sendo

Đoản kiếm thù - Hồi 88

Đoản kiếm thù - Hồi 88

Chưa đánh bạc Ưng Vương đã đánh người

Ngày đăng: 21-02-2012
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 717804 lượt xem

ton

Thẩm Trị Chương bảo nhà điếm chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn, Triệu Tử Nguyên ăn qua loa rồi cùng bọn Thánh Thủ thư sinh chia thành mấy tốp dời khỏi tửu điếm ra đi.
Lần này Triệu Tử Nguyên đi một mình, chàng vào thành rồi thấy yên tĩnh như thường, bất giác chau mày nghĩ bụng :
- “Có lẽ hãy còn sớm quá, dù Trình đại nhâm đã hành động rồi nhưng trong lúc nhất thời tin tức khó mà tiết lộ ra được.”
Chàng thả bước về phía đông thì trời đã gần trưa, chàng từng nghe tại Chính Hưng trà quán có món “Hương Tô Áp” nổi tiếng, chàng muốn nghe tin tức mà trà quán là nơi góp chuyện phức tạp liền tiến vào.
Nhà điếm khom lưng dẫn Triệu Tử Nguyên lên lầu hai.
Triệu Tử Nguyên đảo mắt nhìn quanh một lượt từng dưới nhà đã đông đầy khách, trên lầu cũng không còn chỗ trống. Triệu Tử Nguyên liền ngồi ghé vào một góc kêu lấy một đĩa “Hương Tô Áp” và một cân rượu bạch can.
Chàng đảo mắt ngó quanh thực khách gồm đủ sĩ, nông, công, thương trong đó có cả những nHâm vật võ lâm. Bọn thực khách uống rượu vào nói hết chuyện thiên nam địa bắc. Triệu Tử Nguyên chú ý lắng tai nhưng đều không phải là chuyện chàng muốn nghe, chàng tự rót rượu đủng đỉnh uống một mình.
Lát sau bỗng nghe cầu thang lầu có tiếng bước chân. Hai người lên lầu bọn thức khách nhìn ra đều lấy làm kỳ dị. Nguyên người đi trước là một vị hòa thượng, người đi sau lại là một vị cô nương xinh đẹp. Hai người này đi với nhau thật không hợp cảnh chút nào.
Hòa thượng tiếp tục đi trước còn vị đại cô nương lên lầu rồi chú ý đến thực khách vẻ mặt cô kỳ dị, thỉnh thoảng lại đằng hắng một tiếng.
Triệu Tử Nguyên trong lòng kinh nghi tự hỏi :
- “Vị hòa thượng kia phải chăng là Hoa hòa thượng? Sao y lại cùng đi với Võ cô nương và Lưu Hương viện chúa?”
Vì muốn lảng tránh Võ Băng Hàm chú ý đến mình chàng cúi đầu xuống.
Không ngờ nhãn tuyến của Võ Băng Hàm mau lẹ phi thường, cô đã nhận ra chàng. Triệu Tử Nguyên la thầm :
- “Hỏng bét! Lát nữa lại có chuyện rắc rối.”
May mà chủ quán đưa Hoa hòa thượng và Võ Băng Hàm đến ngồi vào bàn khác nhà quán không ngờ Hòa thượng cũng vào tửu quán liền hỏi :
- Đại sư dùng cơm chay chăng?
Hoa hòa thượng trợn mắt lên đáp :
- Thối lắm! Nhà sư khác chỉ căn chay chứ không ăn mặn nhưng ta làm hòa thượng lại chỉ ăn mặn chứ không ăn chay.
Bọn thức khách nghe nói đều cười hô hố. Một người vừa cười vừa nói bô bô :
- Thú thật! Thú thật! Hòa thượng cũng có người chuyên ăn mặn.
Hoa hòa thượng trợn mắt lên nhìn người kia xem chừng sắp nổi nóng, nhưng bị Võ Băng Hàm trợn mắt lên cản lại. Hoa hòa thượng cố nhịn nhưng lớn tiếng nói :
- Nếu có thịt chó bần tăng cũng ăn.
Các thực khách càng cười lớn hơn, Hoa hòa thượng lửa giận bốc lên kịt mũi mấy tiếng, hai mắt đỏ sọng đằng đằng sát khí.
Các thực khách chạm phải mục quang của lão không khỏi run bần bật dừng tiếng cười.
Hoa hòa thượng cười khành khạch nói :
- Vị nào không thích sống nữa thì thử cười lên một tiếng coi.
Lão co tay búng một cái. Một cây đũa ngã bắn lên xà nhà đánh sột một tiếng ngập sâu vào không nhìn thấy đâu nữa.
Võ Băng Hàm cất tiếng oán trách :
- Hoa đại sư! Hãy ăn uống đi đã, sao lại tức hơi với người ta làm gì?
Hoa hòa thượng dường như có vẻ úy kỵ Võ Băng Hàm, lão hỏi lại :
- Võ cô nương thích ăn thứ gì thì cứ việc tự nhiên, bần tăng chỉ cần uống rượu là được.
Võ Băng Hàm liếc mắt nhìn trên bàn Triệu Tử Nguyên thấy có món “Hương Tô Áp” liền cố ý đáp :
- Tiện thiếp chỉ chấm món “Hương Tô Áp” còn ngoài ra tùy đại sư.
Hoa hòa thượng nói :
- Được lắm! được lắm! Nếu vậy bần tăng lấy ba cân thịt bò và ba cân rượu phần.
Tiểu nhị khom lưng hỏi :
- Cô nương có dùng rượu không?
Võ Băng Hàm đáp :
- Cho nửa cân bạch can.
Triệu Tử Nguyên động tâm nghĩ thầm :
- “Dường như cô này có ý gây chuyện với ta, bản tính cô hỷ nộ thất thường ta nên nhẫn nại là hơn.”
Chàng muốn bỏ đi nhưng một là muốn nghe tin tức Trình Khâm hai là đối với Võ Băng Hàm và Hoa hòa thượng chàng động tánh hiếu kỳ, nên cứ ngồi cúi đầu xuống uống rượu.
Hoa hòa thượng nói :
- Võ cô nương! Họ tới nơi rồi, không hiểu lệnh tôn đã đến chưa?
Võ Băng Hàm lạnh lùng đáp :
- Lão nhân gia rất thủ tín, đại sư cứ yên tâm.
Hoa hòa thượng nói luôn :
- Cô nói phải lắm! Cô nói phải lắm!
Giữa lúc ấy bỗng nghe dưới lầu có tiếng huyên náo, một người lớn tiếng hỏi :
- Ngươi... đến đây làm chi?
Thanh âm khác như tiếng cú kêu hỏi lại :
- Ta không đến được hay sao?
Thanh âm trước lại cất lên :
- Ngươi là người hay là...
Còn chữ “quỷ” chưa nói ra đã nghe đánh bốp một tiếng, hiển nhiên người kia bị một cái tát. Thanh âm như cú kêu lại nói :
- Phải cho ngươi một bài học để giữa ban ngày ban mặt đừng nói chuyện hoang đường.
Tiếng chân ở thang lầu vang lên. Một quái vật tựa quỷ say đã lên tới. Người này tướng mạo rất xấu xa, nếu bảo hắn là người thì không ai tin được, vì mái tóc rối loạn xõa xuống che mất nửa mặt. Toàn thân toát ra mùi hôi thối kinh khủng, trên vai hắn lại có một con chim ưng lớn đậu.
Triệu Tử Nguyên tự hỏi :
- “Sao Tử Cốc Ưng Vương cũng tới đây?”
Hoa hòa thượng ngó thấy cười khanh khách hỏi :
- Kìa lão bằng hữu! Sao không vào ngồi đi?
Tử Cốc Ưng Vương cười the thé đáp :
- Đại hòa thượng! Lão cứ ăn phần lão đi.
Nhà quán thấy tình trạng này sợ vỡ mật mà chẳng thể không lên mời mọc, nhưng trên lầu chỗ nào cũng đầy khách.
Hoa hòa thượng nói :
- Trên lầu bàn nào cũng đầy khách lão tùy tiện đi thôi.
Tử Cốc Ưng Vương nói :
- Đây có chỗ rồi.
Hắn đi về phía Triệu Tử Nguyên. Chàng nhận ra hắn mà hắn không biết chàng, nhưng hành động của Ưng Vương khiến Hoa hòa thượng chú ý đến Triệu Tử Nguyên. Triệu Tử Nguyên ngấm ngầm kêu khổ, Tử Cốc Ưng Vương khệnh khạng vào ngồi rồi gọi :
- Tim heo, phổi heo, phổi bò còn cả máu...
Nhà quán run lên hỏi :
- Chiên rồi được không?
Tử Cốc Ưng Vương dương cặp mắt quái nhãn lên quát :
- Đồ sống hết.
Nhà quán lùi lại một bước miệng ấp úng :
- Cái đó... cái đó...
Chủ quán chưa dứt lời, Tử Cốc Ưng Vương đã đập bàn đánh “chát” một tiếng, cái bàn vỡ tan ngay, những đồ ăn của Triệu Tử Nguyên rớt cả xuống đất.
Bao nhiêu thực khách ai nấy kinh tâm động phách, tới tấp tính tiến rồi xuống lầu. Trên lầu chỉ còn Triệu Tử Nguyên, Tử Cốc Ưng Vương, Hoa hòa thượng và Võ Băng Hàm bốn người. Triệu Tử Nguyên cũng muốn đi nhưng nặng tính hiếu kỳ nên ở lại.
Tử Cốc Ưng Vương cười the thé, nhìn con Ưng trên vai bảo nó :
- Ưng nhi! Ưng nhi! Trên bàn đầy món ăn tươi. Ngươi cứ việc mổ mà ăn.
Con ác điểu này dường như hiểu tiếng người vỗ cánh bay đi mổ đồ ăn khắp nơi.
Triệu Tử Nguyên lạnh lùng nói :
- Các hạ làm đồ ăn của tại hạt rớt xuống đất hết rồi.
Võ Băng Hàm ngấm ngấm kinh hãi lẩm bẩm :
- Có thể y không biết người trước mặt là ai nên vẫn dở thói quật cường.
Tử Cốc Ưng Vương cười hỏi :
- Ta đánh rớt xuống đất thì sao?
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Các hạ phải bồi thường.
Tử Cốc Ưng Vương vỗ tay hô :
- Ưng nhi! Ưng nhi! Mau bồi thường gã đi!
Con ưng quả nhiên hiểu tiếng người đột nhiên gậm miếng cá bay lại bỏ xuống trước mặt Triệu Tử Nguyên.
Triệu Tử Nguyên cười lạt nói :
- Tại hạ không ăn cá chết.
Tử Cốc Ưng Vương cười the thé hỏi :
- Ngươi ăn thịt người chăng?
Triệu Tử Nguyên cười khanh khách đáp :
- Phải đó! Phải đó! Tại hạ chỉ ăn thịt người.
Tử Cốc Ưng Vương tức giận hỏi :
- Tiểu tử! Ngươi nói láo, ngươi vừa ăn một con vịt chiên còn tưởng ta không biết ư?
Triệu Tử Nguyên ung dung đáp :
- Lão đã biết thế sao còn sai giống súc sinh đem những thứ này lại?
Tử Cốc Ưng Vương ung dung hỏi :
- Tiểu tử! Ngươi muốn chết chăng?
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Ngươi chưa bồi thường đồ ăn cho ta sao còn dám náo loạn hăm người, ta muốn coi ngươi xem là ngươi hay quỷ sứ?
Tử Cốc Ưng Vương muốn nổi nóng.
Bỗng cầu thang lầu có tiếng bước chân. Lại hai người lên tới. Phía trước là một thiếu nữ, phía sau là một lão già áo vải.
Tử Cốc Ưng Vương và Hoa hòa thượng vừa ngó thấy đã lộ vẻ kinh hãi thất sắc.
Thiếu nữ áo vàng đảo mắt nhìn quanh cười khanh khách nói :
- Ngô bá bá! Người ta bảo Chính Hưng Trà Quán là rượu thịt lừng danh thiên hạ. Đáng lý nơi đây phải đông đặc quan khách mà sao chỉ thấy ba con chim sẻ?
Lão già áo vải đáp :
- Chim sẻ tuy nhỏ nhưng đầy đủ ngũ tạng, lão phu tưởng cô nương...
Tử Cốc Ưng Vương bỗng quát lớn :
- Ngô Phi Thủ!
Lão già áo vải cười khanh khách hỏi :
- Ưng Vương! Lâu nay mới lại gặp đây. Lão phu tưởng Ưng Vương giam chết ở Tử Cốc, không ngờ bọn tại hạ còn có ngày thoát hiểm.
Tử Cốc Ưng Vương cất tiếng cười the thé nói :
- Đông Cung Sứ Giả, các vị tới đây với mục đích gì lão phu đã biết rồi.
Ngô Phi Thủ cười lạt nói :
- Các hạ quả lả người hữu tâm.
Triệu Tử Nguyên tự hỏi :
- “Đông Hậu ở Yến cung cũng có người xuất hiện rồi, chẳng lẽ Đông Tây lưỡng hậu đã xảy chuyện xích mích?”
Tử Cốc Ưng Vương đáp :
- Lão biết vậy là hay.
Ngô Phi Thủ hỏi :
- Chủ nhân của lão đâu?
Tử Cốc Ưng Vương đáp :
- Lão phu là chủ nhân rồi.
Thiếu nữ áo vàng quát :
- Ngươi đáng ư?
Hoa hòa thượng xen vào :
- Ngọc Yến Tử cô nương! Cô nói đúng đó.
Ngọc Yến Tử dương cặp mày liễu lên nói :
- Hoa hòa thượng! Lão đừng láu táu nữa. Kẻ khác không biết lai lịch lão nhưng bản cô nương thì hiểu rõ lắm.
Hoa hòa thượng biến sắc, bỗng nghe một người quát hỏi :
- Ngươi có bồi thường rượu thịt cho ta hay không thì bảo?
Võ Băng Hàm nhìn về phía bàn phát ra thanh âm, thì ra Triệu Tử Nguyên đang kiếm Hoa hòa thượng để gây chuyện, nàng chau mày nghĩ bụng :
- “Võ công gã này cũng tầm thường mà sao bữa nay lại dám nhổ răng cọp?”
Ngọc Yến Tử muốn lật mặt nạ Hoa hòa thượng, thấy Triệu Tử Nguyên đang gây chuyện với lão nên dừng lại.
Hoa hòa thượng chẳng nhiều thì ít vẫn úy kỵ Ngọc Yến Tử, nhưng đối với Triệu Tử Nguyên lão không nhịn được nữa lạnh lùng hỏi :
- Tiểu tử! Ngươi muốn chết chăng?
Triệu Tử Nguyên cười ha hả đáp :
- Tại hạ biết lão rất thích đánh cuộc để định sống chết, lần trước chúng ta chưa đánh cuộc bây giờ lại mở một cuộc nữa chăng?
Hoa hòa thượng đáp :
- Hay lắm! Hay lắm!
Nghe nói đến cờ bạc lão lại ngứa nghề. Lão móc cỗ bài xương ra để trên bàn xoa lách cách, vừa xoa bài vừa hỏi :
- Tiểu tử! Lại đây! Chuyến này ngươi đặt cuộc bằng gì?
Triệu Tử Nguyên ngẫm nghĩ rồi đáp :
- Tại hạ đặt cái chân giò bên mặt. Còn hòa thượng?
Hoa hòa thượng đảo cặp quái nhãn nói :
- Hà tất còn phải hỏi? Ngươi đặt cái gì ta giao cái ấy.
Tử Cốc Ưng Vương la lên :
- Lão phu cũng tham gia một phần.
Lão rảo bước tiến lại.
Ngọc Yến Tử cũng nói :
- Hay lắm! Tiện thiếp cũng đánh một cuộc.
Ngô Phi Thủ hỏi :
- Cô nương! Hà tất phải ngồi đánh bạc với bọn họ đứng bên coi không được ư?
Ngọc Yến Tử lắc đầu hỏi lại :
- Kỳ phùng địch thủ, tay không khỏi ngứa ngáy. Đánh một lúc thì đã sao?
Hoa hòa thượng lạnh lùng nói :
- Bản hòa thượng coi đánh bạc như tánh mạng, nhưng không thích đàn bà xen vào.
Ngọc Yến Tử dựng mặt lên nói :
- Hoa hòa thượng! Lão thật không biết điều. Bản cô nương...
Tử Cốc Ưng Vương đảo cặp mắt đỏ sọng ngắt lời :
- Không hoan nghênh là không hoan nghênh, còn ty toe làm gì?
Ngọc Yến Tử tức giận hỏi :
- Các vị... hai người mặt dầy muốn ăn gian một gã thiếu niên phải không?
Các ngươi tưởng ta không biết ư?
Hoa hòa thượng nói :
- Ngọc Yến Tử! Bần tăng khuyên thí chủ đừng nóng nảy. Cái uy danh Đông Cung của thí chủ không hăm được ta đâu.
Triệu Tử Nguyên động tâm tự nhủ :
- “Thiếu nữ áo vàng này là người ở Đông Cung, theo lời Tư Mã huynh thì Tây Hậu mưu đồ cử động bất chính. Nay Đông Cung lại có nhân vật xuất hiện, chẳng lẽ giữa Đông Cung và Tây Cung đã xảy ra chuyện gì?”
Chàng nghĩ vậy cố ý lên tiếng :
- May được cô nương đây nhắc nhở. Ưng Vương! Hoa hòa thượng đã không thích để Ngọc Yến Tử cô nương tham dự thì tại hạ cũng không muốn để Ưng Vương tham dự, Ưng Vương muốn đánh thì để về sau.
Tử Cốc Ưng Vương cười lạt hỏi :
- Ngươi là cái thá gì mà quyết định được cuộc đánh bài này?
Triệu Tử Nguyên nói móc :
- Tại hạ tuy cũng xấu xa nhưng không đến nỗi khó coi như các hạ.
Tử Cốc Ưng Vương cười khành khạch hỏi :
- Tiểu tử! Ngươi muốn chết chăng?
Hắn thò năm ngón tay như móc câu chụp tới.
Triệu Tử Nguyên đã tiên liệu sẽ xảy ra, chàng lạng người né tránh thoát khỏi luồng chỉ phong của đối phương.
Tử Cốc Ưng Vương hô :
- Thân pháp hay quá! Hãy thử lần nữa.
Năm ngón tay hắn vẫn truy kích vào đỉnh đầu Triệu Tử Nguyên. Hắn lắc đầu một cái, con chim ưng to lớn nhằm đánh tới phía sau Triệu Tử Nguyên. Tử Cốc Ưng Vương lừng danh thiên hạ, nguyên công lực của hắn đã ghê gớm lại thêm con Cự ưng cực kỳ lợi hại thì dù là tay cao thủ cũng khó lòng chống nổi.
Võ Băng Hàm lo thay cho Triệu Tử Nguyên quát hỏi :
- Người lớn sao lại uy hiếp trẻ con?
Cô vung chưởng đánh tới con Cự ưng để giải trừ mối lo ở phía sau, chàng lạng mình hai cái tránh khỏi chiêu trảo của Tử Cốc Ưng Vương.
Tử Cốc Ưng Vương tập kích hai lần chưa đắc thủ và đây là lần đầu tiên hắn chụp sểnh, bất giác hắn sửng sốt sắc mặt biến đổi rất khó coi.
Triệu Tử Nguyên nhìn Võ Băng Hàm chấp tay nói :
- Đa tạ cô nương.
Võ Băng Hàm dựng mặt lên đáp :
- Ai mong ngươi tạ ơn?
Triệu Tử Nguyên lẩm bẩm :
- Cô đã không muốn ta cảm ơn thì sao lại giúp ta một chưởng?
Hoa hòa thượng liếc mắt nhìn Tử Cốc Ưng Vương nói :
- Ưng Vương! Ưng Vương lại coi lầm phen nữa rồi.
Tử Cốc Ưng Vương hỏi :
- Ta lầm ở chỗ nào?
Hoa hòa thượng đáp :
- Ưng Vương có biết gã tiểu tử họ Triệu vừa rồi đã dùng thân pháp gì không?
Tử Cốc Ưng Vương ngẫm nghĩ đột nhiên tỉnh ngộ đáp :
- “Thái Ất Mê Tông Bộ”, Ha ha té ra gã là Triệu Tử Nguyên.
Triệu Tử Nguyên hỏi :
- Phải thì làm sao?
Tử Cốc Ưng Vương đáp :
- Lão phu nghe nói ngoại trừ “Thái Ất Mê Tông Bộ” của Thái ẤT Tước dường như ngươi còn học được “Phù Phong tam thức” của Tạ Kim Ấn?
Triệu Tử Nguyên động tâm nghĩ thầm :
- “Hắn cũng kêu Bạch bào nhân là Tạ Kim Ấn thì chắc đúng rồi, không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng tại sao y lại tự xưng là Tự Mã Đạo Nguyên?”
Chàng nghĩ vậy liền nói :
- Dường như Ưng Vương biết khá nhiều về tại hạ?
Tử Cốc Ưng Vương hững hờ nói :
- Dù ngươi có hiểu võ công hai nhà thì đã làm gì?
Hắn lại sấn tới đột nhiên vung chưởng đánh Triệu Tử Nguyên.
Võ Băng Hàm thấy vậy la lên :
- Tử Nguyên mau lùi lại!
Ngoài mặt cô tỏ ra lãnh đạm với Triệu Tử Nguyên mà thực tình rất quan tâm đến chàng. Tử Cốc Ưng Vương mới chuyển động thân hình cô đã biết hắn sắp động thủ.
Triệu Tử Nguyên ung dung đáp :
- Đa tạ Võ cô nương.
Chớp mắt lại nghe Tử Cốc Ưng Vương rú lên những tiếng hú như quỷ gào, con thương ưng bay lượn trên đầu Triệu Tử Nguyên đồng thời réo lên quang quác.
Triệu Tử Nguyên ngoài mặt vẫn ung dung nhưng đồng thời chàng ngầm vận “Cửu Huyền thần công”. Tử Cốc Ưng Vương xoay chuyển đến vòng thứ mười hai thì âm phong nổi lên ào ào. Cả người lẫn chim ưng đột nhiên đánh tới Triệu Tử Nguyên.
Triệu Tử Nguyên lên tiếng quát :
- Lão làm trò quỷ gì đây?

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau