Bất tử thần long - Hồi 27

Bất tử thần long - Hồi 27

Nguy cơ trùng trùng

Ngày đăng
Tổng cộng 32 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 333908 lượt xem

loading...

Gió đêm hiu hắt, Nam Cung Bình đứng giữ sân vườn trống lạnh, bóng tối mịt mùng vây quanh, cõi lòng chàng lại càng trĩu nặng hơn.
Thạch Trầm hẳn đã trải qua một thời gian dài đau khổ và tuyệt vọng nên mới trở nên tiều tụy bơ phờ đến thế này, kể từ lúc cách biệt tại Hoa Sơn, các sư huynh đệ tỷ muội mỗi người một ngã, đã gần năm rưỡi chưa gặp lại nhau, Thạch Trầm đến và đi một cách vội vã, chả lẽ là trốn tránh gì đó?
Nam Cung Bình không còn dằn nén được niềm bi phẫn trong lòng nữa, trào dâng như cơn nước lũ, nước mắt lã chã rơi.
Gió đêm khua cành lá xào xạc, dưới bóng cây có một bóng người mảnh mai lẳng lặng đứng sau lưng Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình vụt quay ngoắt lại, thì ra là Diệp Mạn Thanh chàng thoáng lộ vẻ kinh ngạc, đôi mắt long lanh của nàng ngập đầy u oán lẫn quan tâm.
Diệp Mạn Thanh khẽ nói :
- Công tử đã khóc ư?
- Đâu có!
Nam Cung Bình ngạo nghễ ngẩng cao đầu gượng cười, song không thể nào che giấu được hai dòng nước mắt vương đọng trên má.
Diệp Mạn Thah chậm rãi bước tới, khẽ nói :
- Đêm lạnh sương nhiều, công tử hãy đi về phòng ngơi nghỉ đi thôi!
Nam Cung Bình thoáng nhìn nàng, vẻ cảm kích, khẽ buông tiếng thở dài rồi đi về phòng.
Ngọn nến tàn lắc lay, Nam Cung Bình ngồi xuống cạnh bàn, mắt đờ đẫn nhìn vào ánh nến lập loè. Hình bóng của những người thân quen lẫn địch thù, đều lần lượt hiện lên trong tâm trí chàng, lòng chàng vô cùng rối rắm, chẳng thể nào tìm ra được đầu mối để quyết định hành động.
Bỗng có tiếng bước chân rất khẽ vang lên ngoài hành lang, Nam Cung Bình thoáng chau mày, đột nhiên nghe Diệp Mạn Thanh quát lớn :
- Hay cho tên tặc tử!
Rồi thì hai bóng người nhanh như chớp lướt qua mái nhà, một trước một sau tiến về hướng tây.
Nam Cung Bình liền vung tay đánh tắt ngọn nến, phóng qua cửa sổ đuổi theo.
Sau một năm tiềm tâm dưỡng tính trên Chư Thần đảo, công lực chàng chẳng những tinh tiến rất nhiều, mà khinh công chàng cũng tiến bộ vượt bậc, thoáng chốc đã theo kịp hai người kia, phóng mắt nhìn, phía trước là một hán tử khinh trang, theo sau chính là Diệp Mạn Thanh.
Chẳng bao lâu đã hơn dặm đường, hán từ khinh trang nọ bỗng chững bước, dừng lại trước một ngọn cây to, Diệp Mạn Thanh lao tới vung chưởng tấn công ngay.
Chẳng rõ nàng có thâm thù đại hận gì với gã hán tử kia, vừa ra tay đã sử dụng ngay những chiêu thức hung hiểm, tấn công tới tấp, hết sức khốc liệt.
Song gã hán tử kia võ công cũng chẳng phải kém, trong nhất thời Diệp Mạn Thanh cũng chẳng làm gì được.
Thốt nhiên, Diệp Mạn Thanh thét lớn, song chưởng một chiêu “Hằng Nga Bôn Nguyệt”, vỗ xuống hai vai đối phương. Gã hán tử khinh trang không kịp triệt chiêu đổi thế đã bị đánh trúng vai đau buốt. Diệp Mạn Thanh đã bừng sát cơ, tả chưởng nối tiếp bổ ra, chưởng phong tuy chậm song tiềm lực mạnh khôn tả.
Nam Cung Bình vội quát lớn :
- Diệp cô nương hãy khoan!
Song đã muộn, gã hán tử khinh trang đã bị Diệp Mạn Thanh đánh trúng vào ngực, thổ huyết ngã gục xuống đất.
Nam Cung Bình phóng bước lướt tới, đưa tay sờ mũi hán tử nọ, y đã tắt thở, hồn lìa khỏi xác, bất giác buông tiếng thở dài nuối tiếc.
Diệp Mạn Thanh tức tối cười khảy :
- Thật không ngờ công tử lại thương xót cho hạng tặc tử hèn hạ này.
Nam Cung Bình cười nhạt :
- Tại hạ chỉ muốn giữ cho y sống để tra hỏi thôi!
Diệp Mạn Thanh vỡ lẽ :
- Hạng tặc tử này còn tra hỏi gì nữa? Hắn được chết như vậy là sung sướng lắm rồi.
Nam Cung Bình ngạc nhiên :
- Vì sao cô nương lại giận dữ thế này?
Diệp Mạn Thanh hằn học :
- Công tử hãy xem trong ngực áo hắn có vật gì?
Nam Cung Bình cúi xuống, từ trong lòng gã lấy ra một vật, thì ra là một cái ấm cổ dài bằng thiếc, miệng ấm hãy còn thoang thoảng một mùi thơm kỳ dị.
Nam Cung Bình cười khinh bỉ :
- Thì ra là phường dâm tặc hái hoa!
Diệp Mạn Thanh cười khảy :
- Hàng tặc tử hèn hạ như vậy, công tử còn để cho sống hay không?
Nam Cung Bình bỗng biến sắc mặt, ngẫm nghĩ một hồi mới lắc đầu nói :
- Sự tình quyết không đơn giản vậy đâu, hành tung của chúng ta sớm đã bị lộ, tên tặc tử này e có liên quan với năm nhóm biếu lễ vật cũng nên.
Bỗng hoảng hốt nói :
- Nguy rồi, về khách điếm mau!
Chưa dứt lời đã phi thân quay về lối cũ.
Diệp Mạn Thanh cũng chợt tỉnh ngộ, tức tốc phi thân theo sau Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình về đến khách điếm, vội vã đến trước cửa phòng vợ chồng Địch Dương, đề khí lớn tiếng gọi :
- Địch huynh! Địch huynh...
Song gọi mãi vẫn không có tiếng trả lời, bèn không do dự nữa, vung chưởng phá cửa vào.
Trong phòng trống không, chẳng những không có bóng dáng của vợ chồng Địch Dương mà ngay cả hành lý và khí giới cũng đều biến mất.
Diệp Mạn Thanh cũng vội vã bước vào, sửng sốt hỏi :
- Hai người đâu rồi?
Nam Cung Bình chau mày, lặng thinh suy nghĩ.
Diệp Mạn Thanh bỗng lại nói :
- Công tử thử ngửi xem, trong phòng hãy còn phảng phất mùi thơm khác lạ.
Nam Cung Bình gật đầu :
- Việc này rất là rắc rối, xem chừng muốn làm sáng tỏ quả không phải dễ dàng.
- Hãy thử hỏi chưởng quầy xem có kẻ khả nghi đến đây hay không?
Nam Cung Bình trầm ngâm :
- Những bọn này hiển nhiên đã có kế hoạch chu mật từ trước, chưởng quầy làm sao biết được, phải chi khi nãy đừng giết chết tên dâm tặc kia, có thể còn thăm dò được chút manh mối.
Diệp Mạn Thanh thoáng đỏ mặt ngượng ngùng :
- Công tử không nói sớm, ai mà biết...
Nam Cung Bình ngắt lời :
- Nếu điều tra ra được năm nhóm người biếu lễ vật và đặt phòng, có thể sẽ phanh phui được chút manh mối.
- Điều tra bằng cách nào?
Nam Cung Bình cười chua chát :
- Tất nhiên cũng chẳng phải là đơn giản... Giờ đã sắp hết canh hai, đứng ở đây lo lắng suông cũng chỉ vô ích, tốt hơn hãy về phòng nghỉ ngơi, sáng mai hẳn toan tính.
Nói đoạn tiện tay vẫy tắt ngọn nến, ai về phòng nấy ngủ nghỉ.
Sáng hôm sau, hai người bàn định cho Diệp Mạn Thanh tạm ở lại khách điếm để theo dõi diễn biến, Nam Cung Bình thì ra ngoài điều tra.
Mãi đến chiều Nam Cung Bình mới vội vã trở về khách điếm, Diệp Mạn Thanh liền tiến ra đón, với giọng quan thiết hỏi :
- Có tìm được chút manh mối gì không?
Nam Cung Bình trầm giọng :
- Hãy mau lấy thanh bảo kiếm Long Ngâm Thần Âm đi theo tại hạ!
Diệp Mạn Thanh thoáng chau mày thắc mắc :
- Thật ra là việc gì vậy?
Nam Cung Bình giục :
- Lát nữa cô nương sẽ rõ, giờ hãy đi mau.
Hai người mang theo bảo kiếm, vội vã khép hờ cửa phòng rời khỏi khách điếm, ra ngoài thành mới giở khinh công chạy về hướng tây.
Diệp Mạn Thanh thắc mắc hỏi :
- Giờ chúng ta đi đâu vậy?
Nam Cung Bình vừa phóng đi vừa đáp :
- Theo tại hạ biết, năm nhóm người nọ chẳng những có liên quan với Nhâm Phong Bình, mà sự mất tích của vợ chồng Địch Dương cũng không khỏi dính dáng đến hắn.
Diệp Mạn Thanh chau mày :
- Nhâm Phong Bình nguyên ở Tây Bắc, nay sao lại có mặt tại Giang Nam?
- Trong một năm qua, cô nương dám chắc sự tình không có sự biến đổi chăng?
Biết đâu tiềm lực của Nhâm Phong Bình đã lan rộng khắp Đại Giang Nam Bắc cũng nên!
Diệp Mạn Thanh sửng sốt :
- Sự biến đổi? Tiềm lực của Nhâm Phong Bình? Công tử nói gì vậy?
Nam Cung Bình ngớ người, song lập tức hiểu ra ngay. Thì ra năm trước ở ngoài thành Trường An, lúc Nhâm Phong Bình thổ lộ mưu đồ độc bá võ lâm của Soái Thiên Phàm chỉ có sự hiện diện của Địch Dương, Mai Ngâm Tuyết và mình, Nhâm Phong Bình hành sự rất kín đáo nên Diệp Mạn Thanh vẫn chưa hay biết, chàng bèn mỉm cười nói :
- Vấn đề này trong nhất thời cũng khó thể giải thích, để thư thả rồi tại hạ sẽ cho cô nương biết cặn kẽ, giờ chúng mình hãy cấp tốc đến Hoa Sơn trước đã.
Diệp Mạn Thanh chợt nghe lòng ngọt ấm bởi hai tiếng “chúng mình”, bèn không hỏi nữa, triển khai khinh công tuyệt thế phóng vút đi, chừng sau một bữa cơm đã tiến vào vùng núi Nam Sơn, đường mỗi lúc càng gập ghềnh khó đi.
Nam Cung Bình chững bước, quay sang Diệp Mạn Thanh nói :
- Đây là con đường đến Nam Sơn, phải qua gập ghềnh chật hẹp, thủ hạ của Nhâm Phong Bình hẳn nghỉ chân tại đây, chúng ta sẽ thừa cơ ra tay tranh thủ vận khí điều tức để khôi phục lại công lực, không chừng lát nữa đây sẽ có một trận chiến khinh hiểm đấy.
Đoạn đi đến cạnh một tảng đá to, xếp bằng ngồi xuống, nhắm mắt điều tức, Diệp Mạn Thanh cũng ngồi xuống cạnh đó.
Trăng lên sao mờ, gió đêm từng hồi gầm rú, trong vùng núi hoang vu này ngập đầy cảm giác thê lương và rùng rợn.
Chừng nửa giờ sau, quả nghe có tiếng bánh xe lăn lọc cọc, tiếng ngựa hí từng hồi, mỗi lúc càng tiến tới gần.
Nam Cung Bình và Diệp Mạn Thanh liền ẩn nấp sau một tảng đá to. Chốc lát tiếng xe ngựa đã đến gần, Nam Cung Bình phóng mắt thấy bảy con tuấn mã lao nhanh tới, phía sau là một cỗ xe mui đen kín mít.
Thoáng chốc bảy con tuấn mã đã tiến đến cách chỗ ẩn thân của Nam Cung Bình chừng ba trượng thì dừng lại, hai đại hán đánh xe phóng xuống, đến bên hông cỗ xe vén màn lên, từ trong cắp xuống hai người.
Nam Cung Bình nghe tim đập dữ dội, thì ra hai người ấy chính là vợ chồng Địch Dương.
Dưới ánh trăng sáng, Y Lộ tóc tai lòa xòa, chiếc áo gấm trên người rách tả tơi, cơ hồ lõa lồ hết nửa người.
Địch Dương thì máu me đầy mình, dáng vẻ bơ phờ, hào khí mọi khi hoàn toàn không còn.
Nam Cung Bình nghe lòng se thắt, nỗi căm hờn bừng dậy mãnh liệt, lập tức cất tiếng hú dài, đồng thời người vọt thẳng lên cao, liệng quanh một vòng trên không, thanh kiếm Diệp Thượng Thu Lộ đã rút cầm trong tay, tay dưới chân trên với chiêu “Cam Lâm Phổ Giáng” (mưa rơi cùng khắp), ánh bạc loang loáng từ trên phủ chụp xuống.
Năm lão nhân đứng trước đồng thanh quát lớn, dang hai tay ra lùi nhanh ra sau.
Nam Cung Bình chân chạm mặt đất, chẳng nói chẳng rằng, lao tới vung kiếm tới tấp tấn công.
Diệp Mạn Thanh cũng theo sau cầm kiếm lao tới, xông thẳng vào mấy đại hán áo đen, vung kiếm tấn công ngay.
Người cầm đầu trong bảy kỵ mã là một lão nhân cao tuổi trạc ngũ tuần, vừa né tránh kiếm chiêu hung hãn của Nam Cung Bình vừa cao giọng nói :
- Bằng hữu, chúng ta không thù oán, sao lại động thủ một cách ngang ngược thế này?
Nam Cung Bình hai mắt như phún lửa, trường kiếm loáng lên, lại liên tiếp tung ra ba chiêu sát thủ.
Lão nhân cao to lách người, thoáng lui ra sau, lại lớn tiếng nói :
- Muốn chém giết thì hãy nói cho minh bạch cũng chẳng muộn...
- Khỏi phí lời, ta lấy mạng ngươi trước rồi hẵng hay!
Đồng thời thanh trường kiếm trong tay đã thi triển tuyệt học Nam Hải kiếm pháp đã tham khảo được trên Chư Thần đảo tấn công mãnh liệt.
Lão nhân cao to biết nói nhiều cũng vô ích, hét lên một tiếng giận dữ, từ bên lưng rút ra một ngọn “Tỏa cốt liên hoàn tiên” dài hơn trượng, vung lên nghênh tiếp, một chiêu “Vân Tỏa Vu Phong” (mây phủ núi vu), ngọn roi dài hệt như linh xà xuất động, nhanh như chớp nhắm cổ tay cầm kiếm của Nam Cung Bình cuốn tới, chiêu phản công này quả hết sức tinh diệu.
Nam Cung Bình không ngờ lão già này lại độc đáo như vậy, song võ công của chàng cũng đâu phải tầm thường như xưa, chân tay nhẹ xoay, nghiêng người tránh khỏi thế roi, tay phải vung lên, thanh trường kiếm rít lên lảnh lót chém bổ xuống, Diệp Thượng Thu Lộ tuy không phải thần binh lợi khí, song được Nam Cung Bình dồn chân khí vào, hiểm khí sắc lạnh ghê gớm.
Lão nhân nọ biết đã gặp phải kình địch, không dám khinh xuất, vội ngửa người ra sau thu tay phải về, ngọn roi nhắm cổ tay Nam Cung Bình quét tới.
Nam Cung Bình thụp người xuống tấn, tay trái vươn ra, năm ngón co rồi búng, chỉ phong bắn thẳng vào thân roi đồng thời tay phải trầm xuống, trường kiếm quét vào lưng đối phương.
Lão nhân nọ bỗng cảm thấy cổ tay rung động, ngọn roi liền bị bật ra mấy thước, đồng thời thanh trường kiếm cũng đã quét tới ngang lưng, bất giác hồn phi phách tán, lập tức bị chém làm hai đoạn, máu văng đầy mặt Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình chẳng chút chần chừ, lại tung mình lao về phía đám đại hán áo đen.
Những đại hán áo đen ấy vốn đã không chống nổi Diệp Mạn Thanh, giờ lại thêm Nam Cung Bình gia nhập, lập tức rối loạn lên, thoáng chốc đã có hai tên trúng kiếm ngã gục.
Hai gã đại hán đánh xe chia nhau cắp lấy Địch Dương và Y Lộ vốn nấp sau mui xe, lúc này thấy tình thế nguy cấp liền có ý định đào tẩu.
Nam Cung Bình vung kiếm lại có hai đại hán áo đen bị đâm thủng ngực gục ngã, liền thì hai chân điểm nhẹ, lao thẳng về phía hai gã đại hán đang cắp giữ vợ chồng Địch Dương.
Hai gã đại hán nọ hoảng kinh, không hẹn cùng lùi nhanh ra sau. Nam Cung Bình hạ chân xuống đất, vừa định tiếp tục lao tới, chợt nghe sau lưng có tiếng quát lớn :
- Dừng tay ngay!
Bất giác chững người quay phắt lại, chỉ thấy cách đó hơn một trượng đã xuất hiện bốn bóng người cao to.
Lúc ấy đang là đầu giờ tí, ánh trăng bàng bạc soi rõ bốn người kia, đứng đầu chính là “Vạn Lý Lưu Hương” Nhâm Phong Bình, hai người bên trái là Dân Sơn nhị hữu, “Thiết Chưởng Kim Kiếm Độc Hành Khách” Trường Tôn Đang và “Kinh Hồn Song Kiếm Truy Phong Khách” Trường Tôn Không.
Người bên phải rất xa lạ, đó là một lão nhân uy mãnh tóc búi cao, vận áo dài đen, lưng dắt một đôi đoản thương màu vàng kim dài chừng bốn thước.
Sự có mặt của Nhâm Phong Bình vốn đã nằm trong dự liệu của Nam Cung Bình, nên chàng không chút ngạc nhiên, nhưng Nhâm Phong Bình thì cảm thấy hơi bất ngờ, mặt lộ vẻ kinh ngạc, đủng đỉnh tiến tới gần Nam Cung Bình, mỉm cười nói :
- Cách biệt đã hơn năm, Nam Cung huynh vẫn mạnh chớ!
Nam Cung Bình cười khảy :
- Xin đa tạ, tiểu đệ đại nạn không chết thì là may phước.
Nhâm Phong Bình gật nhẹ đầu :
- Người nào đã vào Chư Thần điện, chưa bao giờ nghe còn sống trở về, Nam Cung huynh thật rất là may mắn.
Nam Cung Bình lại cười khảy :
- Nếu tại hạ mà chết tại Chư Thần điện, hẳn Nhâm huynh lại càng vui sướng hơn.
Nhâm Phong Bình vội nói :
- Huynh đệ không hề có ý ấy, xin Nam Cung huynh chớ hiểu lầm. Hiện nay tình hình võ lâm Trung Nguyên hết sức rối rắm. Huynh đệ đang định mong nhờ Nam Cung huynh cùng phát động đại sự...
Nam Cung Bình lạnh lùng ngắt lời :
- Tại hạ đức kém tài hèn, quen tính man rợ, Nhâm huynh đã tìm lầm người rồi!
Nhâm Phong Bình bật cười ha hả :
- Nam Cung huynh khiêm tốn thái quá, nghĩ năm trước huynh đại lực đánh bại Ngọc Thủ Thuần Dương tại Thiên Trường Lâu, một mình xông vào Mộ Long trang đòi lấy thuốc giải cho “Thiên Sơn Thần Kiếm” Địch Dương, sau đó lại dấn thân vào Chư Thần điện, những sự tích anh dũng ấy sớm đã truyền khắp võ lâm. Võ công, cơ trí và kiến thức của huynh đài, Soái tiên sinh hết sức ngưỡng mộ, nếu được sự tương trợ của Nam Cung huynh, huynh đệ dám cam đoan không quá một năm là có thể thu phục được võ lâm Trung Nguyên.
Bỗng nghe Diệp Mạn Thanh quát lớn :
- Chạy đâu cho thoát!
Đồng thời tung mình phóng tới, Nam Cung Bình mặt không đổi sắc, chầm chậm ngoảnh qua nhìn, thì ra hai gã đại hán cắp giữ vợ chồng Địch Dương toan thừa cơ bỏ trốn, vừa thấy Diệp Mạn Thanh lao đến, đành đứng lại đưa mắt nhìn Nhâm Phong Bình.
Nam Cung Bình mỉm cười, quay sang Nhâm Phong Bình nói :
- Chẳng hay hai tên đang cắp giữ vợ chồng Địch Dương phải chăng là thuộc hạ của Nhâm huynh?
Giọng điệu hết sức ơ hờ, như thể chỉ buột miệng hỏi mà thôi.
Nhâm Phong Bình cười ngượng, song liền lập tức tan biến, chậm rãi nói :
- Không sai, chính là thuộc hạ của huynh đệ!
Nam Cung Bình chợt ra chiều buồn bã, bùi ngùi nói :
- Nghĩ năm trước Thiên Sơn Thần Kiếm hào tình vạn trượng, giờ đây lại trở nên thảm hại thế này, thoạt trông ai dám tin đó chính là Thiên Sơn Thần Kiếm đã lừng danh giang hồ trước đây!
Diệp Mạn Thanh tuy hết sức nóng ruột, song nàng hiểu rõ Nam Cung Bình tâm tư cẩn mật, lúc này cố tránh đề cập đến sự việc vợ chồng Địch Dương bị bắt giữ hẳn có dụng ý chi đó.
Nhâm Phong Bình chậm rãi nói :
- U Minh Quần Cái hiện đã đầu nhập dưới trướng Soái Thiên Phàm để cùng mưu đại sự, “Cùng Hồn” Y Phong cũng muốn em gái cùng đi chung đường nên đã ra lệnh cho huynh đệ là khi nào Y Lộ về đến Trung Nguyên thì lập tức đưa đến chỗ Y Phong ngay.
Nam Cung Bình cười khảy :
- Nếu Y Phong đã muốn Y Lộ cũng đầu nhập Soái Thiên Phàm thì Nhâm huynh sao lại sử dụng mê hương? Điều này thật khiến tại hạ khó hiểu.
Nhâm Phong Bình thản nhiên :
- Nguyên nhân bên trong không thể giải thích rõ chỉ bằng vài đôi ba lời, huynh đệ vì sợ lời qua tiếng lại xảy ra hiểu lầm, nên mới bắt buộc phải dùng đến hạ sách như vậy.
Nam Cung Bình buông tiếng hừ mũi :
- Vậy thì Địch Dương tội tình gì mà cũng bị thuộc hạ của Nhâm huynh bắt giữ?
- Hai người đã là vợ chồng, tất nhiên là phải đi cùng.
Nam Cung Bình cười khảy, xẵng giọng :
- Nhâm huynh đã hỏi ý Địch Dương chưa?
Nhâm Phong Bình cười phá lên :
- Phu xướng phụ tùy đó là lẽ thường tình, lẽ nào Địch Dương lại không bằng lòng?
Nam Cung Bình nhướng mày cười :
- Nhâm huynh chắc hãy còn nhớ việc Địch Dương “Phong Vũ Lưu Hương bài” cho Nhâm huynh lúc ở ngoài thành Trường An chứ? Địch Dương vốn tính cao ngạo, lẽ nào lại chịu sự sai khiến của kẻ khác.
Nhâm Phong Bình biến sắc mặt lặng thinh. Nam Cung Bình cười nói tiếp :
- Địch Dương ở với Y Lộ sở dĩ nên duyên chồng vợ cũng là nhờ Nhâm huynh ân ban, mặc dù hai người đã thành hôn hơn một năm, song tình nghĩa mặn nồng chẳng kém lúc tân hôn, nếu Địch Dương không bằng lòng thì Y Lộ cũng vâng theo thôi.
Vẻ mặt Nhâm Phong Bình đã trở lại bình thường, chẳng những không chút vẻ tức giận, trái lại còn bật cười nói :
- Nam Cung huynh chỉ biết một mà không biết hai, khi trước Địch Dương trúng phải kỳ độc của huynh đệ, nhờ Y Lộ hết sức cứu chữa mới được sống còn, Y Phong đã bằng lòng góp sức với Soái Thiên Phàm, dĩ nhiên Y Lộ cũng phải bằng lòng, vậy thì lẽ nào Địch Dương lại làm trái ý Y Lộ.
Nam Cung Bình cười phá lên :
- U Linh Quần Cái xưa nay chính trực, đối tượng cưỡng đoạt cũng đều là phường bất nhân, và bố thí giúp đỡ dân nghèo, trong giới võ lâm mọi người đều biết. Hơn nữa “Cùng Hồn” Y Phong lại là người cương trực độc lập, lạnh nhạt cao ngạo, lẽ nào lại tất thân biến tiết, nương náu dưới trướng Soái Thiên Phàm?
Diệp Mạn Thanh biết nếu cuộc khẩu chiến tiếp tục, ắt sẽ xảy ra xung đột, thầm lo cho sự an nguy của Nam Cung Bình, bất giác đi đến bên cạnh chàng.
- Hôm trước lúc Nam Cung huynh ra biển, Lãnh Huyết Phi Tử cũng đồng thời thất tung, bằng hữu giang hồ đều ngỡ y thị đi cùng với Nam Cung huynh, không ngờ lại đi cùng Diệp cô nương trở về, chả lẽ Lãnh Huyết Phi Tử đã thật sự thất tung ư?
Nam Cung Bình buông tiếng cười dài, đoạn nói :
- Nhâm huynh thất vọng lắm phải không? Ha ha! Mai Ngâm Tuyết không đồng hành với tại hạ nên khiến Nhâm huynh không thể đạt thành ý định tóm gọn trong một mẽ lưới, thật là đáng tiếc.
Nhâm Phong Bình thản nhiên cười to :
- Nam Cung huynh quá nặng lời, huynh đệ dầu to gan đến mấy cũng không dám có ý định như vậy!
Nam Cung Bình bỗng mặt lộ sát cơ, gắt giọng :
- Nhâm Phong Bình ngươi đã liên tiếp sai năm tốp người cải dạng thành năm nhóm khác nhau mang biếu thức ăn có tẩm chất độc, toan hại chết Địch Dương, ai ngờ bị Địch Dương khám phá ra độc kế, kế này không thành ngươi lại bày ra kế khác, lại dùng những ngân phiếu khác nhau để đặt thuê hết các khách điếm, sự thật bên trong thảy là tay sai của ngươi, đã khiến vợ chồng Địch Dương bị bắt, còn ta và Diệp cô nương sở dĩ may mắn thoát khỏi là vì ngươi không ngờ Nam Cung Bình này lại trở về cùng với vợ chồng Địch Dương, không báo cho chúng biết nên chúng đã không nhận ra ta. Ha ha! Ai ngờ trong số thủ hạ của ngươi lại có một tên dâm tặc hái hoa vô tích sự, mới bị ta khám phá ra giảo kế của ngươi...
Nhâm Phong Bình tái mặt hét lớn :
- Im ngay!
Nam Cung Bình chẳng thèm đếm xỉa đến, ánh mắt sắc lạnh khiếp người chốt chặt vào mặt Nhâm Phong Bình, khóe môi treo nụ cười đầy sát cơ, nói tiếp :
- Nhưng kẻ này đã kết nghĩa sống chết với Địch Dương, sao ngươi không bắt giữ kẻ này luôn thể?
Nhâm Phong Bình nghiêm chỉnh :
- Nam Cung huynh đã quá nặng lời, huynh đệ cả gan cũng không dám làm như vậy!
Những người đứng cạnh Nhâm Phong Bình tự nãy giờ không hề lên tiếng, hiển nhiên Soái Thiên Phàm kỷ luật nghiêm minh, và họ cũng rất kính nể Nhâm Phong Bình, lúc này lão nhân uy mãnh áo đen, tóc búi cao và lưng giắt đôi thương vàng, đã không còn dằn nén được nữa, sấn tới một bước trầm giọng quát :
- Tiểu tử thật là cuồng ngạo vô lễ, ngươi tưởng ở đây không ai đủ sức bắt được ngươi ư?
Nam Cung Bình lườm mắt nhìn lão, cười nói :
- Vị huynh đài này hẳn chính là “Chạc Thiên (chọc trời) Đoạt Mệnh Song Thương” Qua Trung Hải đại hiệp, cánh tay phải tay trái của Soái Thiên Phàm chứ gì?
Nhâm Phong Bình gật đầu :
- Không sai, chính là Qua lão anh hùng!
Nam Cung Bình cười phá lên :
- Được biết “Chạc Thiên Đoạt Mệnh Song Thương” của Qua đại hiệp thần quỷ khôn lường, hôm nay được gặp thật là hân hạnh.
Qua Trung Hải ngoảnh mặt nhìn Nhâm Phong Bình, dường như để hỏi ý kiến của y.
Nhâm Phong Bình mặt trơ lạnh lặng thinh.
Nam Cung Bình cười khảy :
- Nhâm huynh sao không gật đầu?
Qua Trung Hải quát to, sấn tới song chưởng cùng lượt tung ra, một vỗ vào huyệt Chưởng môn, một vỗ vào huyệt Tạng Hải.
Nam Cung Bình sớm đã phòng bị, đứng yên bất động hai tay nhanh như chớp chộp vào cổ tay đối phương đồng thời tung chân đá vào huyệt Đan Điền Qua Trung Hải.
Nhâm Phong Bình thầm kinh hãi, chỉ hơn một năm mà võ công của Nam Cung Bình đã tinh tiến vượt bậc.
Qua Trung Hải mặt nghiêm nghị, không chút vẻ sợ hãi, thoáng nghiêng người, song chưởng lẹ làng lộn lên, một chiêu “Oan Đê Phiên Vân” (Lật mây dưới cổ tay) vỗ ngược lại huyệt Khúc Trì nơi hai khuỷu tay Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình lách người hai tay trùng xuống, một chiêu “Trầm Hương Phát Huyệt” tống thẳng vào ngực Qua Trung Hải.
Chợt nghe một tiếng quát lanh lảnh, Diệp Mạn Thanh đã xáp vào giao chiến với Dân Sơn nhị hữu.
Qua Trung Hải thoáng kinh hãi, quát lớn một tiếng, cổ tay phải trầm xuống, tay trái rụt nhanh về, rồi lại cùng lượt phóng ra đón lấy một chưởng của Nam Cung Bình.
“Bùng” một tiếng vang dội, cát đá bay mù mịt. Nam Cung Bình cảm thấy nội lực của đối phương liên miên bất tuyệt, hai cổ tay đau buốt bật lùi ra sau một trượng.
Qua Trung Hải thì chỉ nửa người trên chao đảo, hai chân đứng vững như trụ cột, song lão cũng không khỏi thầm kinh hãi, trong khắp thiên hạ rất ít người tiếp được song chưởng của lão, vậy mà Nam Cung Bình tuổi trẻ thế này lại tiếp được mà không hề hấn gì. Nam Cung Bình sắt mặt nhợt nhạt, huyết khí sôi sục, khạc ra một bụm máu tươi, hiển nhiên thọ thương không nhẹ, song chàng khẽ cắn răng, lại tung mình lao bổ tới, vung song chưởng tới tấp tấn công Qua Trung Hải.
Qua Trung Hải cười khảy, múa tít song chưởng nghênh tiếp.
Lần này Nam Cung Bình đã biến đổi chiêu thức, thi triển “Đạt Ma thập bát thức” đã học được trên Chư Thần đảo, với chiêu “Khổ Hải Phổ Độ”, tả chưởng phạt chéo, hữu chưởng bổ thẳng, công ra nhanh như chớp.
Qua Trung Hải lách người, tả chưởng vung ra phong tỏa, hữu chưởng vỗ vào huyệt Kiên Tinh của Nam Cung Bình.
Nào ngờ Nam Cung Bình chỉ ra hư chiêu, xoay tay trái đổi sang công vào trung bàn, tay phải đổi vào huyệt Thất Khảm trước ngực Qua Trung Hải.
Qua Trung Hải cả kinh, lùi nhanh năm bước, song chưởng cùng vung ra ngăn cản.
Nam Cung Bình tuy chỉ ghi nhớ “Đạt Ma bát thức” trong lòng, không có thời gian nghiên cứu kỷ sự biến hóa linh ảo và phức tạp bên trong, giờ đã lâm địch thi thố, vừa ngẫm nghĩ vừa xuất chiêu, vậy mà pho tuyệt kỹ võ công này vẫn vô cùng uy mãnh, chỉ mười chiêu đã liên tiếp dồn Qua Trung Hải lùi sau hơn một trượng.
Nhâm Phong Bình đứng xem, đôi mày chau chặt, ngẫm nghĩ hồi lâu bỗng kinh hãi kêu lên :
- Đạt Ma thập bát thức!
Nam Cung Bình vừa tấn chiêu vừa cười khảy nói :
- Không sai, đúng là “Đạt Ma thập bát thức”, nếu khiếp sợ thì hãy thả vợ chồng Địch Dương ra ngay bây giờ hãy còn kịp.
Qua Trung Hải trán đã thoáng vã mồ hôi, mày chau chặt nghĩ cách phá giải...
Chợt nghe Dân Sơn nhị hữu thét vang, thì ra Diệp Mạn Thanh lúc này đã lộ vẻ lúng túng, thanh bảo kiếm Long Ngâm Thần Âm chỉ còn đỡ gạt, thoáng lui liền liền.
Chỉ nghe Trường Tôn Không cười gằn nói :
- Để xem ngươi còn chống đỡ được mấy chiêu nữa!
Đồng thời sấn tới song kiếm với chiêu “Cực Dực Thương Ba” (sóng biển dạt dào) nhanh như chớp chém bổ và cổ tay cầm kiếm của Diệp Mạn Thanh.
Trong khi ấy Trường Tôn Đan lách người ra sau lưng Mạn Thanh, một chiêu “Phi Tinh Trụy Nguyệt” (Sao bay đuổi trăng) đâm vào bối tâm Diệp Mạn Thanh.
Diệp Mạn Thanh sau trước thọ địch, tìm thế cực kỳ nguy hiểm, trường kiếm quét nhanh ra, lách người sang trái, song nàng đã đuối sức chân khí đứt quãng, người lảo đảo, liền bị Trường Tôn Đan đâm trúng kiếm vào vai phải, nàng đau đớn hự lên một tiếng, Long Ngâm Thần Âm Kiếm lại bị song kiếm của Trường Tôn Đan chém trúng, hổ khẩu tê buốt, trường kiếm vuột tay bay đi.
Trường Tôn Không trao kiếm sang tay trái, sấn tới vung tay điểm vào hai huyệt Đại Hác và Thương Khúc của Diệp Mạn Thanh, nàng tức khắc ngã lăn ra đất.
Dân Sơn nhị hữu chẳng chút chần chừ, lao ngay tới liên thủ với Qua Trung Hải giáp công Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình tức giận, “choang” một tiếng, thanh kiếm Diệp Thượng Thu Lộ đã tuốt ra cầm tay, một chiêu “Thiên Địa Phân Quang” tạo thành một màng lưới kiếm loang loáng.
Qua Trung Hải buông tiếng cười khảy, cũng rút đôi thương vàng nơi lưng ra, vung lên công tới.
Nam Cung Bình hét lớn, Diệp Thượng Thu Lộ tạo thành ba đóa hoa kiếm chia ra tấn công Qua Trung Hải và Dân Sơn nhị hữu.
Dân Sơn nhị hữu võ công tuy cao, song so với Nam Cung Bình hãy còn kém xa, chiêu ảo dị của Nam Cung Bình lập tức dồn hai người lùi ba bước.
Qua Trung Hải song thương cùng vung ra, ngọn thương bên trái đón đỡ thế công, ngọn thương bên phải nhắm vai trái Nam Cung Bình đâm tới nhanh như chớp.
Nam Cung Bình biết hôm nay khó thể an toàn rút lui, nhận thấy trong số ba người Trường Tôn Đan võ công thấp kém hơn cả nên bèn chĩa mũi tấn công chính vào Trường Tôn Đan.
Qua Trung Hải và Trường Tôn Không dễ thường không nhận biết điều ấy, hai người không hẹn lại càng tấn công ráo riết hơn. Sau vài mươi chiêu Nam Cung Bình đã bắt đầu núng thế, chỉ còn sức chống đỡ chứ không còn sức hoàn thủ nữa.
Nhâm Phong Bình thấy vậy lộ vẻ mừng rỡ, nhếch môi cười đắc ý và nham hiểm.
Qua Trung Hải bỗng hét lớn, song thương với chiêu “Cuồng Ưng Chấn Dực” (ưng điên vỗ cánh), ngọn thương bên tay phải từ dưới đưa lên đâm vào mạn sườn trái, ngọn thương bên tray trái thì đâm vào cổ tay cầm kiếm của Nam Cung Bình, đồng thời ba lưỡi trường kiếm của Dân Sơn nhị hữu cũng chia nhau tấn công vào những nơi yếu hại khắp người Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình mắt như phóng lửa, trán đẫm mồ hôi, sắc mặt trắng nhợt, song dáng vẻ kiên nghị và ngạo nghễ, thanh kiếm Diệp Thượng Thu Lộ liên tiếp phóng ra ba chiêu tuyệt học phong cản thế công của ba người.
Qua Trung Hải sấn tới, song thương tung ra, một nhắm huyệt U Môn, một nhắm yết hầu, Dân Sơn nhị hữu cũng xoay người lao tới, ba thanh trường kiếm phóng ra nhanh như chớp.
Nam Cung Bình sau khi tung ra ba chiêu, chân lực đã kiệt quệ, song vẫn tỉnh táo, xoay người tránh khỏi song thương của Qua Trung Hải, cố sức phóng kiếm đâm vào ngực Trường Tôn Đan.
Chiêu kiếm ấy rất nhanh và mạnh, Trường Tôn Đan toan lui tránh thì đã muộn, rú lên một tiếng thảm thiết, thanh kiếm Diệp Thượng Thu Lộ xuyên thủng ngực từ trước ra sau.
Nam Cung Bình cười lên một tiếng ghê rợn, vừa rút trường kiếm ra thì đã bị song kiếm của Trường Tôn Không chém trúng, vai trái rạch một đường sâu hơn tấc, thấy cả xương trắng và dài đến sống lưng, máu tươi phóng ra xối xả. Cũng ngay khi ấy, ngọn thương vàng của Qua Trung Hải cũng đâm trúng vào đùi phải của Nam Cung Bình.
Nam Cung Bình cắn mạnh răng, vung kiếm bức Trường Tôn Không và Qua Trung Hải lùi sau năm bước, ngọn kim thương của Qua Trung Hải chưa kịp rút ra, vẫn còn cắm vào đùi Nam Cung Bình trông vô cùng kinh khiếp.
Qua Trung Hải chưa từng thấy ai lại có tiềm lực như vậy, bất giác thừ ra tại chỗ.
Trường Tôn Không đau lòng em chết, gầm lên một tiếng giận dữ, lại lao bổ tới.
Nam Cung Bình bỗng quát vang :
- Bất Tử Thần Long, Thần Long bất tử.
Đồng thời đưa tay rút ngọn kim thương trên đùi ra, không thèm nhìn đến trở tay ném về phía Trường Tôn Không.
Trường Tôn Không trong lúc quá phẫn hận, xuất thủ không chút phòng bị, hơn nữa y tưởng đâu Nam Cung Bình hẳn đã không còn đủ sức hoàn thủ, vừa thấy ngọn kim thương bay vút tới mới giật mình kinh hãi, vội vung song kiếm lên gạt, ngọn kim thương cắm vào vai trái, lập tức bật ngửa ngã xuống đất.
Qua Trung Hải lắc đầu thở dài :
- Quả không hổ là đệ tử Thần Long!
Chầm chậm đi về phía Trường Tôn Không. Nhâm Phong Bình cũng bùi ngùi nói :
- Bất Tử Thần Long đệ nhị, được trang hào kiệt như vậy tương trợ, lo gì không bình định được thiên hạ?
Nam Cung Bình quát :
- Ngươi đừng có mơ tưởng!
Vừa dứt lời lại phúng ra một ngụm máu tươi, người lảo đảo, sau cùng không gượng nổi ngã lăn ra đất.
Nhâm Phong Bình lướt tới, hữu chưởng từ từ phóng tới, mặt ngập đầy vẻ luyến tiếc, ngay khi hữu chưởng của y còn cách đầu Nam Cung Bình không đầy ba thước, bỗng nghe sau lưng một tiếng quát như sấm rền :
- Dừng lại!
Nhâm Phong Bình sửng sốt quay phắt lại, chỉ thấy một người trung niên, vóc dáng thấp bé, diện mạo tầm thường đang đứng cách đó vài thước.
Người trung nhiên tiến tới một bước, trầm giọng nói :
- Bổn nhân phải mang người này đi!
Qua Trung Hải đã từ bên Trường Tôn Không phóng tới, tay cầm hai ngọn kim thương lớn tiếng quát :
- Tiểu tử, ngươi là ai?
Người trung niên lườm mắt nhìn lão, cao giọng ngâm :
- Núi xa cao ngất!
Nhâm Phong Bình và Qua Trung Hải giật mình kinh hãi, vội đồng thanh tiếp :
- Hương thoảng theo gió mưa!
Người trung niên từ trong lòng rút ra một tấm mộc bài tinh xảo bằng gỗ đàn tím, giơ cao lên quát :
- Nhị vị biết vật này chứ?
Nhâm Phong Bình cúi đầu cung kính :
- Đệ tử biết!
Người trung niên nghiêm giọng :
- Gặp bài như gặp người, người này bổn nhân phải mang đi, hai vị có ý kiến gì khác chăng?
Nhâm Phong Bình vội đáp :
- Đệ tử không dám!
Người trung niên buông tiếng hừ lạnh lùng đi đến bên Nam Cung Bình, cúi xuống bồng chàng, sải bước bỏ đi ngay.
Mãi đến khi bóng dáng thấp bé của người trung niên biến mất trong bóng tối, Nhâm Phong Bình mới thở dài nói :
- Chẳng rõ Soái tiên sinh lại mới thu nhận một nhân vật như vậy tự bao giờ, sao chúng ta không quen biết nhỉ?
Qua Trung Hải nói :
- Chúng ta ra ngoài đã hơn nửa năm, những người mới được thu nhận sau này, chưa giới thiệu dĩ nhiên là chúng ta không biết.

loading...
Hồi trước Hồi sau