Giang hồ thập ác - Hồi 013

Giang hồ thập ác - Hồi 013

Tiên nữ trừ ma

Ngày đăng
Tổng cộng 128 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 474087 lượt xem

loading...

Tiểu Linh Ngư nấp mình trong bụi cỏ quan sát tình hình, thấy rõ bọn họ Lý xuất hiện bao vây Thiết Tâm Nam rồi anh em họ Mao mới lặng lẽ tiến đến.
Có thể là họ đợi anh em Lý gia xuất thủ trước. Giả như đoạt được vật gì của Thiết Tâm Nam thì họ sẽ cướp lại. Bằng không nếu anh em Lý gia thất bại thì họ sẽ ra mặt bức hiếp Thiết Tâm Nam.
Bây giờ họ Lý đã không làm xong việc thì tự nhiên là họ Mao xuất hiện.
Cũng có thể là họ Mao theo họ Lý ngay từ lúc tất cả còn ở tại Quan nội, từ Quan nội họ theo ra đến đây song họ Lý chẳng hề hay biết.
Đúng là cái cảnh chim ưng rình chim sẻ, thợ săn rình chim ưng, sau lưng thợ săn còn có con hổ dữ chực chờ vồ...
Ba người họ Mao xuất hiện rồi, anh em Lý gia và bọn thuộc hạ đều xám mặt. Ai ai cũng run như cầy sấy, trong niềm sợ hãi còn có sự thất vọng rõ ràng.
Thế là họ không mong gì đoạt được vật đó khi có kẻ khác mạnh hơn, hung dữ hơn và cũng muốn tranh đoạt như họ.
Nhưng ba anh em họ Mao nào có ác ý thật sự với bọn họ Lý?
Thế tại sao họ lại sợ quá độ? Bất quá họ nhường đất dụng võ cho anh em họ Mao, rút ra khỏi vòng tranh chấp là được an toàn, cần gì phải quá lo sợ?
Họ rút di thật. Nhưng họ không dám đi nhanh. Thoạt đầu họ từ từ thoái hậu, từ từ mở rộng vòng vây, họ lùi xa dần Thiết Tâm Nam, xa dần...
Mao Mao Trùn tặc lưỡi :
- Kỳ quái! Kỳ quái thật! Cái mà ta tìm là gã họ Thiết chứ nào phải bọn họ Lý?
Người phải chuồn đi là họ Thiết chứ đâu phải họ Lý? Thế tại sao họ Lý lại định thoát đi còn họ Thiết thì đứng ỳ ra đó?
Trong bọn họ Lý có người bạo gan, gượng điểm một nụ cười, vòng tay đáp :
- Anh em tại hạ đâu dám tranh công với các vị tiền bối. Cái vật trong mình gã họ Thiết đó, hiện tại các vị đến đây rồi thì anh em tại hạ xin nhường lại, nhất định chẳng hề dám tranh giành. Cho nên anh em tại hạ rút lui. Bởi không rút đi thì ở lại đây để làm gì?
Câu nói đó tỏ rõ một sự nhận bại trước khi động thủ. Phàm ai nghe mà chẳng thấy lòng tự ái được ve vuốt nhẹ nhàng? Còn ai không khoan khoái trước sự khuất phục của kẻ khác?
Nhưng Mao Công Kê bật cười khanh khách hỏi :
- Các ngươi vừa trông thấy bọn ta là bỏ đi ngay, chắc các ngươi cho rằng bọn ta quái dị đến khó nhìn chứ gì? Các ngươi không muốn nhìn bọn ta lâu phải không?
Đại hán vừa thốt đó rung người lên, răng đập vào nhau cành cạch...
Phải mất mấy phút, hắn mới sửa cái lưỡi cho dịu lại để phát âm, và giọng nói của hắn bị niềm sợ hãi biến đổi thành khó nghe một chút :
- Đâu... đâu dám... tiền bối...
Mao Công Kê cười nhẹ :
- Đã không dám thì sao các ngươi lại bỏ đi? Bỏ đi là tránh cái tởm, còn chối cãi được sao?
Mao Mao Trùn cười hì hì thốt :
- Nhị đệ nói sai rồi, họ đâu có đi. Bằng cớ là chân của họ không nhúc nhích kia mà. Nếu có nhúc nhích thì chính là chân của mấy con ngựa. Nếu có muốn đi thì chính là những con ngựa chứ đâu phải tại cái ý của họ. Đừng có nói oan cho họ, nhị đệ.
Mao Công Kê gật đầu :
- Như vậy là họ không có lỗi mà chính là các con ngựa có lỗi.
Đại hán đó tưởng là thoát nạn, kêu lên :
- Phải. Chính các con vật ác hại đó gây nên tội tình...
Mao Công Kê lại gật đầu :
- Vậy là chúng đáng tội chết. Chúng phải chết.
Câu nói của Mao Công Kê vừa dứt, Mao Tinh Tinh nhảy xuống đất ngay.
Hai cánh tay của y vừa thô vừa dài, dài đến độ y bước đi mà bàn tay quét đất.
Thân hình của y xem ra thì chẳng gọn gàng song dáng đi của y gọn hơn một con vượn.
Y vừa xuống đất, không ai thấy y lắc mình nhưng y đã đến cạnh một ngựa của bọn họ Lý rồi. Bàn tay y chớp lên, con ngựa không kịp hí một tiếng, ngã xuống liền.
Chiếc đầu ngựa to lớn như thế lại nát bét.
Tiểu Linh Ngư kinh hãi nghĩ thầm :
- Con quái vật đó quả có thần lực.
Hắn chỉ nghĩ gọn như vậy thôi. Ý nghĩ vắn tắt đó bất quá hiện ra nơi tâm tư của hắn trong thời gian một giây nhưng trong thời gian một giây đó, ba con ngựa nữa đã bị Mao Tinh Tinh hạ sát, y như con thứ nhất.
Những con ngựa khác trông thấy đồng loại bị hại thảm tiết, cùng dậm chân, vó nện bôm bốp, cùng hí vang trời, cùng nhau chực chạy.
Nhưng chúng làm sao thoát khỏi tay Mao Tinh Tinh?
Tay y vung lên tới tấp, tay đến đâu là ngựa ngã đến đó, người ngã theo. Người không chết nhưng ngựa chết, người không đổ máu nhưng máu ngựa đã chảy khắp vùng, nhuộm cả một khu rộng.
Trong thoáng chốc, trên mười con ngựa đều nằm dài song chẳng con nào còn chiếc đầu nguyên vẹn.
Mao Mao Trùn lên án chân ngựa mà Mao Tinh Tinh lại hành quyết đầu ngựa. Có lẽ y cho rằng chân ngựa có lỗi là do đầu ngựa gây nên, đầu ngựa chủ trương các việc phạm tội đó.
Bọn họ Lý bây giờ từ kỵ sĩ trở thành bộ hành, gương mặt người nào cũng xám xịt.
Tất cả đều sững sờ tại chỗ, xác thân đứng đó song hồn đã phiêu phưởng tận phương nào.
Chợt một gã hét lên rồi quay mình, phóng chân chạy trối chết, chạy điên cuồng.
Hắn phát điên rõ rệt. Trong trường hợp đó hắn không điên thì cũng chết khiếp.
Hắn hét, tiếng hét của hắn thức tỉnh bao nhiêu người đang chết lặng, bao người chợt tỉnh, toan chạy theo hắn.
Mao Tinh Tinh tặc lưỡi :
- Lại có kẻ không biết nghe lời phải, kẻ đó muốn học thói cương ngạnh của mấy con ngựa. Kẻ đó đáng theo các con ngựa.
Y vọt đi, đầu bắn tới, chân vươn ra sau như chiếc lái thuyền, vọt đi với tư thế đó hẳn phải nhanh hơn một mũi tên bắn.
Bình!
Đầu y chạm vào lưng kẻ đó.
Kẻ đó chỉ kịp quay đầu lại, thân hình đã bị tiện làm đôi, thành ra y chết mà chiếc đầu còn ngoẻo lại phía sau.
Chụp nửa thân trên của đại hán, Mao Tinh Tinh quăng ngược về cho Mao Mao Trùn. Mao Công Kê đón bắt và chuyền qua cho đại ca.
Mao Mao Trùn đưa tay ra. Bàn tay lớn đụng vào lồng ngực, moi lấy quả tim, rồi quăng quả tim trả lại cho anh em họ Lý. Mao Mao Trùn bật cười ha hả :
- Nửa người anh em xin trả lại cho người anh em.
Máu rơi vãi trên đường, từ nơi này quăng qua nơi kia rồi quăng trả lại.
Máu ngựa chảy đã nhiều, tuy có tanh song không ghê rợn, chính máu người mới ghê rợn.
Anh em họ Lý run bần bật.
Thiết Tâm Nam biến sắc.
Mao Mao Trùn cười ha hả :
- Các ngươi không thích? Không thích thì trả lại đây cho ta.
Lão đưa mắt cho Mao Công Kê.
Mao Công Kê nhặt quả tim rơi dưới đất, tung sang cho lão. Lão chụp lấy, dùng tay áo lau qua mấy hạt bụi bám nơi quả tim, đoạn đưa lên miệng cắn nhai ngon lành.
Tim còn nóng, máu chảy ròng ròng, máu theo mép rơi xuống ngực áo.
Tiếng nhai nghe rõ từ ngoài trượng xa.
Ah em họ Lý đã sợ lại càng thêm sợ. Bọn họ như nhũn cả đôi chân, như chực ngã bất tử trong bất cứ phút giây nào.
Thiết Tâm Nam đưa tay che mặt, suýt nôn khan.
Chính Tiểu Linh Ngư, từng trông thấy Lý Đại Chủy ăn thịt người, song dù sao thì lão cũng nấu nướng, lão chỉ ăn thịt chín chứ chưa hề ăn thịt sống. Nhìn cái cảnh này, hắn cũng lợm giọng luôn.
Lý Đại Chủy ăn thịt người, phương pháp ăn của lão thuộc vào thời văn minh hơn còn Mao Mao Trùn ăn tim người, phương pháp ăn, nếu ăn như thế mà có một phương pháp thì phương pháp đó thuộc về thời cổ đá man rợ quá chừng.
Nhưng ở thời cổ, cổ nhân ăn thịt sống chỉ ăn thịt thú chứ có ai ăn thịt đồng loại đâu?
Cho nên Mao Mao Trùn phải thuộc hạng người man rợ, hung ác và lão ăn tim người theo ý thích, do thị hiếu, một thứ thị hiếu tàn bạo.
Thấy Mao Mao Trùn nhai tim sống, Tiểu Linh Ngư nảy sinh cái ý khoan dung cho Lý Đại Chuỷ. Tuy đồng ăn thịt người song Lý Đại Chuỷ còn biểu hiện được phần nào nhân tính qua phương pháp ăn, chứ còn Mao Mao Trùn thì quả thật lão ta là một con ác thú, mà thú thì làm gì có nhân tính?
Tuy nhiên, cái sự ăn tim của Mao Mao Trùn không làm cho Tiểu Linh Ngư chú ý lâu.
Điều mà hắn chú ý chính là thủ pháp của Mao Mao Trùn. Thủ pháp đó linh diệu phi thường qua cách móc tim, quăng đi, bắt lại. Móc chẳng cần nhìn, quăng đi bắt lại cũng chẳng cần nhìn, thế mà vẫn chuẩn.
Đã chuẩn lại nhanh.
Tiểu Linh Ngư vừa kinh, vừa tởm, lại vừa khâm phục. Vốn có máu giang hồ trong người, trước một kẻ có võ công cao, hắn chỉ nhìn khía cạnh võ công mà không lưu ý đến những gì khác. Cho nên đã tởm thì đáng lý hắn phải quay mặt đi nơi khác, tránh nhìn thì trái lại hắn còn nhìn chăm chăm hơn, chờ xem bọn họ Mao thi thố sở học.
Trong thoáng mắt, Mao Mao Trùn đã xơi mất một quả tim người.
Rồi lão vỗ tay bôm bốp, điểm nụ cười khoan khoái thốt :
- Gió thu sắp về, không gian sắp lạnh, có một quả tim người, xơi vào vừa ấm vừa bổ, kể ra ta cũng có diễm phúc đấy. Các ngươi nhìn thử ta đây xem ta có khác trước đây một phút chăng? Ăn một quả tim người, ta thấy tinh thần pấn chấn lạ.
Đúng vậy, thần sắc của lão hưng vượng thấy rõ.
Mắt lão sáng hơn, giọng nói cao hơn, gương mặt hồng hào hơn. Toàn thân của lão như có một thứ nhựa sống mới lưu hành, kích thích mọi bộ phận.
Bỗng Thiết Tâm Nam mỉm cười :
- Các ngươi định thị oai với ta?
Y dám nêu lên câu hỏi đó chứng tỏ y đã lấy lại bình tĩnh hoàn toàn, y đã nhận định xong một chủ trương.
Mao Mao Trùn cười hì hì :
- Quả tim con người đối với ta là một chiếc bánh bao. Trong lồng ngực của ngươi cũng như trong lòng ngực của mọi người đều có một chiếc bánh bao thơm, ngon, nóng. Nếu ngươi muốn bảo vệ chiếc bánh bao đó thì ngươi phải trao vật khác thế vào. Có vật khác trao cho ta thì ta không chạm đến chiếc bánh của ngươi. Ta tưởng ngươi nên làm một cuộc đổi chác đó. Ta vừa khỏi nhọc công lấy bánh mà ngươi cũng khỏi khổ vì mất bánh.
Thiết Tâm Nam lạnh lùng :
- Đừng nuôi mộng.
Buông xong câu nói đó, y tràn mình, nhào xuống đất lăn nhanh.
Ba mươi sáu chước, trốn chạy là kế số một.
Nhưng Mao Công Kê đã đứng dưới đất rồi, khi nào lão ấy để cho Thiết Tâm Nam tự ý chạy đi? Huống chi Mao Tinh Tinh cũng sẵn sàng can thiệp.
Mao Công Kê chưa kịp nhích động thì Mao Tinh Tinh đã vọt mình tới ngăn chặn Thiết Tâm Nam.
Dù lão có đứng xa xa Thiết Tâm Nam thì đôi tay của lão quá dài, thừa thu hẹp khoảng cách giữa nhau.
Rồi Mao Tinh Tinh nhếch môi cười :
- Khá đó. Ý kiến của ngươi cũng hay song ta có cách đối phó hay hơn.
Câu nói của lão gồm mười sáu tiếng, Thiết Tâm Nam đã đánh ra đúng mười tám chiêu khi câu nói buông dứt.
Mười tám chiêu đó trừ chiêu đầu xuất phát vào khoảng không, còn thì những tiếng bình bình liên tục vang lên, Mao Tinh Tinh hứng tất cả vào mình.
Mười bảy tiếng bình bình vang lên liên tiếp. Tay của Thiết Tâm Nam hoặc trúng ngực, trúng vai, hoặc trúng bụng, trúng hông của Mao Tinh Tinh, mười bảy chiêu xuất phát với tất cả sức lực bình sanh của y nhưng Mao Tinh Tinh chừng như chẳng hay biết chi cả, có thể bảo con ruồi đậu lên mình lão thì lão còn hay, chứ mười bảy chiêu của Thiết Tâm Nam chạm vào lão không có một cảm giác của hạt bụi phớt qua.
Mường tượng Thiết Tâm Nam dứ dứ tay, khi tay gần kề mình lão thì y rút tay lại chẳng cho chạm vào.
Nhưng chiêu đó mạnh gấp năm gấp mười những chiêu y đánh bọn họ Lý.
Thế mà bọn ấy u đầu sứt trán, nhào nghiêng, vọt ngửa, ngựa hoảng chạy loạn.
Chẳng rõ đã tối mắt hay chưa, đánh xong mười tám chiêu, Thiết Tâm Nam như cuồng tâm, bất kể là mình làm một việc quá vô ích, lại đánh tiếp luôn.
Nhưng những chiêu sau cùng chẳng ra hình dạng chi cả, bất quá y đưa tay lên quơ quơ rồi rút về, để vùng ra miễn cưỡng, chậm chạp.
Thế là nguy.
Đánh người, người đứng một chỗ mặc nhiên cho đánh. Đánh mãi mà người chẳng sao còn y thì đuối sức.
Giả như đối phương phản công thì sao?
Y xuôi tay, ngây người thở dốc.
Mao Tinh Tinh mỉm cười hỏi :
- Đủ chưa?
Thiết Tâm Nam nghiến răng :
- Đủ rồi.
Mao Tinh Tinh gật đầu :
- Thế thì đến lượt ta nhé.
Một tiếng vù vang lên, bàn tay vượn của lão ta bay ra.
Thiết Tâm Nam làm gì dám nghinh đón thế chưởng đó? Y vội hụp mình xuống.
Đồng thời gian, y vọt mình tới, lòn dưới nách Mao Tinh Tinh lướt ra ngoài.
Song khi nào y chịu vọt ra suông như vậy?
Lướt ngang qua Mao Tinh Tinh, y móc một chiếc chân gạt chân của Mao Tinh Tinh, bàn tay trái lại chạm trúng mình lão.
Mất thăng bằng, Mao Tinh Tinh ngã xuống ngay.
Thiết Tâm Nam không dám quay đầu lại, sợ mất thì giờ, y phóng chân chạy gấp.
Vô ích.
Một cái gì đầy lông lá hiện ra lù lù trước mắt y.
Đó là chiếc đầu của Mao Công Kê, một chiếc đầu nhọn nơi đỉnh, xuống đến gương mặt thì nở rộng ra như chiếc mâm. Chiếc đầu đó hiện ra trong đêm tối, xa vài trượng cũng trông rõ ràng như thường.
Không chạy tới được nữa, y quay lại nhìn về phía hậu.
Mao Tinh Tinh uốn mình bật tung lên, vừa đáp xuống liền vươn cánh tay vượn ra, móng tay dài hơn ngón. Lão cười hì hì bảo :
- Trao đây cho ta.
Trông tình hình, Tiểu Linh Ngư biết ngay là Thiết Tâm Nam không thoát khỏi tay của ba anh em họ Mao rồi.
Còn lâu lắm y mới là đối thủ của một chứ đừng nói là ba.
Hắn thở dài thầm nghĩ :
- Thế này thì ta phải ra mặt là cái chắc, dù muốn dù không cũng phải ra mặt, nếu ta chẳng thích thấy Thiết Tâm Nam phải chết nơi tay ba lão quái vật. Hắn là đồ đệ của ta mà. Có sư phụ nào thấy đồ đệ thọ nạn lại chẳng ra tay tiếp cứu? Huống chi đồ đệ có vật báu nơi mình, ai lại để cho kẻ khác đoạt báu vật của đồ đệ mà chẳng can thiệp?
Hắn nghĩ là vật đó phải quý báu lắm, có báu nên Thiết Tâm Nam mới bất chấp nguy hiểm, quyết bảo vệ cho kỳ được.
Giờ đây Thiết Tâm Nam đã bị vòng vây tam giác chừng như vững hơn vách sắt tường dồng. Y xoa xoa tay, y vận chân lực, sắp sửa xuất thủ.
Mà Tiểu Linh Ngư cũng sắp sửa xuất thủ tiếp trợ gã đồ đệ.
Nhưng cả hai chưa ai xuất thủ bởi lúc đó có tiếng lục lạc vang lên leng keng từ xa xa vọng lại.
Rồi một bóng đỏ hiện ra trong tầm mắt của Tiểu Linh Ngư. Bóng đỏ chiếu sáng rực như quả cầu lửa lao đi vung vút.
Quả cầu lửa đó là một người và một ngựa. Ngựa phi nước đại đến nơi.
Ngựa có sắc lông đỏ, người mặc áo màu đỏ. Người và ngựa đồng sắc, màu đỏ hiện lộ dưới ánh dương quang sáng sực lên. Gia dĩ người và ngựa di động nhanh, khối đỏ đó chớp nhanh, thoạt nhìn qua, Tiểu Linh Ngư phải chóa mắt.
Lạc ngựa vang lên, anh em họ Lý hoảng hốt, anh em họ Mao xanh mặt mà Thiết Tâm Nam cũng biến sắc mặt y như xác chết.
Tự nhiên là bọn thuộc hạ họ Lý cũng chẳng gan dạ gì hơn chủ nhân, chúng còn sợ hãi hơn chủ nhân.
Mọi tiếng động tại cục trường ngưng bặt. Bao nhiêu người hiện diện đều ngây ra như những thi thể dựng đứng.
Một giọng nói tuy nó có dịu dàng song sắc lạnh vang lên :
- Mười chín tên cả thảy. Không một tên nào được nhúc nhích.
Người và ngựa đến nơi liền khi câu nói vừa buông dứt.
Người trên ngựa vung tay, ngọn roi ngựa cũng màu đỏ. Ngọn roi giáng xuống đầu bọn người hiện diện như mưa đổ.
Bọn họ Lý ngã nhào. Ngã vì bị roi đánh trúng chứ chẳng phải ngã để tránh hoặc toan chạy đi.
Chúng làm sao dám tránh, nói gì là toan chạy đi.
Roi đến đâu người ngã đến đó, người nào chưa ngã thì ngã roi đến ngã. Chẳng ai dám ngã trước dù biết rằng roi chạm là đau thấu trời.
Roi chạm đến ai, người đó cắn răng không dám rên la. Nếu chẳng đúng cách ngã cũng không dám giả vờ ngã, và như vậy phải đứng nguyên tại chỗ, chờ bị đánh ngã.
Đánh qua một lượt, bọn họ Lý đều nằm trọn trên mặt đất. Người áo đỏ bắt đầu đánh xuống đất.
Bây giờ bọn họ Lý mới dám lăn mình, song chỉ lăn theo đà roi, không dám lăn quá đà roi, sợ vọt ra ngoài tầm roi mà bị nghi ngờ là trốn tránh.
Tiểu Linh Ngư cao hứng quá, vỗ hai tay khe khẽ rồi reo lên cũng khe khẽ :
- Tiên pháp linh diệu quá chừng. Thiết Tâm Nam có một bằng hữu như vậy thì ta cần gì phải ra mặt nữa.
Hắn cứ tưởng người áo đỏ là bằng hữu của Thiết Tâm Nam, đến kịp lúc để tiếp trợ cho y.
Mà ai trong trường hợp của hắn lại chẳng tưởng người áo đỏ là bằng hữu của Thiết Tâm Nam?
Y bị bọn kia uy hiếp, người này xuất hiện uy hiếp bọn kia, như vậy là tiếp trợ y rồi, như vậy là bằng hữu của y rồi.
Hắn đâu có thấy gương mặt của Thiết Tâm Nam lúc đó như thế nào.
Một gương mặt thảm không tuởng nổi.
Được bằng hữu tiếp trợ mà lộ vẻ thê thảm ra mặt, nghĩ cũng kỳ.
Thực ra Thiết Tâm Nam đứng sờ sờ ra đó, làm gì mà Tiểu Linh Ngư chẳng thấy.
Hắn không thấy vì hắn có nhìn đâu. Hắn bị tiên pháp của người áo đỏ hấp dẫn trọn vẹn. Hắn chỉ nhìn ngọn roi chớp chớp, hắn còn trông thấy bọn họ Lý ngã nhào, bọn họ lăn đi thì làm gì hắn thấy cao hơn ngọn roi?
* * * * *
Anh em họ Mao xấu xí không tưởng nổi.
Người áo đỏ trái lại, đẹp không tưởng nổi. Hai thái cực trong giây phút bất ngờ đối diện nhau, cái xấu càng xấu hơn và cái đẹp càng đẹp hơn.
Tuy nhiên, chẳng cần có thái cực đối chiếu, người áo đỏ cũng thừa hiện lộ vẻ đẹp tân kỳ.
Anh em nhà họ Mao xấu đến độ chẳng còn là con người, mà người áo đỏ đẹp đến độ cũng chẳng còn là con người.
Một đàng là quái vật, một đàng là tiên.
Y phục đỏ, ngựa đỏ, môi đỏ. Tất cả phản ánh làn da trắng mịn nhuộm phớt màu hồng, bàn tay trắng quá, màu đỏ của ngọn roi là sáng rực bàn tay.
Đôi mắt như điểm sao trời ai hái xuống gắn vào đôi lỗ trũng.
Tiểu Linh Ngư thở dài thầm nghĩ :
- Chỉ nhìn đôi mắt thôi là thần hồn rời khỏi xác. Trăm ngọn roi giáng xuống cái xác vô tri kia còn có cảm giác gì nữa? Tuy nhiên ngọn roi của nàng độc quá. Thảo nào người ta chẳng nói tất cả mỹ nhân đều có cái tâm tàn độc. Lời nói đó không sai lắm.
Phải, người áo đỏ là một nữ nhân.
Bởi chỉ có nữ nhân mới đẹp một cách tưng bừng như vậy. Phải dùng hai chữ tưng bừng mà mô tả cái vẻ đẹp đó, bởi nàng đẹp thật, song chẳng có một điểm thùy mỵ nào như những tay liễu yếu mai gầy, gió vờn nhẹ là siêu vẹo chao chao chực ngã.
Trong con người nàng, một thứ nhựa linh hoạt bốc mạnh. Chính thứ nhựa đó tạo cái tưng bừng chứ chẳng phải tưng bừng vì nàng thô kệch.
Nàng mạnh vì cái oai khí chứ không mạnh vì thân vóc.
Thoạt đầu, bọn họ Lý còn lăn còn lộn theo đà roi. Dần dần, chẳng một ai nhích động, dù roi giáng xuống năm bảy lượt, có ngọn rất mạnh đủ bắn họ bay đi xa.
Từ đầu đến cuối, chẳng một ai dám rên la.
Họ không lăn nữa, song nữ nhân áo đỏ chẳng ngừng tay. Roi vẫn tới tấp giáng xuống, mắt nàng trợn trừng, răng nàng cắn lại, mặt trắng hóa hồng.
Đánh người ta như thế mà nàng vẫn chưa dịu cơn giận dữ.
Đánh mãi như vậy mà nàng vẫn rít hai hàm răng, không hề hé ra, mép chẳng hề nhếch để điểm phớt một vẻ cười, dù là cười lạnh.
Thoạt đầu, bởi sợ cho nên Thiết Tâm Nam chết sững. Dần dần, cơn sợ dịu lại, y quan sát tình hình. Sau cùng thấy nữ nhân áo đỏ tàn nhẫn quá, y không chịu được hét to :
- Bọn họ đã làm gì mà ngươi cừu hận họ đến mức độ đó? Tại sao ngươi tàn nhẫn hầu như mất cả nhân tính?
Bây giờ, nữ nhân áo đỏ mới nhếch môi cười lạnh, buông gọn :
- Tất cả những kẻ ác trên thế gian này đều là những kẻ thù của ta. Thù sâu như biển, to như núi, rộng như đồng ruộng bao la. Trừ ác thì ta có cần chi chúng có gây cừu hận với ta.
Thiết Tâm Nam hét :
- Đánh như thế chưa vừa cho ngươi sao? Dừng tay đi.
Nữ nhân áo đỏ hừ một tiếng :
- Ngươi muốn ta dừng tay nhưng ta lại muốn đánh mãi thì sao?
Vừa thốt, nàng vừa vung tay đánh tiếp, đánh nhanh hơn, mạnh hơn.
Nhưng rồi nàng cũng dừng tay, đoạn nàng quay sang bọn anh em họ Mao, quắc mắc nhìn họ, lại bật cười lạnh, gật gù :
- Tốt! Tốt! Các ngươi không chạy đi. Thông minh đấy. Bởi ta có quên các ngươi đâu, các ngươi khôn hồn nên mới chẳng bỏ chạy đó.
Mao Mao Trùn bật cười ha hả :
- Cô nương bảo bọn này đứng lại thì làm sao bọn này dám chạy đi.
Nữ nhân áo đỏ trầm giọng :
- Các ngươi có biết tại sao ta chưa xử dụng roi với bọn các ngươi chăng?
Mao Mao Trùn cười hì hì :
- Không biết được.
Nữ nhân áo đỏ thản nhiên :
- Roi đánh người là đánh người sống, roi không đánh người chết.
Mao Mao Trùn trả đũa :
- Cô nương biết tại sao bọn tại hạ chẳng chạy đi không?
Nữ nhân hừ một tiếng :
- Chứ các ngươi dám chạy đi à?
Mao Mao Trùn cười quái dị :
- Bọn tại hạ không chạy là vì chẳng sợ cô nương. Đã không sợ thì còn chạy đi làm gì?
Chừng như ba anh em họ đã thương lượng trước với nhau rồi, cho nên một người vừa thốt là cả ba cùng bay lên.
Mao Công Kê xử dụng chiếc đầu, lão lao vọt tới, bắn đầu vào hông nữ nhân.
Mao Tinh Tinh sử dụng đôi tay, bàn tay của lão giáng xuống đầu ngựa.
Mao Mao Trùn xử dụng móng tay, cả mười móng chụp vào hai mắt.
Ba anh em xuất phát thế công một lượt, hai đánh người, một đánh ngựa.
Nữ nhân bảo vệ ngựa thì hẳn phải bị trúng mình, còn như bảo vệ mình thì ngựa phải chết.
Đầu ngựa nào chịu nổi tay quyền của Mao Tinh Tinh?
Vách núi cũng không chịu nổi chiếc đầu của Mao Công Kê húc vào.
Và nhanh đến đâu cũng không tránh thoát mười móng tay của Mao Mao Trùn móc mắt.
Cả ba tiến công vừa nhanh vừa mạnh, lại phối hợp động tác đúng điệu quá chừng.
Gia dĩ chiêu thức của họ rất chuẩn, anh cả đánh trên, người giữa đánh giữa, em út đánh dưới.
Tiểu Linh Ngư tự hỏi chẳng biết nữ nhân phải làm cách nào để tránh khỏi ba chiêu độc đó, hai cho nàng, một cho ngựa.
Nhưng hắn khỏi phải lo vay sợ mướn lâu.
Nữ nhân lạnh lùng quát :
- Bọn ngươi muốn chết gấp đây.
Nàng khẽ kêu một tiếng, con ngựa chồm hai chân trước lên, đứng sững như người.
Nó chịu hai chân sau cứng nơi mặt đất, hai chân trước chồm lên rồi đạp xuống, đạp trúng đầu Mao Tinh Tinh.
Mao Tinh Tinh đủ sức chịu mấy đấm của Thiết Tâm Nam chứ làm sao chịu nổi cái đạp của con ngựa?
Lão lách mình qua một bên song chậm một chút, chân ngựa đạp xuống đầu vai.
Dĩ nhiên là lão phải ngã, ngã xuống rồi lão còn lăn lộn.
Chỉ mới nhếch con ngựa lên là nàng đã tránh được cái nguy cho nó, lại còn trả hận cho nó. Phản ứng của nàng tài tình quá, Tiểu Linh Ngư muốn vỗ tay tán thưởng lắm.
Hắn thừa hiểu thiếu nữ đó có võ công cao tuyệt, song hắn không tưởng là con vật cũng tài tình quá chừng.
Dù chủ nhân của nó huấn luyện đúng phương pháp nhưng nếu nó không thông linh thì làm sao nó lãnh hội được sự chỉ giáo đặc biệt để có một cái thế song hành của hai ý tưởng, ý của chủ và ý của nó.
Bị cái cảnh ngựa đạp người hấp dẫn một giây, Tiểu Linh Ngư nhìn trở lại Mao Công Kê và Mao Mao Trùn, hắn còn kinh hãi hơn nữa.
Cả hai đang nằm trên mặt đất. Mao Mao Trùn đứt mất hai bàn tay, chỉ còn cổ tay trơ ra như hai cành cây trụi lá, trụi ngọn. Còn Mao Công Kê lại thê thảm hơn nữa, đầu của lão bị chẻ làm hai.
Phải biết là đôi mắt của Tiểu Linh Ngư cũng linh hoạt lắm. Thế mà vừa nhìn sang qua bên này một thoáng, trở qua thì bên kia lại chẳng nhận định kịp những gì diễn biến trong cái giây ngắn ngủi đó.
Thiếu nữ áo đỏ quả có thủ pháp thần diệu.
Nàng hạ ba ác quỷ dễ hơn người ta đưa tay ra ngắt ba chiếc lá, nhanh hơn cả cái việc ngắt lá.
Nàng ngồi nguyên trên lưng ngựa. Con ngựa đã trở về tư thế cũ, cả người và ngựa cơ hồ không hề nhích động.
Tiểu Linh Ngư không hiểu tài nghệ của thiếu nữ cao đến mức độ nào. Bất quá hắn cho rằng cao, thế thôi.
Nhưng Thiết Tâm Nam thừa hiểu bản lĩnh của nàng.
Bởi thừa hiểu, y biết rõ thế nào anh am họ Mao cũng phải lâm vào cảnh dó, nếu thiếu nữ để ý đến họ và nếu họ chống đối với nàng.
Cho nên Tiểu Linh Ngư kinh hãi trước kết cuộc thê thảm cho ba anh em họ Mao còn Thiết Tâm Nam thì thản nhiên như thường, thản nhiên như nhìn một đứa bé lên ba, lên năm nhảy xuống dòng sông sâu là cầm chắc phải chết chìm.
Y đứng nguyên tại chỗ, không hề tỏ lộ một cảm nghĩ gì chứng tỏ cảnh tình trước mắt có làm cho y dao động tâm ý.
Nói rằng y trầm trụ khí cũng được.
Nói rằng y khiếp quá đến chết lặng người cũng chẳng sai. Bởi hiện tại y đang ở trong một của hai cảnh trạng đó mà hai cảnh lại giống nhau.
Sự thực như thế nào thì chỉ có mình y là biết rõ.
Giả như cho rằng y khiếp sợ thì nhất định là vì một lẽ nào khác chứ chẳng vì cái chết thảm của anh em họ Mao.
Thiếu nữ không nhìn y, chỉ quét mắt quanh bọn người nằm bất động trên mặt đất.
Nàng lấy đầu roi, vít người này rồi vít người kia, soát lại một lần xem có ai còn sống chăng.
Không một cái xác nào nhúc nhích.
Tất cả đều chết. Mười chín người chết, mười chín chiếc xác nằm ngổn ngang, chẳng kể những xác ngựa.
Không một chiếc xác nào lành lặn, cả người lẫn thú hoặc nát đầu, hoặc gãy tay, hoặc lọi chân, hoặc tét da lòi xương.
Bao nhiêu cái xác đó chìm trong vũng máu.
Ngày tại đồng cỏ dường như rất ngắn, vừa mới là giờ ngọ đó, bây giờ thái dương chênh chếch về tây, còn không lâu lắm thì đêm sẽ về.
Dưới ánh tà dương, mặt thiếu nữ đỏ hơn, cạnh thiếu nữ cũng là màu đỏ, một vũng máu rộng đỏ ngầu.
Ánh tà dương làm cho gương mặt nàng đỏ hay ánh máu ngời lên?
Nhưng dù sao thì sao, màu đỏ đó làm tăng sắc đẹp của nàng. Sắc đẹp vừa rực rỡ vừa hấp dẫn, nhìn nàng không ai còn tâm tư nghĩ đến cái ác của nàng.
Bởi thiếu nữ trong một lúc sát hại mười chín mạng người không kể một số ngựa, nếu chẳng có cái tâm độc thì dễ thường nàng là một thôn nữ nhổ từ cọng cỏ cho lúa mọc tốt tươi à? Người và thú kia là cỏ sao? Và nàng giết người và thú để đem lại sự ích lợi cho đời sao?
Dù mười chín người kia có đáng tội chết thì nàng giết họ cũng không tránh được tiếng ác, cực kỳ ác.
Nàng từ từ bước tới cạnh các xác chết, thản nhiên nhìn.
Gió từ xa nhẹ thổi phất phơ mớ tóc của nàng. Tiểu Linh Ngư thấy nàng đẹp quá.
Mười chín người đã chết, còn lại một Thiết Tâm Nam.
Y có thoát chết chăng? Thiếu nữ có giết y chăng? Sợ hay không thì chỉ có mình y biết, y vẫn đứng bất động tại chỗ không hề nhúc nhích, tỏ ra toan chạy trốn.
Không. Y không chạy trốn, y sẵn sàng chờ cái gì muốn đến với đến.
Thiếu nữ lên ngựa, quay ngựa lại đối diện vối Thiết Tâm Nam, giục ngựa đến trước mặt Thiết Tâm Nam.
Nàng đổi tư thế đó, Tiểu Linh Ngư không còn trông thấy mặt nàng nhưng hắn tưởng là nàng đang điểm một nụ cười.
Hắn lại nghĩ, lúc không cười nàng còn đẹp mê hồn, hẳn lúc cười thì nàng phải đẹp gấp mấy lần.
Rồi hắn tiếc là không được nhìn nàng lúc nàng cười.
Hắn cho rằng vị tiểu cô nương đó có ý tứ gì đối với Thiết Tâm Nam cho nên mới hạ sát không gớm tay bọn chống đối Thiết Tâm Nam.
Đúng như Tiểu Linh Ngư đã nghĩ, thiếu nữ cười, bởi tiếng cười của nàng vang lên nghe rất rõ song lại là tiếng cười lạnh Nàng cười lạnh thì làm gì nàng có ý tứ với Thiết Tâm Nam.
Nàng thốt :
- Tốt lắm đó, Thiết Tâm Nam. Ta khen ngươi có tài, chạy thoát từ quan nội đến đây. Ngươi phải biết là người nào thoát khỏi tay ta, chạy đi rất xa là người đó phải có tài. Xưa nay có ai chạy thoát tay ta đâu? Chỉ có mình ngươi thôi. trước ngươi không có ai và sau ngươi cũng sẽ chẳng có ai. Ngươi hãy tự hào đi là vừa.
Thiết Tâm Nam trừng mắt nhìn nàng không đáp.
Nàng tiếp :
- Nhưng bây giờ thì kể như chấm dứt. Chấm dứt cuộc chạy trốn, chấm dứt cái tài chạy thoát khỏi tay ta. Cái tài của ngươi không lâu bền. Cho nên ngươi chẳng tự hào là phải lắm.
Thiết Tâm Nam hừ một tiếng :
- Bởi thế ta chẳng cần phải chạy đi đâu nữa.
Thiếu nữ gật gù :
- Thông minh. Ngươi vừa có tài lại vừa thông minh. Trên thế gian này phỏng có mấy kẻ thông minh bằng ngươi? Nhưng nếu ngươi thông minh hơn thì chắc ngươi không đợi ta bức bách ngươi trao vật đó ra. Nếu ngươi thông minh hẳn ngươi giúp ta đỡ nhọc công xuất thủ.
Bây giờ Tiểu Linh Ngư không còn mơ hờ nữa.
Chẳng những thiếu nữ không có ý tứ gì với Thiết Tâm Nam mà trái lại nàng không có hảo ý với y chút nào.
Nàng giết chết bọn kia là ngăn chận một số người toan đoạt vật đó, để nàng rộng đất tung hoành, để một mình nàng chiếm trọn.
Nàng chỉ dọn sạch mọi trở ngại, rồi nàng nhẹ bước đến mục tiêu.
Nàng là một thợ săn, giết con chim ưng chẳng phải để cứu chim sẻ mà chỉ vì nàng muốn ăn thịt con chim sẻ.
Nàng giành mồi, không hơn không kém.
Thế là nguy cho Thiết Tâm Nam. Đối với bọn họ Mao, Thiết Tâm Nam còn bất lực thì đối phó với thiếu nữ thừa sức hạ sát tất cả một cách dễ dàng thì y còn hy vọng gì thoát nạn?
Thiếu nữ đến, Tiểu Linh Ngư thở phào cho là hắn khỏi cần xuất thủ.
Thiếu nữ giết tất cả bọn chống đối Thiết Tâm Nam rồi theo lý thì hắn phải nhẹ nhàng hơn.
Song sự tình trái ngược hẳn. Hắn phải ra mặt và cần phải ra mặt gấp mới mong can thiệp kịp thời. Hắn đưa tay mò mò trong mình, lấy ra một vật gì đó rồi từ từ bò tới.
Nhờ gió đùa, cỏ bật kêu rào rào, tiếng động của Tiểu Linh Ngư bị tiếng cỏ khuất lấp.
Thiếu nữ áo đỏ chờ một chút, chẳng nghe Thiết Tâm Nam nói gì, chẳng thấy y nhích động, gằn giọng hỏi :
- Ngươi trao hay không trao?
Thiết Tâm Nam lắc đầu :
- Ta đâu có biết ngươi đòi vật gì? Và vật ngươi đòi đó, ta có hay không có?
Thiếu nữ nổi giận :
- Bình sanh ta không hề nói chuyện dài dòng với ai cả. Ta muốn gì thì chỉ nói một tiếng là đủ. Đối với ngươi ta kiên nhẫn lắm đó, ngươi phải biết như vậy. Ta khuyên ngươi đừng có giả vờ.
Cánh tay nàng đột nhiên bay lên, bàn tay xoay nhẹ, ngọn roi vút một tiếng.
Ngọn roi giáng nhanh, trúng đích. Cái đích là lưng của Thiết Tâm Nam, cũng may là nàng không dùng lực quan trọng, ngọn roi chạm rất nhẹ.
Thiết Tâm Nam bất động, thần sắc không thay đổi.
Y cười nhạt thốt :
- Vô ích. Dù ngươi có đánh chết ta cũng chẳng có vật gì, bởi lẽ giản dị nhất là ta chẳng có vật gì cả.
Thiếu nữ hét :
- Giỏi. Ngươi bức ta phải động thủ đấy nhé. Ngươi nên hiểu là một khi ta vung tay là chẳng khi nào ta dừng tay. Trừ trường hợp ngươi chết rồi thì họa may ta mới dừng tay. Chẳng lẽ ngươi không biết tính khí của ta? Chẳng lẽ...
Niềm phẫn uất của nàng càng phút càng lên cao, càng phẫn uất nàng càng chăm chú vào Thiết Tâm Nam, không hề lưu ý đến sự vật bên ngoài.
Trong khi đó, Tiểu Linh Ngư đã bò đến gần, rất gần, sát phía sau ngựa của nàng.
Bàn tay hắn chớp lên, vật trong tay hắn lóe sáng, vật đó đốt lông đuôi con ngựa.
Ngựa dù là ngựa thần nhưng làm sao không sợ lửa?
Lửa đốt lông, lửa cháy đến da, con ngựa đau quá, vọt tới liền.
Thiếu nữ vừa nói đến đó thì con ngựa đã vọt đi, chở nàng ra xa hơn mười trượng.
Giả như nàng nhảy xuống ngựa thì Thiết Tâm Nam và Tiểu Linh Ngư dù có mười chân cũng chẳng chạy thoát.
Nhưng nàng quý con ngựa hơn sanh mạng và nó còn chạy xa lắm, chạy cho đến khi nào nó hết đau mới dừng lại, nếu nàng nhảy xuống đất, nó chạy mất thì sao?
Do đó, nàng cứ bám nơi lưng nó, nó chạy đến lúc nào ngừng thì mặc nó.
Tiểu Linh Ngư đã đoán được điều đó nên hắn mới nảy sanh cái ý lấy vật đánh lửa, men men tới, bất thình lình bật lửa lên đốt đuôi ngựa.
Con ngựa chạy như điên.
Thiếu nữ áo đỏ vừa bám cứng nơi lưng ngựa vừa gọi to :
- Anh Đào. Anh Đào. Đừng sợ chứ... đứng lại đi.
Nếu nàng nhảy xuống ngựa, kềm ngựa lại cũng chẳng khó khăn gì. Song con Anh Đào quá sợ, làm sao kềm được con ngựa trong lúc quá sợ cho nó đứng lại được?
Nếu nàng nhảy xuống, nắm chặt dây cương giữ nó, nó sẽ lồng lên, rất có thể nó không nhận ra chủ nhân mà đá tứ tung thì càng thêm khổ.
Cuối cùng, nàng đành để cho nó chạy.
Phải biết con ngựa của nàng thuộc loại quý, đang lúc bình thường nó vượt nổi ngàn dặm đường trong ngày thì lúc nó hoảng sợ nó, nó còn chạy nhanh đến đâu.
Trong thoáng mắt, nó chở thiếu nữ đi xa mất dạng.
Trong khi con ngựa vọt đi, Tiểu Linh Ngư bước tới nắm tay Thiết Tâm Nam. Đoạn cả hai quay mình, nhắm hướng ngược chiều chạy đi.
Con tiểu bạch mã của hắn, ở xa xa, thấy thế vội cất vó chạy theo hắn.
Ngựa chạy theo, Tiểu Linh Ngư không dám dừng chân lại để cả hai lên lưng ngựa.
Cả hai cứ chạy, bất kể sống chết.
Họ chạy như thế được một lúc lâu, chẳng rõ đã vượt bao nhiêu dặm đường, cả hai đổ mồ hôi ướt mình.
Họ chạy đến đêm xuống rồi mà vẫn chưa dừng lại.
Phía trước mặt, một ngôi nhà gỗ siêu vẹo hiện ra, Tiểu Linh Ngư bất chấp trong nhà có người hay không, chạy nhào vào đó.
Vào đến bên trong ngôi nhà rồi, cả hai cùng ngã xuống. Họ mệt lả, chừng như chạy thêm mấy thước nữa là họ phải đứt hơi mà chết.
Ngã xuống rồi, họ thở dốc, sức đã kiệt, họ thở không thành hơi, mãi một lúc lâu, họ mới thở mạnh được.
Thở mạnh được rồi, họ bắt đầu lấy lại sức lực, họ càng thở gấp, thở ồ ồ như trâu xịt nước.
Lúc họ ngã xuống, họ còn tâm thần đâu để xem cái tư thế ngã như thế nào?
Thiết Tâm Nam nằm ngang, Tiểu Linh Ngư nằm dọc, đầu của Tiểu Linh Ngư chồng lên ngực của Thiết Tâm Nam.
Khi hắn tỉnh lại, hắn nghe ngực của Thiết Tâm Nam còn nổi trống trận bên trong.
Mãi đến lúc đó, y cũng chưa hoàn toàn hoàn hồn. Cũng may là ngôi nhà bỏ hoang nên cả hai chẳng gặp khó khăn gì.
Bây giờ họ mới nhận ra, đầu cổ của họ vướng tơ nhện khắp cùng, và họ thấy nơi nào trong nhà cũng có tơ nhện giăng mắc.
Tiểu Linh Ngư đưa tay toan vuốt sạch những tơ nhện bám nơi đầu nhưng Thiết Tâm Nam đã vụt đẩy hắn văng ra xa.
Y đẩy gấp, đẩy mạnh quá, Tiểu Linh Ngư chẳng kịp phản ứng, thành ra lăn tròn mấy vòng trên sàn nhà.
Hắn trừng mắt gắt :
- Ta cứu ngươi thoát nạn, ngươi đáp ơn ta bằng cách đó à?
Thiết Tâm Nam thoáng đỏ mặt :
- Ờ! Ờ! Ta quên mất. Ta phải tạ ơn ngươi mới phải. Tha lỗi cho ta nhé.
Tiểu Linh Ngư cười hì hì :
- Tha lỗi cho ngươi. Muốn tha lỗi cho ngươi thì ta cần phải chờ hết đau. Mỗi lần được ngươi tạ ơn là mỗi lần ta suýt gãy tay, gãy chân.
Thiết Tâm Nam càng đỏ mặt, Tiểu Linh Ngư càng cười rộn.
Hắn ngồi lên nói tiếp :
- Lạ quá. Động một chút là ngươi đỏ mặt lên như xử nữ tiếp xúc nam nhân lần đầu trong đời. Ta có cảm tưởng ngươi là một thiếu nữ.
Thiết Tâm Nam bối rối :
- Ta... ta...
Y thốt, tiếng của y nhỏ quá, chừng như quá quýnh quáng, không kịp lấy hơi mà thốt. Tiếng nói nghe nhỏ như tiếng ruồi bay, chính y cũng chẳng nghe lọt, nói gì là Tiểu Linh Ngư.
Tiểu Linh Ngư lờ đi, tiếp luôn :
- Nhớ lại lúc đó, ta sợ quá. Ta ở ngoài cuộc mà còn sợ thay, huống hồ là ngươi. Cái vị tiểu cô nương đó lợi hại không tưởng nổi mà lại đẹp không tưởng nổi. Ta tự hỏi là tại sao tạo hóa tạo ra một con người đẹp rồi còn cho luôn một cái tâm tàn độc như thế? Nội cái đẹp không cũng đủ giết người rồi, cần gì phải cho thêm nàng cái tâm tàn độc.
Thiết Tâm Nam lấy lại phần nào bình tĩnh, bắt đầu cười được rồi.
Y thốt :
- Trên giang hồ, những kẻ không ngán nàng chỉ sợ chẳng đếm đủ đầu ngón tay.
Tiểu Linh Ngư gật đầu :
- Cái đó đã hẳn. Chính ta đây, trời ta chẳng sợ, đất ta chẳng ngán, quỷ thần ta xem thường, mà ta còn phải sợ nàng, thử hỏi ai chẳng sợ nàng chứ. Ghê quá!
Hắn vụt hỏi :
- Mà ngươi có biết nàng tên chi chăng?
Thiết Tâm Nam đáp :
- Nàng họ tTrương. Khách giang hồ gọi nàng là Tiểu Tiên Nữ Trương Thanh.
Tiểu Linh Ngư vỗ tay :
- Tuy nhiên, ta chẳng sợ nàng dù nàng đáng sợ. Ngươi biết tại sao không? Tại vì nàng chẳng trông thấy ta, nàng chang nhận ra ta... nói cho cùng, nếu bắt buộc phải động thủ với nàng, ta vị tất lại bại nơi tay nàng.
Thiết Tâm Nam mỉm cười :
- Điều đó ta khuyên ngươi đừng hy vọng. Ngươi không thắng nổi nàng đâu. Không rõ ai truyền thụ võ công cho nàng, nàng chỉ mới góp mặt trên giang hồ gần đây thôi. Nếu ta không lầm thì nàng xuất đạo chưa tròn một năm, thế mà nàng đã hạ hơn năm sáu mươi cao thủ võ lâm đấy.
Tiểu Linh Ngư cười nhẹ :
- Những người bị nàng đánh bại, tài nghệ của họ ra sao mà ngươi cho rằng là cao thủ võ lâm.
Thiết Tâm Nam quả quyết :
- Chẳng hạn...
Tiểu Linh Ngư vụt cao giọng chận lại :
- Mà thôi, bỏ qua việc đó di, nàng đánh ai bại thì mặc nàng, ta chưa bại nơi tay nàng là được. Bây giờ ngươi cho ta biết, vật gì ngươi giữ trong mình đó, mà ngươi này đòi, người kia hỏi. Ngươi lấy ra cho ta xem đi.
Thiết Tâm Nam giật mình :
- Vật gì? Ta có vật gì đâu?
Tiểu Linh Ngư điềm nhiên :
- Vật gì thì ngươi biết chứ ta làm sao biết được. Ngươi thử nghĩ xem, bọn đó theo ngươi ra đến đây để rồi chết thảm. Chết cũng vì cái vật nơi mình ngươi. Còn ngươi, ngươi cũng quyết liều mạng giữ vật đó, dù chết cũng giữ cho kỳ được. Thà chết rồi, có ai đoạt thì ngươi cũng cam tâm. Đương nhiên là phải có nguyên nhân chứ?
Thiết Tâm Nam lắc đầu :
- Ta chẳng hiểu tại sao. Chúng liều chết là do ý nguyện của chúng, còn ta chẳng có vật chi cả. Chúng có đánh chết ta, ta cũng phải chịu, chứ lấy đâu ra vật mà trao cho chúng để chuộc mạng? Huống chi ta nào có biết chúng đòi vật gì?
Tiểu Linh Ngư chụp chéo áo y, hét lớn :
- Ta cứu tánh mạng ngươi, ta không cần ngươi đáp ơn, chỉ đòi ngươi cho ta xem vật đó thôi. Thế mà ngươi vẫn khăng khăng từ khước. Lương tâm ngươi để đâu chứ? Hà huống, ta chẳng có ý đoạt vật đó mà. Ta cũng chẳng có ý hãm hại ngươi mà.
Thiết Tâm Nam dịu giọng :
- Ngươi buông tay đi... ta sẽ nói cho biết.
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng :
- Được rồi, ta buông tay đây, song ngươi đừng hy vọng giở trò nhé.
Thiết Tâm Nam thở dài :
- Việc này rất bí mật, ta yêu cầu ngươi nghe ta nói rồi, đừng thuật lại với ai.
Tiểu Linh Ngư lại hừ một tiếng, lớn hơn tiếng trước một chút :
- Ta thuật lại cho ai nghe chứ? Cho ngươi biết, bởi ta thích ngươi nên liều chết cứu ngươi. Ta thích ngươi thì điều bí mật của ngươi ta phải giữ kín, chứ ta còn thích ai khác mà đem sự việc tiết lộ cho kẻ ấy nghe? Ngốc tử lo xa quá đi thôi.
Thiết Tâm Nam lại đỏ mặt.
Nhưng y lấy ngay vẻ bình thản, ngẩng mặt lên, thấp giọng thốt :
- Vật đó không có nơi mình ta.
Tiểu Linh Ngư trợn trừng đôi mắt, nhìn sửng Thiết Tâm Nam. Một lúc lâu, y cười to :
- Tốt! Tốt!
Thiết Tâm Nam hấp tấp hỏi :
- Ngươi cười chi?
Tiểu Linh Ngư càng cười lớn :
- Ngươi cho ta là một đứa bé con? Ngươi định lừa ta?
Thiết Tâm Nam gằn giọng :
- Ta thề là ta không lừa ngươi.
Tiểu Linh Ngư cười mỉm :
- Vật đó không có nơi mình ngươi? Thế những người kia theo ngươi ra đến đây làm gì? Còn ngươi tại sao lạ chạy trốn?
Thiết Tâm Nam thở dài :
- Chỉ vì cái vật đó do một người chí thân của ta mang đi. Ta sợ ngoại nhân ám hại y nên ta cố ý làm như là ta có vật đó nơi mình, lừa chúng theo ta, để cho người chí thân của ta an toàn. Ta thực hiện một cái kế, đánh lạc hướng truy tầm của chúng, chỉ có vậy thôi.
Tiểu Linh Ngư sững sờ.
Lâu lắm hắn mới buột miệng kêu lên :
- Thì ra ngươi dùng kế Kim thiền thoát hoặc Điệu hổ ly sơn.
Thiết Tâm Nam gật đầu :
- Phải.
Tiểu Linh Ngư thở dài :
- Ta không ngờ ngươi khẳng khái quá chừng. Dám lãnh cái nguy, mong cho người được an toàn. Ngươi tốt quá.
Thiết Tâm Nam cúi thấp đầu, nhẹ giọng :
- Không hẳn là tốt đâu, bởi người đó chính là ca ca của ta. Giả như chẳng phải là ca ca ta thì chắc gì ta khẳng khái như vậy. Ngươi đừng vội khen ta.
Tiểu Linh Ngư ạ một tiếng lớn :
- Thì ra là thế.
Hắn trầm giọng tiếp :
- Mà vật đó là vật chi? Ngươi có thể cho ta biết chứ? Nó chẳng có nơi mình ngươi, ngươi cũng sợ ta đoạt nữa sao mà chẳng dám nói ra?
Thiết Tâm Nam hạ thấp đầu hơn trước một chút :
- Một bức địa đồ, chỉ dẫn nơi chôn giấu kho tàng.
Tiểu Linh Ngư mỉm cười :
- Ta cứ tưởng gì chứ. Nếu biết là một bức địa đồ thì khi nào lại đòi xem. Nếu ta muốn có châu báu thì nơi nào ta đến mà chẳng có. Ta cần gì cái bức điạ đồ đó, ta cần gì theo sự chỉ dẫn của bức điạ đồ mà phí công tìm kiếm châu báu?
Hắn đứng lên, đi quanh một vòng, vụt thốt :
- Kỳ quái. Làm gì nơi đây lại có cái thứ nhà chẳng ra nhà, trại chẳng ra trại như thế này.
Thiết Tâm Nam tiếp :
- Chúng ta chạy rất lâu. Chắc đã vượt qua một quãng đường dài lắm. Có lẽ chúng ta đã đến một thành, một trấn nào đây. Ngôi nhà này biết đâu trước kia chẳng phải là trại của binh sĩ trú đóng. Bây giờ đang lúc thái bình, binh sĩ rút đi thành ra bỏ hoang. Cho nên căn nhà giống một căn trại hơn là một gia cư của dân chúng.
Tiểu Linh Ngư bước ra đến cửa, cười hì hì :
- Ngoài kia có một miệng giếng đấy.
Thiết Tâm Nam tiếp :
- Trong nhà có mấy cái chén sứt mẻ, họ đi rồi còn bỏ lại đó, để ta lấy mấy cái ra giếng tìm nước cho ngươi uống.
Tiểu Linh Ngư chớp mắt :
- Ngươi không định chạy đi à?
Thiết Tâm Nam hừ nhẹ :
- Tại sao ta phải chạy đi?
Tiểu Linh Ngư cười to :
- Nói thế chứ ta biết ngươi không chạy trốn được đâu.
Thiết Tâm Nam không chạy đi, thay vì lấy chén mang ra giếng, y lấy chiếc thùng gỗ, đi một chút, trở lại với thùng nước đầy.
Cái cao ngạo ở mặt không còn nữa, gương mặt của y bây giờ hòa dịu, ôn nhu lạ.
Mang nước về đến, hắn mới lấy chén ra, rửa thật sạch.
Lấy nước rửa chén là công việc của nữ nhân, có nam nhân nào lại thích làm, nhất là khi nam nhân đó đã dấn thân trên giang hồ?
Thế mà y làm được, vui vẻ làm, lại làm rất khéo.
Tiểu Linh Ngư nhìn từng động tác của Thiết Tâm Nam, thích thú vô cùng.
Chính cái lúc cả hai nghe lòng khoan khoái thì vó ngựa vang lên cốc cốc, vang rất gấp, hầu như không đếm kịp.
Cả hai cùng giật mình, niềm khoan khoái tiêu tan, niềm sợ hãi thay vào. Nhưng cả hai cùng thở phào. Thì ra chính là con tiểu bạch mã của Tiểu Linh Ngư, nó đã theo đến nơi.
Tiểu Linh Ngư hết sợ, lại mừng, nhảy vọt ra khỏi nhà chạy đến đón đầu con ngựa, nắm lấy cương, gọi nói ríu rít :
- Ngựa ơi. Ngựa ơi. Ngươi trung thành với ta quá, ta quý ngươi lắm đó. Ngươi không bỏ ta trong cơn hoạn nạn, ta cảm kích biết bao. Trên thế gian này chắc gì có một nữ nhân tốt như ngươi. Ta phải đặt cho ngươi một cái tên. Nữ nhân còn có tên dù nữ nhân đó giả dối, man trá vẫn có tên, kẻ xấu còn có tên, kẻ tốt phải có tên chứ. Kẻ đa tình còn có tên, kẻ chung tình cũng phải có tên chứ. Vậy ta đặt cho ngươi cái tên Bạch Thể nhé. Từ nay, gọi đến tiểu Bạch Thể là ta gọi ngươi đó.
Hắn thốt xong khẽ liếc vào nhà xem Thiết Tâm Nam có chú ý đến câu nói của hắn hay không. Trong nhà bóng tối rất dày, hắn có thấy chi đâu.
Lâu lắm, Thiết Tâm Nam bước ra, hai tay cầm hai chén nước, y cười tươi thốt :
- Ta có nếm trước rồi, nước ngọt quá, mát quá.
Tiểu Linh Ngư gật gù :
- Nước ngọt, nước mát thì uống, cứ uống nhưng còn con ngựa của ta thì sao? Phải cho nó uống chứ, nó tốt quá mà.
Sợ hắn cầm hai chén nước đổ trút vào miệng con ngựa thành ra cái hảo ý của y dành cho hắn lại chính con ngựa hưởng, y hấp tấp kêu to :
- Ấy chứ. Không được đâu. Ngươi uống đi, ta chỉ rửa có hai cái chén thôi, người thì uống trong chén sạch chứ ngựa thì cần gì chén sạch. Cho nó uống trong thùng mới phải hơn.
Y trao một chén cho Tiểu Linh Ngư, đặt chén kia cạnh miệng giếng rồi chạy đi.
Y chạy đi, Tiểu Linh Ngư vẫn chưa uống. Y nhìn lại, trông thấy thế vội giục :
- Uống đi chứ? Ta đã nói là nước ngọt và mát lắm.
Tiểu Linh Ngư mỉm cười :
- Ta sợ nước giếng này có độc.
Thiết Tâm Nam bật cười khanh khách :
- Ngươi đa nghi quá. Làm... làm gì có việc đó. Ai ở đây bỏ độc vào giếng chứ? Nếu nước có độc thì ta chết mất rồi. Ta đã uống một chén mà có sao đâu. Bây giờ ta uống thêm một chén nữa dây.
Y trở lại cạnh giếng, bỏ luôn cái việc chạy đi lấy thùng nước. Rồi y cầm chiếc chén bên cạnh giếng, uống phần nước trong đó.
Tiểu Linh Ngư cười hì hì :
- Ngươi uống trước như vậy thì ta mới vững bụng chứ.
Hắn uống liền, uống một chén, rồi hai, ba chén, uống luôn một hơi.
Đêm xuống hoàn toàn, sao mọc trắng trên nền trời xanh thẳm. Vùng thảo nguyên êm ả lạ.
Bỗng Tiểu Linh Ngư biến sắc mặt, kêu lên :
- Nguy... nguy... tại sao đầu ta choáng váng như thế này.
Thiết Tâm Nam điềm nhiên :
- Chẳng sao đâu, tại vì chúng ta quá mệt, vừa khỏe lại liền uống nước, nước mát nên mới gây cái cảm giác như vậy đó, ngươi cứ ngồi xuống nghỉ một chút là hết khó chịu ngay.
Tiểu Linh Ngư lắc đầu :
- Không chỉ đầu choáng váng mà thôi, ta còn cảm thấy toàn thân như mất hết khí lực.
Buông dứt câu, hắn ngã xuống ngay.
Rồi hắn hét lớn :
- Độc. Ta trúng độc. Nhất định trong nước có độc.
Thiết Tâm Nam vụt lùi lại hai bước rồi cười lạnh, thốt :
- Ngươi yên trí, trong nước không có độc, bất quá chỉ có mộ chút thuốc mê. Ngươi cứ nằm đây ngủ một giấc, khi trời sáng là thuốc mê tan liền, ngươi sẽ tỉnh lại rồi muốn đi đâu thì đi.
Tiểu Linh Ngư rên ư ử :
- Tại sao... ngươi... bỏ thuốc mê... trong nước cho ta uống?
Thiết Tâm Nam đáp :
- Tại vì ta muốn đi đến một nơi, đi một mình thôi, ta không muốn ngươi đeo sát bên ta, phiền phức cho ta lắm.
Tiểu Linh Ngư lí nhí :
- Ngươi... ngươi...
Càng phút hắn càng bất lực, đến tiếng nói mà cũng chẳng phát ra nổi.
Thiết Tâm Nam cười hắ hắc :
- Cậu bé ơi. Cậu bé thông minh đấy, song vẫn là cậu bé. Cái thông minh của trẻ con sánh sao được...
Y vừa thốt vừa bước đi, xem chừng đắc ý lắm.
Song y vừa bước được vài bước bỗng cảm thấy đôi chân mềm nhũn, cơ hồ ngã xuống.
Đến lượt y biến sắc, cố gượng bước thêm mấy bước nữa song vô ích, cuối cùng y ngã xuống.
Y ngã cạnh chiếc thùng, ngã xuống rồi, muốn bò tới một thước một tất, y vẫn không làm nổi một cử động nhỏ.
Y rung rung giọng kêu lên :
- Tại sao... tại sao thế này?
Tiểu Linh Ngư trước đó không còn khí lực phát thoại, bây giờ lại nói được tròn câu :
- Hay là ngươi bỏ thuốc mê luôn trong chén của ngươi?
Thiết Tâm Nam vẫn rung rung giọng :
- Làm gì có việc nhầm lẫn được. Rõ ràng là ta...
Bỗng Tiểu Linh Ngư bật cười ha hả, cười lăn lộn trên mặt đất rồi vụt đứng lên.
Thiết Tâm Nam xanh mặt :
- Ngươi... hay là ngươi...
Tiểu Linh Ngư vỗ tay bôm bốp :
- Cậu bé ơi, cậu bé thông minh đấy song vẫn là cậu bé. Cái thông minh của trẻ con sánh sao được cái thông minh của người lớn chứ. Ngươi dần dà một lúc lâu, bỏ thuốc mê vào nước, ngươi tưởng ta không trông thấy à? Hì hì, ta cho ngươi biết, đôi mắt ta là đôi mắt thần đấy. Đôi mắt ta dù cách xa mười trượng, trăm trượng, qua bóng tối dày đặc, ta vẫn thấy như thường. Ta nhìn được một mũi kim châm rơi trên mặt đất như thường.
Thiết Tâm Nam xám mặt gằn từng tiếng :
- Ngươi tráo chén nước?
Tiểu Linh Ngư vừa cười vừa nheo nheo mắt :
- Chứ sao? Nếu ta không đổi chén nước thì ta phải nằm đây để cho ngươi thong thả rời đi à? Ta đổi chén nước là bất quá ta làm một đứa trẻ, một đứa bé lên hai cũng làm được việc đó. Huống chi ta đã làm và làm mãi từ cái lúc ta mới chập chững tập đi. Cho ngươi biết luôn kẻ đã nuôi dưỡng ta đến lớn khôn là tổ sư loại mê dược này đó.
Thuốc mê bắt đầu ngấm, Thiết Tâm Nam nghe mí mắt nặng dần dần, y cố gắng lắm mới nhướng mắt nổi, y cố gom tàn lực hét lên :
- Ngươi sẽ làm gì ta?
Tiểu Linh Ngư thản nhiên :
- Ta chẳng định làm gì ngươi cả, bất quá những gì ngươi đã nói với ta, ta không tin, ta phải lúc soát trong mình ngươi từ đầu đến chân. Ta quyết xem cho bằng được vật gì mà ngươi trân trọng hơn cả sanh mạng của ngươi.
Thiết Tâm Nam không còn một điểm máu nơi mặt nhưng niềm sợ hãi qua mau, vẻ e thẹn hiện lên, gương mặt trắng như chết bỗng ửng hồng.
Y rung giọng van lơn tha thiết :
- Đừng... ta xin ngươi đừng... đừng làm như thế...
Thân hình y run quá, y không nói tiếng được, hai tay đè lên tà áo như sợ Tiểu Linh Ngư nhào tới giật tốc ra liền.
Y quyết đè chắc như vậy, dù chết cũng chẳng buông tay.
Rồi y rên rỉ :
- Ta van ngươi... ngươi đừng... dừng...
Giọng y trở nên yếu lắm rồi, y thố? không thành tiếng, đôi tay cố đè tà áo.
Tiểu Linh Ngư còn đứng tại chỗ, cười hi hi nhìn Thiết Tâm Nam uốn mình, đè tay.
Thuốc mê ngấm dần.
Cuối cùng Thiết Tâm Nam không còn nhúc nhích.
Bây giờ, Tiểu Linh Ngư mới từ từ bước tới, từ từ ngồi xuống cạnh y, nắm tay y, nhấc bổng lên, đặt ra hai bên, y không còn sức lực kháng cự nhưng vẫn còn lí nhí mấy tiếng van cầu.
Song khi nào Tiểu Linh Ngư chịu nghe.
Y càng van cầu, hắn càng lục soát.
Vừa lúc đó, một ngọn gió nhẹ từ phía sau Tiểu Linh Ngư thổi đến. Gió mang theo một bóng người. Bóng người đó đến như bóng ma, đứng sau lưng hắn. Bóng đó hiện ra mờ mờ đỏ...
Tiểu Linh Ngư không hay biết chi cả.
Hắn không hay biết thật sự hay giả vờ chẳng hay biết?

loading...
Hồi trước Hồi sau