Huyết tâm lệnh - Hồi 15

Huyết tâm lệnh - Hồi 15

Lên kiệu đi

Ngày đăng
Tổng cộng 42 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 289779 lượt xem

loading...

Ánh bình minh đã rạng rõ chân trời.
Nơi ven rừng thông có thêm ba nấm mồ mới đắp.
Mộ của Du Long Sinh, Lam Yết Tử và của Nữ Huệ Vương. Đào huyệt là do bàn tay của những môn đồ của bà ta.
Hình như đối với cái chết của Nữ Huệ Vương họ không có gì đáng gọi là bi thương, có lẽ vì Hoan Hỉ Nữ Huệ Vương này thật không có lòng dạ của Bồ Tát, khi bà ta sinh tiền cũng không có việc nào cho người ta “hoan hỉ”.
Chuyện ngôi lầu bị sập thình lình đúng là “thành tích” của Linh Linh.
Chính nàng sau đó cũng cảm thấy làm nên chuyện đó vô cùng hứng thú. Nàng nói :
- Thật tình thì tôi cũng chẳng thể có tài ba gì cho lắm, bởi vì ngôi lầu này dựng lên nhờ vào cây cột giữa bắt rượu chung quanh tôi chỉ làm lỏng góc cây cột chính đó thì ngôi lầu sụp đổ. Cũng may mà tôi đã dự bị trước chứ không thì đã bị chôn trong đống cây vụn đó rồi.
Thấy đám bộ hạ của Nữ Huệ Vương lần lượt đi hết, nàng lấy làm lạ lùng hết sức, nàng nói Lý Tầm Hoan :
- Tại sao họ không có ý báo thù cho sư phụ của họ nhỉ?
Lý Tầm Hoan thở ra :
- Cũng có là vì Nữ Huệ Vương cứ lo làm cho họ đầy bao tử chứ không khi nào làm cho họ no bởi cảm tình.
Linh Linh cười :
- Đúng rồi, một con người khi mà bao tử quá đầy rồi thì họ rất lười biếng nghĩ đến chuyện tâm tình.
Nhưng rồi nàng lại cau mày hỏi Lý Tầm Hoan :
- Thế còn Thám hoa, tại sao Thám hoa lại cũng thả họ đi như thế?
Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười :
- Để cho họ đi vì tôi không thể nuôi nổi những con người như thế?
Linh Linh cắn môi trầm ngâm một lúc khá lâu :
- Nhưng nếu chỉ có một người thì Thám hoa có nuôi nổi hay không?
Nàng chớp nhìn Lý Tầm Hoan hật nhanh rồi nói tiếp :
- Chỉ có một người mà người ấy lại ăn rất ít, không uống rượu cũng không thích ăn thịt hay những món ngon vật lạ, mỗi bữa cơm chỉ cần mấy miếng đậu hủ kho là đủ. Đã thế, người ấy lại còn biết tự làm thức ăn, nấu cơm, giăng màn, trải nệm, khi Thám hoa lên giường rồi, người ấy lại còn có thể vì Thám hoa mà sửa gối chải đầu.
Lý Tầm Hoan cười :
- Con người giỏi dắn như thế ấy thì tự mình sống cũng đã đầy đủ sung sướng quá rồi, cần chi lại phải theo tôi?
Linh Linh nhếch môi, giọng nàng có vẻ giận dỗi :
- Tôi biết trong lòng Thám hoa chỉ có mỗi một hình bóng của Lam Yết Tử vì cô ta được cái eo lưng nhỏ hơn.
Lý Tầm Hoan cười gượng :
- Cô cho rằng trong lòng tôi chỉ có mỗi hình bóng của Lam Yết Tử à?
Linh Linh háy mắt :
- Chứ còn gì nữa? Vì nàng, Thám hoa đã không kể đến thân, liều vào nơi nguy hiểm, vì nàng, Thám hoa có thể làm bất cứ những chuyện gì. Nhưng thật ra bây giờ nàng đã chết rồi, bây giờ thì Thám hoa cũng có gì mà phải lo cho đến nàng như thế?
Lặng thinh một lúc, Lý Tầm Hoan nhè nhẹ gật đầu :
- Bởi vì nàng là bằng hữu của tôi. Sống là bằng hữu thì chết cũng là bằng hữu.
Linh Linh nhếch môi :
- Thế tôi... tôi không phải là bằng hữu của Thám hoa à?
Lý Tầm Hoan nói :
- Tự nhiên cô vẫn là bằng hữu của tôi chứ không ai bảo không phải?
Linh Linh nói :
- Đã biết nghĩ đến người bạn đã chết thì tại sao không nghĩ đến người bạn còn đang sống?
Mi mắt nàng ửng đỏ, nàng chớp thật nhanh như cố làm cho nước mắt đừng rơi :
- Tôi là một người không có thân nhân, không có bạn bè, bây giờ thì nhà cửa cũng không có, chẳng lẽ Thám hoa đang tâm nhìn tôi sống vất vả bên lề đường, sống lênh đênh phiêu bạt như một kẻ ăn xin.
Lý Tầm Hoan chỉ còn nước gượng cười.
Hắn cảm thấy bây giờ những cô gái nhỏ càng lúc càng như giỏi về ngôn ngữ.
Linh Linh bụm mặt nhưng nàng lén nhìn Lý Tầm Hoan qua những kẽ hở của ngón tay, nàng nói bằng giọng rầu rầu :
- Huống chi, nếu Thám hoa không mang tôi đi thì làm sao Thám hoa tìm được tiểu thư của tôi? Mà không tìm được tiểu thư của tôi thì làm sao Thám hoa tìm được Tiểu Phi?
* * * * *
Tiểu Phi đang húp tô canh.
Canh thịt bò thật thơm, thật ngon, hơi bốc lên nghe phức mũi.
Tay bưng bát canh hơi còn lên nghi ngút, Tiểu Phi húp từng húp một, hắn húp thật chậm, đôi mắt hắn nhìn sững chung quanh miệng bát, mặt hắn không lộ nét gì, hình như hắn không nhận ra hương vị của bát canh.
Lâm Tiên Nhi đang ngồi sát bên hắn, tay nàng chống cằm và mắt nhìn hắn đăm đăm, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt thật dịu dàng, giọng nàng cũng dịu dàng :
- Gần đây sao trông mặt anh nó khó đăm đăm như thế? Hình như trong mình anh không được khỏe? Anh hãy uống nước canh cho nhiều hơn một tý, canh này bổ lắm, nó làm cho anh ngủ được ngon. Uống đi, còn nóng hãy uống cho hết, đừng để nguội mất ngon.
Tiểu Phi ngẩng mặt lên, hắn ngửa cổ uống một hơi cạn bát.
Lâm Tiên Nhi dùng chiếc khắn thật trắng lau miệng cho hắn và hỏi :
- Anh thấy có ngon miệng hay không?
Tiểu Phi đáp thật nhỏ :
- Ngon.
Lâm Tiên Nhi hỏi :
- Anh thấy cần thêm một chén nữa không? Múc thêm cho anh một chén nữa nhé?
Tiểu Phi gật đầu :
- Cần.
Lâm Tiên Nhi cười thật đẹp :
- Như thế tốt lắm, gần đây thấy anh ăn cơm ít quá nên uống nước canh thật nhiều một chút cho nó đủ chất bổ.
Gian nhà thật sơ sài nhưng lại là gian nhà mới.
Vách tường nhà bếp vẫn chưa ấm khói vì họ mới dời về đây có hai ngày.
Lâm Tiên Nhi múc thêm một chén canh, nàng mang đến trước mặt Tiểu Phi kèm theo một nụ cười :
- Nơi này tuy không được rộng nhưng chợ búa thì lại không nhỏ, chỉ có điều thịt thì mắc quá, mua một cân mất đến mười tiền.
Tiểu Phi cắm đầu uống nước canh và hắn vụt ngẩng mặt lên :
- Ngày mai chúng mình đừng dùng canh thịt bò nữa.
Lâm Tiên Nhi liếc hắn thật nhanh :
- Sao vậy? Anh không thích à?
Tiểu Phi trầm ngâm và nói thật chậm :
- Tôi thích nhưng ta không thể tiếp tục dùng như thế.
Lâm Tiên Nhi cười êm ái :
- Anh đừng có lo về khoản tiền bạc, mấy lúc này Hồ Câu vẫn y giá cũ, tháng trước anh đi săn bán được tất cả là hai mươi bảy lượng bạc, cho đến nay vẫn chưa xài hết.
Tiểu Phi nói :
- Nhưng rồi sẽ hết, vả lại ở chốn này đâu có hồ để cho mình săn nữa.
Lâm Tiên Nhi nói :
- Bao giờ hết hẵng hay, huống chi tôi vẫn còn một số tiền riêng.
Tiểu Phi lắc đầu :
- Tôi không thể xài món tiền ấy được.
Mi mắt của Lâm Tiên Nhi vụt đỏ, giọng nàng thấp xuống :
- Tại làm sao lại không thể xài? Số tiền ây không phải là của trộm cũng không phải là của cướp, chính nó là do tôi bỏ công đi may mướn cho người ta, mười đầu ngón tay rướm máu mới kiếm ra đó chứ.
Nước mắt nàng bắt đầu thoát ra viền mi và chảy ròng ròng trên má :
- Anh có biết không? Bao nhiêu tiền bạc trước kia của tôi, tôi đã nghe theo lời anh đem phát cho người nghèo hết rồi, chuyện đó chẳng lẽ anh lại không biết?
Tiểu Phi thở dài dịu giọng :
- Không phải tôi không tin nhưng vì... vì đáng lý thì tôi phải lo lắng cho Tiên Nhi đầy đủ chứ không nên để cho Tiên Nhi chịu khổ cực như thế ấy.
Lâm Tiên Nhi ôm siết vào lưng Tiểu Phi, mặt nàng gục đầu lên vai hắn, nước mắt nàng ràn rụa :
- Tôi biết, tôi biết anh thật dạ yêu tôi, từ trước đến nay tôi không có một người thân, không có một ai chăm sóc tôi bằng tấm tình nồng hậu như anh. Và anh nghĩ xem, chúng ta như thế này cũng là quá tốt rồi, đáng lý không nên phân biệt của tôi hay là của anh gì nữa cả, của tôi đã là của anh rồi, luôn cả con tim của tôi cũng đã trao cả cho anh, chẳng lẽ anh không thấy rõ điều ấy nữa hay sao?
Tiểu Phi khép đôi mắt lại, hắn cầm lấy tay nàng siết mạnh.
Hắn chỉ mong cầm lấy mãi mãi tay nàng như thế, ngoài ra hắn không ước muốn gì hơn.
Rồi Tiểu Phi cũng ngủ vùi. Trọn đời hắn là những giấc ngủ thẳng băng.
Lâm Tiên Nhi nhè nhẹ rút bàn tay của mình ra khỏi bàn tay của hắn.
Nàng đứng bên mép giường lẳng lặng nhìn hắn ngủ, nhìn cành môi hé mở với nụ cười thỏa mãn của hắn.
Và nàng cũng mỉm cười một mình, nụ cười của nàng thật là mềm dịu, mặn nồng.
Tự nhiên nàng chỉ cười với một mình nàng.
Sau cùng, nàng nhè nhẹ ra khỏi phòng, nhè nhẹ khép trái cửa phòng lại.
Trở về phòng mình, Lâm Tiên Nhi lấy chiếc rương nhỏ, trút từ trong một chiếc bình nhỏ ra một ít bột màu lấp lánh, nàng rót ra một chén trà.
Mỗi ngày nàng không bao giờ quên uống vào thứ bột ấy.
Nó là thứ trân châu quý giá, nàng đã nghiền ra thành bột, nghe người ta nói rằng người đàn bà nào mỗi ngày đều uống thứ đó là nhan sắc muôn thuở chẳng tàn phai.
Người đàn bà càng đẹp bao nhiêu thì lại càng sợ già bấy nhiêu, luôn luôn nghĩ hết cách bảo vệ nhan sắc của mình.
Thế nhưng họ không biết rằng không một thứ linh dược nào có thể giữ cho người đàn bà trẻ mãi không già.
Nó là quy luật của tạo hóa mà không một ai có khả năng cưỡng lại.
Nhìn chiếc bình nhỏ trong tay, Lâm Tiên Nhi bật cười một mình.
Nàng lẩm bẩm :
- Giá mà Tiểu Phi biết cái bình này đáng giá bao nhiêu tiền thì có lẽ hắn phải giật mình mà lăn ra chết mất.
Nàng càng nhận rõ đàn ông nào cũng dễ bị lừa gạt cả, nhất là rất dễ bị lừa gạt bởi đàn bà.
Chính vì thế mà nàng cảm thấy rằng đàn ông không đáng thương chút nào cả, hay nói đáng thương hại họ thì cũng đáng tức cười họ lắm.
Nàng chưa từng gặp một người đàn ông nào mà không bị lừa gạt một cách dễ dàng.
Trừ có mỗi một người, người ấy là Lý Tầm Hoan.
Nghĩ đến Lý Tầm Hoan là lập tức nàng cảm thấy nghe lòng nàng nặng xuống.
Nàng lần tay lẩm nhẩm :
- Hôm nay đã là mùng năm tháng mười. Lý Tầm Hoan có phải đã chết rồi chăng? Tại sao đến nay mà vẫn chưa nghe tin tức?
Ngoài trước cửa là một con đường hẹp vắng tênh.
Đêm nay sao thật nhiều, trời thật trong nhưng lại không có trăng.
Xa xa, ánh đèn thưa thớt, sơn thôn về đêm thật là cô tịch.
Hai gã thiếu niên mặc áo xanh khiêng trên vai một chiếc kiệu, cả hai vóc dáng chắc nịch mặc dù khiêng kiệu nhưng chân họ vẫn bước như bay.
Khi đến trước cửa thì chúng dừng đứng lại.
Qua một lúc, Lâm Tiên Nhi nhẹ lách mình ra, nàng cẩn thận quay lại khép cửa và lên ngồi trong chiếc kiệu rèm kín mít.
Rèm kiệu vốn làm bằng trúc dẹp, vì thế nó không dày bịt, người ngoài nhìn vào không thấy người trong nhưng người ngồi trong kiệu thì thấy bên ngoài rất rõ.
Chiếc kiệu lại được khiêng lên đi nhanh về hướng trước.
Họ không đi đại lộ, họ cũng không đi thẳng mà họ lại quay trở lại hướng đi lúc tới.
Qua được ba khúc quanh của con đường hẹp thì những ánh đèn leo lét của sơn thôn cũng mất hút về xa.
Đến bây giờ, hai tên khiêng kiệu mới đi chậm lại.
Đồng hoang tích mịch không một tiếng động của con người, đêm càng sâu không khí càng cô quạnh.
Đi về hướng trước thêm một đỗi nữa là đến khu rừng rậm rạp, bên trái khu rừng là một ngôi miếu thổ địa, bên phải là bãi tha ma.
Chiếu kiệu dừng. Gã khiêng kiệu phía trước khom mình rút từ dưới kiệu ra một chiếc đèn lồng, hắn đốt và đưa lên thật cao.
Chiếc đèn lồng màu hồng, lại thêu một đóa hoa mà hồng, một đóa hoa hồng mai, đem tối lại ánh lên rạng rỡ.
Chiếc đèn lồng khi được trương cao thì từ bên bãi tha ma phía trong một ngôi miếu Thổ Đại thoáng ra bốn bóng người, họ chia bốn hướng đi lại gần chiếc kiệu.
Cả bốn người bộ pháp đều khá nhanh, tinh thần hình như là khá phấn chấn nhưng khi họ phát hiện ngoài mình ra còn có những người khác nữa thì bộ pháp của họ hơi lựng khựng, có lẽ mặt họ cũng còn nhiều thay đổi, ánh mắt họ đều ánh lên tia cảnh giác đề phòng. Từ trong ven rừng đi ra một gã trung niên có gương mặt tròn tròn, hắn bận y phục khá là sang trọng, nhìn qua mường tượng như một thương gia phát đạt.
Nhưng hắn cử động thật là nhanh nhẹn chứng tỏ rằng võ công của hắn không phải tầm thường.
Từ bãi tha ma đi ra một lượt hai người, bên trái là một gã lùn ăn vận toàn bộ đen, bộ dạng hắn hơi loắt choắt nhưng những con người loắt choắt như thế thường là những con người nhậm lẹ và gian xảo.
Người bên phải vóc dáng trung bình, không mập không ốm, ăn vận cũng tầm thường, hắn là một con người không có gì là đặc biệt, con người tầm thường nếu chỉ nhìn qua dáng vóc.
Nhưng hắn không tầm thường về phương diện khinh công, so sánh vào bộ pháp thì hắn hơn gã lùn một bậc.
Từ trong ngôi miếu đi ra là một gã trạc tuổi còn non hơn hết nhưng khí phách thì tỏ ra có chỗ khác người, hắn đi bằng những bước chân chắc nịch, ánh mắt hắn ngời ngời, tự nhiên không ai không nhận ra hắn là một con người võ công trội hơn tất cả.
Hắn mặc chiếc áo choàng màu vàng, hắn dong dỏng cao. Lưng hắn đeo thanh trường kiếm với cái vỏ màu xanh lân tinh, phản chiếu với chiếc áo màu vàng, cả hai vật đều chói lọi.
Hắn là một thiếu niên công tử, nhất là hắn là con nhà thế gia trong chốn võ lâm.
Tự nhiên Lâm Tiên Nhi biết trước có cả thảy bốn người, nàng không vén rèm mà cũng không xuống kiệu, nàng ngồi yên cất giọng cười trong vắt :
- Bốn vị xa xôi cực nhọc, nơi đây cũng không có rượu để bốn vị tẩy trần.
Đúng là chuyện mà khiến người hội diện vô cùng áy náy.
Vì phát hiện ra có người cùng tới chứ không phải một mình mình nên bộ mặt của bốn người không hẹn mà cúng khó đăm đăm nhưng bây giờ thoắt nghe giọng nói của người đẹp, họ cũng không hẹn mà nở nụ cười thoải mái.
Lâm Tiên Nhi dịu giọng tiếp lời :
- Tôi biết cả bốn vị đều có lời muốn nói nhưng chẳng hiểu ai nói trước ai nói sau?
Người mặc ám xám có vẻ tầm thường hình như cảm thấy mình không sánh kịp với người nên hắn lặng thinh đứng ké né, còn gã thiếu niên khí phách cũng không nói nhưng hắn lại quay nhìn nơi khác, hình như bản tính ngạo mạn của hắn không cho phép hắn đối diện với những người mà hắn tự cho là không xứng đáng.
Người trung niên có gương mặt tròn hé miệng cười toe toét, vòng tay nói với người áo đen loắt choắt :
- Xin thỉnh huynh đài nói trước.
Người áo đen không thèm khách sáo, hắn bước lên trước kiệu.
Lâm Tiên Nhi cười :
- Mới trong vòng hai tháng không gặp mà khinh công của anh đã tiến triển khá nhiều, đó là một việc cần khánh chúc.
Người áo đen lộ một nụ cười đắc ý :
- Không dám, cô nương quá khen cho.
Lâm Tiên Nhi nói :
- Tôi nhờ anh làm giúp cho hai việc, chắc có lẽ mã đáo thành công. Tôi biết từ trước đến nay, anh là con người không bao giờ để cho ai thất vọng.
Cho tay vào lưng lấy ra một xấp ngân phiếu, người áo đen đưa tới trước kiệu bằng hai tay :
- Đã thu về tất cả chín ngàn tám trăm năm mươi lượng do Đồng Phúc Ngân Hàng tại Sơn Tây.
Lâm Tiên Nhi thò bàn tay búp măng như ngọc chuốt qua bức rèm lấy xấp ngân phiếu, hình như nàng thầm đếm lại rồi mới cất tiếng cười :
- Lần này thật anh đã phải cực nhọc quá nhiều, thật tôi không biết phải dùng lời lẽ như thế nào để nói lên cho xứng đáng lòng cảm tạ.
Người áo đen dán cứng đôi mắt vào bức rèm, ngay cái chỗ Lâm Tiên Nhi vừa mới thò bàn tay đẹp, cổ hắn nuốt nước bọt nghe ừng ực, mắt hắn bỗng đờ dại hẳn thật lâu hắn mới gượng cười :
- Cảm tạ thì thật kẻ hèn này không bao giờ dám nhận chỉ mong cô nương đừng quên người luôn nghĩ đến cô nương cũng quá đủ rồi.
Lâm Tiên Nhi nói :
- Nhưng còn cái lão già kể chuyện họ Tôn và con đầu cháu nội của lão ta chắc anh cũng đã theo dõi bén gót họ được rồi đấy chứ?
Người áo đen cúi gầm đầu, giọng hắn hơi ấp úng :
- Tôi vốn không dám để mất dấu chân của họ nhưng khi đến Quang Trung thì họ bỗng biến đâu mất. Những bằng hữu dọc theo Quang Trung mà tôi có thể dò hỏi, không một ai thấy họ, hai con người ấy hình như chui tiêu xuống đất đen.
Lâm Tiên Nhi làm thinh.
Cái làm thinh của nàng thật là khó chịu.
Chẳng thà mắng thật nặng lời mà người dưới còn nghe dễ thở, đằng này cái làm thinh thật vô cùng ác độc, cái làm thinh có vẻ không được hài lòng của người đẹp có một tác dụng làm cho không khí ngưng đọng hẳn, làm cho người đối diện nghe ngột ngạt.
Người áo đen cố gắng bằng một giọng cười khô queo :
- Hai ông cháu của lão già ấy hành tung vô cùng kỳ bí, ngoài mặt họ tuy không tỏ ra rằng có biết võ công nhưng riêng tôi thì không tin điều đó, chỉ cần cô nương nới rộng cho tôi đôi ngày là tôi có thể điều tra ra lai lịch.
Trầm ngâm thêm một lúc thật lâu, Lâm Tiên Nhi bật thở dài :
- Thôi, khỏi cần, tôi biết anh không thể nào theo họ được. Chuyện này tuy anh không làm nên nhưng tôi cũng không có trách gì anh đâu, chờ lát nữa rồi tôi sẽ nhờ anh một chuyện khác.
Người áo đen thở ra nhẹ nhõm, hắn xuôi tay đứng nép sang bên.
Người thanh niên mặt tròn bây giờ mới vòng tay nói với hai người còn lại :
- Xin thất lễ, thất lễ.
Hắn vừa bước lại gần trước kiệu, dáng dấp của hắn thật là cung kính, hắn cứ vòng tay vừa bước vừa giữ cung cách vô cùng trang trọng.
Lâm Tiên Nhi cười :
- Buôn bán làm ăn là người luôn luôn giữ hòa khí, có như thế mới sớm phát tài, thật quả xứng đáng là một thương gia.
Người mặt tròn vòng tay, miệng hắn cười toe toét :
- Tại hạ chỉ là một tên sai vặt của cô nương, nếu cô nương không muốn cho cơm thì tại hạ chỉ còn có nước dẹp tiệm, vì thế hai tiếng “thương gia” thật tình tại hạ không dám nhận.
Lâm Tiên Nhi dịu giọng :
- Nói chi những điều như thế, việc làm ăn của tôi cũng là việc làm ăn của anh, miễn chúng ta cố làm, miễn anh đừng bỏ dở thì nhất định anh sẽ hoàn toàn thỏa mãn.
Người mặt tròn cười càng rạng rỡ hơn lên :
- Đa tạ cô nương, đa tạ cô nương.
Hắn cứ “đa tạ” luôn một hơi mấy tiếng rồi mới lấy ra một xấp ngân phiếu, hai tay trân trọng đưa tới trước :
- Đây là số thu lợi trọn một năm rồi, số ngân phiếu này cũng lãnh từ Đồng Phúc Ngân Hàng ở Sơn Tây, xin cô nương hãy đếm qua.
Lâm Tiên Nhi cười :
- Thật là cực nhọc cho anh hết sức, chẳng những tôi biết anh là một con người ngay thẳng đáng tin mà lại là con người giỏi dắn.
Nàng cầm xấp ngân phiếu, miệng thì nói chuyện nhưng tay thì âm thầm đếm kỹ nhưng chỉ nói đến đó thì sắc mặt nàng hơi thay đổi, nụ cười theo đó tắt luôn, nàng hỏi bằng một giọng lạnh lùng :
- Sao? Sao chỉ có sáu ngàn lượng?
Người mặt tròn cười mơn :
- Dạ, sáu ngàn ba trăm ạ.
Lâm Tiên Nhi cau mặt :
- Năm kia bao nhiêu?
Người mặt tròn đáp :
- Dạ, chín ngàn bốn trăm lượng.
Lâm Tiên Nhi lại hỏi :
- Thế còn năm ngoái?
Người mặt tròn đáp :
- Dạ, năm ngoái hình như hơn một vạn.
Hắn vừa trả lời vừa lấy tay lai mồ hôi trán.
Lâm Tiên Nhi cười nhạt :
- Bản lãnh của anh không phải tầm thường đấy nhé, có thể làm cho chuyện làm ăn mỗi năm sụt dần như thế có lẽ vài năm nữa sẽ phá sản ngay.
Mồ hôi trán của người trung niên mặt tròn bây giờ đã chảy xuống má, hắn nói gần như không thành tiếng :
- Trong hai năm nay, sự thật làm ăn có nhiều thua lỗ vì khách hàng giảm sút nhưng trong năm tới đây, tôi chắc chắn sẽ phát triền trở lại mức bình thường.
Lặng thinh một lúc, giọng nói của Lâm Tiên Nhi chợt dịu lại :
- Trong hai năm nay, tôi biết anh rất cực nhọc cũng nên về nhà nghỉ ngơi lấy sức.
Mặt của người trung niên tái lại, giọng hắn rung rung :
- Nhưng... nhưng còn chuyện làm ăn.
Lâm Tiên Nhi nói :
- Chuyện làm ăn bên đó rồi tự nhiên tôi lại cũng sẽ nhờ anh, anh không nên lo lắng gì về chuyện đó.
Người trung niên hoảng hốt, giọng hắn gần như đớ lại :
- Cô nương, phải chăng cô nương muốn... muốn...
Hắn vừa nói vừa thụt lui và bất thình lình, hắn nhún chân quăng mình vào rừng rậm.
Hắn lao chưa tới ven rừng thì đột nhiên một vừng ánh sáng túa ra.
Một tiếng rú làm rung chuyển trời khua, máu văng tung cả cành cây đọt lá, thân hình của người trung niên đổ xuống.
Gã thiếu niên áo lam trong tay đã có một thanh kiếm, không ai thấy hắn rút ra từ lúc nào, bây giờ thì thấy hắn chùi máu dưới gót giày và chầm chậm tra vào vỏ.
Người mặc áo xám nhìn hắn trân trân và vụt mỉm cười :
- Hảo kiếm pháp!
Kẻng!
Thanh kiếm của gã thiếu niên tra vào vỏ vang lên một tiếng động nhỏ nhưng vì đêm thanh vắng nên nghe rõ mồn một, hắn không thèm liếc về phía người áo xám.
Người áo xám cũng đứng yên không có ý nói thêm nửa tiếng.
Chờ một lúc, thấy gã thiếu niên không có ý lên tiếng trước, hắn mới bước tới trước kiệu vòng tay.
Hình như Lâm Tiên Nhi biết rõ tình ý từng người một nên nàng không khách sáo gì cả, nàng nhập để ngay :
- Long Tiêu Vân đã về chưa?
Người áo xám đáp :
- Đã về từ nửa tháng nay, cùng đi với hắn ngoài tên thật khùng Hồ Bất Quy ra còn có tên họ Lữ nghe đâu vốn là em chú bác với Ôn Hầu Ngân Kích Lữ Phụng Tiên, người này cũng dùng cặp kích, xem chừng võ công cũng không phải tầm thường.
Lâm Tiên Nhi hỏi :
- Thế còn lão già gù bán quán?
Người áo xám nói :
- Hắn vẫn còn ở lại đó, con người đó quả có chí ẩn nhẫn, hắn không lộ một chút manh nha nào cho người ta biết được lai lịch. Long Tiêu Vân đã tới quán lão vài lần nhưng xem chừng vẫn không biết được lão ta.
Lâm Tiên Nhi cười :
- Nhưng tôi biết chắc rằng anh đã tìm biết lão là ai rồi bất luận hắn biến dạng thế nào đi nữa cũng khó mà qua nổi mắt anh.
Người áo xám cười :
- Nếu tôi đoán không lầm thì hắn và ông cháu lão Tôn Bạch Phát có nhiều quan hệ với nhau, rất có thể hắn là Bối Thượng Nhất Tôn Sơn Tôn Lão Nhị.
Như bị kinh hoàng đến mức không nói ra tiếng, thật lâu, Lâm Tiên Nhi mới nói :
- Anh hãy đi nghe lại cho kỹ càng, ngày mai.
Giọng nói của nàng càng lúc càng nhỏ lại, người áo xám phải bước lại gần, mặt hắn cũng lộ vẻ vui mừng gật đầu lia lịa :
- Tôi biết... tôi hiểu... vâng vâng, tôi sẽ đi ngay.
Lúc hắn đi, chân hắn hình như rất nhanh hơn.
Quả thật Lâm Tiên Nhi có tài sai khiến đàn ông.
Người áo đen nhìn châm bẩm theo người áo xám, hình như hắn rất tức không thể giáng một đao cho đã tức.
Nhưng ngay lúc đó thì Lâm Tiên Nhi từ trong kiệu thò tay ra ngoắc hắn.
Bàn tay vừa nhỏ, vừa mềm, làm cho người áo đen nhìn châm vào như mất cả hồn.
Hắn đi lại trước kiệu mà đôi mắt cứ dán cứng vào bàn tay ngọc. Lâm Tiên Nhi nói bằng một giọng thật dịu :
- Anh hãy xích lại đây, tôi muốn nói với anh thật kỹ, tối mai.
Người áo đen nghiêng tai sát lại gần hơn, hắn cũng lộ vẻ vui mừng không kém, hắn cũng gật đầu lia lịa :
- Vâng vâng, tôi biết, tôi không quên.
Hắn quay mặt bỏ đi, chân hắn như bước dài hơn.
Chờ cho hắn đi khuất rồi, gã thiếu niên áo xám mới bước tới, giọng hắn lạnh lùng :
- Cô nương thật quá nhiều công việc đấy!
Lâm Tiên Nhi thở ra :
- Biết làm sao bây giờ? Họ toàn là thứ sai vặt chứ đâu phải như anh với tôi, chuyện bất đắc dĩ tôi phải qua loa với họ thế thôi.
Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay hắn và giọng nàng càng dịu :
- Anh giận rồi đấy phải không?
Gã thiếu niên hất mặt làm thinh.
Lâm Tiên Nhi cười :
- Xem kìa, cái mặt thật dễ ghét! Lên kiệu đi, lên nói cái này cho nghe.
Hai tiếng “lên kiệu” y như một món thuốc an thần, bao nhiêu lửa ghen trong người gã thiếu niên vụt tắt ngấm, hắn nhoẻn miệng cười ngây dại bước lên.
Ngay lúc đó, một tiếng rú nghe khiếp đảm.
Tiếng rú tắt nghẹn một cách tức tưởi, nếu ai nghe thấy cũng phải rùng mình.

loading...
Hồi trước Hồi sau