Huyết anh vũ - Hồi 15

Huyết anh vũ - Hồi 15

Ma do tâm sinh

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 53401 lượt xem

loading...

Tiếng bước chân dừng lại bên ngoài cổng.
Ai?
Hữu thủ của Vương Phong bất giác đã nắm chặt cán đoản kiếm.
Tiếng bước chân chỉ dừng lại một chút lại vang lên, bước vào trong màn bích lục.
Mắt Vương Phong vừa nhíu lại đã mở tròn xoe, chàng đã thấy rõ ràng chủ nhân tiếng bước chân đó.
Không là vật, là người!
Một hồng y tiểu cô nương, hai tròng mắt đen nhánh như than, trong thạch ốc này lại biến thành màu bích lục quỷ dị.
Má đỏ hồng của ả cũng một màu bích lục, nhưng nhìn lại, cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi.
Vương Phong lại biết tuổi tác của ả ít nhất cũng đã ba mươi lăm, hiện tại khuôn mặt chàng nhìn chỉ là một mặt nạ.
Chàng còn biết hồng y tiểu cô nương đó về phương diện thêu hoa chỉ thua có Đường Cố tiểu muội, bản lãnh phóng châm đâm mù mắt người ta lại là thiên hạ đệ nhất.
Hồng y tiểu cô nương đó tự nhiên là Vi thất nương.
Vi thất nương nguyên lai còn chưa chết!
Hồi nãy ả đã đi đâu? Hiện tại vì sao lại đi đến nơi đây?
Vương Phong cảm thấy kỳ quái, nhìn ả chằm chằm.
Vi thất nương cũng cảm thấy kỳ quái, lại dừng chân thêm một lần.
Ả hiển nhiên cũng nghĩ không ra lại gặp Vương Phong ở đây.
Vương Phong buông tay khỏi cán kiếm, vẫy tay gọi :
- Vi đại thư, Huyết Nô ở đây!
“Sao ngươi lại ở đây?” Giọng nói của ả kỳ quái phi thường.
Đây vốn là một chuyện ngoài ý liệu, kể cả Vương Phong, hồi nãy cũng đâu nghĩ ra sẽ đến được nơi này.
Chàng thở dài một hơi, đáp :
- Chuyện này kể lâu lắm, làm sao ngươi vào được đây?
Vi thất nương đáp :
- Ta đứng bên ngoài sảnh đường thấy cánh cửa ngầm trên tường đã mở, cho nên đi vào xem có gì.
Vương Phong “ồ” một tiếng, lại hỏi :
- Hồi nãy ngươi đi đâu?
Vi thất nương đáp :
- Thừa cơ hội đi lục soát khắp nơi.
Vương Phong nhịn không được, hỏi :
- Ngươi lục soát để tìm cái gì?
Vi thất nương ngẫm nghĩ một hồi mới trả lời :
- Một người!
Vương Phong hỏi truy :
- Ai?
Vi thất nương trầm mặc.
Vương Phong nhìn ả đăm đăm, lại hỏi :
- Không thể cho ta biết?
Vi thất nương vẫn trầm mặc.
Vương Phong thở dài, vừa muốn chuyển đề tài, Vi thất nương đã ngẩng đầu nhìn chàng đăm đăm.
Trong mắt ả chứa đầy vẻ bi ai.
Bi ai không tả được, làm sao mà không động lòng người.
Vương Phong lại thở dài một hơi, thốt :
- Ngươi không muốn nói, ta cũng không cưỡng bách ngươi.
Vi thất nương vẫn nhìn chàng chằm chằm, chung quy đã mở miệng đáp :
- Ma Vương!
Vương Phong thoát miệng hỏi :
- Ngươi nói ai?
“Ma Vương!” Vi thất nương lặp lại hai chữ đó, ánh mắt bi ai đột nhiên rơi lệ.
Nước mắt tinh anh, lóe lên trong ngọn lửa bích lục cũng một màu bích lục.
Vương Phong bất giác nhìn thẳng vào mắt Vi thất nương.
Chàng không hỏi nữa, có phải chàng biết một khi Vi thất nương đã nói ra ả đang tìm ai, nhất định sẽ nói cho chàng biết thêm nhiều?
Vi thất nương lại không nói gì nữa, mắt đẫm ánh lệ.
Ánh lệ màu bích lục.
Sóng mắt bi ai, ánh lệ tinh anh.
Vương Phong cảm thấy tim mình gần như muốn vỡ ra thành muôn mảnh.
Ánh lệ lóe lên, nhãn tình lại tịnh không có biến hóa, chớp cũng không chớp.
Tròng mắt động cũng không động, phảng phất đã ngưng kết.
Tròng mắt hai điểm đen nhánh, ánh lửa bích lục chiếu rọi đã biến thành màu bích lục, như mắt mèo lóe sáng.
Trong tròng mắt của đôi mắt mèo đó, đột nhiên xuất hiện một người.
Vương Phong một mực nhìn thẳng vào mắt của Vi thất nương, chàng đương nhiên cũng thấy người xuất hiện trong tròng mắt của Vi thất nương.
Nhãn tình có mở lớn hơn được không? Tròng mắt có giãn lớn hơn được không?
Người xuất hiện trong mắt có lớn hơn được không?
Trong tròng mắt của Vi thất nương vốn chỉ có ảo ảnh của chàng và Huyết Nô, hiện tại người đó xuất hiện, ảo ảnh của chàng và Huyết Nô tan tan biến biến không còn thấy nữa.
Bằng vào mục quang bén nhọn của chàng, cũng không thể thấy rõ ảo ảnh của chàng và Huyết Nô, nhưng hiện tại con người đó, chàng lại thấy rõ rõ ràng ràng.
Tử kim bạch ngọc quan, anh tuấn lại ôn hòa, con người đó không phải là người trẻ tuổi trên bức ma họa trong phòng của Huyết Nô tại Anh Vũ lâu thì là ai?
Thập vạn yêu ma hướng về phía hắn mà tung bái, Huyết anh vũ tung cánh bay về phía hắn.
Ma trung chi ma, chư ma chi vương.
Ma Vương!
“Ma Vương?!” Vương Phong rên lên một tiếng.
Thân thể của người xuất hiện trong tròng mắt của Vi thất nương, nếu quả không phải bên trái chàng, thì cũng phải ở bên phải chàng.
Chàng liếc xung quanh.
Hai bên trái phải của chàng đều không có người.
Chàng lại nhìn vào mắt Vi thất nương, Ma Vương trẻ tuổi đó lại từ trong mắt của Vi thất nương bước tới.
Sự tình đó làm sao mà phát sinh được?
Mắt Vương Phong trừng trừng, miệng há hốc, cả nguời phảng phất đã biến thành một khúc gỗ.
Vóc dáng người đó từ từ lớn lên, tăng trưởng.
Khuôn mặt của Vi thất nương cơ hồ đồng thời phù động, chừng như là khói, chừng như là sương.
Không tới một chớp mắt, cả người Vi thất nương đều như sương khói tản mác, tan biến.
Ma Vương trẻ tuổi đi ra từ trong tròng mắt của ả lúc này lại đã đứng thẳng cao cao bảy thước.
Hắn đứng ngay tại chỗ Vi thất nương đứng hồi nãy.
Vương Phong chung quy đã nhìn thấy rõ hắn.
Dưới ánh lửa màu bích lục, hắn hoàn toàn không nhuốm màu bích lục.
Thứ ánh sáng bích lục đó, căn bản không thể lạc trên thân mình hắn.
Mặt hắn giống như bạch ngọc trên tử kim quan, tay của hắn cũng như vậy.
Hắn mỉm cười, nụ cười ôn hòa lại cao quý.
“Ma Vương...”
Vương Phong lại rên lên một tiếng, chàng đột nhiên có một thứ cảm giác hưng phấn không thể tả.
Có thể thấy được Ma Vương, không còn nghi ngờ gì nữa, là một thứ quang vinh.
Ma Vương vẫn mỉm cười.
Vương Phong nhìn hắn, muốn nói lại do dự.
Những nghi ngờ còn đọng trong tâm, chàng tin tưởng sâu sắc Ma Vương trước mắt đều có thể giải đáp cho chàng hoàn hảo.
Ma Vương cho dù tịnh không triệt địa thông thiên như trong truyền thuyết, không có gì là không biết, không có gì là không thể làm, ít ra cũng có thể nó cho chàng biết bí mật Huyết anh vũ, nói cho chàng biết chân tướng vụ án châu bảo trong bảo khố của Thái Bình Phú Quí vương phủ bị thất thoát.
Chỉ tiếc hiện tại tâm của chàng vẫn còn đang hoàn toàn rối loạn, ngàn vạn chữ trong đầu, nhất thời cũng không biết phải hỏi gì.
Ma Vương lại đã nhìn xuyên được tâm thần chàng, mỉm cười, đột nhiên thốt :
- Ta biết trong tâm ngươi có rất nhiều vấn đề vô phương giải quyết.
Giọng nói của hắn ôn nhu như nữ tử, lại có một thứ uy nghiêm khó kháng cự.
Vương Phong bất tri bất giác gật đầu.
Ma Vương lại nói tiếp :
- Ngươi rất muốn biết bí mật Huyết anh vũ?
Vương Phong chỉ còn biết gật đầu.
Ma Vương cười cười, thốt :
- Ngươi ẳm Huyết Nô theo ta.
Vương Phong không tự chủ được, cúi xuống ẳm Huyết Nô lên.
Ma Vương tức thì chuyển người, đi về phía bức tường đá bên trái.
Vương Phong không tự chủ được, cũng đi theo sau hắn.
Từng bước từng bước, bọn họ chung quy đã đến trước bức tường bên trái.
Cước bộ của Ma Vương không dừng, lại đi vào trong bức tường đi.
Mắt Vương Phong nhìn thẳng, chàng ẳm Huyết Nô, như khúc gỗ ngây người đứng trước bức tường đá.
Chàng tịnh không phải là yêu ma, tịnh không có bản lãnh đi xuyên tường.
Cũng ngay lúc đó, giọng nói ôn nhu của Ma Vương đột nhiên từ trong tường truyền ra :
- Ngươi sao lại không theo ta tiến vào?
Vương Phong ngẩn người :
- Đây là một bức tường đá.
Thanh âm của Ma Vương lại từ trong bức tường vọng ra :
- Ta kêu ngươi tiến vào, ngươi chỉ nên tiến vào.
Vương Phong gồng mình, một chân hướng bức tường đá bước vào.
Bước chân đó không ngờ lại dễ dàng hòa vào trong tường.
Vương Phong vừa vui mừng, vừa kinh hãi, gồng mình cúi đầu đi thẳng vào.
Đầu chàng không đổ máu, cả thân mình đều tiến vào trong tường đá.
Bước chân lại không dừng lại, chàng vừa có cảm giác trước mắt một màu tối đen, lại thấy có ánh sáng.
Ánh sáng mê mông, cũng không biết đến từ đâu.
Có gió.
Gió thổi y phục của Vương Phong phất phơ.
Gió lạnh âm âm trầm trầm, thổi trên người lại không có cảm giác lạnh lẽo.
Có sương.
Sương trắng thê mê, phiêu diêu xung quanh Vương Phong, lại không ngăn chận thị tuyến của chàng.
Vương Phong lại bước tới trước một bước.
Bước chân này vừa bước tới, mắt chàng đột nhiên thoáng thấy một ánh sáng.
Ánh lửa!
Ngọn lửa vút lên cao, bài sơn đảo hải phất lên từ bên phải chàng.
Chàng rùng mình liếc sang bên trái.
Bên trái không có lửa, chỉ có băng.
Hàn băng!
Hàn băng như cát chuồi cuồn cuộn, rọi ánh lửa đỏ, phừng phực lăn lộn.
Lửa đã cháy tới, băng cũng lăn qua, giữa liệt hỏa và hàn băng là một khe vực rộng nửa trượng.
Vương Phong bồng Huyết Nô như đang đi trong không trung.
Chàng cúi đầu nhìn xuống dưới.
Bên dưới chân chàng, lại không có đất.
Vương Phong thật sự giật mình kinh hãi.
Huyết Nô trong tay chàng cơ hồ muốn rơi khỏi tay chàng.
Nếu rơi xuống, kết quả sẽ ra sao? Chàng không dám tưởng tượng.
Chàng vội vã ôm chặt Huyết Nô, hai chân mình lại không biết sẽ ra sao.
Kỳ quái là chàng không ngờ lại không rơi xuống dưới.
Trong gió và sương, giữa liệt hỏa và hàn băng, lại như có một con đường vô hình, chàng đang đi trên con đường vô hình đó.
Chàng hít một hơi dài, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Bên trên tịnh không có thanh thiên, chỉ có hàn băng chuyển động, liệt hỏa múa lượn, gió lạnh gào thét, sương mù phất phơ.
Trời là đâu? Đất là đâu?
Không có thanh thiên trên đầu, không có đại địa dưới chân, chỉ có gió và sương, hàn băng và hỏa diệm.
Có lẽ nào đây là thế giới của chư ma? Có lẽ nào lúc mừng thọ thập vạn tuế của Ma Vương, cửu thiên thập địa thần ma trích huyết hóa thành Huyết anh vũ, cùng dâng lên mừng thọ Ma Vương, chính là ở đây?
.... Nồng gia phổ kỳ diệu!
Vương Phong vừa kinh hãi vừa hoan hỉ trong tâm, một chữ cũng không thể nói ra.
Ánh mắt chàng chứa đầy nỗi hưng phấn, cũng chứa đầy vẻ khủng bố.
Ma vực này chàng đã nghe qua không chỉ một lần, chàng vốn tuyệt không tin quả thật có địa phương Nồng gia phổ kỳ diệu này.
Hiện tại chàng lại đặt mình vào nơi này.
Chàng có không tin cũng không được.
“Phựt” một tiếng, một cột lửa đột nhiên tạt trước mặt chàng, lưới lửa như hoa sen nở rộ, một vật từ trên hoa sen lửa bay ra.
Không phải người, cũng không phải thú.
Vương Phong vốn không cách nào nhận ra đó là vật gì.
Thân thể nó trong suốt, lại không phải vô hình.
Cốt cách hiện ra thấy rõ, trên ngực trái lộ ra một trái tim đỏ to lớn.
Nhân tâm!
Tim đỏ giống như rướm máu, lại không có một giọt máu rơi rớt, thân thể nó đều không rớt một giọt máu nào.
Bên trong thân thể nó cũng chỉ có trái tim người đó.
Vương Phong đang nghĩ về dung mạo của nó, hoa sen lửa đã khép cánh, nó hóa thành một dây lửa bay về phía trận lửa phừng phừng có hình dáng núi sông bên trái.
Mục quang của Vương Phong đuổi theo dây lửa đó, lạc vào trong trận lửa phừng phừng có hình dáng núi sông, chàng đột nhiên phát giác đó không đơn giản chỉ là một trận lửa, trong liệt diệm còn có “người”, vô số “người”.
Chàng kinh hãi nhìn bốn phía.
Ngay lúc đó, bốn phía xung quanh chàng đã xuất hiện vô số “người”.
Có đám phấp phới trong gió, có đám ẩn hiện trong sương, lăn lộn trong hàn băng còn có vô số kể.
Đám “người” này cũng không biết đến từ đâu, chừng như đã tồn tại từ lâu, hiện tại mới hiện thân.
Vương Phong đối với đám “người” này tịnh không lạ gì, trong bức họa trên tường trong phòng Huyết Nô tại Anh Vũ lâu, đã có vẽ bọn chúng.
Bọn chúng tịnh không phải là “người”.
Bọn chúng là yêu ma.
Cửu thiên thập địa yêu ma, các thức các dạng yêu ma.
Bọn chúng có bán nhân bán thú, có phi nhân phi thú, có hình trạng người, lại không là người, có hình trạng thú, lại có dạng một quả tim người.
Trong gió, trong sương, trong liệt hỏa, trong hàn băng, không có chỗ nào không thấy đám yêu ma đó.
Cửu thiên thập địa quần ma có bao nhiêu lần này đến đây?
Bọn chúng lần này tụ hội tại Nồng gia phổ là để làm gì?
Có lẽ nào là ngày mừng thọ của Ma Vương, lần này bọn chúng lại chuẩn bị lễ vật dâng lên Ma Vương?
Ma Vương đâu?
Vương Phong vừa nghĩ tới Ma Vương, đám yêu ma trong băng hỏa phong vụ đó lại biến mất.
Thập vạn yêu ma trong phút chốc hoàn toàn biến mất, nửa người cũng không còn.
Quần ma vừa biến mất, chàng lại thấy Ma Vương.
Ma Vương đứng trước mặt, vẫy tay về phía chàng.
Vương Phong bước nhanh tới.
Chàng thủy chung vô phương tới gần được, vô luận là chàng đi nhanh cách nào, Ma Vương thủy chung vẫn đứng trước mặt chàng.
Chàng lại không thấy cước bộ của Ma Vương di động.
Ma Vương đơn giản bất tất phải di động cước bộ mới đi được, trong sương gió từ từ bay đi.
Cũng không biết đi bao lâu rồi, đi bao xa rồi.
Xung quay vẫn còn sương gió, vẫn còn liệt hỏa hàn băng.
Tính nhẫn nại của Vương Phong tuy rất cao, đã không tránh khỏi nóng nảy, chàng vừa định hỏi còn đi bao xa, Ma Vương trước mặt đột nhiên lại biến mất.
Chàng muốn gọi Ma Vương trở lại, liệt hỏa hàn băng hai bên đột nhiên lại dâng trào.
Liệt hỏa kết thành bức tường lửa, hàn băng ngưng thành bức vách băng.
Quần ma lại tái hiện trong vách băng tường lửa, đứng chỉnh tề hai bên.
Một tòa cung điện cực kỳ hoa lệ cơ hồ đồng thời xuất hiện trước mắt chàng.
Tòa cung điện đó đơn giản giống như là thiên ngoại phi lai, lại bên trên không đụng trời, bên dưới không đụng đất, phảng phất phiêu diêu trong gió sương.
Vương Phong đương trường lại nhìn đăm đăm ngơ ngẩn.
Chàng còn chưa kinh ngạc, lại nghe một chuỗi tiếng chuông.
Tiếng chuông đó chàng tịnh không còn lạ gì nữa.
Tiếng chuông từ xa bay đến gần, mười ba con quái điểu bao vây một cụm lửa, trong tiếng chuông bay lượn vòng quanh.
Quái điểu mỹ lệ, có lông khổng tước, có cánh dơi, có đuôi yến tử, có độc châm của ong mật, một bên cánh là cánh ưng, một bên cánh là cánh dơi, một bên cánh là lông khổng tước, một bên cánh là lông phượng hoàng.
Cánh dơi đen sì, đuôi yến tử đen nhánh, lông khổng tước huy hoàng, lông phượng hoàng khôi quý.
Mỗi một màu sắc đều phối hợp với nhau một cách rõ ràng, đẹp không tầm thường, quái không tầm thường.
Cổ mỗi con chim có đeo một cái chuông.
Tiếng chuông yêu dị kỳ quái, phảng phất nhiếp hồn đoạt phách.
Hồn phách của Vương Phong còn chưa bị tiếng chuông bắt đi, bộ dạng của chàng, lại đã như thất hồn lạc phách.
Chàng vốn tuyệt không tin có thứ quái điểu này, bởi vì trên nhân gian không có thứ quái điểu đó, chàng chưa từng thấy qua, nhưng hiện tại chàng có muốn không tin cũng không thể.
Chàng thậm chí còn hoài nghi cả đôi mắt mình, nhưng chàng lại tin đôi mắt mình luôn luôn không có vấn đề.
Thứ quái điểu đó căn bản không đến từ nhân gian.
Thứ quái điểu đó vốn là sở hữu của ma vực, do ma huyết hóa thành.
.... Thập vạn thần ma, thập vạn giọt ma huyết, hóa thành một Huyết anh vũ, trê n sự thật chỉ dùng chín vạn tám ngàn sáu trăm tám mươi bảy giọt ma huyết, còn dư một ngàn ba trăm mười ba giọt, lấy ra một ngàn ba trăm giọt hóa thành mười ba ma điểu - mười ba nô tài của Huyết anh vũ.
Huyết nô!
Mười ba Huyết nô bay vòng vòng múa lượn trước mặt Vương Phong, đột nhiên hợp lại.
Chỉ trong phút chốc, leng keng một tràng tiếng chuông bộc hưởng, mười ba Huyết nô lại bay tứ tán, múa lượn trong không trung.
Cụm liệt hỏa bọn chúng vây quanh tức thì từ chính giữa bay lên cao, kỳ hỏa yên hoa bắn ra.
Yên hoa kỳ hỏa bảy màu, giống như máu tươi.
Giữa không trung chừng như sinh ra một trận mưa máu.
Mưa máu lắc rắc, cũng rơi lác đác trên người Vương Phong, vừa rơi xuống lại vô ảnh vô tung, lại không nhuốm ố y phục của Vương Phong. Vương Phong cũng căn bản không tránh né.
Chàng phảng phất đã như ngây như dại.
Lúc liệt hỏa phóng ra, chính giữa cụm lửa xuất hiện một con Anh vũ, con Anh vũ màu đỏ như máu.
Huyết anh vũ!
Lông đỏ như máu, móng mỏ đỏ như máu, mắt cũng đỏ như máu.
Chín vạn tám ngàn sáu trăm tám mươi bảy giọt ma huyết, trích thành một con Huyết anh vũ.
Trong liệt hỏa phóng ra, Huyết anh vũ cũng như là một cụm liệt hỏa.
Nó bắt đầu tung cánh.
Cánh đỏ như máu quạt văng hỏa diệm, phạt đứt hàn băng, đẩy lui gió lạnh, xông phá sương mù.
Mười ba Huyết nô xếp hàng hai bên tả hữu của nó, giống như những nô tài trung thành tuyệt đối, hầu hạ chủ nhân của bọn chúng.
Tiếng chuông nhiếp phách, mỹ lệ kinh tâm.
Cả Nồng gia phổ kỳ diệu biểu lộ sắc thái khôi quý vô biên.
Huyết anh vũ.
Trong tâm Vương Phong phát xuất một nỗi hoan hỉ, một niềm kinh hãi.
Cũng ngay lúc đó, chàng nghe một tràng cười kỳ quái.
Là tiếng người cười.
Tiếng cười trước mặt chàng phát ra, trước mặt chàng lại không có một người nào.
Trước mặt chàng chỉ có mười ma Huyết nô, chỉ có một Huyết anh vũ.
Đó chính là tiếng cười của Huyết anh vũ.
Huyết anh vũ một khi cười, giống như người cười.
Trong tiếng cười chứa đầy một thứ tà ác yêu dị không nói được.
Tiếng cười đó không phải là lần thứ nhất Vương Phong đã nghe qua.
Lúc nghe qua lần thứ nhất, Thiết Hận ngã gục trước mặt chàng, ngã gục trong tiếng cười tà ác yêu dị đó, lá khô cũng co rút lại.
Hiện tại là lần thứ hai chàng nghe được.
Bất giác toàn thân chàng lạnh như băng.
Một cảm giác lạnh lẽo như mũi kim nhọn bén đâm lên từ sau lưng chàng, đâm vào người chàng thấu tận xương cốt, đâm nhập cốt tủy, đâm vào tim chàng.
Một thứ khủng bố không giải thích được, khủng bố cường liệt, như ác mộng đè nén tâm tư chàng.
Cả người chàng run lẩy bẩy, lại vẫn đứng thẳng thớm.
Chàng tuy có cảm giác khủng bố, lại tịnh không sợ Huyết anh vũ.
Bởi vì Huyết anh vũ còn thiếu chàng hai điều kiện.
.... Huyết anh vũ cứ mỗi bảy năm lại giáng lâm xuống nhân gian một lần, mỗi lần đều mang theo ba nguyện vọng.
.... Chỉ cần là người đầu tiên thấy được nó, là có thể được cấp cho ba nguyện vọng đó.
.... Vô luận là nguyện vọng gì cũng đều có thể thực hiện.
Chàng cùng Thiết Hận đồng thời thấy được Huyết anh vũ.
Ba nguyện vọng đó Huyết anh vũ cấp cho hai người bọn chàng.
Nguyện vọng của Thiết Hận đã được thực hiện.
Hắn đạt được nguyện vọng, ngã gục trong tiếng cười của Huyết anh vũ, chết trước mặt Huyết anh vũ.
Còn có hai nguyện vọng đã thuộc về sở hữu của Vương Phong.
Nguyện vọng thứ nhất của chàng là gì? Nguyện vọng thứ hai của chàng lại có thể là gì?
Điều này cả chàng cũng không biết.
Chàng hiện tại thấy được Huyết anh vũ, chàng cũng muốn đề xuất nguyện vọng của mình.
Nhưng chàng hiện tại lại một chữ cũng không nói ra được.
Tiếng cười yêu dị tà ác đột nhiên đình hạ.
Miệng của Huyết anh vũ vẫn còn há ra, trong miệng phát ra tiếng người :
- Vương Phong!
Nó không ngờ lại hô hoán tên của Vương Phong, nó không ngờ cũng còn nhớ con người Vương Phong.
Môi Vương Phong run rẩy, thanh âm run rẩy :
- Huyết anh vũ?
Chàng không ngờ còn nói được, cả chuyện đó chàng cũng cảm thấy kỳ quái.
Chàng lại không biết thanh âm của mình đã biến thành khó nghe như thế nào.
Đó đơn giản không còn giống thanh âm của chàng.
Huyết anh vũ lại cười.
Lần này nó cười chuyện gì?
Vương Phong cũng cười, cười khổ. Chàng vừa cười khổ, vừa thốt :
- Bọn ta lại gặp nhau.
Huyết anh vũ chỉ cười.
Vương Phong kiệt lực lên giọng :
- Ngươi có còn nhớ ngươi nợ ta hai nguyện vọng?
Tiếng cười lại dừng hẳn, Huyết anh vũ điềm đạm hỏi :
- Nguyện vọng của ngươi là gì?
Vương Phong nghiến răng đáp :
- Nguyện vọng thứ nhất của ta là muốn biết bí mật của ngươi.
Câu nói vừa ra khỏi miệng, chàng đã thấy hối hận.
Tiếng cười của Huyết anh vũ lại vang lên ngay lập tức.
Tiếng cười đó càng bén nhọn hơn, càng đâm sâu vào tai. Trong tiếng cười, chứa đầy vẻ tà ác yêu dị, cũng chứa đầy vẻ châm chọc.
Thập vạn thần ma hai bên tường lửa vách băng cũng cơ hồ đồng thời cười lớn.
Thập vạn thần ma đồng thời cười lớn, cục diện sẽ trở thành ra sao?
Không cần nói đến thần ma, thập vạn người phàm cùng cười lớn, thứ âm thanh đó đã đủ để làm kinh thiên động địa.
Ở đây lại không có thiên, không có địa.
Thập vạn thần ma tuy há miệng cười lớn, lại cả một tiếng cười cũng không có.
Ngay lúc đó, Huyết anh vũ đột nhiên tan biến.
Mười ba Huyết nô cũng biến mất không còn thấy nữa.
Trong băng hỏa phong vụ lại xuất hiện thập vạn thanh ma đao.
Tân nguyệt loan đao, lóe lên ánh sáng yêu dị.
Đao nằm trong tay thập vạn thần ma, bọn chúng nâng đao kề tay, ngẩng đầu nhìn lên trời, trên dung diện quái dị hiển lộ vẻ long trọng tôn kính.
Vương Phong lần theo mục quang của chúng nhìn lên trên, lại thấy Ma Vương.
Lần này chàng thấy Ma Vương đã không còn cách xa vài phân, cũng không là vài thước, mà lại là vài trượng.
Diện mạo của hắn lại vẫn còn anh tuấn ôn hòa.
Một điệu nhạc kỳ dị đột nhiên vang lên trong băng lửa gió sương, hữu thủ của thập vạn thần ma nắm chặt đao, tả thủ chìa ngón giữa ra, mặt mày vẫn uy nghiêm tôn kính.
Ánh đao đột nhiên lóe lên.
Thập vạn thanh ma đao nhất tề trích trên ngón tay giữa, thập vạn giọt ma huyết từ trong ánh đao bay ra, từ trong ma chỉ bay ra, bắn như mưa phi tụ trước mặt Ma Vương.
Chín vạn tám ngàn sáu trăm tám mươi bảy giọt ma huyết hóa thành Huyết anh vũ.
Một ngàn ba trăm giọt ma huyết hóa thành mười ba Huyết nô.
Huyết anh vũ tái hiện, Huyết nô lại bay xung quanh nó.
Đó không phải là tình cảnh ngày mừng thọ thập vạn tuế của Ma Vương sao?
Cả thân người Vương Phong như si ngốc tại đương trường.
Ánh đao lại lóe lên, thập vạn thanh ma đao lại tan biến trong băng hỏa phong vụ.
Điệu nhạc kỳ dị đã tiêu tán, Ma Vương cách mấy trượng cũng không thấy hành tung. Mười ba Huyết nô lại tung cánh, Huyết anh vũ múa lượn giữa mười ba Huyết nô.
Nó lại cười.
Trong tiếng cười đậm đặc mùi giễu cợt.
Nó cười thốt :
- Đó là bí mật của ta.
Nó tuy hiểu tiếng nói, lại tịnh không dùng lời nói để giải thích, lại dùng ma lực thần kỳ của nó diễn tả ngày mừng thọ thập vạn tuế của Ma Vương, tình cảnh thập vạn thần ma trích huyết hóa thành nó, diễn lại trước mặt Vương Phong.
Nó dùng sự thật để trả lời câu hỏi của Vương Phong, dùng sự thật để thỏa mãn nguyện vọng của Vương Phong.
Vương Phong lại cơ hồ muốn tự đá mình một cước.
Bí mật Huyết anh vũ chàng tối thiểu đã nghe qua ba lần, chàng vốn nghĩ đó chỉ là truyền thuyết, không thể nào là sự thật.
Bởi vì chàng chưa từng được ghé qua Nồng gia phổ, cũng chưa thấy qua cái gọi là yêu ma.
Nhưng hiện tại chàng đã vào tới Nồng gia phổ, thấy qua Ma Vương, đám thần ma xung quanh hắn nếu không phải một vạn, cũng đã có tới mấy ngàn.
Bọn chúng tuyệt không thể là người trên nhân gian.
Mười ba Huyết nô cánh dơi đuôi yến tử lông khổng tước phượng hoàng càng tuyệt không phải là chim trên nhân gian.
Những thứ đó đều tồn tại, chuyện Huyết anh vũ lại không là sự thật sao?
Chàng dù đã biết bí mật Huyết anh vũ, lại còn muốn hỏi bí mật Huyết anh vũ, đó không phải là chuyện tức cười sao? Vương Phong lại làm sao có thể cười được?
Vương Phong không cười, Huyết anh vũ cười, cười lớn không ngừng.
Mỗi bảy năm nó đều giáng lâm xuống nhân gian một lần, mỗi lần đem cho người ta ba nguyện vọng.
Có được ba nguyện vọng lại không nhất định là hạnh vận.
Bảy năm trước, Quách Phồn Tổng quản của Thái Bình vương phủ nhận được ba nguyện vọng của Huyết anh vũ. Kết quả vợ chồng Quách Phồn đều chết, đứa con duy nhất là Quách Lan Nhân chết rồi lại được phục sinh, phục sinh rồi lại chết trở lại, chung quy cũng chết trong hòm.
Lần này Huyết anh vũ giáng lâm xuống nhân gian, Thiết Hận và Vương Phong đồng thời thấy được nó, Thiết Hận nhận nguyện vọng thứ nhất của nó, lại cũng chết.
Vương Phong hiên tại lại đã đề xuất nguyện vọng thứ nhất - chính là nguyện vọng thứ hai mà Huyết anh vũ cấp cho nhân gian. Tai họa tuy không giáng xuống người chàng, lại chọc cho Huyết anh vũ cùng quần ma phát cười. Đó tuy không phải là tai họa, cũng không phải là hạnh vận.
Nguyện vọng cuối cùng kết quả ra sao?
Tiếng cười lại dừng lại.
Huyết anh vũ nhìn Vương Phong chằm chằm, hỏi :
- Nguyện vọng thứ hai của ngươi là gì?
Vương Phong trầm ngâm do dự.
Đây đã là hy vọng cuối cùng của chàng, chàng làm sao mà không đắn đo kỹ càng cho được?
Chàng đột nhiên nhớ lại trên mình mình đã trúng “Yếu Mệnh Diêm Vương châm”, chỉ có một trăm ngày để sống.
Một trăm ngày hiện tại đã quá năm chục ngày rồi, có hai tháng chàng cũng không thể sống qua nổi.
Trong tâm chàng không tự chủ được, phát sinh một cảm giác thê lương.
Có lẽ Huyết anh vũ có thể dùng ma lực thần kỳ của nó thanh trừ độc dược trong thân thể chàng, nối lại mạng sống của chàng, thậm chí còn cho chàng trường sinh bất tử.
Hy vọng cuối cùng đó, có phải là nguyện vọng được sống vĩnh viễn?
Ý niệm đó vừa thoáng qua đầu Vương Phong, đã bị chàng gạt ra ngay lập tức.
Chàng còn rất trẻ, cũng tịnh không muốn chết, nhưng, chàng lại không muốn bị Huyết anh vũ lợi dụng, đem cái tà ác của Huyết anh vũ giữ lại trên thân, gieo rắc trên nhân gian.
Tao ngộ của Quách Phồn, tuy chàng không tận mắt thấy, cái chết của Thiết Hận, chàng lại có ấn tượng rất sâu.
Chàng biết, mục đích và nguyện vọng lớn nhất của Ma Vương, là để cho nhân gian chứa đầy tai họa và bất hạnh, nguyện vọng của Huyết anh vũ cấp cho nhân gian, kỳ thật chỉ là bất hạnh và tai họa.
Chàng cho dù có được sống vĩnh viễn, bất hạnh và tai họa đó tất nhiên vĩnh viễn chiếm cứ sinh mệnh chàng, hơn nữa vị tất chỉ ảnh hưởng một mình chàng.
Chàng tuyệt không muốn sống vĩnh viễn trong tai họa và bất hạnh.
Yêu cầu gì đây?
Bảy năm trước, châu bảo trong bảo khố của Thái Bình An Lạc Phú Quí vương phủ nội trong một đêm đã thất tung một cách thần bí.
Chuyện đó đến hiện tại vẫn còn chưa hóa giải được.
Thiết Hận điều tra đã bảy năm, Thường Tiếu trong bóng tối điều tra chuyện này cũng đã hơn hai năm.
Bằng vào sự tinh minh của bọn họ cũng vô phương phá được bí mật đó, người khác còn kể làm gì.
Có thể giải khai câu hỏi đó, xem ra chỉ có Ma Vương, chỉ có Huyết anh vũ.
Đây đã là cơ hội duy nhất của chàng.
Chàng chung quy thoát miệng thốt :
- Hy vọng thứ nhì của ta là muốn biết chân tướng toàn bộ sự kiện châu bảo trong bảo khố của Thái Bình An Lạc Phú Quí vương phủ bị thất tung một cách thần bí trong một đêm.
Chàng đặc biệt cường điệu bốn chữ “toàn bộ sự kiện”.
Nói vậy, bất cứ chuyện gì liên quan đến vấn đề đó, Huyết anh vũ đều phải cho chàng một giải đáp minh bạch rõ ràng.
Huyết anh vũ ngẩn người tại đương trường :
- Sự kiện đó xem chừng đâu có quan hệ gì đến ngươi?
Vương Phong đáp :
- Đích xác là không có quan hệ.
Huyết anh vũ hỏi :
- Ngươi muốn biết làm chi?
Vương Phong đáp :
- Để thỏa mãn tâm hiếu kỳ của ta.
Huyết anh vũ thốt :
- Ồ?
Vương Phong hỏi ngược :
- Chuyện đó không thể là nguyện vọng sao?
Huyết anh vũ đáp :
- Có thể.
Vương Phong thốt :
- Có thể thì được rồi.
Huyết anh vũ nói :
- Ta chỉ lấy làm lạ.
Vương Phong hỏi :
- Lạ chỗ nào?
Huyết anh vũ đáp :
- Con người luôn luôn hy vọng mình có thể trường sinh bất tử, ngươi vốn có hai hy vọng sống vĩnh viễn, ngươi lại không hy vọng sống vĩnh viễn.
Vương Phong đáp :
- Bởi vì ta không muốn biến thành con rối của ngươi.
Huyết anh vũ thốt :
- Nguyên lai ngươi là một người thông minh.
Nó lại cười, cười lớn.
Nghe khẩu khí của nó, ai yêu cầu nó cho sống vĩnh viễn, ngược lại, lại là bị lừa gạt.
Nó cười lớn tung cánh, bay nửa vòng, đột nhiên thốt :
- Đi theo ta.
Câu nói vừa ra khỏi miệng, nó đã vọt đi, bay về hướng cung điện trước mặt.
Mười ba Huyết nô vọt theo nó, không rời khỏi người nó.
Vương Phong theo sau.
Gió gào hú, sương phất phơ, tường lửa lại bắt đầu bừng cháy, vách băng lại bắt đầu chuyển động.
Huyết anh vũ vừa bay về hướng Ma cung, thập vạn thần ma hai bên lập tức biến mất không còn thấy nữa.
Nó bay trước dẫn đường, đưa Vương Phong đến trước mặt Ma cung.
Vừa đến trước mặt Ma cung, mười ba Huyết nô đột nhiên biến mất.
Ma Vương cũng đã không còn biết ở đâu, cả Nồng gia phổ chỉ còn lại một con ma điểu Huyết anh vũ.
Nó lại cười, cười lớn :
- Ngươi bước lên những nấc thang bạch ngọc đó, đến đầu bên kia, ngươi sẽ thấy một biển rộng, trên biển có một ma thuyền, khi vừa thấy ma thuyền, ngươi phải nhảy lên thuyền, nó tự nhiên sẽ mang ngươi đi.
Vương Phong thốt :
- Ta không phải muốn ly khai.
Huyết anh vũ đáp :
- Nó cũng không chở ngươi rời khỏi đây, chỉ bất quá mang ngươi đến một chỗ.
Vương Phong hỏi :
- Chỗ nào?
Huyết anh vũ không trả lời, chỉ thốt :
- Ở địa phương đó ngươi sẽ gặp hai người.
Vương Phong lại hỏi :
- Người nào?
Huyết anh vũ vẫn không đáp lời chàng, lại nói tiếp :
- Bọn họ sẽ giải khai tất cả những thắc mắc trong tâm ngươi.
Nói xong câu đó, Huyết anh vũ lại biến thành một cụm lửa. Cụm lửa đỏ như máu lóe lên một cái rồi biến mất.
Vương Phong ngây người đứng yên tại đó.
Trước mặt chàng, chính là một nấc thang bạch ngọc.
Cũng chỉ ngẩn người một chút, chàng lại nhấc chân bước lên, ẳm Huyết Nô leo lên bậc thang.
Trên thang ngọc gió thổi mạnh bạo, sương phủ thê mê.
Càng cao càng lạnh.
Vương Phong leo lên đến bậc thang cuối cùng, không tự chủ được lạnh đến rùng mình.
Trước mặt chàng, quả nhiên là một mặt biển mênh mông.
Mênh mông không bờ bến.
Nước tịnh không phải màu xanh dương, cũng tịnh không phải màu lục.
Là màu đỏ, đỏ tựa máu tươi.
Đó nếu nói là một mặt biển mênh mông, thì nên gọi là một biển máu, huyết hải.
Biển máu đầy máu bầm, nhìn không thấy bờ, lại cũng không thấy chân trời.
Bên trên mặt biển căn bản không có trời, chỉ có gió và sương, liệt hỏa và hàn băng.
Đó tuyệt không phải là hải dương của nhân gian.
Ma hải đã ở trước mặt, ma thuyền ở đâu?
Tâm niệm Vương Phong dao động, một ma thuyền đã xuất hiện trước mặt chàng.
Kỳ thật chỉ là một cái bè gỗ. Bè gỗ đó có thể độ người qua huyết hải này sao? Qua ma hải này sao?
Bè gỗ đó sẽ đưa chàng đến địa phương nào?
Ma thuyền cơ hồ vừa mới xuất hiện trước mặt Vương Phong, vừa xuất hiện đã lắc lư lùi ra xa.
Vương Phong không dám đợi nữa, ôm chặt Huyết Nô, phóng người nhảy một cái, lảo đảo người chới với trong không trung.
Huyết anh vũ dặn chàng một khi nhìn thấy ma thuyền lập tức nhảy lên ngay, nhưng lúc chàng thấy ma thuyền, còn chưa hết chút hoài nghi.
Cho dù đó là một hải dương thật sự, người chuẩn bị nhảy xuống thậm chí cố ý muốn chết, trước khi nhảy xuống cũng không khỏi nghi ngờ, hà huống đây là một huyết hải! Ma hải!
Chút hoài nghi đó có lẽ đã làm ma pháp thất hiệu, lúc Vương Phong nhảy xuống, ma thuyền đột nhiên biến mất. Chàng cùng Huyết Nô rơi vào giữa huyết hải!
Máu! Ngập mắt đều là máu!
Vương Phong vừa thất kinh la lớn, cả thân mình cùng Huyết Nô đang ôm trong tay đã nhất tề rớt vào biển máu!
Chàng lại không có cảm giác rơi xuống nước, cũng không có cảm giác dìm trong máu.
Giữa lúc đó, chàng chỉ có cảm giác mình đang rơi vào trong một phiến hư vô.
Chàng rùng mình mở mắt, đập vào mắt không phải là máu, mà là một màn hắc ám.
.... Ta đã rơi vào chỗ nào?
Huyết dịch toàn thân Vương Phong cơ hồ ngưng kết.
Vô tri cũng là một thứ khủng bố.
Gió hú sát tai, trước mắt lại chỉ là một màn hắc ám.
Hắc ám vô tận.
Vương Phong đột nhiên cảm thấy mình rơi trên một thứ gì vừa ướt mềm lại vừa chắc chắn, mông tuy không bị tét làm hai, lại cảm thấy ê ẩm.
Sau đó, cả người chàng đã ngã trên mặt thứ đó.
.... Đó là thứ gì?
Chàng ngoái tay mò xuống, bàn tay không ngờ có cảm giác chạm đất, mũi cũng đồng thời ngửi thấy mùi đất ẩm.
Chàng lại rơi xuống đất, đây quả thật ngoài ý liệu của chàng.
.... Ta hiện tại đã ở chỗ nào?
Chàng một tay chống trên đất, động cũng không động.
Trước mắt chàng, vẫn là một màn hắc ám, cái gì cũng không thấy được.
Không có hàn băng, không có liệt hỏa, cũng không có sương, thậm chí cả gió đều đã tĩnh lặng.
Đây không phải là Nồng gia phổ.
.... Nồng gia phổ ở đâu?
Chàng từ trên rơi xuống đây, trước khi chàng rơi mình xuống thì đang ở trong Nồng gia phổ.
Nồng gia phổ vì vậy phải ở phía trên.
Chàng lại rơi trên đất.
Bên dưới là đất, bên trên là gì?
Chàng ngẩng đầu nhìn lên.
Bên trên cũng một màn hắc ám, trong bóng tối lại có một ánh sáng mê mông.
Ánh sáng đó trong bóng tối phát ra màu lam, còn có nhiều điểm vàng lóe lên.
Là ánh sao.
Bên trên là bầu trời.
Chàng rơi từ trên xuống, có lẽ nào Nồng gia phổ là ở trên trời?
Chàng không khỏi ngẩn người tại đương trường.
Ngay lúc đó, trong bóng đêm đột nhiên phát ra một tiếng thở dài.
Tiếng thở dài u uất phát ra từ trong lòng chàng.
Huyết Nô chung quy cũng đã tỉnh dậy.
Nàng liền nhảy ra khỏi lòng chàng, thoát miệng hỏi :
- Đây là đâu?
Vương Phong đáp :
- Ta cũng không biết!
Huyết Nô gằn giọng :
- Ngươi... ngươi là ai?
Vương Phong thở dài một hơi, đáp :
- Nơi đây tuy tối đen, nàng không thể thấy được mặt ta, cũng có thể nhận ra thanh âm của ta chứ.
Huyết Nô hô lên :
- Vương Phong?
Vương Phong cười thốt :
- Ta còn tưởng cả thanh âm ta mà nàng cũng nhận không ra.
Huyết Nô trầm mặc, một hồi lâu sau mới hỏi :
- Tôi hồi nãy có phải bị hôn mê?
Vương Phong đáp :
- Hôn mê rất lâu cho tới bây giờ.
Huyết Nô hỏi :
- Tôi làm sao đến đây được?
Vương Phong đáp :
- Là ta ẳm nàng nhảy xuống.
Huyết Nô kinh ngạc :
- Chàng vì sao lại ẳm ta nhảy xuống địa phương quỷ quái này?
Vương Phong đáp :
- Đó tịnh không phải là chủ ý của ta.
Huyết Nô hỏi :
- Là chủ ý của ai?
Vương Phong đáp :
- Huyết anh vũ.
Giọng nói của Huyết Nô lập tức biến thành kỳ quái :
- Chàng lại gặp được Huyết anh vũ?
Vương Phong đáp :
- Còn có đám thần tử của nó.
Huyết Nô ngạc nhiên :
- Thần tử của Huyết anh vũ?
Vương Phong đáp :
- Cũng là mười ba Huyết nô trên bức ma họa trong phòng nàng.
Huyết Nô trầm mặc.
Vương Phong lại nói tiếp :
- Bọn chúng và hình ảnh của bọn chúng trên bức họa hoàn toàn giống hệt, có lông khổng tước, có cánh dơi, có đuôi yến tử, có độc châm của ong mật...
Huyết Nô ngắt lời :
- Chàng còn thấy gì nữa?
Vương Phong thở dài :
- Ma trung chi ma, chư ma chi vương.
Huyết Nô hỏi truy :
- Chàng nói chàng đã gặp Ma Vương?
Vương Phong đáp :
- Kỳ thật người thứ nhất ta gặp là hắn, ngoài Ma Vương ra, còn có thập vạn thần ma.
Huyết Nô lại ngắt lời :
- Chàng thấy bộ dạng của Ma Vương ra sao?
Vương Phong đáp :
- Cũng hoàn toàn giống hệt như hình ảnh trên bức ma họa đó, đầu đội tử kim bạch ngọc quan, rất trẻ tuổi, lại anh tuấn...
Huyết Nô lại một lần nữa ngắt lời Vương Phong :
- Chàng hồi nãy đã đến đâu?
Vương Phong đáp :
- Nồng gia phổ!
Huyết Nô thất thanh hỏi :
- Chàng nói chỗ nào? Nồng gia phổ?
Vương Phong đáp :
- Ta nghĩ không ra quả thật có địa phương đó.
Giọng nói của chàng đột nhiên biến thành hư hư ảo ảo :
- Trên đầu không có thanh thiên, dưới chân không có đại địa, chỉ có gió và sương, hàn băng và hỏa diệm, ta ẳm nàng trong lòng lúc đó.
Giọng nói của chàng lại càng hư ảo :
- Cũng không lâu sau, hàn băng ngưng thành vách băng, hỏa diệm kết thành tường lửa, thập vạn yêu ma xếp hàng dưới vách băng tường lửa, trước Ma cung, sau đó thập tam Huyết nô xoay quanh Huyết anh vũ bay ra.
Huyết Nô không nói tiếng nào.
Vương Phong lại nói tiếp :
- Lúc đó nó chỉ là một cụm lửa, cụm lửa nở rộ như huyết hoa, Huyết anh vũ hiện thân bay ra.
Giọng nói của chàng đột nhiên lại có biến chuyển, biến thành rất khủng bố, thốt :
- Nó vừa hiện thân đã cười lên, cười giống hệt như người, còn nói chuyện giống hệt như người, câu thứ nhất nó nói là hô hoán tên của ta.
Chàng hít một hơi, lại nói :
- Ta cơ hồ sợ nó tới chết, may mắt lúc đó ta nhớ nó còn thiếu ta hai nguyện vọng.
Vương Phong đột nhiên như nhớ một chuyện tức cười, liền cười.
Lúc đó chàng không ngờ lại còn cười được, Huyết Nô cũng có phần bội phục chàng.
Chàng cười hỏi :
- Nàng có biết nguyện vọng thứ nhất ta đề xuất tới nó là gì không?
Huyết Nô không trả lời chàng.
Chàng tự mình trả lời lập tức :
- Ta không ngờ cũng muốn nó nói cho ta biết bí mật Huyết anh vũ.
Chàng cười lớn.
Huyết Nô không cười, cũng không có biểu tình gì.
Vương Phong tựa hồ phát giác nụ cười của mình không có ý nghĩ, nhanh chóng ngậm miệng, lại hỏi :
- Nàng biết nó trả lời ta làm sao không?
Huyết Nô chung quy cũng mở miệng, hỏi :
- Nó nói gì với chàng?
Giọng nói của Vương Phong lại biến thành hư ảo :
- Nó cũng không nói gì, chỉ dùng ma lực thần kỳ, diễn lại tình cảnh ngày mừng thọ thập vạn tuế của Ma Vương, quần ma tụ họp tại Nồng gia phổ, trính huyết hóa thành Huyết anh vũ, diễn lại trước mắt ta, dùng sự thật để phúc đáp ta, thỏa mãn nguyện vọng của ta.
Huyết Nô trầm mặc.
Vương Phong thở dài :
- Ta tuy đã xem được một kỳ cảnh cả đời chưa bao giờ thấy qua, lại lãng phí mất nguyện vọng thứ nhất.
Huyết Nô lại một lần nữa ngắt lời chàng :
- Nó thiếu chàng hai nguyện vọng, cho dù có lãng phí mất một, nguyện vọng thứ hai của chàng là gì?
Vương Phong đáp :
- Ta muốn nó nói cho ta biết chân tướng toàn bộ sự kiện châu bảo trong bảo khố của Thái Bình An Lạc Phú Quí vương phủ chỉ trong một đêm bị thất tung một cách thần bí.
Huyết Nô hỏi :
- Lần này nó phúc đáp chàng ra sao?
Vương Phong đáp :
- Lần này nó cũng không chính diện trả lời ta, chỉ kêu ta bước trên bậc thang của Ma cung, lên đến bậc thang cuối cùng là thấy một biển rộng và một ma thuyền, nó nói chỉ muốn ta nhảy lên thuyền, ma thuyền đó sẽ chở ta đến một địa phương, tại địa phương đó có hai người có thể giải khai toàn bộ thắc mắc trong tâm ta.
Huyết Nô đột nhiên hỏi :
- Chàng thật sự đã thấy qua biển rộng và ma thuyền sao?
Vương Phong đáp :
- Biển rộng kỳ thật là huyết hải, ma thuyền chỉ là một cái bè gỗ.
Huyết Nô hỏi :
- Chàng thật sự nhảy xuống sao?
Vương Phong đáp :
- Cho nên ta và nàng hiện tại mới tới địa phương này.
Huyết Nô lại trầm mặc.
Vương Phong đột nhiên thở dài :
- Địa phương này cũng có thể là địa ngục...
Huyết Nô lần thứ năm ngắt lời chàng :
- Chàng tìm đâu ra những lời nói quỷ quái đó vậy?
Vương Phong hỏi :
- Nàng nghĩ ta toàn nói những lời quỷ quái?
Huyết Nô hỏi :
- Không phải quỷ quái thì là gì?
Vương Phong thốt :
- Ta tuy đi khắp Nồng gia phổ, nhưng còn chưa biến thành yêu ma quỷ quái.
Huyết Nô nói :
- Nồng gia phổ ra sao, thập vạn thần ma trích huyết hóa thành Huyết anh vũ ra sao, chỉ bất quá là một truyền thuyết.
Vương Phong thốt :
- Mắt của ta xem chừng đâu có bị bệnh.
Huyết Nô nói :
- Đầu óc có bệnh nặng cũng vậy.
Vương Phong thốt :
- Đầu óc ta luôn luôn rất bình thường.
Huyết Nô cười lạnh :
- Chàng hồi nãy nếu quả không phải gặp quỷ, nhất định đã phát điên.
- Hắn hồi nãy tịnh không gặp quỷ, cũng không phát điên.
Một thanh âm khác đột nhiên phát ra từ trong bóng tối.
Thanh âm xao động lòng người phi thường, thanh âm nữ nhân.
Phiêu phiêu diêu diêu, phảng phất từ trên trời hạ xuống.
Vương Phong cùng Huyết Nô không cầm được mình, đều ngẩng đầu lên.
Một góc trời tức thì lóe lên một ánh sáng màu xanh.
Ánh lửa.
Bọn họ bên trong thạch thất đã thấy qua thứ ánh lửa đó.
Thanh âm đó lại nói tiếp :
- Bất quá trong những ngày tới đây, bọn ngươi có thể sẽ phát điên, cũng tất nhiên có thể sẽ gặp quỷ.
Vương Phong rướn người lên, Huyết Nô đã hét lớn :
- Ai!
Thanh âm đó vừa cười vừa hỏi :
- Thanh âm của Vương Phong, ngươi có thể nhận ra, thanh âm của ta, ngươi lại nhận không ra sao?
- Ngươi... là ngươi!
Giọng nói của Huyết Nô lập tức biến đổi.
Giọng nói không ngờ mang theo một sự khủng bố cường liệt.
Vương Phong lúc đó chừng như cũng nhận ra thanh âm đó, không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Trong ánh lửa màu bích lục tức thì xuất hiện một gương mặt.
Một gương mặt rất trẻ, vô luận nhìn ra sao người đó cũng chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, chỉ là một tiểu cô nương.
Tiểu cô nương toàn thân vận hồng y.
Ánh lửa bích lục phát ra từ một cây đuốc nhỏ, tuy đã nhuốm lục lên mặt ả, nhưng còn không nhiễm lục lên y phục ả, không khó phân biệt bộ y phục đỏ.
Bọn họ lại biết vị tiểu cô nương hồng y đó quả thật đã không nhỏ.
Vị hồng y tiểu cô nương đó tự nhiên là Thần Châm Vi thất nương.
Ma Vương từ trong tròng mắt ả đi ra, sau khi hiện thân trong thạch thất, ả lại tiêu tán như sương khói, hiện tại lại từ trên trời xuất hiện.
Có lẽ nào ả đã bị Ma Vương biến thành một yêu ma?
Nhãn tình của Vương Phong mở tròn vo, trừng trừng nhìn ngọn lửa bích lục, trừng trừng nhìn lên khuôn mặt đó trong ánh lửa, đột nhiên hỏi :
- Sao ngươi còn chưa tháo cái mặt nạ đó xuống?
Vi thất nương cười đáp :
- Ta mang cái mặt nạ này ít ra cũng đã gần mười năm, nữ nhân có tuổi không phải đều thích trang điểm mình thành một tiểu cô nương sao?
Vương Phong cười lạnh :
- Ngươi cho dù không tháo cái mặt nạ đó xuống, ta cũng đã biết ngươi là ai.
Vi thất nương cười hỏi :
- Ta là ai?
Vương Phong gằn từng tiếng :
- Lý đại nương!
Đó hiển nhiên là Vi thất nương, chàng lại nói là Lý đại nương.
Lý đại nương không phải đã bị thiêu đốt dưới ngọn lửa trong hầm thành tro bụi sao?
Xem chừng nhãn tình của chàng nếu quả không có bệnh, đầu óc chỉ sợ quả thật đã mắc bệnh.
Huyết Nô lần này lại không nói chàng đã phát điên.
Vi thất nương cũng không nói vậy, cười cười hỏi :
- Ngươi làm sao mà dám khẳng định như vậy?
Vương Phong đáp :
- Thanh âm.
Vi thất nương hỏi :
- Hiện tại ta vừa mở miệng ngươi đã nhận ra thanh âm ta, hồi nãy trong thạch thất vì sao ta nói rất nhiều, ngươi lại không nhận ra?
Vương Phong không nói tiếng nào.
Vi thất nương hỏi :
- Có phải bởi vì ta lúc đó ép giọng mà nói, có phải bởi vì ngươi lúc đó đang kinh hồn không thể chú tâm, Huyết Nô lại mê man, tâm thần ngươi cũng đã kinh loạn như một bãi cỏ?
Vương Phong tịnh không phủ nhận.
Vi thất nương giơ tay tháo cái mặt nạ tiểu cô nương đó xuống, đằng sau mặt nạ quả nhiên là bộ mặt của Lý đại nương.
Trên mặt của bà ta lại cũng điểm một nụ cười.
Bà ta vốn là một tuyệt sắc giai nhân, cười lại càng đặc biệt mỹ lệ, ánh lửa bích lục chiếu trên mặt bà ta, tuy làm cho sắc mặt bà ta hiển lộ nét quỷ dị, cũng không phá hư dung nhan mỹ lệ đó.
Trong mắt của Huyết Nô và Vương Phong, bà ta lại đã không còn là tuyệt sắc giai nhân, chỉ là một ác ma tàn độc.
Mặt nạ của Vi thất nương lạc vào tay Lý đại nương, còn người của Vi thất nương ra sao?
Huyết Nô nhịn không được, mở miệng hỏi :
- Làm sao mặt nạ của Vi thất nương lại lọt vào tay bà?
Lý đại nương cười hỏi :
- Ả ngay cả tính mạng cũng giữ không được, nói gì đến tấm mặt nạ này?
Huyết Nô hét lớn :
- Bà đã giết ả?
Vương Phong cũng đồng thời nói lớn :
- Toàn thân bị lửa thiêu, sau đó cùng Thường Tiếu rơi xuống hầm lửa, nữ nhân đó có phải là ả, có lẽ nào - lại là Vi thất nương?
Lý đại nương gật đầu cười cười đáp :
- Đầu óc của ngươi cũng còn linh hoạt, chỉ tiếc quá trễ!
Vương Phong hỏi truy :
- Chuyện hồi nãy là sao?
Lý đại nương đáp :
- Thạch thất đó vốn là một nơi rất an toàn, một địa phương rất bí mật, bắt đầu từ chỗ nhập khẩu, tổng cộng có mười ba cơ quan mai phục hung độc trùng trùng. Các cơ quan mai phục đó đều luôn luôn hoạt động, vô luận là ai tiến vào cũng đều cửu tử nhất sinh.
Vương Phong thốt :
- Bà đương nhiên là ngoại lệ.
Lý đại nương nói :
- Lúc ta đi vào đương nhiên tạm thời phong bế các cơ quan mai phục đó, ai theo sau cũng vẫn là đi vào tử lộ.
Vương Phong thốt :
- Sau khi bà tiến vào, tự nhiên sẽ không phong bế các cơ quan mai phục đó nữa.
Lý đại nương đáp :
- Tự nhiên là không.
Vương Phong nói :
- Bọn tôi ba người tiến vào lại rất an toàn.
Lý đại nương thốt :
- Sau khi ta tiến vào, đã kinh ngạc không biết sao cơ quan mai phục đã bị phong bế, đã có thể an toàn đi qua.
Vương Phong nói :
- Người có thể ngẫu nhiên bị nóng sốt, cơ quan có thể ngẫu nhiên bị hư, chuyện đó đâu có gì là kỳ quái.
Lý đại nương thốt :
- Cơ quan đó đều do các cao thủ Tây Vực tạo dựng, cho dù sau ba chục năm chục năm cũng không thể bị hư hỏng.
Vương Phong thốt :
- Chuyện này quả thật kỳ quái.
Lý đại nương nói :
- Cũng không kỳ quái gì, chỉ bất quá bởi vì trước khi ta đi vào, đã có một người vào trước.
Vương Phong hỏi :
- Vi thất nương?
Lý đại nương đáp :
- Chính là ả.
Vương Phong hỏi :
- Ả rành về những cơ quan này?
Lý đại nương đáp :
- Nếu ả may mắn có thể hoàn toàn thấu hiểu những cơ quan này, ít ra ả không những có thể tạm thời phong bế cơ quan, mà còn có thể làm chúng hoạt động trở lại, ả lại nửa biết nửa không, mười ba đạo cơ quan kết quả có mười một đạo bị ả phá hủy.
Vương Phong thốt :
- Hầm lửa cũng như một bức tường đá ngăn đoạn ngọn lửa chắc là một trong hai đạo cơ quan chưa bị hủy hoại.
Lý đại nương nói :
- Hiện tại lại đã không thể sử dụng lại.
Vương Phong hỏi :
- Còn một đạo là gì?
Lý đại nương đáp :
- Cũng đã không thể sử dụng lại.
Bà cười lạnh một tiếng :
- Đạo cơ quan đó là một làn khói độc trí mạng.
Vương Phong thốt :
- Ồ?
Lý đại nương nói :
- Đạo cơ quan thứ nhất cho đến thứ mười đều hoàn toàn là cơ quan độc lập, đạo thứ mười một cùng đạo thứ mười hai đều nối liền cùng một chỗ, một khi đi qua mười đạo cơ quan độc lập, lúc đến đạo cơ quan thứ mười một, cho dù là người cực kỳ cẩn thận cũng khó mà tránh được sơ xuất bình thường, ả cũng tịnh không ngoại lệ.
Vương Phong thoát miệng :
- Làn khói độc đó...
Lý đại nương đáp :
- Ả đã hít vào, ta tiến vào tới thạch thất dưới đất, ả đã gục trên tử địa.
Vương Phong thốt :
- Sau đó, bọn ta nghe thấy một tiếng la thảm...
Lý đại nương hỏi :
- Bọn ngươi nghe không ra thanh âm của ta sao?
Vương Phong đáp :
- Nhận ra được, ta chỉ nghĩ không ra ngươi lúc đó vì sao lại la lên?
Lý đại nương cười đáp :
- Không vì sao hết, chỉ vì muốn bọn ngươi tiến vào thạch thất dưới đất nhanh một chút, ta biết lúc đó bọn ngươi đã ở bên ngoài cổng.
Vương Phong thốt :
- Trước lúc bọn ta tiến vào, bà đã hoán đổi y phục của Vi thất nương, đem bà ta thiêu trước mặt thạch tượng Ma Vương?
Lý đại nương đáp :
- Trước lúc đó ta đương nhiên hủy diệt diện mạo của ả.
Vương Phong hỏi :
- Người của ả đã chết, sao bà còn làm khổ thi thể của ả như vậy?
Lý đại nương đáp :
- Bởi vì ta muốn bọn ngươi tin ta đã tự sát, tự thiêu.
Vương Phong thốt :
- Tiếng thở dài đó...
Lý đại nương ngắt lời :
- Là ta thở dài, một người còn có thể thở dài, biểu thị ả còn chưa tắt thở, cho dù ta chỉ còn một tia sinh khí, tin rằng bọn ngươi đều không thể thúc thủ bàng quang, không thể đứng yên nhìn ta bị thiêu chết, cho nên ta đã tính trước với tiếng thở dài đó, bọn ngươi nhất định nhào tới cứu ta.
Vương Phong hỏi :
- Bọn ta một khi nhào tới, bà phát động cơ quan thứ mười ba?
Lý đại nương đáp :
- Ta quả thật có ý đó, cũng đã hành động liền, chỉ đáng tiếc chỉ chôn sống được một mình Thường Tiếu.
Vương Phong bất giác xuất mồ hôi lạnh, chàng còn chưa quên hầm lửa đáng sợ đó, lại cũng không quên cái chết của Thường Tiếu khủng bố như thế nào.
Chàng thuận miệng hỏi :
- Lúc đó bà đang ở đâu?
Lý đại nương đáp :
- Trong một bức tường ngầm.
Vương Phong thốt :
- Chỉ có một mình Thường Tiếu rơi xuống hầm, bà đương nhiên không thỏa mãn.
Lý đại nương nói :
- Cũng không thể để bọn ngươi lưu lại trong thạch thất, điều đó đối với ta lại càng là một chướng ngại.
Vương Phong đột nhiên nhớ đến hai chữ “bảo khố” bên ngoài cửa thạch thất :
- Có phải là vì những cái hộp bên trong thạch thất? Có phải có châu bảo bên trong hộp?
Lý đại nương đáp :
- Ngươi cũng biết trong hộp có đựng châu bảo à?
Vương Phong đáp :
- Bà khổ công kiến tạo một thạch thất dưới đất an toàn bí mật như vậy, chỉ là dùng để ẩn thân lúc vạn bất đắc dĩ?
Lý đại nương đáp :
- Đương nhiên không phải.
Vương Phong đột nhiên hỏi :
- Số châu bảo đó có phải là châu bảo trong bảo khố của Thái Bình An Lạc Phú Quí vương phủ bị thất thiệt?
Lý đại nương hỏi lại :
- Ngươi nói có phải không?
Vương Phong đáp :
- Ta nói phải.
Lý đại nương cười cười.
Vương Phong lẩm bẩm :
- Hèn gì bọn ta đối với ngươi là một chướng ngại, ngươi lúc đó vì sao lại không thanh trừ chướng ngại đó?
Lý đại nương đáp :
- Ta không thể đi ra.
Vương Phong thốt :
- Ồ?
Lý đại nương nói :
- Bởi vì ta không có bản lãnh giết được bọn ngươi, lúc đó ta lại chưa thay hình đổi dạng.
Vương Phong hỏi :
- Lúc đó ngươi còn chưa đổi hồng y của Vi thất nương lên người sao?
Lý đại nương đáp :
- Đến lúc ta thấy chỉ có một mình Thường Tiếu rơi xuống hầm, mới xuất hiện ý niệm dùng thân phận của Vi thất nương.
Vương Phong thốt :
- Trong tường ngầm chắc còn có một ám đạo dẫn đến sảnh đường.
Lý đại nương đáp :
- Cho nên ta có thể xuất hiện trở lại bên ngoài thạch thất, lúc đó Huyết Nô lại hôn mê trong lòng ngươi, đối với ta mà nói đó là một cơ hội tuyệt hảo.
Vương Phong thốt :
- Huyết Nô cùng Vi thất nương đã ở gần nhau nhiều năm, đối với lời nói và cử chỉ của ả tất phải rất quen thuộc, nàng nếu không hôn mê, bà cho dù có thể gạt ta, cũng không thể gạt được nàng.
Lý đại nương không phủ nhận, gật gật đầu :
- Cho dù có thể gạt được nó, ta chỉ có một đôi mắt, muốn thôi miên bọn ngươi hai người cùng một lúc, chỉ sợ cũng không thể làm, bởi vì hai người bọn ngươi đều không phải là người thường.
Nhãn tình, thôi miên!
Vương Phong không khỏi cười khổ :
- Ta chỉ biết đề phòng đôi mắt của Lý đại nương, lại không nghĩ đến phải đề phòng đôi mắt của Vi thất nương.
Lý đại nương thốt :
- Nam nhân thấy nữ nhân đột nhiên òa khóc trước mặt, cho dù không mềm lòng, tâm thần tất cũng khó mà không bị rối loạn.
Vương Phong không thể không gật đầu.
Lý đại nương nói tiếp :
- Vô luận là mềm lòng hay loạn tâm, đều không tránh khỏi có sơ xuất, lại thấy nước mắt, cũng không tránh khỏi chú ý vào mắt ả.
Vương Phong thốt :
- Nước mắt của bà rơi không ít!
Lý đại nương nói :
- Cũng không nhiều, chỉ là biết cách sử dụng.
Vương Phong lại cười khổ một tiếng :
- Ta hồi nãy thấy yêu ma chắc là do nhãn tình của bà tác quái.
Lý đại nương đáp :
- Tâm của ngươi nếu không quái, mắt của ta làm sao có thể tác quái? Ma do tâm sinh, ngươi hồi nãy thấy cái gì kỳ thật đều do tâm lý của ngươi tưởng ra, đối với truyền thuyết Nồng gia phổ, ngươi đã nghe đã thấy không ít lần.
Vương Phong thốt :
- Ta nhớ cũng đã ba lần.
Lý đại nương thốt :
- Bức ma họa trong khuê phòng của Huyết Nô ở Anh Vũ lâu cũng đã khắc sâu ấn tượng.
Vương Phong không thể không thừa nhận.
Lúc quét vôi xóa bức ma họa, chàng nhìn thấy chư ma trên bức ma họa rõ ràng phi thường.
Trong tâm tự nhiên đều lưu hạ một ấn tượng thâm sâu.
Tâm thần một khi bị ma nhãn của Lý đại nương khống chế, nghe Lý đại nương nói đến Ma Vương, chàng không khỏi nhớ đến truyền thuyết đó, bức ma họa đó.
Hồi nãy những gì trong mắt chàng thấy được, kỳ thật là tâm lý của chàng tưởng ra.
Đến lúc tâm thần hoàn toàn bị khống chế, những gì trong mắt chàng thấy lại là từ miệng của Lý đại nương nói ra.
Lý đại nương cho dù có kêu chàng tự sát, tin rằng chàng cũng tự sát.
Lý đại nương lại chỉ bất quá kêu chàng nhảy vào ma thuyền trong huyết hải.
Sự thật tịnh không có huyết hải, cũng không có ma thuyền.
Chàng vừa ẳm Huyết Nô nhảy xuống, đã nhảy vào trong thạch lao hắc ám.
Ánh đèn bích lục ảm đạm, chiếu không tới bên dưới, xung quanh động khẩu lại chiếu sáng phi thường.
Xung quanh động khẩu toàn là vách đá, đó không phải là thạch lao thì là gì?
Ánh lửa đột nhiên lóe lên một cái, Lý đại nương lại cười :
- Bất quá, trí tưởng tượng của ngươi lại quá phong phú, không ngờ còn tưởng tượng được xuyên tường nhập vách, thấy động tác của ngươi, lúc đó ta cơ hồ không nhịn được cười.
Bà ta cười rất vui.
Vương Phong lại chỉ biết cười khổ.
Đợi đến lúc tiếng cười của bà ta dừng hẳn, chàng mới mở miệng :
- Hồi nãy Huyết anh vũ nói gì là từ miệng của bà phát ra?
Lý đại nương gật đầu :
- Phải.
Vương Phong hỏi :
- Lời nói của bà có thật không?
Lý đại nương lại cười :
- Còn tuỳ vào lời nói nào.
Vương Phong thốt :
- Bà nói đến địa phương này sẽ gặp được hai người, bọn họ có thể giải khai mọi nghi vấn trong tâm ta.
Lý đại nương đáp :
- Đó là sự thật.
Vương Phong hỏi :
- Người đâu?
Lý đại nương đáp :
- Bên dưới tối hù, hèn gì ngươi không thấy.
Vương Phong hỏi :
- Người ở dưới đây?
Lý đại nương đáp :
- Hai người.
Vương Phong không nhịn được, hỏi truy :
- Hai người nào?
Lý đại nương đáp :
- Ma Vương, Huyết anh vũ!
Vương Phong “hừm” một tiếng :
- Ngươi lại nói chuyện quỷ quái gì đây!
Chàng vừa nói câu đó, Huyết Nô đang ngồi đã đứng dậy :
- Bọn họ ở đây?
Nghe nàng nói, thế gian quả thật có Ma Vương, có Huyết anh vũ.
Vương Phong không khỏi ngẩn người, thoát miệng :
- Bọn họ là người nào?
Lý đại nương đáp :
- Ma Vương đương nhiên là là một vị vương, cũng là chủ nhân của Huyết anh vũ, Huyết anh vũ lại là thủ lãnh của mười ba Huyết nô, Cam lão đầu liều mạng muốn ta thả bọn họ, Vi thất nương thừa lúc nhiễu loạn lén vào thạch thất cũng là vì truy tầm hành tung bọn họ.
Vương Phong tịnh không quên Cam lão đầu cùng Vi thất nương là một trong thập tam Huyết nô.
Lý đại nương nói tiếp :
- Bên ngoài thạch thất vốn luôn luôn có bốn đao thủ trong đám thập tam ma đao thủ hạ của ta canh gác, lúc Vũ tam gia xông vào trang viện giết người, bọn chúng đều xuất ngoại ứng chiến, Vi thất nương có cơ hội tiếp cận cửa ngầm của thạch thất, ả có thể liên tục phá hủy mười một cơ quan trùng trùng tiến nhập vào trong quả thật không phải đơn giản, chỉ tiếc người tịnh không có ở trong thạch thất, ả nếu không chết, kết quả cũng thất vọng tràn trề.
Bà ta ngừng giọng một lúc, lại nói :
- Người đang ở dưới cùng bọn ngươi!
Tiếng còn chưa dứt, Huyết Nô đã la lên :
- Đèn đâu?
Lý đại nương thốt :
- Bên dưới có bốn ngọn đèn, bọn ngươi có thể thắp đèn nhìn cho rõ.
Bà ta đột nhiên hỏi :
- Trên người bọn ngươi không có vật dẫn hỏa sao?
Câu nói đó còn chưa nói hết nửa câu, Vương Phong đã mò lên mình.
Người đi lại giang hồ trên người ít nhất đều có vật thắp lửa, chàng cũng không ngoại lệ.
Nhưng mò khắp người, chàng lại phát giác đã đánh mất.
Huyết Nô hỏi chàng tức thì :
- Ngươi không có vật dẫn hỏa trên người sao?
Vương Phong đáp :
- Không.
Tai Lý đại nương không ngờ cũng rất linh mẫn, tiếp lời :
- Không có cũng không thành vấn đề, ta cho bọn ngươi ngọn đèn này.
Bà buông tay, ngọn đèn màu lục trong tay rơi xuống dưới.
Thấy ngọn đèn rơi xuống, Vương Phong không khỏi lạnh người.
Ánh đèn bích lục ảm đạm phát sáng mờ mờ, rơi xuống đầu bọn họ.
Thấy thân hình của Lý đại nương lớn nhỏ ra sao, chàng đã thấy xem ra thạch lao này tuyệt không phải là thấp, nhưng hiện tại khi ngọn đèn rơi xuống, chàng lại phát giác thạch lao này quả thật so với trong ý nghĩ của chàng còn cao hơn rất nhiều.
Chàng lại cảm thấy kỳ quái, hồi nãy bọn chàng rơi xuống mà lại không bị tan xương.
Đón đèn trong tay, chàng đã thoáng thấy trên bốn bức tường có gắn một ngọn đèn.
Chàng liền cầm đèn phi thân lên.
Ánh đèn bích lục lại lóe lên một cái, đến lúc thân hình chàng hạ xuống, bốn ngọn đèn trên bốn bức tường đã được thắp sáng.
Bốn ngọn đèn trên bốn bức tường đều phát ra ánh lửa bích lục.
Ánh lửa bích lục chiếu sáng cả thạch lao.
Ánh lửa vừa chiếu rọi, Vương Phong đã nghe Huyết Nô kinh hãi la lên.
Bốn ngọn đèn mỗi ngọn đều gắn cao trên tường.
Mỗi bức tường đá đều cao hơn bốn trượng, bốn mặt tường đá hợp thành một thạch lao rộng hai trượng.
Dưới thạch lao chỉ có phân nửa là nền đá, lại có phân nửa là nền đất ẩm ướt.
Nền đá dùng những cục đá lớn xếp thành, kích cỡ không bằng nhau, phảng phất đã dùng hết đá.
Nền đá có hai thạch tháp, giữa hai thạch tháp có một cái bàn đá, hai bên có hai ngọn đèn đá.
Trên đèn đá không có người, trên thạch tháp thì có, mỗi thạch tháp có một người, tổng cộng là hai người.
Lý đại nương không nói láo, lời nó lại không chính xác.
Hai người trên thạch tháp căn bản đã không còn có thể gọi là người nữa.
Chỉ là hai người đã chết, hai bộ xương người.
Dưới ánh đèn bích lục, xương cũng nhuộm ánh bích lục.
Một thứ không khí quỷ dị khó nói, âm trầm khó nói, lan tràn cả thạch lao.
Bộ xương u uất, đoan đoan chính chính xếp bằng ngồi trên thạch tháp, trong hốc mắt sâu hoắm ẩn ước lóe lên ánh lân quang màu bích lục. Kỳ trung có một bộ xương trên đầu có đội tử kim bạch ngọc quan.
Huyết Nô nhìn bộ xương đó đăm đăm, kinh hãi thất sắt la lên.
Nàng quắc mắt ngẩng đầu, chằm chặp nhìn Lý đại nương, cười lạnh :
- Ngươi lại bày âm mưu quỷ kế gì đây?
Lý đại nương nhìn nàng chằm chằm, đột nhiên thở dài một hơi, hỏi :
- Có lẽ nào ngươi không chịu tin những gì đang thấy là sự thật?
Huyết Nô vừa bình tĩnh đã lại biến sắc.
Lý đại nương lại thở dài, thốt :
- Ta kỳ thật cũng không phải là một người tham lam, số châu bảo đó có một nửa vào tay kỳ thật đã quá thỏa mãn, lúc nào cũng đều chuẩn bị thả người. Ai biết được, bọn họ ngồi dưới đó không quá mười ngày, Ma Vương lại không cam tâm khuất nhục đã tự đoạn kinh mạch, Anh vũ lại cũng tự tận theo chủ.
Huyết Nô lần này đã thật sự biến sắc.
Lý đại nương nói tiếp :
- Bằng vào thân phận của bọn họ, ta cũng biết thạch lao đó thật sự quá ủy khuất, vốn đã chuẩn bị bố trí lại thạch lao, nhưng mặt đất còn chưa làm xong, sự tình đã phát sinh.
Bà ta lại thở dài :
- Chuyện này nếu quả truyền ra ngoài, ước định giữa bọn ta cố nhiên kết thúc, ta lại tuyệt không thể sống cho đến bây giờ, bọn ngươi biết Ma Vương và Huyết anh vũ đã không còn sống trên nhân gian, không phải sẽ lập tức lấy mạng ta sao?
Huyết Nô đột nhiên ngắt lời bà ta :
- Bọn ta nếu lấy hết châu bảo về, đến lúc ngươi phải giao ngươi, ngươi lấy gì giao cho bọn ta?
Mặt mày nàng hiện rõ sắc kích động, cả thanh âm cũng biến thành kích động phi thường.
Lý đại nương ngượi lại vẫn cười :
- Bọn ngươi vĩnh viễn đều không thể tìm ra số châu bảo đó hoàn toàn được.
Huyết Nô trầm giọng :
- Câu nói đó có ý gì?
Lý đại nương cười đáp :
- Bọn ngươi đem châu bảo về, ta một bên lại bán châu bảo ra, tuy những thứ châu bảo bọn ngươi đem về không thể đem ra nữa, nhưng bất quá đó chỉ là một phần nhỏ, bao nhiêu châu bảo ở đây, bán làm sao hết được?
Sắc mặt Huyết Nô càng nghe càng kích động, hét lớn :
- Ngươi quá tàn nhẫn.
Giọng nói gay gắt, thân hình nàng đột nhiên bay lên, bay về hướng động khẩu.
Chuyện này xảy ra xuất kỳ bất ý, Lý đại nương lại không có một chút kinh hoảng, không ngờ lại mỉm cười nhìn Huyết Nô bay lên.
Thân hình Huyết Nô bay lên được hai trượng, lực đạo đã tận, thân hình dừng lại, lại rớt xuống dưới.
Địa lao không phải chỉ cao hai trượng.
Thân hình vừa rơi xuống lại phóng lên, lần này trong tay này đã cầm một đoản kiếm.
Người nàng còn trên không, hét lên một tiếng, đoản kiếm trong tay đã bay ra khỏi tay, đâm về phía Lý đại nương.
Hai đạo hàn quang lóe lên trong ánh lửa bích lục, hai đoản kiếm dĩ nhiên đã bay tới động khẩu.
Nàng xuất thủ chuẩn xác không thua gì Vương Phong.
Hai đoản kiếm đó đã có thể đâm chết Lý đại nương.
Lý đại nương lại không tránh né, xoay bàn tay thon thon một cái, trong tay đột nhiên hiện ra một cây thước đen tuyền.
Lượng thiên xích!
Là thước sắc của Vũ tam gia!
Hai đoản kiếm của Huyết Nô cơ hồ đồng thời chuyển hướng, bay về phía lượng thiên xích trong tay Lý đại nương.
“Đinh đinh” hai tiếng, hai đoản kiếm nhất tề hấp dính trên thước sắt.
Lý đại nương cười hỏi :
- Người còn binh khí ám khí gì không?
Thân hình Huyết Nô dĩ nhiên đã rơi xuống, nàng thấy tận mắt, nghe tận tai, mặt mày không khỏi biến thanh xanh dờn, nhưng lại ửng đỏ trở lại.
Cả thân người nàng run rẩy cuồng dại, há miệng phun máu, đột nhiên quỵ người trước mặt bộ xương đội tử kim bạch ngọc quan.
Đôi mắt của nàng mở trừng trừng, khóe mắt toét ra, máu nhỏ xuống từ khóe mắt, chảy xuống má nàng. Lệ của nàng cũng lăn dài.
Trong lệ có máu, trong máu có lệ.
Môi nàng lay động, lại không nói ra tiếng nào.
Thần tình nàng ngây dại như khúc gỗ. Vương Phong một mực lưu ý tới nàng, thấy bộ dạng của nàng như vậy, cũng kinh hãi tại đương trường.
Chàng muốn chạy tới đỡ nàng dậy, người nàng lại đã gục xuống, lại hôn mê.
Nàng và bộ xương đội tử kim bạch ngọc quan đó nguyên có mối quan hệ mật thiết phi thường, vì để cứu người đó, bao nhiêu năm nay, nàng cơ hồ tận tâm kiệt lực, không biết đã tao ngộ bao nhiêu khuất nhục đắng cay.
Người hiện tại lại đã biến thành bộ xương, tâm nguyện bao nhiêu năm như một cái bong bóng vỡ tan, đả kích đó lớn chừng nào, Vương Phong không thể nào tưởng tượng nổi.
Nàng ngập trong bi phẫn, nhất tâm liều mạng với Lý đại nương, nhưng Lý đại nương lại ở tuốt trên cao, cho dù có muốn liều mạng cũng không thể.
Lý đại nương cười lên một tiếng, lại càng làm cho nàng tức đến thổ huyết.
Vương Phong mau mắn chạy tới ôm nàng. Lý đại nương vẫn cười không ngừng.
Tiếng cười của bà ta vốn rất êm tai, hiện tại Vương Phong nghe lại có có cảm giác chói tai.
Chàng ngẩng đầu trừng trừng nhìn Lý đại nương. Tiếng cười của Lý đại nương lập tức đình hạ, nụ cười trên mặt vẫn còn chưa tan biến, tiếu ý vẫn còn đọng trong mắt.
Lý đại nương hỏi Vương Phong :
- Không lẽ ngươi cũng muốn nhảy lên đối phó ta?
Vương Phong cười lạnh :
- Ta cũng còn tự nhận thức được.
Chàng vốn không nổi tiếng về khinh công, hà huống thạch lao này lại cao tới bốn trượng.
Lý đại nương hỏi :
- Ngươi không phải không sợ chết, lúc nào cũng chuẩn bị liều mạng sao?
Vương Phong chỉ cười lạnh.
Chàng tuy không sợ chết, lúc nào cũng chuẩn bị liều mạng, dưới tình thế trước mắt, căn bản không có đất để chàng liều mạng.
Lý đại nương đương nhiên minh bạch điều đó, bà ta nói câu đó bất quá là để chọc tức Vương Phong.
Vương Phong không ngờ lại không giận dữ.
Lý đại nương quả thật thất vọng, bà ta lại nói :
- Ngươi không chịu nhảy lên cho ta xem, xem chừng ta chỉ còn cách dùng biện pháp để ngươi nhảy lên.
Vương Phong đột nhiên hét lớn :
- Ngươi chuẩn bị làm gì?
Lý đại nương đáp :
- Trên cái hầm này vốn có một tấm sắt nặng trâm cân, kéo tấm sắt bịt miệng hầm, cho dù khinh công có giỏi tới đâu, cũng chỉ có nằm ở dưới chờ chết, chỉ cần ta ngừng không cung cấp đồ ăn nước uống, không quá ba ngày, bọn ngươi bên dưới không chết khát cũng chết đói, theo ta biết, đói cũng có thể làm cho con người phát điên, đến lúc đó, chỉ cần ta kéo tấm sắt lên, có khó gì không thấy được bọn ngươi nhảy loạn như khỉ bên dưới.
Vương Phong đáp :
- Ba ngày ta còn chưa chết đói đâu, thạch lao này không chừng còn có thứ có thể ăn được.
Lý đại nương thốt :
- Còn trùn ở dưới đất hay còn rít trong kẽ đá?
Vương Phong đáp :
- Trùn lẫn rít theo ta biết đều ngon miệng phi thường.
Lý đại nương hỏi :
- Ngươi đã ăn qua những thứ đó?
Vương Phong đáp :
- Còn chưa có cơ hội.
Lý đại nương hỏi :
- Lần này là cơ hội của ngươi, chỉ không biết, ngươi có thật sự dám ăn mấy thứ đó không?
Vương Phong hỏi :
- Cả liều mạng ta còn dám, còn có chuyện gì không dám?
Miệng của chàng tuy cứng, tâm lý lại đã phát khiếp, yết hầu khô cạn, đột nhiên phát ra một cảm giác muốn ói.
Thân mình con trùn nhớp nháp, hình thái con rít lại gớm ghê, nội nhìn thấy cũng đã làm cho tâm lý con người kinh sợ, huống gì là nuốt vào miệng.
Lý đại nương cũng rùng mình :
- Cả mấy thứ đó ngươi cũng ăn được, ta không muốn bội phục ngươi cũng không được.
Vương Phong nghiêm mặt, không nói tiếng nào.
Lý đại nương lại hỏi :
- Chỉ không biết Huyết Nô có ăn được những thứ đó không?
Nữ hài tử thấy chuột còn sợ muốn chết, Huyết Nô cho dù là ngoại lệ, muốn nàng ăn trùn, ăn rít, chỉ sợ bắt nàng chết còn đơn giản hơn.
Vương Phong không ngờ lại cười :
- Nàng cho dù không ăn cũng không thành vấn đề.
Lý đại nương thốt :
- Ồ?
Vương Phong đáp :
- Cả ngày không có gì ăn, ta tin rằng nàng không nhịn được.
Lý đại nương không khỏi ngẩn người, thốt :
- Ta không hiểu câu nói đó.
Vương Phong hỏi :
- Ngươi nghĩ ngươi quả thật có thể cầm tù bọn ta trong thạch lao này cho đến chết đói?
Lý đại nương hỏi :
- Ngươi còn có bản lãnh trốn ra khỏi thạch lao này?
Vương Phong đáp :
- Một ngày thật sự quá dài, cũng có lẽ sau hai ba ngày, ta đã ở ngoài thạch lao, ngươi tốt nhất là nên chạy xa, đừng để ta gặp mặt.
Lý đại nương lại ngẩn người :
- Bộ ngươi thật có thể xuyên tường nhập vách, có bản lãnh phi thiên độn thổ sao?
Vương Phong cười lạnh :
- Ta không phải là ma quỷ, cũng không phải là pháp sư.
Lý đại nương hỏi truy :
- Vậy ngươi có bản lãnh gì?
Vương Phong đáp :
- Cũng không là bản lãnh gì, chỉ bất qua trên mình ta còn mang theo một bảo kiếm chém sắt như chém bùn.
Trên mình chàng quả thật có một thanh kiếm, kiếm đó cũng đích xác bén nhọn phi thường, lại chỉ là một thanh kiếm bình thường, đục lên sắt đá chỉ sợ không khỏi?bị gãy thành hai đoạn.
Chàng lại nói rất cứng miệng.
Nghe khẩu khí của chàng, xem chừng Lý đại nương không sợ hãi cũng không được.
Lý đại nương lại không kinh hoảng, ngược lại còn phá lên cười.
Bà ta cười thốt :
- Nguyên lai ngươi cũng còn có một thanh bảo kiếm chém sắt như chém bùn?
Vương Phong hỏi :
- Ngươi xem chừng không lo lắng?
Lý đại nương hỏi :
- Ta lo lắng chuyện gì?
Vương Phong đáp :
- Đá vách thạch lao này, đậy tấm sắt bên trên, có lẽ nào cả thanh bảo kiếm chém sắt như chém bùn cũng không đục được?
Lý đại nương cười :
- Đó chỉ là đá bình thường, sắt bình thường.
Lần này Vương Phong cảm thấy kỳ quái :
- Ngươi không sợ bọn ta thoát ra tìm ngươi thanh toán sao?
Lý đại nương đáp :
- Làm sao mà không sợ!
Vương Phong thốt :
- Ta xem ngươi đơn giản không có vẻ sợ hãi.
Lý đại nương nói :
- Nếu quả ngươi có thể đi ra tìm ta thanh toán, ta quả thật sợ hãi, chỉ đáng tiếc ngươi ít ra cũng phải cần hai ba canh giờ sau mới có thể thoát được.
Vương Phong thốt :
- Ồ?
Lý đại nương lại nói :
- Ta căn bản không tính giam bọn ngươi dưới thạch lao cho đến khi chết đói, bởi vì chuyện đó ít ra cũng phải tới hai ba ngày.
Bà ta cười vang, lại nói :
- Ta không có tính nhẫn nại cao như vậy, cả ba canh giờ tính nhẫn nại của ta cũng không chịu được.
Vương Phong không khỏi nhíu mày.
Lý đại nương lại nói tiếp :
- Ta hiện tại muốn thấy ngươi nhảy loạn như con tôm.
Vương Phong hỏi :
- Thạch lao này không lẽ còn có cơ quan gì?
Lý đại nương lại cười.
Nụ cười của bà mê hồn dị thường, Vương Phong thấy nụ cười đó lại nhói lạnh trong tâm.
Lý đại nương cả cười :
- Đương nhiên là có, cũng đã phát động.
Câu nói đó vừa lọt vào tai, Vương Phong đột nhiên phát giác thạch lao đã không còn màu bích lục nữa.
Chàng giật mình nhìn quanh, liền phát giác bốn mặt tường đang từ từ chảy xuống một chất nước màu đen.
Chàng tịnh không biết chất lỏng màu đen đó là vật gì, lại biết thứ nước đen đó rất dễ cháy, hơn nữa một khi bắt hỏa, ngọn lửa sẽ không còn có thể dập tắt được.
Thường Tiếu chết ra sao chàng tịnh không quên.
Bốn ngọn đèn trên tường cũng có dầu hắc chảy xuống, vừa chảy vào đèn, lửa lập tức bùng lên.
Lửa chạy theo bừng cháy trên đường dầu hắc chảy xuống, chỉ không quá một khắc, bốn mặt tường đã xuất hiện vô số rắn lửa.
Rắn lửa uốn lượn đung đưa, bốn mặt tường đá trong mắt đã biến thành bốn bức tường lửa.
Dầu hắc tiếp tục đổ xuống, tiếp tục chảy xuống, rắn lửa lại nhảy múa từ từ xuống dưới.
Lúc dầu hắc chảy xuống mặt đất, rắn lửa thế nào cũng lưu chuyển khắp nơi, dầu hắc tràn ra mặt đất, cả mặt đất dĩ nhiên biến thành một biển lử a.
Mặt đất một khi biến thành biển lửa, Vương Phong cho dù có là mình đồng da sắt, cũng không khỏi hóa thành tro bụi.
Cũng bất tất phải đợi mặt đất biến thành biển lửa, Vương Phong và Huyết Nô chỉ sợ đã bị lửa trên bốn bức tường làm ngộp thở chết.
Vương Phong hiện tại phải kinh hoảng.
Lý đại nương nhìn chàng, cười cười hỏi :
- Bảo kiếm chém sắt như chém bùn của ngươi không thể chém đứt rắn lửa sao?
Trong tay bà không còn đèn, ánh lửa trong thạch lao đã đủ để chiếu sáng khuôn mặt bà.
Ánh lửa lóe lên, mặt mày bà ta lại càng huyền ảo.
Nụ cười vẫn in trên mặt bà ta.
Nụ cười mỹ lệ huyền ảo, lại đã biến thành quỷ dị.
Bà ta cười đắc ý phi thường.
Vương Phong chung quy cũng không nhịn được, há miệng chưởi lớn.
Vương Phong càng chưởi, Lý đại nương càng đắc ý.
Một người càng chưởi càng thấy vô vị, Vương Phong chỉ chưởi vài câu, lại ngậm miệng.
Lý đại nương lúc đó mới mở miệng, thốt :
- Nửa canh giờ sau, ngươi nếu quả không biến thành một con tôm chín, ta mới thật sự phục ngươi.
Nói xong câu đó, bà ta lại cười sằng sặc.
Những con rắn lửa khắp thạch lao lại càng múa lượn nhanh hơn trong tiếng cười sằng sặc của bà ta, phát ra âm thanh quái dị.
Trong tiếng lửa quái dị, tiếng cười sằng sặc đột nhiên dừng hẳn.
Lúc Vương Phong ngẩng đầu muốn chưởi nữa, Lý đại nương đã không còn ở trên thạch lao.
Bà ta đi đâu?
Ý niệm vừa thoáng qua đầu, Vương Phong đã ngậm miệng, mở mắt nhìn quanh bốn phía.
Bốn bức tường đá bốn phía lúc này đã biến thành bốn bức tường lửa.
Chàng đã cảm thấy sức nóng cháy da của lửa, hô hấp đã bắt đầu thấy khó khăn.
Bên dưới tường cũng đã bắt đầu cháy, những con rắn lửa bắt đầu bò tứ tán dưới mặt đất.
Vương Phong trừng trừng nhìn những con rắn lửa dưới đất, cả thân mình không khỏi nhảy nhót loạn xạ.
Thạch lao bừng cháy này tuy không phải là một cái chảo, chàng cũng đã như con kiến trong chảo sắt.
Ngọn lửa từ bốn mặt tường tràn xuống, hoàn toàn không còn chỗ đứng, chàng căn bảo không thể leo lên cao tránh né, bên dưới chân lại không có địa đạo, đường ra duy nhất là nhảy lên trên.
Đường ra đó lại cách mặt đất tới bốn trượng, cho dù tấm bảng sắt còn chưa che đậy, Lý đại nương cũng không giám thị bên trên, chàng lại không có cái bản lãnh nhảy phóng đó.
Không còn đường thoát cũng chỉ còn chờ chết.
Lửa càng thiêu càng mạnh, thạch lao tự nhiên lại càng nóng bỏng, tâm của Vương Phong lại càng cảm thấy lạnh lẽo.
Trên trán chàng mồ hôi đã nhỏ giọt, lại không biết đó là mồ hôi nóng hay mồ hôi lạnh.
Thân chàng vừa xoay một vòng, đột nhiên dừng hẳn, mục quang lóe chuyển cũng đồng thời ngưng kết, lạc trên mặt nền đá.
.... Đá làm nền tối thiểu cũng có hai ba chục cục, hai ba chục cục đá chất lên nhau, tuy còn chưa đủ, đã có thể rút ngắn cự ly từ dưới đất đến đường ra, hà huống còn có hai thạch tháp, thêm chúng vào, nếu quả Lý đại nương còn chưa lấy tấm sắt bịt kín bên trên, nếu không có người giám thị bên trên, có thể cho phép chàng nhảy ra khỏi thạch lao này.
Tâm niệm của chàng vừa nghĩ vậy, không khỏi ngẩng đầu nhìn lên.
Lý đại nương vẫn không thấy trên đó.
Mục quang của chàng chuyển về phía thạch tháp.
Một thạch tháp sát tường đã thấm đầy dầu hắc, dầu hắc đã dẫn rắn lửa cháy trên đó.
Cả thạch tháp đều đã bốc cháy, bộ xương người đầu đội tử kim bạch ngọc quan phảng phất ngồi xếp bằng trong ngọn lửa.
Không khí xung quanh càng hiển lộ vẻ quỷ dị.
Vương Phong không để ý đến nữa, đặt Huyết Nô xuống, người như mũi tên phóng tới trước mặt thạch tháp còn chưa bị lửa lan tới, song thủ ôm quanh thạch tháp, muốn kéo thạch tháp ngã xuống, đột nhiên có cảm giác có người đang hô hoán tên mình.
Chàng ngẩn người, bất giác buông tay, lắng tai nghe kỹ.
Quả thật có người đang hô hoán gọi tên chàng.
Tuyệt không phải là Lý đại nương.
Thanh âm là lạ, lại như đã từng nghe qua. Là ai?
“Vương Phong! Vương Phong!”
Thanh âm hô hoán quái dị phi thường, từ bên trên thạch lao truyền vọng xuống.
Chàng tự nhiên ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng.
Ánh lửa lóe lên, trên thạch lao có một con Anh vũ!
Anh vũ đỏ như máu!
Huyết anh vũ!

loading...
Hồi trước Hồi sau