Huyết tâm lệnh - Hồi 26

Huyết tâm lệnh - Hồi 26

Bi kịch của đời

Ngày đăng
Tổng cộng 42 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 290260 lượt xem

loading...

Ánh kiếm chớp lên xẹt thẳng vào yết hầu của Thượng Quan Phi.
Mũi kiếm lún sâu khoảng bảy phân.
Hơi thở của Thượng Quan Phi hãy còn, gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn, hai mắt hắn lồi ra ngó sững vào mặt Kinh Vô Mạng.
Hình như hắn kinh ngạc tận cùng, hắn không hiểu nhát kiếm ấy Kinh Vô Mạng làm sao xuất phát?
Kinh Vô Mạng nói từng tiếng một :
- So với tay trái, tay phải của ta còn nhanh hơn gấp bội, đó là bí mật của ta.
Bựt!
Mũi kiếm được rút ra, máu từ yết hầu của Thượng Quan Phi bắn thẳng một vòi.
Đôi mắt của Thượng Quan Phi như muốn lồi hẳn ra ngoài, hắn bộc lộ một thái độ hoài nghi và kinh khủng.
Hình như hắn không tin, chết vẫn chưa tin.
Thế nhưng hắn phải tin.
Cặp Long Phụng Song Hoàn của Thượng Quan Phi dính vào tay trái của Kinh Vô Mạng, hắn đã dùng cánh tay tàn phế ấy, hắn đã cố sức tận dụng để đỡ lấy cặp vòng sinh tử của Thượng Quan Phi và tay phải từ dưới nách đâm thẳng ra một kiếm.
Mũi kiếm đi ngay vào yết hầu của Thượng Quan Phi.
Kiếm pháp lạ thường.
Nhát kiếm vừa nhanh, vừa hiểm vừa chính xác.
“So với tay trái, tay phải của ta còn nhanh hơn gấp bội, đó là bí mật của ta”
Kinh Vô Mạng không hề nói láo.
Nhưng thật là một chuyện khó tin.
Đã cùng Kinh Vô Mạng ở chung mười mấy năm trời, Thượng Quan Phi chưa bao giờ thấy Kinh Vô Mạng rờ đốc kiếm bằng tay phải.
Cho đến chết hắn cũng không biết Kinh Vô Mạng luyện kiếm bằng tay phải tự bao giờ.
Nhưng hắn vẫn phải tin vì trên đời này không có một vấn đề nào thật hơn cái chết, chết là thật hơn tất cả, Thượng Quan Phi có thể vẫn chưa tin Kinh Vô Mạng sử dụng thanh kiếm bằng tay phải hữu hiệu nhưng hắn phải tin rằng hắn chết.
Kinh Vô Mạng đứng nhìn thi thể Thượng Quan Phi thật lâu và hắn chợt thở dài :
- Ngươi không cần thiết phải giết ta, ta cũng không cần thiết phải giết ngươi.
Hắn quay mình đi thẳng.
Trên cánh tay trái của hắn vẫn còn dính cặp Long Phụng Song Hoàn.
Hoài nghi, khủng khiếp và khó tin.
Nó là tâm tình của Tiểu Phi hiện tại.
Kiếm pháp Kinh Vô Mạng thật đáng sợ, có thể không nhanh hơn Tiểu Phi nhưng thật độc, thật kỳ ảo.
Chẳng lẽ mình không có cách nào thắng hắn?
Cho dầu biết đó là sự thật nhưng con người của Tiểu Phi không thể nào dễ dàng công nhận.
Nhìn theo hướng đi của Kinh Vô Mạng, Tiểu Phi chợt nghe thấy nóng từ trong người sôi sục.
Hắn không còn dằn được nữa, hắn định bay xuống núi.
Nhưng ngay khi ấy có một bàn tay từ sau đưa tới giữ hắn lại.
Một bàn tay thật vững, bàn tay xương xẩu nhưng hữu lực.
Tiểu Phi quay đầu, bắt gặp cặp mắt của Lý Tầm Hoan, cặp mắt đầy nhiệt ái và nặng tình.
Giữ được Tiểu Phi không phải ở bàn tay mà là ở đôi mắt đó.
Tiểu Phi thở dài :
- Có lẽ tôi thật không bằng hắn.
Lý Tầm Hoan nói :
- Anh chỉ có một điểm không bằng hắn.
Tiểu Phi hỏi :
- Điểm nào?
Lý Tầm Hoan nói :
- Vì để giết người, Kinh Vô Mạng không từ một thủ đoạn nào cả thậm chí hắn không tiếc cả sinh mạng của hắn nhưng anh thì không thể.
Tiểu Phi trầm ngâm :
- Quả thật tôi không thể.
Lý Tầm Hoan nói :
-Anh không thể là tại vì anh có tình cảm, kiếm của anh tuy vô tình nhưng con người của anh lại có tình.
Tiểu Phi nói :
- Vì thế, tôi mãi mãi không thể thắng hắn được.
Lý Tầm Hoan lắc đầu :
- Anh lầm, anh nhất định thắng hắn.
Tiểu Phi không nói, hắn chỉ lắng nghe.
Lý Tầm Hoan nói tiếp :
- Có tình cảm mới có sinh mạng, có sinh mạng mới có tâm linh và có tâm linh thì mới có cơ biến thái.
Tiểu Phi trầm ngâm và chầm chậm gật đầu :
- Tôi hiểu.
Lý Tầm Hoan nói :
- Nhưng đó không phải là điều tối trọng yếu.
Tiểu Phi hỏi :
- Tối trọng yếu là gì?
Lý Tầm Hoan nói :
- Điểm trọng yếu là anh không cần phải giết hắn, không thể giết hắn.
Tiểu Phi hỏi :
- Tại sao không cần?
Lý Tầm Hoan nói :
- Bởi vì hắn đã chết rồi, cần gì anh phải giết?
Tiểu Phi có vẻ trầm tư :
- Đúng, hắn đã chết rồi nhưng đã không cần thì tại sao anh còn thêm không thể?
Lý Tầm Hoan không trả lời mà hỏi lại :
- Anh có biết hắn âm thầm khổ luyện cách sử dụng kiếm tay phải để làm gì không?
Tiểu Phi hỏi :
- Anh nói hắn để làm gì?
Lý Tầm Hoan nói :
- Nếu tôi đoán không lầm thì vì Thượng Quan Kim Hồng.
Tiểu Phi hỏi :
- Anh cho rằng Thượng Quan Kim Hồng vẫn không biết về bí mật của hắn?
Lý Tầm Hoan nói :
- Tay phải của Kinh Vô Mạng đã nhanh hơn tay trái, đáng lý có thể lấy mạng của Thượng Quan Phi dễ như chơi, nhất định Thượng Quan Phi không làm sao đánh trả.
Tiểu Phi gật đầu :
- Đúng như thế.
Lý Tầm Hoan nói :
- Thế nhưng hắn lại cứ để cho Thượng Quan Phi ra tay trước rồi hắn mới dùng tay trái chịu lấy cặp vòng lợi hại, tại làm sao hắn lại phải làm chuyện đau thêm cho mình như thế?
Tiểu Phi rầm ngâm :
- Có lẽ tay trái hắn đã bị tàn phế, bây giờ nếu chịu thêm một đòn nữa cũng chẳng có gì quan trọng.
Lý Tầm Hoan nói :
- Cũng không phải là nguyên nhân trọng yếu.
Tiểu Phi làm thinh.
Lý Tầm Hoan nói tiếp :
- Hắn làm như thế, theo tôi cũng chỉ vì Thượng Quan Kim Hồng.
Tiểu Phi lắc đầu :
- Tôi chưa hiểu lẽ đó.
Lý Tầm Hoan nói :
- Đương nhiên hắn rất hiểu Thượng Quan Kim Hồng, biết rằng Thượng Quan Kim Hồng xem bất cứ người nào cũng đều như công cụ, nếu một người bộ hạ nào của hắn mà không còn lợi dụng được nữa thì hắn sẽ giết ngay.
Tiểu Phi nói :
- Điều đó Thượng Quan Phi đã nói rồi.
Lý Tầm Hoan nói :
- Kinh Vô Mạng sợ Thượng Quan Kim Hồng cũng sẽ đối xử với hắn như thế.
Tiểu Phi nói :
- Nếu Thượng Quan Kim Hồng biết rằng tay phải của hắn còn nhanh hơn tay trái thì đâu có đối xử với hắn như thế được.
Lý Tầm Hoan nói :
- Thế nhưng Thượng Quan Kim Hồng đâu có biết.
Tiểu Phi hỏi :
- Thế tại sao hắn lại không cho Thượng Quan Kim Hồng biết?
Lý Tầm Hoan nói :
- Bởi vì giữa hắn và Thượng Quan Kim Hồng hình như có một thứ tình cảm đặc biệt, hắn hy vọng Thượng Quan Kim Hồng cũng sẽ đối xử tốt với hắn, không phải vì thanh kiếm của hắn mà là vì con người của hắn.
Tiểu Phi làm thinh.
Lý Tầm Hoan nói tiếp :
- Vì thế nên bây giờ chính là lúc hắn đang thăm dò Thượng Quan Kim Hồng, hắn muốn biết sau khi thấy cánh tay trái của hắn bị tàn phế, thái độ của Thượng Quan Kim Hồng sẽ ra sao.
Tiểu Phi gật đầu :
- Có lẽ tôi đã hiểu.
Lý Tầm Hoan nói :
- Thượng Quan Phi nói đúng, quả thật Kinh Vô Mạng có hơi sợ sệt nhưng hắn không phải vì sợ chết mà là sợ Thượng Quan Kim Hồng sẽ lãnh đạm đối với hắn.
Tiểu Phi nói :
- Nếu thế thì con người của hắn há chẳng có tình cảm hay sao?
Lý Tầm Hoan nói :
- Đối với ai hắn cũng đều vô tình nhưng đối với Thượng Quan Kim Hồng thì ngoại lệ bởi vì hình như đời hắn đã vì Thượng Quan Kim Hồng sống.
Tiểu Phi nói thở ra :
- Trên đời này những kẻ vì chính mình mà sống thì biết có được mấy ai.
Lý Tầm Hoan nói :
- Hắn có thể vì Thượng Quan Kim Hồng mà chết nhưng không muốn chết vào tay của Thượng Quan Kim Hồng.
Tiểu Phi nói :
- Vì thế nên hắn mới âm thầm khổ luyện cánh tay phải.
Lý Tầm Hoan gật đầu :
- Đúng như thế.
Tiểu Phi nói :
- Hắn cố chịu cho cặp vòng của Thượng Quan Phi đánh vào tay, có lẽ hắn muốn luyện phương pháp đối phó với cặp vòng của Thượng Quan Kim Hồng.
Lý Tầm Hoan nói :
- Chính tôi cũng nghĩ như thế ấy.
Tiểu Phi nói :
- Hắn định nếu Thượng Quan Kim Hồng thay đổi thái độ đối với hắn thì hắn sẽ dùng cách đó mà đối phó.
Lý Tầm Hoan nói :
- Có thể hắn không làm được nhưng hắn ít nhất cũng phải làm một chuyện thăm dò.
Tiểu Phi làm thinh, thần thái hắn vô cùng ảm đạm. Hình như hắn bị một xúc cảm trầm trọng.
Lý Tầm Hoan nói :
- Long Phụng Song Hoàn của Thượng Quan Kim Hồng được liệt vào hàng thứ hai trong Binh Khí Phổ hoàn toàn không phải vì chiêu thức của hắn hiểm độc cao thâm mà chính do sự ổn định vững chắc.
Tiểu Phi cau mày :
- Ồn định?
Lý Tầm Hoan nói :
- Có thể đem thứ binh khí thật tuyệt, thật hiểm luyện đến mức “ổn”, nghĩ thật thật là vững vàng, nó không phải vững về chiêu thức không thôi, nó vững vàng mà tôi dùng tiếng “ổn” ở đây là về một thế “ổn” trong võ học người ta cho rằng đã nhập vào cảnh giới vô thực vô hư, đó là chỗ mà không ai có thể bì kịp Thượng Quan Kim Hồng, võ công của Thượng Quan Phi không so được một phần ngàn cha hắn.
Tiểu Phi định hỏi nhưng Lý Tầm Hoan đã hỏi luôn :
- Thượng Quan Phi sở dĩ hận Kinh Vô Mạng là vì hắn cho rằng cha hắn không tận truyền cho hắn mà lại tận truyền cho Kinh Vô Mạng.
Tiểu Phi hỏi :
- Đối với Thượng Quan Kim Hồng, Kinh Vô Mạng có thoát được khi lão ta muốn giết hắn không?
Lý Tầm Hoan nói :
- Nếu Thượng Quan Kim Hồng đừng dùng chiêu Long Tường Phụng Vũ Thoát Thủ Song Phi như Thượng Quan Phi thì cơ hội để Kinh Vô Mạng thắng hắn rất ít.
Tiểu Phi gật đầu :
- Có lẽ.
Lý Tầm Hoan nói :
- Nhưng có lẽ Thượng Quan Kim Hồng sẽ dùng chiêu thế ấy bởi vì hắn thấy Kinh Vô Mạng đã bị phế cánh tay trái, chắc chắn sẽ chẳng đắn đo cho nên Kinh Vô Mạng hoàn toàn không có cơ hội.
Tiểu Phi vụt như giật mình :
- Như Thượng Quan Phi đã nói, Kinh Vô Mạng là con riêng của Thượng Quan Kim Hồng.
Lý Tầm Hoan nói :
- Hoàn toàn không phải.
Tiểu Phi nhướng mắt :
- Nhưng chính Thượng Quan Phi đã.
Lý Tầm Hoan ngẵt ngang :
- Thượng Quan Phi chỉ độ chừng.
Tiểu Phi nói :
- Thế thì những lời nói của hắn đều không đúng cả hay sao?
Lý Tầm Hoan nói :
- Chuyện đó thì đúng nhưng hắn nhìn lầm.
Tiểu Phi hỏi :
- Sao lại nhìn lầm?
Lý Tầm Hoan nói :
- Hắn nói từ lúc Kinh Vô Mạng tới Kim Tiền bang thì cha hắn bắt đầu lãnh đạm với hắn, đó là một sự thật nhưng hắn không hiểu đó là do Thượng Quan Kim Hồng vì quá thương yêu hắn mà thôi chứ không phải vì coi trọng Kinh Vô Mạng hơn hắn.
Tiểu Phi hỏi :
- Thương hắn thì sao lại lãnh đạm với hắn?
Lý Tầm Hoan nói :
- Bởi vì Thượng Quan Kim Hồng toàn tâm toàn ý huấn luyện cho Kinh Vô Mạng thành một công cụ giết người, chính cuộc sống của Kinh Vô Mạng bắt đầu bị hủy diệt từ dạo ấy.
Tiểu Phi có vẻ buồn buồn :
- Đúng, con người chỉ sống bằng cách giết người thì sẽ là một chuyện bi ai.
Lý Tầm Hoan nói :
Nhưng Thượng Quan Kim Hồng cũng là người, hắn không làm sao thoát khỏi tình phụ tử vì thế hắn không đem võ công tận truyền cho Thượng Quan Phi. Hắn muốn lập nghiệp bằng “công cụ Kinh Vô Mạng” cho nên tôi mới nói Kinh Vô Mạng đã “chết” từ dạo ấy.
Tiểu Phi cau mắt, hắn bộc lộ nỗi buồn vô hạn.
Lý Tầm Hoan thở dài nói tiếp :
- Đáng tiếc là Thượng Quan Phi không thấy nỗi lòng của cha mình.
Tiểu Phi gật đầu :
- Như vậy, mặc nhiên Thượng Quan Phi lại chết vì chính hành động của cha hắn.
Lý Tầm Hoan thở dài :
- Một con người mà dục vọng quá cao, nhất định sẽ nghĩ sai và làm sai nhiều chuyện.
Rừng thu, cây trơ như xác chết.
Xuyên qua cánh rừng là một con đường vắng tênh.
Tiểu Phi chỉ mút con đường :
- Đó là nhà của tôi.
“Nhà”.
Cái tiếng ấy đối với Lý Tầm Hoan thật là quá xa xôi, quá lạ.
Tiểu Phi đưa ánh mắt về phía đèn đỏ xa xa :
- Đèn còn sáng nghĩa là nàng chưa ngủ.
Ai cũng có thể tưởng tượng, trong một gian nhà nhỏ, một ngọn đèn vừa đủ sáng, một người thiếu phụ trẻ tuổi đang ngồi khâu vá đợi chồng.
Đó là một bức tranh hạnh phúc.
Nghĩ đến đó là Tiểu Phi cảm nghe hơi ấm lạ lùng, đôi mắt hắn chợt như thu nhỏ lại êm đềm.
Hắn vốn là một con người cô đơn tịch mịch nhưng bây giờ thì khác hẳn, bây giờ hắn biết hắn có một người đang đợi, một người thương cảm đang đợi.
Cảm giác đó quả là hạnh phúc, trên đời này không có chuyện gì có thể so sánh, không có chuyện gì thay thế được.
Lương tâm của Lý Tầm Hoan vùng nặng trĩu.
Nhìn vào vẻ mặt rạng rỡ của Tiểu Phi, hắn chợt cảm thấy như mang trọng tội.
Hắn không muốn cho Tiểu Phi thất vọng.
Hắn không đành lòng.
Hắn bằng lòng cho mình nhận tất cả thống khổ trên đời chứ không muốn cho Tiểu Phi bị thất vọng.
Nhưng bây giờ, chính hắn làm cho Tiểu Phi thất vọng rồi.
Hắn thật không dám tưởng tượng đế cảnh Tiểu Phi về mà không có Lâm Tiên Nhi, hắn không thể tưởng tượng nổi rồi đây Tiểu Phi sẽ biến đổi ra sao?
Tuy hắn làm như thế cũng chỉ vì Tiểu Phi, hắn muốn cho Tiểu Phi được sống một cách đường đường là một người con trai, xứng đáng là một người con trai.
Nhưng hắn cảm thấy hắn đã làm một chuyện không phải với Tiểu Phi quá nhiều.
“Thà chịu một lần đau còn hơn là lây lất”
Hắn hiểu rõ ràng như thế nhưng bây giờ không thể ước lượng được lần sau này đối với Tiểu Phi đến mức nào?
Hắn chỉ mong Tiểu Phi mau mau thoát được nỗi thống khổ, mau mau quên được người đàn bà ấy.
Nàng chẳng những không đáng được yêu mà lại càng không đáng được tưởng nhớ.
Điều bất hạnh là lại có người luôn luôn đi yêu một người không xứng với tầm tình yêu họ, làm như thế không ai cản được họ không còn tin ai hơn cái tình yêu không xứng đáng ấy.
Đúng y như một con ngựa đã sút cương, nó sẽ là một thứ mà không ai ngăn chặn được.
Đó là những điều bi thảm nhất của loài người.
Chính vì thế mà không biết bao nhiêu vẻ bi kịch nhân gian cứ phải tiếp tục diễn mãi.
Đêm vẫn sáng và cửa khép hờ.
Ánh đèn từ khe hở chiếu hắt ra con đường nhỏ dẫn vào nhà.
Đêm rồi, hình như có mưa nhỏ, đường hãy còn ướt và chung quanh có khá nhiều dấu vết bước chân.
Có cả dấu chân đàn ông, Tiểu Phi cau mày nhưng hắn lập tức đánh tan những ý nghĩ không hay, hắn rất tín nhiệm Lâm Tiên Nhi, hắn tin nàng không làm những chuyện gì không phải.
Lý Tầm Hoan đi theo đằng sau hắn xa xa, hình như hắn không dám đi vào gian nhà nhỏ đó.
Tiểu Phi quay mặt lại cười :
- Tôi hy vọng hôm nay nàng nấu canh không có bỏ măng non để cho anh có húp một chén, anh sẽ thấy tài nấu canh của nàng còn hay hơn tài dùng đao của anh đấy nhé.
Lý Tầm Hoan cũng cười nhưng lòng hắn nghe chua xót.
Ngày hôm ấy, giá như chén canh của Lâm Tiên Nhi đừng có bỏ măng, thứ mà hắn không thích thì có lẽ hắn cũng đã ăn và hắn cũng bắt đầu ngủ như Tiểu Phi, tự nhiên hắn không làm sao khám phá được bí mật Lâm Tiên Nhi và nhất định ngày nay cũng không có chuyện xảy ra.
Lý Tầm Hoan thật không thể tưởng tượng nổi tại sao một người đàn bà lại nhẫn tâm dùng thủ đoạn đối với người đàn ông đã hết mức yêu mình như thế ấy.
Tại sao người đàn bà lại có thể lừa dối như thế ấy?
Nhưng hắn đã chẳng lừa dối Tiểu Phi hay sao?
Lý Tầm Hoan tự trách mình tại sao không thể nói thẳng với Tiểu Phi, tại sao hắn lại không thể nói trước cho Tiểu Phi rằng Lâm Tiên Nhi nhất định bây giờ có ở đây? Tại làm sao hắn có thể âm thầm làm một chuyện không quang minh như thế này?
Lý Tầm Hoan khom mình ho sặc sụa.
Tiểu Phi cười :
- Nếu anh bằng lòng ở lại nơi này một lúc lâu, những cơn ho của anh nhất định sẽ không cần dùng thuốc, anh chỉ cần ăn món canh bổ dưỡng của nàng bởi vì nơi đây chỉ có canh chứ không hề có rượu.
Lý Tầm Hoan nhè nhẹ thở dài.
Làm sao Tiểu Phi biết được rằng món canh của Lâm Tiên Nhi đã làm hại cuộc đời của hắn, hại đến mức mà rượu không làm sao sánh kịp.
Rượu phải thật tình là thứ làm cho con người giảm ký nhưng chất ma túy trong chén canh của Lâm Tiên Nhi thì lại làm cho con người mê muội, không còn biết được bất cứ những gì, cho đến cả việc người mình yêu đi ngủ với người khác hằng đêm mà không hề hay biết.
Trong cửa không có tiếng người.
Tiểu Phi lại hỏi :
- Nàng chắc chắn đang ở đâu nhà bếp vì thế cho nên không nghe thấy mình nói chuyện, nếu nghe thì nàng\u241đã bỏ chạy ra rồi.
Lý Tầm Hoan cứ làm thinh.
Vì hắn còn biết phải nói những gì?
Cuối cùng cửa cũng được Tiểu Phi xô ra.
Gian phòng khách nho nhỏ hãy còn sạch, rất sạch.
Cây đèn trên bàn tuy không sáng lắm nhưng Tiểu Phi vẫn nghe hơi ấm áp.
Tiểu Phi thở phào.
Cuối cùng hắn vẫn về đến nhà, bình yên trở về nhà.
Hắn vẫn không làm cho Lâm Tiên Nhi thất vọng.
Nhưng nàng ở đâu?
Nhà bếp không ngó thấy ánh đèn cũng không nghe thấy mùi thức ăn, thức uống. Gian phòng của Lâm Tiên Nhi đóng kín.
Tiểu Phi quay nhìn Lý Tầm Hoan, hắn nói trong tiếng cười khoan khoái :
- Nàng có lẽ đã ngủ rồi, nàng thường thường là đi ngủ sớm.
Lý Tầm Hoan thêm một lần chua xót.
Làm sao Tiểu Phi biết được nàng ngủ sớm?
Nàng ngủ sớm hay hắn ngủ sớm?
Những bát canh hằng đêm của nàng làm cho hắn ngủ một giấc thẳng cho đến sáng, hắn làm sao biết được hằng đêm sau khi hắn ngủ, nàng đã làm những chuyện gì?
Tiểu Phi vẫn cười nhưng thình lình hắn cau mặt lại.
Hắn đã nghe thấy cũng như Lý Tầm Hoan đã nghe thấy.
Cả hai đều nghe thấy tiếng rên.
Tiếng rên của một người con gái.
Tiếng rên của một người sắp chết.
Tiếng rên từ trong phòng của Lâm Tiên Nhi.
Tiểu Phi tái mặt, hắn bước nhanh về phía đó, đập tay vào cửa :
- Ai, chuyện gì? Mở cửa mau!
Chỉ có tiếng rên không có tiếng trả lời.
Tiểu Phi nghiêng vai đẩy mạnh.
Lý Tầm Hoan gần như nhắm mắt, hắn cảm thấy rờn rợn.
Hắn đã từng chứng kiến cảnh chết chóc, chết hàng loạt, chết cả trăm, chính tay hắn cũng đã từng vấy máu nhưng bây giờ thì hắn sợ.
Hắn sợ cái chết trong phòng.
Hắn không sợ người chết, hắn sợ phải chứng kiến phản ứng của Tiểu Phi.
Hắn có thể chịu cảnh đau lòng như cắt chứ hắn không thể nhìn người khác đau đớn nhất là người ấy lại là Tiểu Phi, người mà hắn luôn muốn phải được sống cuộc đời tươi sáng.
Nhưng hắn vẫn không thể nhắm mắt.
Tiểu Phi đẩy bật cánh cửa phòng, hắn không bước vào, hắn khựng lại giữa cửa.
Lạ lùng chưa?
Mặt Tiểu Phi chỉ lộ đầy kinh dị chứ không một chút bi thương.
Trong phòng đã phát sinh ra chuyện gì?
Tiếng rên vẫn còn, tiếng rên đó của ai?
Của Lâm Tiên Nhi? Lâm Tiên Nhi đã bị Lữ Phụng Tiên sát hại?
Nhưng sao phản ứng của Tiểu Phi lại lạ lùng như thế?
Theo ước lượng của Lý Tầm Hoan là nhất định hắn sẽ nhào tới ôm lấy thi thể của nàng vừa lay vừa khóc, hơn trên mức nữa là hắn có thể ngất đi.
Nhưng bây giờ thì hắn vẫn đứng trơ trơ, hắn chỉ nhìn vào kinh ngạc.
Máu.
Cái nhìn trước nhất của Lý Tầm Hoan là máu.
Kế đó hắn nhìn thấy người đang quằn quại trong vũng máu.
Không phải chỉ một mình Tiểu Phi kinh ngạc, Lý Tầm Hoan còn kinh ngạc gấp trăm lần hơn hắn.
Thật không ngờ, Lý Tầm Hoan không ngờ người nằm trong vũng máu không phải là Lâm Tiên Nhi mà là Linh Linh.
Máu của Linh Linh vẫn còn ướt đẫm nhưng máu trong người của Lý Tầm Hoan đã đông đặc lại rồi.
Toàn thân hắn huyết mạch đình lưu, tim hắn như ngừng đập.
Tiểu Phi không nhìn Linh Linh nữa, hắn nhìn bằng con mắt lạ lùng.
Hắn đoán được nguyên nhân phát sinh sự việc?
Phải chăng hắn đã hỏi thăm “Tại sao cô bé này lại đến nơi đây?”
Và hắn hỏi Lý Tầm Hoan bằng giọng lạnh lùng :
- Lần này chắc cô bé đó cũng ở đây để đợi anh?
Gan ruột của Lý Tầm Hoan như bị ai banh xé, hắn lao vào bồng xốc Linh Linh, hắn dò mạch nàng, hắn dò hơi thở của nàng, hắn hy vọng có thể cứu sống được nàng.
Nhưng hắn tuyệt vọng.
Cuối cùng Linh Linh mở mắt, nàng nhìn thấy Lý Tầm Hoan.
Nước mắt nàng ứa ra, giọt nước mắt bi ai mà cũng là giọt nước mắt vui mừng.
Trước giờ nàng chết, nàng hãy còn gặp được Lý Tầm Hoan.
Hình như đó là tâm nguyện.
Lý Tầm Hoan lay nàng :
- Linh Linh, ráng lên, cố gượng lên, tuổi nàng còn nhỏ, sức nàng hãy còn, nàng không thể chết.
Như không hề nghe thấy tiếng hắn, giọng Linh Linh đứt quãng :
- Chuyện này... chuyện này anh... anh đã lầm.
Lý Tầm Hoan nói :
- Biết, tôi biết đã lầm nhưng không sao, tôi không sao, Linh Linh hãy cố lên, cố sống.
Linh Linh nói :
- Đáng lý anh phải biết rằng trên đời này không một người đàn ông nào có đủ cam đảm giết nàng.
Giọng Lý Tầm Hoan cũng gần như đứt quãng :
- Phải... đáng lý tôi không nên... tôi đã giết Linh Linh... tôi có lỗi với Linh Linh.
Linh Linh vụt nắm tay Lý Tầm Hoan thật chặt :
- Không anh rất tốt với tôi, không phải tôi làm hỏng chuyện của anh mà chính hắn hại anh.
Lý Tầm Hoan không nói lời nào, hình như hắn đã biết rồi, biết tất cả hắn biết ngay khi thấy Linh Linh nằm trong vũng máu.
Nước mắt Linh Linh rơi xuống như mưa :
- Hắn gạt... tôi và... tôi lại... gạt anh.
Lý Tầm Hoan lắc đầu :
- Không... tôi không trách gì.
Những ngón tay của Linh Linh bấm sâu vào da thịt của Lý Tầm Hoan, hình như nàng cố níu kéo với tử thần :
- Không... tôi... tôi gạt anh, lúc đợi anh nơi quán mười mấy ngày, tôi... tôi đã thất thân với hắn... tôi không dám trách ai điều đó vì... vì tôi không cưỡng được sự đòi hỏi, không cưỡng nổi lòng mình, tôi... tôi chỉ tức tại sao tôi không đủ cam đảm nói cho anh biết ngay chuyện đó.
Giọng nói của nàng khá rõ ràng, nói một hơi không còn dứt quãng, hình như nàng đã lại sức, hình như nàng có thể chống chọi với tử thần.
Không, Lý Tầm Hoan biết hơn ai hết, hắn biết đó là ngọn đèn hết dầu sắp tắt đang phựt lên ánh sáng cuối cùng, hắn ôm cứng nàng không nói một tiếng nào, cổ họng hắn như nghẹn lại.
Giọng Linh Linh thê thiết :
- Tôi đã cố không để cho mình chết sớm, tôi đã cố hết sức để đợi anh, tôi còn sống đến giờ phút này cốt là để nói với anh những lời nói sau cùng... tôi yêu anh mà tôi không dám nói, anh cao cả quá, anh vĩ đại quá, tôi không với tới nên tôi hủy hoại cuộc đời con gái trong tay hắn nhưng tôi tưởng tượng rằng tôi đang ở trong vòng tay âu yếm của anh... tôi mong anh hiểu và tha thứ cho đứa con gái yếu mềm, tôi... cười mà nhắm mắt.
Lý Tầm Hoan trào nước mắt :
- Tại tôi, tại tôi không bảo vệ nàng, tại tôi chứ không phải tại nàng.
Linh Linh vụt nhoẻn miệng cười :
- Hắn tuy đã lừa gạt tôi nhưng tôi không oán hận hắn, tôi biết sớm muộn gì hắn cũng bị báo ứng nhãn tiền, sự báo ứng so với cái chết của tôi còn thảm khốc hơn gấp trăm ngàn lần.
Lý Tầm Hoan nói :
- Đúng... hắn...
Tiểu Phi bước tới xô mạnh Lý Tầm Hoan và hất mặt hỏi Linh Linh :
- Cô đưa Lữ Phụng Tiên đến đây?
Linh Linh cắn môi không nói.
Tiểu Phi chỉ Lý Tầm Hoan :
- Có phải hắn bảo cô đưa Lữ Phụng Tiên đến đây?
Linh Linh nhăn mặt, nàng cố gom tàn lực nói thật lớn :
- Phải, chính hắn nhưng anh có biết tại sao hắn lại làm như thế không? Anh có biết hắn đã vì anh, vì sinh mạng của anh mà làm những chuyện gì rồi không? Vì anh, vì tương lai của anh, hắn đã chẳng tiếc.
Giọng nói của nàng ghẹt lại và cuối cùng không làm sao nói hết.

loading...
Hồi trước Hồi sau