Đoạn hồn tuyệt cung - Hồi 22

Đoạn hồn tuyệt cung - Hồi 22

Ngũ Hoang Biên Trấn

Ngày đăng
Tổng cộng 34 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 456030 lượt xem

loading...

Ngay lúc đó, một tiếng quát xé không gian :
- Các hạ hãy dừng tay!
Tiếng hết chưa dứt, ba luồng kình lực to như núi, từ ba phía tấn công tới tấp.
Đông Bích thất kinh, ngã người ra phía sau né tránh đồng thời dựng ngay song chưởng phản kích lại ba chiêu.
Bùng!
Một tiếng nổ như thiên long địa chấn, mấy luồng áp khí mạnh chạm nhau, cả ba người lạ mặt đều bốc văng, rơi xuống mặt trường.
Đông Bích cũng choáng váng cả mặt mày, bị áp lực đẩy lui ra ngoài hai trượng. Chàng gượng đứng vững đã thấy ba người đứng dàng, giương mắt nhìn chàng trân trối. Chàng nhận biết mặt cả ba, họ ở trong bọn Ngũ Hoang Biên Trấn.
Người đứng giữa là Thiết Chủy Tử Quang, người đứng bên tả là Tâm Ma Vạn Tử, người đứng bên hữu là Lăng Thú Đào Văn, đúng là bọn Ngũ Hoang Biên Trấn. Nhận thấy chưởng lực vừa qua, chàng thầm công nhận đối phương đã tiến bộ khá nhiều, khiến chàng hơi ái ngại.
Thiết Chủy Tử Quang bước sấn đến ba bước, quắc mắt nhìn chàng phá lên cười rũ rượi, bằng giọng âm quỷ quái hét lên :
- Lão phu toan vào Trung Nguyên tìm ngươi, không ngờ ngươi lại dẫn xác đến đây, thật là cơ trời run rủi!
- Thiết Chủy Tử Quang, ngươi muốn tìm tại hạ làm gì?
- Hay nhỉ! Chúng ta cần gặp nhau để kết toán nhiều món nợ ân cừu.
- Hừ!
- Ngươi khinh thường lão phu sao?
- Ngày trước tại hạ nói nhiều rồi. Hôm nay gặp nhau đây nếu chư vị nhớ lại sự đau khổ lúc nào mà hồi tâm, cải tánh thì tại hạ nguyện lấy lễ mà đối đãi với chư vị, bằng chư vị giở thói ngông cuồng, thì chắc chắn sẽ là những tên quỷ không đầu.
Tâm Ma Vạn Tử nghe nói nổi giận, sát khí bốc lên đằng đằng, đưa tay chỉ vào mặt Đông Bích nạt to :
- Tiểu tử, chẳng lẽ công lực của ngươi dường ấy mà dám đến đây tìm chúng ta khua môi, múa mỏ sao?
- Vạn Tử, ngươi đừng nóng nảy, chính tại hạ muốn thỉnh lại ý của ba vị.
- Hừ! Không có gì gọi là thỉnh ý cả, chúng lão phu hùng cứ tại Lôi Phong này!
- Theo lời các hạ, có phải chư vị giết chết Trại chủ Man Đát lúc trước không?
- Đúng đấy! Giết chết Trại chủ Man Đát chính là Ngũ Hoang Biên Trấn, chúng ta tất cả là năm người.
- Thế còn hai vị nữa đâu?
- Cửu bà Khương đại nương và Tàn Tâm Lưu Trác, cả hai đều đi vắng.
- À! Ngũ quái đều hội mặt đủ tại đây!
- Phải đấy tiểu tử ạ!
Lăng Thú Đào Văn há miệng toan nói, Thiết Chủy Tử Quang đã nhanh miệng nói trước :
- Tiểu tử, đang đêm khuya vắng ngươi lẻn lên Lôi Phong này để làm gì?
- Để nhặt lấy Hoàn Tiên thảo!
- Hà hà, ở Lôi Phong này, bất luận cây cỏ đá hoa đều là vật sở hữu của Ngũ Hoang Biên Trấn, không ai có thể trộm cắp được.
- Trộm cắp các hạ hơi hống hách đấy!
- Tại sao?
- Hoàn Tiên thảo là tiên phẩm kỳ dược, ai có duyên may là gặp được, nào có là vật sở hữu của ai mà Ngũ Hoang Biên Trấn các ngươi đòi chiếm lấy?
- Hừ! Lão phu đã bảo vạn vật cỏ cây, thảo cầm, muôn thú trên đỉnh Lôi Phong này đều là vật sở hữu của Ngũ Hoang Biên Trấn chúng ta, ngươi nghe rõ đấy chứ?
- Hay nhỉ! Bọn người các ngươi là những con chiếm tổ tu hú mà không biết nhục lại lắm lời cao ngạo.
- Này tiểu tử, lão phu có lời nhắn bảo, nếu biết thời thế mới là trang tuấn kiệt. Ngươi muốn khỏi vùi xác nơi đây thì lão phu rộng lượng cho ngươi xuống khỏi Lôi Phong tức khắc, tiểu tử hãy đi cho mau.
- Tại hạ đã quyết, không đổi ý định được!
- Ngươi nhất định trộm cho được Hoàn Tiên thảo phải chăng?
- Tại hạ nhất định nhổ cho được Hoàn Tiên thảo.
- Nếu ngươi quyết chí thì chớ trách chúng ta đại khai sát giới đấy nhé!
- Hừ! Các ngươi có bao nhiêu bản lĩnh, hãy đem ra thi thố, tại hạ sẽ tùy cơ tiếp ứng các ngươi.
- Tiểu tử, chớ ngông cuồng, hãy tiếp chiêu.
Thiết Chủy Tử Quang vừa nói dứt, thân hình chếch về phía trước vung mạnh hai đạo kình phong tấn công Đông Bích như sấm sét. Tâm Ma Vạn Tử cũng đồng thời xông tới vung cây thiết trượng lay động chiêu thế ào ào xáp tới tấn công.
Hai tên cao thủ đều ra tay một lúc, nhưng Đông Bích không nao núng, hét lên một tiếng, tả chưởng vẩy ra đón luồng kình lực của Thiết Chủy Tử Quang, hữu chưởng phất mạnh đón đầu cây thiết trượng.
Bình! Bình!
Hai tiếng nổ vang lên rúng động cả sơn khê, thủy động, áp khí tống mạnh vào nhau, bóng người dang ra hai phía, bất phân thắng bại.
Đông Bích vừa gượng đứng vững, bỗng thấy Đào Văn rống lên một tiếng, phi thân đến ngọn cỏ Hoàn Tiên thảo, làm cho cả bọn hốt hoảng nạt to :
- Lăng Thú! Hãy dừng tay.
Dứt lời, tay hữu của Đông Bích thò ra trước, thân hình uốn bật tựa vành cung chộp ngay vào đầu lão Lăng Thú Đào Văn bằng một thế trảo thần tóc.
Lăng Thú Đào Văn thất kinh nhún mình nhảy phóc sang phiến đá bên hữu né tránh.
Soạt!
Một tiếng như xé lụa vang lên, Đông Bích đã bứt đứt tà áo của địch thủ. Chàng toan bồi thêm một chưởng bỗng thấy Thiết Chủy Tử Quang và Tâm Ma Vạn Tử, kẻ chưởng người gậy nhắm ngay đầu Đông Bích đánh xuống nhanh như trời giáng. Đông Bích kinh hãi, song chưởng vội đẩy nhanh ra ba chiêu, to như núi, nhanh như tia lửa đóm, sao xẹt một cái đã rẽ ra hai ngọn, phía tả cự thanh thiết trượng, phía hữu chống đạo kình phong.
Bùng!
- Ối!.... Ối!
Tiếng nổ vang lên như sấm kèm theo hai tiếng rú thê thảm. Thiết Chủy Tử Quang và Tâm Ma Vạn Tử không giữ nổi được chiêu thế, lảo đảo thối lui mấy trượng.
Giữa lúc mọi người tiếp thủ, Lăng Thú Đào Văn thừa cơ tiến lại gần gốc thảo tiên.
Đông Bích vừa ngưng chiêu thì đã thấy Lăng Thú Đào Văn cúi xuống toan nhổ bụi Hoàn Tiên thảo, chàng vội kêu lên cấp bách :
- Lão điếc họ Đào, hãy nộp mạng cho ta!
Dứt lời, mỗi tiếng vút nổi lên, loang loáng chiếc quạt của chàng đã nhắm vào người Đào Văn vút tới.
Bực!
Chiếc quạt tiện đứt cánh tay và đứt bụng Đào Văn, máu tung tứ phía, chết ngay lập tức.
Chàng giết một tên, áp đảo tinh thần hai tên, Thiết Chủy Tử Quang và Vạn Tử thấy thế tái mặt, bốn tròng mắt đứng lại vì kinh hãi lẫn ngơ ngác, sắc mặt cả hai thoạt trắng thoạt vàng, trong nhất thời không biết nên xử trí ra sao.
Bỗng nghe Tâm Ma Vạn Tử quát lên một tiếng như sấm nổ :
- Tiểu tử! Hãy trả mạng Đào Văn cho ta!
Dứt lời, cây gậy thanh thiết đã lay động vù vù như con mãnh xà múa loạn, nhắm ngay đầu Đông Bích tấn công như vũ bão.
Đông Bích nhếch môi cười nhạt, trầm giọng quát :
- Hãy xem đây, tại hạ sẽ giúp các ngươi theo lão cho có bạn.
Vừa nói đến đây, chàng huy động cây quạt xé màn không khí kêu veo véo.
Tâm Ma Vạn Tử nhìn thất kinh, vội đưa thanh thiết trượng ra chống đỡ.
Một tiếng hét vang lên :
- Ôi chao!
Vạn Tử chỉ kịp rú lên hai tiếng đau đớn, chiếc quạt phá vỡ bụng lão ta bằng miệng bát, ngũ tạng lục phủ đổ ra trông rất ghê rợn.
Thiết Chủy Tử Quang thấy thế kinh hãi rú lên :
- Tiểu tử, ngươi sử dụng chiếc quạt nào đây.
Lão vừa nói đến đây, Đông Bích toan vung quạt để kết liễu đời hắn hầu rảnh tay mang thảo tiên về cứu nàng Tô Tiểu Bình nhưng Thiết Chủy Tử Quang nhanh như chớp đã phóng mình tới trước hai bước trầm giọng quát to :
- Tiểu cuồng đồ, hãy tiếp lão phu một chiêu Cửu Dương chưởng thử xem?
Vừa nói, lão vừa vận song chưởng đẩy ra hai đạo kình phong màu huyết tấn công Đông Bích nhanh như chớp.
Cửu Dương chưởng tung ra rất dũng mãnh ngầm chứa kình lực tựa núi non, nóng buốt như lò lửa, đã giết hại không biết bao nhiêu cao thủ, nếu không bị hấp lực bức chết cũng bị nhiệt lượng thiêu thân. Đông Bích cảm thấy nguy nan không thể đổi chiêu, biến thế kịp, nên bị trúng xém ngọn Cửu Dương chưởng đảo lui ra sau bốn bước lớn.
Đông Bích cả giận hét to :
- Ta không ngờ Cửu bà dạy cho ngươi Cửu Dương chưởng!
Thiết Chủy Tử Quang tròn xoe mắt hô to ngắt lời :
- Cho ngươi chết!
Tiếng nói vừa dứt, song chưởng đẩy ra như gió lốc, nhắm vào Đông Bích đánh mạnh tới một cách thần tốc.
Đông Bích nộ khí xung thiên, ngầm vận chiêu Lục Quang nhị thế rút trong Âm Dương Thiên Toàn chưởng tung ra như muôn ngàn đợt sóng khổng lồ cuốn tròn và bốc xoáy, tiếp theo một tiếng la thảm khốc, Thiết Chủy Tử Quang thân hình như cái vụ, bị kình lực chấn nát cả ngực, máu thịt tung tóe tứ phía trông thật thảm hại.
Thế là ba tên trong Ngũ Hoang Biên Trấn, chỉ trong khoảnh khắc lần lượt theo nhau về chầu Diêm vương.
Đông Bích thẳng tay trừng trị tên Thiết Chủy Tử Quang cuối cùng đoạn tung mình lên phiến đá cao thẳng tay nhổ Hoàn Tiên thảo.
Ngay lúc đó, hai tiếng “soạt soạt” vang lên, hai bóng người bỗng hiện ra một cách đột ngột. Hai bóng người này cũng không ai xa lạ, một là Cửu Bà, hai là tên lùn Lưu Trác.
Đông Bích vội nhét ngay bụi Hoàn Tiên thảo vào bọc da, hành động nhanh như chớp nhoáng. Cửu bà trông thấy quát lên the thé :
- Tiểu tử, hãy để Hoàn Tiên thảo lại cho mau, lão nương sẽ mở lòng rộng lượng tha mạng cho ngươi.
Đông Bích nghe giọng nói quá cao ngạo, lửa giận bốc lên phừng phừng, cao giọng bảo :
- Hừ! Nếu tại hạ không bằng lòng thì sao?
- Không bằng lòng? Ồ! Người giữ linh thảo sẽ bị nghiến nát nơi đây!
- Cửu bà! Chớ lắm lời khoát lát!
- Lão nương đã nói cạn lời với ngươi rồi đấy nhé!
Đông Bích sực nhớ một chuyện, vội quắc mắt nhìn lão bà trầm giọng bảo :
- Cửu bà, hôm nay tại hạ bận rất nhiều việc, không thể cùng ngươi so tài lực. Những điều cừu hận, xin hẹn lại một ngày khác sẽ thanh toán, bây giờ tại hạ xin cáo từ.
Tiếng từ vừa dứt, thân hình chàng đã vọt lên cao bốn năm trượng, Cửu bà Khương đại nương vội hét :
- Đuổi theo!
Cửu bà cùng Lưu Trác lập tức phóng mình đuổi theo như sấm chớp, khi hai người còn cách Đông Bích chừng mười trượng, nhanh như chớp, bốn luồng kình phong mạnh như thác lũ nhắm vào lưng Đông Bích tấn công.
Đông Bích nghe hơi gió phía sau, biết có biến, vội quay phắt lại, thấy chưởng ào ạt ập vào, chàng vội vận mười hai thành công lực trong môn Thiên Toàn tung ra một lúc bốn chiêu để cản bốn đạo cương chưởng ác liệt phía sau.
Chưởng lực của chàng phát ra vô cùng khốc hại, đánh ra như bài sơn đảo hải.
Bùng!
- Ối!
Tiếng nổ và tiếng rú lên cùng một lúc, rồi thân xác Tàn Tâm Lưu Trác với thân hình nho nhỏ của hắn ngã huỵch xuống đất chết tươi.
Riêng Cửu bà bị áp lực đẩy lui một bước, Đông Bích cũng loạng choạng tháo lui ra sau một bước dài.
Cửu bà Khương đại nương uất hận trào dâng lên muốn bể ngực, lão bà nghiến răng rít lên the thé :
- Tiểu ma đầu, ngươi thật quá ác độc, thảo nào bọn Tử Quang lại chẳng thiệt thân mất mạng.
- Hừ! Cửu bà, nếu ngươi sợ thì hãy ôm đầu cút đi cho khuất mắt ta.
- Câm mồm, ngươi chớ lắm lời hống hách, nếu ngươi giỏi hãy cùng lão nương hôm nay một mất một còn.
Tiếng nói vừa dứt, Cửu bà quạt nhanh ra ba chiêu thế, chưởng lực vừa thoát ra khỏi lòng bàn tay đã biến thành hai đạo kình phong đỏ lòm nhắm vào Đông Bích tấn công chớp nhoáng.
Đông Bích vốn nôn nóng muốn đánh chưởng hạ đối phương ngay nên chàng cử song chưởng đẩy ra hai chiêu thần khốc, đón chặn luồng huyết chưởng của đối phương.
Bốp!
Một tiếng khô khan vang lên, hai luồng áp lực chạm nhau, thắng bại đã phân rõ rệt.
Đông Bích bị áp lực chấn mạnh nóng rát cả thân mình, mắt hoa đầu choáng, lảo đảo thối lui ngoài năm bước.
Còn Cửu bà Khương đại nương, hai tay ôm lấy ngực, bước loạng choạng lui ra ngoài hai bước, toàn thân run rẩy, gượng đứng vững lại, bất giác bà giương đôi mắt lộ tròng nhìn Đông Bích bằng những tia lạnh lùng kinh ngạc. Một khắc sau mới gằn giọng lên tiếng :
- Tiểu tử, có phải ngươi ngạc nhiên lắm sao? Lão nương thành thật bảo cho ngươi biết, Cửu Dương chưởng là một môn công phu luyện tập bằng thiếu nam nguyên dương. Chỉ có lão nương luyện đến mức hỏa hầu thành tựu, còn bọn Tử Quang, Tâm ma chỉ đạt đến nửa thành mà thôi. Tiểu tử, ngươi đừng tự phụ ỷ mình mà ngông cuồng, sánh với Cửu Dương chưởng của ta, thì ngươi vẫn còn kém sút xa lắm. Hôm nay ngươi hãy cúi đầu nộp mạng cho ta mau lên.
Đông Bích quát to :
- Đừng láo khoét, hãy lấy công lực mà đo lường sanh tử.
Vừa dứt lời, chàng vận Âm Dương Thiên Toàn chưởng, tay tả phất mạnh chiêu Huyết Quang nhất thức tuông ra như vũ bão ba đào, kèm theo với một sức nóng kinh hồn nhắm vào song chưởng Cửu Dương xoắn tít lại.
Bình!
Một tiếng nổ như trời long đất lở, bốc cuồn cuộn lên từng lớp sỏi cát như bão táp mưa sa, áp khí xoáy tròn cuồn cuộn. Hai bóng người vừa hợp đã phân ngã bật ra sau ba bốn bước. Trong nhất thời chưa biết thắng phụ về ai?
Cửu bà giật mình kinh ngạc, mắt nhìn Đông Bích suýt lọt tròng, vì không thể tưởng tượng được Đông Bích có đủ công phu chống trả nổi Cửu Dương chưởng đã danh trấn giang hồ của bà ta.
Về phần Đông Bích cũng ngạc nhiên không kém, vì chàng không tưởng được Cửu bà chống trả được nhất thức trong Âm Dương Thiên Toàn chưởng của mình dầu mới chỉ sử dụng nửa phần công lực. Chàng tức giận quát to lên một tiếng như sấm :
- Hãy đỡ.
Vừa hét, tức thì một vùng huyết quang vừa thoát khỏi tay chàng lao đi vun vút, chưởng phong dấy động ngập trời.
Qúa khủng khiếp cho chưởng phong lạ lùng, Cửu bà vội vàng huy động song chưởng với toàn bộ công lực ra phản kích.
Bình!.... ầm.... ầm....
Chỉ thấy Khương đại nương bị bắn tung ra ngoài xa hơn ba trượng rồi bà ta lồm cồm bò dậy, quẹt máu nơi khóe miệng rồi đưa tay ôm lấy ngực, lảo đảo băng mình vào vùng núi đá, cây xanh mất dạng.
Thấy vậy, Đông Bích định tung người theo kết liễu một nữ đại ma đầu, song chàng chép miệng rủa thầm :
- Mặc xác ngươi, hiện giờ vì ta bận cứu người làm trọng, nên tạm tha cho ngươi đó.... Ta phải mang Hoàn Tiên thảo xuống núi gấp để cứu chữa cho Tô Tiểu Bình.
Đến đây, Đông Bích đưa mắt nhìn trời, những bóng đen đã rụng mất trên chòm cây khóm cỏ, nhường chỗ cho thứ ánh sáng lờ mờ, báo hiệu cho bình minh sắp đến khiến chàng nóng ruột vì bệnh tình của Tô Tiểu Bình. Chàng lập tức phóng mình như bay chạy xuống núi.
Với khinh công tuyệt mức, bóng chàng chập chờn như bóng ma xuyên núi băng rừng, vừa chạy vừa suy nghĩ :
- Tại sao những nhân vật cao thủ võ lâm đều là người của Tuyệt cung cả vậy. Cửu bà Khương đại nương chắc chắn là một trụ cột của Tuyệt cung vì võ công trác tuyệt của bà ta.
Chàng xuống khỏi đỉnh Lôi Phong rồi đến nơi chàng hẹn với Lâm Thi đang gìn giữ Tô Tiểu Bình.
Lúc sắp gần đến nơi, chàng bỗng thấy như choáng váng tâm trí vì dưới cội tòng là nơi Lâm Thi đợi chàng, giờ đây chỉ lưu lại mỗi thảm cảnh đau lòng.
Vì nơi mặt đất, Lâm Thi nằm sóng soài bên vũng máu còn Tô Tiểu Bình thì đã mất dạng.
Bao nhiêu công lao tâm trí để lấy Hoàn Tiên thảo, hy vọng cứu chữa cho nàng thì giờ đây đã trở thành công dã tràng.
Một niềm uất hận tràn dâng trong lòng chàng. Đông Bích chỉ còn biết chôn cất Lâm Thi, người đàn bà bạc số long đong đáng thương.
Xong đâu đó, chàng phóng mình đến cội tòng cởi dây cương, nhảy phóc lên lưng tuấn mã, tra mạnh roi khiến con ngựa hí lên một tiếng rồi cất vó chạy như bay.
Con tuấn mã đưa chàng vượt qua cả trăm dặm đường nhưng vẫn không thấy bóng dáng kẻ nào khả nghi, chàng lấy làm bực mình nghĩ thầm :
- Ai là kẻ đã bắt Tô Tiểu Bình? Mà bắt nàng chắc chắn là muốn nàng sống và như vậy ắt họ phải có thuốc chữa cho nàng.
Vừa nghĩ đến đây, bỗng chàng trông thấy xa xa về hướng Bắc bụi cuốn lên mịt mù, chàng liền phi ngựa nhanh hơn nhưng chỉ thấy một đoàn kỵ mã chừng mười người giục vó buông cương chạy như tên bắn ngược về phía chàng như gặp chuyện gấp rút. Rồi tiếp theo trên đường đi, nhiều toán người giang hồ xuôi ngược nhưng chàng cũng không tìm ra một tin tức gì về sự mất tích của Tô Tiểu Bình và cái chết của Lâm Thi. Song trong ý thức chàng, lúc nào cũng vẫn nghi hành động trên không ai khác hơn là của Tuyệt cung. Nhưng Tuyệt cung ở đâu? Chưa ai biết được thì làm sao tìm để cứu nàng được.
Chàng cứ đi và đi mãi cho đến bóng hoàng hôn đổ xuống. Chàng tìm nơi tảng đá ở mé rừng để dùng lương khô rồi lại tiếp tục lên đường. Chàng đi một khoảng đường nữa thì đến mé rừng và phía trước một ngọn đồi đầy đá núi.
Chàng nhảy xuống ngựa quan sát khi bóng tối cũng đã phủ đầy. Ánh trăng và ngàn sao cũng đã soi sáng mơ hồ trên vạn vật.
Bỗng thình lình trong bóng tối nơi lùm cây trước mặt ba bóng đen lao vút về phía chàng.
Nhìn lối phi hành thần tốc ấy, Đông Bích nhận ngay ra đó là những cao thủ võ lâm, có một công phu đáng kể.
Ba bóng đen đến gần, Đông Bích nhận thấy họ đều dùng vải đen che mặt, chàng nhủ thầm :
- Quái lạ, tại sao các cao thủ võ lâm giang hồ lại có mặt nơi đây? Có lẽ họ nghe chàng có ngọc bích là chìa khóa để lấy báu vật Bí kiếp toàn thư chăng?
Nghĩ như vậy, Đông Bích không cần hỏi xem đối phương là ai, vội vận công lực vào Đơn điền, quát lên một tiếng, tay hữu tung ra một đạo chưởng phóng mạnh như vũ bão.
Bùng!
Hai tên bịt mặt chỉ kịp thốt ra hai tiếng “hự” đau đớn, rồi cả hai cùng một lúc quỵ xuống dãy đành đạch.
Tên bịt mặt thứ ba thấy thế kinh hãi vội quay lưng cắm đầu chạy.
Đông Bích nhếch mép cười đắc ý! Không ngờ từ khi gặp nạn và được Thánh Dược Độc Cô Sĩ chữa trị và khai thông huyệt đạo thì nội lực chàng lại tăng tiến vượt bực, uyên thâm hầu như có thể đối phó với những tên đại ma đầu võ công cái thế.
Tuổi trẻ với bầu máu hăng say, chàng không bỏ lỡ cơ hội quyết loại hết bọn ma đầu ẩn núp sau Tuyệt cung để hãm hại, quấy phá võ lâm, nên chàng lập tức dùng môn Thần ảnh “Cửu thức bộ hình” là môn khinh công tuyệt học của chàng đuổi theo. Thân ảnh chàng lướt nhanh như một vệt khói. Đông Bích đinh ninh là chỉ trong loáng mắt chàng sẽ chộp được tên bịt mặt thứ ba kia không khó khăn gì.
Ngờ đâu, chàng còn cách đối phương chừng ba trượng thì phía trước mặt chàng bỗng phát ra một luồng chưởng đánh dội lại. Chưởng phong nghe vù vù làm rung chuyển cả một vùng cây.
Bị đánh bất ngờ, Đông Bích không né tránh kịp, nên chỉ còn cách vận khí vào Đan điền, thâu cước bộ lại để tự vệ.
Bùng!
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc, Đông Bích bị dội ra sau hơn sáu bước, cả thân mình chàng chấn động, mạch máu như muốn chạy ngược về tim đau đớn vô cùng.
May thay, sức chưởng chưa đến nổi làm cho chàng bị thương.
Đông Bích tức giận đến nghẹn lời, đôi mắt nảy lửa, chàng vuốt ngực một cái, nghiến răng nhìn kẻ phát ra chưởng đánh lén chàng là ai.
Người đó không phải là tên bịt mặt đang tẩu thoát mà là một lão nhân mặc áo bào xám, râu rậm mắt lồi. Lão nhân đã hiện ra đứng trước mắt Đông Bích với giọng nói thật hách dịch :
- Tiểu tử, ngươi còn trẻ tuổi mà tài cao, nên khuấy động giang hồ với danh hiệu Bạch y thư sinh, đã làm điên đảo cho biết bao nhiêu người thật đáng khen lắm! Đáng khen lắm! Những vật đó ngươi đã có đủ hết rồi chứ?
Đang cơn tức giận, máu nóng trong người chạy rần rật, Đông Bích không muốn gì hơn là đập cho lão một trận, cho lão thất kinh nên cau mày gắt :
- Vật đó là vật gì?
Lão nhân cười nhạt :
- Thằng nhỏ! Mày giả vờ sao? Ta muốn hỏi những miếng ngọc bích hình bát giác.
Đông Bích gầm lên một tiếng, mặt đầy sát khí, nói tắt ngang để thách đố :
- Ừ! Báu vật đang ở trong tay ta đây.
- Hãy giao lại cho ta.
Lão nói vừa dứt, lão nhân đã vung chưởng nhắm thẳng vào bụng Đông Bích tung ra với khí lực cực kỳ ác liệt.
Biết đối phương là tay lão luyện, Đông Bích không dám lơ đểnh, vội chớp động đôi vai, tràn mình sang một bên, tay mặt xuất chưởng phong bế huyệt tương đài, tay trái phát ra một chưởng đánh thẳng vào lão già áo xám.
Bùng!
Hai luồng kình lực chạm nhau. Đông Bích thối lui mấy bước, trong lúc đó, lão già áo xám “hự” một tiếng, toàn thân lảo đảo, quỵ xuống đất nằm sóng sượt bất tỉnh.
Nhanh như chớp chàng phóng người tới định giáng thêm cho lão một chưởng để kết thúc tính mạng nhưng chàng rụt tay lại rồi bế xốc lão già lên kẹp vào nách, trổ thuật khinh công chạy nhanh về phía khu đồi đá loạn giáp mé với khu rừng rậm mới thu cước bộ lại, rồi chậm rãi đưa tay lên giải huyệt đạo cho nạn nhân rồi trố mắt nhìn vào mặt lão lên tiếng hỏi :
- Lão quái là ai, tại sao đánh lén ta cứu nguy cho tên bịt mặt tẩu thoát?
Lão già cất giọng khàn khàn đáp :
- Ta là ai không phải là vấn đề quan trọng.
- Thế thì việc gì mới quan trọng?
- Sinh mạng của ngươi đêm nay mới là chuyện quan trọng.
Đông Bích cười hì hì nói :
- Lão quái! Ngươi đã bị ta cầm giữ, tánh mạng ở trong tay ta, đừng phách lối. Ngươi ở trong môn phái nào, nói mau?
Lão ngiến răng căm giận :
- Công lực ta chưa đủ để xé xác ngươi, thật đáng tiếc!
Đông Bích trợn mắt hét :
- Ngươi không chịu khai tung tích của ngươi à?
- Không!
- Hì hì! Ta có cách làm cho ngươi mở miệng.
Vừa nói chàng vừa đưa hai ngón tay ấn vào huyệt Mạng Môn của lão ta.
Không chịu nổi cơn đau đứt ruột, lão già áo xám mặt tái ngắt, thét lên một tiếng đau đớn, miệng nói vội :
- Ta là.... môn hạ của.... Huyết Hoa động chủ....
- Có đúng vậy không? Sào huyệt ở đâu?
Lão già áo xám nghiến răng chịu đau, cười mĩa mai :
- Xuất thân vào chốn giang hồ mà ngươi không biết Huyết Hoa động và nghe đại danh của Huyết Hoa động chủ thì thật là chưa đáng danh Bạch y thư sinh của ngươi.
Đông Bích chiếu ánh mắt sáng ngời nhìn trừng trừng vào mặt đối phương hét :
- Lão già vô dụng, lão không cần hăm dọa ta. Ta sẽ đến viếng thăm Huyết Hoa động. Các ngươi là phường lục lâm thảo khấu, kết bè giết hại đồng đạo võ lâm với âm mưu đen tối. Ta hỏi ngươi vì sao ngươi biết ta có đủ số ngọc bích mà mưu toan cướp đoạt?
Lão già áo xám thở hổn hển vì đau đớn, nói thều thào :
- Ta vâng lệnh Động chủ đến đây, ngoài ra không hiểu việc gì cả. Còn nơi tọa lạc của Huyết Hoa động luôn luôn di chuyển nên ta không thể quyết đoán chỗ nào nhất định.
Đông Bích đưa tay giải huyệt đạo cho lão già, rồi ném lão ra xa năm sáu trượng mắng :
- Lão già vô dụng! Ta tha mạng cho lão đấy, hãy cút đi cho khuất mắt ta, về nói với Động chủ một ngày gần đây ta sẽ treo đầu hắn và san bằng động quỷ đó.
Lão già áo xám thoát chết, vội vã ôm đầu chạy về phía đông mất hút trong màn đêm.
Đông Bích chưa vội cất bước, đứng thẫn thờ nhìn theo trong trí óc lóe ra một thắc mắc :
- Tại sao ta mới có sáu miếng ngọc mà tờ ghi chú của phụ thân ta lại truyền khắp giang hồ nhanh chóng thế? Hơn nữa chỉ có tên Sa Mạc Vương biết việc này mà hắn đã đi chầu trời rồi mà nay tin ấy lại truyền vào võ lâm, chắn phải có duyên cớ.
Vừa nghĩ chàng vừa cất bước men theo mé rừng tiến về phía có ánh trăng sáng rực.
Cảnh rừng núi âm u của ban đêm dễ gây cho tâm hồn chàng một xúc cảm.
Xúc cảm đầu tiên đã len lỏi trong óc chàng là hận thù chưa trả xong, chàng tưởng tượng cảnh não nề trước đây mười tám năm trên đỉnh Băng Sơn tuyết phủ giá băng gây cho chàng một mối gia thù.
Phụ thân chàng bị bọn quần ma vây hại phải vùi chôn thân xác nơi tuyệt cốc thâm sơn. Mẫu thân chàng bị rơi xuống vực thẳm, may mắn thoát chết nhưng phải tàn tật suốt đời. Riêng chàng phải mất mười tám năm nay mịt mù thân thế. Bao nhiêu sự việc đó khiến chàng không thể nào quên hận thù được.
Đôi mắt chàng bỗng rực sáng lên, hai giọt nước mắt căm thù ứa ra, lăn tròn trên đôi má đã sớm phong sương, chàng nghiến răng lẩm bẩm :
- Nhị điện, tam động là kẻ trực tiếp nhúng tay vào việc sát hại gia đình ta. Như vậy, kẻ gia thù là bọn ma đầu đó rồi. Ta chỉ mới giết được một tên thôi....
Rồi chàng hét lớn :
- Giết! Giết! Ta sẽ giết hết!
Bỗng chàng đổi giọng âm trầm :
- Nhưng, hình như trong vụ này còn có một điều gì biết ẩn, một kẻ chủ mưu khôn ngoan, âm thầm. Mà.... mà tên Sa Mạc Vương ở ngoài biên và ngay cả bọn Ngũ Hoang Biên Trấn cũng nhúng tay vào việc liên quan đến ta.
Chàng ngước nhìn xa xôi tiếp ý :
- Gần đây lại xuất hiện bọn cao thủ dồn dập giết hại, bắt cóc võ lâm chính phái nên một số cao thủ tiếng tăm đã âm thầm mất tích. Ai? Ai là kẻ chủ mưu... Hay là... hay là Tuyệt cung.
Bao nhiêu ý tưởng phức tạp dồn dập gây nên lửa hận thù bốc lên ngùn ngụt, sắc mặt chứa đầy sát khí, chàng định tung mình về phía trước.
Đột nhiên, bên ven rừng nổi lên một tiếng quát như xé không gian, tiếp theo vài bóng người phi thân từ phía trước mặt chàng đi ngược lại, nhanh như những bóng ma nương mình theo gió lên.
Loáng mắt, họ đã xuất hiện cách chàng chừng mười trượng!
Đông Bích vội ngừng chân lại, nhìn kỹ thì đó là ba chàng trung niên ăn mặc theo lối giang hồ hiệp khách. Chàng cười nhạt nói :
- Qúy hữu thi triển khinh công tuyệt mỹ nhỉ?
Một trong ba bóng đen trút ra muội tràng cười hăng hắc nói :
- Đừng phách lối! Ngươi tưởng mấy chữ Bạch y thư sinh của ngươi đã làm cho võ lâm khiếp đảm lắm sao?
Đông Bích nghiêm nét mặt hỏi :
- Ba vị muốn gì mà cản lối đi của tại hạ?
Huỳnh y đạo nhân, một trong ba bóng người mới đến trầm giọng nói :
- Chúng ta đến đây không còn mục đích gì khác hơn là thâu đoạt báu vật. Thế nào, Bạch y thư sinh, ngươi đã thu đủ số ngọc bích cả rồi chứ?
Đông Bích nghiến răng trợn mắt hỏi :
- Các ngươi có quyền gì nói đến việc này? Báu vật đâu phải của các ngươi?
Huỳnh y đạo nhân cười hì hì, tiếng cười lạnh ngắt khiến mọi người có cảm giác như không gian đông lại thành tuyết rơi trên mặt đất.
Cười một lúc, lão cất giọng nói :
- Những miếng ngọc bích là chìa khóa để tìm ra Bí kiếp toàn thư, đó là một báu vật của võ lâm mà ai cũng nghe tiếng. Đó là vật báu nhất đời, đã là kẻ giang hồ ai lại không ước ao được trông thấy? Chúng ta nhất quyết không để một kẻ nào trong võ lâm cất dấu làm của riêng mình.
Đông Bích mím môi nói :
- Có lẽ xưa nay trong giới võ lâm đã vì báu vật ấy mà chém giết nhau không ít?
Huỳnh y đạo nhân cười ha hả :
- Bạch y thư sinh, ngươi thật dại khờ, trong giới giang hồ có gì quan trọng hơn là danh dự, kẻ nào chiếm được báu vật di truyền tức là kẻ ấy đã đạt được một danh dự tuyệt đỉnh.
Đông Bích “xì” một tiếng :
- Thật ra không ngờ giang hồ đồn đãi thật nhanh chóng. Nhưng ta cũng nực cười cho các ngươi, ngay cả những miếng ngọc chưa tìm được, chỉ tranh giành giết chóc, mặc dù chưa thấy Bí kíp toàn thư hữu dụng ra sao để rồi phí bỏ sinh mạng.
Trong lúc hai bên đang đấu lý thì phía sau nổi lên một tràng cười trầm lạnh tiếp theo giọng nói :
- Huyết Hoa động! Các ngươi thâu lượm tin tức khá bén nhạy và cũng khá mau chân đấy. Việc này không riêng ai, dĩ nhiên chúng ta không thể vắng mặt.
Tiếp theo tiếng nói là hai bóng đen giao động, trước mặt mọi người lại hiện thêm một quái nhân nữa. Đó là một lão già bụng phệ, tay cầm song giản, dáng điệu rất hung hăng.
Lão già bụng phệ chưa kịp đứng yên, phía sau lại nổi lên một tràng cười như chén bát bị vỡ. Bốn bóng người nữa xuất hiện với giọng nói hiên ngang :
- Hay lắm! Hay lắm! Cuộc họp mặt bất ngờ! Chúng tôi đâu dám vô lễ vắng mặt đêm nay.
Đông Bích nhìn thấy bốn người mới đến đều là những tay cao thủ võ lâm, nhưng không biết thuộc môn phái nào.
Thế là chỉ trong phút chốc, nơi ven rừng, những cao thủ võ lâm càng lúc càng nhiều hơn và nơi đây tự nhiên trở thành nơi tập hợp của họ.
Chàng đưa mắt nhìn mọi người qua một lượt rồi nghĩ thầm :
- Tại sao việc những miếng ngọc này do Sa Mạc Vương chiếm giữ trong bảy ngày khi ta bị mê man và sau đó, lão quái Sa Mạc Vương cũng đã chết đi, như vậy việc này có lẽ do âm mưu với sự sắp xếp nào đó chăng?
Sư muội một lúc, Đông Bích cho là hợp lý, liền cất tiếng nói với mọi người :
- Qúy vị đến đây chỉ vì mấy miếng ngọc bích chứ không phải thù oán gì. Như vậy sát hại nhau là chuyện vô lý, xin quý vị chớ có vọng tưởng tranh giành.
Huỳnh y lão nhân nhếch môi cười nhạt nói :
- Lấy được ngọc bích hay không thì ngươi sẽ biết, nhưng giờ đây tốt hơn ta khuyên ngươi trao ngay cho ta những miếng ngọc bích là ngươi tránh được thiệt hại cho bản thân.
Bị bức bách, Đông Bích không còn nhịn được, nổi giận hét :
Ngươi sức có là mấy mà dám hung hăng hách dịch như vậy? Sở dĩ ta không xuất thủ là vì ta không muốn giết người một cách vô lối đó thôi.
Huỳnh y lão nhân không đợi Đông Bích nói dứt câu, đôi mày rậm của lão cau lại, nội lực lão ngầm dồn về Đan điền, rồi bất thần tung ra một chưởng.
Đông Bích toan sử dụng “Cửu thức bộ hình” để tránh qua một bên nhưng chàng chưa kịp vũ động thân pháp thì Huỳnh y lão nhân đã ré lên một tiếng, chưởng lực của lão bị đánh bật ra một bên và toàn thân lão ngã ập xuống mặt đất như một cây thịt.
Thật là một chuyện bất ngờ, mọi người có mặt nơi đây đều biến sắc ngơ ngác nhìn nhau.
Thật không một ai thấy Đông Bích xuất thủ, tại sao Huỳnh y lão nhân, một cao thủ lại bị thương một cách đột ngột như vậy? Ngay cả Đông Bích cũng không hiểu sự thể ra sao cả.
Giữa lúc ấy, một chuỗi cười dòn vang lên cách họ không xa lắm, giọng cười của một mỹ nhân lạng như tuyết trộn với sương đêm.
Bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía có tiếng cười, dưới ánh trăng mập mờ, một thiếu nữ xuất hiện ăn mặc theo một lối cung phi.
Nàng vừa lướt tới, vừa trao ánh mắt sáng rực về phía Đông Bích, đôi môi nở một nụ cười duyên dáng, nàng cất tiếng nhẹ nhàng :
- Các hạ, chúng ta lại có duyên gặp gỡ nơi đây.
Giọng oanh vàng trong như tiếng chuông ngân. Bốn bề đều vắng lặng, nhiều người đứng quanh đây không dám thở mạnh. Cảnh vật như nhường lại mọi hoạt động cho thiếu nữ mới vừa hiện đến.
Với giọng nói ấy, Đông Bích nhận ngay ra người con gái với dáng dấp đài các là nàng Quận chúa Sa Ly, cũng là người con gái đã tặng chàng muội miếng ngọc bích và cũng có thể là ân nhân mà cũng có thể là kẻ thù trong mai một. Chàng nghiêm giọng nói :
- Thật không ngờ gặp được cô nương tại nơi này.
Thiếu nữ nhoẻn một nụ cười không đáp, đôi mắt đen lay láy quay sang phía các võ lâm cao thủ lạnh lùng nói :
- Các ngươi còn nấn ná ở đây chờ chết hay sao?
Bọn cao thủ võ lâm, từ trước đã thấy nàng xuất thủ đả thương Huỳnh y lão nhân một cách thần tốc như thế nên khiếp sợ đứng yên nhưng lúc này, danh dự họ bị chà đạp, không thể nào nhịn nhục được nữa. Một lão nhân cũng là người lớn tuổi nhất trong bọn bước tới chỉ vào mặt thiếu nữ nói lớn :
- Yêu nữ! Đừng quá hồ đồ như vậy, kẻ chờ chết chính là ngươi!
Vừa nói dứt, lão đã lắc nhẹ thân hình tràng sang một bên thủ thế.
Đàng sau bốn gã trẻ tuổi đồng bọn kia cũng đồng loạt đứng ra bốn góc, vây thiếu nữ vào giữa.
Thiếu nữ nhếch đôi môi hồng cười khinh bỉ, bóng dáng kiều diễm của nàng khẽ nhích động, đôi tay ngà ngọc đẩy mạnh ra hai đạo âm nhu tương đồng phát ra vun vút.
Bùng! Bùng! Bùng!
Tiếp theo ba tiếng rú thất thanh, ba bóng người đồng bọn của lão đều bị ngã gục.
Thân pháp của nàng quá nhanh và độc ác khiến cho bọn cao thủ võ lâm đứng ngoài vòng vây khiếp vía kinh hồn. Ngay như Đông Bích mang trong mình một số tuyệt học bí truyền cũng phải lắc đầu le lưỡi.
Thái độ của nà rất trầm tĩnh, tỏ ra một cô gái đã từng lặn lội nhiều cuộc ác đấu giữa chốn giang hồ.
Nàng quay sang nhìn bọn cao thủ võ lâm còn lại, nhích đôi mày liễu cao giọng nói :
- Các ngươi còn chần chờ gì nữa! Chẳng lẽ đợi bản cô nương ra tay hạ sát hay sao?
Không có tiếng đáp lại, bầu không khí khó thở vô cùng, hình như trong đầu số người kia đang nặng mối hoài nghi.
Lão nhân bụng phệ tay cầm song giản, gượng gạo bước tới hỏi bằng giọng sợ hãi :
- Cô nương là ai mà có được bản lãnh dường ấy? Nếu đủ can đảm thì báo danh hiệu.
Thiếu nữ nghiêng mắt nhìn lão già lùn tịt như cái chum nước ấy, đôi hàm răng ngọc lóe sáng ra, nàng gằn giọng :
- Sao, các ngươi muốn rõ bản cô nương là ai ư?
- Chính thế!
Thiếu nữ thò tay vào túi rút ra một cây kiếm bằng ngọc trắng, dài chừng một gang tay để cho mọi người đều trông thấy. Tuy dưới ánh trăng mờ song tất cả đều là võ lâm cao thủ, nên những cặp mắt rất tinh vi. Họ thấy dưới chuôi cây kiếm ngọc có treo lủng lẳng hai chiếc sọ người bằng xương được điêu khắc nhỏ bằng ngón tay, nhưng thật sắc sảo và linh động, y như những chiếc đầu xưa sống dậy.
Lão nhân bụng phệ trông thấy mặt mày tái nhợt, cất giọng run run nói :
- Qúi cô nương là Quận chúa Sa Ly, Quận chúa của Tuyệt cung.
Thiếu nữ cười khúc khích :
- Đúng vậy, các ngươi không lầm.
Số cao thủ võ lâm còn lại, tay chân rụng rời, nét mặt như chàm đổ, cả đồng bọn nín thở, rón rén rút lui ra đằng sau rồi mạnh ai nấy trốn.
Đông Bích thật không ngờ Sa Ly Quận chúa lại có một uy danh to lớn đối với bọn người lúc nãy.
Thái độ sợ sệt của bọn cao thủ giang hồ trước mặt thiếu nữ làm cho chàng sáng mắt ra.
Chàng thầm nghĩ :
- Ồ, té ra trong giới võ lâm địa vị cũng cách biệt nhau không ít, kẻ nào chiếm được một danh dự trong đấu trường thì mọi người kính nễ, khiếp sợ, chẳng khác một nhân vật có uy thế trong guồng máy cá trị. Tóm lại đời sống là sức mạnh vũ lực.
Danh hiệu của Quận chúa Sa Ly thật quá lớn lao đã làm khiếp đảm bọn giang hồ khiến cho Đông Bích cũng e ngại, chàng kinh ngạc biết bao khi kẻ đó là một cô gái, cô gái mà chàng chưa biết tài lực cũng như gốc ngọn của cô ta.
Vì vậy, sau khi bọn cao thủ võ lâm lẳng lặng đi rồi, chàng cũng cảm thấy không biết phải đối đáp thế nào với nàng Quận chúa này.
Quận chúa Sa Ly là một cô gái rất tinh tế, chỉ nhìn qua đôi mắt của Đông Bích đã hiểu ý nghĩ của chàng rồi.
Vừa thấy Đông Bích định dợm người ra đi, thì nàng đã nhanh nhẹn nhảy vọt về phía trước, chỉ thấy nàng chớp lên một cái, thân hình nàng đã đứng ngay trước mặt Đông Bích.
Nhìn thân pháp kỳ ảo của nàng, Đông Bích cũng phải thầm khen.
Đông Bích vẫn giữ thái độ ôn hòa, mỉm cười nói :
- Quận chúa, có điều gì xin cứ nói, làm gì lại chận đường như thế?
Quận chúa Sa Ly cau mày nhìn, Đông Bích đã nói :
- Thật tình tại hạ rất cảm ơn về việc Quận chúa tặng cho tôi một miếng ngọc bích. Như vậy chắc việc tới đây của Quận chúa chắc hẳn không giống như những kẻ giang hồ khác.
Nàng tỏ vẻ tức giận :
- Miếng ngọc tôi đã tặng, tôi chỉ muốn đó là một kỷ niệm, các hạ hãy giữ lấy. Nhưng không ngờ các hạ lại có ý nghi ngờ tôi trong khi tôi đã giải vây cho các hạ như vừa rồi.
- Nhưng tại sao Quận chúa lại biết rằng giang hồ võ lâm cố tình cướp đoạt.
- Chuyện đó chưa thể cho các hạ biết được.
- Tại sao?
- Không tại sao cả!
- Thế nghĩa là gì?
- Rồi các hạ sẽ hiểu, nhưng tôi e sợ rằng...
Nàng nói tới đây rô nhìn chàng tha thiết và im bặt, thì Đông Bích đã tiếp lời :
- Cô nương sợ cái gì?
- Sợ các hạ không đủ sức để đối đầu.
- Mà đối đầu với ai?
Nàng chỉ lắc đầu không nói, rồi nhìn chàng với ánh mắt thiết tha và đột nhiên nàng nhún mình vút vào trong rừng đêm mất dạng.
Đông Bích bàng hoàng kinh ngạc ấp úng gọi theo.
- Cô nương.... cô nương Quận chúa.

loading...
Hồi trước Hồi sau