Bích huyết tẩy thương ngân - Hồi 15

Bích huyết tẩy thương ngân - Hồi 15

Lung Linh Ngọc Thủ

Ngày đăng
Tổng cộng 40 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 195490 lượt xem

loading...

Sáu mươi năm trước, trong giang hồ có ba đôi tay nổi danh nhất, đó là Vô Tình Thiết Thủ, Thần Thâu Diệu Thủ, Linh Lung Ngọc Thủ. Bàn tay Thiết Thủ Vô Tình chưa từng bỏ qua bất cứ một người không đáng tha. Diệu Thủ Thần Thâu có thể trộm những vật người khác không thể đánh cắp được. Ngọc Thủ Linh Lung thần kỳ xảo diệu, không ai biết rõ đôi tay đó có thể làm bao nhiêu chuyện kỳ lạ, nhưng mỗi người đều biết bất kỳ ai trải qua nửa giờ dưới đôi tay ấy, sẽ biến thành một người khác hoàn toàn.
Mã Như Long rốt cuộc đã hiểu :
- Du Ngũ chải tóc cho bà, là để nhờ bà hóa trang cho ta, cải biến dung mạo thành Trương Vinh Phát.
- Đúng vậy.
- Cô và Du Ngũ chọn nơi này để làm việc, vì người trong giang hồ quyết chẳng đặt chân đến đây.
- Đúng.
- Những quân hầu kia đều giả như không thấy chúng ta, là vì họ đã từng có việc nhờ Du Ngũ, nên không thể không đáp ứng yêu cầu của Du Ngũ.
- Đúng.
- Ta đã bị mọi người xem là một ác đồ có lòng dạ và thủ đoạn hiểm độc, bị bức đến không còn đường nào dung thân, cho nên cô và Du Ngũ mới nghĩ ra cách này là để giúp ta tiếp tục sống còn.
- Không đúng.
Thái độ của Đại Uyển rất tha thiết và nghiêm túc :
- Du Ngũ tin ngươi, ta cũng tin ngươi. Cả hai chúng ta đều tin rằng ngươi đã bị người hãm hại, và cũng biết rằng ngươi chắc chắn sẽ không chịu sống đời trốn tránh ở một tiệm tạp hóa nhỏ hẹp.
Mã Như Long không mở miệng một lúc rất lâu. Y cảm thấy máu nóng lên, cổ họng như bị máu dồn lên ứ nghẹn, qua một lúc rất lâu sau, y mới khản giọng hỏi :
- Tại sao cô dám tin ta?
- Vì ta tin rằng một hung thủ vừa giết người xong, trong lúc đang chạy trốn chắc chắn sẽ không dám mạo hiểm dừng lại để cứu một nữ nhân sắp chết cóng vì bị chôn vùi dưới tuyết.
Mã Như Long không nói gì thêm, cảm giác trong lòng y chẳng thể dùng ngôn từ để diễn đạt được.
Đại Uyển nói :
- Ngươi vẫn phải tin trên đời này công đạo chính nghĩa còn tồn tại, kẻ tà ác sớm muộn gì cũng sẽ diệt vong, âm mưu kia sớm muộn gì cũng sẽ bị bại lộ, sẽ có một ngày những nỗi oan của ngươi sẽ được rửa sạch.
Đại Uyển nắm nhẹ tay Mã Như Long, nói tiếp :
- Chỉ cần ngươi có lòng tin như vậy, những oan ức phải chịu tạm thời đâu có đáng kể gì?
Mã Như Long im lặng, im lặng một lúc khá lâu, bỗng y hỏi :
- Tiệm tạp hóa ấy nằm ở đâu?
- Ở trong một con hẻm hẹp tại Tây Thành, khách hàng của ngươi đều là những thường dân thật thà, hiền lành, nghèo khổ, đối với họ kiếm miếng ăn no bụng không phải dễ dàng, cho nên họ rất ít khi để ý đến chuyện người ta.
Đại Uyển giải thích thêm :
- Người ngồi quầy thu ngân của ngươi cũng họ Trương, mọi người đều gọi y là lão Trương thật thà, trừ chuyện lâu lâu thích uống lén miếng rượu, y chắc chắn là một kẻ có thể tin tưởng được.
Mã Như Long hỏi :
- Y sẽ không nhận ra chủ y đã đổi người sao?
- Mắt của lão từ trước đến nay vẫn kém, tai cũng nghễnh ngảng.
- Dù lão không nhận ra, nhưng còn người khác thì sao?
Đại Uyển hỏi :
- Ai khác?
Cô bỗng cười nói tiếp :
- Ý ngươi muốn hỏi người vợ lắm bệnh của Trương Vinh Phát à?
Mã Như Long cười gượng, nhưng vẫn không dằn được phải hỏi :
- Người vợ ấy là một người như thế nào?
Đại Uyển lại cười :
- Thật ra chính ngươi phải nhận ra người ấy.
- Ta nhận ra ư? Ta đã gặp người ấy lúc nào?
- Lúc nãy vừa nhìn thấy đó.
Mã Như Long chưng hửng :
- Không lý nữ nhân xem như đã chết lúc nãy, sẽ là vợ ta...
Y bỗng nhận ra cách nói của mình không đúng lắm, vội sửa lại :
- Không lý cô ấy là vợ của Trương Vinh Phát?
- Cô ấy vốn không phải, nhưng bây giờ thì sắp biến thành vợ chủ tiệm họ Trương, cũng như ngươi vốn chẳng phải Trương Vinh Phát, nhưng cũng sắp biến thành một người giống hệt như y.
- Cô ấy vốn là ai?
Đại Uyển đắn đo, xem có vẻ như không muốn trả lời câu hỏi này, nhưng lần này Mã Như Long không bỏ chịu qua, lại hỏi :
- Cô ấy vốn là một người như thế nào? Chẳng lẽ đến bây giờ cô vẫn muốn giấu, không cho ta biết một chút chi tiết nào sao?
Đại Uyển thở dài :
- Bây giờ ta mà không chịu nói cho ngươi nghe, thì xem ra thật không biết điều.
Mã Như Long hoàn toàn đồng ý.
- Cô ấy họ Tạ, tên Ngọc Luân, là chữ Tạ trong “đa tạ”, chữ Ngọc của “bảo ngọc”, chữ Luân trong “Côn Luân sơn”.
- Ta biết nghĩa của ba chữ này, cô không cần giải thích rõ đến thế.
- Cô ấy là một nữ nhân.
- Thế cô tưởng ta không nhận ra cô ấy là nam hay nữ sao?
Đại Uyển cười gượng, nói :
- Ngươi chắc chắn cũng nhận ra là ta đang cố ý đánh trống lảng, vì thật sự ta không biết nên cho ngươi biết nhiều hay ít.
Mã Như Long nói :
- Vậy cô có thể cho ta biết những gì?
Đại Uyển cuối cùng chừng như đã quyết định, cô nói :
- Được rồi, ta cho ngươi hay, năm nay cô ấy mười chín tuổi, nói chung thì chưa hề chung đụng với nam nhân.
Mã Như Long hỏi :
- Có thật cô ấy chỉ mới mười chín tuổi chăng?
- Thế ngươi cảm thấy cô ấy đã già lắm sao?
- Tuy người không già, nhưng võ công thì khá già, cô ấy đi xuyên qua bức tường cao kia giống như xuyên thủng giấy vậy, công lực tầm cỡ ấy thì người sống đến chín mươi tuổi cũng chưa chắc đã luyện được.
Đại Uyển bảo :
- Võ công của ta cũng không kém cô ấy, vậy ngươi có nghĩ ta cũng đã khá già chăng?
Mã Như Long nín thinh.
- Võ công không hẳn phải luyện ngày đêm mà thăng tiến được, công lực sâu hoặc cạn của từng người chưa chắc được phản ảnh bằng tuổi tác.
- Ta hiểu.
Đại Uyển nói thêm :
- Võ công của cô ấy quả thật rất cao, trong số các vị anh hùng đại hiệp mà các ngươi vẫn nói đến, số người có thể thắng được cô ấy không quá mười người, bởi vì cô ấy chẳng những có vị sư phụ giỏi, mà gần như từ lúc vừa lọt lòng đã bắt đầu luyện võ.
Mã Như Long hỏi :
- Sư phụ của cô ấy là ai?
- Ta chỉ đồng ý kể những chuyện có liên quan đến cô ấy, chứ không kể những chuyện liên quan đến sư phụ của cô ấy.
Mã Như Long cười gượng nói :
- Nếu vậy thì ta không hỏi nữa.
Đại Uyển vẫn tiếp tục :
- Cô ấy tính tình không tốt lắm, tính tình kiểu đại tiểu thư thường dễ nóng giận, gắt gỏng, nếu bỗng dưng cô ấy phát giác ra mình đã trở thành một bà chủ tiệm tạp hóa nghèo hèn, không chừng cô ấy sẽ tức đến phát điên.
- Thế lúc cô ấy nổi điên, có lấy dao đâm lão chủ tiệm chăng...
Điểm này Mã Như Long không thể không quan tâm bởi y sẽ là chủ tiệm.
Đại Uyển cười duyên :
- Điểm này ngươi an tâm, cô ấy không giết chết ngươi đâu.
- Làm sao cô biết chắc cô ấy sẽ không giết ta?
- Bởi vì cô ấy mang bệnh, bệnh nặng đến phải nằm liệt giường, đến đứng dậy cũng không nổi.
Một tuyệt đỉnh cao thủ mới hôm qua còn xuyên thủng tường đi qua, làm sao có thể biến thành một người mang bệnh nặng như thế? Mã Như Long không hỏi rõ, y có thể tưởng tượng ra căn bệnh này từ đâu mà có, với bản lãnh của Đại Uyển, muốn gây cho một người “mang bệnh” chắc chắn không khó.
Đại Uyển nói :
- Chờ đến khi cô ấy tỉnh lại, thì đã là một Quế Chi đang nằm trong hậu phòng của tiệm tạp hóa.
- Còn ta?
- Ngươi thì đương nhiên đang ở bên cạnh giường chăm sóc cho cô ấy, vì hai người vốn là một cặp vợ chồng thương nhau bao lâu nay mà.
Mã Như Long không khỏi gượng cười :
- Nhưng cô ấy nhất định sẽ không chấp nhận điều này.
Đại Uyển đáp :
- Dĩ nhiên cô ấy không chấp nhận, nhưng ngươi phải một mực khăng khăng cô ấy là vợ ngươi, là Vương Quế Chi, đã lấy ngươi làm chồng được mười tám năm rồi. Bất kể cô ấy có nói gì, nổi giận thế nào, ngươi phải trước sau chỉ một câu trả lời.
Mã Như Long tiếp lời :
- Nói mãi rồi cô ấy cũng sẽ trở nên lẫn lộn, đến chính mình là ai cũng không rõ.
- Vậy ngươi đã hiểu ý ta rồi đấy.
- Ta chỉ có một chút chưa rõ.
- Ngươi nói đi.
- Ta và cô ấy không oán thù gì, tại sao ta phải làm chuyện này đối với cô ấy?
- Bởi vì làm như vậy không những có chỗ tốt cho ngươi, mà còn cho cô ấy nữa, và chỉ có cách này mới giải oan cho ngươi được, làm mọi việc sáng tỏ.
Thái độ của Đại Uyển càng nghiêm trang, thành khẩn hơn :
- Ta biết ngươi là một ngươi kiêu ngạo đến mức nào, ngươi không bao giờ chịu làm một việc như vậy, nhưng lần này ngươi hãy xem như làm vì ta, ta vẫn tin tưởng ngươi, nên tối thiểu ngươi nên tín nhiệm ta một lần.
Mã Như Long không nói thêm lời nào nữa. Cũng vì y kiêu ngạo, nên y quyết không chịu ân của người khác. Lần này làm chuyện này có giải oan cho y được chăng, Mã Như Long cũng không chắc lắm, chuyện y làm thường chẳng phải vì mình.
Bây giờ nếu có người hỏi y: “Các hạ là một người như thế nào?” Câu trả lời của y nhất định không giống lúc trước. Mỗi một người đều phải trải qua vô số thử thách mới nhận chân ra chính mình.
Mã Như Long hỏi Đại Uyển :
- Bây giờ cô chuẩn bị bảo ta làm chuyện gì?
Đại Uyển hớn hở đáp :
- Đương nhiên là muốn ngươi đi uống rượu, Du Ngũ có mặt tại đây, ngươi cũng có mặt, nếu không để hai người uống vài chén rượu cho sảng khoái thì thật không biết điều, phải không?
Cuối hai dãy phòng, còn có một căn phòng lớn nằm riêng, mái nhà chênh chếch trên bức tường xám, gây cho người cảm giác âm u xưa cổ. Nhìn bề ngoài của căn phòng, ai cũng đoán đây hẳn là căn nhà kho chứa các dụng cụ khám xét tử thi, bên trong chứa đầy các dụng cụ khiến người nghĩ đến đã nổi da gà, chẳng những có dao nạo xương, những móc sắt đã gỉ sét, kim chỉ để may da... mà còn có những vật mà người khác không ngờ đến, cũng không dám nghĩ tới.
Thế nhưng bên trong phòng thì hoàn toàn khác. Căn phòng bên trong sạch sẽ, thoáng rộng, sáng sủa, tường mới quét vôi trắng bóc, trên bàn trải khăn trắng tinh có bày vài món ăn khéo và sáu vò rượu. Bốn vò rượu “Thiện Nhưỡng” thật lớn đã để lâu năm, chưa hề mở ra, cộng thêm hai vò chứa hai mươi cân Nữ Nhi Hồng.
Người bình thường chỉ cần nhìn thấy nhiều rượu như thế không chừng đã say mất. Mã Như Long chẳng phải người thường, song nhìn thấy từng ấy vò rượu cũng cảm thấy hơi ngán trong bụng. Uống say khướt không biết trời trăng chẳng phải là một điều dễ chịu, nhưng có Du Ngũ bên cạnh không muốn uống cũng khó. Mã Như Long chỉ hy vọng lần này có thể chuốc say Du Ngũ trước để y uống ít hơn một chút.
Du Ngũ đang mỉm cười nhìn Mã Như Long, chừng như đã nhìn thấy trong bụng y đang nghĩ gì.
- Ta biết lão đệ thích Nữ Nhi Hồng, rất tiếc nơi này quả thật không bán nhiều Nữ Nhi Hồng như thế.
- Thiện Nhưỡng uống cũng được.
Du Ngũ cười rất sảng khoái :
- Chúng ta uống Nữ Nhi Hồng trước, uống Thiện Nhưỡng sau, mỗi người một vò Nữ Nhi Hồng uống xong, thì uống thứ rượu gì khác cũng thế thôi.
Mã Như Long nhìn qua Đại Uyển hỏi :
- Mỗi người một vò à? Còn cô ta thì sao?
Đại Uyển cười đáp :
- Lần này ta không uống, Ngọc đại tiểu thư lúc nãy mới cho ta hay, con gái uống rượu nhiều quá, chẳng những mau già mà còn dễ bị dụ.
Mã Như Long than thầm, đã biết ý định chuốc say Du Ngũ không có mấy hy vọng.
Ngọc đại tiểu thư dĩ nhiên là Ngọc Linh Lung, bà cũng có mặt trong phòng, đang ngồi tại bàn bên cạnh.
Trên bàn để một cái hòm nhỏ bằng bạc viền ngọc, hơn mười cái lọ bạc, và một thau rửa mặt cũng bằng bạc. Thau chứa đầy nước ấm, Ngọc Linh Lung thử độ ấm của nước, sau đó bà nhúng đôi tay vào ngâm trong nước.
Vị Ngọc đại tiểu thư này tuy đã già cỡ tuổi cố tổ của một tiểu thư, nhưng phong tư của bà vẫn chưa già, mỗi một cử chỉ đều giữ vẻ đài các của thời thanh xuân. Bất kỳ ai nhìn bà lâu một chút cũng sẽ có cảm giác bà không già đến mức ấy. Đây có lẽ là vì chính bà không cảm thấy mình già đi.
Ngọc Linh Lung cười nói :
- Các vị cứ việc uống rượu, ta lo chuyện của ta. Tuy ta chưa bao giờ uống rượu, nhưng không phản đối người khác uống, ta còn thích ngắm người khác uống nữa.
Đại Uyển cười xen vào :
- Có lúc tiểu nữ cũng cảm thấy ngắm người uống rượu thú vị hơn chính mình uống rất nhiều.
Ngọc Linh Lung đồng ý :
- Có người uống say thì nói nhảm lung tung, ồn ào náo động, có người uống say lại trở nên như một con người gỗ, đến một chữ cũng không nói, có người say rồi thì khóc, kẻ khác lại cười, rất thú vị.
Đột nhiên bà hỏi Mã Như Long :
- Các hạ uống say rồi thì giống kiểu gì?
- Tại hạ không biết.
Y quả thực không biết, một người nếu đã uống say, trong ký ức chỉ còn lại một khoảng trống không, lúc tỉnh lại thì miệng khô cổ đắng, đầu nhức như búa bổ, chuyện gì cũng quên cả... nói đúng hơn thì chuyện không nên quên thì quên hết, còn chuyện đáng quên hình như vẫn nhớ rất rõ.
Ngọc Linh Lung cười đáp :
- Trong đời ta chỉ gặp qua hai người kể như là mỹ nam tử thật sự, các hạ là một trong hai người ấy, cho nên dù có uống say, bộ dạng chắc cũng không đến nỗi khó nhìn lắm.
Du Ngũ cả cười :
- Hắn uống say rồi nhìn ra sao, tiểu thư chờ một lúc sẽ thấy.
Mã Như Long tuy không say quá mau, nhưng cũng không quá chậm.
Lúc ban đầu Mã Như Long còn nhìn thấy rõ nhất cử nhất động của Ngọc Linh Lung. Bà nhúng tay vào thau nước ấm ngâm chừng một tuần trà, sau đó dùng khăn lau khô tay. Bà mở tủ lấy ra một con dao lưỡi cong nho nhỏ, bắt đầu gọt dũa móng tay. Trong tủ bạc kia không biết còn những dụng cụ gì khác nữa?
Gọt dũa móng tay xong, Ngọc Linh Lung lần lượt lấy từng lọ bày trên bàn chế vào một thau bạc nhỏ hơn bảy tám thứ thuốc khác nhau, vừa bột vừa dầu, màu vàng, nâu xám lẫn lộn, lại có thứ sủi bọt trắng. Bà dùng một cái muỗng bạc từ từ khuấy đều dung dịch trong thau.
Mã Như Long hiểu rằng Ngọc Linh Lung đang chuẩn bị thuốc để cải sửa dung mạo. Đã uống hơn phân nửa vò Nữ Nhi Hồng, Mã Như Long bỗng có ý nghĩ kỳ lạ :
“Ngọc Linh Lung có thể dùng thuật dịch dung đối với kẻ khác, biến xấu thành đẹp, đẹp thành xấu, già hóa trẻ, trẻ hóa già, vậy tại sao bà không tự biến đổi dung mạo của mình để trở thành một vị cô nương trẻ trung?”
Ngọc Linh Lung hình như hiểu thấu suy nghĩ của Mã Như Long, bà nói :
- Ta chỉ giúp hóa trang kẻ khác chứ chưa bao giờ tự làm cho mình, bởi vì dù ta có thể làm mình trẻ lại đôi chút, dù có đánh lừa kẻ khác được, nhưng cũng không lừa được chính mình. Lừa người thì ta có thể làm, chứ lừa chính bản thân thì ta quyết không làm.
Nói đến đây, Ngọc Linh Lung lại lấy từ trong tủ bạc ra bảy, tám thứ dụng cụ nho nhỏ bằng bạc, gồm dao, kéo và móc, thậm chí có cả một cái cưa con. Bà chuẩn bị làm gì với những vật này?
Nếu chưa say, Mã Như Long không chừng đã tông cửa chạy trốn, chỉ rất tiếc y đã uống quá nhiều, say mất rồi. Điều sau cùng y còn nhớ được, là Ngọc Linh Lung dùng ngón tay sờ mặt y. Ngón tay của bà lạnh nhưng mềm mại, động tác rất nhẹ nhàng êm dịu, vô cùng êm dịu...

loading...
Hồi trước Hồi sau