Giang hồ xảo khách - Hồi 18

Giang hồ xảo khách - Hồi 18

Ảo Ảnh ma trận

Ngày đăng
Tổng cộng 50 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 402281 lượt xem

loading...

Giang Nam phong cảnh hữu tình, người Giang Nam phóng khoáng đôn hậu. Nhưng vùng đất đẹp nhất của Giang Nam và là nơi sản sinh ra những con người Giang Nam đôn hậu đó chính là Tô Châu.
Tô Châu với những dòng kênh xẻ dọc, xẻ ngang, tạo thành một vùng đất như một bức tranh thủy mặc đầy nét thơ mộng. Ven những con kênh là những tàn liễu soi mình xuống dòng nước trong vắt như một tấm gương phản chiếu bóng liễu và các áng mây lờ lững trôi bên trên.
Chu Mạc Nhược nhìn Tùng Vĩ. Vẻ ngượng ngập còn hiện rõ trên mặt hoa của nàng.
Mạc Nhược nhỏ giọng nói :
- Ngươi định an táng Cốc Thừa Tự ở đâu?
Tùng Vĩ nghiêm giọng nói :
- Bên cạnh Lưu Lan Chi.
Mạc Nhược hơi cúi mặt nhìn xuống.
Mạc Nhược định hỏi Tùng Vĩ nữa, thì bất ngờ có một vị công tử tay xách kiếm nho nhã bước đến.
Y tiến thẳng đến trước mặt Mỹ Ảnh Âm Sát Dĩ Tuyết Ngọc, ôm quyền nói :
- Tại hạ là Ngao Hạ Vân.
Tùng Vĩ nhìn gã công tử họ Ngao.
Mạc Nhược nheo mày.
Âu Đình Luân cũng nhìn Ngao Hạ Vân. Lão hừ nhạt một tiếng rồi nói :
- Ngao tiểu tử xéo ngay khỏi mắt bổn nhân.
Ðôi chân mày của Ngao Hạ Vân nhíu lại :
- Lão quỷ kia không biết đại thiếu gia sao, mà hồ đồ đuổi bổn thiếu gia chứ?
Y vừa nói, vừa đặt tay vào đốc kiếm.
Âu Đình Luân bưng chén rượu hất mạnh vào mặt Ngao Hạ Vân. Lão vừa hất chén rượu vừa nói :
- Bổn nhân nói ngươi xéo ngay. Xéo!
Hứng trọn chén rượu của Âu Đình Luân vào mặt, Ngao Hạ Vân biến sắc nói :
- Lão quỷ quá lắm rồi! Bổn thiếu gia định mời rượu, mà lão lại muốn bổn thiếu gia trừng phạt.
Ngao Hạ Vân rút soạt trường kiếm ra khỏi vỏ, chém thẳng đến Âu Đình Luân.
Chẳng cần tránh né, cũng chẳng có một chút e dè. Âu Đình Luân dụng luôn chỉ pháp bắt lấy lưỡi kiếm của Ngao Hạ Luân. Lão vừa bắt kiếm, vừa tung tả chưởng toan vỗ vào đầu Ngao Hạ Vân.
Gã công tử họ Ngao quá đỗi bất ngờ với thủ pháp vô lượng của Âu Đình Luân. Làm sao gã không sững sờ cho được, khi thấy Âu Đình Luân dùng song chỉ bắt lấy kiếm của gã dễ hơn trở bàn tay.
Gã còn đang sững sờ thì chưởng ảnh của Âu Đình Luân đã chụp đến. Tùng Vĩ bật đứng lên thét.
- Dừng tay!
Chưởng ảnh của họ Âu chụp đến, vừa chạm vào mặt của Ngao Hạ Vân thì dừng lại. Lão nhìn Tùng Vĩ, gằn giọng nói :
- Tiểu tử! Ngươi không có quyền ra lệnh cho bổn nhân.
- Nếu tôn giá không muốn ở đây nổi đình nổi đám thì cứ sát tử Ngao công tử kia.
Tùng Vĩ chỉ về phía dãy bàn trong tửu điếm.
Bên trong tửu điếm, hơn ba mươi người đều đã tuốt binh khí hờm sãn trong tay.
Âu Đình Luân ngửa mặt cười khành khạch.
- Bọn tiểu tử thúi đó thì làm gì được bổn nhân chứ?
- Tất nhiên là không được rồi. Nhưng Tùng Vĩ có mấy câu hỏi muốn hỏi Ngao công tử.
Tùng Vĩ ôm quyền nhìn lại Mạc Nhược :
- Nương nương có thể nói một vài lời cho Cang Tùng Vĩ chứ?
Mạc Nhược nhìn Tùng Vĩ.
Tùng Vĩ giả lả cười :
- Nếu nương nương không nói thì Tùng Vĩ chẳng biết an táng Cốc tiền bối ở đâu.
Mạc Nhược buông tiếng thở dài, rồi nhìn Âu Đình Luân :
- Âu đệ tha cho tên tiểu tử đó đi.
Đình Luân nhìn Tùng Vĩ rồi từ từ rút chưởng về ngồi xuống, trong khi Ngao Hạ Vân vẫn còn thất thần, thất sắc, thậm chí tiểu cả ra quần.
Tùng Vĩ nhìn gã nhãn mặt nói :
- Công tử sống rồi, đừng có sợ nữa.
Ngao Hạ Vân thở phào một tiếng, toan quay bước bỏ đi, nhưng Tùng Vĩ đã bước đến cản y lại.
- Ngao công tử!
Tùng Vĩ nhìn xuống quần Ngao Hạ Vân, cười khảy nói :
- Ngao công tử! Tùng Vĩ biết Ngao công tử đi thay quần, nhưng trước khi đi có thể cho Tùng Vĩ hỏi một câu, được không?
Ngao Hạ Vân miễn cưỡng đáp lời :
- Các hạ định hỏi gì?
- Mặc Tử tiên sinh ở đâu. Ngao công tử biết không?
Ngao Hạ Vân nhìn sững Tùng Vĩ.
Giả lả, Tùng Vĩ nói :
- Tại hạ cần gặp Mặc Tử tiên sinh... Không có chuyện gì đâu. Xem ra tại hạ đoán công tử biết Mặc Tử tiên sinh.
- Nếu các hạ muốn gặp Mặc Tử tiên sinh thì hãy đến Vong Hồn cốc, cách nơi này ba mươi dặm về hướng Nam.
Tùng Vĩ ôm quyền :
- Ða tạ Ngao công tử chỉ giáo. Giờ công tử có thể đi được rồi.
Tùng Vĩ nói xong ôm quyền giả lả cười rồi quay về chỗ ngồi của mình. Y nói với Chu Mạc Nhược :
- Tùng Vĩ đã tìm ra chỗ an táng cho Cốc tiền bối rồi.
Mạc Nhược nhìn Tùng Vĩ :
- Ở đâu?
Tùng Vĩ mỉm cười nói :
- Khi nào đến, tại hạ sẽ nói.
Y vừa nói dứt câu thì Ngao Hạ Vân quát lớn :
- Giết hết bọn chúng cho bổn trại chủ chỉ chừa lại vị tiểu thư xinh đẹp kia thôi.
Nghe Ngao Hạ Vân quát như vậy, Tùng Vĩ nhãn mặt nhủ thầm: “Ðúng là ếch ngồi đáy giếng, không thấy bóng dáng tử thần mà”.
Ý niệm đó, Tùng Vĩ đứng lên. Y hét lớn :
- Các người không được làm càn.
Tùng Vĩ toan nói cho bọn người kia biết, người mà họ định giết là Âu Đình Luân và Ngọc Diện Tu La Chu Mạc Nhược cùng với Mỹ Ảnh Âm Sát Dĩ Tuyết Ngọc đều là những cao thủ thượng đẳng không thể xem thường, nhưng chưa nói hết ý thì đã bị Mạc Nhược điểm vào Á huyệt và Tịnh huyệt.
Tùng Vĩ đứng sững, miệng há hốc.
Bọn thuộc hạ của Ngao Hạ Vân theo lệnh gã, ào ào lao đến bàn của Tùng Vĩ và Mạc Nhược.
Mạc Nhược không cần đứng lên mà chỉ giũ ngọc thủ ra sau lưng. Mảnh lụa mỏng manh tưởng đâu là vật trang điểm cho Mạc Nhược hóa ra lại là thứ binh khí chết người.
Mảnh lụa cắt một đường vòng cung lả lướt vượt qua bọn thuộc hạ của Ngao Hạ Vân rồi nhẹ nhàng đáp lên vai Mạc Nhược. Hai mưõi gã thuộc hạ hãng hái nhất của Ngao Hạ Vân vừa lao đến thì bị hất ngược trở lại khi mảnh lụa lướt qua mặt họ. Tất cả bọn họ ngã ngửa ra đất, giãy đàng đạch như cá bị đập đầu, rồi nằm ườn ra bất động với ngũ quan rỉ máu.
Thấy bọn thuộc hạ rơi vào tình cảnh đó, Ngao Hạ Vân mặt cắt không còn một giọt máu. Y hốt hoảng đứng thừ ra như pho tượng.
Một gã thuộc hạ lực lưỡng của Ngao Hạ Vân hét lớn :
- Chạy thôi.
Y vừa quay lưng toan bỏ chạy thì Âu Đình Luân với khinh thuật siêu phàm, thân ảnh như chạy trên đầu bọn thuộc hạ của Ngao Hạ Vân rồi vươn trảo chụp đến gáy họ Ngao, trong khi bọn thuộc hạ ôm đầu chạy loạn như bầy gà dưới vuốt chim ưng.
Họ chỉ chạy được mấy bộ thì đổ xuống sầm sập như những thân chuối bị phạt ngang.
Cảnh tượng đó khiến Tùng Vĩ đứng ngây ra, mắt mở trừng trừng.
Âu Đình Luân xách Ngao Hạ Vân như xách một con gà đến trước mặt Chu Mạc Nhược.
Mạc Nhược nhìn Ngao Hạ Vân.
Chạm vào ánh mắt của Chu Mạc Nhược, Ngao Hạ Vân biến sắc hổn hển nói :
- Cô nương tha mạng.
Không màng đến lời nói của họ Ngao, Mạc Nhược nhìn lại Tùng Vĩ :
- Tùng Vĩ công tử! Công tử sẽ được thấy kẻ chết bởi vì dám xúc phạm đến Mạc Nhược như thế nào.
Mạc Nhược nói xong nhìn qua Mỹ Ảnh Âm Sát Dĩ Tuyết Ngọc.
Tùng Vĩ muốn xin cho Ngao Hạ Vân nhưng khốn nỗi Á huyệt và Tĩnh huyệt bị điểm chẳng làm gì được.
Mạc Nhược nói :
- Tuyết Ngọc! Cho tên súc sinh này biết khổ hình như thế nào?
Tuyết Ngọc ôm quyền xá :
- Tuyết Ngọc tuân lệnh.
Nàng nói xong, bước đến trước mặt Ngao Hạ Vân, ngọc thủ vươn ra từ tử thọc đến vùng chấn tâm của họ Ngao.
Nãm ngón tay của Tuyết Ngọc từ từ đâm sâu vào vùng chấn tâm của Ngao Hạ Vân. Mặt gã nhăn nhúm rồi rống lên lồng lộng.
- Ôi! Chết ta mất... đau quá.. đau quá...
Tuyết Ngọc đanh mặt nhấn mạnh ngọc thủ vào đại huyệt chấn tâm của Ngao Hạ Vân, móc lấy trái tim nhét ngay vào miệng gã. Cái đau khủng khiếp khiến cho Ngao Hạ Vân nghiến chặt hàm răng nhai luôn cả quả tim mình.
Tuyết Ngọc chùi hữu thủ vào trang phục của Ngao Hạ Vân.
Mạc Nhược giải huyệt cho Tùng Vĩ, vừa giải huyệt vừa nói :
- Kẻ nào dám xúc phạm đến Ngọc Diện Tu La đều phải chết như vậy đó.
Giọng nói của Mạc Nhược vừa đanh vừa gay gắt, tạo ngay trong xương sống Tùng Vĩ cảm giác gai lạnh.
Tùng Vĩ buông một tiếng thở dài, nhìn xác Ngao Hạ Vân. Y lắc đầu nói :
- Ðúng ra y không chết, nếu có cái tên khác là... Ngao Thượng Vân.
Mạc Nhược gắt giọng hỏi :
- Ngươi nói vậy có ý gì?
- Vân là mây, mây phải bay trên cao. Ðằng này y là mây nhưng lại hạ, thành thử mây sẽ sớm tan như cuộc đời gã vậy. Thế mà nương nương còn hỏi Tùng Vĩ nữa.
Hừ nhạt một tiếng, Mạc Nhược nghiêm giọng nói :
- Tùng Vĩ công tử đã thấy Ngao Hạ Vân chết như thế nào rồi đó? Bổn nương hy vọng công tử sẽ lấy đó soi lại mình.
Mạc Nhược đứng lên, nhìn lại Âu Đ́nh Luân và Dĩ Tuyết Ngọc rồi hướng mắt lại Cang Tùng Vĩ :
- Chúng ta đi chứ?
- Tại hạ chưa tính ngân lượng cho điếm chủ mà.
Âu Đình Luân buông một câu cộc lốc :
- Y chết rồi.
- Tôn giá giết điếm chủ rồi à?
Âu Đình Luân gườm Tùng Vĩ :
- Ngươi có muốn trả thù cho gã không?
Tùng Vĩ khoát tay :
- Không, không. Tùng Vĩ và y không can hệ gì. Tại y muốn tìm đến cái chết mà.
- Nói như thế còn nghe được.
Tùng Vĩ miễn cưỡng đứng lên, lắc đầu nói :
- Gã điếm chủ chết rồi, xem như tại hạ mượn tạm phần ngân lượng của y vậy. Sau này sẽ dùng nó mà cúng cho y.
Tùng Vĩ nói xong lẳng lặng bước ra cỗ xe độc mã. Mạc Nhược theo sát Tùng Vĩ. Vừa yên vị lên xà ích, chờ cho Mạc Nhược ngồi hẳn xuống cạnh, Tùng Vĩ mới nói :
- Nương nương hẳn không có ý để Tùng Vĩ ăn trái tim mình giống như Ngao Hạ Vân chứ?
- Nếu công tử không làm trái ý ta.
- Tùng Vĩ sẽ cố không làm trái ý nương nương.
Y vừa nói vừa giật dây cương khiến con tuấn mã kéo cỗ xe chậm rãi tiến về phía trước.
Mạc Nhược ngồi bên Tùng Vĩ với bộ mặt như trét sáp, lạnh lùng và im lặng. Thấy Mạc Nhược im lặng với bộ mặt đó. Tùng Vĩ cảm thấy cái gì đó thật bất an đối với mình.
Hắn quay sang hỏi Mạc Nhược :
- Nương nương giận Tùng Vĩ à?
- Ðừng hỏi ta những gì không đáng hỏi.
- Tại hạ thấy nương nương đã thay đổi nhanh quá.
- Hãy xét lại mình trước khi thốt ra câu đó.
Buông một tiếng thở dài, Tùng Vĩ nhìn thẳng về phía trước, giật dây cương cho con tuấn mã phi nhanh hơn.
Với khoảng cách ba mươi dặm, chỉ mới có hai khắc, Tùng Vĩ đã đến địa phận Vong Hồn cốc.
Quan lộ càng lúc càng nhỏ lại cho đến lúc không thể dùng ngựa kéo cỗ xe để áo quan được nữa, mọi ngươi buộc phải xuống xe và ngựa.
Mạc Nhược hỏi :
- Tùng Vĩ công tử định an táng lão Cốc nơi đây à?
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Chưa đến. Tại hạ cần gặp một người.
- Ai?
- Mặc Tử tiên sinh ở Vong Hồn cốc.
Tùng Vĩ vừa nói vừa nhìn Chu Mạc Nhược.
Mạc Nhược cau mày nhìn Tùng Vĩ :
- Nõi đây đã là đường cùng rồi, chẳng lẽ công tử muốn bổn nương phải khiêng áo quan của lão Cốc à?
Âu Ðình Luân xen vào :
- Chu tỷ tỷ! Không cần nhiều lời với hắn làm gì nữa, cũng chẳng cần mất thời gian với hắn là gì nữa, cứ dùng Kim trùng khảo hình, tất hắn phải nói ra bí mật của Ngọc Chỉ thần châu thôi.
Tùng Vĩ nhìn lại Âu Ðình Luân :
- Ðược. Nếu tôn giá muốn thì xin cứ hành thủ Tùng Vĩ, Tùng Vĩ chẳng ngại đâu.
- Ngươi đã hành hạ bổn nhân và tỷ tỷ, còn thách thức nữa à?
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Tại hạ không thách thức tôn giá, nhưng cũng không phải là kẻ sợ chết đâu.
Âu Ðình Luân rít giọng nói :
- Ðược. Ngươi muốn chết, ta sẽ cho ngươi chết.
Âu Ðình Luân vừa nói vừa vung chưởng toan đánh vào đầu Tùng Vĩ, nhưng Mạc Nhược đã trừng mắt cản y lại :
- Âu đệ!
Tùng Vĩ mỉm cười với Âu Ðình Luân.
Mạc Nhược buông tiếng thở dài, nói :
- Ta đưa Cang Tùng Vĩ đến Giang Nam, không phải để giết Tùng Vĩ.
Nhìn lại Tùng Vĩ, Mạc Nhược nói :
- Tùng Vĩ! Công tử hãy tự khiêng áo quan của Cốc Thừa Tự, nếu như công tử muốn trọn nghĩa với lão ác ma đó.
- Ðược. Vì nghĩa, Tùng Vĩ không ngại đâu.
Tùng Vĩ nói xong bước ra sau cỗ áo quan của Cốc Thừa Tự.
Y nhìn lại Mạc Nhược, Âu Ðình Luân và Dĩ Tuyết Ngọc.
- Ba người giúp Tùng Vĩ đưa áo quan lên lưng Tùng Vĩ với.
Mạc Nhược nghiêm giọng nói :
- Bổn nương cảm kích tấm lòng của ngươi đối với người chết đó.
Mạc Nhược vừa nói vừa vận công vào ngọc thủ. Khác hẳn với dáng vẻ thướt tha của Mạc Nhược, đôi ngọc thủ của nàng nhẹ nhàng nhấc cỗ áo quan đặt lên lưng Tùng Vĩ rồi rút tay lại.
Tùng Vĩ phải dồn công lực xuống chân mới trụ được khi cỗ áo quan đè lên lưng y.
Âu Ðình Luân nhìn Tùng Vĩ, nhếch môi mỉm cười.
Tùng Vĩ gượng nói :
- Chúng ta đi.
Hai hàm rãng nghiến chặt, môi mím lại, Tùng Vĩ cõng áo quan của Cốc Thừa Tự lần bước tiến vào độc đạo với những viên đá tai mèo sắc bén.
Bàn chân Tùng Vĩ chẳng mấy chốt rát buốt, mặt đầm đìa mồ hôi nhưng vẫn nghiến chặt hai hàm răng lê bước đi.
Mạc Nhược theo sau lưng Tùng Vĩ không khỏi chạnh lòng khi thấy mồ hôi tuôn ướt đẫm cả trang phục với những bước chân nặng nề.
Buông một tiếng thở dài, Mạc Nhược nhìn sang Tuyết Ngọc nói :
- Tuyết Ngọc! Phụ cho y.
Tuyết Ngọc gật đầu bước đến, toan đỡ vai phụ với Tùng Vĩ, nhưng y lắc đầu nói :
- Không cần. Tại hạ cõng Cốc tiền bối đến nơi an nghỉ của người, để chuộc lại tội mà mình đã gieo cho người.
Tùng Vĩ nói rồi nghiến răng bước tiếp.
Những tưởng đâu, càng bước đi thì sức nặng của cỗ áo quan kia sẽ làm hao tổn nội lực của y và chẳng mấy chốc sẽ đổ kềnh ra đất. Nhưng thật bất ngờ, đã không mất sức lực, trái lại, Tùng Vĩ còn cảm thấy nội lực mình càng lúc càng luân chuyển thông suốt.
Y chợt nghĩ: Tại sao không dùng Vạn Tướng Di Thân bộ để đi nhanh hơn.
Tùng Vĩ nghĩ xong liền dồn nội lực đã tiếp thu của Cốc Thừa Tự vào Đan Điền rồi chuyển xuống đôi cước pháp theo khẩu quyết Vạn Tướng Di Thân bộ bước đi.
Tùng Vĩ vừa thi triển Vạn Tướng Di Thân bộ thì Mạc Nhược buột miệng thốt :
- Ơ...
Thính nhĩ của Tùng Vĩ nghe tiếng thốt ngạc nhiên của Mạc Nhược thì không cảm nhận hay nghe được tiếng bước chân của Âu Đình Luân, Mạc Nhược và Dĩ Tuyết Ngọc sau lưng mình nữa. Y chẳng biết chuyện gì cả, mà chỉ lo cõng áo quan đi về phía trước.
Đến cuối độc đạo, Tùng Vĩ mới dừng bộ, án ngữ độc đạo là một tòa Hắc Mộc lâu đen đúa. Ngay trước tòa Hắc Mộc lâu là một nấm mộ đá hướng về phía đông.
Tiến thẳng về phía nấm mộ đá, đến trước tấm bia mộ, Tùng Vĩ vô cùng phấn khích khi nhận ra dòng chữ :
“Lưu Chi Lan thục nữ chi mộ”.
Tùng Vĩ đặt áo quan cạnh mộ Lưu Chi Lan, thì bấy giờ Chu Mạc Nhược và Âu Đình Luân mới theo đến. Mãi một lúc sau nữa Dĩ Tuyết Ngọc mới xuất hiện.
Mạc Nhược chẳng nói tiếng nào, bước nhanh đến điểm vào Tịnh huyệt của Tùng Vĩ.
Tùng Vĩ ngơ ngác :
- Hê! Tại sao nương nương lại làm như vậy. Tùng Vĩ còn phải đào huyệt cho Cốc Thừa Tự tiền bối chứ. Đứng bất động như thế này thì làm gì được.
Mạc Nhược nhìn chăm chăm vào Tùng Vĩ, gằn giọng nói :
- Tùng Vĩ công tử! Vừa rồi công tử đã thi triển khinh công rất cao minh. Thì ra ngươi cũng có võ công.
Tùng Vĩ nhăn mặt :
- Võ công cái gì mà võ công. Nặng quá thì đi cho nhanh thôi. Nếu có võ công thì đâu để cho nương nương điểm huyệt hoài chứ.
Tùng Vĩ vừa nói dứt câu thì từ trong Hắc Mộc lâu, một nữ lang vận bạch y lướt ra. Vừa thấy nữ lang đó, Tùng Vĩ trố mắt ngơ ngẩn vì nhận ra ngay đó là Tô Mặc Linh.
Tùng Vĩ buột miệng thốt :
- Í! Tô cô nương.
Mặc Linh nhìn sững Tùng Vĩ. Đôi lưỡng quyền của nàng bất giác đỏ ửng thẹn thùng.
Nàng gằn giọng nói :
- Các người dám to gan xâm nhập Vong Hồn cốc!
Mạc Nhược chau mày nhìn Mặc Linh :
- Nha đầu là ai?
Tùng Vĩ cướp lời Mạc Nhược :
- Tô cô nương! Tại hạ không cố ý làm kinh động đến nơi tĩnh cư của cô nương đâu, mà chỉ đến đây an táng cho lão Cốc Thừa Tự bên cạnh mộ của Lưu Chi Lan rồi sẽ đi ngay thôi.
Tô Mặc Linh nhíu mày :
- An táng lão Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự ở đây à?
Nàng phá lên cười rồi đanh giọng nói :
- Nơi này chỉ an táng cho các ngươi thôi, chứ tuyệt nhiên không bao giờ chứa lão Cốc kia đâu.
Âu Đình Luân sa sầm mặt, rít giọng nói :
- Nha đầu! Dám bỡn cợt bổn nhân ư?
- Âu Đình Luân! Lão tưởng Tô Mặc Linh này sợ lão sao? Lão đã dám xâm nhập Vong Hồn cốc, xem như đã tự tìm đến cái chết rồi đó.
Âu Đình Luân thét lên :
- Nha đầu! Bản lĩnh bao nhiêu mà dám lớn tiếng như vậy?
Âu Đình Luân toan xuất thủ thì Mạc Nhược cản lại :
- Âu lão đệ! Không cần ngươi ra tay.
Nhìn qua Mỹ Ảnh Âm Sát Dĩ Tuyết Ngọc, Chu Mạc Nhược bông một câu thật nhạt nhẽo :
- Tuyết Ngọc! Thu nạp con nha đầu này cho bổn nương.
Tùng Vĩ lo lắng nói :
- Mặc Linh! Cô không phải là đối thủ của họ đâu. Chạy đi!
Tô Mặc Linh tròn mắt nhìn Tùng Vĩ.
Trong lúc đó, Mỹ Ảnh Âm Sát Dĩ Tuyết Ngọc đã điểm mũi hài đến trước mặt Tô Mặc Linh.
Tuyết Ngọc nói :
- Nha đầu kia nạp mạng!
Tuyết Ngọc vừa nói vừa vươn trảo thộp đến Tô Mặc Linh. Trảo công của Tuyết Ngọc chưa kịp chạm vào trang phục của Mặc Linh thì Mặc Linh bằng một thân pháp thần kỳ tránh đi. Hữu thủ của nàng vươn ra nhưng không chạm vào trảo thủ của đối phương mà lại vuốt dọc theo tay Tuyết Ngọc. Khi Mặc Linh thu trảo thì Tuyết Ngọc như một chiếc lá vượt qua đầu Mặc Linh.
Chân nàng vừa chạm xuống đất thì bóng ảnh của Tô Mặc Linh như cơn lốc xoay tròn quanh Tuyết Ngọc, che kín cả đối thủ chẳng một ai thấy.
Mạc Nhược bột miệng thốt :
- Cửu Chuyển Di Hành bộ pháp.
Lời còn đọng trên miệng Mạc Nhược thì Mặc Linh đã quay lại, nhưng tông tích của Dĩ Tuyết Ngọc thì chẳng còn thấy đâu nữa. Hiện trạng này tưởng như Mỹ Ảnh Âm Sát Dĩ Tuyết Ngọc chui xuống đất hoặc bốc hơi bay lên trời.
Chu Mạc Nhược lẫn Âu Đình Luân giờ chẳng còn dám xem thường Tô Mặc Linh, bởi sự biến mất quá ư kỳ dị của Mỹ Ảnh Âm Sát Dĩ Tuyết Ngọc.
Mặc Linh rọi mắt nhìn Mạc Nhược và Âu Đình Luân.
Nàng từ tốn nói :
- Đến lượt người nào đây?
Âu Đình Luân bước đến năm bộ rồi nói :
- Bổn nhân thỉnh giáo bản lĩnh của nha đầu.
Lão vừa nói vừa bổ chưởng đến Tô Mặc Linh. Nàng không đón chưởng ảnh của họ Âu mà bước dịch sang trái ba bộ tránh né, rồi thối tiếp về phía sau bốn bộ.
Âu Đình Luân vỗ đến một chưởng nhưng không trúng mà lại để cho đối phương né dễ dàng. Y tức giận nói :
- Nha đầu không dám đỡ chưởng của bổn nhân à?
Mặc Linh cười khảy một tiếng rồi nói :
- Chưởng của lão quỷ có gì mà đáng để cho Tô Mặc Linh này bận tay bận chân chứ.
Nghe Mặc Linh nói, Âu Đình Luân càng tức giận hơn.
Gã hú vang một tiếng, giậm chân lao vút lên cao ba bộ, cách không phóng chỉ nhắm đến Tô Mặc Linh. Mười đạo chỉ của Âu Đình Luân đánh thẳng đến thể pháp của Mặc Linh. Mười đạo chỉ khí của Âu Đình Luân xuyên qua thân pháp của Tô Mặc Linh.
Tùng Vĩ biến sắc :
- Hê....
Y thấy Mặc Linh từ từ quỵ xuống.
Âu Đình Luân rống lên một tiếng rồi lao thẳng đến Mặc Linh toan bồi tiếp một chưởng nữa.
Chu Mạc Nhược như thể nhận ra sự biến hóa, liền quát lớn :
- Ảo ảnh Mỹ Ảnh Âm Sát trận. Âu đệ! Không được.
Lời còn chưa kịp dứt thì thân ảnh của Mặc Linh vụt tan biến vào cõi hư vô, trong khi ngọn chưởng của Âu Đình Luân nện xuống đất.
Ầm...
Bụi cát mù mịt. Khi cát bụi tan thì cũng chẳng thấy tăm dạng Âu Đình Luân đâu. Lão cũng giống như Tuyết Ngọc biến thẳng vào cõi hư vô, trong khi ngọn chưởng của Âu Đình Luân nện xuống đất.
Tô Mặc Linh xuất hiện ngay sau lưng Chu Mạc Nhược. Nàng chẳng có gì là biểu hiện trúng chưởng của Âu Đình Luân.
Tùng Vĩ buột miệng nói :
- Lạ lùng thật! Cứ như là ma vậy.
Mặc Linh nhìn Chu Mạc Nhược, mỉm cười :
- Người cuối cùng hẳn là Ngọc Diện Tu La Chu Mạc Nhược.
Mạc Nhược chau mày gằn giọng nói :
- Nha đầu biết cả ngoại danh của bổn nương nữa à?
- Tục danh đâu có gì quá lớn mà Tô Mặc Linh không biết chứ. Chu nương nương sao còn chưa xuất thủ?
Mạc Nhược đanh giọng nói :
- Nha đầu Tô Mặc Linh! Ngươi thị vào Ảo Ảnh ma trận tất đâu có bản lĩnh gì. Nếu đủ bản lĩnh thì hãy bước ra khỏi trận pháp đấu với bổn nương.
Mạc Nhược lấy viên Ngọc Chỉ thần châu đưa lên trước mặt :
- Trong tay bổn nương có Ngọc Chỉ thần châu đây. Nếu ngươi thắng Ngọc Diện Tu La Chu Mạc Nhược thì Ngọc Chỉ thần châu sẽ thuộc về ngươi.
- Thì Mặc Linh đang ở trước mặt Chu nương nương đây, còn không dụng tuyệt công thu nạp ta.
- Bổn nương muốn ngươi xuất thủ trước đó.
- Thế thì Tô Mặc Linh không khách sáo với Chu nương nương đâu.
Cùng với lời nói đó, Mặc Linh vươn trảo chụp đến Mạc Nhược. Những tưởng đâu Mạc Nhược sẽ dựng ngọc thủ đón thẳng lấy trảo công của Mặc Linh, nhưng hoàn toàn bất ngờ, nàng lại xoay vòng về phía sau. Mảnh lụa chớp động cắt ra, lướt vào khoảng không sau lưng Mặc Linh.
Thân ảnh Mặc Linh vụt biến mất vào hư ảo cùng với tiếng sấm chưởng trỗi lên.
Ầm...
Mạc Nhược thối lại một bộ.
Tất cả trở lại im lặng.
Tùng Vĩ trố mắt nhìn khi thấy tòa Hắc Mộc lâu từ từ biến mất, chẳng còn thấy đâu nữa.
Mạc Nhược rít giọng nói lớn :
- Nha đầu! Ngươi đã nhận ra sự lợi hại của bổn nương rồi chứ? Xuất đầu lộ diện đi!
Tiếng của Tô Mặc Linh như từ trong cõi hư vô vọng về :
- Mặc Linh sẽ quay lại.
- Nha đầu bị nội thương rồi sao mà không dám xuất đầu lộ diện nữa? Hay nha đầu muốn cầu viện nhân?
Mặc Linh cười rồi nói :
- Lần sau, Mặc Linh sẽ không để cho nương nương đắc lợi nữa đâu. Nếu không bắt được Chu nương nương đây thì Tô Mặc Linh cũng sẽ giam nương nương trong Ảo Ảnh ma trận suốt đời.
Chân diện Chu Mạc Nhược đanh lại :
- Nha đầu Mặc Linh! Có bản lĩnh hãy bước ra đây giao thủ với bổn nương nương, đừng dựa vào Ảo Ảnh ma trận, như thế không phải là bậc anh thư.
Mặc Linh phá lên cười. Tiếng cười của nàng tựa như trong cõi hư vô trôi về. Tràng tiếu ngạo của Mặc Linh được cắt ngang rồi tiếng nói của nàng cất lên :
- Ngọc Diện Tu La! Nếu nương nương có bản lĩnh thì hãy phá Ảo Ảnh ma trận đi, đừng có khích tướng nhiều lời vô ích thôi.
Giọng nói của nàng im bặt.
Mạc Nhược sa sầm mặt thét lớn :
- Nha đầu thối tha kia! Ngươi tưởng Ảo Ảnh ma trận có thể nhốt được bổn nương sao?
Cùng với lời nói đó, Chu Mạc Nhược vận chuyển chân ngương vào mảnh lụa, rồi chuyển đổi thân pháp thoát lên cao ba bộ. Mảnh lụa trong tay Chu Mạc Nhược vung ra tạo thành một vòng tròn lan rộng đến mười trượng. Những đạo ám kình mãnh liệt tử mảnh lụa phát ra tạo thành một cơn lốc dữ dội, nhưng tất cả đểu nhanh chóng rơi vào cõi vô thanh, vô sắc.
Chu Mạc Nhược thu hồi mảnh lụa lại, hạ thân xuống đất thét lớn :
- Nha đầu! Ngươi còn trong Ảo Ảnh ma trận hay không?
Chẳng có tiếng Mặc Linh đáp lời, Mạc Nhược chờ một chút rồi nói tiếp :
- Nha đầu! Ngươi có nghe bổn nương nói không?
Cũng vẫn là sự im lặng đáp trả cho Mạc Nhược. Chân diện Chu Mạc Nhược danh hẳn lại, mím hai cánh môi buông một tiếng thở dài, Mạc Nhược cao giọng nói :
- Tô Mặc Linh nha đầu! Sao không trả lời bổn nương?
Tùng Vĩ lắng nghe rồi nói :
- Nương nương! Người ta đã đi rồi còn nói gì nữa. Nàng ta không có nghe nương nương gào thét nữa đâu.

loading...
Hồi trước Hồi sau