Giang hồ tứ quái - Hồi 57

Giang hồ tứ quái - Hồi 57

Người thiếu phụ ăn xin

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 253419 lượt xem

loading...

Chưa đến hoàng hôn nhưng cũng sắp hoàng hôn.
Bóng mặt trời tuy đã sụp xuống rồi, nhưng mặt đất hãy còn hơi hơi nóng, những viên đá nhỏ bên đường bốc tới nghe hãy hừng hừng.
Đó là khí trời ngày hạ.
Phía trước, dưới một bóng mát của tàng cây lớn, một người thiếu phụ tiều tụy, rách rưới, tay dắt đứa con nhỏ, lưng đai đứa nhỏ hơn đang cúi đầu cóm róm xin ăn với khách qua đường...
Quách Đại Lộ đi ngay lại, hắn móc một số bạc vụn nhỏ bỏ vào cái rổ con của người thiếu phụ.
Đó là hành động tự nhiên của hắn, bất cứ nơi nào, bất cứ hắn đi với ai hay một mình cũng thế, cứ gặp hành khất là hắn không khi nào đắn đo, dầu hắn chỉ còn ít bạc lẻ để chi dụng, hắn cũng không ngần ngại cho luôn.
Có nhiều người cũng khá rộng rãi, nhưng khi cho hành khất thì họ vẫn xem người, vì theo họ, phải cho những người đáng cho, chứ không để lầm những người giả đò để làm giàu bằng cách xin ăn.
Quách Đại Lộ không bài bác lý lẽ đó.
Nhưng riêng hắn, hắn nghĩ khác.
Bất cứ người nào, cho dù mạnh khỏe nhưng vì lười, hoặc vì muốn sống lừa thiên hạ, hoặc hắn biết rõ người đó đang giàu nhờ vào nghề “ăn xin”, hắn vẫn không hề suy tính.
Theo hắn, bất cứ người nào, khi ngửa tay xin người khác, hành động đó, đối với số tiền bố thí cũng đã xứng đáng lắm rồi.
Có người xin là hắn cứ cho, ai hiểu sao cũng mặc.
Hắn không để bị lừa trân tráo, nhưng khi lỡ bị lừa, hắn cũng chẳng than phiền, huống hồ gì người ta ngửa tay xin là hắn cứ cho.
Yến Thất đứng nhìn chồng, mắt nàng thật dịu dàng, đồng tình và ngưỡng mộ.
Nàng chợt thấy hãnh diện có người chồng như thế.
Nàng không thích lối bố thí có tính cách quảng cáo cho mình.
Cò nhiều người gặp hành khách rên rỉ van xin, họ đã chẳng những không cho mà nhiều lúc còn nạt nộ bằng đủ mọi danh từ khắc bạc.
Nhưng, cũng những con người ấy, mỗi khi có những cuộc lạc quyên linh đình, họ không cần biết số tiền lạc quyên ấy có tới tay nạn nhân hay không, họ vẫn vung tay cho không tiếc, tới tay nạn nhân hay không, họ đâu có cần, vì họ bố thí cốt để mua danh chứ đâu phải vì người bị nạn.
Những kẻ đứng ra làm cuộc lạc quyên mệnh danh là từ thiện cũng không phải hoàn toàn vụ lợi, nhưng “năm con bảy cháu”, số lạc quyên đến tay nạn nhân nhiều lắm cũng chỉ được một phần mười, còn lại bao nhiêu thì là... chia chác.
Yến Thất không phản đối những cuộc lạc quyên có tính cách rộng lớn, gặp khi có tiền, nàng cũng sẵn lòng phụ vào đó một tay, nhưng nàng xem đó là thứ yếu, nàng trọng nhất là cho người trực tiếp.
Nàng biết chuyện lớn lao kia cũng là chuyện cần, nhưng nàng cũng biết cái tính chất lừa đảo không tránh khỏi của nó.
Không phải bây giờ, không phải “mèo khen mèo dài đuôi”, từ trước cũng thế, nàng rất bằng lòng hành động của Quách Đại Lộ.
Người thiếu phụ lí nhí mấy lời cảm tạ, nhưng khi sửa soạn cho số bạc vào túi, người đàn bà vô ý ngẩng mặt lên và vụt khựng lại trợn trừng khi thấy Quách Đại Lộ.
Gương mặt xanh xao của thiếu phụ chợt như co rút lại.
Đôi mắt thất thần mệt mỏi của người thiếu phụ như muốn lồi hẳn ra ngoài, y như bị người thọc một mũi dao vào tận trái tim.
Mỗi khi cho tiền hành khất, Quách Đại Lộ luôn luôn gởi theo một nụ cười an ủi, đồng tình, nhưng lần này, nụ cười chưa nở trọn là đã tắt ngay.
Hắn nhìn trân trối người thiếu phụ và buột miệng kêu lên :
- Cô... sao nàng lại đến thế này?...
Người thiếu phụ dùng hai tay che mặt, giọng nói lạc hẳn :
- Đi đi, anh đi đi, tôi không có quen.
Giọng của Quách Đại Lộ như đầy chua xót :
- Nhưng tại làm sao cô lại đến nỗi này?
Người thiếu phụ vẫn cứ khoát tay :
- Chuyện của tôi không quan hệ đến anh.
Hình như nàng cố kềm giữ, nhưng toàn thân cứ lẩy bẩy như ngọn đèn trước gió...
Quách Đại Lộ nhìn hai đứa bé mũi giải lòng thòng, hắn hỏi thật dịu :
- Hai đứa bé này là con của cô với hắn đây phải không? Hắn đâu?
Người thiếu phụ bưng mặt khóc :
- Hắn lừa tôi, hắn lấy hết tư trang và tiền bạc của tôi rồi hắn bỏ đi... hắn để lại cho tôi hai cục nợ này...
Càng nói, hình như càng động mối thương tâm, người thiếu phụ gào lên :
- Trời ơi là trời.... Tại làm sao tôi phải khổ như thế này... tại làm sao...
Khọng ai có thể thay nàng giải đáp, chỉ có mỗi mình nàng hiểu rõ và tự giải đáp lấy thôi.
Phải chăng cái bi thảm mà nàng đang chịu là do chính nàng mang lại?
Quách Đại Lộ thở dài, hắn cũng không biết phải nói làm sao.
Yến Thất chậm chậm nhẹ bước lại gần nắm chặt lấy tay chồng, nàng muốn cho chồng biết rằng bất luận trong trường hợp nào, nàng cũng vẫn đứng bên chàng, tuyệt đối tín nhiệm chàng mà không hề có ý nghĩ nào sai quấy.
Không gì cảm kích bằng một người vợ hoàn toàn hiểu rõ lòng mình, hoàn toàn tín nhiệm nơi mình...
Có đôi khi, trong một trường hợp không thể biện phân, tự người chồng đã làm cho mình mất đi phần tín nhiệm, nhưng đó là lỗi ở người chồng, đối với người vợ, muốn bảo toàn hạnh phúc là đừng bao giờ cho chồng biết là mình không còn tín nhiệm, vì thái độ đó càng làm cho người đàn ông lún xuống nhiều hơn.
Nhất là sự cảm thông, không ai hiểu vợ hơn chồng và ngược lại, nếu mất đi phần đó hay cố tình không chịu hiểu, khoảng cách tình cảm vợ chồng ngày một xa thêm...
Yến Thất quả là một người đàn bà biết nắm hạnh phúc trong tay, dầu nàng biết không ai có thể giữ cho toàn vẹn.
Chính cái đó đã làm cho người đàn ông cảm kích.
Quách Đại Lộ nhìn Yến Thất và do dự hỏi :
- Em biết nàng là ai rồi chứ?
Yến Thất gật gật đầu.
Người đàn bà đối với người yêu của mình, cảm giác của họ luôn luôn bén nhạy vô cùng, người ta gọi đó là giác quan thứ sáu.
Nàng đã phảng phất thấy rằng người đàn bà khốn khổ kia với chồng mình có mối quan hệ không phải tầm thường.
Và khi nghe hai bên nói với nhau chỉ ngăn ngắn mấy câu, nàng biết ngay đó là người trước kia đã phụ rẫy chồng mình, người đã lừa gạt chồng mình và cuối cùng dứt bỏ.
Quách Đại Lộ lại nhìn Yến Thất và thở ra :
- Thật anh không ngờ lại gặp nàng tại nơi đây, mà gặp trong sự thế này...
Hắn không đả động đến chuyện ăn xin, chuyện thảm hại của người thiếu phụ, nhưng lời lẽ của hắn chứng tỏ lòng hắn vô cùng bất nhẫn.
Yến Thất dịu dàng :
- Nàng đã là bạn của anh, anh cần phải hết sức giúp đỡ cho phải lẽ.
Người thiếu phụ vùng ngừng khóc, nàng ngẩng mặt lên nhìn Yến Thất và hỏi Quách Đại Lộ :
- Người này là ai?
Yến Thất dịu dàng rước nói :
- Tôi là vợ anh ấy.
Người thiếu phụ trừng mắt nhìn Quách Đại Lộ, sắc mặt nàng biến đổi lạ thường và nàng vụt rít lên :
- Anh đã có vợ rồi?
Quách Đại Lộ điềm đạm gật đầu :
- Phải, tôi đã thành hôn.
Người thiếu phụ nhìn Yến Thất bằng đôi mắt đỏ ngầu, tia mắt tật đố, ganh ghét pha lẫn so bì oán hận và nàng vụt chụp lấy chéo áo của Quách Đại Lộ la lên :
- Đáng lý anh phải cưới tôi, tại sao anh lại đi cưới người khác? Tại sao? Hả?
Quách Đại Lộ đứng lặng thinh, da mặt hắn trắng nhợt, trong tình trạng này, hắn thật không biết làm sao ứng phó...
Yến Thất âm thầm siết tay chồng thật chặt hơn và nàng nói với người thiếu phụ :
- Tại vì chị lìa bỏ anh ấy, chứ không phải anh ấy lìa bỏ chị, chuyện ngày xưa đáng lý chị phải nhớ rõ hơn.
Người thiếu phụ vụt cười ré, giọng cười nghe oán độc dị thường :
- Nhưng hắn lừa tôi... lừa con đàn bà khốn khổ này... Cô bác bà con hãy xem, hãy phê phán dùm coi...
Những người khách qua đường, những kẻ không biết đầu đuôi, những kẻ nông nổi đều xi xô liền miệng, họ cho rằng Quách Đại Lộ đã phụ rẫy người đàn bà đau khổ ấy.
Da mặt trắng nhợt của Quách Đại Lộ vụt đỏ rần, mồ hôi trên trán bắt đầu tươm chảy.
Thế nhưng Yến Thất thì vẫn thản nhiên, giọng nàng vẫn êm dịu :
- Anh ấy không hề lừa chị, từ trước cũng không hề lừa chị lần nào, chỉ có điều đáng tiếc là bây giờ chị không phải là người trước kia nữa, chuyện đó tự nhiên chị cũng hiểu rõ hơn ai hết.
Người thiếu phụ nhảy dựng lên :
- Tôi không hiểu gì hết... không hiểu cái gì hết... tôi không muốn sống... tôi chết... nhưng tôi cũng sẽ làm cho tên đàn ông không có lương tâm này cùng chết với tôi... hu hu...
Gặp hạng đàn bà ăn ngang nói ngược này thì bất cứ ai cũng đành phảichịu thua...
Họ chỉ ong óng cái miệng của họ để lấp liếm lỗi lầm và lấn lướt người khác, họ không cần phải quấy, họ lý sự theo cái ngang ngược của họ, họ không thèm nghe lời phải của bất cứ một ai.
Quách Đại Lộ cũng chưa từng đối phó với đàn bà, nhất là hạng đàn bà như thế, hắn đứng chết trân, tức vì đất không nẻ ra để cho hắn “độn thổ” cái cho rồi.
Yến Thất trầm ngâm và nàng chợt lấy sợi dây chuyền trên cổ xuống chìa trước mặt người đàn bà :
- Chị có biết vật này chăng?
Người thiếu phụ hơi lựng khựng và vụt lớn tiếng :
- Sao không biết? Của tôi đó.
Yến Thất gật đầu :
- Vì thế nên bây giờ tôi trả lại cho chị, nhưng tôi cũng cho chị biết rằng vì để bảo vệ sợi dây chuyền này, anh ấy đã chịu đói chịu khát, chịu cho bằng hữu xỉ vả chê cười, chuyện đó, anh ấy vì lẽ gì, chắc chị cũng rõ hơn ai hết.
Người thiếu phụ nhìn sợi dây chuyền, tia mắt oán độc lần lần chuyển màu hổ thẹn...
Yến Thất nói tiếp :
- Chị dùng sợi dây chuyền này để làm chút vốn, cố gắng nuôi dưỡng hai đứa bé...
sau này chị nhất định sẽ gặp được một người đàn ông tốt, chỉ cần là chị đừng lừa dối bất cứ một ai thì người khác sẽ không bao giờ lừa dối chị.
Người thiếu phụ toàn thân run rẩy, nàng quay lại nhìn hai đứa bé...
Hai đứa bé sợ xanh mặt từ nãy giờ, chúng há miệng muốn khóc, thế nhưng sợ quá khóc cũng không ra tiếng.
Yến Thất lại càng dịu giọng hơn nữa :
- Chị đừng quên là chị đã là mẹ. Chị cần phải nghĩ đến con của chị. Sau này rồi chúng cũng sẽ lớn lên, hãy làm cho chúng có được một niềm hãnh diện bởi người mẹ của chúng.
Người đàn bà lại run lên, nàng phục xuống đất khóc rống :
- Trời ơi là trời... tại làm sao ông lại để cho tôi gặp hắn, tại làm sao? Tại làm sao tôi lại khổ đến mức này...
Cũng không ai trả lời được câu hỏi đó.
Gieo thứ gì thì thu hoạch thứ đó, trồng đậu được đậu, trồng hoa được hoa còn...
gieo gió tự nhiên là gặt bão!
* * * * *
Hoàng hôn.
Bóng tịch dương từ sáng lạn chuyển sang đạm bạc, u trầm.
Quách Đại Lộ chầm chậm bước đi, sắc diện cũng như tâm tình của hắn thật là trầm trọng.
Yến Thất lặng thinh đi bên hắn, nàng không nói gì mà cũng không khuấy động.
Nàng biết bất cứ ai, có lúc rất cần yên tịnh.
Nhất là đối với chồng, người vợ cần hiểu rõ từng hoàn cảnh, hoặc để trợ giúp, để an ủi hoặc để... lặng thinh.
Lặng thinh là một thái độ, hay đúng hơn là một hành động cần thiết trong một hoàn cảnh cần thiết.
Người đàn bà phải nên biết giá trị của “lặng thinh”.
Đối với chồng, nhiều khi lặng thinh còn hơn muôn ngàn lời nói.
Qua một lúc thật lâu, Quách Đại Lộ nói bằng một giọng trầm trầm :
- Em đã chuộc sợi dây chuyền ra bao giờ thế? Sao em không cho anh biết?
Yến Thất cười :
- Không cho anh biết là vì em đâu có... chuộc hồi nào?
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Không có chuộc?
Yến Thất nói :
- Sợi dây chuyền em đưa cho chị ấy vừa rồi không phải là sợi dây mà anh đã đưa cho em cầm.
Quách Đại Lộ càng ngạc nhiên hơn nữa :
- Không phải?
Yến Thất cười :
- Đó là vật mà mấy chị em của chị Mai Lan tặng em trong ngày cưới đó.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Thế sao em lại đưa ra? Tại sao em lại làm thế?
Yến Thất nói :
- Bởi vì là đàn bà, em hiểu đàn bà hơn anh nhiều!
Quách Đại Lộ hỏi :
- Có phải em nghĩ rằng khi thấy vật cũ, nàng sẽ nhớ thái độ tốt của anh đối với nàng trước kia và vì thế nàng mới chịu buông tha anh?
Yến Thất cười :
- Dây chuyền vàng vốn tương tự như nhau, chính anh cũng không nhận rõ, nàng làm sao nhận được?
Nàng ngưng lại mà cười với Quách Đại Lộ thật dịu dàng.
Bởi vì nàng biết sợi dây chuyền vàng là vật tượng trưng cho chuyện xưa.
Bây giờ, chính “đương sự” đã không nhận ra rõ vật ngày xưa thì chuyện ngày xưa hiển nhiên đã phai lạt lắm rồi.
Kể ra cũng không thể trách gì Yến Thất, đàn bà ai cũng như nhau, không ai muốn chồng mình nhớ lại... chuyện ngày xưa.
Quách Đại Lộ vẫn băn khoăn :
- Thế nhưng khi gặp lại anh, đáng lý nàng nhớ lại chuyện ngày xưa...
Yến Thất lắc đầu :
- Nàng đối đãi với anh như thế cũng không phải vì nhớ hay không nhớ chuyện ngày xưa, mà là nàng tật đố, nàng ganh tỵ.
Quách Đại Lộ cau mặt :
- Tật đố?
Yến Thất gật đầu :
- Lòng người lạ lắm, nhất là lòng dạ đàn bà, có khi người ta muốn giành lại một cái gì, không chắc người ta vì ưa thích cái đó mà vì ganh : muốn giành lại người yêu cũ hay tỏ ra muốn giành lại cũng thế, nhiều khi không phải vì còn yêu thương mà là ganh ghét, “không lấy cũng khuấy cho hôi”, chắc anh có nghe câu đó chứ?
Nàng thở dài và nói tiếp :
- Anh không làm sao tưởng tượng được đâu, đàn bà lạ lắm, có nhiều khi người ta hối tiếc một việc đã qua, nhưng hối tiếc mà không hối hận, nếu hối hận thì người ta tự trách, đàng này thì không thế, người ta chỉ hối tiếc rồi đem tất cả sự đổ vỡ ban đầu đổ trút tội lỗi lên đầu kẻ khác, chứ không chịu thấy lỗi của mình. Nếu có bị vạch ra quá rõ, thì họ lại cũng bảo rằng tại thế này, tại người nọ, họ không khi nào chịu nói tại chính mình - Chính vì thế, vì cái hối tiếc chứ không tự trách ấy đã làm cho họ từ lỗi lầm này sang lỗi lầm khác chứ không khi nào tự giải tỏa được nỗi khổ cho mình.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Nghĩa là nàng muốn phá hoại chúng mình?
Yến Thất nói :
- Nàng hận anh là vì nàng biết sẽ không bao giờ được anh trở lại.
Quách Đại Lộ trầm ngâm :
- Nhưng sao khi thấy sợi dây chuyền vàng thì nàng lại đổi thái độ ngay?
Yến Thất nói :
- Bởi vì sợi dây chuyền vàng và anh khác nhau rất xa...
Nàng mỉm cười nói tiếp :
- Hiện tại, đối với nàng, sợi dây chuyền vàng có giá trị hơn anh vì nó là vật có thể đem lại cho nàng và nàng nắm được nó trong tay...
Câu chuyện nghe đơn giản, nhưng cũng vô cùng phức tạp.
Nó chỉ đơn giản khi nào được giãi bày.
“Khuấy cho hôi” nghĩa là đôi bên đều thiệt hại, hay nói cách khác là “huề”.
“Nai vạc móng thì chó cũng le lưỡi”, thiên hạ tơi bời thì mình cũng xác xơ.
Kết quả đó làm sao bằng sợi dây chuyền vàng, mà dầu có vận may, đi xin tới bạc đầu, cũng chưa chắc có nổi một sợi dây chuyền vàng bằng ấy.
Cái có lợi, cái đã nắm chắc trong tay lại đi từ bỏ để làm một chuyện chỉ mệt xác chứ không lợi lộc, chỉ có kẻ điên mới bắt bóng buông mồi.
Ra cái thân đi xin, người thiếu phụ chắc hiểu về giá trị của vàng hơn ai hết.
Nhưng cũng không một người đàn bà nào có thể đem dây chuyền vàng của chính mình trao tặng “người cũ” của chồng, vì ngoài chuyện tiếc của còn thêm lòng tự ái.
Có lẽ chỉ có hạng đàn bà sáng suốt, thông minh nhất mới làm như thế.
Yến Thất làm như thế.
Cứu cánh của nàng là giữ tình yêu hạnh phúc cho mình, là giữ thể diện cho chồng, ngoài ra sự mất mát vật chất hay lòng tự ái, nàng chỉ xem là phương tiện.
Nắm cho kỳ được cứu cánh mới là then chốt của vấn đề, cần bỏ ra những gì cũng chỉ là phương tiện mà thôi.
Tự ái cũng cần phải có, nhưng tự ái cho đúng chỗ, sự tự ái đó mới có giá trị.
Bằng không, tự ái chỉ làm hại cho mục đích của mình.
Chỉ đúng một sợi dây chuyền vàng, chỉ dẹp bỏ lòng tự ái không cần thiết, để đổi lại bằng sự cảm kích của chồng, cũng đổi lại cho mình trọn đời hạnh phúc - có lẽ ai cũng nói được như thế và thấy như thế là đúng, nhưng cái khó là làm sao để thực hành?
Một trăm người đàn bà, chỉ sợ không được một người nghĩ và hành động đúng như thế ấy.
Thông thường đụng chuyện rắc rối như thế, họ chỉ làm kẻ “bàng quan” và để rồi sau đó hằn hộc ray rứt với chồng.
Tự nhiên đó là chuyện bất lợi về sau cho họ, nhưng họ vẫn không hay.
Yến Thất quả là một cô gái khôn ngoan và sáng suốt.
* * * * *
Quách Đại Lộ nhìn sững vào mặt vợ, lòng hắn dâng lên một niềm thương yêu và cảm kích lạ thường.
Hắn siết chặt tay nàng và thấp giọng :
- Cảm ơn em.
Yến Thất háy mắt cười :
- Cảm ơn em à? Hay là cảm ơn sợi dây chuyền vàng của em?
Tự nhiên, nàng rất biết tiếng cảm ơn của hắn.
Hắn cảm kích không phải vì nàng đã gỡ cho hắn một lối thoát trong trường hợp khó khăn mà lại sự hiểu biết thông cảm và rộng rãi của nàng.
Một người vợ hiểu chồng, thông cảm và rộng rãi đối với chồng, đó là hạnh phúc lớn nhất mà người đàn ông nào cũng thèm thuồng mong ước.
Chỉ người đàn ông may mắn nhất, vận đỏ nhất mới mong gặp được một người vợ như thế.
Nhưng trên đời này quả có người hoàn toàn hạnh phúc hay không? Có người chồng nào được một người vợ tâm đầu ý hiệp, có cặp vợ chồng nào hai người như một hay không?
Hơn ai hết, Yến Thất biết rất rõ rằng chuyện đó không bao giờ tự nhiên mà có.
Người sinh ra, những chỉ tay vòng trôn ốc trên đầu ngón tay không một ai gống ai, điều đó đã nói lên rằng không một người nào có thể hoàn toàn có quan niệm giống nhau, tư tưởng có thể giống nhau nhưng sinh hoạt, tình cảm, thói quen không làm gì có thể giống nhau toàn vẹn.
Nhưng sở dĩ tâm hồn có thể hòa hiệp với nhau chính là do sự cố gắng bởi sức người - mà sự cố gắng đó, người đàn bà là chủ động.
Nàng hiểu rõ như thế và nàng đã làm như thế.
Chính vì hiểu được, Yến Thất đã nắm trọn hạnh phúc trong tay.
Quách Đại Lộ có cố gắng, có nhẫn nại vượt qua nhiều gian khổ cam go để cùng nàng đi đến hôn nhân nhưng hạnh phúc lứa đôi thì chính do nàng mang lại.
Nàng biết, người chồng có thương vợ cách mấy, tình yêu có bao la đi nữa, nhưng nếu người đàn bà không biết tạo và giữ, hạnh phúc sẽ vĩnh viễn đi xa...
* * * * *
Con người có vận may, có hạnh phúc y như một Tân nương.
Bất cứ đi đến đâu, bất cứ làm gì, người ngoài nhìn vào đều thấy được rất dễ dàng, cho dầu người đó là con người kín đáo.
Bất luận một người con gái tầm thường cách mấy, khi đã là Tân Giai Nhân rời thì nhất định có điểm đặc biệt dễ nhìn.
Vương Động, Lâm Thái Bình và Hồng Nương Tử nhìn Yến Thất từ đầu đến chân và từ chân lên mặt.
Mặt Yến Thất bây giờ đỏ bừng bừng, nàng cúi đầu thấp giọng :
- Các anh chị đâu phải lạ mà nhìn tôi dữ vậy?
Hồng Nương Tử cười :
- Không lạ, nhưng đẹp quá, đẹp hơn trước vạn lần.
Yến Thất cười chữa thẹn :
- Chị nói quá, làm như là tôi có phép tiên, tôi có biến được đâu?
Vương Động nói :
- Có, chị đã biến.
Yến Thất hỏi :
- Biến ở chỗ nào đâu?
Lâm Thái Bình rước nói :
- Trước kia chị là bạn, bây giờ chị là... vợ bạn, là chị dâu. Trước kia chị là Yến Thất, anh Yến Thất hoặc cô Yến Thất, nhưng bây giờ thì là Bà Quách tiên sinh, bao nhiêu đó không phải đã biến rồi à?
Yến Thất cắn môi :
- Tôi vẫn là Yến Thất, vẫn là bạn của các anh chị, còn... cái kia thì chỉ thêm thôi.
Hồng Nương Tử cười :
- Nhưng ít nhất, Yến Thất ngày nay... sạch sẽ hơn nhiều.
Quách Đại Lộ buộc miệng :
- Đúng rồi, bây giờ thì mỗi ngày nàng mỗi tắm.
Không phải là khờ khạo đến mức nói mà quên “phản nghĩa” nhưng vì vui mừng với bạn, Quách Đại Lộ buông một câu thật quá hớ hênh....
Câu nói của hắn vừa dứt thì Hồng Nương Tử đã ôm bụng cười sặc sụa.
Yến Thất lườm chồng một cái thật dài :
- Nói in ít một chút hổng được sao? Có ai bảo... câm đâu?
Hồng Nương Tử cười :
- Nếu nói ít đi thì làm sao thành... Quách tiên sinh?
Quách Đại Lộ đằng hắng và ưỡn ngực :
- Tôi cũng có biến đây, sao không ai thấy hết vậy cà?
Vương Động cau mày :
- Anh “biến” chỗ nào cà? Tại sao tôi không thấy he?
Quách Đại Lộ nói :
- Chứ tôi không phải cũng đã... dễ nhìn hơn trước hay sao?
Vương Động dòm hắn từ đầu tới gót chân :
- Sao không thấy he?
Quách Đại Lộ nói :
- Ít nhất thì tôi cũng đã sạch sẽ hơn trước nhiều đấy chứ?
Hồng Nương Tử cười :
- Chắc có lẽ nhờ mỗi ngày mỗi tắm?
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Tự nhiên là...
Lần này hắn chưa nói trọn câu là Hồng Nương Tử đã cười quay...
Yến Thất nói lãng ra :
- Ủa, ở đây hình như thiếu mất một người?
Lâm Thái Bình hỏi :
- Ai?
Yến Thất háy háy mắt :
- “Người em gái nhỏ, xách giỏ hoa hồng...”
Hồng Nương Tử cười :
- Ai thiếu thì được, chứ người ấy không thể thiếu.
Yến Thất hỏi :
- Nàng đâu?
Hồng Nương Tử cười :
- Đi chợ, nhưng không phải “xách giỏ hoa hồng đến chợ đông” mà là đi chợ để mua thức ăn, bởi vì bây giờ Lâm thiếu gia của chúng mình cứ đòi ăn những thức ăn tươi mỗi bữa.
Yến Thất gật gù :
- Cô bé tuổi chừng ấy mà bếp núc cũng giỏi ghê nhỉ? Chắc có lẽ cũng nhờ “phép biến” đấy!
Lâm Thái Bình đỏ mặt quay hướng khác...
Hồng Nương Tử cười :
- Bé bỏng cách mấy đi nữa mà có “phép yêu” rồi nhất định còn giỏi hơn người lớn...
Lâm Thái Bình đỏ mặt nói lớn :
- Các người nói ít một chúr có được không? Hổng ai nói câm đâu mà sợ.
Quách Đại Lộ nói :
- Không được, nếu ít nói thành... đàn bà làm sao?
Yến Thất đấm nhẹ lên lưng chồng, cả bọn xúm nhau cười rộ.
* * * * *
Ráng chiều ửng đỏ một góc trời.
Tiếng hát thảnh thót lùa đi trong gió :
“Người con gái nhỏ,
“Mang giỏ hoa hồng,
“Sương rơi đầu cỏ,
“Em đến chợ đông...”
Yến Thất và Hồng Nương Tử ngó nhau cười :
- Người em gái nhỏ của “người ta” về rồi đó.
Lâm Thái Bình làm bộ chỉ chỏ những bụi hoa, nói chuyện thì thầm với Vương Động...
Quách Đại Lộ nói trổng :
- Làm nghề nào chuyên nghề nấy, bán hoa thì thường chú ý về hoa...
Lâm Thái Bình quay phắt lại trừng mắt :
- Tôi biết anh là Quách tiên sinh rồi, không cần nói nhiều nữa!
Quách Đại Lộ nhún vai làm bộ không nghe.
Chợt nghe ngoài ngõ có tiếng :
- Bữa nay đặc biệt có rượu.
Đúng là “cô em gái nhỏ” đã về, cô ta xách một giỏ thức ăn nặng trĩu.
Cô ta hình như không còn thẹn quá như lúc trước, má cô ta chỉ phớt hồng...
Lâm Thái Bình dợm chạy ra, nhưng sực nhớ hôm nay có mặt Quách Đại Lộ và Yến Thất nên hắn dừng đứng lại...
Yến Thất cười nói nhỏ với chồng :
- Coi vậy mà cũng... yếu bóng vía.
Vương Động chồm tới hỏi :
- Đâu? Rượu đâu?
Cô gái bán hoa đáp :
- Trong giỏ đây.
Hồng Nương Tử hỏi :
- Rượu gì thế?
Cô gái bán hoa đáp :
- Tự nhiên là rượu mừng, hồi sớm trên đường em thấy có hai vợ chồng mới nắm tay đi về hướng này, nên phải lo sắm rượu.
Yến Thất chớp mắt :
- Bọn này đã thành hôn cả mấy tháng rồi, như vậy chắc có “cặp mới” đâu đây...
Cô gái bán hoa đỏ mặt, cô ta sặc cười và bỏ chạy luôn ra sau bếp.
* * * * *
Chuyện mừng nếu không có rượu là sẽ thành lạt lẽo.
Đó là câu nói của bậc thông minh, nhưng có điều họ quên rằng có rượu vào bụng rồi thì đầu hơi nhức.
Sáng ngày sau thức dậy, Quách Đại Lộ cảm thấy đầu nhức như búa bổ.
Bây giờ thì hắn không còn là “quán quân” dậy sớm nữa, vì có người đã biết “tiết kiệm” thời gian hơn hắn.
Hắn chưa tuột xuống giường thì đã nghe tiếng thì thào của Lâm Thái Bình và cô gái bán hoa ở ngoài sân.
Không biết họ nói những gì và họ thức dậy bao giờ.
Nhưng ai cũng biết, bất luận họ nói những gì, cho dầu đó là những câu tầm thường, lòng họ vẫn say sưa.
Không phải say sưa vì câu chuyện mà họ say sưa vì sự giao cảm của tâm hồn.
Hoa xuân tuy đã tàn rồi nhưng hoa mùa hạ lại bắt đầu nở rộ.
Họ đứng trước một lùm hoa, tia sáng hồng của mặt trời mới mọc rọi vào mặt họ vô cùng rực rỡ.
Họ đang sống trong mộng ước ngày mai.
Nhìn lạc thú của họ, Quách Đại Lộ cảm thấy như đầu bớt nhức.
Yến Thất nhè nhẹ bước ra phía sau lưng chồng, một tay nàng vén mớ tóc buông dài, một tay choàng qua lưng chồng, mắt nàng long lanh tươi sáng.
Trong khoảng trời đất mênh mông dường như thu hẹp lại xung quanh họ, thật lâu, Yến Thất nhẹ hỏi :
- Anh đang nghĩ gì thế?
Quách Đại Lộ đáp :
- Anh nghĩ đến hai người.
Yến Thất hỏi :
- Ai? Anh Vương và...
Quách Đại Lộ gật đầu :
- Anh mong một ngày nào đó họ sẽ tìm lại được hương tình ấm áp như mình và như hai người đang đứng bên góc vườn hoa...
Yến Thất nhìn chồng, nàng cười lên ánh mắt :
- Anh có biết tại sao em yêu anh không?
Quách Đại Lộ không đáp, hắn lặng nghe.
Hình như hắn thích nghe vợ nói hơn là mình nói.
Yến Thất nhoẻn miệng cười :
- Em thương anh vì mỗi khi anh cảm thấy mình được hạnh phúc thì luôn luôn anh nhớ tới bằng hữu trước nhất, anh luôn muốn họ cũng được như mình.
Quách Đại Lộ chớp chớp mắt :
- Em lầm rồi, có lúc anh cũng quên họ như thường.
Yến Thất hỏi :
- Lúc nào đâu?
Quách Đại Lộ háy háy mắt :
- Hồi hôm này...
Yến Thất đỏ mặt, nàng kéo tay hắn lên cắn một cái thật... nhẹ.
Chợt nghe tiếng Lâm Thái Bình :
- Thật không ngờ Quách đại tẩu cũng biết cắn nữa he.
Họ đã quay vào và đang đứng nhìn vào Yến Thất và Quách Đại Lộ.
Quách Đại Lộ cười :
- Cái đó là tại anh không biết, không bị đàn bà cắn thì chưa phải đúng là đàn ông.
Hắn liếc cô gái bán hoa và cười cười nói tiếp :
- Vì thế cho nên tôi thấy anh phải nhờ một người bạn gái nào đó cắn dùm một cái để mau thành được đàn ông.
Cô gái bán hoa đỏ mặt, nàng cúi đầu nói nhỏ :
- Thôi anh chị ở đây chơi, tôi... tôi vào làm bếp...
Quách Đại Lộ cười :
- Làm sớm để bít miệng bọn này lại phải không?
Cô gái bán hoa cắn môi chạy thẳng ra sau.

loading...
Hồi trước Hồi sau