Khổng Tước Linh - Hồi 04

Khổng Tước Linh - Hồi 04

Mệnh vận

Ngày đăng
Tổng cộng 6 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 28392 lượt xem

loading...

Danh gia đao pháp, kiếm pháp, thường thường cho rằng dùng song đao song kiếm là chuyện rất ngu xuẩn.
Dưới cặp mắt danh gia thương pháp, song thương không thể được coi là một loại thương.
Bởi vì võ công cũng giống như rất nhiều cái gì khác trên đời này, nhiều chưa chắc nhất định là hay.
Một người bàn tay có bảy ngón chưa chắc điểm huyện tinh vi hơn người chỉ có năm ngón tay.
Người chân chính rành điểm huyệt, chỉ cần dùng một ngón tay là quá đủ.
Nhưng người dùng song đao, song kiếm cùng có cái đạo lý của họ. Người ta rõ ràng là có hai tay, tại sao chỉ dùng một vũ khí thôi?
Bất kỳ đạo lý nào chính xác hơn, hiện tại, nhất định không ai cho rằng Cao Lập buồn cười tí nào.
Cặp thương của y giống như đầu con rồng, cánh con chim ưng. Y từ trước mặt Tây Môn Ngọc xông qua, cây thương của y bay ra. Cây thương bay ra đó, biểu thần một trận huyết chiến đã bắt đầu khai diễn.
Nhưng Thu Phong Ngô còn chưa động đậy, bởi vì Tây Môn Ngọc chưa động đậy, thậm chí còn không để mắt nhìn tới Cao Lập. Ánh mắt của y đang nhìn chăm chú vào bàn tay của Thu Phong Ngô, bàn tay cầm kiếm.
Thu Phong Ngô có thể cảm thấy được lòng bàn tay của mình đang rướm đầy mồ hôi lạnh.
Tây Môn Ngọc bỗng cười một tiếng, nói :
- Ta mà là chú, hiện tại đã thả cây kiếm đó xuống đất.
Thu Phong Ngô nói :
- Sao?
- Bởi vì nếu chú thả cây kiếm xuống, không chừng còn có cơ hội sống được.
- Có cơ hội nhiều ít?
Tây Môn Ngọc nói :
- Không nhiều lắm, nhưng ít nhất cũng hay hơn là không có tí cơ hội nào cả.
Thu Phong Ngô nói :
- Cao Lập không có tí cơ hội nào sao?
- Thương pháp của y không tệ, trong các tay cao thủ sử dụng thương, y cơ hồ có thể coi là kẻ khá nhất.
- Ông nói rất công bình.
- Ta đã có thấy qua thương pháp của y, cũng có thấy qua cách giết người của y, trên đời này không ai hiểu rõ võ công của y bằng ta.
Thu Phong Ngô nói :
- Tôi biết ông nhất định rất chú ý đến y.
- Ta cũng rất hiểu Mao Chiến và Đinh Cán.
- Ông cho rằng bọn hạ đã đủ sức đối phó với Cao Lập?
Tây Môn Ngọc nói :
- Ít nhất cũng không sai nhiều lắm.
- Còn tôi thì sao?
- Dĩ nhiên ta rất hiểu chú.
- Ông và Ma Phong đủ sức đối phó với tôi?
Tây Môn Ngọc mỉm cười nói :
- Hơi nhiều một tí.
- Ông tính đúng rồi mới lại đây?
- Phải, tri kỷ tri bỉ, mới bách chiến bách thắng được, nếu không chắc trong tay chín phần mười, ta đâu có lại đây.
Thu Phong Ngô bỗng thở ra một hơi thật dài, làm như một người đang nổi lênh đênh trên mặt biển, vừa sắp chết đuối, bỗng phát hiện ra đất liền trước mặt vậy.
Tây Môn Ngọc “chắc trong tay chín phần mười”, rốt cuộc cũng còn tính sai lần này.
Y không tính Kim Khai Giáp trong đó.
Dĩ nhiên y nằm mộng cũng không ngờ được rằng oai chấn thiên hạ năm xưa Đại Lôi Thần lại ở nơi đây.
Bất cứ sai lầm nhiều hay ít, đều có thể là sai lầm trí mệnh. Lần nay y phạm phải lỗi lầm quả thật quá trí mệnh.
Thu Phong Ngô chầm chậm gật đầu nói :
- Ông thật tính rất chính xác, bọn các ông bốn người đủ sức đối phó với hai chúng tôi.
Hiện tại bọn họ tuy chưa thấy Kim Khai Giáp, nhưng họ đã biết lão nhất định sẽ xuất hiện đúng thời điểm.
Y cơ hồ nhịn không nổi, muốt bật cười lên.
Cặp thương nhảy múa, loang loáng tia sáng, chiếu trên gương mặt y, xem ra y chưa bao giờ nhẹ nhàng thoải mái như bây giờ.
Tây Môn Ngọc nhìn chăm chú vào mặt y, bỗng cười một tiếng, nói :
- Ta biết nơi này còn có một người nữa.
- Ông biết?
Tây Môn Ngọc hững hờ nói :
- Vì vậy chúng ta đến cũng không chỉ có bốn người.
Thu Phong Ngô thở ra nói :
- Tuy tôi chưa thấy gì, nhưng đại khái cũng nghĩ ra được.
- Sao?
Đao vào thương đang bay qua bay lại sau lưng y, cách không quá hai thước.
Đao thương chạm nhau, thỉnh thoảng phát ra tiếng động kinh tâm động phách, đao phong lẫm lẫm, thổi bay tung tán đầu tóc của y. Nhưng gương mặt y, ngay cả một thớ thịt cũng không cử động một mảy may.
Thu Phong Ngô không thể không bội phục, trước giờ y chưa bao giờ gặp qua một người trấn tĩnh như người này.
Y cũng cười một tiếng, nói :
- Còn người nào khác nữa? Có phải ở phía sau nhà chuẩn bị nổi lửa?
Tây Môn Ngọc nói :
- Đúng vậy.
- Đốt lửa để ngăn chặn đường thoái lui của chúng tôi trước, sau đó bọc lại trước cùng các ông giáp công hai bên trước sau.
Tây Môn Ngọc nói :
- Hình như chú rất hiểu tôi.
- Tôi học nhanh lắm.
Tây Môn Ngọc thở dài :
- Chú đúng là làm bang thủ rất đắc lực cho tôi.
Ánh mắt của y bỗng di chuyển từ người của Thu Phong Ngô sang tới người Song Song.
Song Song còn đang đước trước cửa, đứng dưới ánh mặt trời.
Bàn tay nhỏ bé yếu đuối của cô đang tựa vào khuôn cửa, hình như tùy thời tùy lúc đều có thể ngã xuống.
Nhưng cô không hề ngã xuống.
Thân hình của cô hình như đã hoàn toàn cương cứng, gương mặt cô lộ một nét biểu tình không sao hình dung được.
Tuy cô chưa ngã xuống, nhưng cả người cô hình như hoàn toàn tan rã ra.
Không có ai có thể tưởng tượng ra cái tư thế, cái biểu tình ấy ra sao. Thu Phong Ngô không nỡ quay đầu lại nhìn cô, y bỗng cười một tiếng nữa, hỏi :
- Lửa đã đốt lên chưa?
Tây Môn Ngọc nói :
- Còn chưa đốt.
- Tại sao còn chưa đốt?
Tây Môn Ngọc hỏi :
- Chú đang lo lắng giùm cho tôi đấy sao?
- Tôi sợ bọn họ không biết đốt nhà.
- Ai cũng biết đốt nhà.
- Chỉ có một hạng người không biết.
Tây Môn Ngọc nói :
- Người chết?
Thu Phong Ngô bật cười.
Chính ngay lúc đó, Tây Môn Ngọc đã xông qua bên cạnh y, xông tới chỗ Song Song, Ma Phong nãy giờ đang nằm duỗi người dưới gốc cây cũng đột nhiên bay lên, thanh kiếm xanh thẫm bốc lên một cái, kiếm nhanh tới cổ họng của Thu Phong Ngô.
Nhưng cũng chính ngay lúc đó, phía sau mái nhà bỗng có hai bóng người bay lại, bình lên một tiếng, rớt xuống mặt đất. Tây Môn Ngọc không nhìn hai người này, bởi vì y biết bọn họ đã chết, y đã nhận ra mình tính sai một nước cờ. Hiện tại mục tiêu của y là Song Song.
Y đã nhìn ra tình cảm của Cao Lập đối với Song Song.
Chỉ cần bắt được Song Song làm áp lực, trận này dù không thắng được, ít nhất cũng có thể toàn thân thoái lui.
Song Song không động đậy, không tránh né.
Nhưng sau lưng cô bỗng có một người xuất hiện.
Một người khổng lồ như một thiên thần.
Kim Khai Giáp tùy tùy tiện tiện đứng ngay trước khuôn cửa, phảng phất như không có gì đề phòng cả.
Nhưng bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra được, mốt đánh ngã lão không phải là một chuyện dễ dàng.
Gương mặt lão cũng không có biểu tình, cặp mắt xám xịt đang lạnh lùng nhìn Tây Môn Ngọc.
Lão không hề đưa tay ra chống đỡ, nhưng thân pháp của Tây Môn Ngọc bỗng sựng lại, làm như đụng phải một bức tường đá vô hình nào đó.
Lão già một tay không có tí biểu tình, cũng không có tí phòng bị này, trên người làm như có một lực lượng mạnh không tả.
Đuôi mắt của Tây Môn Ngọc giật lên mấy cái, y nhìn chăm chăm vào lão, nói từng chữ một.
- Tôn tính các hạ?
Kim Khai Giáp nói :
- Kim.
- Kim, Kim là hoàng kim?
Y bỗng phát hiện cây búa trong tay lão già cụt tay, cả người y tự hồ như cứng đờ ra.
- Đại Lôi Thần?
Kim Khai Giáp :
- Ngươi không ngờ?
Tây Môn Ngọc thở ra, y cười khổ nói :
- Ta đã tính sai rồi, đáng lý ra ta không nên lại đây.
- Ngươi đã lại.
Tây Môn Ngọc hỏi :
- Hiện tại ta còn đi được hay không?
- Không được.
Tây Môn Ngọc nói :
- Ta có thể để lại một bàn tay?
- Một bàn tay không đủ.
Tây Môn Ngọc nói :
- Ngươi còn muốn gì nữa?
- Muốn cái mạng của ngươi.
Tây Môn Ngọc hỏi :
- Không trao đổi gì được sao?
- Không.
Tây Môn Ngọc thở ra một hơi thật dài, nói :
- Tốt.
Y bỗng nhiên xuất thủ, mục tiêu của y vẫn còn là Song Song. Bảo vệ một người khác, dù gì cũng khó hơn là bảo vệ chính mình, không chừng Song Song mới là nhược điểm duy nhất của Kim Khai Giáp.
Kim Khai Giáp không hề bảo vệ cho Song Song.
Lão biết cách phòng thủ tốt nhất là công kích.
Lão vung tay ra, cây búa chém tới.
Nhát búa rất đơn giản, đơn thuần, không có biến hóa, không có hậu chiêu, nhát búa đó không cần phải dùng tới biến hóa hay hậu chiêu gì cả.
Búa chém thẳng xuống, chính là chiêu thức đơn giản nhất trong các chiêu thức.
Nhưng chiêu này lại là chiêu đã được luyện qua biết bao trăm ngàn biến hóa rồi, mới chuyển ngược lại thành đơn giản.
Nhát búa đó đi ngược về chân chất, đã tiếp cận với hoàn mỹ. Không ai có thể hình dung ra được cái thứ kỳ dị trong nhát búa đó, cũng không ai có thể hiểu được.
Thậm chí ngay cả Tây Môn Ngọc cũng đều không thể.
Y thấy cây búa chém xuống, cảm thấy lưỡi búa lạnh như băng, bén nhọn cắm vào trong da thịt mình.
Lúc y nghe tiếng búa xe gió, đồng thời y cũng nghe tiếng xương cốt mình đang gãy vụn.
Y cơ hồ không thể tin được đây là sự thực.
Chết, tại sao lại là một chuyện quá hư ảo như thế này? Không có tí đau đớn, cũng không có tí sợ hãi.
Y còn chưa kịp nhìn ra cái chết ra thế nào, bỗng nhiên thần chết đã ôm choàng lấy mình.
Sau đó là một màn đêm đen tối vĩnh viễn không biên giới.
Song Song vẫn còn không động đậy, nhưng nước mắt từ từ rớt lã chã xuống hai gò má.
Bỗng nhiên lại có một loạt tiếng rú thảm thiết.
Đang lúc Thu Phong Ngô cảm thấy Ma Phong là một kẻ địch đáng sợ, Ma Phong lại phạm một lỗi làm trí mệnh.
Y vung kiếm quá cao, bụng dưới để lộ một chỗ hở.
Thu Phong Ngô ngay cả nghĩ cũng không kịp nghĩ, lưỡi kiếm đã đâm xuyên qua bụng của y.
Người của Ma Phong giật lên trên không một cái, như một con cá đang nằm trên cần câu.
Lúc người y rớt xuống, máu tươi mới phun ra, tấu xảo rơi đây trên người y.
Y chết cũng rất nhanh.
Mao Chiến đã hoàn toàn điên cuồng.
Bởi vì y ngửi thấy mùi máu tanh, y điên cuồng như một con dã thú đói khát ngươi thấy con mồi ngon.
Cái thứ điên cuồng đó vốn đã tiếp cận với tử vong.
Y không còn thấy người nào khác, y chỉ thấy Cao Lập.
Còn Đinh Cán đang bước lùi từng bước một, y quay người lại, và ngẩn người ra.
Thu Phong Ngô đang đợi y ở đó, lạnh lùng nhìn y chăm chăm, lạnh lùng hỏi.
- Ngươi tính chạy đi đâu?
Đinh Cán liếm cặp môi khô ran, nói :
- Ta đã nó rồi, ta còn muốn sống thêm chút nữa.
Thu Phong Ngô nói :
- Ngươi cũng có nói, vì để sống thêm, chuyện gì ngươi cũng chịu làm.
- Đúng vậy.
- Hiện tại ngươi có thể làm một chuyện cho ta.
Ánh mắt của Đinh Cán tràn đầy hy vọng, y lập tức hỏi :
- Chuyện gì?
Thu Phong Ngô nói :
- Mao Chiến có phải là bạn rất thân của ngươi không?
- Ta không có bạn bè.
- Được, ngươi giết y, ta không giết ngươi.
Đinh Cán không nói thêm lời nào, bàn tay y đã vung lên.
Ba cây loan đao xẹt ra như điện, ba cây đều cắm vào ngực bên trái của Ma Chiến.
Mao Chiến rống lên điên cuồng một tiếng, quay phắt đầu lại. Y không còn thấy Cao Lập, y không còn thấy cây ngân thương đang tung hoành.
Ngân thương bỗng ngừng lại.
Y nhìn Đinh Cán chăm chăm, vừa nhìn vừa bước từng bước lại, máu tươi trước ngực không ngớt chảy vọt ra.
Đinh Cán không còn tí máu nào trên gương mặt, y thoái lui từng bước một, vừa rú lên :
- Ngươi đừng có trách ta, dù ta có chết chung với ngươi, cũng chẳng có gì hay ho.
Mao Chiến cắn chặt răng, máu tươi rỉ ra bên khóe miệng.
Đinh Cán bỗng cười nhạt nói :
- Nhưng ngươi cũng đừng cho ta là sợ ngươi, hiện tại ta muốn giết ngươi chỉ việc đưa tay lên là xong.
Bàn tay của y lại đưa lên.
Sau đó gương mặt y bỗng biến thành thê thảm, bởi vì hiện tại hai cánh tay y đã bị người giữ chặt.
Mao Chiến còn đang bước từng bước một tới.
Đinh Cán không thể nào cử động được nữa, không thể nào lùi được nữa.
Bàn tay của Thu Phong Ngô như hai gọng kềm sắt, giữ chặt lấy hai cánh tay của y.
Đinh Cán mặt mày không còn ra hình dung, y run giọng nói :
- Thả ta ra, ngươi đã đáp ứng với ta, ngươi thả ta ra mà.
Thu Phong Ngô hững hờ nói :
- Ta có giết ngươi đâu.
- Nhưng y...
Thu Phong Ngô lãnh đạm nói :
- Nếu y muốn giết ngươi thì có liên hệ gì đến ta?
Đinh Cán bỗng cất tiếng rú thê thảm, như một con dã thú bị lọt vào bẫy.
Sau đó ngay cả tiếng thở cũng không còn nghe thấy gì.
Mao Chiến đến trước mặt y, chầm chậm rút cây loan đao cắm trong người mình ra, chầm chậm đâm vào trong ngực y.
Ba cây loan đao toàn bộ đâm vào ngực y rồi, y còn đang rú thảm thiết, rú lên rồi ngã gục xuống.
Mao Chiến nhìn y ngã xuống rồi, bỗng quay người, hướng về Thu Phong Ngô vái một cái thật lâu.
Y chẳng nói một lời.
Y dùng cây đao trong tay mình, cắt đứt cổ họng của mình.
Không có ai cử động, không có chút thanh âm.
Máu tươi chầm chậm thấm vào mặt đất đang được ánh mặt trời chiếu lên, thi thể người chết hình như đang bắt đầu khô queo lại, Song Song rốt cuộc ngã ra.
Thu Phong Ngô nhìn cô, hình như y đang nhìn một đóa hoa tươi đang từ từ khô héo lại.
* * * * *
Ánh mặt trời chiếu trên dãi đất mênh mông.
Kim Khai Giáp vung cây búa lên, chém mạy xuông đất, phảng phất như muốn đem bao nhiêu bi phẫn phát tiết xuống lòng đất sâu.
Mặt đất không lời.
Không những nó nuôi dưỡng được sinh mạng, nó cũng tiếp thu được tử vong.
Hoa tươi đang nở trên mặt đất, cũng không chừng là lúc thi thể đang tan rửa ra dưới lòng đất.
Mộ phần đã đào ra đâu đó.
Kim Khai Giáp nhấc thi thể của Tây Môn Ngọc lên, đẩy xuống huyệt.
Nơi sung sướng và hy vọng của một người có dễ dàng bị chôn đi như vậy không?
Lão chỉ biết rằng bao nhiêu sung sướng và hy vọng của Song Song đã bị chôn đi, hiện tại lão chỉ còn lấy mắt nhìn nó đang tan rã ra dưới lòng đất.
Lão đoạt đi một sinh mạng, có lúc ngược lại còn nhân từ hơn là đoạt đi hy vọng của người đó chút xíu.
Thật tình lão không dám tưởng tượng ra một người đã hoàn toàn mất đi hy vọng, làm sao còn sống gì được nữa.
Chính lão còn sống đây bởi vì tuy lão không còn sung sướng, nhưng lão còn hy vọng.
Còn Song Song?
Trước giờ lão chưa hề rơi lệ, tuyệt không hề.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến gương mặt vốn đầy vẻ sung sướng và tự tôn, trong lòng lão như bị kim châm chích.
Hiện tại lão chỉ hy vọng hai gã trẻ tuổi kia có thể an ủi được cô, có thể làm cho cô vẫn tiếp tục sống.
Riêng lão, lão đã quá già.
An ủi đàn bà, là chuyện của thanh niên, già rồi chỉ có thể đào mộ cho người chết.
Lão bước lại, khom lưng nhấc thi thể của Ma Phong lên.
Thi thể của Ma Phong bỗng nhiên sống lại.
Ma Phong còn chưa chết.
Bụng không phải là bộ phận yếu hại, đa số người bị đâm thủng bụng vẫn còn sống nhăn.
Cho rằng bụng là chỗ yếu hại của con người, chỉ bất quá là một cảm giác sai lầm.
Ma Phong lợi dụng cái cảm giác sai lầm đó, cố ý chịu Thu Phong Ngô đâm một kiếm.
Kim Khai Giáp vừa nhấc người y lên, thanh kiếm của y đã đâm sâu và lưng của lão, ngập tới chuôi.
* * * * *
Kiếm còn cắm trên lưng của Kim Khai Giáp, còn Ma Phong thì đã trốn mất.
Y chụp lấy cơ hội tốt nhất để chạy trốn.
Bởi vì y biết Cao Lập và Thu Phong Ngô nhất định sẽ tìm cách cứu người trước, rồi mới đuổi sau.
Vì vậy y không muốn cho Kim Khai Giáp chết ngay.
Lúc Cao Lập và Thu Phong Ngô chạy ra, Kim Khai Giáp đã ngã gục xuống. Hiện tại lão đang nằm ngửa mặt lên trời, vừa thở vừa la lên không ngớt.
- Song Song ra sao rồi?
Hiện tại lão vẫn còn quan tâm đến người khác.
Cao Lập ráng đèn nén lại nổi bi thương trong lòng, y nói :
- Cô ấy người yếu lắm, còn chưa tỉnh lại.
Kim Khai Giáp nói :
- Ngươi phải để cho cô ta ngủ một lát, đợi lúc cô ta tỉnh lại, nói lại ta đã đi rồi.
Lão ho kịch liệt một hồi, lại nói tiếp :
- Ngươi phải nhất định không nói cho cô ta biết ta đã chết, nhất định không được...
Cao Lập nói :
- Ông còn chưa chết, ông nhất định chưa chết được.
Kim Khai Giáp gượng cười lên một tiếng, lão nói :
- Chết cũng chẳng phải là chuyện gì ghê gớm lắm, các ngươi cần gì phải làm ra vẻ như vậy, làm ta khó chịu quá.
Thu Phong Ngô cũng gượng cười một tiếng, y muốn nói vài câu gì đó mà lại nói không ra.
Kim Khai Giáp nói :
- Hiện tại các ngươi nhất định đừng ở lại đây nữa, càng đi mau chừng nào càng tốt.
Thu Phong Ngô nói :
- Vâng.
Kim Khai Giáp nói :
- Cao Lập nhất định phải đem Song Song theo.
Thu Phong Ngô nói :
- Ông an lòng đi thôi, y nhất định không bỏ Song Song đâu.
Kim Khai Giáp nói :
- Ta cũng hy vọng ngươi đáp ứng cho ta một chuyện.
Thu Phong Ngô hỏi :
- Chuyện gì?
Kim Khai Giáp :
- Về nhà, ta muốn ngươi về nhà.
Thu Phong Ngô cắn chặt răng :
- Tại sao muốn tôi về nhà?
Kim Khai Giáp thở hổn hển nói :
- Ngươi về nhà, bọn họ nhất định sẽ không còn tìm ra ngươi nữa, bởi vì không ai ngờ rằng ngươi là Thiếu trang chủ của Khổng Tước sơn trang.
Thu Phong Ngô nói :
- Nhưng...
Kim Khai Giáp nói :
- Bọn họ tìm không ra ngươi, cũng sẽ tìm không ra Cao Lập, vì vậy vì Cao Lập ngươi nên về nhà.
Thu Phong Ngô trầm ngâm một hồi lâu, bỗng nói :
- Tôi có thể đem bọn họ về một lượt.
Kim Khai Giáp nói :
- Không được Thu Phong Ngô hỏi :
- Tại sao?
Kim Khai Giáp nói :
- Khổng Tước sơn trang có nhiều người, nhiều miệng, thấy ngươi đem hai người này về, tin tức sớm muộn gì cũng sẽ lọt ra ngoài.
Thu Phong Ngô nói :
- Tôi không tin bọn họ dám tìm lại Khổng Tước sơn trang thật.
Kim Khai Giáp nói :
- Ta biết ngươi không sợ phiền phức, nhưng ta cũng biết tính khí của Cao Lập.
Lão lại ho lên một chặp nữa, mới nói tiếp :
- Y vốn là người không muốn làm phiền bạn bè trước giờ, nếu ngươi quả thật là bạn của y, ngươi nên để y đem Song Song đi một nơi nào đó an tĩnh sống nửa đời còn lại.
Thu Phong Ngô nói :
- Nhưng y...
- Nếu y đến Khổng Tước sơn trang thật, các ngươi nhất định sẽ hối hận không kịp.
- Tại sao?
- Ngươi không cần hỏi ta tại sao, ngươi nhất định phải tin vào ta...
Lão chập choạng, ngay cả thở dốc cũng không cách nào thở được nữa, một hồi thật lâu, mới nói từng tiếng một :
- Nếu ngươi không đáp ứng ta, ta chết không nhắm mắt.
Thu Phong Ngô nắm chặt hay nắm tay, y nói :
- Được, tôi đáp ứng ông, chỉ trừ khi ông còn sống, chúng ta mới đối phó nổi với Thanh Long Hội.
Y cắn răng rồi nói tiếp :
- Chỉ có ngày nào Thanh Long Hội bị tan rã ra, chúng ta mới sống yên ổn được.
Kim Khai Giáp nói :
- Các ngươi sẽ sống rất yên lành thôi, nhưng không cần đến ta.
Lão lại gượng cười lên một tiếng, nói tiếp :
- Ngươi phải nhớ lấy cho kỹ, muốn đánh tan Thanh Long Hội nhất định không phải là chuyện của một người, ngay cả chủ nhân của Khổng Tước Linh cũng không thể.
Thu Phong Ngô nói :
- Ông...
Kim Khai Giáp nói :
- Ta lại càng không được, muốn dẹp Thanh Long Hội, phải nhớ kỹ lấy bốn chữ.
- Bốn chữ gì?
- Đông Tâm Hiệp Lực.
Bốn chữ ấy cũng chính là lời giáo huấn cuối cùng của một kẻ tung hoành một thời trong võ lâm.
Chính ông ta đã qua lại một mình, tung hoành thiên hạ, nhưng đến lúc lâm tử, những gì dặn dò lại là bốn chữ đó.
Bởi vì bây giờ lão ta mới chân chính hiểu rằng trên đời này tuyệt đối không có một lực lượng nào có thể bì lại với “đồng tâm hiệp lực”.
Hiện tại lão ta đã nói hết những lời lão muốn nói.
Lão biết cái chết của lão cũng đáng giá trị.
Muốn sống cho đáng đã khó rồi, muốn chết cho đáng lại càng không dễ dàng gì.
* * * * *
Hoàng Hôn.
Ánh tịch dương từ ngoài song chiếu vào, chiếu tới góc nhà.
Hai con chuột bò từ trong góc ra, dáng đi bệ vệ, bởi vì chúng ngỡ trong nhà không có người.
Trong nhà có người, có ba người.
Cao Lập và Thu Phong Ngô đứng thẳng người ở đầu giường, nhìn Song Song hình như còn đang ngủ say.
Mấy con chuột chạy qua dưới chân bọn họ, rồi chạy lại.
Bọn họ không động đậy, cũng không ngồi xuống.
Bọn họ hình như đang trừng phạt mình.
Bao nhiêu bất hạnh, không phải đều do bọn họ hai người tạo nên hay sao?
Nhìn bùn đất đang dần dần phủ lấp thi thể của Kim Khai Giáp, bọn họ không hề rơi nước mắt, bởi vì bọn họ đã nhớ kỹ lấy lời của Kim Khai Giáp.
- Chết, cũng chẳng phải là đều gì ghê gớm.
Đúng là vậy.
Bởi vì có những người tuy đã chết rồi, tinh thần của họ vĩnh viễn vẫn còn sống ở đó.
Sống trong tâm tưởng người khác.
Vì vậy, chết không phải là thống khổ, thống khổ là những người còn sống đó.
Hiện tại bọn họ nhìn Song Song, nước mắt ngược lại muốn chảy ra, Song Song đã tỉnh lại.
Cô vừa tỉnh lại là lập tức gọi tên Cao Lập lên.
Cao Lập cầm ngay lấy tay cô, dịu dàng nói :
- Anh đang ở đây, nãy giờ anh vẫn ở đây.
Song Song nói :
- Em biết, em biết anh nhất định không bỏ em một mình ở đây.
- Anh... anh còn muốn em biết một chuyện.
- Em đã biết rồi.
Gương mặt cô bỗng lộ một nụ cười tươi như hoa, cô nói tiếp :
- Em biết anh muốn nói cho em biết em là cô gái xinh đẹp nhất trên đời này, những người kia nói gì, đều là chọc cho em giận lên thế thôi.
Cao Lập nói :
- Bọn chúng không phải là con người, nói chuyện không ra một con người.
- Em biết.
Cô đưa tay lên, vỗ nhẹ vào mặt Cao Lập.
Gương mặt cô lộ đầy vẻ ôn nhu và thương yêu, cô nhỏ nhẹ nói tiếp :
- Em cũng biết anh sợ em lo lắng, thực ra em đã biết em là người như thế nào từ lâu rồi, không cần phải bọn họ nói cho em biết.
Trái tim của Cao Lập bỗng thót lại, y gượng cười nói :
- Những lời bọn họ nói, không có câu nào thật cả.
Song Song dịu dàng nói :
- Anh nghĩ em vẫn còn là một đứa bé sao? Anh nghĩ em không biết những lời người khác nói là thật hay giả sao?
Cao Lập chỉ thấy trái tim của mình càng lúc càng chìm xuống, chìm xuống đáy sâu.
Song Song nói :
- Nhưng anh đừng sợ em đau lòng, cũng đừng đau lòng cho em, bởi vì đã lâu lắm rồi, em biết mình là một đứa mù xấu xí quái dị.
Giọng của cô vẫn rất bình tĩnh, gương mặt cô không hề lộ vẻ bi thương hay tự thương thân mình.
Cô nhỏ nhẹ nói tiếp :
- Lúc đầu, em cũng đau khổ lắm, thương tâm lắm, nhưng rồi sau đó em cũng hiểu ra, mỗi người đều có một mệnh vận của họ, vì vậy mỗi người nên chấp nhận số mệnh của mình, tiếp tục sống thôi.
Cô vỗ về khuôn mặt của Cao Lập, giọng nói càng ôn nhu :
- Tuy em xấu hơn người ta, nhưng em không oán trời oán người, bởi vì em còn có may mắn hơn biết bao người khác, không những em có cha mẹ nhân từ, em còn có anh nữa.
Thu Phong Ngô đứng bên lắng nghe, nghẹn ngào trong cổ họng. Lúc y nhìn lại Song Song, ánh mắt không còn vẻ thương hại đồng tình mà ngược lại, đầy vẻ khâm phục và tôn kính.
Thật tình, y không thể ngờ được trong cái thân xác xấu xí yếu đuối kia, lại có một tấm lòng kiên cường vĩ đại đến thế.
Cao Lập buồn bã nói :
- Em đã biết vậy, tại sao không nói ra?
Song Song nói :
- Em làm vậy là vì anh.
- Cho anh?
- Em biết anh rất tốt với em, em hy vọng anh ở nơi đây sẽ được sung sướng, nếu em nói ra, anh sẽ vì em mà đau lòng không chịu được.
Cô nhè nhẹ thở ra một tiếng, nói :
- Anh đối đã với em như vậy, sao em nỡ làm anh đau lòng được?
Cao Lập nhìn cô, nước mắt rơi lã chã xuống.
Y bỗng phát hiện ra, mình mới là kẻ yếu đuối, ích kỷ trong hai người.
Y chiếu cố cho cô, bảo vệ cho cô, không chừng chỉ vì muốn làm cho mình sung sướng, vì muốn cho mình có cơ hội chuộc tôi, vì muốn cho thâm tâm mình được bình an.
Y cứ hy vọng sẽ mãi mãi trong tiếng cười của cô, tẩy sạch được máu tanh trên bàn tay của mình.
Y vẫn mãi tránh né, trốn người khác, trốn chính mình, trốn cái cảm giác tội lỗi.
Chỉ ở nơi này có cô, y mới được bình an trong giây phút.
Song Song dịu dàng nói :
- Vì vậy em mong anh đừng đau lòng cho em, bởi vì chính em chưa bao giờ đau lòng về mình, chỉ cần chúng ta bên nhau thật lòng sung sướng, dù em có đẹp xấu cũng không sao cả.
Những lời đó đáng lý ra phải là y nói, nhưng chính cô lại mở miệng nói.
Y bỗng phát hiện ra, mấy năm nay, cô là người đã chiếu cô, bảo vệ cho y.
Nếu không có cô, không chừng y đã phát điên lên, đã vỡ tung đầu não ra.
Song Song tiếp tục nói :
- Hiện tại anh có hiểu ý của em chưa?
Cao Lập không nói gì nữa.
Y quỳ xuống, thành tâm thành ý quỳ xuống.
Thu Phong Ngô nhìn bọn họ, nước mắt nóng hổi ứa ra rơi xuống hai gò má.
Y cũng phát hiện ra một chuyện.
Ông trời mãi mãi là kẻ rất công bằng.
Tuy ông ta không cho Song Song một thân xác mỹ lệ, nhưng lại cho cô một tâm hồn mỹ lệ.
* * * * *
Ngôi mộ mới.
Thật ra, đấy không phải là mộ.
Đất đã được nện chặt, không những vậy, cỏ còn được đem từ nơi xa lại phủ lên.
Hiện tại không ai có thể nhìn ra dưới miếng đất này đã chôn thi thể một vị đại hiệp cả một thời.
Đây là ý kiến của Cao Lập và Thu Phong Ngô cùng bàn với nhau, bọn họ không muốn còn ai lại quấy nhiễu anh hồn của ông ta.
Không có mộ bài, mộ bài ở trong lòng bọn họ.
Ông ta không phải là thần, ông ta là con người.
Một con người vĩ đại, một người bạn vĩ đại.
Một thân võ công kinh thiên động địa của ông ta, không chừng người ta sẽ quên đi, nhưng những chuyện ông ta đã làm cho họ, nhất định sẽ vĩnh viễn ở trong lòng họ.
Hoàng hôn, họ lại đem rượu lại nơi đây.
Nguyên một thùng rượu lớn.
Bọn họ thay phiên nhau uống thùng rượu, sau đó phần còn lại đem rưới hết lên mảnh đất.
Cao Lập và Song Song sánh vai quỳ xuống.
- Đây là rượu mừng của chúng tôi.
- Tôi biết ông vẫn muốn được dịp uống ly rượu mừng của chúng tôi.
- Tôi nhất định sẽ đem nàng đi, chiếu cố cho nàng trọn đời, dù đi đến đâu, cũng sẽ không rời nàng.
- Tôi nhất định sẽ cho nàng sống sung sướng mãi mãi.
Bọn họ biết ông ta nhất định là mong bọn họ còn sống mãi, trên đời này không còn chuyện gì khác hơn để tỏ lòng thành tâm và tôn kính của họ đối với người đã chết.
Sau đó Song Song bèn rón rén bước qua một bên, để hai người bạn đồng sinh tử hoạn nạn nói lời ly biệt.
Chiều về càng đậm, chim bay về tổ cất tiếng kêu bi ai, tựa hồ như đang thương tiếc kiếp người phải chia lìa.
Thu Phong Ngô nhìn Cao Lập.
Cao Lập nhìn Thu Phong Ngô.
Trên đời này có ngôn từ gì có thể nói lên được tình cảm biệt ly?
Không biết trải qua bao lâu, Thu Phong Ngô rốt cuộc gượng cười lên một tiếng, nói :
- Anh có biết tôi là một người có bao nhiêu phúc đức không?
Cao Lập cũng gượng cười một tiếng, nói :
- Tôi biết.
Thu Phong Ngô nói :
- Hiện tại anh không cần tôi phải đi với anh nữa.
- Anh muốn về nhà?
- Tôi đã hứa rồi, tôi phải về.
Cao Lập nói :
- Tôi hiểu.
- Còn hai người?
- Tôi cũng đã hứa, chúng tôi nhất định sẽ sống mãi với nhau.
- Hai người tính đi đâu?
Cao Lập nói :
- Trời đất lớn bao nhiêu, chúng tôi sẽ có nơi để ở.
Thu Phong Ngô chầm chậm gật đầu nói :
- Nhưng bất kể hai người ở đâu, nhất định phải đến tìm tôi.
- Nhất định.
- Đem cô ấy đến cùng với anh.
- Dĩ nhiên.
Thu Phong Ngô bỗng thò tay ra, nắm chặt lấy bàn tay của Cao Lập, y nói :
- Tôi còn muốn anh hứa với tôi một chuyện.
- Anh nói đi.
- Sau này bất kể anh có chuyện gì khó khăn, anh nhất định phải tới tìm tôi.
Màn đêm đã buông xuống.
Cái bóng ốm yếu đơn độc của Thu Phong Ngô rốt cuộc đã biến vào màn đêm.
Cao Lập ôm nhẹ lấy Song Song, y cảm thấy trong lòng vừa hạnh phúc, vừa đau khổ.
Song Song dịu dàng nói :
- Anh thật là một người có phúc.
Cao Lập gật gật đầu :
Song Song nói :
- Rất ít người kết được một người bạn như vậy.
Cao Lập cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên tóc của cô, dịu dàng nói :
- Rất ít người lấy được một cô vợ như em.
Y quả thật rất hạnh phúc.
Y có một người bạn tốt, và có một người vợ hiền.
Đối với bất cứ một người nào, bao nhiêu đó đã quá đủ.
Nhưng không biết tại sao, trong lòng y lại đầy những bi thương và sợ hãi, một thứ bi thương và sợ hãi hướng tới tương lai vô định.
Bởi vì thật tình y không nắm chắc được mình có sống được sung sướng mãi mãi hay không.
Song Song ngẩng đầu lên, cô bỗng hỏi y :
- Có phải anh đang sợ không?
Cao Lập gượng cười nói :
- Anh sợ? Sợ gì?
Song Song nói :
- Sợ chúng ta sẽ không sống được sung sướng mãi mãi, sợ những người đó sẽ tìm lại nữa, sợ chúng ta không biết mình sống ra sao.
Cao Lập trầm mặc.
Y trước giờ rất hiểu, sinh hoạt là một gánh nặng không thể đo lường.
Song Song nói :
- Thật ra, anh không nên sợ gì cả, một người chỉ cần có quyết tâm, thì thế nào cũng có cách để sinh sống.
- Nhưng...
Song Song ngắt lời y :
- Em không sợ khổ, chỉ cần ở bên anh, dù có khổ chút xíu cũng là sung sướng thôi.
Cao Lập nói :
- Nhưng anh muốn chăm sóc cho em, anh muốn em sống sung sướng.
- Sống như thế nào mới là sống sung sướng?
Cao Lập không trả lời.
Y cũng không biết nên trả lời như thế nào.
Song Song nói :
- Ăn được ngon, mặc được đẹp, cũng chẳng phải là sống sung sướng gì, quan trọng nhất là xem trong lòng mình có sung sướng hay không, chỉ cần trong lòng mình sung sướng, chuyện khác em chẳng màng.
Gương mặt ôn nhu của cô đượm một vẻ dũng cảm quyết tâm không sao tả được.
Cao Lập chầm chậm ưỡn ngực lên, nắm lấy tay cô.
Trong lòng y bỗng nhiên tràn đầy dũng khí và quyết tâm.
Y biết hiện tại trên đời này, không còn chuyện gì có thể làm cho y bi thương và sợ hãi nữa.
Bởi vì y không còn một mình.
Không còn một mình, chỉ có những người chân chính cô độc mới biết được đây
* * * * *
Bọn họ không đi vào núi sâu, cũng không ra ngoài thành thị. Bọn họ tìm một nơi thôn trang yên tĩnh hòa bình ở, người trong trấn lương thiện và chất phác.
Một người nông dân cần cù và một người vợ yếu đuối ở nơi đây nhất định không làm mọi người xầm xì đồn đãi.
Bọn họ sáng sớm đi làm việc, tối về nghỉ ngơi.
Bọn họ sống một cuộc đời thật yên tĩnh và đằm thắm.
Chỉ tiếc đấy không phải là khúc cuối trong câu chuyện.
Cao Lập đi làm về.
Đem theo bùn đất mà một ngày lao khổ về.
Song Song đã dùng đôi tay yếu đuối nhu hòa của cô nấu cho y hai món ăn, hâm nóng một bầu rượu. Mỗi thứ trong nhà này cô đã quá quen thuộc, cô dần dần có thể dùng tay để thay thế cặp mắt.
Hiện tại cô khỏe mạnh hơn lúc trước nhiều.
Cuộc sống sung sướng đằm thắn đối với bất kỳ một người bệnh nào cũng phải là thứ thuốc thần.
Cao Lập nhìn rượu thịt bày trên bàn, cười như một đứa bé.
- Tối hôm nay lại còn rượu nữa.
Song Song cười ngọt ngào nói :
- Mấy hôm nay anh làm lụng mệt quá, em phải khao thưởng anh chút đỉnh chứ.
Cao Lập ngồi xuống, uống miếng rượu trước, rồi mới cười nói :
- Anh hy vọng hôm nay trả thuế xong, còn dư thêm vài gánh thóc, đem đổi vài thứ đồ chơi cho em.
Song Song giống như một đứa bé bị nuông chiều quá độ cô ngồi trên đùi y, chớp chớp mắt nói :
- Em chỉ thích có một thứ.
Cao Lập hỏi :
- Em thích gì?
- Anh.
Cô dùng bàn tay nhỏ xíu yếu đuối, chỉ vào mũi y.
Y mở to miệng ra, làm bộ như thở không ra hơi.
Cô cười ngặt nghẽo, đưa ly rượu lên đổ vào miệng y, y cầm đũa lên, gắp một miếng thịt sườn, tính đưa vào miệng.
Bỗng nhiên đôi đũa của y rớt xuống.
Bàn tay y lạnh hẳn ra.
Đôi đũa của y gắp vào, không phải là miếng thịt sườn, mà là một con ngô công.
Một con ngô công dài bảy tấc.
Song Song hỏi :
- Chuyện gì vậy?
Cao Lập biến hẳn sắc mặt, y vẫn còn gượng cười nói :
- Không có gì, chỉ bất quá trong thức ăn có con ngô công, nhất định là ở trên trần nhà rớt xuống, xem ra tối hôm nay cái món cơm sườn ngon lành này không được tới miệng anh rồi.
Song Song yên lặng một hồi thật lâu, rốt cuộc cô cũng gượng cười một tiếng nói :
- May mà trong bếp còn có trứng, mình làm trứng chiên ăn đi.
Cô đứng dậy, Cao Lập cũng đứng dậy theo, y nói :
- Anh đi với em.
- Để em đi, anh cứ ngồi đây uống rượu.
- Anh muốn đi với em, anh thích nhìn em chiên trứng.
Song Song cười nói :
- Chiên trứng có gì hay đâu mà nhìn?
Cao Lập cười nói :
- Anh cứ thích nhìn đấy.
Hai người tuy vẫn còn cười cười nói nói, trong lòng bỗng nhiên bị một tầng mây xám phủ lên.
Trong nhà bếp rất sạch sẽ.
Y không thể ngờ được một cô gái như Song Song cũng thu dọn phòng bếp sạch sẽ đến như vậy.
Sức mạnh của tình yêu thật quá kỳ diệu, nó cơ hồ có thể làm bất cứ chuyện gì, cơ hồ có thể tạo nên kỳ tích.
Song Song vào đó, Cao Lập cũng theo vào, Song Song đi lấy trứng, Cao Lập cũng theo cô lấy trứng.
Y lẽo đẽo theo cô, hầu như không rời nửa bước.
Song Song mở cửa lò ra, Cao Lập đốt lửa lên, Song Song cầm chảo đặt lên, Cao Lập mở nắp.
Bỗng nhiên, cái nắp trên tay rớt xuống đất.
Bàn tay của y càng lạnh buốt, trong lòng y càng lạnh hơn.
Trong chảo không phải trống không, trong chảo có hai người bằng giấy, giấy cắt ra thành hình người, không có đầu.
Đầu đã bị cắt đứt, trên cổ máu tươi đỏ lòm.
Lửa đang cháy mạnh trong lò, người giấy bị thiêu nóng, bỗng nhiên bắt đầu nhăn lại, xem ra càng thấy khủng bố không sao tả được.
Gương mặt của Song Song trắng bệt, tựa hồ như muốn xỉu xuống đất, cô có thứ giác quan thứ sáu thật kỳ diệu, cô có thể cảm thấy nổi sợ hãi trong lòng Cao Lập.
Cô không té xỉu xuống, bởi vì co biết lúc này là lúc bọn họ nhất định phải tìm cách kiên cường lên.
Cô bỗng dịu dàng hỏi y :
- Hiện tại mình có thể nói thật được chưa anh?
Cao Lập nắm chặt hai nắm tay :
- Ừ.
Song Song nói :
- Ngô công không phải từ trên nóc nhà rớt xuống, nơi đây không hề có ngô công.
Cao Lập gật đầu, gương mặt y lộ đầy vẻ thống khổ.
Bởi vì y biết cuộc sống bình thản và đằm thắm của bọn họ hiện tại đã kết thúc.
Phải chấp nhận chiện đó, quả thật là một chuyện thật thống khổ. Nhưng Song Song ngược lại rất trấn tĩnh, cô nắm lấy tay y, nói :
- Có phải chúng ta đã biết bọn họ sớm muộn gì cũng tìm lại phải không?
- Đúng vậy!
- Vì vậy, anh đừng lo cho em, bởi vì em đã chuẩn bị rồi.
Giọng của cô càng ôn nhu, cô nói tiếp :
- Em cũng đã sống được hai năm sung sướng, dù bây giờ có chết đi cũng không có gì hối tiếc, huống gì chúng ta đã chắc gì chết đậu Cao Lập ưỡn ngực lên, lớn tiếng nói :
- Em nghĩ là anh sợ chúng sao?
- Dĩ nhiên là anh không sợ, anh là một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, sao anh đi sợ bọn tiểu nhân lấm la lấm lé như vậy được.
Gương mặt cô sáng rực lên, bởi vì cô vốn rất kiêu ngạo về y.
Cao Lập bỗng có dũng khí lên.
Nếu ta là người đã từng yêu, ta sẽ biết cái thứ dũng khí ấy chợt đến kỳ diệu biết bao nhiêu.
Song Song nói :
- Bây giờ anh nói thật cho em nghe, trong chảo có thứ gì vậy?
Cao Lập ấp úng nói :
- Chỉ bất quá... chỉ bất quá có hai người bằng giấy, thế thôi.
- Người giấy?
Cao Lập cười nhạt nói :
- Bọn họ tưởng dọa được chúng ta, nhưng có biết đâu mình vĩnh viễn không bị dọa cho lăn đùng ra.
Con ngô công và người giấy dĩ nhiên không lấy được mạng của ai, bất cứ ai cũng nhìn ra đây chỉ là một thứ cảnh cáo uy hiếp tinh thần.
Bọn họ dĩ nhiên không muốn y chết nhanh quá.
Song Song cắn môi, trầm ngâm một hồi lâu, cô bỗng nói :
- Anh rửa chảo đi, em luộc trứng anh ăn, luộc sáu cái, anh ăn bốn cái, em ăn hai cái.
Cao Lập hỏi :
- Em... em còn ăn được sao?
- Tại sao lại không? Ăn không được là cho bọn chúng biết mình sợ bọn chúng, chúng ta không những ăn, còn ăn nhiều thêm chút nữa.
Cao Lập cười lớn nói :
- Đúng, anh ăn bốn cái, em ăn hai cái.
Cũng chỉ có trứng luộc nguyên vỏ mới an toàn nhất.
Vì vậy, bọn họ bắt đầu ăn trứng.
Song Song nói :
- Trứng ngon thật đấy.
- Ừ, còn ngon hơn thịt sườn lắm.
- Bọn chúng mà dám bước vào đàng hoàng, em sẽ mời chúng ăn hai trái trứng.
- Chỉ tiếc là chúng nó không dám, thứ người đó chỉ dám lén lút làm những chuyện xấu mặt không dám nhìn người khác.
Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng cười nhạt.
Cao Lập đứng phắt dậy hỏi :
- Ai đó?
Không ai trả lời, dĩ nhiên là không ai trả lời.
Cao Lập tính rượt ra, nhưng y chầm chậm ngồi xuống lại, hững hờ nói :
- Quả nhiên là một tên không dám nhìn mặt ai.
Song Song hỏi :
- Anh có biết dùng cách gì tốt nhất đối phó những hạng người đó không?
Cao Lập hỏi :
- Em nói dùng cách gì?
- Chẳng thèm để ý đến chúng.
Cao Lập cười lớn nói :
- Đúng vậy, thấy quái không kỳ quái, quái tự nó sẽ biên đi, đúng là cách tốt nhất.
Y cười rất lớn tiếng, nhưng y đang cười đo chăng?
Bên ngoài là màn đêm tối mịt, một khoảng tối vô biên vô bờ bến.
Trong nhà chỉ có hai người bọn họ.
Căn nhà nhỏ xíu, hai người nhỏ xíu, bên ngoài là màn đêm đen tối và khủng bố vô biên, hoàn toàn phủ lên người bọn họ.
Y thật không biết sợ sao?
Cặp ngân thương đã lấy từ dưới giường ra.
Mũi thương đầy những bụi bặm, nhưng chưa bị rỉ sét.
Có những thứ vĩnh viễn không thể nào bị cũ kỹ đi, có những hồi ức cũng vậy.
Cao Lập nghĩ đến Thu Phong Ngô.
Không biết hiện tại y ra sao rồi? Không biết bọn họ có đang tìm y không?
Y hy vọng là không.
Chuyện này, y chỉ hy vọng nó kết thúc ở nơi đây, kết thúc ngay ở bản thân y.
Chỉ có một điều y buông không được, đó là Song Song.
Nếu y không còn nữa, Song Song sẽ ra sao bây giờ?
Y không dám nghĩ tới.
Song Song hình như cũng không suy nghĩ gì, hình như cô đã ngủ. Thật tình cô còn cứng rắn hơn, dũng cảm hơn bất cứ ai tưởng thượng được, nhưng lúc ngủ, xem ra cô vẫn còn là một đứa bé.
Làm sao y có thể nhẫn tâm bỏ cô mà đi? Làm sao y chết được?
Y nắm chặt lấy cây thương, y dùng hết tận sức lực, để cho nước mắt không trào ra.
Nhưng nước mắt của y đã trào ra.
Song Song trở mình, cô bỗng hỏi :
- Tại sao anh còn chưa ngủ?
Thì ra cô vẫn còn chưa ngủ.
Cao Lập nói :
- Anh... anh còn chưa muốn ngủ.
Song Song nói :
- Đừng quên là mai anh còn phải dậy sớm ra đồng đó.
Cao Lập gượng cười nói :
- Ngày mai anh trốn một lần được không?
- Dĩ nhiên là được, chỉ bất quá ngày sau nữa rồi sao? Ngày sau đó nữa rồi sao?
Cô thở ra một tiếng, nói tiếp :
- Nếu bọn chúng không chịu xuất hiện, không lẽ anh cứ mãi ở đây với em hoài sao? Không lẽ anh ngồi trong nhà với em cả đời sao?
Cao Lập hỏi :
- Tại sao không được?
- Dù anh làm vậy, nhưng còn em, em duy trì được tới bao lâu?
- Ráng cho đến lúc bọn chúng xuất hiện, đợi đến lúc bọn chúng lại tìm anh, còn hay hơn anh đi tìm chúng.
Song Song nói :
- Nhưng chừng nào chúng nó mới lại tìm anh?
Cao Lập nói giọng chắc chắn :
- Bọn chúng đã lại đây, nhất định sẽ không chờ lâu đâu.
- Bọn chúng là vậy, không chừng chính vì muốn giữ cứng chúng ta trong nhà, chờ cho anh sức cùng lực tận rồi mới xuất hiện.
Cao Lập cười khổ nói :
- Nhưng bọn chúng chẳng cần phải đợi, bọn chúng chẳng cần phải có chuyện tất yếu như vậy.
- Tại sao?
- Bây giờ đã đến lúc mình nên nói thật không em?
- Vâng - Vậy thì anh hy vọng em có thể làm cho anh một chuyện.
- Chuyện gì?
Cao Lập nhẹ vỗ lên mặt cô, dịu dàng nói :
- Anh muốn em hứa, anh có chuyện gì đi chăng nữa, em cũng phải ráng sống.
- Anh... anh... anh muốn nói gì?
Cao Lập buồn bã nói :
- Ý anh ra sao, em cũng phải hiểu rồi.
- Anh sợ chúng?
- Anh không thể không sợ.
- Tại sao?
Gương mặt của Cao Lập nhăn nhó lại vì đau khổ, y nói :
- Lần này bọn chúng tìm lại đây, tức là đã có mười phần chắc trong tay rồi.
Song Song trầm ngâm một hồi.
Hình như cô bỗng biến ra thật bình tĩnh, một hồi thật lâu, cô mới chầm chậm nói :
- Nếu bọn chúng đã có mười phần chắc trong tay rồi, tại sao lại không lập tức động thủ?
- Bởi vì bọn chúng muốn hành hạ cho anh phải đau khổ.
- Nhưng bọn chúng bắt được anh rồi, không phải vẫn còn hành hạ anh được sao?
Cao Lập ngẩn người ra.
Sau đó ánh mắt của y từ từ sáng lên, y bỗng nhảy bậy dậy nói :
- Anh nghĩ ra rồi.
- Anh nghĩ ra chuyện gì?
- Thanh Long Hội không đến đây.
- Ai đến đây?
- Chỉ có một người đến đây, vì vậy y mới làm như thế, y muốn làm cho anh kiệt quệ tinh thần, làm cho anh phát điên lên, sau đó mới từ từ thanh toán anh.
- Anh biết người này là ai?
- Ma Phong, nhất định là Ma Phong!
Ma Phong rất ít khi giết người.
Nhưng y muốn giết người nào, trước giờ y chưa sẩy tay lần nào.
Y giết người rất chậm, chậm đến kinh sợ.
- Ngươi muốn giết ai, phải giết cho hắn biến thành quỷ rồi, còn không dám đến tìm ngươi đòi nợ.
Gương mặt của Cao Lập phấn khởi quá thành đỏ hồng lên, y nói :
- Anh biết sớm muộn gì hắn cũng sẽ đến, anh biết mà.
- Tại sao?
- Hắn muốn trả thù.
- Trả thù?
- Có những người làm chuyện gì không phải với người khác thì được, nhưng người khác không được làm chuyện gì không phải với y, nếu không y sẽ nhất định phải tự mình trả thù cho được.
Y cắn chặt răng, nói từng tiếng một :
- Nhưng y quên mất anh cũng đang tìm y đây.
Dĩ nhiên y không bao giờ quên được người nào giết Kim Khai Giáp.
- Sao anh biết y không đem người Thanh Long Hội lại?
- Hắn nhất định không làm vậy!
- Tại sao?
- Bởi vì trả thù là một thứ hưởng thụ, giết người cũng vậy, hắn nhất định không chịu để người khác chia xẻ.
Song Song nắm chặt lấy tay y nói :
- Hắn... hắn nhất định là một người thật đáng sợ.
Cao Lập cười nhạt nói :
- Đúng là vậy, nhưng anh không sợ lắm.
Giọng của y bỗng khựng ngang, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Tiếng gõ cửa rất nhẹ, rất chậm, mỗi tiếng gõ hình như gõ ngay trên trái tim của họ.
Cao Lập cơ hồ như đã ngừng hô hấp lại.
Y bỗng phát hiện ra mình không chắc ăn như mình đã tưởng tượng.
Hai năm nay, y nắm trong tay là cây cuốc, không phải thương.
Tiếng gõ cửa còn đang tiếp tục, nhè nhẹ, chầm chậm, từng tiếng, từng tiếng...
Bàn tay của Song Song lạnh cứng.
Y bỗng phát hiện ra cô không lớn gan như y đã tưởng tượng.
Song Song rốt cuộc nhịn không nổi nói :
- Hình như có ai đang gõ cửa phía ngoài.
- Anh nghe rồi.
- Anh không lại mở cửa sao?
Cao Lập cười nhạt nói :
- Hắn muốn vào đây, chẳng cần anh mở cửa, hắn cũng vào được vậy.
Thật ra y cũng biết đấy chẳng qua chỉ là cái cớ.
Quả thật y đang sợ hãi.
Bởi vì y không thể chết, vì vậy y mới sợ chết.
Sợ chết không phải là chuyện xấu hổ, nhất định không phải.
Một người là tay nam tử hán chân chính, có ngườ vợ như Song Song yêu mình để chiếu cố, người đó cũng sẽ sợ chết thôi.
Trái tim của Song Song phảng phất như bị kim đâm chích.
Dĩ nhiên cô hiểu ý, không ai hiểy y bằng cô.
Trong cặp mắt trống lỗng vô hồn kia, bỗng có hai hàng nước mắt không ngớt trào ra như suối.
- Em... em đang khóc đấy sao?
Song Song gật gật đầu, nói :
- Anh biết ra rất hãnh diện về anh trước giờ.
- Anh biết.
- Nhưng bây giờ... bây giờ em không cảm thấy vậy.
Cao Lập cúi gằm đầu.
Dĩ nhiên y hiểu tâm tình của Song Song.
Không có người đàn bàn nào chịu cho người đàn ông của mình thành một gã hèn nhát, lại càng không có người đàn bà nào muốn người đàn ông của mình chạy trốn không dám đối diện với khốn khổ nguy hiểm.
Song Song buồn rầu nói :
- Em biết anh vì em mới như vậy, nhưng em không muốn anh làm như vậy là vì em, bởi vì em biết hiện tại nhất định là anh rất thống khổ, bởi vì anh đâu phải là kẻ hèn nhát.
- Nhưng em...
- Anh đừng lo gì đến em, bất kể em ra sao, chỉ cần là chuyện anh phải đi làm, anh cứ đi làm đi, nếu không, không chừng em còn thống khổ hơn cả anh.
Cao Lập nhìn cô, chỉ có người đàn bà chân chính mới nói được những lời như vậy.
Y bỗng phát hiện ra mình đang hãnh diện về cô lắm.
Y khom người, hôn nhẹ lên gò má đẫm nước mắt, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Cô nằm úp mặt trên gối, đếm từng bước chân của y.
Mỗi sáng sớm, cô vẫn nằm đếm bước chân của y, từ bên giường chỉ cần đi mười ba bước là ra tới cửa trước.
Một bước, hai bước... bốn bước, năm bước...
Chuyến đi này y còn trở về được không?
Cô không biết, cũng không dám nghĩ đến.
Dù có biết chắc y đi lần này sẽ không về, cô cũng vẫn không cản trở y, bởi vì đây là chuyện y không giải quyết không được.
Y không thể nào trốn chạy được.

loading...
Hồi trước Hồi sau