Đoản kiếm thù - Hồi 126 (hết)

Đoản kiếm thù - Hồi 126 (hết)

Quần ma tẩu tán, võ lâm thái bình

Ngày đăng
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 9.8/10 với 537221 lượt xem

loading...

Triệu Tử Nguyên khom lưng đáp :
- Vãn bối xin tuân lệnh.
Ma Vân Thủ lạnh lùng nói :
- Đây là ngươi tự tìm đường chết.
Triệu Tử Nguyên lạnh lùng đáp :
- Ma Vân Thủ! Chúng ta đã gặp nhau mấy lần, lần nào tại hạ cũng muốn cùng Đại soái quyết một trận tử chiến mà chưa gặp cơ hội. Bữa nay chính là dịp phóng tay quyết đấu.
Ma Vân Thủ cười khẩy nói :
- Lão phu đang muốn đưa ngươi vào đất chết. Bữa nay mới được thỏa mãn tâm nguyện.
Ma Vân Thủ nói rồi vung búa chém tới. Triệu Tử Nguyên lạng người đi chưa kịp rút kiếm, Ma Vân Thủ đã phát chiêu thứ hai đánh tới. Bữa nay hắn ra tay không phải như ngày trước. Chiêu thức rất lợi hại, lực lượng cực kỳ hùng hậu.
Tiến thoái công thủ theo thứ tự phân minh, quả không hổ phong phạm một đại hành gia.
Triệu Tử Nguyên né tránh hai lần thủy chung không tìm được cơ hội phản kích. Ma Vân Thủ đánh liền năm, sáu chiêu khiến chàng lâm vào tình trạng nguy hiểm.
Ma Vân Thủ quát :
- Chịu chết đi thôi!
Đột nhiên vung búa chém tới, hắn đã nhận định thời cơ và nhằm đúng phương vị. Nếu Triệu Tử Nguyên bị hắn chém trúng tất phải táng mạng.
Triệu Tử Nguyên gặp cơ nguy vẫn không rối loạn, điểm hai chân xuống đất, người vọt lên cao. Giữa lúc lơ lửng trên không chàng rút bảo kiếm ra bổ xuống.
Ma Vân Thủ chém vào quãng không, trên đầu bị Triệu Tử Nguyên chụp xuống. Hắn cười khạch một tiếng chuyển mình nửa vòng, xoay tay búa lại quát lớn :
- Tiểu tử! Ngươi tìm đường chết!
Bỗng nghe đánh choang một tiếng. Tia lửa bắn tung tóe, Triệu Tử Nguyên bị hất lên cao thêm một chút nhưng giữa lúc ấy chàng phóng đệ nhị kiếm thức ra.
Kiếm hoa tới tấp chụp lấy nửa người trên Ma Vân Thủ.
Ma Vân Thủ lại chuyển mình vung búa đánh trả ba chiêu, đẩy kiếm thức của Triệu Tử Nguyên đi. Lão lớn tiếng quát :
- Tiểu tử! Lão phu thử coi ngươi dừng lại trên không được bao lâu?
Người lão lùi lại một chút, vận kình lực vào cây búa chờ Triệu Tử Nguyên hạ xuống để đánh một đòn thật nặng.
Triệu Tử Nguyên đề tụ chân khí giữ người lại. Lúc chân khí dần dần tiêu tan, người chàng phải hạ xuống. Triệu Tử Nguyên xuống thấp dần, còn cách mặt đất chừng hai trượng, bỗng nghe Ma Vân Thủ gầm lên một tiếng. Cây búa mang sức nặng ngàn cân chém tới.
Mọi người đều lo thay cho Triệu Tử Nguyên.
Triệu Chi Lan càng hốt hoảng la :
- Tử Nguyên hãy coi chừng!
Triệu Tử Nguyên muốn nhân chiêu này để tranh tiên. Kiếm thức của chàng đột nhiên biến thành hai vòng ánh sáng chụp xuống. Chàng biến chiêu cực kỳ thần tốc mà lúc người thấp hạ gần mặt đất, không ai ngờ chàng còn thay đổi chiêu thức được.
Ma Vân Thủ cũng vậy, hắn phân tâm một chút, kiếm thức của Triệu Tử Nguyên liền thừa cơ bổ vào đánh chát một tiếng. Vai bên phải bị trúng kiếm. Cây búa cầm không vững dời khỏi tay rớt xuống đất, người cũng lăn ra.
Triệu Tử Nguyên lùi lại cười nói :
- Cảm ơn Đại soái đã nhân nhượng.
Chàng vung kiếm chém chết hắn lúc này thật dễ dàng như trở bàn tay, nhưng vì lòng trung hậu không muốn làm thế.
Ma Vân Thủ mặt xám như tro tàn, bả vai máu chảy không ngớt. Quỷ Lao chủ nhân vội lại đỡ hắn dậy hỏi :
- Thương thế Đại soái ra sao?
Ma Vân Thủ lắc đầu đáp :
- Không hề gì.
Hắn thò tay vào bọc móc gói thuốc dấu ra rịt. Đoạn hắn lượm cây búa lên thở dài nói :
- Lão phu hoành hành một đời, không ngờ lúc tối hậu bị bại về tay một kẻ hậu bối. Kiếp này còn mặt mũi nào đứng trên chốn giang hồ nữa. Thế là hết rồi!
Hắn rảo bước đi ngay.
Ma Vân Thủ đi rồi nhưng để lại cái trơ trẽn cho Tây Hậu. Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Băng Huyết Ma Nữ tức giận nói :
- Để tiện thiếp đánh trận thứ hai.
Tây Hậu dặn :
- Nhị muội phải cẩn thận.
Băng Huyết Ma Nữ đáp :
- Tiểu muội biết rồi.
Dứt lời mụ rảo bước đi ra.
Đông Hậu đưa mắt nhìn Đại Hối thiền sư hỏi :
- Phiền đại sư đi trận nhì được không?
Đại Hối thiền sư đáp :
- Lão tăng xin tuân mệnh.
Dứt lời lão tiến vào trong trường.
Băng Huyết Ma Nữ nói :
- Tạ Kim Ấn! Ngươi giết người nhiều rồi. Bữa nay là ngày quả báo.
Đại Hối thiền sư cười đáp :
- Đức Phật đã nói: “Ta không vào địa ngục thì để ai vào?”. Lão tăng đến đây cũng là thuận theo kiếp số. Vậy nữ đàn việt cứ việc phóng thủ mà đánh.
Băng Huyết Ma Nữ cười lạt hỏi :
- Ngươi cũng biết có ngày nay ư?
Đại Hối thiền sư đáp :
- Lão tăng tuy biết có ngày nay nhưng chưa nhất định có phải là ngày mình thành Phật không?
Băng Huyết Ma Nữ cười đáp :
- Hay lắm! Hay lắm! Nếu vậy rồi ngươi sẽ biết.
Mụ vừa nói vừa giơ năm ngón tay ra chụp rứ trên không.
Đại Hối thiền sư vẻ mặt thản nhiên đưa tay lên tự bảo vệ.
Băng Huyết Ma Nữ hỏi :
- Ngươi là Chức Nghiệp Kiếm Thủ, sao lại không dùng bảo kiếm?
Đại Hối thiền sư đáp :
- Kẻ xuất gia đâu có thể vọng động gươm đao.
Băng Huyết Ma Nữ hỏi :
- Phải chăng ngươi tỏ vẻ khinh nhờn lão nương?
Đại Hối thiền sư đáp :
- Lão tăng không dám.
Băng Huyết Ma Nữ lạnh lùng nói :
- Ngươi không dùng kiếm, có chết cũng đừng oán lão nương nghe.
Mụ hú lên một tiếng, vươn tay ra, những móng tay sắc như lưỡi câu nhằm vào mặt đối phương.
Đại Hối thiền sư vẫn đón đỡ chứ không phản kích.
Băng Huyết Ma Nữ la lên :
- Té ra ngươi không dùng bảo kiếm là để chịu đòn.
Đại Hối thiền sư bình tĩnh đáp :
- Đúng thế.
Băng Huyết Ma Nữ sắc mặt đã không chút huyết sắc, lúc này mụ tức quá càng lợt lạt kinh người. Mụ xoay mình nửa vòng, kình phong ở đầu ngón tay rít lên veo véo.
Đông Hậu hô :
- Đại sư hãy coi chừng. Chỉ phong của mụ có chất độc.
Đại Hối thiền sư đáp :
- Lão tăng hiểu rồi.
Lão thu tay về lạng người đi lùi ra một bên.
Băng Huyết Ma Nữ thét lên lanh lảnh :
- Trốn đi đâu cho thoát?
Mụ sấn lại đạp lên đống xương trắng trên gò đất rượt tới.
Đại Hối thiền sư chạy quanh ba vòng. Băng Huyết Ma Nữ vừa đuổi vừa phóng chỉ phong.
Trước tình hình này nếu Đại Hối thiền sư còn chạy nữa tất bị thất bại, nên chuyển đến vòng thứ tư, đột nhiên lão dừng lại giơ cả song chưởng lên. Một luồng kình lực khủng khiếp xô ra đón tiếp chỉ phong của Băng Huyết Ma Nữ.
Băng Huyết Ma Nữ nói :
- Ngươi đấu nội kình với lão nương càng hay.
Luồng chỉ phong càng rít lên thật mạnh.
Đại Hối thiền sư chỉ vận kình lực để thủ chứ không công.
Băng Huyết Ma Nữ thủy chung chưa chiếm được thượng phong.
Đại Hối thiền sư đột nhiên quát to một tiếng. Chưởng phong ào ạt xô ra như sóng cồn, thanh thế rất khủng khiếp. Lão đã vận đến mười thành công lực, chẳng những hất ngược chỉ phong của đối phương mà còn đẩy người mụ loạng choạng năm, sáu bước rồi té huỵch xuống ụ đất, không bò dậy được.
Tây Hậu biến sắc la hoảng :
- Nhị muội tử...
Tây Hậu chưa dứt lời, Băng Huyết Ma Nữ đã hộc máu tươi ra như tên bắn.
Đơn Kim Ấn chạy lại run lên nói :
- Nhị chủ nhân! Phải cho mụ uống thuốc ngay mới được.
Hắn lấy trong mình hai viên thuốc cho Băng Huyết Ma Nữ nuốt xuống.
Sau một lúc Băng Huyết Ma Nữ từ từ ngồi dậy. Tây Hậu bảo Đơn Kim Ấn đưa mụ vào nghỉ.
Tây Hậu nhìn tả ngó hữu thấy ngoài mình ra chỉ còn Thiên Cương song sát là chiến đấu được. Bên địch Đông Hậu và Linh Võ tam tước chưa xuất chiến.
Coi khí thế đối phương còn hơn mình một bậc.
Hắc Sát lên tiếng :
- Lão Bạch! Bên mình thua hai trận rồi ư?
Bạch Sát đáp :
- Đúng thế!
Hắc Sát hỏi :
- Lão tính sao?
Bạch Sát hỏi lại :
- Lão Hắc! Lão chuẩn bị đánh ư?
Hắc Sát đáp :
- Chúng ta đã thua hai trận, phải đồng thời xuất chiến để gỡ lại.
Bạch Sát gật đầu đáp :
- Biện pháp này được đây.
Hắn đứng dậy nói tiếp :
- Bên mình hai người xuất chiến, bên họ cũng hai tên mới phải.
Hắc Sát đáp :
- Dĩ nhiên là thế.
Cả hai tên song song tiến ra.
Phổ Hiền Tước cười nói :
- Lão Tứ! Mọi sự đều do lão gây ra.
Thái Ất Tước đáp :
- Lão Tam! Lão đừng trách bí ta nữa. Ý lão thế nào tiểu đệ đã hiểu rồi.
Phổ Hiền Tước cười nói :
- Lão Tứ hiểu rồi thì còn chờ gì nữa? Ra đi chứ?
Thái Ất Tước cười nói :
- Lão Tam! Phen này tiểu đệ lôi cả lão tam xuống nước.
Hai người vừa cười vừa tiến ra.
Hắc Sát lạnh lùng hỏi :
- Chúng ta tỷ thí cách nào?
Phổ Hiền Tước đáp :
- Tùy ý các hạ.
Hắc Sát nói :
- Hạng người như chúng ta mà tỷ đao kiếm không hợp lý, đấu nội lực nên chăng?
Phổ Hiền Tước đáp :
- Cũng được.
Thế rồi Hắc Sát đấu với Phổ Hiền Tước. Bạch Sát đấu với Thái Ất Tước.
Bốn người tám tay đồng thời đưa ra.
Chi trong khoảnh khắc trong nhà kình khí giàn giụa, kình phong rít lên ầm ầm. Hai bên đều là những cao thủ hiếm có, đều dùng chân lực để tỷ thí. Thật là một cuộc chiến đấu hãn hữu.
Ban đầu vẻ mặt bốn người còn lãnh đạm, sau đều đỏ mặt lên. Bàn chân lún sâu xuống đất hơn một tấc.
Mọi người bàng quang đều hồi hộp vì đây là trận đấu quyết định vận mệnh cho hai bên.
Đột nhiên Phổ Hiền Tước quát to một tiếng. Chưởng kình ầm ầm như sấm nổ. Lão và Hắc Sát cùng lảo đảo người đi. Hắc Sát không sao đứng vững được phải lùi lại một bước. Phổ Hiền Tước cười nói :
- Cảm ơn ông bạn đã nhân nhượng.
Hắc Sát thừ người ra nói :
- Bữa nay bị thất bại. Các hạ còn sống ngày nào là ta không trở lại giang hồ ngày ấy.
Bạch Sát cũng mã bộ loạng choạng hiển nhiên không chống nổi.
Thái Ất Tước hú lên một tiếng đẩy Bạch Sát lùi ra ba bước.
Hắc Bạch song sát đưa mắt nhìn nhau, không nói gì nữa, cất bước bỏ đi.
Tây Hậu mặt xám như tro tàn, thở dài lắc đầu rồi dẫn bọn Mạc Hứa xoay mình bỏ đi.
Đông Hậu la gọi :
- Muội muội hãy khoan!
Tây Hậu cúi đầu đáp :
- Tiểu muội cũng như Hắc Sát, nghĩa là tỷ tỷ còn sống ở đời, tiểu muội quyết không trở lại giang hồ nữa.
Mụ dứt lời xoay mình đi ngay.
Đông Hậu cười nói :
- Công việc của bọn ta thế là xong rồi. Ta cũng đi thôi.
Đại Hối thiền sư nói :
- Lão tăng xin đưa chân nương nương một đoạn đường.
Đoạn lão chắp tay từ giã mọi người đi theo Đông Hậu.
Thái Ất Tước quay lại bảo Triệu Tử Nguyên.
- Hãy đi cứu người! Thái Chiêu bảo là sản nghiệp của lệnh tổ. Ngươi liệu mà giữ lấy.
Triệu Tử Nguyên cúi đầu vâng lời.
Tam Tước nhìn nhau mỉm cười cất bước lên đường.
Triệu Tử Nguyên cùng mẫu thân và Thích Trung Kỳ khom lưng thi lễ giã biệt.
Thích Trung Kỳ mất Thanh Phụng rồi, trong lòng nguội lạnh, lắc đầu cất bước.
Triệu Chi Lan dẫn Triệu Tử Nguyên xuống cứu Yên Lăng Thanh rồi cùng nhau rời khỏi Thủy Bạc Lục Ốc, trở về Thái Chiêu bảo.

loading...
Hồi trước