- Cũng may đây là giòng suối chảy, nhưng việc này chưa kết thúc đâu, nếu chúng ta chưa tìm được kẻ hạ độc thì sẽ không bao giờ có ngay bình yên.
Mọi người cùng nhìn nhau, không một ai nhận ra kẻ hạ độc là ai.
Nam Cung Bình đảo mắt nhìn, bỗng mặt lại thất sắc, kinh hãi kêu lên :
- Xem kìa!
Mọi người liền nhìn theo hướng chỉ của chàng, chỉ thấy trong khu rừng bên kia có một luồng khói bốc lên, trong khói xen lẫn tia lửa, một cơn gió thổi qua, ngọn lửa lập tức rực cháy.
Phong Mạn Thiên kinh hoàng thất sắc, hét lớn :
- Rừng trái cây đã cháy rồi!
Vừa dứt tiếng ông đã phóng vọt đi hơn ba trượng, Nam Cung Bình theo sát sau lưng Phong Mạn Thiên, rồi thì hai người cùng sóng vai nhau. Nam Cung Bình lòng đầy kinh hoàng, chưa phát giác khinh công của mình sao đã tương đương với Phong Mạn Thiên, thoáng chốc đã đến bên cánh rừng đang phát hỏa.
Lửa cháy ngùn ngụt, thoáng chốc khu rừng dài hơn một dặm đã biến thành biển lửa, hiện nay khu rừng cây ăn trái này chính là nguồn sống của mọi người trên đảo, song giờ đây trở thành đống tro tàn.
Phong Mạn Thiên thừ ra hồi lâu, bỗng ngửa mặt gào lên thống thiết :
- Trời hỡi trời...
Hai lão nhân râu dài đờ đẫn đứng cạnh bỗng ngửa mặt cười vang :
- Vui quá... cháy vui quá...
Rồi thì vừa cười vừa điên cuồng nhảy múa, thì ra hai người này đã lâu sống trong sự bình lặng, giờ gặp đột biến khủng khiếp nên đã nổi điên.
Phong Mạn Thiên cắn răng, lẹ làng vung tay điểm vào huyệt đạo hai người ấy, nào ngờ tiếng cười vừa dứt, trong rừng lửa lại vang lên hai tiếng rú thảm thiết rồi im bặt ngay.
Tiếp theo hai bóng người từ trong lửa đỏ phóng vút ra, đó là hai lão nhân khi nãy đã lao thoát chưa về, khắp người đều bị bén lửa, râu tóc đã bị cháy rụi.
Lão nhân đầu tiên tức tốc nhào xuống đất, lăn lộn mấy vòng, Nam Cung Bình lướt tới, người này đã lăn qua cạnh chàng, lăn ra xa hơn một trượng mới dập tắt hết lửa quanh người, đoạn đứng bật dậy đưa tay trỏ vào rừng nói :
- Y... Y...
Đột nhiên lại ngã xuống đất, Nam Cung Bình vội hỏi :
- Ai vậy?
Phóng tới nhìn, chỉ thấy lão nhân này toàn thân đã bị cháy nám, tuy nhờ vào nội công thâm hậu, chịu đựng đến lúc này, song giờ đã tắt thở chết mất rồi.
Nam Cung Bình vội quay người, chỉ thấy lão nhân kia đang nằm ngửa trên mặt đất, trên người lửa vẫn còn bốc cháy, cũng đã chết tự bao giờ.
Phong Mạn Thiên mặt đầy lo lắng, giậm chân nói :
- Ai? Là ai?
Bỗng quay phắt lại, nhìn thẳng vào mặt Nam Cung Bình, nhấn mạnh từng tiếng :
- Có thể là nàng ta chăng?
Nam Cung Bình ngơ ngác :
- Ai vậy?
- Mai Ngâm Tuyết! Nàng ta chẳng những vô cùng căm thù mọi người trên đảo, ngay cả ngươi nàng ta cũng rất là oán hận, người cao ngạo, quật cường như nàng ta, lại đặt tình cảm sâu đậm với ngươi thế kia, cộng thêm trí khôn và võ công, không chừng nàng ta...
Bỗng im bặt, không ngớt ho khan, nói tiếp :
- Mong là lão phu đã đoán sai!
Nam Cung Bình lặng người đứng thừ ra như phỗng đá, mặc dù Phong Mạn Thiên sợ chàng đau khổ nên không thể nói tiếp, song chàng cũng nhận thấy thủ phạm rất có thể là Mai Ngâm Tuyết...
Phong Mạn Thiên thở dài mấy tiếng, bỗng lại biến sắc nói :
- Quay về mau, đừng để kẻ địch tiếp tục phá hoại nhà cửa bên đó.
Vừa dứt tiếng, mọi người tức tốc phóng như bay quay về lối cũ, dọc đường Nam Cung Bình nghe lòng đập rộ như linh cảm có điều chẳng lành, chàng cảm thấy nóng ruột hơn.
Dãy nhà kia đã hiện ra trong tầm mắt, vẫn bình an vô sự, Nam Cung Bình liền nghe lòng nhẹ nhõm, lớn tiếng gọi :
- Sư phụ... sư phụ...
Đồng thời lao như bay đến trước cửa ngôi nhà Long Bố Thi đang dưỡng thương, thò đầu nhìn vào, lập tức tái mặt lảo đảo, ngồi bệt xuống đất gào lên :
- Sư phụ... sư phụ...
Thì ra Bất Tử Thần Long đã biến mất chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Phong Mạn Thiên và mọi người cũng đều tái mặt, giậm chân kêu lên hoảng hốt, mùi khét lẹt theo gió bay đến, văng vẳng tiếng lửa cháy nổ lách tách.
Phong Mạn Thiên trầm giọng nói :
- Long đại hiệp thất tung, mọi người đều có trách nhiệm tìm kiếm, một nửa ở lại đây canh giữ, một nửa theo lão phu...
Bỗng có tiếng lạnh lùng ngắt lời :
- Ngươi là cái thá gì?
Năm lão nhân râu dài tóc rối bời sóng bước tới, một hàng ngang đi đến trước mặt Phong Mạn Thiên, trong số một người cất tiếng :
- Trên đảo này vốn rất bình yên, ai nấy đều sống êm đềm trong tuổi già. Kể từ khi ngươi trở về, đã làm cho rối loạn cả lên, lẽ ra ngươi nên tự sát để tạ tội với mọi người, chứ còn tư cách gì mà ban phát mệnh lệnh nữa?
Phong Mạn Thiên biến sắc :
- Chả lẽ các ngươi can tâm để cho tên ma vương điên cuồng kia khống chế như là xác không hồn hay sao?
Lão nhân nọ lạnh lùng :
- Vậy cũng còn hơn là hiện giờ sắp chết vì đói khát.
Vừa nói vừa chậm bước tiến tới gần Phong Mạn Thiên.
Phong Mạn Thiên gằn giọng :
- Các hạ muốn gì?
- Giết ngươi!
Vung tay nhẹ nhàng phóng ra một chưởng đánh vào trước ngực Phong Mạn Thiên.
- Không biết phải trái, tự cam tâm làm nô lệ, sớm biết cách người như vậy thì hà tất lão phu phải đa sự.
Trong khi nói chưởng gậy đã cùng lượt tung ra liên tiếp bảy chiêu, chân vẫn không hề động đậy. Chiêu thức của lão nhân nọ tuy kỳ ảo, song nội lực không được thâm hậu, chỉ trong bảy chiêu đã bị đẩy lùi.
Thì ra lão nhân này vốn ở trong hang núi khổ luyện tiên đơn, ngờ đâu khi luyện thành uống vào chẳng những không thành tiên mà trái lại còn bị tiêu hủy nội lực.
Bốn lão nhân còn lại liền vung chưởng tấn công, bao vây Phong Mạn Thiên vào giữa, mười chưởng cùng tung ra cuồn cuộn như sóng vỗ.
Phong Mạn Thiên tuy võ công cao cường song cũng chống đỡ không nổi, thoáng chốc đã trở nên vô cùng khốn đốn.
Trong đám đông bỗng vang lên một tiếng quát khẽ, một lão nhân thoáng vọt ra, vung chưởng tới tấp, đồng thời lớn tiếng nói :
- Thà chết tự do còn hơn sống nô lệ, Phong huynh, tiểu đệ giúp một tay đây!
Một số người vốn đã nhấp nhứ chợt xuất thủ, nghe vậy liền lao bổ vào ngay.
Một lão nhân khác lạnh lùng nói :
- Lão phu chưa muốn chết sớm đâu!
Thế là lại có rất nhiều người lao vào, cuộc hỗn chiến lập tức diễn ra, những thấy bóng chưởng chập chùng, chưởng phong cuồn cuộn và xen lẫn tiếng rì rầm như sấm rền.
Bỗng nghe một tiếng quát lớn :
- Dừng tay ngay!
Liền thì ba lão nhân tóc bạc tay bồng ngang ba tử thi từ ngoài phóng bước vào.
Người đi đầu lớn tiếng nói :
- Vừa rồi lại có ba người bị ám toán chết trong bụi cỏ, toàn thân đều tím phồng.
Hiện nay trên đảo đang lâm nguy, mọi người đồng tâm hiệp lực còn chưa vượt qua được, nếu tiếp tục tàn sát lẫn nhau thế này, chắc chắn không còn hy vọng sống còn nữa.
Mọi người cùng dừng tay, đưa mắt nhìn nhau, tuy vẫn còn có vẻ phẫn hận, song không một ai khiêu chiến nữa.
Bỗng nghe Nam Cung Bình cao giọng nói :
- Trời cao không bao giờ tuyệt đường sống mọi người, nơi đây trên có trời xanh, dưới có đất màu mỡ, với khả năng của chúng ta chẳng lẽ lại chết đói được sao?
Phong Mạn Thiên gật đầu :
- Đúng vậy, chỉ cần tìm được hung thủ hạ độc phóng hỏa, sau đó nếu mọi người đồng tâm hiệp lực cùng xây dựng cuộc sống, biến nơi đây thành vùng đất an lạc đâu có gì là khó?
Mọi người đều nhận thấy hữu lý, không một ai phản bác nữa, bèn theo ý kiến của Phong Mạn Thiên, một nửa ở lại canh giữ, nửa kia phân tán ra bốn phía, vừa lục soát địch vừa tìm kiếm Long Bố Thi.
Nam Cung Bình lòng đầy xót xa lẫn lo lắng, mặc dù rất lo cho sự an nguy của sư phụ, song lại càng sợ hơn kẻ địch trong bóng tối chính là Mai Ngâm Tuyết. Nếu quả đúng là do Mai Ngâm Tuyết đã gây ra những tai họa kia, chàng phải xử lý như thế nào?
Mặc dù Mai Ngâm Tuyết đối với chàng cả ân lẫn tình đều nặng, song trong hoàn cảnh này chàng vẫn không thể tha thứ được cho Mai Ngâm Tuyết.
Sóng vỗ rì rầm, gió biển lồng lộng, Nam Cung Bình phóng mắt nhìn ra biển, không có bóng dáng một con thuyền, vậy thì Mai Ngâm Tuyết đến đây bằng cách nào?
Hay không phải là Mai Ngâm Tuyết, nếu vậy kẻ địch trong bóng tối là ai?
Chàng không có hướng tìm, thơ thẩn nhìn quanh, đột nhiên chàng thoáng thấy một chiếc giầy cỏ trong đống đá bừa bộn, mũi giầy hướng về phía đông, gót giầy hướng nam, trên mũi giầy có một giọt máu khô, Nam Cung Bình chợt động tâm nghĩ :
- “Chả lẽ của sư phụ lão nhân gia đã để lại!”
Bèn lập tức phi thân về phía hướng chỉ của mũi giầy, được chừng bảy tám trượng quả nhiên thấy có một chiếc giầy cỏ khác nữa, mũi giầy hướng chếch về phía tây.
Nam Cung Bình liền rẽ sang hướng ấy, chỉ thấy một dãy núi màu đen trải dài theo bờ biển, vách núi trơn nhẵn, chàng ước chừng đây chính là hang núi đã bị bít kín, bèn tỉ mỉ xem xét xung quanh, quả nhiên không hề có lối ra vào.
Mặt trời lặn về tây, ráng chiều nhuộm đỏ mặt biển, chàng chán nản ngồi xuống một tảng đá, bỗng nghe có tiếng người loáng thoáng từ dưới chân núi vang lên, phảng phất như là giọng Chư Thần đảo chủ nói :
- Long Bố Thi vốn có mang giầy cỏ, giờ thì lại chân trần, hẳn là có quỷ kế gì đây.
Nam Cung Bình tức tốc nấp vào sau một tảng đá, tiếng nói vừa dứt, quả nhiên Chư Thần đảo chủ đã xuất hiện cạnh vách núi.
Nam Cung Bình liền nín thở tịnh khí, chỉ thấy Chư Thần đảo chủ mọp trên lung một người thú lông vàng, từ dưới chân núi phóng vọt lên như bay, loáng cái đã mất dạng.
Nam Cung Bình chẳng chút chần chừ, lập tức phóng đến chỗ biến mất của họ, chú mắt tìm kiếm chỉ thấy một bụi dây leo treo lơ lửng trên vách núi, chàng liền vận tụ chân lực vén dây leo ra, quả nhiên lộ ra một cái khe.
Nam Cung Bình phóng vào, con đường hầm rất hẹp, chỉ đủ cho một người luồn lách mà đi.
Nam Cung Bình sử dụng cả tay lẫn chân đi tới mười mấy trượng, địa thế bỗng rộng ra, phía trước là một hang động không người, trong hang đầy thạch nhũ sặc sỡ, dường như đã đến nơi tận cùng.
Nam Cung Bình kinh ngạc thầm nhủ :
- “Sao sư phụ lại không có ở đây nhỉ?”
Chàng chú ý tìm kiếm, chỉ thấy nơi giữa hai tảng thạch nhủ quả nhiên là có khe hở, song bị bịt kín bởi một miếng ván rất dày. Nam Cung Bình vung tay đấm, miếng ván rắn như sắt đá, không hề nhúc nhích.
Nam Cung Bình bèn vận tụ chân lực, vừa định toàn lực tung ra một chưởng, đột nhiên nghe một tiếng “cách” vang lên trên đỉnh đầu, hai tảng thạch nhủ từ từ cất lên, hai bóng người nhanh như chớp từ trong phóng ra, một trái một phải nhất tề tung ra hai chưởng, tấn công vào hai bên mạn sườn Nam Cung Bình, thì ra là hai người thú lông vàng.
Nam Cung Bình quát lớn, xoay người trở bước, vung chưởng quét ngang, chỉ nghe “bình” một tiếng, người thú bên phải lập tức bị đánh văng ra xa ngoài một trượng, va mạnh vào vách núi, miệng phún máu tươi chết ngay tức khắc.
Người thú bên trái rống lên một tiếng quái dị, tả chưởng hữu quyền công ra ba chiêu, lực đạo mạnh mẽ, chiêu thức kỳ ảo, hoàn toàn không màng đến bản thân. Nam Cung Bình thoái lui ba bước, lòng thầm kinh hãi, ngờ đâu sau ba chiêu, người thú ấy bỗng thu tay về, rống lên một tiếng và lao bổ tới.
Nam Cung Bình chỉ thấy y dang rộng hai tay, trước ngực hoàn toàn để hở đâu còn như chiêu thức kỳ ảo vừa rồi. Nhưng Nam Cung Bình sợ đối phương nhử địch, bèn vung hữu chưởng bổ chếch ra, đó cũng là một chiêu nhử địch, song thấy gã người thú lại không hề biết biến hóa né tránh, Nam Cung Bình chợt hiểu, thầm nhủ :
- “Có lẽ y chỉ học được vỏn vẹn ba chiêu”.
Bèn chẳng chút chậm trễ, song chưởng cùng phóng ra, gã người thú hai tay chưa kịp chập lại thì đã bị Nam Cung Bình song chưởng đánh vào ngực, “bình” một tiếng như trúng vào gỗ đá.
Gã người thú lảo đảo hai cái, mắt rực hung quang như loài thú dữ, song vẫn đứng bất động, giữa hai hàm răng trắng nhọn từ từ rỉ ra máu tươi.
Lát sau, gã người thú vùng bước tiến tới, dáng vẻ hệt như ác ma, Nam Cung Bình bất giác rợn người, toàn lực phóng ra một chưởng.
Một chưởng vừa rồi của chàng mạnh biết dường nào, vậy mà gã người thú vẫn chưa chết, chàng nào biết tạng phủ của y đã bị vỡ nát, chỉ nhờ vào khí hung hãn bẩm sinh mà kéo dài sự sống đến lúc này, làm sao chịu được thêm một chưởng nữa, chưởng thế chưa đến thì chưởng phong đã hất y bay đi, phún ra một ngụm máu tươi chết ngay tức khắc.
Nam Cung Bình thở phào, định thần nhìn kỹ, thì ra mảnh ván bít nơi khe hở là đáy của một chiếc ghe để thẳng đứng, chàng liền hiểu ngay đó chính là Tiếp Dẫn Châu được đóng bằng loại gỗ sồi mà Phong Mạn Thiên đã nói, liền mừng rỡ lách người vào, bên trong là một gian thạch thất chứa đầy bao gói lu hũ, trên chiếc giường đá nơi góc có một người đang nằm ngửa, ngực không ngớt phập phồng, dường như đang say ngủ, chính là “Bất Tử Thần Long” Long Bố Thi!
Nam Cung Bình mừng rỡ cất tiếng gọi :
- Sư phụ...
Đột nhiên nghe sau lưng vang lên một tiếng cười khảy và nói :
- Ngươi cũng đã đến đây, hay lắm!
Nam Cung Bình giật mình quay phắt lại, Chư Thần đảo chủ tay cầm hai cây gậy trúc mọp trên lưng một gã người thú, cuối cùng, chẳng rõ đã quay lại từ bao giờ.
Dưới ánh sánh nhấp nhem, đôi mắt lão ta sáng rực như hai ngọn đèn, và ngập đầy vẻ điên cuồng của loại thú dữ, dáng vẻ cũng hết sức hung tợn và bồn chồn, hoàn toàn khác với lão nhân điềm tĩnh mưu trí lạnh lùng mà Nam Cung Bình đã gặp lúc ban đầu.
Nam Cung Bình biết lão Đảo chủ này sống thầm lặng suốt mấy mươi năm dài, vốn đã hơi điên cuồng, giờ gặp thất bại to lớn, tất nhiên là cơn điên trong người bộc phát dữ đội.
Nam Cung Bình vừa kinh hoàng lại vừa phẫn nộ, gằn giọng nói :
- Những việc giết người hạ độc phóng hỏa phải chăng là chính lão đã gây ra cả?
Chư Thần đảo chủ cười ha hả :
- Ngoài lão phu ra, còn ai vào đây nữa, thuận ta thì sống, nghịch ta thì phải chết, bọn chúng đã phản bội lão phu, lão phu phải làm cho bọn chúng cbết sạch.
Lão dứt lời ánh mắt lại càng ghê rợn hơn, hệt như của loài rắn độc.
Nam Cung Bình rùng mình, chầm chậm lui đến cạnh chiếc giường đá Long Bố Thi đang nằm, chàng mới lui một bước thì gã người thú lại sấn tới một bước. Nam Cung Bình nhíu mày bất thần lao bổ tới.
Gã người thú vội rụt chân, lui đến cạnh chiếc ghe, Chư Thần đảo chủ nói :
- Ngươi mà cũng dám động thủ với lão phu ư?
Nam Cung Bình gằn giọng :
- Chẳng những động thủ mà còn phải trừ khử lão đi.
Lập tức song chưởng vung lên, bóng chàng chập chùng.
Chư Thần đảo chủ cười phá lên :
- Khá lắm!
Gậy trúc trong tay nhẹ vung lên, bèn đã lao nhập vào trong bóng chưởng của Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình tập trung tinh thần thi triển chiêu thức, tuy chủ yếu là Thần Long chưởng pháp, song có pha lẫn tinh hoa võ công của các môn các phái, chưởng thức biến hóa vô cùng huyền ảo.
Chư Thần đao chủ cười nói :
- Gia đình họ Nam Cung quả đều là những nam nhi thông minh, lão phu giao cho ngươi mấy quyển sách chết, không ngờ ngươi lại thi triển ra được những chiêu thức sống động thế này.
Nhẹ nhàng vung vẩy gậy trúc, liên tục phá giải bảy chiêu.
Vóc dáng của gã người thú cao to kềnh càng, lão mọp trên lưng gã nên lại càng cao hơn, sau mười mấy chiêu, Nam Cung Bình chợt nảy ý, không tấn công Chư Thần đảo chủ nữa, mà đổi sang tấn công vào gã người thú.
Gã người thú tay phải bợ dưới lưng Chư Thần đảo chủ nên không sao hoàn thủ được, chỉ biết gầm rống liên hồi, Nam Cung Bình mới tung ra ba chiêu thì gã đã lui ra ngoài hang động.
Nam Cung Bình phấn chấn tinh thần, càng tấn công dữ dội hơn, một chiêu “Quán Nhật Trường Hồng” bổ chếch ra, chiêu này vốn là tuyệt kỷ chưởng pháp của phái Nga Mi, ngờ đâu chưởng thế của chàng vừa tung ra, trước mặt đã bị một làn bóng gậy ngăn cản.
Bỗng nghe Chư Thần đảo chủ nói :
- Người đã tấn công mười lăm chiêu rồi, giờ đến lượt lão phu.
Vừa dứt tiếng, hai cây gậy trúc đã kèm theo kình phong ào ạt nhự một ngọn núi đè ập xuống Nam Cung Bình, chỉ nghe tiếng gió rít vun vút, trước mặt bóng chưởng trùng trùng điệp điệp. Đột nhiên, tiếng gió ngập trời biến thành một luồng gió sắc bén đâm thẳng vào người Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình giật mình lùi sau bảy bước, sau lưng đã là vách đá, gậy trúc như bóng theo hình đuổi tới, Nam Cung Bình vội dán người vào vách đá lách ngang đi vài bước chỉ nghe “soạt” một tiếng vách đá cứng rắn đã bị gậy trúc rạch một đường dài, đá vụn văng bay, quét vào mặt Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình kinh hãi, tiện tay chộp lấy một tử thi người thú vung lên chống đỡ. “Ầm” một tiếng, đá vụn văng vào tử thi, máu của tử thi ấy chưa đông đặc, bị va chạm mạnh lập tức máu tươi văng tung tóe, dính đầy mặt gã người thú lông vàng.
Mùi máu tanh bỗng khơi dậy tính hung tàn của gã người thú, chỉ thấy gã gầm vang, chộp lấy tử thi nọ, hai tay kéo mạnh, tử thi lập tức bị tách đôi ra, chộp lấy tim gan bỏ ngay vào miệng nhai ngấu nghiến.
Chư Thần đảo chủ không thể mọp trên lưng gã người thú được nữa, vội quát lớn :
- Bỏ xuống, bỏ xuống...
Nào ngờ gã người thú đã không còn vâng lời lão nữa, Chư Thần đảo chủ buông tiếng thở lẩm bẩm :
- Dã thú chung qui vẫn là dã thú.
Gậy trúc vung lên, điểm vào huyệt đạo của người thú, đoạn tung người xuống đất, song hai chân lão dường như đã hoàn toàn bại liệt, dùng gậy trúc chống xuống đất.
Chư Thần đảo chủ vừa giữ vững người, Nam Cung Bình đã lao bổ tới, hai cây gậy trúc trên tay lão luân lưu chống đất, thân hình tung vọt, trao đổi được hai chiêu, đột nhiên vận lực quét ra một gậy. Nam Cung Bình vội lách tránh, Chư Thần đảo chủ thừa cơ phóng vào trong thạch thất.
Nam Cung Bình bật lên một tiếng kinh hãi vội vàng đuổi theo vào, đã thấy Chư Thần đảo chủ ngồi trên giường đá, chĩa đầu gậy vào yết hầu Long Bố Thi, lạnh lùng nói :
- Ngươi còn muốn sư phụ ngươi sống không?
Nam Cung Bình rúng động cõi lòng, đứng thừ ra tại chỗ, không dám tiến thêm bước nào.
Chư Thần đảo chủ chậm rãi nói tiếp :
- Y đã bị lão phu điểm huyệt ngủ, giờ chỉ cần cất tay là giết chết ngay, trừ phi...
Nam Cung Bình lớn liếng :
- Trừ phi thế nào?
- Trừ phi ngươi ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh của lão phu.
Nam Cung Bình tức giận :
- Thật không ngờ thân phận như lão mà lại làm điều bỉ ổi thế này!
Chư Thần đảo chủ cười to :
- Lão phu đã già thành tinh rồi, không bao giờ trúng kế khích tướng của ngươi đâu.
Nếu ngươi không nghe lời thì tùy ngươi, nhưng mạng của sư phụ ngươi thì...
Nam Cung Bình đành thở dài :
- Lão muốn sao?
Chư Thần đảo chủ nghiêm mặt :
- Ngươi đã giết hết kẻ hầu của lão phu, dĩ nhiên ngươi phải thay chúng lao dịch, hạn ngươi trong vòng một giờ phải mang chiếc ghe này ra ngoài, rồi chuyển hết những đồ vật trong động này lên ghe, nếu ngươi chậm trễ một khắc hoặc vọng tưởng báo tin, hừ hừ, hậu quả ra sao không cần lão phu phải nói ra thì ngươi cũng hiểu rồi.
Nam Cung Bình kinh hãi :
- Lão muốn rời khỏi đây?
- Không sai, hòn đảo này đã trở thành hoang phế, chả lẽ lão phu ở lại đây như là dã nhân hay sao? Chỉ tiếc là kế hoạch của lão phu chưa hoàn thành toàn bộ, nhưng...
Bỗng ngửa mặt cười vang :
- Những người kia mặc dù chưa chết, nhưng những ngày sống còn cũng đủ cho chúng thấm thía rồi!
Nam Cung Bình vừa kinh hãi lại vừa tức giận đứng thừ ra, Chư Thần đảo chủ lại nói :
- Nhưng ngươi hãy yên tâm, lão phu chẳng những đưa cả hai sư đồ ngươi theo, có thể còn truyền thụ cho ngươi y thuật mà lão phu đã nghiên cứu suốt mấy mươi năm qua, ngươi thử nhắm mắt nghĩ xem, nếu ngươi có thể nắm giữ sinh mạng của kẻ khác, tùy ý chuyển dịch các bộ phận trên cơ thể của kẻ khác, vậy thì thú vị biết dường nào?
Nam Cung Bình tức giận hét :
- Ai thèm...
Chư Thần đảo chủ khẽ nhích gậy tới, gằn giọng :
- Mau làm ngay!
Nam Cung Bình thầm buông tiếng thở dài, chàng thà nhận chịu khuất phục to lớn đến mấy chứ không muốn tính mệnh của sư phụ bị nguy hại.
Chiếc ghe rất to lớn và nặng nề, Nam Cung Bình phải vất vả lắm mới chuyển được hết tất cả đồ vật ra ngoài cửa động, ngoài đó chính là bờ biển, thì ra nơi đây có một đường hầm dẫn thẳng ra biển.
Mọi việc xong xuôi thì chàng đã mệt nhừ, mồ hôi nhễ nhại.
Chư Thần đảo chủ cười u ám :
- Khá lắm, giờ thì ngươi hãy ngoan ngoãn ra ngoài cửa dộng, không được vọng động đấy!
Nam Cung Bình đành ra chờ ngoài cửa động, lát sau chỉ thấy Chư Thần đảo chủ vác Long Bố Thi trên vai, chỏi gậy xuống đất phóng tới, đồng thời miệng quát :
- Ngươi cũng lên đây!
Nam Cung Bình thấy sư phụ đã ở trên ghe đành cắn răng phóng lên, Chư Thần đảo chủ vung gậy điểm nhẹ, chiếc ghe liền dạt ra xa. Lão động gậy nhẹ nhàng chèo mấy cái, ghe đã cách bờ rất xa, sóng biển dạt dào, ghe thuyền lắc lư. Chư Thần đảo chủ bỗng ra chiều hết sức buồn bã, trầm giọng nói :
- Hãy cầm lấy mái dầm chèo mạnh, lão phu ở đây cầm lái cho.
Nam Cung Bình đưa mắt nhìn vào mặt lão chậm rãi nói :
- Kẻ này vốn không muốn ở lại trên đảo, nhưng lão đã tốn mấy mươi năm tâm huyết, nay đành lòng rời bỏ ư?
Chư Thần đảo chủ lạnh lùng :
- Không!
Nam Cung Bình mừng rỡ buột miệng :
- Vậy thì quay lại đi!
Chư Thần đảo chủ nghiêm giọng :
- Dù không đành lòng cũng phải ra đi!
Nam Cung Bình lẽ nào lại không muốn rời khỏi hòn đảo ấy, chẳng qua chàng chỉ bận tâm cho những người vẫn còn lại trên đảo đó thôi, nghe thế là chàng đành thầm buông tiếng thở dài, cầm mái dầm lên chèo, chỉ thấy Chư Thần đảo nhỏ dần, sau cùng chỉ còn là một cái chấm đen rồi biến mất hẳn.
Gậy trúc của Chư Thần đảo chủ vẫn không rời yết hầu Long Bố Thi, song mắt lại nhắm nghiền, dường như đã ngủ mất.
Nam Cung Bình thấy vậy, bèn rón rén đưa mái dầm lên, đánh mạnh xuống đầu Chư Thần đảo chủ.
Nào ngờ chàng vừa động dậy, Chư Thần đảo chủ vụt mở bừng mắt, Nam Cung Bình đành ném mái dầm xuống, giận dữ nói :
- Thật ra lão định làm gì hai sư đồ ta?
Chư Thần đảo chủ cười lạnh lùng :
- Lão phu muốn ngươi trong một năm phải học thành y thuật của lão phu rồi sau đó áp dụng để chữa trị đôi chân tàn phế cho lão phu.
Nam Cung Bình xẵng giọng :
- Ai mà thèm học y thuật điên cuồng của lão?
Chư Thần đảo chủ nghiêm giọng :
- Không thèm cũng phải học, đây không phải là thỉnh cầu mà là mệnh lệnh, nếu ngươi không học, hừ hừ... đôi chân của sư phụ ngươi cũng sẽ trọn đời giống như lão phu.
Nam Cung Bình kinh hãi :
- Sao? Chả lẽ lão...
- Không sai, lão phu đã dùng thủ pháp cực nặng điểm tàn phế đôi chân của y, nếu ngươi muốn chữa lành, phải học thành y thuật của lão và chữa lành đôi chân cho lão phu trước.
Nam Cung Bình điên tiết quát :
- Ta liều mạng với lão...
Vừa định đứng lên, chỉ thấy gậy trúc trong tay Chư Thần đảo chủ nhúc nhích tới, lạnh lùng nói :
- Ngươi dám vọng động ư?
Nam Cung Bình thở dài ảo não, cúi đầu ngồi trở xuống nói :
- Lão... vì sao lại phải làm như vậy?
- Vì lão phu tuy có khả năng di hình hoàn thế, nhưng lại không thể tự chữa trị cho mình được.
- Trên đảo có hàng trăm người, sao lão lại chọn tôi?
Chư Thần đảo chủ mỉm cười :
- Bên trong hẳn là có nguyên nhân, nhưng hiện tại chưa thể cho ngươi biết được.
Nam Cung Bình thấy nụ cười trên mặt lão rất quái lạ như ẩn chứa điều bí mật chi đó, bèn cảm thấy hết sức thắc mắc, cầm lấy hai mái dầm ra sức chèo.
Chẳng rõ đã chèo đi được bao xa, chàng cảm thấy lòng bàn tay nóng ran, cõi lòng bình lặng dần, bèn suy nghĩ tìm cách thoát thân.
Chư Thần đảo chủ ngước mặt nhìn sao để phân biệt phương hướng, lúc này vẻ điên cuồng trong mắt lão đã dần trở nên nặng nề và u uất, dường như trong lòng cũng chất chứa rất nhiều tâm sự.
Đột nhiên, cuồng phong nổi lên, đưa đến một cụm mây đen, che khuất mười mấy vì sao nơi phía chân trời.
Chư Thần đảo chủ tái mặt, buột miệng kêu lên :
- Nguy rồi!
- Sao vậy?
Nam Cung Bình thật không còn muốn nghe đến hai tiếng “nguy rồi” nữa. Chư Thần đảo chủ trầm giọng :
- Sắp nổi giông bão rồi!
Vừa dứt lời thì đám mây đen đã to lên hơn gấp mấy trăm lần, thoáng chốc đã che phủ cả bầu trời.
Gió biển càng mạnh hơn, mưa bắt đầu rơi, biển cuồn cuộn dâng cao, nếu là ghe tầm thường thì đã bị đắm chìm rồi.
Chư Thần đảo chủ thoáng tần ngần, đoạn đưa tay giải huyệt cho Long Bố Thi, đỡ ông ngồi dậy. Long Bố Thi thở hắt ra một hơi dài.
Nam Cung Bình liền cất tiếng gọi :
- Sư phụ, lão nhân gia không sao chứ?
Long Bố Thi đảo mắt nhìn, sửng sốt nói :
- Sao lão phu lại ở đây?
Chư Thần đảo chủ trầm giọng :
- Hiện không phải là lúc nói chuyện, chiếc ghe này tuy không phải là gỗ thường, song cũng không chịu nỗi sóng to gió lớn đến thế chúng ta chỉ còn cách sử dụng Thiên Cân Trụy mà đè lên ghe...
Trong khi ấy mưa bão đã kéo tới, sóng biển nhô cao như núi, chiếc ghe bé nhỏ bị hất tung lên.
Ba người đồng thanh quát lớn, lập tức vận nội lực đè lên chiếc ghe, những cơn sóng hãi hùng nối tiếp nhau xô vào ghe, bốn bề tối đen như mực Nam Cung Bình toàn thân sũng ướt, chàng tìm gặp một cái thùng sắt, múc nước biển trong ghe đổ ra, song sóng biển ngút trời, nước biển trên ghe chỉ tăng chứ không giảm.
Tình thế hiểm nghèo đã khiến ba người gạt bỏ thành kiến lẫn tư thù, đồng tâm hiệp lực chống chỏi với sóng gió, bởi sóng gió mỗi lúc càng thêm dữ dội, ba người dẫu có công lực tuyệt cũng vẫn dữ nhiều lành ít.
Chư Thần đảo chủ gắng gượng mở mắt ra, cất tiếng gào lên :
- Long Bố Thi! Nam Cung Bình! Lão phu đã đưa hai người ra biển, hai người có oán hận lão phu không?
Long Bố Thi và Nam Cung Bình vẻ mặt nghiêm nặng, lặng thinh không đáp.
Chư Thần đảo chủ bỗng buông tiếng thở dài :
- Nhân lực dầu sao cũng khó thể chống chọi với trời, lẽ ra lão phu định mãi giấu kín điều bí mật này, nhưng hiện tại chúng ta đang kề cận cái chết, ghe có thể đắm bất cứ lúc nào, lão phu không còn chờ được nữa.
Long Bố Thi và Nam Cung Bình đều cùng kinh ngạc, buột miệng nói :
- Điều bí mật gì?
Chư Thần đảo chủ hai tay nắm chặt thành ghe, lên tiếng nói :
- Hai người biết lão phu là ai không?
Nam Cung Bình ngẩn người, chân lực tản mác, sóng biển lập tức ném chiếc ghe lên cao.
Long Bố Thi cắn chặt răng, trầm mình xuống, gằn giọng :
- Các hạ thật sự là ai?
Chư Thần đảo chủ ngửa mặt gào to :
- Nam Cung Bình, ta chính là bá phụ của ngươi. Long Bố Thi, lão phu chính là kẻ đã phá hủy một đời hạnh phúc của các hạ.
Nam Cung Bình rúng động cõi lòng, bao nỗi thắc mắc trong lòng lập tức được giải đáp, thảo nào ông ta đã đối xử với mình khác biệt với mọi người, thảo nào ông nhất định bắt mình phải học y thuật của ông!
Lúc ông rời khỏi nhà đã giết chết vợ con, mấy mươi năm sống trong cô quạnh xót xa đã biến ông trở nên điên cuồng nên mới gây ra những điều bạo tàn thế kia. Thế nhưng, vì sao lại phá hủy một đời hạnh phúc của Long Bố Thi?
Trong nhất thời Nam Cung Bình chẳng rõ bi phẫn, thương xót, kinh ngạc hay tức giận. Chỉ thấy Long Bố Thi run người, tái mặt thốt :
- Ngươi chính là Nam Cung Vĩnh Lạc và cũng là người bịt mặt áo xanh... đã khiến cho Diệp Thu Bạch hận ta suốt đời.
Chư Thần đảo chủ Nam Cung Vĩnh Lạc cố chống chỏi với sóng gió, cõi lòng ông cũng trào dâng dữ dội như sóng gió. Ông gào lên :
- Không sai, Nam Cung Vĩnh Lạc này chính là người bịt mặt áo xanh, hồi hơn bốn mươi năm trước, khi lần đầu gặp Diệp Thu Bạch thì ta đã tha thiết yêu nàng, quên mất mình đã có vợ con, quên mất mình sắp xa rời nhân thế, đến đây để chịu đựng một cuộc sống cô đơn quạnh quẽ. Song lúc bấy giờ các hạ với Diệp Thu Bạch đã được giới giang hồ gọi là đôi trai tài gái sắc xứng đôi vừa lứa, ta hết sức ghen hận liền quyết tâm phá hoại hai người, giới giang hồ dĩ nhiên là không biết ta đã gây ra, bởi chẳng ai biết đại công tử của Nam Cung thế gia lại có một thân võ công kinh người. Khi các hạ với Diệp Thu Bạch trở thành thù cũng chính là lúc ta đang trên đường đến Chư Thần đảo, vì quá đau khổ, quyết tâm cách biệt với thế nhân nên ta đành tâm giết cả vợ con.
Long Bố Thi cất giọng căm hận :
- Ngươi tuy đã cách tuyệt nhân thế, song làm khổ lão phu quá nhiều.
Thù mới hận cũ dâng ngập cõi lòng, Long Bố Thi giơ tay toan phóng chưởng.
Bỗng Nam Cung Vĩnh Lạc quát lớn :
- Hãy khoan, các hạ muốn động thủ, chờ kể hết cũng chẳng muộn.
Mặt ông đầy nước, cũng chẳng rõ là nước mưa hay nước mắt, khàn giọng nói tiếp :
- Nhưng khi ta lên đến Chư Thần đảo cũng không thể nào quên được những việc ở Trung Nguyên, càng không sao quên được các hạ và Diệp Thu Bạch, thời gian càng lâu thì dĩ vãng càng thêm rõ ràng, hình ảnh Diệp Thu Bạch trong tâm trí tôi không bao giờ nhạt phai.
Long Bố Thi quát lên giận dữ, Nam Cung Vĩnh Lạc nói tiếp :
- May là người của Nam Cung thế gia đời đời đều là Chư Thần đảo chủ...
Nam Cung Bình giật nẩy mình ngắt lời :
- Bá phụ... nói sao?
Nam Cung Vĩnh Lạc nghiêm giọng :
- Chư Thần đảo vốn là do Nam Cung thế gia đã thành lập, trưởng tử của mỗi đời Nam Cung thế gia đến đây chính là để kế vị Đảo chủ, đó là điều bí mật lớn nhất trong giới võ lâm, nên ngay chính bản thân ngươi cũng không biết, khi ngươi mới đến, ta đã bảo có nhiệm vụ khác giao cho ngươi, đó là đào tạo ngươi kế vị ta sau này, giờ ngươi đã hiểu rõ chứ?
Nhiều điều quá bất ngờ đã khiến tâm tư Nam Cung Bình tê dại, mắt đờ đẫn chẳng trông thấy gì cả.
Long Bố Thi cười vang đau xót :
- Sau khi ngươi kế vị Đảo chủ, vẫn không chịu buông tha cho chúng tôi, đã sai người vào võ lâm Trung Nguyên tìm kiếm chúng tôi, sau đã gặp chúng tôi trên đỉnh Hoa Sơn, thừa lúc lão phu tâm thần hoảng loạn đã hạ độc thủ điểm huyệt rồi đem lão phu về đây hành hạ.
Nam Cung Vĩnh Lạc ngắt lời :
- Ta đã bao giờ hành hạ các hạ, các hạ đã đưa ra giả thiết viển vông lếu láo là tạo thức ăn bằng không khí, tôi cũng giả vờ tin, sở dĩ tôi đem các hạ đến đây chỉ vì...
chỉ vì... ôi! Chỉ vì không muốn các hạ ở Trung Nguyên gặp nhau với Diệp Thu Bạch, trong khi tôi lại phải sống cô quạnh trên đảo, không trông thấy được bóng dáng nàng.
Long Bố Thi gắt giọng :
- Ngươi đã giấu Diệp Thu Bạch ở đâu?
Nam Cung Vĩnh Lạc thừ ra một hồi, đoạn chậm rãi nói :
- Diệp Thu Bạch... đã nhảy từ đỉnh Hoa Sơn xuống, cả thi thể cũng không tìm thấy, chính vì vậy mà tôi đã trở nên điên rồ.
Long Bố Thi quát lớn :
- Ngươi nói sao?
Nam Cung Vĩnh Lạc gào lên :
- Diệp Thu Bạch đã chết rồi!
Long Bố Thi run người lẩm bẩm :
- Đã chết... đã chết thật rồi.
Đột nhiên gầm vang một tiếng, chỏi vào mạn thuyền lao bổ tới, một chưởng xuống đỉnh đầu Nam Cung Vĩnh Lạc.
Nam Cung Vĩnh Lạc vung tay gạt, đau khổ cười vang :
- Được, thù hận mấy mươi năm giữa hai chúng ta, hôm nay giải quyết cho xong càng tốt.
Chỉ nghe tiếng bình bình liên hồi, chớp mắt hai người đã trao đổi với nhau bảy chưởng.
Chiếc ghe vừa mất quân bình lập tức bị sóng ném lên cao, nước biển ập vào cuốn trôi những bao gói trên ghe.
Nam Cung Bình hai tay nắm chặt thành ghe gào to :
- Sư phụ... bá phụ... dừng tay... dừng tay...
Song hai ông lão đâu còn nghe thấy gì, đôi chân của họ đều không động đậy, chỉ bốn cánh tay quần thảo lấy nhau và ánh mắt tựa hồ rực lửa.
Nam Cung Bình vô cùng hoang mang, chàng không thể giúp sư phụ hạ sát bá phụ, mà cũng không thể giúp bá phụ hạ sát sư phụ. Chàng không biết nên xử lý thế nào!
Bỗng nghe Long Bố Thi và Nam Cung Vĩnh Lạc cùng thét lớn, rồi thì một cơn sóng to ập tới, chiếc ghe nghiêng sang bên. Nam Cung Bình chưa kịp bật lên tiếng kinh hãi thì đã rớt ùm xuống biển.
Những cơn sóng nối tiếp nhau ập tới, khiến chàng chẳng tài nào cựa quậy được, lòng xót xa than thầm :
- “Vĩnh biệt!”
Bao hình bóng người thân quen cùng chợt vút qua trong tâm trí, chàng đã chìm xuống biển, trong khi nửa mê nửa tỉnh, chợt cảm bàn tay chạm trúng một vật, chẳng rõ đó là theo bản năng, chàng liền bám chặt lấy.

loading...
Hồi trước Hồi sau