tiki

Đoản kiếm thù - Hồi 35

Đoản kiếm thù - Hồi 35

Đã toan coi mặt lại định cướp đồ

Ngày đăng: 21-02-2012
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 736947 lượt xem

shopee

Nhâm Hắc Quì nhảy lên chồm chồm quát tháo :
- Con nha đầu thối tha này! Mi dám vuốt râu hùm ư?
Tiếng gầm thét làm chấn động màng tai mọi người. Tiếp theo hắn vung tay lên. Một luồng tiềm lực xô đến trước mặt...
Yên Lăng Thanh đã phòng bị từ trước, vừa thấy đối phương động thủ, người nàng di chuyển xoay tít như chong chóng.
Nhâm Hắc Quì lại càng cáu tiết. Hắn đánh sểnh chiêu đầu liền phóng phát chưởng thứ hai. Chưởng lực nặng tới ngàn cân nhằm đánh xuống đầu Yên Lăng Thanh.
Đột nhiên có tiếng người trong trẻo từ từ mé hữu thạch đình cất lên :
- Nhâm Hắc Quì! Nếu ngươi đả thương con nhỏ đó thì phái Hắc đạo ở Tấn Nam tan nát hết.
Nhâm Hắc Quì tuy tính khí thô bạo, nhưng võ công không phải tầm thường.
Hắn nghe tiếng người kia nhắc nhỏ liền hạ thấp tay xuống thu chưởng thế lại. Hắn ngoảnh đầu nhìn thiếu phụ trung niên đáp :
- Đào Hoa Nương Tử! Nương Tử hãy giải thích cho rõ ràng để Nhâm mỗ...
Thiếu phụ trung niên tên gọi Đào Hoa Nương Tử, ngắt lời :
- Tuy lão Nhâm là thủ lãnh phe Hắc đạo ở Tấn Nam, nhưng có tự tin đủ sức đối phó với Thái Chiêu bảo khi người ta hưng binh vấn tội không? Thiếu nữ này là con gái Yên Định Viễn đó.
Nhâm Hắc Quì liếc mắt nhìn Yên Lăng Thanh lộ vẻ không tin, nhưng Đào Hoa Nương Tử đã nói ra không tin thì cũng phải tin. Hắn hồi hộp nghĩ thầm :
- “Hỏng bét! Yên Định Viễn cùng Võ Khiếu Thu là hai tay cự phách trong võ lâm hiện nay. Lời Đào Hoa Nương Tử nói vậy là đúng. Lão Nhâm này tuy xưng hùng, xưng bá một phương, nhưng không thể chống đối họ được. Nếu liều lĩnh phản kháng là rước lấy họa diệt thân...”
Hắn bật tiếng cười khô khan đáp :
- Vị tiểu cô nương này trong lúc vô ý làm nghiêng bầu nước đổ hết, tiểu đệ không có ý trách cô, chỉ tiếc bầu nước trong mà thôi.
Đào Hoa Nương Tử mỉm cười quay sang nhìn Yên Lăng Thanh nói :
- Nhâm đại hiệp đã nói không có ý phiền trách cô. Vậy cô tùy tiện ra đi.
Yên Lăng Thanh hắng dặng một tiếng rồi cất bước.
Nhâm Hắc Quì thấy Yên Lăng Thanh lặng lẽ trở gót, mặt hắn chiếu ra những tia hàn quang, nhưng hắn tự biết mình còn kém lực lượng Thái Chiêu bảo nên đành ngậm bồ hòn không dám nói gì.
Yên Lăng Thanh trở lại bên Triệu Tử Nguyên cười hỏi :
- Thủ pháp này thế nào? Đêm trước ở ngoài phòng khách sạn, ta dòm trộm thấy ngươi đổ thùng nước vào đầu gã Thiên Phong, nay ta cũng làm đúng như vậy, quả nhiên thằng cha họ Nhâm phải một vố cay.
Triệu Tử Nguyên thở dài đáp :
- Dĩ nhiên mưu lược cô nương rất cao minh, nhưng cô nương làm thế e rằng rắc rối cho mình.
Yên Lăng Thanh tức mình nói :
- Ta hành động như vậy bất quá là để rửa mặt cho ngươi, không ngờ lòng tốt chẳng được đền đáp, ngươi còn trách ta. Hừ! Coi ngươi chẳng có khí phách nam nhi chút nào, không trách ngươi cam tâm làm tôi mọi cho lão tàn phế, phụ trách những công việc hèn hạ.
Triệu Tử Nguyên cảm thấy trái tim mình tựa hồ bị đánh một đòn nặng, chàng khó chịu vô cùng! Nỗi đau khổ lộ ra ngoài mặt.
Yên Lăng Thanh thấy chàng đột nhiên biến đổi thái độ, nàng rất hối hận, cất giọng ôn nhu nói :
- Ngươi đừng để tâm làm chi! Ta không có ý mạt sát ngươi đâu.
Triệu Tử Nguyên lẳng lặng không nói gì.
Hồi lâu Yên Lăng Thanh bỗng ghé vào tai chàng nói nhỏ :
- Đào Hoa Nương Tử liếc ngươi dữ quá, ngươi có nhận biết mụ không?
Triệu Tử Nguyên hơi chấn động, đáp :
- Trước đây chưa lâu, tiểu đệ đã gặp mụ một lần trên tòa tửu lâu ở trấn Đại Lệ. Khi đó dường như mụ nhận lầm tiểu đệ là một người nào khác...
Yên Lăng Thanh thủng thẳng nói :
- Bọn nữ nhân ở động Ngũ Hoa đẹp thì có đẹp thật nhưng ả nào cũng lẳng lơ, nổi tiếng trăng hoa. Ngươi gặp họ lờ đi là hơn, đừng có mắt la mày lét nhìn họ.
Triệu Tử Nguyên nghe nàng lên giọng giáo huấn, chỉ vâng vâng dạ dạ.
Yên Lăng Thanh toan nói nữa thì đột nhiên phía sau có thanh âm trong trẻo cất lên :
- Tiểu muội tử! Vừa rồi ta kiếm lời giải vây cho ngươi, không ngờ ngươi nói xấu ta ở sau lưng. Chà chà! Thế mới biết muốn tử tế cũng khó.
Yên Lăng Thanh dù sao cũng còn non mặt, hai má nàng đỏ lên. Đào Hoa Nương Tử lững thững tiến lại gần ngó Triệu Tử Nguyên mỉm cười khẽ nói :
- Tạ Tiểu huynh đệ! À quên! Tiểu huynh đệ đã nói ở họ Triệu. Trước ta cứ tưởng ngươi họ Tạ thành ra lỡ miệng, thật đáng tức cười!
Triệu Tử Nguyên chưa kịp mở miệng thì Yên Lăng Thanh đã cướp lời :
- Bản nhân từng nghe Đào Hoa Nương Tử là một nữ hào kiệt, bọn Thái Chiêu bảo chúng ta không dám kết giao. Xin nương tử tùy tiện.
Đào Hoa Nương Tử nghe lời châm biếm vẫn không nổi giận. Mụ hỏi :
- Triệu tiểu huynh đệ đây cũng là người trong Thái Chiêu bảo hay sao?
Triệu Tử Nguyên lắc đầu đáp :
- Không phải.
Yên Lăng Thanh lườm Triệu Tử Nguyên lấy làm kỳ hỏi :
- Ai bảo không phải? Bản cô nương đã nói trước nếu kẻ nào mưu điều bất lợi cho gã. Thái Chiêu bảo quyết chẳng làm ngơ.
Nàng nói câu này lớn tiếng, người trong thạch đình đều nghe rõ. Ai cũng lấy làm kinh dị, đảo mắt ngó Triệu Tử Nguyên, ngấm ngầm phỏng đoán lai lịch chàng.
Triệu Tử Nguyên thấy Yên Lăng Thanh thốt ra câu này một cách đột ngột, chàng rất đỗi ngạc nhiên, mấy lần toan hỏi lại, song thủy chung chàng nhẫn nại không hỏi nữa.
Đào Hoa Nương Tử nét mặt vẫn tươi cười. Mụ xoay chuyển ý nghĩ trong đầu óc rồi trở về chỗ ngồi.
Triệu Tử Nguyên hạ thấp giọng xuống hỏi :
- Tại hạ không phải là thuộc hạ của lệnh tôn mà sao cô nương lại nói thế?
Yên Lăng Thanh đáp :
- Xem chừng Đào Hoa Nương Tử chưa chắc đã có lòng tốt với ngươi, nên ta cố ý đặt điều cảnh cáo để mụ không dám đụng vào ngươi một cách khinh suất.
Triệu Tử Nguyên không hiểu nàng nói câu sau cùng có dụng ý gì?
Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì Yên Lăng Thanh nghiêm nghị hỏi :
- Ta quên chưa hỏi ngươi về vụ bữa trước ngươi vâng mệnh con tiện nhân Võ Băng Hàm trà trộn vào bảo để làm gì? Phải chăng để ngươi thừa cơ đánh cắp thanh Kim Nhật Đoạn Kiếm treo trong phòng ngủ của ta?
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Cô nương đã biết rồi thì tại hạ có phủ nhận cũng chẳng thể lừa gạt cô được.
Yên Lăng Thanh nói :
- Ta cũng biết trước là ngươi đến Thái Chiêu bảo còn vì mục đích khác, nhưng không nỡ nói huỵch toẹt ra. Triệu Tử Nguyên! Ngươi không nên lừa dối ta...
Nàng thở dài nói tiếp :
- Đêm hôm ấy ta phát giác con tiện nhân Võ Băng Hàm lén vào bảo chỉ thị cho ngươi hành động. Ta biết mình bị lừa giận quá, những muốn giết ngay cả hai tên cho hả. Con người đã đến lúc phẫn nộ quá chừng thì không còn nghĩ gì nữa.
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Tại hạ chưa bị toi mạng dưới bày tay cô nương thực là may quá.
Yên Lăng Thanh nói :
- Sau gia gia ta giao ngươi cho lão tàn phế để làm nô bộc, không hiểu sao ta lại quan tâm đến ngươi, phải lừa gạt gia gia để rời khỏi Thái Chiêu bảo. Sáng hôm nay ta mới đuổi kịp các ngươi và bịa chuyện nói với lão tàn phế để lão buông tha cho ngươi khỏi bị kềm chế suốt đời.
Triệu Tử Nguyên ngạc nhiên hỏi :
- Vậy ra câu chuyện cô nương bảo lệnh tôn yêu cầu lão tàn phế lấy tại hạ về hoàn toàn là chuyện bịa ư?
Yên Lăng Thanh gật đầu.
Triệu Tử Nguyên nửa cười nửa khóc, la thầm :
- “Như vậy có phải là cô giúp ta đâu? Độc tố trong người ta đã được giải trừ, ta có thể bỏ đi bất cứ lúc nào, sở dĩ ta ráng chịu đựng để lão tàn phế hành hạ chỉ vì ta muốn theo lão đến căn nhà xanh ở Thủy Bạc để dò thám vụ công án ngày trước. Nào ngờ âm dương trở ngại làm hư việc rồi. May mà sau một tháng ta lại hy vọng tìm đến căn nhà xanh...”
Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì Lục Xuyên Bình ngồi ở mé tả bàn đã đưa mắt nhìn Nhâm Hắc Quì hỏi :
- Nhâm đại hiệp! Những tin tức mà đại hiệp lượm được có chính xác không?
Nhâm Hắc Quì đưa mắt ngó hai tên trợ thủ ngồi hai bên. Gã mé hữu là người đứng tuổi nai nịt gọn gàng, đứng dậy lớn tiếng :
- Theo tin tức của đệ nhị phân đà thuộc phạm vì quản hạt của La mỗ báo cáo thì Thánh Nữ ngồi trên cỗ xe bồng đi qua An Cốc đến thẳng Hoành Lĩnh Quan. Thế nào Thánh Nữ cũng qua đây. Từ giờ đến trưa tất các vị sẽ thấy xe bồng xuất hiện.
Gã nói xong lại ngồi xuống. Lục Xuyên Bình hỏi :
- Chỉ vì muốn ngó dung nhan Thánh Nữ một cái mà chầu chực ở đây cả buổi sáng. Hồ đương gia! Đương gia tính xem có đáng không?
Hán tử trung niên kêu bằng Hồ đương gia hỏi lại :
- Sao Lục bang chúa lại nói vậy? Đêm qua Hồ mỗ được tin này, lúc chuyển qua tổng đà báo cáo tới Nhâm đại đương gia thì Lục bang chúa và Lưu đảo chúa Đang ngồi chơi ở đó. Lúc Bang chúa đề nghị đến tòa thạch đình này chờ đợi. Hiện giờ có thay đổi chăng?
Đảo chúa đảo Lưu Công xen vào :
- Đã đến đây thì cứ ở đây còn thay đổi gì nữa? Tình thực mà nói thì những người ngồi trong quán này chẳng ai không muốn được ngó chân dung Thánh Nữ.
Lục Xuyên Bình nói :
- Đúng là không ai thoát khỏi tính hiếu kỳ. Gần đây trong võ lâm ca tụng Hương Xuyên Thánh Nữ là nhân vật dung nhan khuynh quốc chẳng khác gì Thiên tiên giáng trần. Ngoài ra người ra còn nói: Thánh Nữ hành tung vô định, cử động bí hiểm như quỉ thần. Đó là những nguyên nhân tạo thành những lời đồn kỳ bí.
Hắn cười lạt nói tiếp :
- Chờ lúc nữa phương giá của Thánh Nữ tới nơi sẽ rõ. Chỉ mong sao Thánh Nữ đừng xấu như quỉ dạ xoa để biến thành câu chuyện tức cười.
Triệu Tử Nguyên nghe nói đã hiểu được đôi chút, miệng lẩm bẩm :
- Té ra những người này đến chờ đây để chiêm ngưỡng Thánh Nữ. Trách nào tiếng tăm Hương Xuyên Thánh Nữ chẳng nổi lên như sóng cồn?
Tiếng nói lạnh lùng ở mé tả lại cất lên :
- Lục bang chúa nói như vậy là khinh mạn Thánh Nữ. Anh em tại hạ không dám đâu.
Lục Xuyên Bình bị người phản đối, hắn sa sầm nét mặt hỏi lại :
- Bang Trúc Phiệt cùng Kỳ Lam ngũ nghĩa trước nay không xâm phạm gì đến nhau, vả Lục mỗ có đắc tội với Hàn đại hiệp bao giờ đâu?
Người nói câu vừa rồi chính là Hàn Trung Quần lão đại trong bọn Kỳ Lam ngũ nghĩa. Hắn hững hờ đáp :
- Lục bang chúa dạy quá lời. Tại hạ nghe chuyện thì nói vậy thôi. Mong rằng Lục bang chúa nên kiểm điểm lời nói hơn một chút.
Lục Xuyên Bình tức giận hắng dặng một tiếng, cất bước tiến đến trước mặt Hàn Trung Quần, vung chưởng đánh ra. Hắn ra tay rất đúng bộ vị, tốc độ cũng phi thường. Thật không hổ là một vị Bang chúa. Nhưng phát chưởng của hắn mới phóng ra nửa vời, lập tức phải dừng lại, vì có người kéo áo...
Lục Xuyên Bình tức giận buột miệng hỏi :
- Kẻ nào dám trêu Lục mỗ thế?
Hắn quay lại nhìn thì ra Điền Tiếu Long, một tay đại đạo khét tiếng ở Trung Nguyên. Lúc nãy Yên Lăng Thanh đã ngấm ngầm giới thiệu cho Triệu Tử Nguyên hay.
Lục Xuyên Bình phóng chưởng rất thần tốc. Điền Tiếu Long ngồi đối diện chỉ giơ tay một cái là kéo áo hắn được ngay. Xuyên Bình không kịp đề phòng nên họ Điền mới đắc thủ. Có điều hành động của gã mọi người trong quán đều nhìn thấy. Điền Tiếu Long đáp :
- Quán lương đình là nơi cho người ta nghỉ ngơi. Hai vị muốn đánh nhau thì ra ngoài kia mà động thủ.
Tay gã nắm áo Lục Xuyên Bình từ từ rút về. Gã nhắm mắt lại dưỡng thần.
Lục Xuyên Bình hậm hực hỏi :
- Nhâm đại đương gia! Gã họ Điền kia có phải tân khách của quí đà không?
Nhâm Hắc Quì đáp :
- Đêm qua lúc Hồ nhị gia đến Tổng đà thông báo hành tung của Thánh Nữ chỉ có Lục bang chúa và Lưu đảo chúa ở đó. Sáng nay chúng ta tới quán này liền phác giác ra Điền huynh cùng Đào Hoa Nương Tử đã đến đây trước. Nhâm mỗ chưa kịp hỏi rõ nguyên do.
Đào Hoa Nương Tử cười nửa miệng nói :
- Dù tai mắt của lão Nhâm nhiều thật, nhưng các vị biết hành tung của Thánh Nữ thì người khác cũng có thể biết được chứ? Nói chi chuyện rườm lời?
Nhâm Hắc Quì hắng dặng một tiếng, ngó Điền Tiếu Xuyên hỏi :
- Xin hỏi Điền huynh tới đây để chiêm ngưỡng phong tư Thánh Nữ hay còn mục đích nào khác?
Điền Tiếu Long mở mắt ra đáp :
- Vì cả hai điểm.
Nhâm Hắc Quì trầm giọng hỏi :
- Điền huynh nói thế là nghĩa làm sao?
Điền Tiếu Long lạnh lùng đáp :
- Điền mỗ muốn nhìn sắc đẹp. Còn điểm thứ hai là muốn nhân cơ hội này tính chuyện thương mại...
Gã tủm tỉm cười nói tiếp :
- Trước nay mỹ nữ thường đeo châu báu làm đồ trang sức cho người đẹp thêm. Hương Xuyên Thánh Nữ mỹ lệ khiến trai thiên hạ phải mê mẩn thần hồn thì đồ trang sức khỏi cần nói cũng biết là nhiều lắm! Điền mỗ ăn no nữ sắc rồi còn muốn tiện tay làm một mẻ. Chắc các vị cũng không phản đối.
Mọi người trong quán ngơ ngác nhìn nhau. Hồi lâu không ai nói gì. Sau Đào Hoa Nương Tử cười đáp :
- Nghề “ăn sương” không cần bỏ vốn. Điền quan nhân nổi tiếng là tay độc hành đại đạo ở Trung Nguyên. Vụ buôn bán này chặt chỉ cất tay một cái là xong.
Giọng trào phúng của mụ ra chiều khắc bạc, khiến cho Điền Tiếu Long không khỏi tức giận. Gã trừng mắt nhìn Đào Hoa Nương Tử thì mụ cũng giương mắt lên ngó lại chứ không chịu kém.
Người đứng đầu Kỳ Lam ngũ nghĩa là Hán Trung Quần nghiêm nghị nói :
- Điền đương gia tính rằng có thể đánh được một cách dễ dàng nhưng tại hạ chỉ sợ khó lòng toại nguyện.
Điền Tiếu Long nhìn chằm chặp vào mặt Hàn Trung Quần lớn tiếng hỏi :
- Phải chăng các hạ muốn ngăn cản đường phát tài của Điền mỗ?
Hàn Trung Quần gật đầu đáp :
- Năm anh em tại hạ ở đây mà để Điền đương gia tự ý hoành hành, công nhiên cướp bóc, thì uổng tiếng nghĩa hiệp.
Điền Tiếu Long mắt lộ sát khí, tựa hồ muốn động thủ ngay. Bọn Kỳ Lam ngũ nghĩa ngưng thần chờ đợi. Hồi lâu Điền Tiếu Long cười lạt nói :
- Hay quá! Điền mỗ gây ra án mạng thì cướp của giết người là sự thường. Hương Xuyên Thánh Nữ đẹp như thiên tiên, Điền mỗ cũng phải hạ thủ bẻ hoa. Nếu bây giờ có người về bè với y thì Điền mỗ đành phải giết nhiều người hơn.
Những người trong quán đều là cao thủ chẳng ai chịu nhượng ai, liền xảy cuộc náo loạn om sòm, khó lòng phân biệt được ai là bạn ai là thù.
Yên Lăng Thanh khẽ nói với Triệu Tử Nguyên :
- Trong đám này chỉ có Kỳ Lam ngũ nghĩa là những tay hiệp sĩ chính phái, kỳ dư toàn người Hắc đạo, trách nào tư tưởng hai bên chẳng xung đột? Xem chừng giữa Ngũ Nghĩa và Điền Tiếu Long khó lòng tránh khỏi cuộc xô xát.
Triệu Tử Nguyên đảo mắt nhìn quanh đột nhiên lên tiếng :
- Cỗ xe bồng đó đã đến!
Mọi người chẳng ai bảo ai tới tấp đứng dậy, vận mục lực nhìn ra xa thấy trên đường lớn khói bụi mịt mờ, thấp thoáng có bóng một cỗ xe xám đang chạy lẹ tới.
Chỉ trong chớp mắt, cỗ xe đã đến gần.
Nhâm Hắc Quì môi miệng cong cớn. Hồ nhị gia, La tam gia chạy ra khỏi thạch đình cản đường.
Gã xa phu ngồi trên xe, dừng ngựa lại, biến sắc nhưng chưa nổi nóng. Hồ, La hai người khom lưng giữ lễ rất cung kính. La tam gia nói :
- Xin quí chủ nhân tha lỗi cho bọn tại hạ đã cản đường xe. Bọn tại hạ được tin tiên giá của Thánh Nữ đi qua An Cốc, nên đến đây chờ đợi để xin chiêm ngưỡng Thánh Nữ. Bọn tại hạ rất mong lời yêu cầu được chấp thuận...
Gã phu xe chẹn họng :
- Tệ chủ nhân có việc trọng yếu trong mình phải ra cửa ải trước tối mai, nên không thể chấp thuận lời yêu cầu của tôn giá được.
Mọi người trong quán cũng cất bước tiến ra. Nhâm Hắc Quì hỏi :
- Thế thì các hạ có thể đại diện cho quí chủ nhân được không?
Lão phu xe đáp :
- Tệ chủ nhân đã dặn dò từ trước. Nếu gặp...
Gã chưa dứt lời bỗng trong xe có thanh âm như tiếng nhạc vàng vọng ra :
- Ngươi hãy vén rèm lên! Người ta từ phương xa đến đây, sao lại để họ thất vọng về không?
Thanh âm nghe rất lọt tai. Những tay cao thủ mới nghe tiếng đã cảm thấy như nhìn rõ người. Ai cũng cho là Thánh Nữ ngồi trong cỗ xe tối tăm kia phải là nhân vật dung nhan khuynh quốc.
Triệu Tử Nguyên không rảnh để chú ý đến điều đó. Chàng lẩm bẩm :
- Gã phu xe này tên là Mã Tranh, chẳng những tướng mạo gã lạnh lẽo như căn nhà xanh ở Thủy Bạc mà gã lại cùng họ Mã với tên phu xe Mã Kỳ đánh cỗ xe bồng kia. Không hiểu giữa hai gã này có liên quan thế nào?
Gã dong xe là Mã Tranh thở dài nói :
- Tệ chủ nhân ngồi ở trong xe. Các vị khi lướt qua xe xin cúi đầu, mắt không được nhìn ngang, để tỏ lòng kính trọng Thánh Nữ.
Gã vừa nói vừa vén một góc rèm xe lên.
Mọi người xếp hàng nối đuôi nhau đi qua trước mặt cỗ xe.
Triệu Tử Nguyên khẽ hỏi Yên Lăng Thanh :
- Chúng ta cũng đi coi một chút được chăng?
Yên Lăng Thanh gật đầu đáp :
- Được.
Hai người liền theo sau quần hùng.
Triệu Tử Nguyên ngưng thần chú ý nhìn vào. Trong góc xe ánh sáng huyền ảo, chàng lờ mờ nhìn thấy cách bố trí trong xe rất hoa lệ, lại thoang thoảng có mùi thơm thấm vào phủ tạng.
Một thiếu nữ ngồi trong góc xe mé tả, ăn mặc ra kiểu nữ tỳ. Mé hữu tỳ nữ là một người đàn bà trung niên mày xinh như vẽ, vẻ người thoát tục, chẳng khác tiên nga giáng thế. Người đàn bà này mái tóc đen rũ xuống che quá nửa mặt. Nàng ngửng đầu lên một chút.
Triệu Tử Nguyên nhìn rất lẹ thấy trên môi nàng dường như thoáng qua một nụ cười. Chàng vừa chạm ánh mắt vào người nàng, bất giác toàn thân run lên rồi không nhẫn nại được, buột miệng hô :
- Nương...
Chàng khẽ thốt ra một tiếng vội đưa tay lên bụm miệng.
Bức rèm xe lại buông xuống.
Bọn Nhâm Hắc Quì đều bị nhan sắc của Thánh Nữ làm cho tâm thần ngớ ngẩn nên không nghe tiếng la nhỏ của Triệu Tử Nguyên. Lục Xuyên Bình hít mạnh một hơi chân khí rồi nói :
- Quả nhiên danh bất hư truyền... Thánh Nữ phong lưu tuyệt đại, quả là một mỹ nhân hiếm có ở đời...
Gã nói rất khẽ tựa hồ như nói để mình nghe.
Mã Tranh đưa mắt nhìn gã nhưng không nói gì.
Yên Lăng Thanh đi gần bên Triệu Tử Nguyên hỏi :
- Vừa rồi tại sao ngươi lại la thất thanh?
Triệu Tử Nguyên hoang mang cãi :
- Không có... Không có đâu...
Trong đầu óc chàng những luồng sóng tư tưởng nổi lên dào dạt. Chàng ngấm ngầm hy vọng bức rèm xe còn mở thêm nữa để nhìn kỹ hơn, đặng cởi mở mối hoài nghi đè nặng trong lòng.
Chàng tự hỏi :
- “Nương đã mượn căn nhà của sư phụ Bạch Tuyết Trai ở Dương Võ làm nơi trú ngụ, bấy nhiêu năm vẫn không ra khỏi cửa một bước. Chắc vừa rồi mình mắt hoa coi lầm. Nhưng Hương Xuyên Thánh Nữ tướng giống hệt còn tuổi tác phải ít hơn mẫu thân một chút. Vụ này là thế nào đây?”
Tuy trong lòng nhiều mối hoài nghi mà chàng càng nghĩ càng thấy phức tạp, không tìm ra được manh mối gì.
Mã Tranh vung roi ngựa lên cho ngựa chạy thì Điền Tiếu Long đột nhiên vươn tay nắm lấy dây cương. Miệng gã trầm giọng quát :
- Hãy khoan!
Mã Tranh sửng sốt hỏi :
- Các hạ định làm gì?
Điền Tiếu Long cười ha hả đáp :
- Tại hạ là Điền Tiếu Long. Các hạ đã nghe danh bao giờ chưa?
Mã Tranh trợn mắt lên hỏi :
- Các hạ là... Độc Hành Đại Đạo, nổi danh ở Trung Nguyên ư?
Điền Tiếu Long đáp :
- Đại đạo thì không dám. Có điều Điền mỗ trông vào nghề trộm cướp để mưu sinh từ lâu. Tại hạ phải làm nghề này cũng là bất đắc dĩ. Khi đã động thủ chẳng bao giờ chịu trở về tay không. Quí chủ nhân...
Mã Tranh mặt lạnh như băng ngắt lời :
- Nói dài nói ngắn chẳng qua các hạ vì trông thấy châu báu của tệ chủ nhân mà sinh lòng tham muốn phải không?
Điền Tiếu Long hắng dặng đáp :
- Điền mỗ cũng biết là cử động này mạo phạm đến Thánh Nữ, nhưng tại hạ ở trong tình trạng bất đắc dĩ mà lại nghe Thánh Nữ chưa từng luyện võ. Nếu quí chủ nhân đem những đồ châu báu là thân ngoại chi vật ban cho thì Điền mỗ tuyệt không dám động võ để tổn thương hòa khí...
Mã Tranh nói :
- Các hạ thật là lớn mật. Vì nhận định tệ chủ nhân không hiểu võ công mà khinh thường phải không?
Điền Tiếu Long lẳng lặng không nói gì. Thực ra gã còn mấy phần úy kỵ Hương Xuyên Thánh Nữ, nên chưa dám vọng động can qua. Nếu không thì gã đã ra tay giết hết không để sống sót một mống, rồi ôm tài vật đi luôn.
Kỳ Lam ngũ nghĩa rảo bước tiến lại. Hàn Trung Quần hỏi :
- Họ Điền kia! Ngươi làm thế là quá lắm!
Điền Tiếu Long cười lạt nói :
- Hàn Trung Quần! Anh em các ngươi muốn đến chịu chết thì thủng thẳng một lúc cũng được. Cần chi phải vội vã?
Gã vừa dứt lời vung song chưởng, đánh vào những yếu huyệt trước ngực Hàn Trung Quần nhanh như chớp.

black

sendo

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau