Bích Ngọc đao - Hồi 02

Bích Ngọc đao - Hồi 02

Huyết tửu

Ngày đăng
Tổng cộng 3 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 36730 lượt xem

loading...

Trên đầu tường, hoa tường vi và hoa mắc cở, đang đung qua đưa lại nhẹ nhàng trong gió. Con đường lót đá xanh, uyển chuyển đưa ra tới căn nhà nhỏ nằm sau bụi hoa.
Cửa sổ đang mở, rèm trúc nửa vén lên, hình như còn thấy được trên song còn để mấy chậu hoa.
Đoàn Ngọc nhớ rõ ràng lắm, nơi đây đúng là hôm qua Hoa Dạ Lai đã đem y lại.
Nhưng thật tình y không biết Hoa Dạ Lai đã đi đâu mất, y càng không biết cái gã hòa thượng mặc áo đen này ở đâu ra đây.
Người đang ở đây hôm nay, hôm qua ngay cả một người y cũng chưa hề gặp qua.
Cái thiếu nữ mặc áo trắng để tóc dài, dĩ nhiên lúc nãy không phải là cười với y, hiển nhiên cô nhận ra Nghiêm Cửu.
Nghiêm Cửu hình như cũng từng đã qua nơi này.
Nơi này rốt cuộc là chỗ nào?
Câu chuyện vốn đang rất đơn giản, hiện tại hình như đã biến thành phức tạp rồi.
Gã hòa thượng áo đen kêu người chỉ rót một ly cho Nghiêm Cửu, rồi hỏi :
- Rượu ra sao?
Nghiêm Cửu hớp một miếng khen :
- Rượu ngon.
Gã hòa thượng áo đen nói :
- Rượu ở Trung thổ, đa phần làm bằng cao lương mễ cốc, thứ rượu này làm bằng bồ đào đấy, để lâu không bị hư, ngọt mà không bị ngấy, so với Nữ Nhi Hồng, hình như còn hơn một bậc.
Nghiêm Cửu lại hớp miếng nữa, cười nói :
- Đúng vậy, uống vào còn có một thứ mùi vị nữa.
Gã hòa thượng áo đen nói :
- Thứ rượu này uống vào miệng thì dễ, nhưng nồng độ rất mạnh, không những vậy còn rất bổ cho nguyên khí, dạo này thân thể ông yếu đuối, ông uống thêm hai ly, lại có chuyện hay.
Y bèn cứ thế ngồi phẩm bình rượu với Nghiêm Cửu, không những vậy còn là một người rất rành rọt, nói đâu vào đó.
Bất quá y vẫn quên tuốt bọn Đoàn Ngọc không để vào mắt.
Nghiêm Cửu tựa hồ cũng quên luôn.
Cố đạo nhân nhịn không nổi thở ra một tiếng nói :
- Bần đạo cũng là con quỷ rượu, chủ nhân có rượu ngon như vậy, sao không tặng giùm một ly?
Gã hòa thượng áo đen bấy giờ mới quay đầu lại trừng mắt nhìn y một cái, sa sầm nét mặt hỏi :
- Ngươi là ai?
Cố đạo nhân nói :
- Bần đạo là Cố Trường Thanh!
Gã hòa thượng áo đen nói :
- Không phải ngươi là gã Cố đạo nhân ham cờ bạc như mạng sống, ham rượu như khát nước không?
Cố đạo nhân nói :
- Chính là bần đạo.
Gã hòa thượng áo đen ngẩng mặt cười lớn nói :
- Tốt, nếu là Cố đạo nhân, thì cho ngươi uống một ly.
Y vẫy tay ra hiệu, cô thiếu nữ để tóc mặc áo mỏng bèn đưa ly rượu lại.
Cố đạo nhân đưa bàn tay đón lấy, ực một hơi cạn sạch, thất thanh khen ngợi :
- Rượu ngon.
Gã hòa thượng áo đen sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói :
- Tuy là rượu ngon, ngươi chỉ xứng đáng uống một ly thôi.
Cố đạo nhân chẳng tức giận gì, y mỉm cười nói :
- Một ly cũng quá đã, đa tạ.
Vương Phi mặt mày đã biến hẳn đi, y bỗng lớn tiếng hỏi :
- Rượu này không lẽ ta không xứng đáng uống sao?
Gã hòa thượng áo đen nói :
- Ngươi là ai?
Vương Phi nói :
- Phích Lịch Hỏa Vương Phi ở Giang Nam.
Gã hòa thượng áo đen hỏi :
- Ngươi có biết ta là ai không?
Vương Phi cười nhạt nói :
- Tối đa cũng chỉ bất quá là Tăng Vương Thiết Thủy thôi, dù ngươi có giết ta, ta cũng muốn một ly rượu này đã.
Gã hòa thượng áo đen bỗng lại cười lớn nói :
- Tốt, chỉ có câu đó thôi, cũng đủ xứng đáng uống một ly.
Y quả nhiên là Tăng Vương Thiết Thủy, trừ Thiết Thủy ra, trên đời này còn có hòa thượng nào lại giống như vậy?
Cô thiếu nữ để tóc mặc áo mỏng lập tức đưa ly rượu lại.
Vương Phi ngẩng cổ uống một hơi cạn sạch, rồi cười nhạt nói :
- Thì ra, thứ rượu này cũng chẳng có gì là hay ho, y hệt như nước đường, uống một ly đã quá đủ.
Thiết Thủy ngẩng mặt cười lớn nói :
- Tốt, chỉ có câu này thôi, còn có thể uống được một ly nữa.
Vương Phi ngẩn mặt ra, y cũng cười lớn nói :
- Đã vậy, dù là nước đường, ta cũng cứ uống.
Cố đạo nhân thở ra, lẩm bẩm :
- Không ngờ tài lừa gạt uống rượu của ngươi còn giỏi hơn cả ta rồi.
Nghiêm Cửu bỗng nói :
- Đã vậy thì vị công tử này cũng đáng uống ba ly.
Thiết Thủy hỏi :
- Y dựa vào đâu mà đáng được uống?
Nghiêm Cửu hỏi :
- Ông không biết y là ai sao?
Thiết Thủy hỏi :
- Y là ai?
Nghiêm Cửu nói :
- Y chính là đại công tử của đại hiệp Trung Nguyên Đoàn Phi Hùng, họ Đoàn tên Ngọc.
Thiết Thủy lạnh lùng nói :
- Còn chưa xứng đáng.
Nghiêm Cửu nói :
- Y cũng là người hôm qua ở trên thuyền hoa, đánh rớt bốn tên đồ đệ của ông xuống nước!
Thiết Thủy biến sắc, mở miệng chất vấn :
- Sao ông đem y lại đây?
Nghiêm Cửu nói :
- Tôi không đem y lại đây, chính y đem tôi lại đây.
Thiết Thủy chau mày hỏi :
- Y đem ông lại đây?
Nghiêm Cửu nói :
- Y đem tôi lại đây tìm Hoa Dạ Lai.
Thiết Thủy tức giận nói :
- Con nữ tặc đó tại sao lại ở đây?
Nghiêm Cửu hỏi :
- Cô ta không ở đây?
Thiết Thủy nói :
- Dĩ nhiên là không ở đây?
Nghiêm Cửu nói :
- Tối qua cô ta cũng không lại đây?
Thiết Thủy nói :
- Có mỗ ở đây, làm sao nó dám lại?
Nghiêm Cửu thở ra, lấy khăn che miệng, ho khẽ mấy tiếng, quay mặt qua Đoàn Ngọc hỏi :
- Chú đã nghe nói gì chưa?
Đoàn Ngọc cười khổ nói :
- Nghe rồi.
Nghiêm Cửu lại thở ra thêm một tiếng nói :
- Chú đi đi.
Đoàn Ngọc còn chưa mở miệng ra, Thiết Thủy bỗng đứng bật dậy, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc, gằn giọng nói :
- Ngươi đã đến đây rồi, còn muốn đi sao?
Nghiêm Cửu nói :
- Y không hề muốn đi, tôi kêu y đi đấy.
Thiết Thủy hỏi :
- Ông vì lẽ gì muốn hắn đi?
Nghiêm Cửu nói :
- Bởi vì y là bạn của tôi.
Thiết Thủy nói :
- Hắn gạt ông, ông còn xem hắn là bạn bè sao?
Nghiêm Cửu nói :
- Không chừng không phải y gạt tôi, mà có người khác gạt y.
Thiết Thủy hỏi :
- Ông tin hắn sao?
Nghiêm Cửu nói :
- Y vốn là một gã thiếu niên thành thực, nhất định không nói dối ai.
Thiết Thủy trừng mắt nhìn lên nhìn xuống Đoàn Ngọc một hồi, rồi bỗng cười lớn nói :
- Tốt, thằng bé này được, lại đây uống rượu.
Đoàn Ngọc hỏi :
- Rượu này tôi cũng xứng đáng uống sao?
Thiết Thủy nói :
- Bất kể ngươi là hạng người thế nào, ngươi làm Nghiêm Cửu tin được ngươi, điều đó không dễ dàng tí nào.
Nghiêm Cửu mỉm cười nói :
- Điều đó đã xứng đáng được uống ba ly rồi.
Cô thiếu nữ để tóc mặc áo mỏng, lại khui thêm một bình nữa, rót đầy một ly đưa hai bàn tay trắng ngần ôm lấy ly rượu, gương mặt tươi cười như đóa hoa mùa xuân, dâng đến tận trước mặt Đoàn Ngọc.
Sắc xuân minh mỵ, gió xuân dịu dàng.
Cả một vườn hoa đang nở rộ diễm kiều.
Thiết Thủy tuy cuồng ngạo, tuy tham bôi hiếu sắc, nhưng xem ra cũng là một tay hảo hán.
Anh hùng tự ngàn xưa đến giờ, có mấy ai không là như vậy?
Đoàn Ngọc tuy là một người thẳng tính bộc trực, nhưng trước cái tình cái cảnh như thế này, y nhịn không nổi cũng muốn uống vài ly.
Ly bằng vàng, đựng đầy rượu màu đỏ tươi.
Đoàn Ngọc mỉm cười, đón lấy ly rượu.
Nụ cười của y bỗng ngưng đọng lại, hai bàn tay cũng cứng đờ ra.
Trong ly không phải đựng rượu, mà là máu!
Máu đỏ tươi!
Tinh một tiếng, ly rượu rớt xuống đất.
Máu tươi đổ ra ngoài.
Thiết Thủy tức giận hỏi :
- Rượu mời ngươi không uống, không lẽ ngươi muốn uống rượu phạt?
Đoàn Ngọc không mở miệng, y chỉ cúi đầu, nhìn vũng máu đỏ tươi đang lan dần ra bãi cỏ xanh mướt.
Nghiêm Cửu thay đổi sắc mặt nói :
- Đây không phải là rượu, là máu!
Thiết Thủy cũng biến hẳn sắc mặt, bỗng ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt giận dữ nhìn cô thiếu nữ mặc áo mỏng.
Thiếu nữ gương mặt đã nhợt nhạt không còn tí máu, cô la lên một tiếng, bình rượu cô mới khui đang cầm trên tay cũng rớt xuống đất.
Từ trong bình rượu chảy lan ra, cũng là máu.
Máu còn đang mới tươi, còn chưa kịp ngưng đọng.
Thiếu nữ thất thanh nói :
- Lúc nãy trong này rõ ràng còn là rượu, tại sao lại bỗng biến thành máu?
Cố đạo nhân biến sắc nói :
- Rượu biến thành máu, là điềm gỡ.
Vương Phi nói :
- Điềm gỡ? Không lẽ nơi đây sẽ có chuyện gì bất tường sắp xảy ra?
Thiết Thủy sa sầm nét mặt, nói từng tiếng một :
- Đúng vậy, nơi đây e chỉ có một người không chết không xong!
Vương Phi hỏi :
- Ai?
Thiết Thủy không trả lời, y chỉ chầm chậm ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén chầm chậm đi qua gương mặt mỗi người.
Ánh mắt này như một lưỡi đao, lưỡi đao giết người!
Thanh Long đao!
Lòng bàn tay của mỗi người đều bất giác rướm đầy mồ hôi lạnh.
Chính ngay lúc đó, trong bụi hoa bỗng có một người bước nhanh lại, lớn tiếng nói :
- Tìm được thuyền hoa của Hoa Dạ Lai rồi.
Người này đầu trọc, mặt rỗ, mày rậm mắt to, chính là gã hòa thượng bị Đoàn Ngọc đánh rớt xuống nước hôm qua.
Thiết Thủy nói :
- Thuyền hoa ở đâu?
Gã hòa thượng nói :
- Ở ngay mé trường đề bên này.
Y thuận tay chỉ về phía sau một cái, ngón tay của y hình như đang run rẩy không ngớt.
* * * * *
Ngoài trường đề.
Một chiếc thuyền hoa không người, đang lắc lư trong làn sóng xanh.
Cái mui màu xanh lục, lan can màu đỏ đậm, song cửa có vẽ hoa, bức mành trúc Tương Phi vén một nửa lên.
Người ngồi bên song nhỉ?
Xuân sắc đang nồng, dù thuyền trên hồ đang qua lại tấp nập, nhưng không một chiếc thuyền nào dám chèo lại gần chiếc thuyền hoa này.
Bao nhiêu du thuyền đều ngừng lại ở xa thật xa, người trên thuyền trố mắt ra nhìn chiếc thuyền hoa, ánh mắt lộ đầy vẻ kinh hoàng sợ hãi, phảng phất như đang xem chiếc thuyền này là một thứ thuyền ma, trên thuyền có đầy những tai họa, những điều bất tường.
Bỗng nhiên, một chiếc thuyền nhẹ xé nước chạy lại hướng chiếc thuyền hoa.
Thiết Thủy đang chống hai tay vào sườn, đứng bất động trơ trơ trước mũi thuyền, chiếc áo bào màu đen bay phần phật trong gió, cách thuyền hoa còn có tới bốn trượng, người y đã tung lên, xem ra trên mặt nước xanh bỗng có một đóa mây đen đang lướt qua, một hơi bốn trượng, người y đã hạ xuống nhẹ phiêu phiêu trên thuyền.
Những người trên các du thuyền nhịn không nổi cất tiếng hoan hô cả lên.
Trong tiếng hoan hô rầm rộ, Đoàn Ngọc cũng tung người nhảy qua theo.
Y không phải cố ý muốn biểu diễn tài năng.
Y chỉ bất quá nóng một chút muốn xem thử trên thuyền hoa đã xảy ra chuyện gì làm người ta sợ hãi.
Y đã thấy hết.
Vừa nhảy lên tới thuyền hoa, y đã lập tức thấy ngay.
Trong khoang thuyền trang trí rất thanh nhã, bốn bức tường đều có dán giấy trắng như tuyết, làm cho khoang thuyền xem ra như một cái động tuyết vậy.
Trên tường giấy trắng tinh như tuyết, hôm nay lại điểm thêm chuỗi hoa mai.
Hoa mai được vẽ bằng máu tươi.
Một người đang đứng dưới hoa mai, đầu gục xuống thấp, gương mặt hình như đã khô héo, thất khiếu đều có máu chảy ra và đông lại, một lưỡi đao cắm vào rành rành trên ngực, hình như bị người ta cắm cứng vào trong tường.
Thanh đao có tua màu hồng, gió từ song cửa thổi vào, ánh đao màu đỏ như máu lấp loáng qua lại trong gió.
Thiết Thủy rút đao ra.
Đao đã bị cắm cứng vào trong vách tường, y phải dùng sức, mới rút ra được.
Máu đã khô.
Máu còn chưa khô hẳn, còn có một giọt.
Giọt máu chầm chậm chảy từ mũi đao xuống, lưỡi đao lại sáng lên như làn thu thủy.
Thanh đao sáng làm sao.
Thiết Thủy nhìn chăm chú vào lưỡi đao, một hồi thật lâu, bỗng lớn tiếng khen một câu :
- Hảo đao!
Vương Phi cũng theo vào, cũng khen lên :
- Quả thật là một thanh đao tốt.
Thiết Thủy hỏi :
- Ngươi có nhận ra thanh đao này không?
Vương Phi lắc lắc đầu.
Thiết Thủy bỗng quay phắt người lại, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc, hỏi từng tiếng một :
- Còn ngươi? Ngươi có nhận ra thanh đao này không?
Đoàn Ngọc đã biến hẳn sắc mặt từ lâu.
Y đã sớm nhận ra được thanh đao này.
Thiết Thủy lạnh lùng nói :
- Dĩ nhiên là ngươi phải nhận ra, nếu ta nhìn không lầm, thanh đao này là Bích Ngọc Thất Tinh đao của nhà họ Đoàn!
Đây quả thật là Bích Ngọc Thất Tinh đao của nhà họ Đoàn! Cũng là thanh đao Đoàn Ngọc đã đánh mất trong khuê phòng của Hoa Dạ Lai.
Ngay kế lưỡi đao gần chỗ bén nhất, có khắc tiêu ký của họ Đoàn.
Ánh mắt của Thiết Thủy còn bén hơn cả lưỡi đao, y trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc hỏi :
- Ngươi có biết người này là ai không?
Đoàn Ngọc lắc lắc đầu.
Thật tình y không nhận ra người này.
Gương mặt của người này tuy đã khô héo, méo mó, nhưng còn thấy được lúc sinh tiền là một người thanh niên rất thanh tú, mặc y phục cũng rất giảng cứu.
Đao đã rút ra rồi, người y tuột chầm chậm theo bờ tường xuống, phảng phất như đang ngẩng mặt lên nhìn vào Đoàn Ngọc, cặp mắt lồi ra, đầy vẻ phẫn nộ oan ức không sao tả được.
Y chết thật quá thê thảm, không những vậy còn không nhắm mắt được.
Đoàn Ngọc bỗng suy đoán được người này là ai.
Không phải y nhìn từ mặt người này mà đoán ra được, y nhìn từ mặt Nghiêm Cửu.
Chỉ trong khoảng khắc đó, Nghiêm Cửu tựa như đã già đi mất mười tuổi, cả người ông ta đều mất cả sức lực.
Ông ta tựa người vào tường, phảng phất hình như cũng muốn ngã ầm ra.
Người thanh niên chết thảm dưới lưỡi đao kia, không phải là con của ông là Nghiêm Tiểu Vân sao?
Trái tim của Đoàn Ngọc đã chìm xuống.
Thiết Thủy trừng mắt nhìn y, nói :
- Ngươi đến Giang Nam, dĩ nhiên là lại Bảo Châu sơn trang cầu thân phải không?
Đoàn Ngọc chỉ còn nước thừa nhận.
Thiết Thủy nói :
- Vì vậy ngươi cho là chỉ cần giết y, là không còn ai tranh giành được với ngươi.
Đoàn Ngọc nói :
- Tôi... tôi ngay cả gặp còn chưa gặp y bao giờ.
Thiết Thủy nói :
- Giết người chỉ cần dùng đao, không cần dùng mắt.
Y rung thanh đao trong tay lên, gằn giọng nói :
- Thanh đao này có phải là của ngươi không?
Đoàn Ngọc nói :
- Phải, nhưng kẻ dùng thanh đao này giết người, không phải là tôi.
Thiết Thủy cười nhạt nói :
- Bích Ngọc Thất Tinh đao là bảo đao gia truyền nhà họ Đoàn, làm sao lại để lọt vào tay người khác?
Đoàn Ngọc nói :
- Đó là vì tôi...
Thiết Thủy nói :
- Dùng sức một mình ngươi, muốn giết y dĩ nhiên còn không dễ dàng được như vậy, Hoa Dạ Lai ắt hẳn là bang hung.
Đoàn Ngọc nói :
- Nhưng tối hôm qua...
Thiết Thủy nói :
- Tối hôm qua, có phải ngươi ở một chỗ với Hoa Dạ Lai?
Đoàn Ngọc cúi đầu xuống.
Y bỗng phát hiện ra mình đã lọt vào cái bẫy vô cùng ác độc của người ta, cái oan này dù có đem hết nước Tây hồ ra cũng rữa không sạch nổi.
Thiết Thủy đưa mắt qua Cố đạo nhân, trầm giọng nói :
- Rượu biến ra máu, đúng là điềm gỡ.
Cố đạo nhân thở ra một hơi thật dài nói :
- Đúng là điềm gỡ.
Thiết Thủy nói :
- Hiện tại, nơi đây có phải là có một người không chết không xong không?
Cố đạo nhân thở ra :
- Đúng vậy.
Thiết Thủy bỗng nhiên cũng thở ra một hơi dài nói :
- Ba tháng nay, người trong giang hồ đều nói Thiết Thủy giết người như cỏ, nào ai biết chết dưới lưỡi đao của ta đều là những người không hề bị oan uổng tí nào?
Y nhìn chăm chăm vào thanh đao trong tay, chầm chậm nói tiếp :
- Đây là thanh đao tốt, dùng thanh đao như thế này đi giết một tên gian đồ giảo hoạt, cũng là mô? chuyện khoan khoái, xem ra hôm nay ta lại phải đại khai sát giới nữa!
Đoàn Ngọc hình như còn chưa biết y đang muốn giết ai, cũng thở dài nói :
- Dùng thanh bảo đao đi giết gian đồ, quả thật là chuyện khoan khoái nhất đời người, chỉ tiếc là hiện tại chúng ta còn chưa biết hung thủ là ai.
Thiết Thủy ngẩn người ra hỏi :
- Ngươi còn chưa biết?
Đoàn Ngọc lắc lắc đầu nói :
- Hiện tại tuy còn chưa biết, nhưng lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, sẽ có ngày tìm ra được hắn.
Thiết Thủy nhìn y, ánh mắt lộ vẻ như đang nhìn một gã khờ.
Đoàn Ngọc nói :
- Tiền bối hiện tại xin trả lại giùm thanh đao này, đợi tìm được tên hung thủ, vãn bối nhất định sẽ dâng đao lên cho tiền bối dùng nó cắt đầu tên hung thủ, báo thù cho Nghiêm công tử.
Thiết Thủy nói :
- Ngươi muốn nói ta trả lại thanh đao này cho ngươi?
Đoàn Ngọc gật gật đầu nói :
- Chính như tiền bối đã nói, thanh đao này là vật gia truyền nhà vãn bối, phải lúc nào cũng đeo bên mình.
Thiết Thủy bỗng ngẩng mặt cười lớn nói :
- Tốt, ngươi muốn, thì lại đây lấy!
Ánh đao lóe lên, đã nhanh như điện xẹt chém tới vai Đoàn Ngọc.
Đây vốn là thanh đao tốt, người sử đao lại là tay cao thủ tuyệt đỉnh, nhát đao vừa vung ra, chỉ thấy hàn quang lóe lên, gió cuốn ào ào, ngay cả Cố đạo nhân đều nhịn không nổi muốn nổi da gà lên, một luồng sát khí ép tới mi mắt.
Đoàn Ngọc thất thanh hỏi :
- Tiền bối, sao ông giết tôi, ông giết lầm người rồi.
Đao nhanh, thân pháp của y còn nhanh hơn.
Chỉ nói có mấy tiếng, y đã tránh được bảy nhát đao.
Nhưng trong khoang thuyền không lớn lắm, khoảng trống cho y tránh né không được bao nhiêu, Nghiêm Cửu đang ở bên cạnh nếu xuất thủ, Đoàn Ngọc e rằng đã chết dưới lưỡi đao.
Nhưng không ngờ rằng, Nghiêm Cửu không hề xuất thủ. Ông ta vẫn còn đang dựa vào tường, đang si ngốc ở đó, tựa như đã hoàn toàn bị tê liệt.
Thiết Thủy xuất thủ càng lúc càng nhanh, nhân vật hùng tài mới quật khởi đã chấn động giang hồ này, quả nhiên có một thân võ công kinh thế hãi tục.
Thiếu Lâm tuy không sở trường đao pháp, nhưng thanh đao này sử ra trong tay y, oai lực không hề dưới tay danh gia đao pháp nào trong thiên hạ.
Hiện tại đao pháp của y đã biến hẳn, thi triển ra Loạn Phi Phong, thứ đao pháp bá đạo nhất, độc ác nhất trong các thứ đao pháp.
Chỉ trong khoảnh khắc, ánh đao đã phủ kín khoang thuyền, Đoàn Ngọc cơ hồ không còn chỗ nào để thoái lui.
Ngay cả Cố đạo nhân và Vương Phi cũng đều bị ép ra khỏi khoang thuyền.
Đoàn Ngọc không phải là không muốn lùi ra, khổ nổi bất cứ lùi về hướng nào, ánh đao cũng đều đã phong kín hết đường đi của y.
Tuy khinh công của y rất cao, ở trong này, làm sao còn thi triển gì được nữa?
Vương Phi đứng ngoài khoang nhìn vào, nhịn không nổi thở ra :
- Ta còn không tin được một thiếu niên thành thực như vậy, lại là hung thủ giết người.
Cố đạo nhân trầm ngâm một lúc, nói :
- Không chừng trước giờ y vẫn làm ra vẻ ngu ngốc, không lẽ ông nhìn không ra y rất có thể đang giả vờ?
Vương Phi lạnh lùng nói :
- Tôi chỉ nhìn ra được Thiết Thủy là tên tàn nhẫn hiếu sát thôi.
Cố đạo nhân nói :
- Sao?
Vương Phi nói :
- Y muốn giết Đoàn Ngọc, làm như không phải vì báo thù giùm cho Nghiêm Cửu, mà là vì chính y thích giết người.
Cố đạo nhân thở ra nói :
- Chỉ cần y giết ai đều không phải oan uổng...
Vương Phi ngắt lời y nói :
- Sao ông biết những người do y giết đều không phải oan uổng?
Cố đạo nhân nói :
- Sự thật rành rành ra đó.
Vương Phi hỏi :
- Sự thực gì? Thanh đao đấy à?
Cố đạo nhân nói :
- Ừ.
Vương Phi hỏi :
- Ông giết người rồi, có để đao của mình lại làm gì không?
Cố đạo nhân suy nghĩ một thoáng rồi nói :
- Thanh đao này hình như bị dính cứng trong đó, không chừng y đi vội quá, không kịp rút nó ra.
Vương Phi trầm ngâm một hồi :
- Ông nói y đáng giết?
Cố đạo nhân hỏi lại :
- Bất kể ra sao, đợi hỏi cho rõ ràng rồi giết cũng không muộn.
Cố đạo nhân hỏi :
- Không lẽ ông tính cứu y đó sao?
Vương Phi trầm mặc, một bàn tay đã thò vào trong cái túi để bên hông, trong túi chính là hỏa khí danh chấn thiên hạ của Phịch Lịch đường ở Giang Nam.
Cố đạo nhân đã kéo tay y lại, trầm giọng nói :
- Chuyện này quan hệ lớn lắm, tôi và ông không phải người trong cuộc, đừng nên vội vã nhúng tay vào.
Vương Phi còn chưa kịp mở miệng, bỗng nhiên, bình lên một tiếng lớn, cơ hồ muốn lật luôn cả chiếc thuyền, mọi người đều bị chấn động té nhào cả ra.
Đao quang vừa lóe lên, mấy chiếc du thuyền đã tụ lại chung quanh coi náo nhiệt, càng lúc càng đông.
Bỗng nhiên, từ trong một chiếc du thuyền lớn, có một gã thiếu niên mặc áo tím nhạt, tay cầm trường sào nhảy ra.
Y xem ra có vẻ yếu đuối, nhưng sức hai tay lại không nhỏ tí nào, cây trường sào chỉ điểm xuống mấy cái, chiếc thuyền đã xông lại như mũi tên, bình một cái, đụng mạnh vào bên hông trái của chiếc thuyền hoa.
Đoàn Ngọc vốn đang tránh né càng lúc càng chật vật, cái bàn dài trong tay vừa cầm lên gạt, bỗng ánh đao lóe lên, đã cụt đi còn cái chân.
Thiết Thủy bồi thêm ba nhát đao, nào ngờ thân thuyền bị đụng cho một cái, hạ bàn của y có vững đến đâu, lưỡi đao cũng bị lệch qua một bên.
Người của Đoàn Ngọc đã bị chấn động bay lên, ra khỏi vùng đao ảnh, bùm một tiếng, đã rớt xuống giữa hồ.
Chỉ thấy mặt hồ nước bắn tung tóe, người của y thì đã chìm sâu xuống hồ.
Thân thuyền còn đang lắc lư, Thiết Thủy la hét giận dữ chồm tới trước song cửa.
Gã thiếu niên mặc áo tím nhạt lấy thuyền lớn đụng vào, nhìn y nhoẻn miệng cười một cái, bỗng vung tay lên, phóng ra một đám hàn quang.
Thiết Thủy vung đao lên, ánh đao như bức tường, gạt những đám hàn quang ra ngoài.
Nhưng bấy giờ gã thiếu niên áo tím đã tung người lên, Ngư Ông Nhập Thủy, người cũng đã chìm sâu xuống hồ.
Trên hồ, sóng nước còn lăn tăn, người của y thì đã lặn hút dưới hồ, không còn thấy đâu.
Thiết Thủy quay người lại xông ra, chụp ngay lấy cổ áo của Cố đạo nhân giận dữ hỏi :
- Tên tiểu tử này từ đâu ra vậy?
Cố đạo nhân nói :
- Chắc là theo Đoàn Ngọc lại.
Thiết Thủy hỏi :
- Ngươi biết hắn là ai không?
Cố đạo nhân nói :
- Sớm muộn gì rồi cũng biết.
Thiết Thủy dậm chân một cái, hằn học nói :
- Đợi ngươi biết rồi, Đoàn Ngọc e là không biết đi đâu.
Cố đạo nhân hững hờ nói :
- Đại sư mà sợ y chạy đâu mất, xin cứ việc yên tâm...
Thiết Thủy giận dữ nói :
- Ta yên tâm cái gì?
Cố đạo nhân nói :
- Nhà họ Đoàn trước giờ ở Trung Nguyên, trên đất liền tuy là như rồng như hổ, xuống dưới nước chỉ sợ khó mà trồi đầu lên.
Y mỉm cười quay đầu lại, bỗng phát hiện ra, Vương Phi đang mở to mắt, nhìn y trừng trừng.
* * * * *
Gã thiếu niên mặc áo tím nhạt trên chiếc thuyền lớn là ai nhỉ? Bất cứ ai đều cũng nghĩ ra được, dĩ nhiên nhất định là Hoa Hoa Phong.
Một người đàn bà đã thích tìm mình gây phiền phức, ghen với mình, đấu võ mồm với mình, hạng người đàn bà ấy dĩ nhiên không ngu ngốc lắm.
Vì vậy đợi đến lúc mình gặp phải phiền phức, người đến cứu mình thường thường là cô ta.
Hoa Hoa Phong cũng nghĩ đến chuyện Đoàn Ngọc rất có thể là một người không biết bơi.
Còn cô thì trong nước, cô là con cá, một con cá có cặp mắt to. Nhưng cô không thấy Đoàn Ngọc đâu.
Đoàn Ngọc rõ ràng là nhảy xuống chỗ này, tại sao bây giờ lại không thấy đâu?
Không lẽ y chìm xuống đáy hồ tựa như một quả trùy?
Hoa Hoa Phong vừa tính thò đâu lên mặt nước đổi hơi, rồi lặn xuống đáy hồ tìm nữa, cô bỗng phát hiện có thứ gì lọt vào trong cổ áo.
Cô xoay ngược tay lại chụp, cái thứ đó từ trong tay cô tuột ra lại, thì ra là một con cá nhỏ.
Cô quay người lại, bèn thấy thêm một con cá lớn.
Con cá lớn này còn đưa tay ra hiệu cho cô.
Cá không có tay, người mới có tay.
Đoàn Ngọc có tay.
Nhưng hiện tại, xem ra y còn linh hoạt hơn cả cá, y vừa xoay người, đã lướt ra ngoài một khoảng xa lắc.
Hoa Hoa Phong cắn chặt răng ráng sức rượt theo, cô rượt theo không kịp.
Cô sinh trưởng ở Giang Nam, từ nhỏ đã thích vọc nước, vậy mà cô rượt theo không kịp con vịt khô này, thật cô không phục tí nào.
Từ đáy thuyền này qua đáy thuyền nọ, dưới nước xem ra như các tầng các tầng mái ngói.
Cô phảng phất như đang bay nhảy trên mái ngói, nhưng cái cảm giác này, lại khác hẳn với chuyện thi triển khinh công.
Ít ra là cô không đổi hơi thở được, rốt cuộc cô không phải là cá.
Đoàn Ngọc cũng không phải là cá, y bơi một hồi, bỗng lấy từ trong người ra hai ống sậy, một đầu ngậm trong miệng, đầu kia thò lên mặt nước hút hơi, còn thừa một ống, y đưa qua cho Hoa Hoa Phong.
Hoa Hoa Phong dùng cây sậy hít vào sâu một hơi, bấy giờ cô mới biết một người ở trên đời được tự do hô hấp, đã là một chuyện vô cùng may mắn, vô cùng khoan khoái, cũng đã nên biết đủ rồi mới phải.
Đời người có rất nhiều đạo lý, vốn phải chờ lúc mình thở không được rồi, mới hiểu ra.
Phong cảnh Tây hồ đẹp như tranh vẽ, đấy là chuyện ai ai cũng biết, nhưng còn dưới mặt hồ, không những không khác gì các hồ khác, thậm chí còn muốn khó coi hơn một chút.
Điều đó rất ít người biết.
Người biết được điều đó, tuy không phải là may mắn, mà là xui xẻo, nhưng có được kinh nghiệm đó cũng là chuyện hiếm có.
Trên đời này biết bao người đều du lịch trên Tây hồ, có mấy ai ở dưới mặt hồ lượn qua lượn lại!
Bọn họ bơi một hồi lại đổi hơi một lần, bên trên đáy thuyền càng lúc càng thưa, hiển nhiên đã đến chỗ hoang vắng hơn một chút.
Đoàn Ngọc bấy giờ mới búng người, trồi đầu lên mặt nước.
Hoa Hoa Phong lập tức cũng trồi lên theo, đưa cặp mắt to nhìn trừng trừng vào Đoàn Ngọc.
Đoàn Ngọc đang mỉm cười, hít thở mấy hơi thật dài, xem ra có vẻ khoan khoái lắm.
Hoa Hoa Phong cắn môi, nhịn không nổi hỏi :
- Anh còn cười được sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Người ta chỉ cần còn sống đó, là còn cười được, chỉ cần còn cười được, là nên cười thêm chút xíu nữa.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Tôi đang lấy làm lạ, sao anh còn chưa bị chết đuối?
Đoàn Ngọc nhìn cô, bỗng không mở miệng nữa.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Anh rõ ràng phải là con vịt khô ran, tại sao bỗng biết bơi vậy?
Nghe giọng nói của cô, hình như Đoàn Ngọc ít ra phải bị uống nước nhừ tử một hồi, để cô lại cứu mạng mới phải. Đoàn Ngọc không cho cô cơ hội biểu diễn tài năng, vì vậy cô dĩ nhiên phải tức giận.
Đoàn Ngọc vẫn cứ nhìn cô không nói gì.
Hoa Hoa Phong lớn tiếng hỏi :
- Anh nhìn lom lom vào tôi làm gì vậy? Mặt tôi có hoa có cỏ gì sao?
Đoàn Ngọc bật cười nói :
- Tôi chỉ bất quá bỗng cảm thấy cô nên ở dưới nước hoài thì hơn.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi hỏi :
- Tại sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Bởi vì cô ở dưới nước khả ái hơn nhiều.
Y biết Hoa Hoa Phong không hiểu, do đó lại giải thích thêm :
- Cô ở dưới nước cặp mắt vẫn còn to, nhưng không mở miệng ra được.
Không chừng đấy chính là chỗ sung sướng của cá đực so với đàn ông... cá cái có mở miệng ra, cũng chỉ bất quá để thở, không phải để nói.
Vì vậy Đoàn Ngọc lại lặn xuống nước.
Y biết Hoa Hoa Phong nhất định không chịu buông tha cho y, ở dưới nước đại khái an toàn hơn chút đỉnh.
Hiện tại bất cứ Hoa Hoa Phong nói gì, y cũng không nghe được. Chỉ tiếc là y vẫn không phải là cá, sớm muộn gì y cũng phải trồi đầu lên.
Hoa Hoa Phong đang cắn môi, đứng chờ trên đó.
Chờ cả nửa ngày, vẫn còn chưa thấy y trồi đầu lên.
- Tên tiểu tử này không lẽ bị trật gân, lên không được sao?
Hoa Hoa Phong vốn là người nóng tính, cô nhịn không nổi lại chúi đầu xuống nước, lần này cô tìm ra Đoàn Ngọc ngay.
Y đang lấy sức kéo một đám bùn đất cỏ cây từ dưới đáy hồ lên.
Hiện tại nếu ở trên mặt nước, Hoa Hoa Phong dĩ nhiên sẽ không để lỡ cơ hội, “người điên”, “kẻ khùng”, những thứ biệt danh đó gọi ra một hơi cho y nghe.
May mà nơi đây là dưới nước, vì vậy cô chỉ còn nước trơ mắt nhìn. Cô bỗng phát hiện ra, y đang kéo không phải là đám cỏ, mà là một cái rương.
Trên rương có cây cỏ bùn đất bây giờ đã rớt lại xuống nước. Cái rương xem ra còn rất mới, chất liệu cũng rất tốt, trên mặt còn có niền bằng đồng, đồng còn rất bóng loáng, hiển nhiên mới bị chìm trong nước không bao lâu.
Bất cứ ai cũng nhìn ra được, những cái rương như thế này nhất định không thể có y phục gối mền rách nát gì trong đó.
Một cái rương như vậy, tại sao lại chìm dưới đáy hồ nhỉ ? Tại sao không có ai lại tìm?
Hoa Hoa Phong lập tức cũng giúp Đoàn Ngọc kéo.
Cô vốn đã là người rất hiếu kỳ, gặp phải chuyện thế này, dĩ nhiên cô không thể bỏ qua.
Trong cái rương có đựng những gì? Có phải là chứa đựng một bí mật rất lớn lao?
Nếu có người không để cho cô mở ra xem thử, cô không liều mạng với người đó mới là chuyện lạ.
* * * * *
Nơi đây cũng gần bờ hồ lắm, không mất bao lâu, bọn họ đã đem được rương lên bờ.
Hoa Hoa Phong bấy giờ mới thở phào một hơi, nói :
- Cái rương này thật là nặng.
Đoàn Ngọc nói :
- Quả thật không nhẹ lắm.
Hoa Hoa Phong nói :
- Do đó, cái rương này nhất định không phải là trống lỗng.
Đoàn Ngọc gật gật đầu.
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh đoán xem trong đó có đựng gì?
Đoàn Ngọc cười nói :
- Tôi chẳng có thiên lý nhãn, cũng không phải Gia Cát Lượng.
Hoa Hoa Phong chớp mắt nói :
- Vậy thì tại sao anh không thử mở ra xem đi?
Đoàn Ngọc nói :
- Gấp làm gì. Cái rương này có biết chạy đi đâu mà sợ.
Nhưng Hoa Hoa Phong đã nóng mặt nói :
- Anh còn chờ gì nữa?
Đoàn Ngọc cười cười nói :
- Ít ra cũng phải chờ chúng ta đi kiếm nơi nào thay y phục trước đã.
Y còn chưa nói hết câu, Hoa Hoa Phong đã đỏ mặt lên.
Cô rốt cuộc đã thấy mình đang thế nào.
Một người đàn bà nếu chỉ mặc trên người có bộ y phục rất mỏng manh, bộ y phục đó lại đang ướt nữa, thì mô dạng cô ra sao, thật tình là không thích hợp cho đàn ông nhìn lắm.
Hiện tại Đoàn Ngọc lại cứ nhìn cô, nhìn cái chỗ y không nên nhìn nhất.
Cái ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô, là mau mau nhảy xuống nước, ý nghĩ kế tiếp chỉ bất quá là nghĩ nghĩ thôi.
Toàn thân của cô làm như bị nhìn cho mềm cả ra, tối đa chỉ có thể núp về phía sau cái rương, mặt đỏ lên, miệng thì mắng nhỏ :
- Cái cặp mắt gian tặc của anh sao không chịu đi nhìn chỗ nào tốt tốt một chút!
Nơi đây là một chỗ thật tốt.
Ngay cả Đoàn Ngọc cũng không ngờ được, ở một nơi hoang sơ như thế này, lại có một chỗ tốt như vậy.
Nơi đây cũng có một căn nhà thật tinh trí, cơ hồ cũng giống như cái nơi Hoa Dạ Lai đem y lại.
Nơi này lại là chỗ Hoa Hoa Phong đưa y lại. Đàn bà hình như có biện pháp hơn đàn ông sao đó.
Hiện tại Hoa Hoa Phong đang ở bên trong thay đồ.
Hoa Hoa Phong còn chưa bắt đầu thay y phục.
Đồ ướt cô đã cởi hết ra, nhưng cô còn đang si người đứng ở đó, si người ra như kẻ ngốc.
Phía trước có một cái gương bằng đồng trang điểm rất lớn, cô đứng trước gương, nhìn vào người mình.
Cô không còn là một đứa bé.
Ngực của cô đã nhô cao, eo của cô rất nhỏ, hai cái đùi dài mà thẳng, nước da cô trắng nõn nà trơn láng còn hơn là lụa. Chính ngay cả cô, cô cũng khó mà tìm trên người mình một chỗ tỳ vết nào, chính ngay cả cô lúc nhìn chính cô trong gương cũng có lúc rung động cả lên.
Đoàn Ngọc mà nhìn thấy, trong lòng y sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?
Bàn tay của Hoa Hoa Phong nhẹ nhàng, chầm chậm, vuốt nhẹ từ trên ngực xuống dưới...
Cửa sổ đã đóng chặt, bức màn đã kéo xuống.
Cô bỗng cảm thấy toàn thân đều nóng cả lên.
Cô cấm mình không được nghĩ tiếp, cấm bàn tay mình không được động đậy.
Năm nay cô chỉ mới mười bảy tuổi.
Mười bảy tuổi, không phải chính là cái tuổi thần kỳ nhất, kỳ diệu nhất trong một đời người sao?
Hoa Hoa Phong rốt cuộc đã mặc y phục vào, bước ra khỏi phòng. Cô thay bộ đồ dài màu xanh lục, cắt xén vừa bó vào thân một chút, vừa đủ làm cho thân hình của một cô gái mười bảy tuổi mới lớn lên trông càng thêm đẹp.
Đấy là cái kiểu tân thời nhất của các cô thiếu nữ thời bấy giờ.
Nước da của cô vốn đã mịn màng rồi, bây giờ cô lại thoa thêm một lớp phấn thật mỏng.
Dĩ nhiên cô trông còn đẹp hơn lúc nãy nhiều lắm, cũng đẹp hơn xa lúc cô cải dạng nam trang.
Cô làm dáng vốn đặc biệt cho Đoàn Ngọc thấy... Ai nói đàn bà thích trang điểm cho mình? Người nói câu đó, nhất định còn chưa hiểu đàn bà cho lắm.
Thật ra, các cô bé trang điểm vào, nhất định là để cho người con trai các cô yêu mến nhìn vào.
Chỉ tiếc là Đoàn Ngọc hiện tại ngược lại chẳng nhìn vào cô, y đang nhìn vào cái rương.
Cái rương làm bằng gỗ thượng hạng, niền bằng đồng, cái khóa cũng làm bằng đồng.
Cái rương rất kiên cố, cái khóa cũng rất chắc, bất cứ ai muốn mở rương ra xem, đều không phải dễ làm được.
Đoàn Ngọc suy nghĩ một lúc, miệng lẩm bẩm :
- Trước giờ cô đã thấy qua loại rương này bao giờ chưa?
Hoa Hoa Phong nói :
- Chưa.
Đoàn Ngọc nói :
- Tôi có thấy qua, loại rương này thông thường kẻ phú quý dùng để đựng đồ lụa là tranh vẽ bức thiệp, đồ trang sức, châu báu.
Hoa Hoa Phong nói :
- Sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Vì vậy cái loại rương này thông thường được canh giữ rất cẩn thận, tại sao lại lọt xuống đáy hồ?
Hoa Hoa Phong bỗng cười nhạt nói :
- Không chừng trong rương này chỉ bất quá có một thây người, anh ít ít đi cái chuyện mơ mộng ham tiền của anh.
Cô đã đi qua đi lại trước mặt Đoàn Ngọc hai lần rồi, Đoàn Ngọc còn chưa ngẩng đầu lên nhìn cô lần nào.
Thật tình cô đã thấy nổi nóng lên quá rồi.
Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi, rồi lại cười nói :
- Đúng vậy, trong rương không chừng có đựng một người trong đó thật, nhưng là một người sống, không phải là chết.
Hoa Hoa Phong cười nhạt nói :
- Anh còn đang mơ mộng chuyện gì nữa?
Đoàn Ngọc lại nói tiếp :
- Lúc trước tôi có nghe kể một chuyện cố sự rất thú vị...
Y bỗng câm miệng lại, không nói gì nữa.
Nếu y còn tiếp tục nói, không chừng Hoa Hoa Phong chẳng thèm nghe thêm, ít ra là làm bộ không nghe.
Nhưng hiện tại y không nói gì nữa, Hoa Hoa Phong ngược lại nhịn không nổi nữa hỏi :
- Chuyện cố sự gì?
Đoàn Ngọc nói :
- Đó cũng là chuyện có liên quan đến một cái rương.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Cái rương ra làm sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Cũng không khác cái rương này bao nhiêu.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi lớn tiếng nói :
- Anh muốn nói gì mau mau nói ra đi.
Đoàn Ngọc bấy giờ mới cười cười nói :
- Nghe nói, trước đây có một người thợ săn trẻ tuổi, rất thông minh và cũng rất dũng cảm, có hôm y bẫy được một con gấu, bèn hợp sức với đồng bạn trói con gấu lại chuẩn bị đem về, nào ngờ nửa đường lại gặp phải một cái rương nằm trên bãi cỏ.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Giống cái rương này đây?
Đoàn Ngọc nói :
- Còn lớn hơn cả cái rương này, dĩ nhiên y lấy làm lạ lắm, cái rương như vậy, sao lại rớt ra giữa bãi cỏ hoang thế này vậy.
Hoa Hoa Phong nói :
- Do đó, y bèn tính mở cái rương ra xem thử.
Đoàn Ngọc nói :
- Đúng vậy.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Trong cái rương có gì vậy?
Đoàn Ngọc cười cười nói :
- Có một người con gái, rất trẻ tuổi, rất xinh đẹp.
Hoa Hoa Phong cười nhạt, lắc đầu nói :
- Tôi không tin, cô gái nào lại chui vào trong rương?
Đoàn Ngọc nói :
- Gã thợ săn cũng rất kỳ quái, vì vậy đợi cái vị cô nương đó tỉnh lại, bèn lập tức hỏi cô.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Cô ta nói sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Thì ra cô ta vốn là cô gái cưng của một nhà phú hộ, nhà cô bị cường đạo cướp sạch, cả nhà đều bị thảm tử.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Làm sao cô thoát khỏi miệng cọp vậy?
Đoàn Ngọc nói :
- Cô không hề thoát khỏi miệng cọp, bọn cường đạo đó có hai người cầm đầu, là hai gã hòa thượng, hai gã hòa thượng này đều phải lòng sắc đẹp của cô, bèn bỏ cô vào trong rương, chuẩn bị đem về.
Hoa Hoa Phong nói :
- Nếu bọn họ đã có ý đồ đen tối, tại sao còn vứt cái rương ở dọc đường?
Đoàn Ngọc nói :
- Nơi đó vốn rất hoang vắng, bọn họ vì muốn tránh tai mắt người lạ, mới giấu cái rương ở đó. Hai gã hòa thượng khiêng một cái rương lớn đi đường, không khỏi bị người ta nghi ngờ chú ý.
Hoa Hoa Phong nói :
- Bọn họ vốn không ngờ rằng có kẻ đi qua nơi vắng vẻ này?
Đoàn Ngọc gật gật đầu.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Rồi sau sao nữa?
Đoàn Ngọc nói :
- Gã thợ săn nghe câu chuyện của cái vị thiên kim tiểu thơ này dĩ nhiên rất đồng tình với cô, cứu cô ra khỏi rương, nhưng lại bỏ con gấu lớn vào trong rương.
Y mỉm cười, nói tiếp :
- Tôi nói rồi, cái rương đó còn lớn hơn cái rương này nữa.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi nhìn nhìn cái rương trước mặt nói :
- Cái rương này cũng không nhỏ.
Đoàn Ngọc nói :
- Quả là không nhỏ, nếu muốn giấu một người trong đó, cũng không phải là chuyện gì khó khăn.
Hoa Hoa Phong nói :
- Chuyện cố sự của anh còn chưa kể xong.
Đoàn Ngọc nói :
- Về sau, cái vị thiên kim tiểu thơ ấy vì cảm kích cái ơn cứu mệnh của gã thợ săn trẻ tuổi, bèn lấy anh ta làm chồng.
Hoa Hoa Phong cười nhạt nói :
- Không chừng là vậy. Bất quá chỉ vì cô ta không còn nơi nào nương tựa, đành phải lấy y thôi.
Đoàn Ngọc cười nói :
- Không chừng là vậy thật, tôi chỉ biết cô ta lấy y thật.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Còn hai gã hòa thượng?
Đoàn Ngọc nói :
- Bọn họ về sau cũng không lại xem hai gã hòa thượng ra sao, chỉ bất quá nghe nói trong thành có xảy ra một chuyện quái lạ.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Chuyện gì quái lạ?
Đoàn Ngọc nói :
- Hôm đó khách sạn lớn nhất trong thành có hai người mặc áo quần mới, đội mũ mới lại tá túc, còn có đem theo cái rương thật lớn.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Có phải là cái rương đó?
Đoàn Ngọc không trả lời vào câu hỏi, y lại tiếp tục :
- Bọn họ mướn một cái phòng lớn nhất, còn đòi rất nhiều rượu thịt, rồi đóng cửa phòng lại, dặn đi dặn lại tiểu nhị trong khách sạn, bất kể nghe thấy tiếng động gì cũng đều không được lại quấy nhiễu bọn họ.
Hoa Hoa Phong hằn học nói :
- Hai gã hòa thượng gian tặc, thật không phải là thứ tốt lành.
Đoàn Ngọc nói :
- Về sau tiểu nhị quả nhiên nghe trong phòng bọn họ vọng ra tiếng động thật kỳ quái, tuy không dám lại hỏi, nhưng cũng nhịn không nổi muốn lại ngoài cửa nhìn xem động tĩnh ra sao.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Y thấy gì?
Đoàn Ngọc nói :
- Y chờ không bao lâu, bèn thấy một con gấu lớn xông ra khỏi phòng, khóe miệng còn có đầy vết máu tươi, đợi con gấu chạy ra xong rồi, y mới dám vào trong phòng xem xét.
Y thở ra một hơi, rồi nói tiếp :
- Trong phòng dĩ nhiên là bị đập nát tung tóe loạn xạ, không những vậy còn có hai gã hòa thượng nằm chết ở đó, trên mặt còn lộ vẻ kinh hoàng sợ hãi không sao nói được.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi cười nói :
- Bọn họ dĩ nhiên là nằm mộng cũng không ngờ được rằng trong rương đó, người đẹp đã biến thành một con gấu lớn.
Đoàn Ngọc cười nói :
- Người khác dĩ nhiên càng không ngờ được tại sao bọn họ lại đem giấu con gấu lớn đó vào trong rương, vì vậy chuyện này trước giờ vẫn là một nghi án, chỉ có vợ chồng gã thợ săn mới biết được trong đó bí mật ra thế nào.
Y cười cười rồi nói tiếp :
- Bọn họ vẫn còn giữ kín bí mật ấy, vẫn còn sống hạnh phúc cho đến lúc bạc đầu, không những vậy, còn sống rất giàu có, bởi vì những của cải bọn hòa thượng đó cướp được, đều giấu trong rương.
Hoa Hoa Phong lộ vẻ sung sướng trên mặt, cô mỉm cười nói :
- Chuyện cố sự này thú vị lắm.
Đoàn Ngọc cười cười nói :
- Vì vậy đến bây giờ tôi vẫn còn chưa quên.
Hoa Hoa Phong dùng đuôi mắt liếc y, hỏi :
- Có phải anh rất hâm mộ anh chàng thợ săn trẻ tuổi ấy?
Đoàn Ngọc thở ra nói :
- Chuyện như vậy, còn có ai không hâm mộ được?
Hoa Hoa Phong đã vênh mặt lên, lạnh lùng nói :
- Vì vậy hiện tại anh đang hy vọng trong rương, tốt nhất là có một vị đại mỹ nhân nằm sờ sờ trong đó.
Đoàn Ngọc mỉm cười, cười rất khoan khoái.
Hoa Hoa Phong trừng mắt nhìn y, cười nhạt nói :
- Nhưng sao anh biết được, trong đấy không chừng lại là con gấu ăn thịt người?
Đoàn Ngọc cười nói :
- Kẻ ác mới bị ác báo như vậy, lúc trước người ta nói chuyện cố sự này cho tôi nghe, là có ý muốn cho tôi đừng làm chuyện xấu.
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh chưa làm chuyện gì xấu bao giờ sao?
Đoàn Ngọc gật gật đầu, mỉm cười nói :
- Vì vậy trong rương này, nhất định không phải là con gấu lớn.
Hoa Hoa Phong nói :
- Cũng nhất định không phải là một vị đại mỹ nhân.
Đoàn Ngọc cố ý hỏi :
- Tại sao?
Hoa Hoa Phong lạnh lùng nói :
- Trên đời này vốn không có chuyện gì như vậy cả. Chuyện này là do anh đặt ra, bởi vì anh nếm phải khổ đau do hòa thượng gây nên, vì vậy anh bèn nói cường đạo là hòa thượng.
Đoàn Ngọc nghiêm mặt nói :
- Cô lầm rồi, chuyện này không giả đâu, trong Tây Dương Tạp Trở bút ký của Đoan Thành Thức, có ghi chép chuyện này. Làm thiện sẽ được báo thiện, làm ác sẽ bị báo ác, câu nói ấy cũng không giả. Vì vậy một người sống trên đời, tốt nhất là đừng nên làm chuyện xấu.
Hoa Hoa Phong trừng mắt nhìn y một cái, nhịn không nổi cười nói :
- Bất kể anh nói sao, tôi vẫn không tin có người bị giấu ở trong rương...
Cô nói còn chưa hết câu, bởi vì trong rương bỗng phát ra một thứ tiếng động thật kỳ quái, làm như có người trong rương thật, đang rên rỉ!
Trong rương rõ ràng có người thật.
Không những vậy, còn là một người còn sống.
Hoa Hoa Phong mở tròn mắt nhìn cái rương, làm như ban ngày bỗng gặp phải quỷ sống vậy.
Đoàn Ngọc cũng rất kinh ngạc.
Dù y tin rằng trên đời này có chuyện như vậy thật, nhưng y không ngờ rằng chuyện đó lại xảy đến cho mình.
Một hồi thật lâu, tiếng rên rỉ vẫn còn chưa ngừng lại.
Hoa Hoa Phong bỗng nói :
- Cái rương này là của anh đem lại đây.
Đoàn Ngọc chỉ còn nước gật gật đầu.
Hoa Hoa Phong nói :
- Vì vậy anh phải lại mở nó ra.
Đoàn Ngọc thở ra, y cười khổ nói :
- Dĩ nhiên là tôi không thể vứt nó xuống lại dưới nước.
Hoa Hoa Phong nói :
- Hiện tại sao anh còn chưa động thủ cho rồi?
Đoàn Ngọc chau mày nói :
- Cái khóa này lớn quá, không biết tôi có phá nó ra được không, còn không biết chắc được.
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh nhất định là phá được, tôi biết công phu bàn tay anh rất khá mà.
Đoàn Ngọc hỏi :
- Còn cô? Hiển nhiên cô muốn xem, tại sao không tự mình lại động thủ?
Hoa Hoa Phong nói :
- Tôi không được, tôi là con gái.
Hình như đến bây giờ cô mới sực nhớ ra mình là con gái.
Đàn bà nếu không muốn làm chuyện gì, thông thường sẽ nghĩ ra cách nào đó thật nhanh chóng.
Cách đó tấu xảo cũng chính là điều đàn ông không cách nào phủ nhận được. Vì vậy Đoàn Ngọc chỉ còn nước tự mình động thủ mở cái rương ra.
Hoa Hoa Phong thì đã quay lưng lại.
Không những cô không chịu giúp đỡ, ngay cả nhìn cũng không chịu nhìn, làm như sợ rằng trong rương sẽ có con quỷ sống sắp nhảy ra vậy.
Tinh lên một tiếng, Đoàn Ngọc rốt cuộc đã bẻ gãy ổ khóa mở cái rương ra.
Hoa Hoa Phong đợi cả nửa ngày, còn chưa nghe động tĩnh gì, cô nhịn không nổi mở miệng hỏi :
- Trong rương có người thật sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Ừm.
Hoa Hoa Phong nói :
- Còn sống không?
Đoàn Ngọc nói :
- Ừm.
Hoa Hoa Phong cắn môi hỏi :
- Là người già hay là còn trẻ?
Đoàn Ngọc nói :
- Còn trẻ.
Hoa Hoa Phong lại cắn môi cả nửa ngày, rốt cuộc nhịn không nổi bèn hỏi tiếp :
- Đàn ông hay đàn bà?
Đoàn Ngọc nói :
- Đàn ông.
Hoa Hoa Phong bấy giờ mới thở phào một hơi, khóe miệng cũng đượm một nụ cười.
Cô thà trong rương có con gấu lớn, cũng không hy vọng đó là một người đàn bà.
Có người nói, đàn bà chán ghét nhất là rắn.
Cũng có người nói, đàn bà chán ghét nhất là chuột.
Thật ra động vật người đàn bà chán ghét nhất là gì nhỉ ? Đàn bà!
Động vật người đàn bà chán ghét nhất, không chừng chính là đàn bà.
Một người đàn bà rất có thể trở thành tình địch của tô ta, nhất là một người đàn bà còn đẹp hơn cô ta.
Người trong rương này không những rất trẻ tuổi, mà còn rất thanh tú, chỉ bất quá gương mặt của y trắng bệch muốn sợ luôn, trên người chỉ mặc có chiếc áo lót, vì vậy xem ra mô dạng có vẻ bê bối lắm.
Nãy giờ y vẫn tiếp tục rên rỉ nho nhỏ, cặp mắt thì vẫn nhắm chặt lại, còn chưa tỉnh táo.
Hoa Hoa Phong vừa quay người lại, lập tức ngửi thấy mùi rượu, nhịn không nổi chau mày lại nói :
- Thì ra người này cũng là một con quỷ rượu.
Đoàn Ngọc nói :
- Chỉ bất quá rượu trong bụng y, nhất định không nhiều bằng trên y phục của y.
Trên người y đang mặc là một bộ đồ lót ngắn tay, chất liệu rất tốt, quả nhiên đều thấm đầy những rượu.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Nếu y chưa uống say, tại sao còn chưa tỉnh lại?
Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi nói :
- Người này xem ra hình như trúng phải một loại mê hồn hương, không những vậy, phân lượng còn không nhẹ tí nào.
Hoa Hoa Phong nói :
- Ý anh nói là, y bị người ta thuốc mê xong, bèn bỏ vào trong rương?
Đoàn Ngọc nói :
- Bất cứ ai còn tỉnh táo, chắc chắn là không tình nguyện chui vào trong rương làm gì.
Hoa Hoa Phong nhìn gương mặt thanh tú trắng bệch của y, bỗng cười cười nói :
- Không biết người bỏ y vào trong rương đó, có phải là hai ba cô?
Đoàn Ngọc chớp mắt nói :
- Không biết hiện tại có phải y đã không còn nơi nào để nương tựa, chi bằng cô lấy y làm chồng cũng không sao.
Hoa Hoa Phong lập tức sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói :
- Cám ơn anh, đấy thật là một ý kiến hay, cũng nhờ anh mà nghĩ được ra vậy.
Đoàn Ngọc cũng bật cười và hình như cũng thở phào một hơi.
Hoa Hoa Phong trừng mắt nhìn y, cười nhạt rồi lại nói :
- Không lẽ anh sợ tôi tìm không ra một người lấy làm chồng thật sao?
Đoàn Ngọc cười nói :
- Không lẽ chỉ cho cô chọc tôi, không được cho tôi chọc cô sao?
Hoa Hoa Phong nói :
- Không cho.
Đoàn Ngọc thở ra nói :
- Thật ra tên tiểu tử này xem cũng không tệ tí nào, vị tất đã không xứng đôi với cô.
Hoa Hoa Phong cũng thở ra nói :
- Chỉ tiếc là người này cũng có cái tật như anh vậy.
Đoàn Ngọc hỏi :
- Tật gì?
Hoa Hoa Phong nói :
- Tật si ngốc.
Cô ôm miệng cười, rồi nói tiếp :
- Nếu một người không có cái bệnh si ngốc, thì sao lại bị người ta bỏ vào rương được!
Đoàn Ngọc cũng thở ra một hơi, lần này y thở ra thật.
Hiện tại y quả thật có cảm giác như vậy, cảm thấy chính mình cũng bị người ta bỏ vào trong rương, không những vậy còn sắp chìm xuống nước ngay bây giờ.
Khổ não nhất là, cho đến bây giờ, y còn chưa biết mình bị người ta bỏ vào rương bằng cách nào.
Hoa Hoa Phong đảo quanh ánh mắt, cô lại hỏi :
- Anh nghĩ xem y làm sao bị người ta bỏ vào trong rương?
Đoàn Ngọc than thở một hồi, lắc lắc đầu.
Hoa Hoa Phong nói :
- Không biết có phải y cũng giống như anh, người khác nói gì, y cũng đều tin cả.
Đoàn Ngọc chỉ còn nước cười khổ.
Hoa Hoa Phong lại nói tiếp :
- Xem ra đây nhất định là có người giết người cướp của gì đây.
Đoàn Ngọc nói :
- Sao?
Hoa Hoa Phong nghiêm mặt nói :
- Trước tiên giết người cướp của, sau đó là hủy diệt tung tích. Xem ra người này quả thật là con nhà giàu, bộ đồ lót y mặc trên người, không phải là thứ người bình thường có thể có được.
Hoa Hoa Phong lại nói tiếp :
- Không ngờ trên Tây hồ còn có cường đạo, đợi người nay tỉnh lại, chúng ta phải hỏi thử y xem, bọn cường đạo ấy ở đây.
Cô không hề phải đợi lâu, người này lập tức đã tỉnh lại.
Y thấy mình bỗng đang ở một nơi xa lạ, dĩ nhiên cảm thấy rất kinh ngạc.
Nhưng y trấn tĩnh lại được ngay.
Nếu là người khác, trong hoàn cảnh này, vừa tỉnh lại nhất định sẽ có nhiều chuyện để hỏi bọn Đoàn Ngọc.
Nhưng y thì ngay cả một câu cũng không mở miệng ra hỏi, thậm chí ngay cả tiếng “cám ơn” cũng không buồn thốt.
Người ta cứu mạng y, y ngược lại cho rằng người ta nhiều chuyện.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi hỏi y :
- Anh có biết tại sao anh lại ở nơi đây không?
Người này nhìn cô một thoáng, lắc nhẹ đầu.
Hoa Hoa Phong nói :
- Đấy là anh được chúng tôi cứu anh từ trong một cái rương ra. Cái rương này vốn đã chìm dưới đáy hồ.
Nếu đổi lấy người khác, nghe thấy mình vừa ở trong rương ra, dĩ nhiên phải giật cả mình lên.
Nhưng người này ngay cả chớp mắt cũng không thấy chớp một cái.
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh làm sao mà bị bỏ vào trong rương vậy? Có phải có người hại anh không?
Người này vẫn còn ngậm miệng, ánh mắt thì đã đưa qua hướng Đoàn Ngọc.
Hoa Hoa Phong nói :
- Cái người anh đang nhìn đó, họ Đoàn, tên là Đoàn Ngọc, là một người rất có bản lãnh, nếu anh nói cho y biết ai hại anh, nhất định y sẽ giúp anh hả giận ngay.
Người này không những câm miệng lại, ngay cả mắt cũng nhắm lại luôn.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi lớn tiếng nói :
- Không lẽ anh là một người câm sao?
Người này xem ra không những là người câm, mà còn là một người điếc.
Hoa Hoa Phong thở ra nhìn Đoàn Ngọc, cô cười khổ nói :
- Chúng ta lầm rồi.
Đoàn Ngọc hỏi :
- Lầm chuyện gì?
Hoa Hoa Phong nói :
- Xem ra người này hình như tự mình nguyện ý cho người ta bỏ vào trong rương, chúng ta còn nhiều chuyện đem cứu y ra làm gì?
Đoàn Ngọc cười cười nói :
- Nếu tôi vừa ở trong rương thoát ra, tôi cũng không có tâm tình đâu mà nói chuyện.
Hoa Hoa Phong nói :
- Nhưng nếu y chẳng nói gì cả, làm sao chúng ta có thể giúp y trả thù cho được?
Đoàn Ngọc nói :
- Có những hạng người nếu muốn tìm người khác thanh toán, y sẽ tự mình đi, không muốn nhờ người khác giúp đỡ.
Hoa Hoa Phong cười nhạt nói :
- Tôi biết có rất nhiều đàn ông đều có cái tính khí thối tha đó.
Người này bỗng mở mắt ra nhìn Đoàn Ngọc một cái, rốt cuộc nói ra ba tiếng :
- Cám ơn anh!
Đến bây giờ y mới nói ba tiếng này, hình như không phải vì Đoàn Ngọc cứu mạng y, mà vì Đoàn Ngọc đã nói đúng ý nghĩ trong lòng y.
Y nói xong ba tiếng đó, lập tức đứng thẳng người dậy.
Hoa Hoa Phong chau mày hỏi :
- Anh tính đi bây giờ sao?
Người này gật gật đầu, vừa mới bước một bước, gương mặt bỗng lộ vẻ đau đớn kịch liệt, làm như bỗng nhiên bị một cây kim nhọn đâm vào một cái.
Sau đó người của y ngã ầm xuống.
Đoàn Ngọc bấy giờ mới phát hiện ra, phía sau vai của y có một vết máu.
Hoa Hoa Phong thất thanh nói :
- Anh bị thương sao?
Người này lồm cồm muốn bò dậy, lại té xuống, lần này té xuống rồi, y bèn hôn mê bất tỉnh luôn.
Quả nhiên y bị thụ thương.
Vết thương phía sau vai, miệng vết thương chỉ lớn bằng đầu cây kim, nhưng nguyên cả bả vai sưng lên đen thui, hiển nhiên bị người ta dùng ám khí rất nhẹ, rất độc ám toán y từ sau lưng.
Hoa Hoa Phong chau mày nói :
- Ám khí này có độc.
Đoàn Ngọc thở ra :
- Không những có độc, mà còn độc quá chừng luôn.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Còn cứu được không?
Đoàn Ngọc cười cười nói :
- Tôi giết người không quen lắm, nhưng cứu người thì là chuyên gia.
Y mỉm cười vén tay áo lên, rồi nói tiếp :
- Cô chỉ cần cho tôi một cái bình đựng rượu đun nóng lên, tôi bảo đảm trả lại cho cô một người còn sống nhăn.
Hoa Hoa Phong dùng đuôi mắt nhìn y, ánh mắt đầy vẻ hồ nghi, cô lẩm bẩm :
- Tên này không lẽ muốn kiếm rượu của mình để uống sao ?
Đoàn Ngọc không hề muốn kiếm rượu uống, cũng không phải đang khoe khoang, xem ra y quả thật có chút bản lãnh.
Trước hết y ngậm rượu vào trong miệng, rồi phun lên miệng vết thương của người đó, xong rồi y lấy trong người ra một thanh Bích Ngọc đao màu xanh biết lóng lánh, cắt những miếng thịt lở loét ở chung quanh miệng vết thương.
Đợi đến lúc máu chảy từ vết thương ra biến từ màu đen ra màu đỏ tươi, y bèn lấy rượu nóng lùa với chút thuốc bột tẩm lên trên vết thương, thở phào ra một hơi dài, cười nói :
- Hiện tại chắc cô đã tin là tôi không phải đang nói dóc phải không?
Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười nói :
- Không ngờ anh cũng có tí bản lãnh đấy chứ.
Đoàn Ngọc nói :
- Đâu phải chỉ có một tí thôi? Còn nhiều hơn thế nữa chớ.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Anh có thể chữa bệnh nào cũng được thật sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Chỉ có một thứ bệnh tôi chữa không được.
Hoa Hoa Phong hỏi :
- Bệnh gì?
Đoàn Ngọc nói :
- Bệnh đói.
Y thở ra, rồi cười khổ nói :
- Không biết chỗ này của cô có thứ thuốc gì chữa được bệnh đói bụng của tôi không?
Hoa Hoa Phong cười hỏi :
- Anh muốn ăn gì?
Đoàn Ngọc nói :
- Nơi này có gì?
Hoa Hoa Phong nói :
- Nơi đây vốn là một dãy nhà trống lỗng.
Đoàn Ngọc hỏi :
- Ngay cả một người cũng không có?
Hoa Hoa Phong nói :
- Không.
Đoàn Ngọc hỏi :
- Cô có biết nấu ăn không?
Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười nói :
- Không, nhưng tôi biết mua.
Lần này cô cũng không nói dóc, cô biết mua thật.
Đoàn Ngọc vừa dìu bệnh nhân vào trong phòng nghỉ ngơi, ngồi đợi chưa bao lâu, cô đã mua bao lớn bao nhỏ đầy một giỏ đem về.
Cô mở bọc thứ nhất ra, một món tôm.
Đoàn Ngọc sáng rỡ mắt lên, cười nói :
- Nhất định là tôm rang muối ở Thái Hòa lâu.
Bao thứ hai là sườn nướng.
Đoàn Ngọc nói :
- Đây chắc là sườn chiên ở quán Khuê Nguyên đây.
Bao thứ ba là bánh bao.
Đoàn Ngọc nói :
- Đây có phải là bánh bao của Hựu Nhất Thôn không?
Bao thứ tư là thịt, mỗi miếng ít ra cũng dày ba tấc.
Đoàn Ngọc liếm mép, cười nói :
- Chắc đây là thịt bò ở Thanh Hòa Phường Vương Nhuận Hưng rồi.
Bao thứ năm là chả cá.
Đoàn Ngọc nói :
- Đây là chả cá ở Đắc Nguyệt lâu.
Bao thứ sáu là ngó sen chua.
Đoàn Ngọc nói :
- Đây là ngó sen chua.
Hoa Hoa Phong phì cười nói :
- Không ngờ anh cũng là chuyên gia.
Đoàn Ngọc nói :
- Tôi dù cho chưa ăn thịt heo bao giờ, ít nhất cũng thấy heo đi qua đi lại.
Thật ra những món ăn này, y chưa từng thấy qua, chỉ bất quá nghe nói qua thế thôi.
Món thịt bò và ngó sen ở Tây hồ, vốn là món ăn lừng danh thiên hạ.
Còn bao cuối cùng là món Bát Khối ở hẻm Thái Bình Phường, thêm vào Trúc Diệp Thanh lâu năm ở Hạnh Hoa Thôn, trừ phi ở Tây hồ, đại khái chỉ còn nước nằm mơ mới ăn được những thứ này.
Thật ra, Khuê Nguyên quán, Vương Phạn nhi, Đắc Nguyệt lâu mấy chỗ đó cũng là những nơi kẻ xa nhà thường mơ về.
Đoàn Ngọc đang chọn món ngon ăn trước, y cầm miếng thịt bò bỏ vào miệng, Hoa Hoa Phong bỗng lấy từ trong giỏ ra một xếp giấy, gương mặt đượm một nụ cười thật thần bí, cô nói :
- Anh có nhận ra cái gì đây không?
Trên miếng giấy có vẽ một người, một gã thiếu niên trẻ tuổi mày thanh mắt sáng, mặt lộ vẻ tươi cười.
Phía dưới hình có đề một hàng chữ lớn :
- Thưởng tiền năm ngàn lượng.
Đoàn Ngọc không quen biết nhiều người lắm, nhưng người này y đại khái nhận ra được.
Bởi vì người này chính là y.
Y nhìn bức hình trên tờ giấy, sờ sờ mặt mình, rồi cười khổ lẩm bẩm :
- Vẽ không giống lắm. Người trong hình đẹp trai hơn tôi.
Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười nói :
- Chắc anh cũng không ngờ rằng, mình còn đáng giá tới năm ngàn lượng bạc nhỉ.
Đoàn Ngọc thở ra nói :
- Ai chịu bỏ ra năm ngàn lượng đi tìm tôi vậy?
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh không nghĩ ra thật sao?
Đoàn Ngọc hỏi :
- Không lẽ là Thiết Thủy sao?
Hoa Hoa Phong nói :
- Đúng rồi.
Đoàn Ngọc cười khổ nói :
- Tôi với người này không có oan, không có cừu gì, thật tôi nghĩ không ra tại sao y cứ đeo theo tôi làm phiền.
Hoa Hoa Phong nói :
- Xem ra quả thật y không chịu tha cho anh. Chắc y đã phát ra ít nhất vài ngàn tờ giấy thưởng như thế này, nơi đây mỗi quán rượu, quán ăn, đều ít ra cũng treo vài tấm lên tường.
Cô cười cười, nói tiếp :
- Hiện tại, trong thành Hàng Châu, còn chưa nhận được tôn dung của các hạ, e không còn bao nhiêu người.
Đoàn Ngọc nói :
- Năm nghìn lượng bạc cũng không thể xem là quá ít.
Hoa Hoa Phong nói :
- Dĩ nhiên là không ít, vì năm ngàn lượng bạc, có những người ngay tổ tông bài vị cũng chịu bán đứng hết.
Đoàn Ngọc nói :
- Vì vậy hiện tại, tôi không còn cách gì hơn.
Hoa Hoa Phong nói :
- Hiện tại anh khó mà đi đâu được một bước, dù không có năm ngàn lượng đó, kẻ hung thủ giết người ai ai cũng thù hận, anh chỉ cần ra ngoài một bước, lập tức sẽ có người lại chỗ Thiết Thủy báo tin ngay.
Đoàn Ngọc cười khổ lẩm bẩm trong miệng :
- Hung thủ giết người... ngay cả tôi cũng không nghĩ thấu làm sao tôi lại thành ra hung thủ giết người, không lẽ đây cũng là một thứ vận khí?
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh nghĩ không ra thật sao?
Đoàn Ngọc rót ra một ly rượu, uống một hơi cạn sạch.
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh nghĩ lại xem, tốt nhất là nghĩ lại từ đầu.
Đoàn Ngọc lại rót thêm ly nữa, uống xong rồi nói :
- Hôm ấy cô thấy tôi lúc đó, tôi vừa đến nơi đây.
Hoa Hoa Phong nói :
- Sau đó rồi sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Sau đó tôi bèn tấu xảo gặp ngay chuyện đó, Hoa Dạ Lai cũng tấu xảo xuất hiện hôm đó.
Hoa Hoa Phong nối lời :
- Sau đó anh bèn theo cô ta đến phòng riêng của cô ta.
Đoàn Ngọc nói :
- Lúc tôi trở ra, tấu xảo gặp phải cái gã Kiều lão tam chuyên môn thích xen vào chuyện người khác.
Hoa Hoa Phong nói :
- Y bèn kêu anh đến chùa Phong Lâm tìm gã đạo sĩ họ Cố.
Đoàn Ngọc nói :
- Tôi vốn chưa chắc đã tìm ra được, nhưng tấu xảo lại gặp phải cô.
Hoa Hoa Phong nói :
- Tôi tấu xảo biết chùa Phong Lâm ở đâu.
Đoàn Ngọc nói :
- Chùa Phong Lâm nơi đó tấu xảo có gã Cố đạo nhân, không những tôi gặp y, tôi còn biết thêm được hai người bạn, thắng được một vạn lượng bạc, đang thấy vận khí của mình không tệ tí nào.
Hoa Hoa Phong nói :
- Bọn họ tấu xảo cũng biết đến chuyện đó, vì vậy bèn kêu anh đi tìm Hoa Dạ Lai.
Đoàn Ngọc thở dài nói :
- Vì vậy tôi bỗng biến thành một kẻ hung thủ giết người, thanh đao trên người kẻ bị giết, tấu xảo lại là của tôi.
Hoa Hoa Phong nói :
- Anh nghĩ không ra trên đời này có chuyện tấu xảo như vậy sao?
Đoàn Ngọc cười khổ nói :
- Tôi nghĩ chắc là không thể có chuyện như vậy đâu, nhưng sao tôi lại cứ gặp phải.
Hoa Hoa Phong cũng thở ra nói :
- Đấy cũng như đang đi trên đường, bỗng có thỏi bạc lớn rớt từ trên trời xuống, rớt trên đầu anh.
Đoàn Ngọc nói :
- Hiện tại tôi chỉ thấy mình cũng giống như bị bỏ vào trong cái rương, không những vậy còn là cái rương không có một kẽ hở để thở.
Hoa Hoa Phong nói :
- Ai bỏ anh vào rương? Hoa Dạ Lai? Hay là Thiết Thủy?
Đoàn Ngọc nói :
- Tôi nghĩ không ra.
Hoa Hoa Phong nói :
- Không lẽ anh chưa nghĩ rằng, đây không chừng chỉ bất quá là do chính anh bỏ anh vào rương sao?
Đoàn Ngọc nói :
- Nhất định không phải chính tôi, nhất định là có người nào đó, người này cũng không biết tại sao muốn hại tôi, tôi còn chưa lại đây, y đã ở đây đào cái bẫy đâu vào đó chờ tôi nhảy vào.
Y uống hết ly rượu thứ tư, rồi nói từng tiếng một :
- Nhưng cô cứ yên tâm, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tìm ra hắn.
Hoa Hoa Phong thở nhẹ ra nói :
- Tôi chỉ sợ anh còn chưa tìm ra được hắn, đã bị chôn trong bùn đất dưới đáy hồ rồi.
Cô rót cho mình một ly rượu, rồi rót một ly cho Đoàn Ngọc.
Đoàn Ngọc thì nhìn như ngay cả rượu cũng không muốn uống vào, hiện tại ly rượu đó cũng hình như đắng lắm.
Y không phát hiện ra đã có một người rón rén bước ra, đang nhìn tờ giấy để trên bàn.
Gương mặt người này trắng bệch như tờ giấy, nhưng hai cặp mắt của y sắc bén như lưỡi dao.
Nếu một người bị bỏ vào trong rương, nếu không có vận khí đặc biệt may mắn, sẽ khó mà sống sót ra khỏi.
Có ai bị người ta bỏ vào rương lần nào chưa?

loading...
Hồi trước Hồi sau