Huyết sử võ lâm - Hồi 09

Huyết sử võ lâm - Hồi 09

Ra sanh rồi vào tử

Ngày đăng
Tổng cộng 78 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 536940 lượt xem

loading...

Đào xong hố, Trang chủ Sát Nhân trang đặt con mèo xuống, hái hoa rải khắp xác, sau cùng lấp đất lại, đoạn lẩm nhẩm :
- Thiên hạ cho rằng mèo có chín mạng sống, tại sao ngươi chỉ có một mạng sống? Mèo phải chết đi sống lại đúng chín lượt, còn ngươi chỉ chết một lần rồi chết luôn, không sống lại! Ta thất vọng quá, ta thương hại cho ngươi quá! Tại sao ngươi chết? Chính ngươi hại ngươi hay người ta hại ngươi?
Trời! Du Bội Ngọc không tưởng tượng lão khôi hài đến thế! Nhìn thân hình choắt choe của lão, thân hình đã nhỏ bé, lão lại còn thu gọn bên nấm mộ của con mèo, trông lão bằng một đứa bé lên ba lên bốn, lão tự lẩm nhẩm lí nhí như kẻ điên.
Chàng suýt bật cười, nhưng nghĩ lại, lão biết xót thương một con vật như vậy, lòng lão từ thiện quá, bật giác chàng thở dài. Nếu người biết thương người như lão thương vật thì trên thế gian làm gì có những cuộc tương tranh đến đỗi phải tương tàn tương sát?
Bất ngờ, tiếng thở dài của chàng làm kinh động lão, lão giật mình đứng lên cao giọng hỏi :
- Ai?
Du Bội Ngọc bước tới dịu giọng đáp :
- Đừng sợ! Tại hạ không có ác ý như kẻ khác đâu!
Chàng đã biết đối tượng là một Trang chủ, ít nhất cũng là Trang chủ của cái trang viện mà chàng đang nương náu, vậy mà chàng còn dùng giọng đó, đủ biết chàng khó có sự kính nể đối con người có sự khôi hài quá mức.
Trang chủ Sát Nhân trang khẩn trương ra mặt :
- Ngươi... ngươi là ai?
Du Bội Ngọc tỏ thật để trấn an lão :
- Tại hạ là một người khách trong trang này, họ Du tên Bội Ngọc!
Sở dĩ chàng không giấu tên với lão vì chàng phát hiện ra, con người có hình dạng tính tình kỳ quái, có một tấm lòng từ thiện vô biên.
Đối với một con mèo, lão còn mến tiếc tha thiết như thế, làm gì lão có ý hại người?
Trang chủ qua phút giây kinh hoàng, bình tĩnh trở lại. Bình tĩnh, lão có vẻ ôn hòa thiện lương vô cùng. Lão cười, nụ cười của lão hết sức hồn nhiên :
- Người là khách, ta là chủ, ta tự giới thiệu với ngươi: ta là Cơ Táng Hoa!
Du Bội Ngọc gật đầu :
- Tại hạ đã hiểu rồi!
Cơ Táng Hoa mỉm mở tròn mắt :
- A! Ngươi đã biết!
Du Bội Ngọc mỉm cười :
- Tại hạ còn biết phu nhân và lịnh ái! Tại hạ đã có dịp hội kiến với phu nhân!
Cơ Táng Hoa sụp mi mắt xuống, nhếch nụ cười khổ :
- Chừng như hầu hết các khách nhân đến gặp mụ con họ trước rồi mới đến gặp ta!
Lão chụp tay Du Bội Ngọc, cao giọng tiếp :
- Dù sao, ngươi không nên tin tưởng những gì họ nói với ngươi! Vợ con của ta không có tâm trí bình thường, cân não họ mất thăng bằng từ lâu rồi, họ gần như điên. Con gái lớn của ta thì có tánh nóng như lửa, dữ như cọp, chính ta cũng không dám chọc giận nó. Hai chị em nó đẹp thì có đẹp, song độc ác vô cùng. Ta khuyên ngươi đừng tìm gặp vợ con ta nữa, hãy tránh họ, tránh xa!
Du Bội Ngọc không ngờ lão có thái độ như thế đối với vợ con. Chàng hết sức kinh ngạc, tự hỏi có nên tin lời lão hay không.
Chàng nghĩ rằng, lão không có lý do lừa chàng, lão lừa chàng làm chi?
Trước giờ phút này, lão chưa từng gặp chàng, lão có toan tính lừa dối chàng thế nào được, bởi như thế thì có lợi lộc gì cho lão?
Cơ Táng Hoa run run giọng thốt :
- Ta nói thế là muốn tốt muốn lợi cho ngươi đấy! Nếu không, ta tội gì phải mắng những người thân của ta? Nói xấu họ là mắng nên họ chứ gì, phải vậy chăng?
Du Bội Ngọc thở dài, buông gọn :
- Đa tạ Trang chủ!
Chàng ngẫm nghĩ một chút, lại hỏi :
- Còn vị cô nương nghe được tiếng chim...
Cơ Táng Hoa tươi cười trở lại :
- Ngươi muốn nói đến Linh Yến? Chỉ có nó thôi, nó chẳng bao giờ có ý hại người, nó ngây ngây dại dại gần như điên, thương hại cho nó quá!
Du Bội Ngọc kêu lên thất thanh :
- Nàng điên?
Lúc đó, có tiếng chân người khẽ vang trong hàng cây gần đấy.
Cơ Táng Hoa nắm chặt tay chàng, lão biến sắc, hấp tấp thốt :
- Họ! Họ! Có lẽ họ đến đây! Ngươi không nên để cho họ trông thấy ngươi nữa!
Họ gặp lại ngươi là ngươi phải chết với họ! Theo ta mau, tránh họ ngay!
Du Bội Ngọc nhớ lại vụ rơi giếng, có ý tin lời Trang chủ phần nào. Chàng cũng muốn biện hộ cho mẹ con phu nhân, song chàng mất cả hăng hái, thành không phát thoại nổi. Cơ Táng Hoa lôi chàng len theo các cội cây, thoạt rẽ sang tả đảo qua hữu, đi một lúc đến một hòn giả sơn, Thay vì vòng quanh giả sơn, Trang chủ đưa chàng xuyên ngang, đến một tòa tiểu các, trong các không có một vật gì lạ, chỉ có tro bụi, tơ nhện giăng mắc khắp nơi, trên vách có dán vô số mảnh giấy, giấy đã ngả màu vàng, chi chít những chữ.
Nơi trung trong tòa tiểu các, có một chiếc nêm, loại nêm cỏ của các vị tu tiên hoặc của hòa thượng dùng làm nơi tham thiền nhập định.
Dừng chân nơi tiểu các, Cơ Táng Hoa thở phào :
- Đây là nơi an toàn nhất trong trang viện, chẳng bao giờ có người lui tới!
Gọi là tiểu các, bất quá theo hình thức kiến trúc mà gọi tên, chứ tòa kiến trúc dành cho con người có hình dáng bình thường thì đúng là khôi hài, đừng nói chi là người có thân vóc to.
Tiểu các nhỏ quá, nhỏ như một ngôi miếu thổ địa trong một khu vườn, khu đất nào, người ta dựng lên để có nơi đốt cây hương, dâng một chén trà chứ không để chứa một người sống nào cả.
Chàng lấy làm lạ hỏi :
- Đây là đâu?
Cơ Táng Hoa đáp :
- Lúc sinh tiền, tiên phụ ta ở tại đây tụng kinh tưởng Phật bắt đầu từ năm người được năm mươi tuổi, người ở luôn tại đây cho đến phút cuối cùng cuộc đời, không hề bước chân xa nửa thước!
Lão tiếp nối :
- Tiên phụ ta sống cuộc đời giam hãm tại đây suốt hai mươi năm không thấy ánh thái dương, hai mươi năm cách biệt thế nhân...
Du Bội Ngọc kêu lên :
- Hai mươi năm giam mình trong tòa tiểu các này? Trời! Chiều cao không thể dung chứa một con người đứng thẳng lưng! Chiều rộng không thể dung chứa một người nằm thẳng chân! Lệnh tôn làm sao chịu nổi?
Cơ Táng Hoa nhếch nụ cười thảm :
- Tiên phụ nghĩ rằng, thuở đương thời, người đã sát hại rất nhiều nhân mạng, buổi tàn niên tự buộc mình trong cảnh khổ để sám hối những tội lỗi đã qua. Do đó, người thản niên với cái khung tự mình đóng để giam hãm mình!
Du Bội Ngọc thở dài mấy lượt :
- Lệnh tôn quả là một con người có nghị lực vô tưởng!
Chàng nhớ lại Cơ phu nhân đã nói với chàng là tất cả những người lớp trước đều mắc chứng điên, chàng lắc đầu cười thầm.
Cơ Táng Hoa vỗ vỗ vào tay chàng, điềm nhiên thốt :
- Ngươi cứ ở đây, an tâm ở đây, cơm nước đã có người mang đến cho, ngươi không phải lo thiếu thốn gì cả, chỉ không nên bước ra khỏi tòa tiểu các thôi. Tại trang viện này, máu đã chảy quá nhiều, ta không muốn thấy máu chảy thêm nữa!
Lão thốt xong, bước đi bỏ chàng lại đó.
Chàng nhìn theo lão, thở dài thầm nghĩ :
- Vợ lão điên, con gái lão ngây dại, lão lại không có nhân dạng, bất cứ người nào trong trang viện này cũng có thể khinh miệt, xem lão như một tên hề. Gia quyến lão như thế, lão như thế, nghĩ ra lão còn bất hạnh hơn ta nhiều. Nhưng lão không hề hổ thẹn vì vợ con, vì lão, trái lại lão hết sức nhân từ, lão hết sức thiện lương; giả sử ta ở trong địa vị của lão, ta có thể tha thứ cho những kẻ nào khinh khi ta chăng?
Nền của tiểu các lợp dày bụi, không ngồi xuống, bắt buộc chàng phải ngồi lên chiếc bồ đoàn.
Tòa tiểu các thực dự không có tường, chung quanh chỉ có những mảnh giấy dán vào vách tre sơ sài...
Giấy dán nhiều lớp, sườn cũng khá chắc, tuy nhiên giấy đã ngả màu vàng, tơ nhện bám đầy trông tiêu điều lạ lùng. Vách không có cửa sổ, giấy rách một vài nơi, gió một vài nơi thổi lòn vào tạo thành một âm thanh buồn hết sức. Giả dĩ, trời đang tiết thu, có mưa thỉnh thoảng, gió lạnh, không khí trong tòa tiểu các càng lạnh hơn, lạnh thê thảm.
Du Bội Ngọc không trông thấy có khe, có suối bên ngoài hay chăng nhưng có tiếng nước chảy róc rách nghe buồn buồn, thêm gió lay cành động lá xào xạc chàng cảm thấy cô đơn vô cùng.
Đưa mắt nhìn xuống lớp bụi dày trên nền tiểu các, mường tượng có những dấu vết ngoằn ngoèo như tơ nhện, chàng hết sức lấy làm lạ, vội lấy vạt áo quét qua, nền tiểu các bày ra một bức hình bát quái.
Là người trong Tiên Thiên Vô Cực môn, chàng còn lạ gì Ngũ Hành, Bát Quái, Độn Giáp, Kỳ Môn, huống chi chàng lại là con nhà lão luyện. Du Bội Ngọc chăm chú nhìn bức Bát Quái đồ.
Nhìn một lúc, chàng lấy tay vẽ theo hình tròn trên bức đồ, tay chàng hơi ấn mạnh một chút.
Một hiện tượng kỳ quái diễn ra, chiếc bồ đoàn chàng đang ngồi bên trên đột nhiên di động, từ từ dịch sang một bên, bằng ra một miệng hang.
Lòng hang đen tối quá, chàng không nhìn rõ là sâu hay cạn.
Động tính hiếu kỳ, chàng liền chui xuống hang.
Chàng vừa khuất mình trong lòng hang, đột nhiên hơn hai mươi thanh trường kiếm đâm nhanh qua chỗ chàng ngồi, không khác nào hơn hai mươi thoi dệt đưa chuyền, nếu chàng ngồi đó, chắc chắn là phải bị kiếm đâm thủng, biến chàng thành một trái cây có gai nhọn tua tủa.
Chàng hoảng sợ, vội kéo bồ đoàn lấp kín miệng hang, ý chừng để ngăn chặn những mũi kiếm đó đâm thẳng xuống hang, mà cũng để trả chiếc bồ đoàn về tình trạng cũ cho hiện tượng lạ không còn diễn tiến nữa.
Vừa lúc đó, bên ngoài tiểu các, có tiếng người hỏi to với giọng kinh hãi :
- Sao lại thế này? Sao chẳng có ai cả?
Bình! Bình! Bình! Bình!
Bốn tiếng bình vang lên liên tiếp, bốn bức vách của tòa tiểu các đổ nhào, chung quanh tòa tiểu các có vô số bọn đệ tử hai phái Côn Lôn và Điểm Thương đứng chặt, chúng đồng thanh rú lên :
- Hắn đi đâu? Hắn trốn rồi chăng?
Bạch Hạc đạo nhân trầm giọng :
- Làm gì hắn biết được mà trốn?
Một đệ tử thốt :
- Nhất định hắn chưa đi xa đâu! Mình đuổi gấp có lẽ bắt kịp hắn!
Tiếng y phục quét gió vang lên, bọn đệ tử hai phái kéo nhau rời tòa tiểu các, cục trường vắng lặng trở lại.
Du Bội Ngọc chờ một lúc nghe ngóng, khi biết rõ tất cả đều đi xa rồi, chàng mới vẹt tấm bồ đoàn chui lên khỏi miệng hang.
Nước chảy róc rách, gió vẫn thổi lay cành khua lá xào xạc. Du Bội Ngọc chợt hiểu, những tiếng động đó khuất lấp tiếng chân người, thành thử chàng không hay biết bọn đệ tử hai phái kéo đến đây. Nếu chàng không phát hiện bức Bát Quái đồ trên mặt nền tòa tiểu các, nếu không xuống miệng hang kịp thời, chàng phải táng mạng với hơn hai mươi thanh trường kiếm phóng qua vách.
Chàng thầm nghĩ :
- Tại sao bọn chúng biết được ta ở nơi đây mà kéo đến? Chúng đến tình cờ chăng? Không thể tình cờ được vì chúng quả quyết có người trong tòa tiểu các kia mà, hay là chúng được Trang chủ mách cho biết?
Chàng nhận ra, trong Sát Nhân trang, dù là khách đến, dù là tất cả đều điên dại cuồng loạn, họ mất tất cả lý trí, chàng không thể tin một người nào.
Nhận ra điều đó rồi, chàng mới nghĩ đến việc đi khỏi tòa tiểu các, đi khỏi Sát Nhân trang.
Nhưng chàng sẽ đi đâu? Làm sao đi lọt?
Qua mấy ngày đêm, hết giao đấu đến chạy, hết chạy đến lo rồi lại thoát chết từ nạn này đến nạn khác, y phục xốc xếch, đầu tóc rối bù, nặt này dơ dáy, thần sắc kinh hoàng nếu chưa tiều tụy, chàng mất hẳn phong độ một thiếu niên anh tuấn. Hiện tại chàng giống một con thú hơn con người, một con thú bị bao vây bốn phía trên khắp mọi nẻo.
Chàng không còn cái thú cùng bất kỳ ai giao thủ, chàng không còn khí lúc giao đấu với bất kỳ ai, chàng hoàn toàn rơi vào thế thụ động.
Bỗng, một tiếng người gọi bên ngoài :
- Diệp công tử! Diệp Bội Ngọc!
Chàng còn lạ gì tiếng gọi về hướng chàng, chỉ có mẹ con nàng mới gọi chàng như thế, bởi chàng đã xưng hô với họ chàng là Diệp Bội Ngọc lúc Cao lão đầu đưa chàng đến hội kiến với Cơ phu nhân.
Lập tức, chàng lại chui vào miệng hang, kéo bồ đoàn che kín như trước.
Trong bóng tối xòe tay không thấy ngón, chàng có cảm giác lòng hang khá rộng, tuy vậy, chàng không dám ngang nhiên xông xáo, chỉ đứng lại một chỗ cố vận dụng nhãn lực quan sát. Chàng đứng lặng một chỗ rất lâu, mắt vẫn chưa quen với bóng tối, chàng ngồi xuống mơ mơ màng màng một lúc. Bỗng, chàng giật mình tỉnh dậy, ánh sáng tứ trên miệng hang chiếu xuống làm chóa mắt chàng.
Thì ra chiếc bồ đoàn đã được một người nào đó kéo chếch sang một bên, ánh dương quang theo lỗ trống tràn xuống.
Chàng ngẩng mặt nhìn lên, trông thấy Cơ Táng Hoa với vẻ mặt hiền lành của lão. Lão vừa mừng, vừa kinh hãi kêu lên thất thanh :
- Tạ trời! Tạ đất! Ngươi còn ở đây! Ngươi chẳng sao!
Du Bội Ngọc không mừng mà cũng không sợ, nghiến răng gằn giọng :
- Ngươi lại đến đây toan hãm hại ta một lần nữa?
Cơ Táng Hoa đấm ngực thình thịch :
- Tại ta! Ta không cẩn thận, lúc đưa ngươi đến đây, vợ con ta trông thấy, họ báo động với bọn Côn Lôn và Điểm Thương, do đó chúng kéo đến...
Du Bội Ngọc cười lạnh :
- Ngươi làm thế nào cho ta tin được ngươi?
Cơ Táng Hoa điềm nhiên :
- Nếu thật sự chính ta mách cho họ đến đây, tại sao hiện tại ta không đi mách luôn là ngươi còn ở đây? Ngươi đang trốn dưới hang này?
Du Bội Ngọc nhảy vọt lên tạ lỗi :
- À! Tại hạ nghĩ quấy Trang chủ! Xin Trang chủ thứ tội!
Cơ Táng Hoa co chân tống chiếc bồ đoàn trở về chỗ cũ, che khuất miệng hang lại rồi nắm tay chàng :
- Bây giờ không phải lúc tạ lỗi! Hãy theo ta đi gấp!
Bỗng có tiếng cười vang lên sang sảng đâu đây :
- Còn định đi đâu nữa chứ?
Du Bội Ngọc hoảng hồn, chàng chưa kịp nhận định tình hình diễn tiến như thế nào, ba tiếng rẹt rẹt vang lên, ba thanh trường kiếm sáng ngời bay vút đến chàng.
Cơ Táng Hoa rú lên :
- Dừng tay! Dừng tay! Các ngươi không được...
Tiếng rú của lão Trang chủ họ Cơ không ngăn chặn nổi đà kiếm đang lao vút tới, một thanh trượt đích, hai thanh trúng. Thân hình của Du Bội Ngọc đã hứng hai mũi kiếm.
Máu từ hai vết thương chảy xuống ròng ròng, bọn đệ tử hai phái Điểm Thương và Côn Lôn bay tới bao vây quanh chàng.
Bọn chúng tên nào cũng có võ khí, còn chàng thì tay không một tấc thép, chúng vừa tràn tới là vung vũ khí ra ào ạt tấn công. Chàng đứng tại trung tâm, tay không, làm sao chống lại? Chàng chỉ né tránh, nhảy tả tạt hữu hoặc lùi hoặc hụp mình, trong tình thế đó, dù chàng tài giỏi đến đâu cũng không thể bảo vệ thân mình an toàn. Qua một lúc, chàng hứng thêm mấy mũi kiếm nữa, máu chảy nhiều hơn, máu chảy khắp người chàng thấm ướt cả y phục.
Bọn sư đồ quá hăng say, Bạch Hạc đạo nhân hét to :
- Không được giết hắn, phải để hắn sống, ta còn phải hỏi hắn mấy điều!
Du Bội Ngọc vừa tránh khỏi hai nhát kiếm, vung tay phóng sang lão một chưởng kình mãnh liệt vô cùng.
Chưởng kình không trúng Bạch Hạc đạo nhân nhưng chạm vào trụ tòa tiểu các, chiếc trụ gãy ngang, mái tiểu các mất chỗ dựa đổ xuống, ngói tuôn ào ào.
Chàng ấp tốc chụp một đoạn trụ cung lên, đoan trụ đảo lộn vù vù, phòng hộ bốn mặt, trên dưới.
Một tiếng rú thảm vang lên, một đệ tử phái Điểm Thương trúng phải đầu trụ, vỡ xương ngực, hai đệ tử khác bị thân trụ quật trúng kiếm, kiếm vuột khỏi tay bật lên không rơi ngoài mấy trượng.
Bạch Hạc đạo nhân bật kêu lên :
- Tiểu tử điên mất rồi, hắn chẳng còn biết sợ hãi là gì nữa! Hắn không màng chết sống, các người hãy đề phòng nhưng không được giết hắn đấy!
Mặc cho lão kêu thét, Du Bội Ngọc vẫn cứ vũ lộng đoạn trụ không ngừng, gió rít ào ào, khí thế hùng mãnh vô tưởng.
Muốn đương cự với một khí thế như vậy, dù là tay võ công thượng thặng cũng không giám làm, nếu tay võ công đó vẫn còn là bằng xương bằng thịt. Đương chận một khí thế như vậy, dù núi, núi cũng phải tan thì tại cục trường còn ai dám nghinh đón sự phản công của chàng?
Huống chi, trong số người hiện diện, ngoài Bạch Hạc đạo nhân là người thuộc thế hệ trên, may ra còn có đủ công lực chế ngự Du Bội Ngọc, những tên đệ tử kia, có kẻ nào khả dĩ là đối thủ của chàng mà hòng làm nên việc? Bất quá chúng cậy đông, chúng hò hét, vừa dùng cái lối hỗn chiến gây hoang mang cho chàng, vừa la hét ầm ĩ mong cướp tinh thần chàng, lung lạc đấu trí chàng.
Cho nên, khi chàng quật thế khỏi công, nhất là trong tay có một vật khả dĩ giết được người, chàng trở thành một kẻ lợi hại vô tưởng, giả dĩ chàng khởi công với tất cả sự phẫn nộ, khí lực của chàng gia tăng gấp bội, đối phương phải kinh khiếp, đối phương phải lỏng vòng vây, nới rộng ra xa chàng hầu tự vệ kịp thời.
Và hiện tại, ai có thân thì tự lo, đừng mong Bạch Hạc đạo nhân có đủ uy tín động viên tinh thần đồng dội.
Cơ Táng Hoa đứng xa xa bên ngoài cuộc chiến, lão lầm nhẩm :
- Khí lực như thế quả thật hi hữu! Hi hữu! Bình sanh chưa hề thấy!
Trong khi đó, đoạn trụ không ngừng bên này quật sang bên kia, đoạn trụ hướng về phía nào, lớp người tản ra đến đấy, nhưng phía đối diện lại ào tới, thành thử chàng vẫn bị bao vây như thường, bất quá vòng vây di chuyển xê dịch vị trí và nới rộng ra phần nào thôi.
Đoạn trụ và kiếm chạm nhau bật thành những tiếng xoang xoảng rộn người, tiếng chạm vang lên không ngừng, kiếm chém đoạn trụ thì đoạn trụ tìm kiếm mà quật.
Đúng ra, bọn đệ tử hai phái Điểm Thương và Côn Lôn tránh né chàng hơn là tìm cách chế ngự, còn chàng lại luôn luôn tìm chúng quật ngã.
Thỉnh thoảng cũng có một vài tên gục ngã, tiếp theo tiếng rú, thỉnh thoảng cũng có vài vòi máu phụt lên, hoặc giả một vài đệ tử hai phái đẫm ướt y phục với màu máu hồng.
Nhưng, cuộc chiến vẫn tiếp diễn, càng phút càng khốc liệt.
Du Bội Ngọc cứ vung tay quật đoạn trụ, đánh không cần nhìn địch, đánh với đôi mắt nhắm, đánh không phân phương hướng, cứ vung càn, trúng ai cũng được, không trúng thì chẳng sao.
Tai chàng không nghe tiếng gì ngoài tiếng rít gió của đoạn trụ nặng ngoài trăm cân, đoạn trụ đã nặng, công lực của chàng còn nặng gấp năm gấp mười lần, hai sức nặng đó hợp nhất, tạo thành một khí thế vỡ núi tan rừng. Khí thế đó di chuyển đến đâu, cái gì ngăn trở nổi? Vô phúc cho tên đệ tử nào chạm phải cái khí thế đó, phải táng mạng là cái chắc.
Máu! Chiếc trụ vung đến đâu, vòng vây tàn ra đến đấy, vòng vây tự mỗi lần tản, lưu lại một vài xác chết, một vài vũng máu.
Cuối cùng, vòng vây không còn khép chặt nữa, và khi vòng vậy tự động mở, phải mở một lúc nhiều nơi, bây giờ thì Du Bội Ngọc muốn thoát đi bằng lối nào cũng được, lối nào cũng trống trải lắm rồi, những kẻ chưa tránh kịp lối, phải cố chạy tránh.
Ra khỏi vòng vây, Du Bội Ngọc phải chạy đi đâu? Chàng còn biết chọn hướng nào?
Không cần chọn hướng, chàng cứ chọn đường trước mặt chạy đi, chạy mãi.
Chàng vượt qua mấy lớp cây dài, chàng xuyên qua mấy vườn hoa lại cứ chạy luôn.
Chạy qua các ke hang sâu, không có gì đáng ngại nhưng chạy qua những vườn hoa, gặp những hoa có gai, Du Bội Ngọc bị tét xước da chân da tay, y phục lại vướng vấp, đã rách càng rách hơn, máu thương tích do kiếm gây nên, máu thương tích do gai quào, máu khắp thân thể, nơi vết thương lớn, máu xối ra nhiều, nơi vết thương nhỏ, máu cứ rịn ra.
Chàng cứ chạy, giờ đây, chàng không còn nghe tiếng la hét nữa, như vậy là chàng đã chạy khá xa tòa tiểu các.
Nhưng ngẩng mặt lên, bất giác chàng xanh mặt. Trong tầm mắt, tòa nhà ma màu tro hiện ra, tòa nhà chết như Cơ phu nhân đã bảo.
Tòa nhà đó là nhà mồ của tổ tiên họ Cơ.
Tìm một nơi ẩn mình tạm thời, tránh sự truy nã của đệ tử hai phái Điểm Thương và Côn Lôn, bất cứ nơi nào cũng được, nhưng không thể nấp trong tòa nhà mồ rồi.
Cơ phu nhân có cho biết, ai bén mảng đến gần cũng bị những người chết trong đó lôi kéo vào cùng làm bầu bạn. Đã không ai đến gần thì chàng làm sao dám vào nơi đó ẩn nấp?
Nhưng không vào đó, chàng còn chạy đi đâu? Vào đó, chưa chắc gì chàng gặp những gì như Cơ phu nhân đã nói, ngược lại, chàng có cái lợi là chẳng ai dám đến tìm chàng.
Đột nhiên, một ánh kiếm ngời lên, tiếp theo, một giọng nói nữ nhân vang lên :
- Ngươi dám xâm nhập vào trong tòa nhà này, ta sẽ giết ngươi ngay!
Du Bội Ngọc tự nhiên phải dừng chân lại, song chàng mất quá nhiều khí lực, đôi chân không còn kềm vững, thân hình lảo đảo như cây long gốc lay động, chàng cố gượng lắm mới khỏi ngã.
Mắt chàng hoa lên, trông thấy mơ hồ một bóng người có suối tóc thật dài, bận chiếc áo trắng, tất cả đều mơ hồ, chỉ có ánh mắt của bóng đó rất sáng, sáng như hai điểm sao.
Cuối cùng chàng cũng thần định được, cuối cùng chàng cũng nhận ra được bóng đó là ai.
Nàng!
Nàng là trưởng nữ của Cơ Táng Hoa! Nàng là con chim ưng của sa mạc, chuyên ăn thịt sống! Thịt lang sói, kể cả thịt của khách lữ hành.
Chàng cười khổ :
- Được chết trong tay cô nương cũng là điều rất tốt! Bởi ít nhất, cô nương không phải là người điên!
Chàng không gượng nổi nữa, ngã nhào bất tỉnh.
* * * * *
Trong tòa nhà, không có một ánh đèn, bóng tối rất dày, xòe tay không thấy ngón. Khi tỉnh lại, Du Bội Ngọc hết sức hãi hùng, tự hỏi mình còn sống ở dương gian hay làm ma nơi âm cảnh.
Phải một lúc lâu, chờ cho đôi mắt quen với bóng tối, chàng mới nhận ra mình ở trong gian phòng của Cơ phu nhân. Chàng bắt đầu nhớ lại sự tình trước đó.
Không phải chàng tự nhiên mà tỉnh lại như những kẻ hết cơn mê rồi tỉnh. Chàng bị người nào đó làm cho chàng giật mình mở choàng mắt ra, chứ thực sự tâm thần chàng chưa ổn định trọn vẹn.
Lúc đó, không một bóng người trong gian phòng. Tiếng động làm cho chàng giật mình phải do bên ngoài bởi cánh cửa nặng nề vẫn đóng kín.
Chàng tự hỏi, người nào đó ở bên ngoài dang làm gì gây thành tiếng động, người đó là ai? Ở đây là khuê phòng của vị phu nhân một Trang chủ, nơi trang nghiêm, không phải bất kỳ ai cũng tới được.
Nếu không phải phu nhân thì cũng là hai người con gái của bà, ngoài ra chỉ còn một người thứ tư là có quyền đến đây: Cơ Táng Hoa, Trang chủ Sát Nhân trang.
Nhưng chẳng lẽ lại là chính lão?
Lão còn đeo đuổi theo chàng nữa sao? Để tìm cách hãm hại chàng hay để phân trần về cuộc bao vây của bọn đệ tử hai phái Điểm Thương và Côn Lôn?
Bỗng bóng người nhỏ thấp, hiện lờ mờ nơi khoảng trống. Du Bội Ngọc giật mình hơn nữa, bóng đó nếu không là Trang chủ Sát Nhân trang thì còn là ai nữa?
Chàng rung người lên hấp tấp hỏi :
- Ta với Trang chủ không oán không thù, sao Trang chủ cứ đuổi toan ám hại ta?
Cơ Táng Hoa bước gần đến chiếc giường, cúi thấp đầu một chút, giọng trầm trầm :
- Ta thẹn với ngươi, ta không ra gì cả! Ta chỉ muốn cứu ngươi, mỗi lần cứu ngươi lại một lần không may, thành ra như hãm hại ngươi, không rõ bọn ấy có chạy theo ta chăng?
Du Bội Ngọc giục gấp :
- Nếu vậy Trang chủ rời khỏi nơi này ngay! Chúng theo Trang chủ, tất sẽ vào đây, Trang chủ chạy đi nơi khác, chúng sẽ theo nơi khác, Trang chủ phải ra khỏi phòng này ta mới được yên!
Cơ Táng Hoa lắc đầu :
- Không! Không! Ta không thể để ngươi lại đây! Ta không muốn để ngươi rơi vào tay mẹ con bà ấy!
Du Bội Ngọc cười khổ :
- Nhưng chính họ cứu ta về đây! Ta nhờ họ mới còn sống!
Cơ Táng Hoa thở dài :
- Hỡi chú bé ơi! Chú bé chả biết gì cả! Mẹ con bà ấy cứu sống ngươi để từ từ hại ngươi, họ dành cái quyền hại người, họ có tốt gì đâu!
Du Bội Ngọc run run giọng :
- Họ... có lợi gì phải có chủ trương đối với ta?
Cơ Táng Hoa trố mắt :
- Thế ra ngươi không biết à?
Du Bội Ngọc lắc đầu :
- Ta làm sao biết được cái tâm độc của con người?
Cơ Táng Hoa trầm giọng :
- Vợ con ta rất hận họ Du, ngươi không phải họ Du sao?
Du Bội Ngọc xanh mặt kêu lên :
- A! Ta quên mất...
Chàng còn do dự đắn đo gì nữa, cố gượng ngồi lên, cố gượng bước xuống giường.
Cơ Táng Hoa đưa tay ra :
- Vịn vào ta mà đi! Phải rời khỏi đây ngay!
Đột nhiên, một bóng người xô cửa bước vào.
Người đó chính là Ưng cô nương với suối tóc dài, với y phục trắng.
Nàng giương tròn đôi mắt lạnh nhìn Cơ Táng Hoa, ánh mắt của nàng không có một điểm nhỏ thân tình, nàng nhìn cha như nhìn một kẻ xa lạ, nếu không nói là một kẻ thù.
Một lúc lâu, nàng hầm hầm quát lơn :
- Ra ngay! Ra khỏi đây ngay!
Nàng đuổi cha nàng ra khỏi nàng như đuổi một tên gia nhân đã làm nàng bất mãn.
Cơ Táng Hoa nhảy dựng lên :
- Cơ linh Phong! Ngươi đừng quên ta là thân phụ ngươi! Ngươi ăn nói với kẻ sinh ra ngươi như thế à?
Lão nhảy choi choi, lão thét oang oang, khua chân múa tay tựa hồ lên cơn điên.
Vẻ hiền từ trên khuôn mặt non choẹt của lão biến mất, hiện tại, trông lão hung dữ như một ác ma.
Du Bội Ngọc sửng sốt trước sự biến đổi thần sắc của lão, nhưng Cơ Linh Phong vẫn bình thản như thường, nàng đứng thẳng người, không tỏ vẻ sợ hãi, hơn nữa, chừng như nàng không nghe lão nói gì, không thấy lão tỏ thái đột như thế nào.
Nàng gằn từng tiếng :
- Đi ra đi! Có đi ra hay không thì bảo?
Cơ Táng Hoa rung rung người, đôi tay nắm chặt lại, nắm tay tròn lẳng, tròn như quả chùy sắp sửa bay tung ra, có điều bay đến địch hay không thì chưa biết được.
Lão trợn tròn đôi mắt, miệng há rộng, tưởng chừng như lão có thể nuốt chửng cô gái do lão sinh ra, nuôi dưỡng lớn khôn, giờ đây dám chống lại lão như tử thù.
Nếu không rõ lai lịch của họ, chắc chắc không ai tưởng nổi đó là hai cha con.
Cha nhìn con, con nhìn cha một lúc lâu, Cơ Táng Hoa bỗng thở dài, thân hình nhũn ra, lão bật cười khanh khách :
- Ranh con! Đừng nổi giận! Đừng nổi giận! Nổi giận là mất thăng bằng cơ thể, sức khỏe sẽ suy giảm, cha khổ lắm đấy nhé! Cha không muốn con mang bịnh hoạn gì cả! Con bảo cha ra đi, cha sẽ đi, đừng giận, cha sẽ đi ngay mà!
Rồi lão quay mình bước ra liền. Lão mất hứng mà đi ra, thân hình nhỏ bé càng nhỏ bé hơn. Khi con người vừa mất hứng, tất cả những gì trong người, từ hình thức lẫn tinh thần đều cụp hẳn lại, lão vừa đi vừa càu nhàu :
- Quái ác thật! Con cái gì đâu lại chẳng biết sợ cha, ngược lại cha phải sợ con!
Du Bội Ngọc không thể tưởng là lão sợ con gái đến thế, sợ con như vậy, lão còn sợ vợ đến mức độ nào? Không ai tưởng nổi sự oái ăm trong gia đình điên này!
Chàng cố gắng lết xuống giường nhưng Cơ Linh Phong hỏi chặn :
- Ngươi định xuống giường làm gì thế?
Du Bội Ngọc ấp úng :
- Tại hạ... áy náy quá, không giám quấy rầy quý trang lâu, tại hạ định cáo từ!
Cơ Linh Phong cười lạnh :
- Ngươi nghe cái lão lùn ấy nói thế, ngươi tưởng ta có ý định hãm hại ngươi phải không?
Du Bội Ngọc không đáp câu hỏi, chàng buông một câu trách khéo :
- Dù sao, Trang chủ cũng là thân phụ của cô nương...
Cơ Linh Phong đột nhiên rít lên :
- Sai! Sai! Lão không phải là cha ta! Không! Sai! Ngươi nói sai!
Nàng vò chéo áo, thân hình nàng rung rung, gân mặt, thớ thịt rung rung. Toàn thân nàng giựt mạnh, nhìn chăm chăm, không biết phải nói gì.
Một lúc lâu, cơn xúc động lắng dịu, nàng lạnh lùng trở lại như trước, đôi mắt sắc như trước, nàng buông từng tiếng :
- Ngươi tưởng lão là một con người tốt?
Du Bội Ngọc không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
Cơ Linh Phong bỗng bật cười khanh khách :
- Không hiểu tại sao có rất nhiều người bị lão lừa rất dễ dàng? Có kẻ bị lừa đến lúc mất mạng mà vẫn không hay biết mình bị lừa, cứ tin lão là một con người tốt!
Du Bội Ngọc buông một câu :
- Tại hạ với Trang chủ không oán không thù, làm gì Trang chủ có lý do hãm hại tại hạ!
Cơ Linh Phong hừ lạnh :
- Không oán không thù! Hừ! Ngươi có biết nơi đây sát khí ngất trời chứ? Ngươi có biết mạng sống của con người chẳng khác nào một cọng cỏ khô chứ?
Du Bội Ngọc lắc đầu :
- Tại hạ không được rõ!
Bàn tay Cơ Linh Phong giật giật, giọng nàng trở lên rung rung :
- Tại vì lão thích có cuộc giết chóc, lão thích trông cảnh chết, chết đau thương, chết oằn oại, hoặc chết trong tay lão, hoặc chết trong mưu mô của lão! Cái chết càng thê thảm càng thích thú!
Du Bội Ngọc nghe luồng điện chạy nhanh vào xương sống, mồ hôi ướt đầm lòng bàn tay chàng.
Trời! Nơi đây có vô số người nhưng không có một con tim, đừng mong ai tìm được một điểm thiện lương trong cái thế giới thu hẹp trong bốn bức rào này!
Tất cả mọi người đều tàn độc, ai ai cũng thích thấy máu đổ, ai ai cũng thích nghe tiếng rú thảm. Nơi đây, sanh mạng con người thấp giá trị hơn một con vật, không thảnh thơi an nhàn bằng một con vật.
Nơi đây, không ai thân với ai dù đồng chung huyết nhục họ hàng, gặp nhau là giết nhau, không gặp nhau lại đi tìm nhau để giết.
Họ không cần có thủ phạm hay không, họ chỉ cần giết, giết thù không được thì giết thân, không giết được thì mắng nhau, mỉa mai nhau, nói xấu nhau.
Chàng còn biết tin ai? Phòng ai? như vậy, chàng không thể tin ai, chàng cần phải phòng tất cả.
Cơ Linh Phong đưa ánh mắt lạnh lùng dán vào mắt chàng, buông tiếp :
- Sự thực như thế đó! Tin hay không thì tùy ngươi! Ngươi có thân, biết lo cho thân, sự tồn vong của ngươi không liên quan gì đến ta cả.
Du Bội Ngọc ấp úng :
- Không phải tại hạ không tin cô nương, song nghĩ ra, một người biết xót thương đến cái xác một con mèo chết oan, con người đó hẳn phải có cái tâm từ thiện, con người đó không thể tàn nhẫn đối với đồng loại.
Cơ Linh Phong cau mày :
- Lão đối với chó, với mèo thế nào mà ngươi cho là nhân từ?
Du Bội Ngọc đáp nhanh :
- Chính mắt tại hạ trông thấy Trang chủ moi đất chôn cái xác con mèo lúc đó, tuyệt nhiên là lão không hề hay biết là có tại hạ đang nhìn trộm! Tại hạ nghĩ, Trang chủ không dàn cảnh gieo niềm tin nơi tại hạ đâu!
Cơ Linh Phong nhếch môi một nụ cười mỉa, lạnh lùng :
- Ngươi có biết kẻ nào đã giết hại con mèo đó chăng?
Du Bội Ngọc trố mắt :
- Ai?
Cơ Linh Phong rùng vai :
- Còn ai nữa? Chính lão đấy!
Du Bội Ngọc kêu lên :
- Trời! Chính lão?
Cơ Linh Phong cười lạnh :
- Không lão thì ta à? Ngươi có biết không? Một đóa hoa đang nở tươi tốt, ai ai cũng ngắm nghía, trầm trồ; ong bướm vờn quanh, người ta còn đuổi, sợ nó làm hại hoa, thế mà lão lại đưa tay bẻ cành hoa, bẻ rồi quăng xuống đất, lấy chân dẫm nát đóa hoa, vừa dẫm vừa cười, cười khoái trá. Dẫm nát rồi, lão đào huyệt chôn xác hoa xuống như ngươi đã thấy, là một tái diễn tánh tàn độc của lão. Thay vì hoa hay là mèo và lần khác sẽ là chó, không có hoa, không có mèo, không có chó thì người sẽ thay thế! Người, đối với lão, có giá trị ngang với chó, ngang với mèo, ngang với hoa rơi.
Nàng dừng lại một chút, đoạn tiếp với giọng âm trầm :
- Thỉnh thoảng, ngươi cũng thấy lão tỏ khía cạnh thiện lương, song cũng vô ích, điểm thiện lương của lão luôn luôn xuất hiện khi việc đã rồi. Lão thấy hoa, thấy mèo, thấy chó, lão căm thù, tánh độc ác lại bừng lên, cố tìm cách chà đạp, sát hại. Hạ xong thủ đoạn rồi, lão thương tiếc, lão mai táng, lão kể lể, lão tỏ ra mình là con người hiền lành, biết thương đến cỏ cây, thú vật, biết thương người. Ngươi thấy đó, chỗ thiện lương của lão không giúp ích được gì cho ai cả.
Du Bội Ngọc sửng sốt không biết lời gì nói thêm.
Cơ Linh Phong tiếp nối :
- Bên dưới mặt đất trong khắp tòa trang viện này có biết bao nhiêu xác? Xác hoa, xác mèo, xác chó, xác người, tất cả đều do lão mà vùi chôn vĩnh viễn, hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp, tất cả dù cho ai giết, giết trong trường hợp nào cũng đều do lão mai táng. Có lẽ vì thế nên người ta cho là lão thiện lương! Ngươi có tin ta không? Ngươi có thể khai quật lớp đất bất cứ chỗ nào trong trang viện, sẽ bắt gặp xác hoa, mèo, chó, ngựa, người...
Du Bội Ngọc rung rung người, nằm lên trên giường mà rung, chàng làm cho chiếc giường phải chuyển động theo.
Chàng ấp úng :
- Tại hạ không muốn nhìn chi cả, tại hạ muốn đi, muốn tránh những gì trông thấy tại đây, càng đi xa trang viện này càng hay!
Cơ Linh Phong lạnh lùng :
- Rất tiếc là ngươi không đi được! Ngươi không còn đi được nữa!
Du Bội Ngọc vụt xuống giường, vừa đứng thẳng người, liền ngã nhào xuống đất.
Cơ Linh Phong nhấc bổng chàng lên, đặt chàng trở lại trên giường.
Nàng gằn giọng :
- Nếu ngươi còn nghĩ đến sự sống, ngươi phải nghe lời ta, bằng không thì ngươi cứ đi, đi đâu cứ đi, tùy thích, ta không ngăn cản.
Nàng đưa tay chỉ ra phía cửa như mời chàng.
Du Bội Ngọc muốn đi nhưng chàng đi nổi chăng? Vạn nhất gặp kẻ thù, làm sao chàng ứng phó? Dù ở đây gặp kẻ thù, chàng cũng đành phải bó tay chứ chẳng mong thủ thắng. Tuy nhiên, cũng còn đỡ, bởi ít nhất, kẻ thù có muốn hạ sát chàng, họ phải đến đây tìm chàng, còn như chàng lang thang bên ngoài, sẽ có nhiều người trông thấy.
* * * * *
Cơ Linh Phong nhìn chàng với ánh mắt lạnh lùng, qua một lúc, nàng thốt :
- Ngươi đừng lo ngại! Có kẻ nào xông vào đây, Cơ Táng Hoa có to gan bằng núi, cũng chẳng bao giờ đưa ai đến đây tìm ngươi, ta có cách bức hiếp lão, ta thừa thủ đoạn bảo hộ ngươi!
Du Bội Ngọc cố ngượng một lúc, ngồi dậy được, chàng nhìn sững nàng :
- Cô nương bảo hộ được tại hạ?
Cơ Linh Phong gật đầu :
- Ngươi yên trí! Ta còn, nhất định là ngươi còn! Khi nào ta chết đi, ai muốn làm gì ngươi mới có thể làm được!
Du Bội Ngọc từ từ thốt :
- Cô nương nói đúng! Hiện tại, chỉ còn nơi đây là nơi an toàn nhất cho tại hạ! Nhưng có một người thà chịu chết chứ chẳng chịu để cho người bảo hộ, che chở...
Cơ Linh Phong cười nhạt :
- Và trong hạng người đó có ngươi? Và ngươi không cần ta bảo hộ che chở?
Nàng cười lớn hơn một chút rồi tiếp :
- Ngươi tưởng ngươi thuộc hạng người đó? Song, ta không tưởng là như vậy!
Du Bội Ngọc nhếch mép cười khổ :
- Tại sao?
Muốn chứng tỏ chàng không cần sự che chở của Cơ Linh Phong, chàng không sợ chết, Du Bội Ngọc cố gom tàn lực bước xuống giường, đứng vững một chút lấy thăng bằng, cho tinh thần trấn định, đoạn từ từ bước ra cửa.
Vô luận là chàng gặp buồn phiền uất hận như thế nào, luôn luôn chàng nhã nhặn, ôn hòa, nhu hiền trong ngôn từ, cử động, dù đối với kẻ thù cũng thế. Chàng không muốn mình thất lễ trước mặt bất kỳ ai, dù kẻ đó có xứng đáng cho chàng thủ lễ hay không. Bản chất của chàng ôn hòa như thế, đừng ai cho rằng chàng khiếp nhược.
Cơ Linh Phong giật mình, thực ra là nàng không thể tưởng là chàng dám làm như vậy, nàng trầm giọng hỏi :
- Ngươi định dẫn xác đi nạp cho chúng?
Du Bội Ngọc không quay nhìn lại, không đáp, chàng cũng không dừng bước.
Cơ Linh Phong gọi to :
- Ngươi không có nơi dung thân, tại sao còn sinh cường? Sinh cường là tìm cái chết, ngươi có biết không?
Bây giờ Du Bội Ngọc mới chịu quay đầu lại, thốt một câu :
- Đa tạ cô nương quan tâm đến tại hạ, tại hạ đã có một nơi, nơi đó có thể dung chứa tại hạ!
Cơ Linh Phong cười lạnh :
- Được! Ngươi cứ đi! Giả sử ngươi có sống, ngươi nhờ, có chết thì ngươi chịu!
Đối với ta, chẳng có gì quan hệ cả!
Nàng nói thế, song nàng nhìn theo bóng Du Bội Ngọc khuất dần, nàng nhìn đến độ xuất thần, lặng người đứng nguyên tại chỗ.
* * * * *
Thời khắc vào lúc hoàng hôn.
Cứ mỗi lần hôn mê, Du Bội Ngọc có cảm tưởng mình chẳng bao giờ làm được việc gì nữa, chàng sẽ phải trở thành con người chẳng biết chút võ công nào.
Nhưng, sau mỗi cơn mê, lúc tỉnh lại, chàng cảm thấy công lực vẫn còn nguyên vẹn, không vì một nguyên nhân nào, công lực đó bị tiêu tan, bất quá, thời gian khôi phục lại nhanh hay chậm đi một đôi phút mà thôi.
Chàng biết mình hơn ai hết, nếu chàng được như vậy, không phải nhờ vào bẩm chất khác thường, mà chỉ nhờ vào hoàn thuốc của Thiên Cang đạo trưởng, do Hồng Liên Hoa trao cho chàng trước đó mấy hôm.
Ra khỏi căn phòng quái dị của Cơ phu nhân, Du Bội Ngọc cảm thấy trong mình sảng khoái lạ thường, giả dĩ vào thời khắc hoàng hôn, chàng ít sợ bị ai phát hiện ra chàng, chàng tung tăng chạy nhảy qua mấy hàng cây, vui như con chim non vừa rời tổ, trông trời cao đất rộng mà hứng ngất chín tầng mây.
Không ai tưởng tượng được do đâu chàng cao hứng, do đâu chàng dám ngang nhiên xông xáo trong khung cảnh đầy chết chóc như thế này.
Chàng có cần gì phải nghĩ viển vông? Cứ đi, đi mãi cho đến khi nào gặp trở ngại hẵng hay, nếu không trở ngại thì càng tốt, chàng sẽ rời khỏi trang viện Sát Nhân trang, rất có thể không bào giờ chàng sẽ trở lại đây, rất có thể chàng sẽ trở lại một ngày nào đó, xem diễn tiến như thế nào trong thế giới điên cuồng vô tưởng.
Trong những hàng cây, chàng trông thấy rõ khắp nơi, nơi nào cũng có bóng người đi động, rồi chàng nghĩ đến những cơ quan bí mật dặt rải rác ven đường hoặc trên đầu cảnh, ngọn cỏ... Mặc, chàng chẳng màng gì, cứ tiến tới.
Chàng tiến về hướng Tây, chàng có ý định trở về ngôi nhà hoang vu, nơi lão nhân đưa chàng vào trong lần đầu tiên, sai khi lão nhặt chàng dưới cơn mưa tầm tã, đúng lúc bọn đệ tử hai phái Điểm Thương và Côn Lôn đang truy nã gấp rút.
Chàng muốn trở lại đó vì chàng nhận thấy chỉ có lão nhân cứu chàng, đưa chàng về đây là có lương tri. Chàng có thể tin tưởng nơi lão nhân, không nhiều thì ít, chàng có thể nói chuyện với lão một cách cởi mở, thông cảm hơn.
Hoàng hôn xuống nơi hoang dã, bóng tối xuống chậm, chốn rừng cây âm u, bóng tôi phủ sau, trước mắt chàng, cảnh vật lờ mờ, trông huyền ảo, lạnh lùng, rùng rợn vô cùng, càng rùng rợn hơn nữa, càng rùng rợn hơn nữa là tử khí như bao trùm, bất cứ nơi nào cùng bốc tử khí trùng trùng.
Đã lạ nơi, lại nhân lúc nhá nhem tối, Du Bội Ngọc làm sao nhận định phương hướng nào dẫn đến địa phương nào?
Chàng chạy mãi, qua hết dãy nhà này đến dãy nhà khác, chàng chẳng rõ mình theo con đường thẳng mà tiến hay quanh co lẫn lộn theo con đường vòng.
Đi một lúc, chàng phát hiện mình đi đến tòa tiểu các, nơi mình bị bọn đệ tử hai phái Điểm Thương và Côn Lôn bao vây.
Chàng nhìn quanh cục diện, lúc đó những thi thể đã được di chuyển rồi nhưng dấu máu vẫn còn, đủ chứng tỏ một cuộc ác chiến vừa khai diễn ở đây.
Nhìn dấu máu, Du Bội Ngọc rùng mình tưởng chừng cuộc giết chóc vừa qua lại hiện ra, tiếp tục khai diễn.
Chàng quay mình lùi lại, hướng sang lối khác, nhưng đi được vài bước, chàng vụt đứng lại.
Trong tòa tiểu các, có một cái hang, bên dưới chiếc bồ đoàn, nơi đó chỉ có mỗi mình Cơ Táng Hoa biết thôi, chẳng lẽ lão còn trở lại để tìm chàng?
Giả sử bây giờ chàng vào ẩn nấp trong ấy tạm thời, chắc cũng được an toàn.
Nghĩ như vậy, chàng không do dự, quay mình trở lại, tiến vào tòa tiểu các, dỡ chiếc bồ đoàn lên, chui tọt xuống hang, đậy bồ đoàn lại như cũ.
Trong lòng hang, bóng tối dày đặc,ban ngày còn tối huống chi ban đêm, ngửa bàn tay không thấy đủ năm ngón.
Tựa mình vào vách đá lạnh như băng, Du Bội Ngọc thở dốc.
Trước mắt chàng là một vùng đen tối, bóng tối quá dày đặc, ngửa bàn tay không thấy ngón thì chàng còn nhận định được gì?
Hô hấp trở lại bình hòa rồi, chàng nghĩ lại sự việc vừa qua, càng nghĩ càng kinh khiếp.
Niềm sợ hãi dâng lên nhanh và mạnh, chàng phải làm một động tác gì để có một hiện cảnh trấn an dao động.
Chàng đi tới, châm bước, tay quờ quạng.
Bỗng chàng chạm phải một người.
Ai? Người này đến đây trước chàng, chờ chực chàng? Không nhìn, chàng nhờ xúc giác ức độ, chừng như người nào đó đang ngồi, manh áo bên ngoài hơi nhám, có lẽ là một loại bố.
Tâm mạch như ngừng lại, Du Bội Ngọc đè tay lên ngực ép con tim, rung rung giọng hỏi :
- Ai? Ai đấy?
Mồ hôi vã ra như tắm, ướt sũng cả đầu, cả trán, đẫm cả mặt, chàng rà rà tay theo vách tiến tới.
Bước được một bước, chàng lại hỏi :
- Ngươi là ai? Ngươi ẩn trong này có dụng ý gì?
Cũng như lần hỏi trước, chàng không nghe tiếng đáp lại.
Bàn tay đang rà rà nơi vách, Du Bội Ngọc chạm phải cây đèn, chàng mừng rỡ, vội quờ quạng tay quanh chiếc đèn.
Đúng như chàng dự đoán, cạnh cây đèn có vật đánh lửa.
Nơi chứa đèn và vật đánh lửa là một lỗ trũng sâu vào vách. Chàng rung tay, bật mãi mồi lửa mà chẳng có một tia sáng nào lóe lên.
Chàng vừa đánh lửa vừa hăm :
- Ta hỏi ngươi chẳng đáp! Ta đánh lửa đốt đèn tự nhiên sẽ thấy mặt ngươi, biết được ngươi là ai!
Hăm mà làm gì? Hỏi hai lượt chẳng có tiếng đáp, chàng có hăm giết, chưa chắc người đó đáp.
Đánh mãi rồi cũng phải có lửa xẹt ra, Du Bội Ngọc đốt ngọn đèn lên.
Có ánh sáng rồi, chàng nhìn xuống người đó.
Y là một người lùn, đang ngồi xếp bằng tròn, vận bộ y phục vận bằng gai, nhuộm màu vàng.
Gương mặt khô đen, cằn cỗi, chẳng điểm một giọt máu tươi.
Gương mặt đó đem đặt cạnh gương mặt Cơ Táng Hoa, người tế nhị đến đâu cũng khó tìm ra những điểm sai biệt quan trọng.
Bất quá, gương mặt đó lạnh lùng, lạnh như người chết.
Du Bội Ngọc nghe mỗ hôi lạnh ướt đẫm lòng bàn tay, hấp tấp hỏi :
- Ngươi... ngươi là gia gia của Cơ Táng Hoa?
Lão nhân vẫn bất động.
Đã hãi hùng vì khung cảnh, lại gặp người mà không hẳn là người sống, cũng chẳng phải là quỷ, Du Bội Ngọc càng sợ hãi hơn, chàng cắn răng cố làm bạo dạn bước tới.
Chợt, chàng biến sắc, nhận ra tóc và râu của lão là những vật giả.
Râu, tóc bằng sáp!
Như vậy, lão nhân là con người bằng sáp!
Niềm sợ hãi trong phút chốc tan biến, chàng điểm một nụ cười chua chát, nhìn con người bằng sáp đó một lúc nữa, chợt hoài nghi, chàng thầm nghĩ :
- Tại sao tượng sáp của phụ thân Cơ Táng Hoa lại được đặt ở nơi đây?
Du Bội Ngọc đưa ánh đèn rọi chung quanh, nhận thấy trước mặt có một con đường bí mật, đường dài thăm thẳm, đường sâu, trong vùng tối chẳng biết dẫn tới nơi nào...
Lòng địa huyệt rộng độ hai trượng tròn, ngoại trừ pho tượng bằng sáp, còn có một chiếc giường nhỏ, bên cạnh chiếc giường còn có một chiếc bàn, trên bàn có chén có bình, có thơ, có sách, những vật đó chìm lịm dưới lớp bụi dày nửa tấc.
Những vật đó là vật thường dụng mỗi ngày, chẳng có gì đáng chú ý, điều lạ lùng là sự hiện diện của chúng tại đây chứng tỏ nơi địa huyệt này có người ở.
Du Bội Ngọc lại nghĩ :
- Phụ thân của Cơ Táng Hoa bị áp lực nào đó bức bách hoặc lập dị tự giam mình nơi này? Lão tạo đựng lên tòa nhà như vầy làm nơi sám hối những tội lỗi đã làm? Pho tượng bằng sáp rất có thể do lão chế tạo, thường ngày đem đặt tại ngôi nhà nhỏ bên trên, để che mặt mọi người là lão luôn luôn có mặt tại ngôi nhà đó và không ai dám bén mảng đến gần quấy nhiễu lão. Tất cả những gì lão dàn cảnh thực sự có mục đích gì?
Chàng đặt chiếc đèn lên mặt bàn, đoạn đưa tay lật thử mấy quyển thơ sách.
Những sách đó thuộc loại truyền kỳ mạn lục, tuyệt nhiên chẳng có một quyển nào về võ học cả.
Chàng thất vọng.
Bỗng, chàng nhận thấy một mảnh giấy nằm bên dưới chồng sách, mảnh giấy có những chữ tươi hẹp, người viết nên những dòng chữ đó hẳn phải là một giai nhân.
Đọc mảnh giấy, Du Bội Ngọc mơ màng một lúc.
Những chữ trên mảnh giấy là những lời thán oán, tủi hờn của một nữ nhân, biểu lộ niềm tương tư sâu đậm, nhưng tình nhân hình như quá hờ hững, không đoái hoài đến nỗi nhung nhớ của khách thâm khuê.
Con người bằn sáp kia tượng trưng cho ai trong gia đình này? Một con người vừa lùn, vừa ốm nhỏ, xấu xí, mà lại có một giai nhân mơ tưởng, dành trọn tuổi xuân để chờ dâng hiến? Giai nhân nào đó có quáng manh chăng?
Du Bội Ngọc cười khổ, đặt tờ giấy xuống chỗ cũ, toan rời đi chỗ khác, bỗng thấy trên địa huyệt, dưới chân giường có một bức cẩm nang. Chàng nhặt lên.
Trong bức cẩm nang có một ngọc quyết hình vuông, màu ngọc thuần khiết, chạm khắc li ti khắp các mặt.
Nơi một mặt có mấy chữ: Tiên Thiên Vô Cực.
Nơi mặt đối chiếu có khắc một chữ Du.
Như vậy ngọc quyết là vật báu gia truyền của dòng họ chàng. Đã là vật của dòng họ chàng, sao lại ở đây? Sự kiện này làm cho Du Bội Ngọc suy nghĩ một lúc.
Rồi chàng nhìn xuống chiếc túi gấm, thấy có thêu hình một nữ nhân. Tuy là hình thêu song chẳng kém truyền thần, gương mặt đẹp ghê hồn, đôi mắt tình tứ đầy quyến rũ.
Không cần nhìn lâu, Du Bội Ngọc nhận ra ngay, hình thêu đó chính là Cơ phu nhân.
Bên cạnh hình có mấy chữ :
- Giữ mãi bên chàng, đừng bao giờ rời xa!
Dưới hàng chữ có tên Mỵ Nương!
Mỵ Nương là người trong hình! Mỵ Nương thêu chân dung này! Mỵ Nương đương nhiên là tên tục của Cơ phu nhân! Nét bút và đường thêu chính là của Mỵ Nương, Cơ phu nhân.
Đẹp như bà, lại kết hôn với một người như Cơ Táng Hoa, bảo sao bà không sầu muộn chốn phòng sâu? Bảo sao bà đừng tịch mịch ưu phiền?
Giai nhân thì phải phối hợp với tài tử, chứ giai nhân nào lại kết hợp với xú quỷ?
Đem giai nhân đặt vào vòng tay một xú quỷ là mỉa mai tạo hóa đã ung đúc lên thân xác ngọc ngà!
Cho nên, bà về gia đình họ với cái xác thân, còn tâm hồn đã gởi đến một người khác, mà người đó lại họ Du!
Chàng còn nghe văng vẳng bên tai những tiếng của Cơ phu nhân thốt lên trước đây :
- Có một người họ Du đã sát hại người thân cận của ta, cho nên, ta có cảm giác tất cả những ai mang họ Du đều không phải là người tốt!
Cơ phu nhân hận những người mang họ Du!
Hận, dĩ nhiên bà ta có hận, nhưng cái duyên cớ gây nên hận chẳng phải là người họ Du sát hại người thân của bà. Làm gì có việc họ Du sát hại họ Cơ?
Giờ đây, Du Bội Ngọc đã hiểu, cái duyên cớ gây nên hận cho Cơ phu nhân là có một người họ Du tạo cho bà một mối thương tâm to lớn!
Thì ra, bà hận tình!
Và họ Du đó, có thể là rất giống Du Bội Ngọc! Họ Du đó lâm nguy, họ Du đó bị Cơ phu nhân quản thúc tại địa huyệt này, có lẽ đúng lúc gia gia Cơ Táng Hoa tạ thế. Khi sống, lão già ấy dùng nơi này để che mắt mọi người, khi chết đi, nàng dâu của lão lại dùng nơi này để che mắt người đời. Tình nhân của bà ở đây thì còn ai hiểu thấu?
Có thể là Cơ phu nhân yêu người họ Du trước khi lấy chồng, mà cũng có thể sau khi về làm dâu nhà họ Cơ, tình cờ bà gặp người họ Du bị nạn ngay trong khu trang viện này, bà đem lòng ái mộ, bà thành thực yêu người kia miễn cưỡng đáp ứng, rồi trong một cơ hội nào đó, người đó bỏ đi, phụ tình bà, bà hận.
Người đó đi rồi là lẽ sống của Cơ phu nhân cũng đi luôn, bà cô đơn, sầu muộn nơi phòng riêng, bà chỉ còn một lối duy nhất gặp lại người yêu, đó là lối mộng.
Cho nên, bà đang sống đấy mà có cái dáng chập chờn, nửa tình, nửa mê.
Có lẽ, bà mơ ước suốt đời được nằm trong mộng mãi.
Con người của Cơ phu nhân ngày nay so với con người của Cơ phu nhân trước kia, cách biệt làm sao!
Một là mùa xuân tươi thắm, tất cả đầu nở, tất cả đều cởi mở, một là mùa hạ héo tàn, mùa thu tiều tụy, mùa đông xác xơ.
Bất giác, Du Bội Ngọc thở dài. Chàng tự hỏi họ Du kia là ai?
Gì thì chẳng biết chứ người họ Du đó thuộc hàng trưởng thượng của chàng là cái chắc.
Gì thì chẳng biết, chàng chắc chắn người đó không thể là phụ thân chàng.
Thế thì ai? Ai lại có đoạn diễm tình thần bí với Cơ phu nhân? Trừ Cơ phu nhân và người họ Du đó ra, còn ai biết được?
Nhất là đoạn diễm tình đó lại kết cấu trong thầm lén!
Chàng nghĩ thầm:
- Bị quản thúc tại đây lại bỏ đi, người đó do lối nào mà thoát đi? Nếu người đó thoát đi mà Cơ phu nhân không hay biết, hẳn phải có một lối bí mật chứ?
Du Bội Ngọc vụt phấn khỏi tinh thần.
Người đó thoát đi được thì chàng cũng thoát đi được! Lập tức, chàng lắng đọng mọi ý niềm phức tạp, cầm ngọn đèn, theo con đường bí mật trước mặt, đi tới.
* * * * *
Du Bội Ngọc càng đi tới, càng thấy khó khăn vô cùng, con đường bí mật dần dần hẹp lại, lại quanh quanh co co, càng đi, chàng thấy có cảm tưởng là con đường dài vô cùng.
Chàng nhớ Cơ Linh Phong đã từng nói với chàng :
- Những xác chết dưới đáy huyệt này là thành tích của lão đấy!
Bất giác, chàng xuất mồ hôi lạnh.
Tuy chàng không gặp một xác chết nào dọc theo lối địa đạo, song chàng vẫn sợ hãi như thường, bởi chàng nghĩ :
- Con đường dài, xác chết không nằm ở đây thì nằm ở đàng kia, tận đầu đường cũng nên! Và như vậy thì thế nào chàng cũng gặp những xác chết đó.
Đường dù xa, đi mãi cũng có lúc đến đầu.
Cuối cùng, Du Bội Ngọc cũng đi suốt con đường bí mật. Đường là đường hầm thiết lập trong lòng đất, tất phải có lối đi lên, đến tận đầu rồi, chàng tìm mãi một lúc nữa mới thấy cơ quan mở đóng lối đi.
Một tấm đá chắn ngang, chàng bấm vào nút cơ quan, tấm đá từ từ xê dịch.
Ánh sáng bên kia lùa vào, Du Bội Ngọc hết sức mừng rỡ, vội quăng chiếc đèn...
Bỗng, có hai cánh tay ôm cần cổ chàng, ghì chàng tới trước.
Mồ hôi lại đổ ra, một luồng khí lạnh chuyển nhanh xuống xương sống.
Một tràng cười khanh khách vang lên đón tiếp chàng :
- Chung quy rồi ngươi cũng trở lại đây! Ta biết thế nào ngươi cũng trở lại đây!
Du Bội Ngọc tưởng chừng mình vừa từ cung trăng rơi xuống.
Người đưa hai cánh tay vòng cổ chàng, chính là Cơ phu nhân, và tận đầu địa đạo là khuê phòng của bà ta.
Cơ phu nhân cười vang, thốt vang rồi tiếp đó lại khóc vang.
Bà khóc một lúc, lại nức nở tiếp :
- Ngươi... lòng ngươi... ác độc thay! Ngươi đi... ngươi không cho ta hay, ngươi chẳng giã từ ta nửa tiếng, ngươi để cho ta ngày đêm trông đợi, ngày đêm mỏi mòn... Ta nhớ ngươi, ta trông ngươi, ta hận ngươi, ta hận ta tại sao lại chẳng giết ngươi để mãi mãi giữ linh hồn ngươi bên cạnh ta! Nhưng bây giờ ngươi trở về, ta tha thứ cho ngươi, tha tất cả những lỗi của ngươi!
Du Bội Ngọc chết điếng trong lòng, thế này thì đúng là chàng mắc phải tam tai.
Chàng chạy trốn, nhưng chàng chạy theo cái vòng lẩn quẩn, cuối đường lại trở về đầu đường!
Chàng thở dài :
- Phu nhân! Phu nhân lầm! Tại hạ chẳng phải là người mà phu nhân mơ tưởng!
Phu nhân buông tại hạ ra đi!
Cơ phu nhân buông thế nào được? Trái lại, bà ta ghì chặt chàng hơn, rồi bà cười, cười một lúc lại khóc, khóc một lúc lại tức tưởi :
- Độc! Lòng dạ ngươi ác độc lắm! Trước kia ngươi lừa dối ta, giờ đây ngươi cũng định lừa dối ta! Đừng! Đừng hòng! Ta chẳng khi nào mắc lừa ngươi nữa đâu! Ta chẳng khi nào buông tha ngươi nữa đâu! Ngươi ở bên ta, vĩnh viễn ở bên cạnh ta, ta chết, ngươi chết theo, ta sống, ngươi bầu bạn với ta! Vĩnh viễn! Ta đóng kín khung đời của ngươi trong vòng tay ta!
Du Bội Ngọc lại xuất mồ hôi lạnh.
Vừa lúc đó, Cơ Linh Phong hiện ra nơi cửa phòng, Du Bội Ngọc mừng, gọi gấp :
- Cơ cô nương! Cô nương có thể nhận ra tại hạ là ai chứ?
Cơ Linh Phong lạnh lùng nhìn chàng rồi đột nhiên bật cười :
- Tất nhiên! Tự nhiên ta biết ngươi là ai rồi! Ngươi là người mà mẹ ta mơ tưởng đêm ngày trong bao nhiêu năm qua!
Trời! Thế có chết cho Du Bội Ngọc không?
Du Bội Ngọc xám mặt, ấp úng :
- Cô nương... công nương... tại sao muốn hại tôi như vậy... cô nương...?
Cơ Linh Phong cười lanh :
- Ngươi đã làm cho mẹ ta khổ bao nhiêu năm trời, ngươi phải làm cho mẹ ta hết khổ, như vậy mới công bình!
Du Bội Ngọc càng chết điếng trong lòng. Mồ hôi xuất ra như tắm, chàng muốn vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Cơ phu nhân, nhưng khi nào bà lại chịu buông? Dù phải chết, bà cũng giữ lại.
Cơ phu nhân cười ngây, cười dại, cười một lúc, ghì chàng đến chiếc giường, ấn chàng ngồi xuống bên bà, bà mân mê đôi tay chàng, nói giọng thiết tha âu yếm :
- Bao nhiêu năm qua, ngươi có được bình an chăng? Ngươi có biết là ta tưởng nhớ đến ngươi vô cùng chăng?
Du Bội Ngọc lắc đầu :
- Tại hạ... tại hạ không...
Cơ phu nhân chẳng để chàng nói dứt câu :
- Ta biết, ngươi không được an nhàn cho lắm, ngươi hẳn có gặp khổ nhiều, nhưng ngươi không chịu nói thật với ta, ngươi sợ ta buồn! Ta biết! Giờ đây, chúng ta trùng phùng rồi, ta cao hứng quá! Linh Phong đâu, sao chưa mang rượu đến cho mẹ uống mừng ngày tái ngộ? Mau lên đi con, mẹ phải chúc mừng!
Bà vuốt tay lên vai chàng trìu mến :
- Chúc mừng! Chúc mừng!
Cơ Linh Phong bước đi liền.
Không lâu lắm, chàng trở lại với một bình rượu có hình thức hết sức cổ quái, hai chén ngọc.
Cơ phu nhân rót đầy chén rượu đưa tới trước mặt chàng :
- Từ ngày ngươi bỏ đi, ta chẳng hề uống một giọt rượu! Đây là chén thứ nhất từ ngày ấy, ta kính mừng ngươi, ngươi uống với ta!
Dưới ánh đèn, mặt bà đỏ lên tươi nhuận như thuở thiếu thời.
Du Bội Ngọc biết rõ, hiện giờ, chàng có giải thích cách nào cũng chẳng có kết quả, mà biết đâu lại chẳng sinh biến cố tai hại cho chàng như thế, tốt hơn là giả vờ xuôi thuận để tìm cách giải thoát.
Chàng nâng chén uống cạn.
Cơ phu nhân mơ màng :
- Ngươi còn nhớ chăng? Ngày ấy, ngươi từng nói với ta: chẳng khi nào chúng ta xa nhau, chẳng khi nào chúng ta thiếu vắng nhau...
Du Bội Ngọc cười khổ :
- Tại hạ... tại hạ...
Cơ phu nhân đứng lên, nhìn vào mặt chàng :
- Chưa uống rượu, ngươi còn mơ hồ, uống rượu rồi, chắc người không còn nói ngoa với ta nữa!
Du Bội Ngọc giật mình, biết rằng trong rượu có gì rồi. Chàng nghe khí lạnh từ đan điền dồn lên, kế đó, tay chân đều lạnh, ngàn sao chớp chớp trước mắt.
Chàng kêu lên kinh hãi :
- Rượu có độc?
Cơ phu nhân bật cười khanh khách :
- Rượu này có cái tên là Đoạn Trường tửu! Ngươi uống một chén rồi, đừng mong chuyện thoát đi nữa!
Du Bội Ngọc nhảy dựng lên :
- Nhưng chẳng phải tại hạ, tại hạ chẳng phải là...
Chàng ngã nhào xuống nền phòng, đôi mắt mông lung...

loading...
Hồi trước Hồi sau