Giang hồ xảo khách - Hồi 24

Giang hồ xảo khách - Hồi 24

Đề bút gieo tình

Ngày đăng
Tổng cộng 50 hồi
Đánh giá 10/10 với 402193 lượt xem

loading...

Phong Ma sơn...
Với những trận cuồng phong không ngừng khiến cho đỉnh Phong Ma chẳng khác nào một đỉnh núi trọc, chẳng có cây cối gì cả. Trên đỉnh Phong Ma chỉ có những tảng đá với bề mặt chẳng khác nào tổ ong nham nhở, bởi hứng chịu những ngọn cuồng phong liên tục đào khoét theo năm tháng.
Bốn gã đạo tỳ khiêng cỗ áo quan cùng với Tùng Vĩ lên đỉnh Phong Ma sơn. Bốn gã đạo tỳ đặt cỗ áo quan xuống một phiến đá, mới lẳng lặng quay xuống.
Tùng Vĩ chờ đợi không lâu thì Huyết y nhân xuất hiện. Y che mặt bằng vuông lụa đỏ bước thẳng đến trước mặt Cang Tùng Vĩ.
Tùng Vĩ ôm quyền nói :
- Tùng Vĩ và tôn giá đã biết mặt nhau rồi, cần gì phải che mặt chứ?
- Bổn nhân không muốn người khác thấy.
Y chỉ cỗ áo quan.
- Tại sao tiểu tử đem cỗ áo quan này đến đây... Ngươi có ý gì?
- Trong cỗ áo quan này là bí mật của Ngọc Chỉ thần châu.
Huyết y nhân nhìn thẳng vào mắt Tùng Vĩ.
Y gằn giọng nói :
- Bí mật của Ngọc Chỉ thần châu nằm trong cỗ áo quan này ư?
Tùng Vĩ gật đầu.
Huyết y nhân vận công toan đẩy nắp áo quan, nhưng Tùng Vĩ khoát tay.
- Khoan!
Huyết y nhân thu chưởng lại :
- Tại sao khoan?
- Nếu như tôn giá mở nắp áo quan ra... thì xem như chẳng còn gì nữa.
Huyết y nhân cau mày :
- Tại sao?
Tùng Vĩ mím môi nói :
- Nếu tôn giá muốn biết trong cỗ áo quan này có gì thì hãy đưa nó về nơi cư ngụ của tôn giá.
Chỉ nắp áo quan. Tùng Vĩ nói :
- Tôn giá đọc xem chữ gì trên nắp áo quan.
Huyết y nhân nhìn nắp áo quan.
Dòng chữ thảo được khắc với những nét tinh tế như rồng bay phượng múa đập vào mắt Huyết y nhân.
“KIM QUA THIẾT MÃ
KHÍ THÔN VẠN LÝ”
(Giáo vàng ngựa sắt, khí thế mãnh liệt như cọp, có thể nuốt nghìn dặm giang sơn)
Huyết y nhân nhẩm đọc lại dòng chữ đó.
Nhìn lại Tùng Vĩ khẽ gật đầu :
- Tiểu tử đã khóa cả trong áo quan này rồi chứ?
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Chưa.
Huyết y nhân gằn giọng nói :
- Được. Bổn tọa sẽ đưa nó đi.
Tùng Vĩ lắc đầu.
- Khoan!
Huyết y nhân gằn giọng nói :
- Tiểu tử muốn gì?
Buông một câu cộc lốc.
- Giải dược...
Huyết y nhân ngửa mặt cười khanh khách :
- Tiểu tử muốn đòi giải dược ư?
Tùng Vĩ gật đầu.
- Chẳng lẽ tôn giá không muốn giao giải dược cho Cang Tùng Vĩ?
- Bổn nhân sẽ trao giải dược cho tiểu tử... bằng cách tống tiễn ngươi...
Tùng Vĩ khoát tay, lắc đầu :
- Tại hạ biết tôn giá sẽ làm như vậy.
- Nhưng tiểu tử chẳng còn sự lựa chọn nào khác, nên phải đến Phong Ma sơn để hy vọng được sống mà không bị “Đoạn Trường hồn” hủy diệt.
Tùng Vĩ nghiêm giọng :
- Tôn giá nói đúng. Nhưng tại hạ cũng đã có sự sắp xếp để đối phó với tôn giá.
Đôi chân mày Huyết y nhân nhíu lại :
- Tiểu tử làm gì để đối phó với ta?
- Trước khi Cang Tùng Vĩ đến Phong Ma sơn thì tất cả võ lâm Hắc - Bạch đạo trên võ lâm giang hồ đều biết. E rằng tôn giá khó đem cỗ áo quan này đi.
Huyết y nhân ngửa mặt cười khanh khạch.
Huyết y nhân vừa cười vừa nói :
- Bọn hữu dũng vô mưu kia thì có thể cản chân bổn tọa được không?
Tùng Vĩ thở hắt ra một tiếng. Bộ mặt của y thoạt lộ vẻ khốn khổ. Y gượng nói :
- Một đại cao thủ bản lĩnh kỳ tài như tôn giá mà không giữ lời. Tùng Vĩ này thất vọng quá. Nếu tôn giá tự cho mình đứng trên thiên hạ thì hãy đem cỗ áo quan này đi.
- Tiểu tử thách thức bổn nhân đó à?
- Tùng Vĩ sợ rằng tôn giá không đưa nó xuống được Phong Ma sơn.
- Ai nói?
- Tùng Vĩ nói.
- Tiểu tử cản bổn nhân?
- Không chỉ Tùng Vĩ, còn cả võ lâm nữa.
- Trên võ lâm, chẳng ai dám chống lại bổn nhân.
Lời vừa dứt trên miệng Huyết y nhân thì Tùng Vĩ thét lên :
- Các vị Chưởng môn!
Huyết y nhân nhìn lại.
Chớp lấy thời cơ đó, Tùng Vĩ đẩy cỗ áo quan về phía miệng vực. Y đứng chắn ngay trước cỗ áo quan. Huyết y nhân chau mày :
- Cang Tùng Vĩ...
Tùng Vĩ nói :
- Nếu tôn giá không trao giải dược “Đoạn Trường Hồng” cho Tùng Vĩ thì tại hạ sẽ đẩy cỗ áo quan này rơi xuống vực. Tùng Vĩ nói là làm đó.
Miệng nói, tay Tùng Vĩ đặt vào cỗ áo quan :
- Tôn giá suy nghĩ kỹ chưa?
Huyết y nhân buông một tiếng thở dài :
- Tùng Vĩ! Bổn nhân chịu nghe theo ý của ngươi.
Tùng Vĩ chìa tay đến trước :
- Giải dược đâu?
Huyết y nhân lưỡng lự.
Tùng Vĩ gằn giọng :
- Tôn giá không đưa ư?
Y vừa nói, vừa hơi đẩy cỗ áo quan về phía vực thẳm.
Huyết y nhân khoát tay :
- Tùng Vĩ! Dừng lại!
Tùng Vĩ chợt rống lên một tiếng ôm đầu.
- A! Đau quá!
Cùng với tiếng rống đó, y đẩy cỗ áo quan xuống vực thẳm, đồng thời ôm đầu lăn lộn dưới đất.
Huyết y nhân thi triển thân pháp thần kỳ. Y lướt thẳng ra ngoài vực, vươn trảo chụp lấy cỗ áo quan quẳng lên. Thân pháp y xoay tròn như chiếc bông vụ, lướt lên cao rồi tống chưởng đẩy áo quan bay trở lại đỉnh Phong Ma.
Khi chiếc áo quan đã yên vị trên đỉnh Phong Ma thì Tùng Vĩ ôm đầu rống lên, lao xuống núi. Y vừa rống lên vừa gào thét.
- Ôi đau quá! Chết ta mất!
Huyết y nhân mở chiếc khăn che mặt nhìn theo Tùng Vĩ. Y điểm một nụ cười mỉm :
- Tiểu tử! Ngươi không thể nào sống sót được.
Y quay lại bên chiếc áo quan. Dõi mặt nhìn dòng chữ thảo khắc trên nắp áo quan, rồi từ từ vận công áp vào nó.
Huyết y nhân lưỡng lự một chút, rồi quyết định đẩy nắp áo quan. Nắp áo quan vừa đẩy ra thì một bầy ong ào ào tủa lên lao thẳng đến mặt Huyết y nhân, cùng với mùi xú uế nồng nặc. Bầy ong rào rào bâu lấy Huyết y nhân khiến gã phải vận toàn bộ công lực hú lên một tiếng vang động cả đỉnh Phong Ma sơn.
Tiếng hú của Huyết y nhân cất lên, như thể có uy lực vô hình tàn sát lũ ong rơi rụng phủ đầy dưới chân gã. Nhưng khi Huyết y nhân diệt được lũ ong thì mặt y cũng sưng tấy với mùi xú uế nồng nặc.
Y nghiến răng kèn két rống lên :
- Xảo Tà Cang Tùng Vĩ... Xảo Tà Cang Tùng Vĩ! Ngươi dám bỡn cợt với bổn tọa.
Y vừa thét lên câu nói đó vừa bổ hai đạo Tu La thần chưởng đánh thẳng vào chiếc áo quan.
Ầm...
Chiếc áo quan vỡ toang. Lũ ong còn lại trong áo quan bay toán loạn cùng với số phân vương ra khắp mọi hướng.
Huyết y nhân gần như điên loạn bởi sự kiện này.
Y lao xuống Phong Ma sơn để đuổi theo Tùng Vĩ, nhưng chẳng còn thấy tăm dạng của y đâu.
Trở lại Tùng Vĩ.
Rời khỏi Phong Ma sơn, y vừa cười trong bụng, vừa nói :
- Có khẩn trương như vậy, tên quỷ nhân đó mới mắc lỡm mình.
Tùng Vĩ chỉ dừng bước nhìn lại Phong Ma sơn khi nghe tiếng rống lồng lộn của Huyết y nhân.
Y nhẩm nói :
- Thứ mà ngươi cần là nó đó.
Tùng Vĩ trở lại khách điếm.
Mở của bước vào thư phòng, Mặc Linh đang đứng bên cửa sổ quay lại.
Tùng Vĩ nhìn nàng ngâm nga đọc bài thơ “Tiêu hữu mai”.
Tiêu hữu mai, kỳ thực thất hỷ
Cầu ngã thứ sĩ, đãi kỳ cát hỷ
Tiêu hữu mai, kỳ thực tam hỷ
Cầu sĩ, đãi kỳ kim hỷ
Tiêu hữu mai khuynh khuôn ký chỉ
Cầu ngã thứ sĩ, đãi kỳ vị chí.
Dịch:
Mơ chín rụng, trái nó chín bảy phần
Những chàng trai theo đuổi em, đã đến giờ tốt rồi đấy
Mơ chín rụng, trái nó còn lị ba phần
Những chàng trai theo đuổi em, nay đã đến lúc rồi đấy
Mơ chín rụng, có thể đựng được cả giỏ
Những chàng trai theo đuổi em đã đến lúc cưới xin rồi đó.
Chân diện Tô Mặc Linh thẹn chín nhìn Tùng Vĩ. Nàng bẽ lẽn nói :
- Hình như huynh đang đạt được cái gì đó rất hoan hỷ.
Tùng Vĩ đóng cửa lại, bước đến trước mặt Mặc Linh.
- Hôm nay, huynh đang cao hứng đây.
Nàng nhìn Tùng Vĩ :
- Cái gì làm huynh cao hứng vậy?
Nắm tay Mặc Linh, Tùng Vĩ nói :
- Huynh đã gặp gã Huyết y nhân rồi.
- Huynh đã phó hội tại Phong Ma sơn?
Tùng Vĩ gật đầu. Y thuật chuyện mình làm với Huyết y nhân. Mặc Linh nghe mà không dằn được tiếng cười. Nàng phá lên cười khanh khách.
Mặc Linh nhìn Tùng Vĩ, lắc đầu :
- Lần này thì hắn sẽ hận huynh tới xương tủy.
- Dù muốn hay không muốn thì Huyết y nhân cũng đã hận huynh rồi. Dù sao đây cũng là chiến thư của Cang Tùng Vĩ gởi cho hắn. Nhân tiện vụ việc này, huynh cũng sẽ biết thực lực y như thế nào.
Tùng Vĩ bước lên bàn, bưng vò rượu.
Y dốc vò rượu tu ừng ực, rồi đật xuống nhìn Mặc Linh, hỏi :
- Linh muội! Muội nghĩ xem lúc đó gã như thế nào?
Nàng lắc đầu :
- Muội cũng không biết. Nhưng nếu gặp lại huynh, Huyết y nhân chi muốn ăn tươi nuốt sống Cang Tùng Vĩ mà thôi.
Tùng Vĩ mỉm cười :
- Huynh cũng muốn vậy mà.
Bước đến trước mặt Tô Mặc Linh, Tùng Vĩ nói tiếp :
- Ca ca đã quyết định đối mặt với gã ác nhân đó rồi.
Buông một tiếng thở dài, Tùng Vĩ nói :
- Nhưng trước khi đối phó với hắn, huynh còn một việc phải làm đối với những người đã chết. Thứ nhất, phải tìm cho được Nhĩ Lan, nếu Nhĩ Lan còn sống. Thứ hai là trả lại vò rượu Bách Niên Tuyết Liên cho các vị Đạt Ma bên Tây Vực. Sau khi làm xong hai việc đó, huynh mới tính đến Huyết y nhân. Thế muội biết tục danh của y không?
Mặc Linh lắc đầu :
- Chân diện của y hoàn toàn xa lạ. Muội đã quan sát kỹ nó có màu vàng nhạt chẳng khác nào bệnh phong hàn. Không chừng y đã dụng thuật dị dung.
Đôi chân mày Tùng Vĩ nheo lại :
- Y đã che mặt lại còn dụng thuật dị dung, giấu chân diện tất hẳn có ý đồ gì rất lớn. Nếu huynh đoán không lầm thì hắn sẽ độc bá võ lâm chấp chưởng chức Võ lâm Minh chủ.
- Ngoài mục đích đó ra, lúc này võ lâm chẳng có mục đích gì khác.
Nàng mím môi suy nghĩ một lúc rồi nói :
- Ca ca! Muội nghĩ, gã ác nhân đó sẽ thống lĩnh võ lâm ngày khai môn lập giáo của hắn.
Tùng Vĩ khẽ gật đầu :
- Huynh cũng nghĩ như muội.
- Vậy... huynh và muội có nên cảnh báo với quần hùng không?
Tùng Vĩ tợp một ngụm rượu rồi nhìn Mặc Linh nói :
- Muội có thể cảnh báo với quần hùng còn huynh thì không.
- Tại sao?
Nhướn đôi chân mày lưỡi kiếm, Tùng Vĩ nói :
- Trong mắt các vị Chưởng môn, Cang Tùng Vĩ hiện nay là một Xảo Tà... họ chỉ muốn nhổ Xảo Tà ra khỏi cuộc sống này, chứ có đâu mà nghe lời nói của Tùng Vĩ.
- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?
- Dĩ độc trị độc. Theo ý huynh, muốn chống lại Huyết y nhân thì chỉ có mỗi một phương kế duy nhất...
- Phương kế gì?
- Ai sẽ là Võ lâm Minh chủ. Nếu mục đích của y là chức vị Võ lâm Minh chủ thì huynh cũng sẽ giành lấy chức vị đó về mình. Có như vậy mới đồng cân đồng lạng.
Nàng nhìn sững Tùng Vĩ :
- Tất cả những vị võ lâm chưởng bối đều căm ghét huynh... Làm sao, làm sao mà họ tôn huynh lên chức vị đó?
Tùng Vĩ mỉm cười :
- Thế mới gọi là dĩ độc trị độc. Khi Trương Kiệt minh chủ qua đời thì chiếc ngai Minh chủ để trống. Tất cả mọi người đều ngóng mắt nhìn vào chiếc ngai bỏ trống đó... Đấy chính là nhược điểm mà chúng ta buộc họ phải nhường lại cho Cang Tùng Vĩ.
- Huynh tính bằng cách nào?
- Huynh có cái đầu hơn họ. Đầu của huynh thì chẳng theo lệ võ lâm. Còn họ thì vướng tay, vướng chân đủ thứ trong mấy cái lệ do chính họ đặt ra.
Tợp thêm một ngụm rượu, Tùng Vĩ nói tiếp :
- Mặc Linh! Huynh muốn nhờ muội làm giùm một chuyện.
Mặc Linh gật đầu :
- Huynh nói đi. Mặc Linh sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện.
Nghe nàng thốt ra câu này, Tùng Vĩ phá lên cười. Y vừa cười vừa khoát tay :
- Không, không. Chỉ làm cái chuyện huynh nhờ thôi vả lại là một chuyện nghiêm túc, chứ không nhờ muội phải...
Nàng đỏ mặt, lúng túng nói :
- Huynh đừng có nói càn nghe.
Tùng Vĩ khoát tay :
- Huynh đâu có nhờ muội hôn huynh.
Mặt Mặc Linh đỏ au khi nghe Tùng Vĩ thốt ra câu nói này.
Nàng vùng vằng nói :
- Muội không nói chơi với huynh đâu.
Tùng Vĩ nheo mắt, tợp thêm một ngụm rượu nữa rồi nói :
- Đúng rồi. Nếu sau này muội có muốn hôn huynh thì huynh cũng sẽ từ chối.
Chỉ văn phòng tứ bửu, Tùng Vĩ nói :
- Muội mài mực cho huynh.
Mặc Linh nheo mày hỏi :
- Mài mực để làm gì?
- Huynh bảo mài mực thì cứ mài mực. Tất nhiên là không phải để đề thơ tặng cho muội rồi. Bởi vì mỗi bài thơ đều có giá cả, mà muội thì chẳng bao giờ chịu trả giá cho huynh.
- Cái giá huynh đòi khôn lắm.
- Hê! Thế mà người ta chỉ thích trả bằng thứ mà huynh đòi đấy.
Đôi lưỡng quyền của nàng đỏ ửng :
- Thôi, không thèm nói chuyện với huynh nữa.
Nàng nói xong bước đến mài mực. Tùng Vĩ thì trải tờ giấy lên mặt bàn. Y đứng trước tờ giấy nhắm mặt lại. Vẻ mặt Tùng Vĩ trang trọng cực kỳ.
Mặc Linh bưng đĩa mực và cây bút đến đặt lên bàn. Nàng nhìn Tùng Vĩ, nheo mày nhủ thầm: “Tùng Vĩ ca ca làm gì vậy”.
Mặc dù nghĩ thầm như thế, nhưng nàng vẫn im lặng không đánh động gì đến Tùng Vĩ.
Tùng Vĩ bất ngờ mở mắt, tay cầm cây bút chấm vào mực rồi phác họa bức tranh mỹ nữ trong Ngọc Chỉ thần châu. Thỉnh thoảng, y lại nhắm mắt lại để nhớ lại Tùng Vĩ họa tiết trong bức họa.
Tay Tùng Vĩ loang loáng lướt trên tấm giấy hồng điều, trong khi Tô Mặc Linh cứ trố mắt nhìn. Chỉ mất độ một khắc, Tùng Vĩ vẽ xong bức họa.
Cầm bức họa lên, Tùng Vĩ đặt vào tay Mặc Linh rồi thối về sau ba bước ngắm nhìn.
Đôi chân mày nheo lại.
Y từ từ bước đến trước mặt Mặc Linh. Thấy thần sắc của Tùng Vĩ quá trang trọng, Mặc Linh buột miệng hỏi :
- Ca ca sao vậy?
Tùng Vĩ lắc đầu không đáp lời nàng. Y nhắm mắt lại, rồi bất ngờ vươn tay chụp lấy bức họa vo tròn quẳng vào góc thư phòng.
Lại cầm bút họa tiếp một bức nữa. Cứ như thế đến bức họa thứ mười thì trời tối hẳn. Tùng Vĩ treo bức họa thứ mười lên vách thư phòng.
Dưới ánh đèn bạch lạp nhập nhoạng, bức họa mỹ nhân trông thật sinh động như được Tùng Vĩ phả vào đó chất sống của một con người bình thường.
Tùng Vĩ ngắm nhìn bức họa lẩm nhẩm nói :
- Chính nàng ta đây rồi.
Mặc Linh hỏi :
- Ca ca vẽ ai vậy. Người yêu của ca ca à?
Nhìn lại Mặc Linh, Tùng Vĩ gật đầu.
Sắc diện của nàng xanh nhợt khi nghe câu nói của Tùng Vĩ. Nàng cúi mặt nhìn xuống nhỏ nhẹ nói :
- Không ngờ người yêu của huynh đẹp như vậy. Đúng là Thiên hạ Đệ nhất mỹ nhân không một ai sánh bằng.
Tùng Vĩ bước đến bên Mặc Linh.
- Mặc Linh thấy nàng đẹp à?
- Đẹp lắm. Có thể nói là một trang giai nhân tuyệt sắc, ngàn năm chưa có một người.
Tùng Vĩ mỉm cười nói :
- Huynh phải chọn người đẹp như thế mới vừa ý huynh chứ.
Sắc hoa của Mặc Linh đượm ngay vẻ muộn phiền. Nàng nhìn sang Tùng Vĩ, từ tốn nói :
- Thế mà trước đây muội cứ tưởng huynh chưa có ý trung nhân...
Nàng gượng cười nói tiếp :
- Mặc Linh chúc mừng cho huynh... chúc mừng cho huynh...
Nàng nói xong toan dợm bước tiến ra cửa, nhưng Tùng Vĩ gọi lại :
- Linh muội đi đâu vậy?
Nàng nhìn lại Tùng Vĩ gượng cười :
- Muội đi để huynh tha hồ nhớ người huynh thương... Muội không... không muốn phá bĩnh tình yêu của huynh đối với nàng ấy đâu.
Nàng ôm quyền :
- Ca ca bảo trọng.
Mặc Linh vừa quay bước, Tùng Vĩ thi triển “Vạn Tướng Di Thân bộ” lướt qua nàng chặn lại. Y dang rộng hay tay.
Tùng Vĩ nhìn Mặc Linh chằm chằm.
Mặc Linh thẹn thùng nói :
- Sao huynh lại chặn muội?
- Phải chặn chứ.
Nàng gắt gỏng nói :
- Mặc Linh không ở đây đâu. Muội sẽ đi.
- Muội đi đâu?
- Đi đâu mặc muội. Mặc Linh tự lo cho mình được mà...
Tùng Vĩ thở dài, nhướn mày nói :
- Muội không muốn đi cùng với huynh à?
Nàng gắt gỏng nói :
- Không. Đi cùng ca ca, người ta sẽ đau khổ đó...
- Ai đau khổ nào?
- Thì... thì người yêu của ca ca.
Tùng Vĩ phá lên cười. Vừa cười, Tùng Vĩ vừa nói :
- Huynh hiểu muội rồi... Hiểu muội rồi.
- Huynh hiểu gì?
Tùng Vĩ mỉm cười nói :
- Muội ghen với bức họa giai nhân kia, phải không?
- Người trong bức họa kia là người huynh yêu... Muội đâu có quyền gì mà ghen.
- Không ghen sao lại muốn bỏ đi?
Y hất mặt nói :
- Nói thật cho huynh biết đi. Sau đó huynh sẽ nói cho muội biết người trong bức họa là ai?
Sắc hoa của Mặc Linh đỏ gay như quả chín sắp rụng. Nàng bẽn lẽn nói :
- Muội... muội...
Nàng gật đầu :
- Ừ... Muội ghen với nàng ta đó.
- Huynh biết ngay mà.
Y nắm tay Mặc Linh, nhưng nàng rụt tay lại.
Tùng Vĩ sượng sùng nói :
- Được rồi. Muội nghe huynh nói đây. Bức họa mà huynh vừa vẽ ra đó chính là giai nhân trong Ngọc Chỉ thần châu.
Mặc Linh tròn mắt nhìn Tùng Vĩ :
- Huynh gạt muội.
- Sự thật là như vậy. Huynh không gạt muội đâu. Sau khi khảo cứu Ngọc Chỉ thần châu huynh thấy chỉ có muỗi bức họa này. Ghi nhận bức họa trong Ngọc Chỉ thần châu rồi, huynh đã mài để hủy nó. Huynh tin, bức họa mỹ nữ này có liên quan đến bí mật của thần châu.
Nắm tay Mặc Linh :
- Muội tin huynh chứ?
Nàng nhìn Tùng Vĩ rồi gượng gật đầu.
Tùng Vĩ hỏi :
- Sao muội lại ghen với người trong Ngọc Chỉ thần châu vậy?
Nàng cúi mặt nhìn xuống nhỏ nhẹ nói :
- Muội cũng không biết nữa.
Tùng Vĩ mỉm cười :
- Muội không biết... nhưng huynh thì biết.
- Huynh biết gì?
- Phàm nữ nhân mà ghen thì rõ ràng đã yêu... Chắc muội yêu huynh nên mới ghen với cả bức họa trong Ngọc Chỉ thần châu?
Mặc Linh vùng vằng.
- Hổng thèm yêu huynh đâu.
- Xem kìa... Nói mà lại thẹn thùng đỏ mặt.
Nghe Tùng Vĩ nói, nàng càng luống cuống hơn. Mặc Linh bật khóc :
- Muội... muội hổng nói chuyện với huynh nữa.
Tùng Vĩ khoát tay :
- Được rồi. Được rồi. Huynh không nói chuyện đó nữa.
Tùng Vĩ bước đến bức họa, cột lại cẩn thận rồi bước đến trước mặt Mặc Linh :
- Linh muội! Huynh muốn muội tìm người đã khắc bức họa này vào Ngọc Chỉ thần châu. Những nghệ nhân có được thuật điêu khắc như thế này chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Trong khi muội làm việc này thì huynh sẽ khấy động võ lâm. Tất cả mọi người đều chú ý đến huynh mà không chú ý đến muội.
Nàng gật đầu.
Tùng Vĩ hỏi :
- Muội hiểu ý của huynh chứ?
- Muội hiểu.
- Theo ý huynh, muội nên đến kinh thành.
Nàng gật đầu. Nhĩ Lan chớp mắt, lệ bất giác trào ra khóe mắt.
- Ca ca! Vậy ca ca tính chừng nào mới chia tay?
Tùng Vĩ buông tiếng thở dài :
- Muội càng tránh huynh chừng nào càng tốt chừng đấy.
- Vậy bao giờ chúng ta mới gặp lại? Nếu như muội tìm ra người khắc bức họa này vào Ngọc Chỉ... thì tìm huynh ở đâu?
Tùng Vĩ mím môi nheo mày suy nghĩ. Tùng Vĩ bước lại cầm bút viết lên tờ giấy hồng chữ “NHÂN”. Thư bút của Tùng Vĩ sắc xảo tạo ra chữ nhân thật sống động.
Nhìn lại Mặc Linh.
- Linh muội! Đây là dấu hiệu của huynh... để lại cho muội. Nếu chữ “NHÂN” này mất đi một nét thì...
Mặc Linh lắc đầu :
- Ca ca đừng nói vậy. Muội tin ông trời không nỡ hại ca ca đâu.
Tùng Vĩ giả lả cười. Y vừa cười vừa nói :
- Nhưng chuẩn bị trước vẫn hơn. Còn dấu hiệu của muội là gì?
Nàng bước đến cầm bút vẽ một cánh hoa mai bên cạnh chữ nhân.
Tùng Vĩ ngắm nhìn cánh hoa mai khẽ gật đầu :
- Đẹp lắm.
Miệng thì nói, Tùng Vĩ cầm bút thảo luôn một bài thơ dưới hai dấu hiệu đó.
Hoa quang nóng lạn liễu khinh minh
Chước tửu hoa tiền tống ngã hành.
Ngã diệc tha như thường nhất túy
Mặc giao huyền quản tác ly thanh.
Dịch:
Hoa xinh tươi rực rỡ cùng tươi
Rót rượu trước hoa để tiễn tôi
Tôi say như thể mọi ngày uống
Đừng bảo nhạc trỗi khúc ly bôi.

loading...
Hồi trước Hồi sau