Cô lâu quái kiệt - Hồi 38

Cô lâu quái kiệt - Hồi 38

Anh hùng họp mặt

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 705850 lượt xem

loading...

Thạch Cổ hòa thượng là một trong Càn Khôn ngũ bá, hành động nhanh nhẹn không thể tưởng tượng. Lão ta lượt mình tràn tới là đã tràn qua những mô tuyết của Bát Đẩu thư sinh vừa đắp xong. Do đó chẳng nói chi, người che mặt hết sức kinh hãi, mà ngay đến Thạch Kinh Thiên vừa mới lướt tới, cũng đang kinh hoàng thất sắc.
Giữa lúc tình thế hết sức nguy cấp nhưng cả hai người chỉ còn lấy mắt ngó chứ không làm sao cứu ngay được nhưng bỗng khi ấy nghe Đồng Chung đạo nhân “Úy” lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Người che mặt và Thạch Kinh Thiên đều nhanh nhẹn đưa mắt nhìn qua khắp bốn bên và cũng không khỏi kinh hãi kêu lên thành tiếng.
Thì ra Thạch Cổ đã sử dụng thân pháp nhanh như điện chớp, nhưng chẳng ngờ lão ta bước qua khỏi những mô tuyết của Bát Đẩu thư sinh thì tựa hồ một lớp tường vô hình chận lấy nên hết sức lướt tới cũng bị chận ngay lại, rồi rơi trở xuống đất.
Ba người đứng chung quanh hết sức ngạc nhiên, nhưng Thạch Cổ hòa thượng đã phi thân lần thứ hai rồi...
Nhưng lần này thì cả ba người lại càng bất ngờ hơn, vì với võ công cao cường như Thạch Cổ hòa thượng thế mà vẫn chỉ có thể lướt tới trước có một thước tám tác. Và khi thân hình lão ta rơi trở xuống thì liền nhanh nhẹn đưa tay lên che trán, nhót gót ngó mong, giống như người lên đỉnh Thái Sơn đưa mắt nhìn xuống khắp thiên hạ vậy.
Đồng Chung đạo nhân trông thế, sốt ruột gầm to không ngớt, nói :
- Hoa hòa thượng, sao ông chưa chịu xuống tay cho sớm, còn đứng đó ngó chi thế?
Vì đang tức giận nên tiếng hò hét của lão ta vang dội như sấm nổ, khiến màn tai của những người chung quanh không ngớt kêu o o.
Song Thạch Cổ hòa thượng có vẻ như chẳng hề nghe thấy những tiếng hò hét đó. Hơn nữa Bát Đẩu thư sinh đang đứng cách trước lão ta độ hơn một với, thế mà lão ta như chẳng hề nhìn thấy. Lão ta không ngớt đi về hướng Đông, rồi trong chốc lát lại quan trở về hướng Tây, chẳng biết đối phương ở đâu để bắt sống.
Người che mặt trông thấy thế, bèn cất tiếng to cười ha hả, nói :
- Lão đạo sĩ mũi trâu. Ông ấy không thể xuống tay được, vậy tại sao chính ông không đến đấy thử qua cho biết?
Đồng Chung đạo nhân tức giận, gầm to nói :
- Ngươi tưởng đâu ta không dám hay sao?
Nói đoạn, lão ta nhanh nhẹn vỗ thẳng chiếc đồng chung ra khiến kình phong dấy động ầm ầm, gió lạnh cuốn lên ồ ạt.
Người che mặt lần này không đỡ thẳng vào thế công của Đồng Chung đạo nhân mà chỉ cất tiếng cười ha hả, rồi nhanh nhẹn nảy lùi ra sau ba bước, nhẹ nhàng như một lá liễu bay trước gió.
Đồng Chung đạo nhân trông thấy có cơ hội tốt, nên nhanh nhẹn thu chiếc đồng chung trở về, cất tiếng cười khanh khách rồi quay người nhắm ngay những đống tuyết kia lao vút tới.
Người che mặt đứng khoanh tay nhìn, sắc mặt đầy kiêu hãnh.
Chính vì vậy đã làm cho Thạch Kinh Thiên hết sức kinh hãi, quả tim không ngớt nhảy nghe thình thịch, nhanh nhẹn vung tay tuốt lấy ngọn giáo trên lưng xuống, rồi quát lên một tiếng to như sấm nổ, vung ngọn giáo ra thành bảy đốm sao sáng ngời, nhắm ngay đầu của Đồng Chung đạo nhân giáng xuống.
Đồng Chung đạo nhân xoay ngược chiếc đồng chung trong tay và liền đó nghe một tiếng “Boong” đi đôi với một màn ánh sáng vàng kim chói rực, hất lui bảy đốm sao bạc vừa công tới.
Thạch Kinh Thiên từ bấy lâu nay nổi tiếng là người nội lực dồi dào thế mà giờ đây bị đối phương hất mạnh đến nỗi máu huyết trong người đều muốn cuồng loạn, thân hình lảo đảo thối lui ra sau ba bước.
Đồng Chung đạo nhân vừa mới đứng vững, thì lại tiếp tục nhắm ngay những mô tuyết trước mặt lao tới.
Nhưng, Thạch Kinh Thiên nào chịu để cho lão ta xâm nhập những mô tuyết ấy, vội vàng vận dụng chân lực trong người, rồi vừa vung chưởng vừa vung giáo công tới như mưa sa bão táp.
Y biết võ công của mình không thể nào đối địch nổi với Đồng Chung đạo nhân nên thế đánh này y đã đem hết sức ra đánh liều mạng với đối phương.
Đồng Chung đạo nhân thấy rằng chỉ cần lướt qua được ba đống tuyết là có thể bắt sống Bát Đẩu thư sinh. Do đó khi thấy Thạch Kinh Thiên lại tràn đến để chặn bước tiến của mình, thì liều quát to lên một tiếng, rồi vận dụng đến chín phần mười chân lực, vung chưởng đẩy mạnh chiếc đồng chung ra ngoài để đỡ thẳng.
Thế võ ấy nên va chạm thẳng vào nhau thì kẻ thắng người bại sẽ quyết định ngay tức khắc. Hơn nữa giữa hai đối thủ bên nào tài nghệ kém cỏi hơn thì chắc chắn không làm sao tránh khỏi được bị hại ngay theo tay. Đồng thời đã rõ là kẻ bị hại không ai khác hơn là Thạch Kinh Thiên.
Nhưng giữa lúc Đồng Chung đạo nhân vừa vung chiếc đồng chung ra thì người che mặt đã phi thân đến nơi.
Võ công của người che mặt, tựa hồ còn cao hơn Đồng Chung đạo nhân một bậc đo đó Thạch Kinh Thiên vừa trông thấy thì mới đỡ lo một phần hơn.
Nào ngờ đâu mọi việc xảy ra ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Vì người che mặt chẳng những không ra tay tương trợ mà trái lại còn vung tay áo rộng quét ra gây thành một luồng kình khí mãnh liệt và lạnh buốt, cuốn thẳng vào người Thạch Kinh Thiên.
Thạch Kinh Thiên trông thấy thế, hết sức kinh hãi, lắc mạnh đôi vai, thối lui về phía sau ba bước.
Đồng Chung đạo nhân vì thấy thế cũng thu chiếc đồng chung trở về, rồi cất tiếng cười dài khanh khách, tiếp tục lướt qua những đống tuyết trước mặt, lao thẳng về phía Bát Đẩu thư sinh.
Thạch Kinh Thiên thấy không còn ngăn lại kịp nữa, nên đổ trút sự căm tức trong lòng lên người che mặt. Y giương tròn xoe đôi mắt cọp, quát to lên rằng :
- Lão tặc che mặt kia. Ngươi làm thế là có ý gì?
Vừa nói, y vừa chong thẳng ngọn giáo lên, gây thành một luồng ánh sáng lạnh buốt, đâm thẳng vào phía người che mặt.
Người che mặt chỉ cất tiếng cười ha hả thực to, nói :
- Gã đầu đảng ăn cướp kia, tôi làm thế là có ý nghĩa gì, chả lẽ ông còn không biết hay sao?
Dứt lời, người che mặt đã nhanh nhẹn phi thân, lướt sát đến bên cạnh Thạch Kinh Thiên nhẹ nhàng như một bóng ma.
Người che mặt chẳng hề lách tránh thế công của Thạch Kinh Thiên và khi ngọn giáo vừa đâm tới sát bên mình thì y nhanh nhẹn rùn thấp người xuống, thế là chỉ kịp nghe một tiếng vút, tức thì ngọn giáo bén ngót đang rít gió vèo vèo đã lướt thẳng ngang đầu của lão ta, cách xa trong đường tơ kẽ tóc.
Thạch Kinh Thiên dùng sức quá nhiều nên đôi chân liền xoay tròn, cả thân người cũng quay luôn mấy vòng, mới gắng gượng đứng trở lại được.
Người che mặt nhanh nhẹn đứng thẳng lên, ngửa mặt cười to, nói :
- Gã đầu đảng ăn cướp kia, ông không sợ xoay gãy mát xương sống hay sao? Ta đây không có thì giờ ở đó nói dài dòng với ông. Vậy giờ đây ta giao Bát Đẩu thư sinh lại cho ông đó. Nếu có ai đụng đến một sợi lông chân của ông ấy thì xem chừng ta không buông tha sào huyệt cường khấu của các ông đâu.
Nói dứt lời, người che mặt lao người bay thoắt đi. Thế là chỉ kịp thấy một cái bóng đen lướt nhanh trên một vùng núi đồi đầy tuyết trắng và trong chớp mắt là đã mất hút.
Thạch Kinh Thiên đang há mồm trợn mắt, luống cuống không biết hành động ra sao thì bất thần có một tiếng nổ to, rung chuyển như muốn xé rách màn tai. Y không khỏi kinh hãi và chừng ấy mới sực nhớ lại tình trạng nguy hiểm của Bát Đẩu thư sinh. Do đó y vội vàng quay đầu nhìn lại thì không khỏi kinh hãi một lần nữa.
Thì ra những mô tuyết trước mắt y giờ đây đã lên đến ngoài trăm cái, lớn nhỏ khác nhau, gần xa không đều chiếm một diện tích độ chừng mấy mẫu.
Trong khi đó y trông thấy Thạch Cổ hòa thượng đang ngồi dưới đấy, có lúc lại nhăn vầng trán, tựa hồ đang chìm đắm trong một sự nghĩ ngợi miên man.
Trái lại, Đồng Chung đạo nhân thì đang lồng lộn giữa những mô tuyết đó, trông chẳng khác chi một con chó điên. Lão ta chốc chốc lại gầm to, rồi lại đánh chuông kêu “Boong boong” và vung chưởng đánh kình phong ra vun vút. Qua những thế võ của lão ta lớp tuyết trên mặt đất bị cuốn tung bay mịt mù, nhưng lão ta vẫn không làm sao bước ra khỏi phạm vi một trượng vuông cạnh đấy.
Thạch Kinh Thiên tuy về mặt bố trận theo “Bát quái cửu cung” hoàn toàn không am hiểu tý gì, nhưng y là người đã dấn bước giang hồ suốt mười mấy năm qua nào lại không nghe nói đến điều ấy.
Do đó khi y vừa trông thấy cử chỉ của Đồng Chung đạo nhân và Thạch Cổ hòa thượng thì đã đoán biết những mô tuyết tuy xem chẳng ra chi trước mắt mình, kỳ thực lại ngầm chứa vô số sự biến hóa huyền diệu.
Trong khi y còn đang kinh ngạc và cũng đang hết sức vui mừng thì Bát Đẩu thư sinh ung dung đưa chân bước những bước nhẹ nhàng từ trong trận tuyết đi ra.
Qua thái độ khoan thai nhàn tản ấy, thực trông chẳng khác chi một người lãnh cõi trần tục tu luyện tại chốn non tiên, hoàn toàn không còn dính dấp chi một tý mùi trần. Do đó, một kẻ anh hùng hào khách lục lâm như Thạch Kinh Thiên nhìn qua là không khỏi hết sức khâm phục.
Bởi thế, khi thấy Bát Đẩu thư sinh rảo bước về phía y và lúc còn cách nhau độ tám thước nữa thì y đã vội vàng cúi đầu thi lễ nói :
- Gia Cát lão bá, quả không hổ danh là người kỳ nhân bậc nhát trong trung hải nội, vậy xin nhận một lạy ra mắt này của Thạch Kinh Thiên.
Bát Đẩu thư sinh mỉm cười nói :
- Gia Cát Nghị tôi chẳng qua là một thư sinh vô dụng, vậy nào dám nhận lời khen tặng ấy của Thạch đại hiệp, hơn nữa sự xưng hồ bằng lão bá như thế tôi càng chẳng dám nhận lấy.
Vừa nói, Bát Đẩu thư sinh vừa đưa hai cánh tay ra, định ngăn không cho Thạch Kinh Thiên cúi lạy. Nhưng thân hình to lớn như một ngôi thiết tháp của Thạch Kinh Thiên, thử hỏi Bát Đẩu thư sinh nào đủ sức ngăn chặn lấy y được.
Vì vậy, Thạch Kinh Thiên đã cúi thân người, rồi lạy liên tiếp ba lạy. Đến khi đứng trở lên, y mới cười to nói :
- Gia Cát lão bá, Thạch Kinh Thiên tôi nào phải thi lễ một cách bừa bãi với mọi người đâu?
- Chả lẽ Thạch đại hiệp...?
Bát Đẩu thư sinh tuy là người học cao hiểu rộng, nhưng vẫn không làm sao đoán ra được ngụ ý qua lời nói của Thạch Kinh Thiên. Do đó ông ta mới vừa nói đến đây thì dừng lại tỏ vẻ trầm ngâm, nghĩ ngợi.
Thạch Kinh Thiên trông thấy thế cất tiếng to nói :
- Gia Cát lão bá, giữa tôi và tam đệ chính là anh em kết nghĩa, vậy chả lẽ lạy ra mắt lão bá không đúng hay sao?
- Tam đệ? Tam đệ là ai?
- Ha ha. Gia Cát lão bá, lời nói ấy mà bác chưa hiểu hay sao. Tam đệ tức là người em thứ ba của tôi đó.
Bát Đẩu thư sinh cất tiếng cười, nói :
- Tam đệ là gì, tôi đã hiểu rồi, nhưng tam đệ của các hạ là ai mới được chứ?
Thạch Kinh Thiên nghe qua câu hỏi ấy thì không khỏi giật mình. Song y là người tình tình tuy thô lỗ, nhưng chẳng phải như hạng người tục tằng. Do đó qua cơn sửng sốt, y mới chợt nhớ ra là việc kết nghĩa giữa mình với Gia Cát Ngọc, Bát Đẩu thư sinh hoàn toàn không hay biết, nên bất giác phá lên cười to, nói :
- Lão bá chớ nên trách cho. Vì tôi nhất thời quá vui mừng nên lời nói không diễn tả được rõ ràng. Tam đệ của tôi ấy chính là Gia Cát Ngọc, lịnh lang của lão bá đấy.
Bát Đẩu thư sinh là người lúc nào cũng trầm tĩnh, nhưng vừa nghe qua lời nói đó, thì không khỏi kinh ngạc, lên tiếng hỏi rằng :
- Chính là Ngọc nhi đấy sao?
Thạch Kinh Thiên gật đầu đáp lời. Bát Đẩu thư sinh khẽ cau đôi mày, nói :
- Nhưng chẳng hay Thạch đại hiệp bảo Ngọc nhi nào mới được?
- Cái chi? Chả lẽ lão bá con nói đến mấy vị lịnh lang, đều có tên là Gia Cát Ngọc cả sao?
- Ô. Thực ra trong bình sinh lão phu chỉ có một đứa con trai mà thôi, hơn nữa suốt bốn năm qua vì lưu lạc xa cách nhau, nên chẳng còn biết nó sống chết thế nào. Nhưng vừa rồi chỉ trong một hôm mà lão phu bất ngờ lại gặp hai người xuất hiện, đều tự xưng là Gia Cát Ngọc, do đó lão phu mới hỏi cho rõ như vậy.
Thạch Kinh Thiên vừa nghe qua, thì không khỏi giật mình, vội vàng nói :
- Hai người mà lão bá được trông thấy qua, thật ra chỉ có một người thực, còn một người nữa là giả. Người anh em kết nghĩa của tiểu điệt đây chính là Gia Cát Ngọc, lịnh lang thực sự của lão bá kìa.
- Chính lão phu cũng cảm thấy người thiếu niên che mặt, có hành động rất khả nghi. Nhưng cũng may là lão phu đã trao quyển “Huyết Thần cửu kinh” mang đi trước rồi, nếu chẳng thế...
- Ồ. Gia Cát lão bá, nếu vậy thì lão bá đã lầm rồi. Người thiếu niên che mặt ấy mới thực là lịnh lang của lão bá đó.
Bát Đẩu thư sinh là người trầm tĩnh, thế nhưng vừa nghe qua lời nói ấy cũng không khỏi kinh hoàng biến sắc. Ông ta nhanh nhẹn chụp lấy cánh tay của Thạch Kinh Thiên, cuống quít hỏi rằng :
- Thạch đại hiệp, lời nói của ông thực đấy chứ?
Thạch Kinh Thiên chưa kịp trả lời thì bỗng nghe một tiếng quát to, đồng thời thấy có mười mấy bóng người từ xa đang chạy bay tới, nên trong lòng không khỏi kinh ngạc. Tuy nhiên, riêng Bát Đẩu thư sinh lại bình tĩnh mỉm cười, nói :
- Số người trong Huyết Hải lại đuổi theo đến đây. Thạch đại hiệp, chúng ta chớ nên đếm xỉa đến họ làm gì và hãy cùng bước vào tuyết trận nói chuyện chơi đã.
- Nói dứt lời, ông ta nắm tay Thạch Kinh Thiên nhắm hướng có những mô tuyết đi thẳng tới.
Lúc bấy giờ gió đã ngưng thổi, tuyết chẳng còn rơi...
Thạch Cổ hòa thượng bị giam hãm trong tuyết trận, vẫn đang ngồi xếp bằng trên đất, nhắm nghiền đôi mắt trầm tư nghỉ ngơi, trái lại, Đồng Chung đạo nhân sau một lúc lồng lộn, mồ hôi cũng đã toát ra như tắm và đang đứng sững giữa những đống tuyết lố nhố sắc mặt tràn đầy nét kinh hoàng, căm tức.
Thạch Kinh Thiên được Bát Đẩu thư sinh dẫn đi thẳng qua chín mô tuyết, thì cả hai mới dừng chân đứng lại. Họ nhìn thấy mười máy bóng người kia lướt tới mỗi lúc càng gần hơn, Bát Đẩu thư sinh cất tiếng cười nói :
- Thạch đại hiệp, ông bảo người thiếu niên che mặt kia, chính là Ngọc nhi, vậy ông có bị lầm chăng?
Thạch Kinh Thiên nghe qua bèn đem mọi việc mà mình biết về Gia Cát Ngọc, giãi bày lại rõ ràng cho Bát Đẩu thư sinh nghe qua một lượt. Khi y vừa nói dứt lời, thì đã trông thấy mười mấy bóng người kia, lướt đến trước mặt rồi.
Người cầm đầu đám đông đó chính là Lãnh Hồn Cư Sĩ, Lệnh chủ Ngân Bài trong Huyết Hải. Ngoài ra, lại còn có cả Xuyên Tâm Bạch Cốt Trảo Phàn Giang.
Hai người vừa nhìn qua khung cảnh trước mặt thì không khỏi sửng sốt, nên nhanh nhẹn dừng chân đứng cả lại.
Giữa lúc hai người mới đứng yên, thì bất thần có hai đệ tử của Huyết Hải phi thân vọt lên, nhắm ngay tuyết trận lao thoắt tới.
Hai gã ấy rõ ràng là nhắm lao thẳng về hướng Bát Đẩu thư sinh, nhưng nào ngờ đâu, khi thân hình của hai tên hắn ta còn đang lơ lửng trên không, thì bất thần nhào lộn hối hả, rồi chuyển hướng nhắm ngay Đồng Chung đạo nhân lướt thẳng tới.
Thế là Đồng Chung đạo nhân tức giận gầm lên một tiếng to, nhanh nhẹn vung chiếc đồng chung trong tay lên xô thẳng ra, đồng thời chưởng phải cũng nhanh nhẹn quét tới, khiến bóng mờ của thế chưởng cũng như kình phong của chiếc đồng chung, chập chờn dày đặc cả không gian, rít vèo vèo như sóng to ngoài bể cả, nhắm ngay hai đệ tử của Huyết Hải cuốn tới.
Số người đứng ngoài tuyết trận, đều buột miệng kinh hoảng kêu lên thành tiếng. Và cả hai đệ tử Huyết Hải ấy đều bị kình lực của Đồng Chung đạo nhân đánh trúng vào người.
Thế là gã phía phải há miệng to, rồi hộc ra một ngụm máu tươi đỏ ối, té xuống đất chết ngay tức khắc.
Trong khi đó, gã ở phía trái đã bị ngọn kình phong của chiếc đồng chung quét gãy cả tứ chi, máu tươi tung tóe đầy trời như một trận mưa, rồi rơi đánh “phịch” trở xuống mặt tuyết.
Lũ tặc tử trông thấy vậy, thảy đều kinh hoảng thất sắc. Do đó, tất cả mười mấy tên còn lại, đều ùn ùn thối lui trở ra sau hơn bảy thước.
Bầu không khí chung quanh đấy vì thế đã trở thành tĩnh mịch, tựa hồ có một luồng sức mạnh vô hình đang đè nặng xuống tất cả số người hiện diện, khiến ai nấy đều cảm thấy lồng ngực nặng nề, hơi thở khó khăn.
Qua một lúc sau, Lãnh Hồn Cư Sĩ mới dõng dạc bước tới, to tiếng nói rằng :
- Thạch Kinh Thiên chẳng ngờ ngươi lại dám lẻn vào Huyết Hải cướp lấy Bát Đẩu thư sinh mang đi. Vậy nếu ngươi thức thời vụ thì hãy mau giao trả Gia Cát tiên sinh lại, bằng không, hừ...
Thạch Kinh Thiên cất tiếng to, cười ha hả, nói :
- Bằng không thì sao? Đồng Chung đạo nhân và Thạch Cổ hiện giờ đều phải bó tay, vậy thử hỏi với tài nghệ của các ông, thì còn dọa được ai nữa.
Lãnh Hồn Cư Sĩ ngửa mặt nhìn lên, trông thấy Đồng Chung đạo nhân và Thạch Cổ hòa thượng đều bị vây khốn trong tuyết trận, không thể đi ra được. Hơn nữa, đối với số người đang đứng bên ngoài, chỉ gần kề trong gang tấc, lại hoàn toàn không trông thấy và cũng không nghe được tiếng nói chi cả, do đó lão ta không khỏi bắt rùng mình.
Nhưng Xuyên Tâm Bạch Cốt Trảo Phàn Giang thì chẳng hề nghĩ đến điều đó, nên vừa nghe tiếng nói của Thạch Kinh Thiên thì lão ta đã cất giọng cười ngạo nghễ, nói rằng :
- Ngươi có bản lãnh chi, thì hãy bước ra đây. Phàn Giang chỉ dựa vào mấy đường “Bạch Cốt trảo” này để hầu với những đường giáo mà bấy lâu nay ngươi cho là tuyệt diệu đó.
Thạch Kinh Thiên cất tiếng to, cười ha hả nói :
- Với con người quỷ không ra quỷ, người chẳng thành người như ông thì xứng đáng đánh nhau với tôi hay sao?
Xuyên Tâm Bạch Cốt Trảo lại trọn to đôi mắt, đầy vẻ giận dữ, cất tiếng gầm thét như sấm nổ, rồi lắc mạnh thân người...
Lão ta vốn có ý phi thân lao thẳng vào tuyết trận, nhưng thân hình mới vừa di động thì Lãnh Hồn Cư Sĩ đã nhanh nhẹn chận lấy bước tiến của lão ta lại ngay.
Thạch Kinh Thiên có ý khiêu khích lũ tặc đảng, để chúng tức giận xông vào, hậu bị giam hãm cả bọn trong tuyết trận, nên thấy thế liền cất tiếng cười như cuồng dại, nói :
- Ha ha. Chẳng rõ hai ngươi định làm chi thế? Chả lẽ những mô tuyết này mà có thể ngăn chặn được hai ngươi hay sao?
Lãnh Hồn Cư Sĩ cất giọng gian manh cười nói :
- Thạch Kinh Thiên, ngươi chớ nên ngông cuồng ngạo mạn thái quá để thong thả rồi ngươi sẽ thấy.
Vừa nói dứt lời, lão ta bèn kề miệng sát tại Xuyên Tâm Bạch Cốt Trảo xầm xì một lúc. Lão ta hạ giọng nói rất khẽ không làm sao nghe rõ được. Qua một lúc thực lâu lão ta quay mặt về phía lũ tặc đảng đang đứng sau lưng, dặn dò một lúc nữa. Kế đó liền thấy có bóng người phi thân lướt đi chập chờn, và trong chốc lát là bọn tặc đảng ấy đã chạy bay đi, lẩn khuất cả hình lẫn bóng.
Thạch Kinh Thiên đưa đôi mắt nhìn đăm đăm về phía Lãnh Hồn Cư Sĩ Xuyên Tâm Bạch Cốt Trảo đứng ngời tuyết trận, đoán biết bọn họ đang bày kế chi, nhưng nhất thời không làm sao đoán ra hành động của họ, nên liền cau mày nói :
- Gia Cát lão bá, bác chẳng phải là người võ lâm thế tại sao...?
Bát Đẩu thư sinh đoán biết ngụ ý của Thạch Kinh Thiên qua câu hỏi đó, nên mỉm cười nói :
- Ôi. Việc này nếu nói ra thì rất dài dòng. Chừng bốn năm về trước, vào một đêm khuya bỗng có một nhân vật võ lâm đầy thần bí bất thần tìm đến Tiềm Long bảo...
- Người ấy là ai?
- Chính là Huyết Hải Chuyển Luân Vương.
- Ồ. Chính là lão ta? Lão ta đến đấy để làm gì?
- Lão ta nhờ tôi giải thích giúp một trang sách trong pho “Huyết Chưởng chân kinh”.
- Lão bá, thế ông...?
- Lão ta là một con người lòng dạ đen tối, gian manh nguy hiểm, lão phu chỉ cần nhìn qua diện mạo là đã biết lão ta thuộc về nhân vật hắc đạo, vậy thử hỏi đâu lại bằng lòng tiếp tay cho lão ta làm điều gian ác.
- Nói thế lão bá chẳng sợ Huyết Hải Chuyển Luân Vương phục thù hay sao?
- Tuy vậy, ngoài mặt lão phu vẫn hứa giúp cho lão ta rất vui vẻ, nhưng bên trong thì nhất định thà chịu chết chứ không hạ mình, nên âm thầm cho vợ con trốn đi xa để tránh...
- Tại sao lão bá lại không cùng trốn đi luôn một lượt?
- Vì lúc bấy giờ mọi hành động của lão phu đã bị lão ta theo dõi chặt chẽ, nào có thể rời xa được một bước? Phương chi lão phu còn có một điều hy vọng là mong lấy lòng dạ trung hậu nhân từ để cảm động và cải hóa tên ác ma ấy, khiến nó bỏ đường hung bạo, trở về với điều lành, tạo phúc cho thứ dân.
Thạch Kinh Thiên nghe qua, trong lòng hết sức khâm phục, bèn lên tiếng nói :
- Thạch Kinh Thiên tôi xuất thân trong hàng thảo mãng, nên không biết được lễ nghĩa, nhưng vẫn nghe lời người ta bảo là trong thời chiến quốc tại nước Lỗ có một vị tên là Mặc Tử, đã đứng ra can ngăn Dương Văn Quân kéo bình công Trịnh.
Giờ đây thiện chí của lão bá thực cũng không kém sút với tiền nhân.
Bát Đẩu thư sinh cất tiếng cười to ha hả, nói :
- Thạch đại hiệp là người hiểu rộng nghe nhiều, thực đáng cho mọi người khâm phục. Duy có điều lão phu đây chỉ là một thư sinh vô dụng, thử hỏi làm sao dám so sánh được với bậc thánh hiền hồi trước. Chính vì vậy nên suốt bốn năm dài đằng đẵng lão phu vẫn chẳng hề cảm hóa được tên ác ma đó. Nói đến đây, lão ta bèn cất tiếng than dài, sắc mặt cũng hiện lên nét buồn lo.
Thạch Kinh Thiên biết vị kỳ nhân này chẳng những học cao hiểu rộng và lòng nhân từ không kém chi đức Phật, lúc nào cũng ái quốc ưu dân, nên nghe qua trong lòng hết sức khâm phục, nói :
- Lão bá chớ nên tự trách mình, vì núi sông còn dễ dời đổi chứ bản tình rất khó cải sửa, tung hoành ngang dọc khắp cả thiên hạ, ngay đến Đức Khổng Tử cũng đành bó tay. Như vậy, tánh tình độc ác hành động nham hiểm của Huyết Hải Chuyển Luân Vương nào phải chỉ trong năm ba năm là có thể giáo dục cho hắn ta cải hối? Nhưng về pho “Huyết Thần chân kinh” ấy...
Bát Đẩu thư sinh không ngờ Thạch Kinh Thiên là một con người thảo mãng, mà có thể nói lên những lời nói đó, nên hết sức vui mừng, cười nói :
- Thạch đại hiệp là người am hiểu tất cả mọi việc cổ kim, thông suốt mọi nghĩa lý, vậy đứa con trai của tôi có được một người nghĩa huynh như vầy thì thực là tam sinh hữu hạnh. Nhưng trang sách “Huyết Thần cửu kinh” ấy, tuy lão phu đã chú thích đàng hoàng, nhưng vì Huyết Hải Chuyển Luân Vương chẳng hề có ý muốn quay về đường thiện, nên suốt bốn năm qua lão phu vẫn lấy cớ này cớ nọ, kéo dài mãi chưa kịp trao trả lại cho lão ta...
Thạch Kinh Thiên nghe qua, trong lòng hết sức vui mừng, nói :
- Nếu thế thì pho “Huyết Thần cửu kinh” ấy hiện giờ lão bá đang còn giữ trong người?
Bát Đẩu thư sinh khẽ lắc đầu, nói :
- Suốt bốn năm qua, lão phu bị giữ tại Huyết Hải nên chẳng hề được biết âm tín của người nhà, nên chẳng ngờ ngày hôm qua, bất thần có một gã thiếu niên giả dạng Ngọc nhi xuất hiện tại “Kình Thảo Hiên” nên lão phu quá mừng rỡ và quên mất việc nhận xét kỹ lưỡng, hối hả trao trang sách “Huyết Thần chân kinh” ấy cho người thiếu niên đó mang đi rồi.
Thạch Kinh Thiên đang định hỏi kỹ xem người thiếu niên ấy có hình dáng và tài nghệ như thế nào, thì bất thần nghe có mấy giọng cười ngạo nghễ từ bên ngoài vọng đến. Do đó, y bèn ngước mặt bừng bừng, nên lớp tuyết chung quanh quanh đã bắt đầu tan ra.
Thạch Kinh Thiên trông thấy, trong lòng vừa tức giận, lại vừa kinh hãi, có ý đánh nhau một trận với đối phương. Bởi thế y không chờ cho Bát Đẩu thư sinh lên tiếng nói chi, bất thần gầm lên một tiếng to, rồi nhắm phía ngoài tuyết trận lao thoắt đi như bay.
Tuyết trận là một trận thế vô cùng kỳ vảo, diễn biến không ai có thể lường được, vậy thử hỏi với tài nghệ của Thạch Kinh Thiên làm thế nào bước ra khỏi được. Do đó khi đôi chân của y vừa rơi đến mặt đầy thì mới thấy nguy.
Vì những mô tuyết đứng ngoài nhìn rất bé nhỏ kia, giờ đây bỗng hóa thành những núi cao muôn trượng, vách đá đứng sững bén ngót như dao, đâu đâu cũng tuyết phủ, đi đứng vô cùng khó khăn, Hơn nữa, đôi tai của y lúc nào cũng nghe có tiếng ầm ầm như sóng vỗ, gió lạnh thét gào như một đoàn ngựa chạy rầm rập và cũng không khác nào những tiếng hú dài của nàng con sói đói. Trước mắt của y chỉ lờ mờ mù mịt nào còn thấy bóng người chung quanh đâu nữa.
Trong khi y đang kinh hoàng thì bỗng thấy có một bóng người bay thoắt tới.
Tức thì Bát Đẩu thư sinh đã xuất hiện bên mình y, ung dung cười nói :
- Thạch đại hiệp chớ nên sợ hãi, hãy theo tôi đây.
Thế là Thạch Kinh Thiên chẳng khác nào một gã mù cả đôi mắt ngoan ngoãn bước theo sau Bát Đẩu thư sinh. Sau khi đi quanh co qua nhiều đoạn đường và độ một khắc. Tiếng ầm ầm như sóng bổ cũng mất ngay. Bởi thế, y đã biết mình đã bước khỏi trận tuyết rồi nên quay mặt ngó lại, trông thấy phía sau núi, lửa đang cháy đỏ rực mới hiểu ra là mình đã vượt qua khỏi ngọn núi ấy và đã thoát khỏi vòng bao vây của đối phương.
Bát Đẩu thư sinh tuy không phải là nhân vật võ lâm, nhưng riêng cái tài bố trí trận đồ, đã làm cho Thạch Kinh Thiên Minh chủ Lục lâm mười ta tỉnh, phải khiếp phục sát đất. Y lộ vẻ kinh ngạc khen ngợi không ngớt rằng :
- Gia cát lão bá, người ta bảo lão bá là đệ nhất kỳ nhân trong hải nội, nhưng mãi đến ngày hôm nay, tiểu điệt mới chính mắt trông thấy tài trì của lão bá, quả thật là một bậc thần tiên dưới phàm trần.
- Khá khá. Thạch đại hiệp nói thế là đã đưa tôi lên cao quá. Thực ra đấy chỉ là một phần trong “Bát trận đồ” của tổ tiên để lại, và nếu nói trắng ra thì thực không đáng một đồng xu. Ông hãy xem, lửa to cháy lên như thế, thì chẳng phải hỏng bét cả rồi đấy sao?
Bát trận đồ của Gia Cát Võ Hầu trước kia, đã ngăn chặn được đại tướng của Đông Ngô là Lục Tốn, một tướng tài ba lừng lẫy, mãi đến nghìn năm sau hãy còn truyền tụng không ngớt. Chẳng ngờ với môn học thất truyền từ bấy lâu nay, giờ đây lại tái xuất hiện qua Bát Đẩu thư sinh, vậy thử hỏi Thạch Kinh Thiên không kinh sợ, không khâm phục sao được?
Trong khi Thạch Kinh Thiên đang không ngớt tán tụng Bát Đẩu thư sinh thì bất thần lại nghe sát bên tai có một chuỗi cười “Ha hả” thực to, vọng đến rằng :
- Tiên sinh là bậc đệ nhất kỳ nhân trong hải nội, tại sao lại tỏ ra quá khiêm tốn như thế? Bản vương từ ngày đăng vị đến nay lúc nào cũng tìm kiếm nhân tài, như kẻ khát nước tìm kiếm nước uống. Vậy, xin tiên sinh hãy niệm lại cái tình bốn năm tiếp đãi trọng hậu của tôi, cùng tôi sớm quay trở về Huyết Hải Địa Khuyết.
Hai người đều kinh ngạc quay đầu ngó lại, thấy sau lưng có một lão già mặt đỏ gay, đầu đội mão vàng, mình mặc áo vàng, lưng đeo đai ngọc, chân mang dày rồng, đúng là Huyết Hải Chuyển Luân Vương, một con người lừng lẫy khét tiếng trong cả võ lâm.
Phía sau lưng của lão ta, lại đứng sánh đôi hai người đấy là Phi Long thiền sư và Bát Chỉ Thần Thâu Lệnh Cô Độc, người mà bề ngoài xem chẳng khác nào Bát Chỉ Phi Ma trước đây.
Thạch Kinh Thiên không khỏi giật nẩy mình, vội vàng tập trung tinh thần, thủ thế để sẵn sàng đối phó.
Bát Đẩu thư sinh vẫn tỏ ra điềm nhiên, không hề sợ hãi hoặc cuống quít, mỉm cười nói :
- Cái tình tiếp đãi nồng hậu của Đại vương không khi nào Gia Cát Nghị này lại quên được. Du có điều là Huyết Thần cửu kinh đã mất, vậy già đây còn mặt mũi để gởi thân nơi Huyết Hải nữa?
Huyết Hải Chuyển Luân Vương cười “khá khá” nói :
- Tiên sinh chớ nên nói như vậy, Huyết Thần Kinh dù cho bị mất đi, nhưng sơm muộn chi rồi cũng tìm lại được. Giả như ngày nay, tiên sinh bỏ rơi bản vương ra đi, thì có khác nào bẻ gãy mất đi một cánh tay của bản vương hay sao?
Huyết Hải Chuyển Luân Vương quả không hổ danh là một ma đầu khét tiếng, câu nói ấy thực đầy đủ ý nghĩa, khiến Thạch Kinh Thiên nghe qua hết sức bực mình, nên liền trợn to đôi mắt, cười nhạt nói :
- Huyết Hải Chuyển Luân Vương. Tôi khuyên ông hãy môi vừa, Gia Cát tiên sinh đây chính là một bậc thần tiên dưới thế, dù cho là một vị thiên tử cũng không thể rúng ép Gia Cát tiên sinh phải cúi đấu phục vụ, phương chi ông lại là phường bất lương trong giới giang hồ?
Huyết Hải Chuyển Luân Vương nghe qua lời nói của Thạch Kinh Thiên, thì mặt liền biến sắc, gằn giọng quát to rằng :
- Thạch Kinh Thiên. Nếu xét về tội trạng của ngươi, thì ngươi phải bị giết chết từ lâu rồi. Chả lẽ ngươi còn sống sót cho tới ngày hôm nay, mà lại không biết cái ơn rộng như trời, sâu như biển của bản vương hay sao?
Thạch Kinh Thiên ngửa mặt cười to và qua một lúc im lặng, hắn cười gằn giọng quát rằng :
- Ông chỉ nói bá láp. Từ xưa đến nay, Thạch Kinh Thiên này chẳng hề xem việc sống chết vào đâu cả. Huyết Hải Chuyển Luân Vương, ông có tài nghệ bao nhiêu, vậy hãy đem ra thử ngay bây giờ cho biết?
- Hừ, chưa thấy tài nghệ thực của ta thì có lẽ ngươi chưa chịu khâm phục ta ta chăng?
Vừa nói, lão ta vừa đưa chân trước từ từ bước tới ba bước, rồi vung tay nhắm ngay Thạch Kinh Thiên quét mạnh ra một chưởng.
Tức thì Thạch Kinh Thiên cảm thấy có một luồng kình lực cuốn tới cuồn cuộn, hết sức dồi dào, mạnh mẽ, không có chi so sánh được. Bởi thế say khi kinh hoàng y định đem toàn lực trong người ra để đỡ thẳng vào thế công của đối phương.
Nào ngờ đâu, y mới vừa vung đối chưởng lên thì bỗng nghe có giọng ngạo nghễ cười khanh khách vọng đến rằng :
- Đông Phương Tuyệt. Con cáo già ngươi giờ đây đành phải ló đuôi ra ngoài rồi.
Tiếng cười ấy vang rền mạnh mẽ, tựa hồ như có thể xuyên thủ qua cả sắt đá.
Thạch Kinh Thiên vừa mới nghe qua thì không khỏi hãi kinh, nhưng kịp khi nghe được ba tiếng “Đông Phương Tuyệt” lọt vào tai rồi thì y lại càng kinh hoàng thất sắc hơn nữa, quả tim không ngớt nhảy nghe thình thịch.
Trong khi Thạch Kinh Thiên chưa kịp lấy lại sư bình tĩnh, thì bỗng thấy Huyết Hải Chuyển Luân Vương nhanh nhẹn thu thế võ về, rồi quay phắt người lại phía sau.
Chừng ấy, mọi người mới trông thấy rõ là chỉ trong chớp mắt tại nơi đây bỗng lại xuất hiện thêm hai người.
Người đứng phía trái da mặt nhăn nheo như một củ gừng khô, mớ tóc trên đầu rối phờ, hai lỗ tai chấm tới trước, đôi môi đỏ chót ngược lên trên, mình mặc áo và hằng trăm lỗ, thân hình lực lưỡng cao hằng tám thước. Người ấy tuy hết sức xấu xí nhưng thần sắc lại oai vệ vô cùng.
Người cùng đi đang đứng bên cạnh, thì dung mạo lại trái ngược hẳn. Người ấy có một thân hình lùn thấp, nhưng lại mập mạp mình mặc áo lam bẩn thỉu, khuông mặt to tròn, đôi mắt tý hí, trông chẳng khác nào đang say rượu.
Mọi người hiện diện vừa trông thấy hai người ấy, thì đều không khỏi kinh ngạc. Đôi mắt của Huyết Hải Chuyển Luân Vương lại càng xoay nhanh vì kinh ngạc hơn ai hết, sắc mặt cũng đầy vẻ kinh hãi.
Lão già có diện mục xấu xí kia, đưa đôi mắt đăm đăm vào Huyết Hải Chuyển Luân Vương nói :
- Đông Phương Tuyệt. Việc xảy ra tại ngôi Quan Đế miếu ở Hán Dương trước ngay Trung thu một đêm, có lẽ ngươi còn chưa quên chứ?
Huyết Hải Chuyển Luân Vương im lặng một lúc lâu, bỗng tràn người tới, to tiếng nói :
- Cùng Thần và Túy Quỷ. Hai lão già vô dụng ngươi, có lẽ không hiểu Đông Phương Tuyệt ta đây chẳng phải là người dễ trêu chọc chứ?
Thạch Kinh Thiên vừa nghe qua, mới biết đây là Cùng Thần và Túy Quỷ, hai nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trong võ lâm thì trong lòng liền cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhưng khi nghĩ đến Huyết Hải Chuyển Luân Vương lại chính là hóa thân của Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt, một con người lòng dạ ác độc, sâu hiểm thì trong lòng không khỏi cảm thấy ớn lạnh.
Ngay lúc đó, bỗng nàng nghe Túy Quỷ Thương Huyền cất giọng lè nhè nói :
- Đông Phương Tuyệt. Ngươi khó trêu chọc thì chả lẽ Túy Quỷ ta đây dễ trêu chọc hay sao?
- Đúng thế. Túy Quỷ ngươi tuy là nhân vật thuộc hàng thượng thặng trong giang hồ, nhưng nếu so với Đông Phương Tuyệt ta thì vẫn còn thua một bậc. Ngươi chẳng thấy trong Ngũ bá, Mộ Cổ, Thần Chung và Bát Chỉ Phi Ma đều quy phục Huyết Hải Địa Khuyết cả rồi hay sao? Theo ý ta thì...
Thạch Kinh Thiên nghe qua bỗng cất giọng lạnh lùng, cười khanh khách nói :
- Đông Phương Tuyệt ông khoác lác làm chi thế? Bát Chỉ Phi Ma đang đứng sau lưng ông kia chính là lão Thâu nhi Lệnh Cô Độc giả mạo ra đó. Vậy ông còn định gạt cả Thương lão tiền bối hay sao?
Câu nói vừa dứt, thì bỗng nghe một tiếng “Hừ” lạnh lùng vọng đến rằng :
- Thạch Kinh Thiên, nếu nói như ngươi thì Đồng Chung đạo nhân ta cũng là một người giả mạo nữa hay sao?
Câu nói ấy vừa dứt thì thấy trên mười bóng người khi nãy cũng ùn ùn chạy tới. Cầm đâu đám đông đó chính là Đồng Chung đạo nhân và Thạch Cổ hòa thượng bị vây trong tuyết trận vừa rồi.
Nào ngờ đâu câu nói của Đồng Chung đạo nhân vừa dứt thì từ phía sau sườn núi bất thần có tiếng cười lạnh lùng nổi lên rằng :
- Đồng Chung đạo nhân ngươi chẳng phải giả mạo, thì chả lẽ lại là thực hay sao?
Ai nấy đều ngửa mặt nhìn lên, thì bỗng trông thấy lại có một lão Đồng Chung đạo nhân khác, trong tay cũng cầm lấy một chiếc đồng chung đang từ sườn núi phía sau chạy bay tới.
Đôi mắt của Cùng Thần liền chiếu sáng ngời, quét qua khắp bốn bên rồi bỗng ngửa mặt lên cười to ha hả, nói :
- Rõ là quái lạ. Rõ là quái lạ. Đồng Chung đạo nhân chẳng những có đến hai người mà ngay như Bát Chỉ Phi Ma đã chết đi giờ đây cũng hoàn hồn trở lại.
Đây là một chuyện ly kỳ nghìn năm chưa có một.
Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt cất giọng gian manh cười khanh khách, nói :
- Chuyện như vậy thì có chi đáng nói? Nếu được cả Càn Khôn ngũ bá về đầu phục Huyết Hải, thì đấy mới thực là chuyện là nghìn năm chưa có một đó.
- Mọi việc khác có thể thong thả sẽ nói sau. Nhưng món nợ bị giam hãm ba năm trong hoang sơn cùng cốc, thì hôm nay chúng ta phải thanh toán trước vậy.
- Ba năm bị giam hãm có thể đem trừ lại món nợ tại núi Lữ Lương sơn trước kia, vậy cần gì phải động can qua nữa.
Cùng Thần cất giọng lạnh lùng cười khanh khách, nói :
- Đông Phương Tuyệt, ngươi nói nghe dễ dàng quá, nhưng ta đây lại không nghĩ như thế đâu?
Thiên Diện Nhân Ma bỗng sầm nét mặt, nói :
- Vậy, ông nghĩ thế nào?
- Ta nghĩ như thế này đây.
Cùng Thần vừa nói dứt lời thì liền vung đôi chưởng to như chiếc quạt lá kè ra, đánh thẳng về đối phương khiến cuồng phong dấy động ào ào, hơi lạnh buốt cả da thịt, cuốn vèo vèo tới chẳng thua chi những ngọn dao bén.
Thiên Diện Nhân Ma tức giận quát to một tiếng, nói :
- Ngươi u mê như vậy, thì không hối hận chứ?
Tức thì lão ta liền vung cánh tay phải lên, nhằm ngay luồng chưởng phong của Cùng Thần vừa đánh tới, chém thẳng tới một chưởng phong mãnh liệt.
Qua một tiếng nổ âm rít dài như tiếng xé lụa, liền thấy kình phong dấy động chẳng thua một cơn gió lốc, cuốn cả băng tuyết bay đầy trời, không khác chi một trận mưa đá.
Đôi vai của Cùng Thần chao động dữ dội, trong lòng không khỏi lấy làm kinh hãi.
Đôi chân của Thiên Diện Nhân Ma cũng không khỏi loạng choạng và trong lòng cũng hết sức kinh hoàng.
Một bên là võ lâm quái kiệt thuộc hàng Càn Khôn ngũ bá, một bên là ma đầu khét tiếng hiếm có trong đời, nên qua một thế đánh nhau đôi bên đều biết đối phương là một địch thủ ít gặp trong bình sinh.
Cùng Thần âm thầm vận dụng chân lực trong toàn thân, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra hết sức ung dung, nhếch đôi một đỏ cười ha hả nói :
- Đông Phương Tuyệt. Thảo nào ngươi lại xem dưới mắt không người, té ra mấy năm không gặp nhau võ công của ngươi cũng tiến bộ nhiều lắm.
Thiên Diện Nhân Ma cười gian manh nói :
- Lời nói phải lắm. Lời nói phải lắm. Riêng về “Hoàng Tuyền Phong” của ông cũng chẳng phải tiến hơn xưa kia nhiều lắm hay sao?
- Ha ha. Đánh mạnh đỡ thẳng như thế này, thật ra không phải là người cao thượng. Vậy ta muốn dùng “Càn Khôn Bát Quái chưởng” một trò chơi không ra gì của ta để lãnh giáo mấy đường tuyệt nghệ của ngươi vậy.
Thiên Diện Nhân Ma lại cười gian manh nói :
- Ha. Đánh mạnh đỡ thẳng cố nhiên là không phải tài, vậy nếu tiếp tục giao tranh bằng võ công thì nào phải là cách hay?
- Nếu nói như ngươi thì chả lẽ lại bỏ qua việc này hay sao?
- Nếu ông nhất định phải so tài, thì hay hơn hết là nên định một thời gian và một địa điểm. Chừng ấy, chúng ta đến đó dùng tất cả mọi tuyệt nghệ để tranh tài cao thấp, một mặt thanh toán món nợ cũng chồng chất bao nhiêu lâu, một mặc khác cũng sẽ dựa vào đấy để xếp lại tên tuổi của Ngũ bá.
Túy Quỷ Thương Huyền vừa nghe qua thì vỗ tay nói :
- Đông Phương Tuyệt, câu nói của ngươi hôm nay nghe có vẻ biết điều lắm, vì năm hết Tết đến như vầy thử hỏi ai lại bằng lòng đánh nhau bằng quyền bằng chưởng, vậy theo ý của ta thì chờ đến sau ngày Nguyên Tiêu, rượu thịt đã no nê rồi thì sẽ so tài lại, dù cho có chết cũng mát ruột hơn.
Thiên Diện Nhân Ma cười, nói :
- Lời nói của Túy Quỷ đúng lắm. Đợi đến tối đêm Nguyên Tiêu sang năm, Đông Phương Tuyệt ta sẽ chờ đón hai ngươi tại Lạc Phách phong vậy.
Nói đoạn, lão ta bèn đưa chân chậm rãi bước thẳng về phía Bát Đẩu thư sinh. Thạch Kinh Thiên không khỏi kinh hãi, bèn nói :
- Ông muốn gì?
Thiên Diện Nhân Ma như chẳng hề nghe qua câu hỏi của Thạch Kinh Thiên, quay mặt về Bát Đẩu thư sinh, nói :
- Tiên sinh nhất định không chịu trở về Huyết Hải Địa Khuyết nữa hay sao?
Bát Đẩu thư sinh cười nhạt đáp :
- Cái tài hèn kém của Gia Cát Nghị tôi tìm trong Thần Châu mênh mông này, ở đâu lại không có. Thực ra, nào đáng được Đông Phương đại hiệp chiếu cố đến như vậy?
Thiên Diện Nhân Ma trầm ngâm một lúc, cuối cùng nói :
- Tiên sinh không muốn trở về Huyết Hải thì Đông Phương Tuyệt tôi cũng chẳng dám cưỡng ép, duy có điều là “Huyết Thần cửu kinh” chắc tiên sinh đã ghi nhớ cả trong lòng vậy mong tiên sinh chớ nên tiết lô ra ngoài thì tôi rất cảm tạ.
Bát Đẩu thư sinh có vẻ trầm ngâm trong giây lát, rồi đáp rằng :
- Già đây xin hứa với ông là không hề tiết lộ ra ngoài một tý nào cả. Nhưng tôi mong Đông Phương Tuyệt đại hiệp nên suy ngẫm lại hai chữ khoan dung và trung tín để không phụ cái tình của già đã cùng chung sống với đại hiệp mấy năm qua.
Sắc mặt của Thiên Diện Nhân Ma khẽ biến, nhưng chỉ trong nháy mắt là giữ bình tĩnh được ngay. Lão ta bèn dẫn Đồng Chung đạo nhân, Thạch Cổ hòa thượng, Phi Long thiền sư và số người của Bát Chỉ Thần Thâu cùng rời bỏ kéo đi nơi khác.
Cùng Thần sau khi khẽ lay động đôi khóe miệng, liền cùng Túy Quỷ và một vị Đồng Chung đạo nhân khác nhanh nhẹn phi thân lướt đi và chỉ trong chốc lát, họ đã lẩn khuất giữa núi đồi đầy tuyết trắng.
Thạch Kinh Thiên và Bát Đẩu thư sinh buột miệng than dài. Nhưng ngay lúc đó, bỗng nghe có một tiếng chim ưng kêu và lại thấy từ phía xa có ba bóng người đang phi thân lướt tới.

loading...
Hồi trước Hồi sau