sendo

Đoản kiếm thù - Hồi 59

Đoản kiếm thù - Hồi 59

Lão chưởng quỹ thuật chuyện Thúy Hồ

Ngày đăng: 21-02-2012
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 8.8/10 với 717312 lượt xem

ton

Câu hỏi của ả phi tần cũng giống câu hỏi của Tô Kế Phi khiến Triệu Tử Nguyên không khỏi sửng sốt. Triệu Tử Nguyên đáp :
- Hai người đó đều đã đến cả rồi. Sao cô nương lại hỏi câu này?
Phi tần mỉm cười nói :
- Công tử đừng hỏi nữa. Tệ Công chúa muốn nói chuyện với công tử đó.
Triệu Tử Nguyên ngạc nhiên hỏi :
- Quí Công chúa ư? Các cô ở đâu đến đây?
Phi tần hé môi khẽ đáp :
- Yến cung!
Yến Cung song hậu! Những nhân vật này ngang hàng với Ma Vân Thủ và Linh Võ tứ tước. Triệu Tử Nguyên nghe nói khác nào tiếng chuông lớn đập vào tai chàng. Chàng thường nghe chỗ ở của Yến cung rất thần bí, lòng chàng không khỏi bán tín bán nghi.
Ả phi tần dường như đã ngó thấy thái độ kinh hãi của Triệu Tử Nguyên liền cười nói :
- Chắc công tử không tin tiểu nữ. Cái đó không thể trách...
Thị đang nói dở câu, đột nhiên dừng lại, thõng tay đứng thẳng, ra chiều lắng tai nghe ngóng. Triệu Tử Nguyên biết người ngồi trong kiệu đang dùng phép “Truyền âm nhập mật” nói với thị. Lát sau ả phi tần lại nói :
- Tệ chủ nhân có việc muốn phiền công tử...
Triệu Tử Nguyên ngắt lời :
- Xin cô nương cứ nói ra.
Ả phi tần tha thướt bước đến trước kiệu đón lấy một cái bọc trắng từ trong kiệu đưa ra rồi trở về chỗ cũ khẽ nói :
- Hai nhân vật mà tiểu nữ vừa đề cập tới hiện giờ chắc đang ở trong sảnh đường. Phiền công tử chừng nửa giờ sau liệng cái bọc trắng này vào xong rồi nên đi ngay, bằng không e rằng gặp phải tai họa...
Triệu Tử Nguyên khác nào bị giội nước vào đầu, chàng đứng ngây người ra ngơ ngẩn xuất thần.
Phi tần tức giận hỏi :
- Công tử nghĩ sao? Chăng lẽ nhờ chút việc như vậy công tử cũng không chịu?
Triệu Tử Nguyên ngập ngừng đáp :
- Cô nương... nên biết vừa rồi có một người đã giao cho tại hạ một cái bọc và cũng dặn làm như vậy...
Ả phi tần dường như hơi ngạc nhiên, nhưng thị nói ngay :
- Cái đó bọn tiểu nữ biết rồi. Người trước có lẽ là Hương Xuyên Thánh Nữ.
Triệu Tử Nguyên trợn mắt lên ấp úng :
- Té ra... té ra các vị đã hành động theo kế hoạch...
Ả phi tần xịu mặt xuống ngắt lời :
- Trước khi chưa hiểu rõ chân tướng, công tử không nên đoán càn.
Triệu Tử Nguyên bỗng đưa thị tuyến ngó cỗ kiệu nhỏ rất hoa lệ ở phía sau phi tần hỏi :
- Phải chăng nhân vật ngồi trong kiệu kia là một vị trong Yến Cung song hậu?
Phi tần gật đầu đáp :
- Chẳng là Cung Hậu thì còn ai vào đây?
Triệu Tử Nguyên hỏi :
- Tại hạ muốn trực tiếp nói chuyện với quí chủ nhân mấy câu được chăng?
Phi tần đáp ngay :
- Không được!
Triệu Tử Nguyên thấy thị nói như dao chém đá không khỏi sửng sốt. Chàng vừa thẹn vừa tức giận hỏi lại :
- Sao lại không được? Phải chăng tại hạ không đủ tư cách nói với quí chủ nhân?
Phi tần lẳng lặng không đáp, vẻ mặt thị hiển nhiên nhận định với lời chàng nói đúng.
Triệu Tử Nguyên không nhịn được, cất bước xông lại định vén rèm kiệu lên trực tiếp đối thoại với người trong kiệu cho bõ tức, chẳng kể gì đến người trong kiệu là nhân vật nào.
Chàng vốn là người trầm tĩnh, nhưng lúc đã bị xúc động mạnh thì không đếm xỉa gì đến hậu quả.
Triệu Tử Nguyên chưa tới gần thì hai ả thị nữ cung trang đã lạng người ra ngăn chặn trước mặt. Động tác của chúng rất thần tốc, cả những tay cao thủ cũng không bì kịp. Ả cung nữ mé hữu hắng giọng :
- Tướng công nên tự trọng.
Triệu Tử Nguyên khác nào bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, chàng bình tĩnh trở lại bên ả phi tần đón lấy cái bọc, thủng thẳng nói :
- Đã là công việc của Yến Cung song hậu giao phó, dĩ nhiên tại hạ phải làm theo.
Ả phi tần nhìn Triệu Tử Nguyên chúc câu vạn phúc rồi nói :
- Không ngờ tướng công lại là người rất mau lẹ. Tiện thiếp thay mặt tệ chủ nhân có lời cảm tạ.
Thị nói rồi vỗ tay một cái. Bốn hán tử võ phục lại khiêng kiệu lên trở về.
Triệu Tử Nguyên nhìn mấy chục tên phi tần đưa cỗ kiệu nhỏ đi rồi khác nào người cất được gánh nặng thở phào một cái.
Bóng trăng đã xế về tây. Tiếng dế rên rỉ giữa lúc canh tà càng thêm ảm đảm. Triệu Tử Nguyên ngơ ngác nhìn lại cái bọc trắng, ngẫm nghĩ về những chuyện tao ngộ vừa qua mà không tìm ra được manh mối gì.
Bỗng nghe tiếng bước chân vang lên, chàng vội lạng người ẩn mình vào bên bức tường đá.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Hiển nhiên có hai người trở nên đi tới.
Bỗng thanh âm ấm ớ từ phía sau bức tường cao cất lên :
- Lão Lý! Đã đến giờ chưa?
Tiếng nói trầm trầm đáp lại :
- Vội gì? Bảo chúa dặn sao ngươi nghe rõ không? Lão nhân gia bảo chúng ta sau chừng nửa giờ mới đem vật này đẩy vào đại sảnh, không thể nhanh hay chậm được một khắc. Ha ha! Ngươi hãy cẩn thận giữ vững cái đầu.
Thanh âm ấm ớ lại cất lên :
- Hừ! Ngươi đừng dọa ta. Chưa kể đến chuyện khác, ngay trong cái hồ lô của Bảo chúa cũng chẳng biết đựng cái con mẹ gì.
Lão Lý khẽ quát :
- Đừng rắc rối nữa. Cứ đến giờ thì mình động thủ theo lệnh của Bảo chúa là xong.
Thanh âm ấm ở lại nói :
- Vương Sơn này trước nay vẫn nghe lời lão Lý, nhưng lần này lão nói thế khiến ta không phục.
Lão Lý đáp :
- Có chuyện gì nói thẳng ra đừng lằng nhằng nữa.
Vương Sơn nói :
- Bảo chúa đã hành động là không chê được, nhưng vụ đêm qua lão giải thích cách nào? Thái Chiêu bảo chúng ta đem ngàn lực đến vây Hương Xuyên Thánh Nữ để trừ diệt mụ mà lại bị mấy chục con đàn bà đánh cho liểng xiểng.
Rồi đây Thái Chiêu bảo còn xưng hùng trên chốn giang hồ được nữa không?
Lão Lý đáp :
- Cục diện đó ta cũng bất ngờ. Đây là Bảo chúa đã quá coi thường thực lực của Thánh Nữ nên mới thất bại. Lại còn Võ Khiếu Thu, Bạch bào nhân xuất hiện đột ngột và những điều xảy đến ngoài sự tiên liệu của Bảo chúa...
Hắn dừng lại một chút rồi tiếp :
- Thực ra lão đệ bực mình không thể trách được. Họ Võ và Bạch bào nhân là những nhân vật nổi tiếng võ lâm chẳng nói làm gì cả thằng lỏi họ Triệu chưa ráo máu đầu cũng thành mối uy hiếp rất lớn cho chúng ta. Coi kiếm pháp thần diệu của gã mới biết mình rèn luyện chục năm công phu là uổng hết.
Vương Sơn nói :
- Kiếm thuật của thằng lỏi đó quả nhiên bá đạo phi thường! Lão Tam, lão Lục, lão Thất đều bị gã đánh ngã. Lộ số kiếm thuật của gã dường như...
Hắn chưa dứt lời đột nhiên nghe có tiếng động gần đó. Hắn cảnh giác không dám nói nữa. Vương Sơn khẽ quát :
- Ai đó?
Thanh âm trong trẻo của phụ nữ cất lên :
- Hổ đầu bão tứ lục! Bằng hữu đã nghe rõ chưa?
Vương Sơn ấp úng hỏi :
- Cô nương...
Thiếu nữ lại ngắt lời :
- Đừng nói lôi thôi, các vị hãy nằm nghỉ đi?
Vương Sơn chưa kịp la hoảng chỉ nghe tiếng rên ư ử một cái. Tiếp theo là hai tiếng “huỵch huỵch”.
Triệu Tử Nguyên ẩn ở bên ngoài bức tường biết là hai người bị đánh té rồi.
Chàng run lên tự hỏi :
- “Thiếu nữ này là ai? Giọng nói thị rất ngọt ngào mà sao thốt ra toàn những lời sát phạt?”
Trong lòng ngờ vực, chàng khẽ nhảy lên đầu tường thấy bóng người yểu điệu thấp thoáng qua sân rồi mất hút.
Chàng nhảy xuống đất thấy hai đại hán mặc áo trắng nằm lăn dưới đất.
Chúng bị điểm á huyệt.
Triệu Tử Nguyên nhận ra ngay hai người này là đội viện đội Ngân y trong Thái Chiêu bảo, nhưng không hiểu chúng ẩn ở đây bàn bạc chuyện gì? Thiếu nữ kia ra tay điểm huyệt chúng là ai?
Chàng không kịp nghĩ nhiều vọt người đi quanh qua sân sau trở về chỗ ẩn mình lúc trước. Cái bọc của Hương Xuyên thánh nữ giao cho vẫn nguyên chỗ.
Thế là tay chàng có hai cái bọc giống nhau và sẽ liệng vào sảnh đường cùng một lúc. Lòng chàng trăm mối hoài nghi mà không tiện mở bọc ra xem.
Triệu Tử Nguyên nhìn qua khe cửa vào trong. Dưới ánh nến vàng khè người đầu tiên chàng ngó thấy là lão chưởng quỹ. Lão đang nói :
- ... Muốn chờ cho chân tướng rõ rệt thì hy vọng mong manh lắm. Huống chi lão phu đã lớn tuổi còn sống được bao lâu nữa? Các vị đã biết lão phu là một trong những người được mục kích vụ đó, chắc chẳng để yên cho cuộc đời tàn tạ sống cuộc đời yên tĩnh.
Lúc lão nói những vết nhăn trên trán càng rõ rệt, chứng tỏ lão già quá rồi.
Yên Định Viễn cười nhạt đáp :
- Lão tự biết mình như vậy là hay lắm.
Chưởng quỹ lẳng lặng đưa mắt nhìn Tư Mã Thiên Võ hỏi :
- Gã thiếu niên này là thừa kế của Tư Mã Đạo Nguyên. Vụ công án ngày đó tuy gã chưa biết gì, nhưng sau này khi gã đối nghịch với họ Tạ, rất có thể gã đứng về trận tuyến với Bảo chúa. Sao Bảo chúa không tha cho gã đi?
Yên Định Viễn chưa đáp, người áo đen đã lắc đầu nói :
- Không được!
Chưởng quỹ hỏi :
- Tạ Kim Ấn đã có ý lưu gã lại cho nhà Tư Mã còn người nối dõi, chẳng lẽ Bảo chúa lại muốn giết cho kỳ hết?
Người áo đen cất giọng âm trầm :
- Chỉ vì họ Tạ muốn để gã sống nên lão phu mới lưu lại.
Tư Mã Thiên Võ xen vào :
- Trước khi hỏi rõ được sự tình đầu đuôi, tại hạ quyết không đi đâu. Các hạ cứ yên tâm.
Người áo đen cười nhạt chưa nói gì. Chưởng quỹ lại hỏi :
- Xem chừng đêm nay các vị không buông tha tại hạ rồi, có đúng thế không?
Yên Định Viễn hỏi lại :
- Ha ha! Ngươi tự vấn lương tâm coi có thể kháng cự được với ba người chúng ta không?
Chưởng quỹ cười ha hả đáp :
- Hai chục năm trước trên bờ Thúy Hồ, Bảo chúa đứng trước mặt Tạ Kim Ấn đã hỏi câu này. Không ngờ họ Tạ cũng là tay đáo để. Hắn nói câu gì Bảo chúa còn nhớ không?
Yên Định Viễn nói :
- Trí nhớ của ngươi giỏi lắm! Nhưng trí nhớ cũng như móng tay để dài, có lúc làm phiền cho mình. Lão đã già rồi mà không hiểu đạo lý này, lão phu lấy làm tiếc cho lão đó.
Chưởng quỹ lờ đi như không nghe tiếng, lạnh lùng nói :
- Họ Tạ đã dằn từng tiếng: “Trong thiên hạ nếu có người chống chọi được với ba vị thì người đó là Tạ Kim Ấn”. Ha ha! Tại hạ thuật lại chuyện cũ nhưng tiếc rằng mình không có hào khí như vậy, dĩ nhiên không có thực lực bằng hắn.
Người áo đen ngắt lời :
- Vậy ngươi còn nghe thấy những gì thì nói lẹ cho hết đi...
Vẻ mặt chưởng quỹ biến thành trầm trọng. Lão ngửng đầu trông lên nóc nhà, hai tay chắp để sau lưng, bước lui bước tới tựa hồ để nhớ lại những chuyện đã qua. Sau lão dừng chân lại thủng thẳng nói :
- Đây là một vụ bí mật nhất đời lại dính líu đến nhiều người. Nếu toàn bộ lộ hết ra thì e rằng tình thế võ lâm thiên hạ và cả quốc sự đều biến cải, mà trên đời chỉ có lão phu là biết vụ đại âm mưu trong chuyện này.
Triệu Tử Nguyên ở ngoài nghe tình hình nghiêm trọng, lòng chàng không khỏi run lên.
Chưởng quỹ lại nói tiếp :
- Suốt đời lão phu đã vì vụ này mà bôn tẩu khắp hai miền năm bắc sông Đại Giang, lại còn lên bắc ra ngoài quan ải, ở nước người lâu năm để điều tra chân tướng, đặng công bố cho thiên hạ biết...
Lão xúc động quá, vừa nói vừa thở. Hồi lâu mới bình tĩnh lại.
Người áo đen cười hỏi :
- Nay lão đã thỏa mãn tâm nguyện, có chết cũng nhắm mắt được rồi.
Chưởng quỹ lại nói :
- Hồi đó Chức Nghiệp Kiếm Thủ Tạ Kim Ấn thanh danh đã bị tàn tạ. Ai cũng sợ hắn không muốn tới gần. Nhưng lão phu không chê tư cách hắn. Một hôm lão phu có việc đang đêm đi qua Thúy Hồ ngẫu nhiên ngó thấy một chiếc du thuyền có bóng người vọt lên...
Lão dừng lại để sắp đặt câu chuyện rồi nói tiếp :
- Người kia nhô lên hụp xuống mấy cái lướt tới bên bờ hồ. Lão phu vừa chạm mặt buột miệng hô: “Mạch đại hiệp.” Người đó chính là Kim Linh Thập Tự Thương Mạch Cấn mà thương pháp độc bộ thiên hạ. Lão thần sắc hoang mang chỉ nhìn lão phu chắp tay một cái rồi bỏ đi...
Chưởng quỹ hít một hơi chân khí kể tiếp :
- Lão phu ngó thấy Mạch Cấn ôm trong lòng một đứa hài nhi, còn đang ngơ ngác, bỗng nghe thanh âm trầm trọng vọng lại: “Này! Khoan rồi hãy đi!”
Mạch Cấn không quay đầu lại, đột nhiên cởi cây Thập Tự Thương buộc ở sau lưng cầm mũi thương đâm vào đứa nhỏ trong lòng. Lão phu thấy lão hạ độc thủ với một đứa nhỏ vô tri, không nhịn được liền gầm lên: “Mạch đại hiệp! Đại hiệp... làm gì vậy?”
Lão phu nhảy đến trước phóng chưởng đánh ra. Mạch Cấn vì phải đỡ phát chưởng của lão phu mũi thương chậm lại. Giữa lúc ấy một người chạy như bay tới nơi. Mạch Cấn vội vã bỏ đứa nhỏ xuống đất rồi theo đường đê chạy về phía tây.
Triệu Tử Nguyên nghe tới đây sinh dạ hồ nghi nghĩ thầm :
- “Vụ này sao lại dính líu đến Mạch Cấn. Nếu lão chưởng quỹ nói đúng sự thực thì Mạch Thập Tự Thương là một nhân vật trọng yếu trong vụ này.”
Người áo đen cười nhạt nói :
- Lão thích can thiệp vào việc không đâu tất có ngày nếm mùi đau khổ.
Chưởng quỹ lại kể tiếp :
- Khi ấy lão phu chưa biết người đến sau lại là Tạ Kim Ấn. Hắn nhìn lão phu nói: “Phiền túc hạ chiếu cố cho đứa hài nhi này.”
Hắn chưa dứt lời người đã mất hút. Suốt đời lão phu ít khi được gặp nhân vật khinh công cao thâm như vậy, bất giác cúi đầu ngẫm nghĩ về lai lịch người này.
Đột nhiên cơn gió nhẹ thổi đến. Một bóng đen lướt qua rồi mất hút. Thân hình này nhanh đến nỗi khiến người ta không còn đường để nhìn nhận. Lão phu cả kinh phóng chưởng đánh ra. Không ngờ chưởng phong như đá chìm đáy biển. Lão phu nhìn lại thì chẳng thấy gì. Cả đứa nhỏ vừa bỏ đó cũng mất hút...
Lão chưởng quỹ kể tiếp :
- Bóng đêm tối mò. Lão phu đầy lòng nghi hoặc hối hả chạy về phía trước thì đột nhiên nghe tiếng ngựa hí vang lên. Lão phu quay đầu lại nhìn thấy một cỗ xe bồng chạy thẳng đến nơi. Người dong xe đội nón lá vai khoác áo tơi, cặp mắt sáng như điện đang nhìn chằm chặp vào lão phu. Lão phu kinh hãi, tưởng chừng cỗ xe từ trên trời rơi xuống. Nóc xe và xung quanh đều che bằng vải màu xám khiển cỗ xe thêm vẻ thần bí khủng khiếp. Người trong xe giơ roi ngựa lên lạnh lùng hỏi: “Lão kia! Ngươi quanh quẩn trên bờ hồ, phải chăng muốn tìm vật gì?”
Lão phu ngơ ngác đáp: “Lão hủ kiếm một đứa nhỏ.”
Người phu xe cười nói: “Hay lắm! Ngươi xuống âm phủ mà tìm mới thấy.”
Lão phu nghe giọng nói bất thiện liền để hết tinh thần phòng bị. Không hiểu rèm xe vén lên một góc từ lúc nào. Một gương mặt xanh lướt, mái tóc bỏ xõa như quỷ mỵ lộ ra. Bộ mặt lợt lạt cắt không còn hột máu đó khiến lão phu khiếp vía hít một hơi khí lạnh. Bộ mặt quỷ kia cất tiếng hỏi :
“Lão Vạn! Lão định đối phó với người này bằng cách nào?”
Trong thùng xe có tiếng người đáp lại: “Thời giờ cấp bách. Hành động của lão phu không thay đổi. Ngươi hạ thủ đi thôi.”
Bộ mặt quỷ mỵ thở dài nói: “Lòng dạ nữ nhân rất mềm yếu. Đến con kiến cũng không nỡ giết thì hạ thủ làm sao được?”
Mụ móc trong bọc ra một cái khăn tay khẽ rung lên. Một làn hơi kỳ dị xông vào mũi. Lão phu phát giác ra có điều khác lạ liền gầm lên: “Mụ... mụ dùng độc ư?”
Lão phu vừa hô một câu đã ngã lăn ra. Thực tình tấm khăn đó tuy vung phấn độc ra, lão phu vẫn vô sự, vì uống máu rết từ ngày còn nhỏ, bách độc không xâm nhập vào được, nhưng gặp tình thế này lão phu phải giả vờ. Lão phu nhắm mắt giả chết, tai nghe tiếng bước chân lại gần.
Tiếng mụ đàn bà cất lên hỏi: “Đã trừ khử đứa nhỏ chưa?”
Thanh âm ấm ở đáp lại: “Lão phu chưa kịp hạ thủ, họ Tạ đã đuổi tới. Lạ ở chỗ họ Tạ giết liền mười bảy người còn để sống một người, không hiểu hắn có dụng ý gì?”
Thanh âm âm trầm lúc nãy cất lên: “Tạ Kim Ấn một đời giết bao nhiêu người chẳng lẽ đột nhiên nổi lòng trắc ẩn? Hành động này trái với bản tính của Chức Nghiệp Kiếm Thủ!”
Thanh âm ấm ớ nói: “Trời tối sầm lại xem chừng sắp mưa lớn. Tình thế này rất lợi cho chúng ta. Họ Tạ tuy công lực cái thế nhất định cũng sa lưới. Ha ha!
Hắn vừa giết mười mấy người, không ngờ lại đến lượt hắn chịu chết.”
Thanh âm mụ đàn bà cất lên hỏi: “Ngươi có đem theo ba thanh kiếm Kim Nhật, Phiền Tinh và Hàn Nguyệt không?”
Thanh âm ấm ớ đáp: “Ba thanh kiếm này đều ở trên mình tại hạ. Bây giờ Mạch mỗ tìm cách dẫn dụ họ Tạ đến bờ mé Tây. Suốt đời hắn hành nghề trên mũi kiếm thì bây giờ để ba thanh kiếm này tống chung hắn.”
Mụ đàn bà nói: “Việc này không nên chậm trễ, lão đi lối tắt đón đường Tạ Kim Ấn mới được. Cứ theo kế hoạch đã định trước mà làm. Yên Định Viễn và Võ Khiếu Thu cũng chờ ở đó. Ngoài ra còn một người...”
Mụ chưa dứt lời, bỗng nghe xa phu lớn tiếng hô: “Lão này trá tử!”
Nguyên lão phu nghe lỏm câu chuyện của họ, trong lòng kinh hãi bất giác để lộ ra ngoài mặt. Lão phu nghe tên phu xe hô hoán vội nhảy vọt vào khu rừng trúc mé hữu. Khi mấy người bên đối phương phát giác thì lão phu đã chạy xa hơn mười trượng. Lão phu biết mình đã nghe được âm mưu của chúng, tất chúng phải giết mình để bịt miệng nên cứ chạy bừa vào rừng trúc may ra có cơ sống sót.
Bánh xe lọc cọc. Tên phu xe rượt theo. Lão phu thấy chạy vào rừng trúc cũng không thoát được liền theo dọc bờ hồ mà chạy. Sau xe đuổi gần quá lão phu đánh liều nhảy xuống hồ, nhưng không biết bơi lội. Nước thấm vào lạnh thấu xương thì ra người mình chìm xuống đáy hồ...
Không hiểu thời gian bao lâu. Trong lúc mơ màng. Lão phu cảm thấy cây sào tre đẩy đưa mình mới tỉnh lại liền phát giác mình đang nằm trong con thuyền nhỏ. Một cô gái ăn mặc theo kiểu ca kỹ đứng bên lão phu. Cô này đẹp như thiên tiên nhưng trên mặt bao phủ một làn khí thê lương ảm đảm.
Cô gái thấy lão phu tỉnh lại cất tiếng nói: “Không việc gì rồi. Tại sao lão trượng lại rơi xuống đáy hồ.”
Lão phu không biết đáp thế nào, đành nói dối: “Lão phu đang đi trên bờ hồ, vô tình xẩy chân rơi xuống. Có phải cô nương đã cứu lão phu không?”
Nữ nhân kia nói: “Theo nhận xét của tiện thiếp thì không phải như vậy. Lão trượng chạy như người điên trên bờ hồ, phía sau có cỗ xe bồng đuổi theo. Bỗng nghe đánh bòm một cái. Lão trượng đã nhảy xuống hồ. Tên xa phu dừng ngựa dòm ngó một lúc. Chắc gã cho lão trượng chết chìm dưới đáy hồ rồi liền quay xe trở lại. Tiện thiếp liền chèo thuyền lại mò lão trượng lên.”
Lão phu liền nói: “Lão phu không phải bị bức bách nhảy xuống hồ. Thực tình lão phu cùng người động thủ chưa phân thắng bại, muốn tránh khỏi thị tuyến của họ, không suýt nữa chết oan. Đa tạ cô nương đã giải cứu...”

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau