Kim kiếm tàn cốt lệnh - Hồi 48 (hết)

Kim kiếm tàn cốt lệnh - Hồi 48 (hết)

Giải mối oan cừu

Ngày đăng
Tổng cộng 48 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 363263 lượt xem

loading...

Giọng Mao Cao vang lên :
- Lát nữa đến giờ, lão phu dùng mấy trăm bao hỏa lực này thay tiếng pháo nghênh tiếp tân nhân. Khi họ bái thiên địa, cũng là lúc các ngươi phân thây toái cốt.
Đám quần hào vừa lo hoảng vừa phẫn nộ.
Bỗng thấy có thêm mấy bóng người xuất hiện trên đỉnh núi, một người cất giọng :
- Tân nhân đã đến rồi, sư phụ phải đi chuẩn bị một lát, có bọn đệ tử ở đây canh giữ, nhất định không xảy ra chuyện gì đâu.
Mao Cao nói :
- Hảo.
Gã quay nhìn đám quần hào, cất giọng :
- Hôm nay lão phu lo hỷ sự, lúc này thất bồi. Nhưng các vị cứ yên tâm, chỉ độ lát nữa lão phu sẽ gặp các vị lần cuối.
Dứt lời, gã ta quay người bước đi.
Chu Bạch Vũ than :
- Nguy to... nguy to...
Mộ Dung Tích Sinh mỉm cười nói :
- Các vị chớ lo, cứu tinh của chúng ta đã đến rồi.
Cưu Thứ ngạc nhiên hỏi :
- Ai?
Mộ Dung Tích Sinh tiếp lời :
- Huynh lẽ nào quên Mao Cao còn có hai đồ đệ phản lại lão ta sao?
Cưu Thứ sực nghĩ lại, thốt lên :
- Không sai.
Chưa dứt lời, trên núi đã phát lên những tiếng kêu bi thảm, hơn mười đại hán từ trên núi rơi xuống. Tiếp theo có tiếng gọi lớn :
- Các vị nhanh lên.
Bọn Cưu Thứ không một chút chần chừ, cùng lao vọt người lên.
Thì ra bọn Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình, Ngân Đao sứ giả Âu Dương Minh, Úy Trì Văn và Bành Quân cho đến lúc này mới phát động thế công.
Thiết Bình lừa cho Mao Cao và Tiền Trác xuống núi, bất ngờ đánh úp bọn đại hán rơi xuống khe núi.
Bên ngoài đài trúc đã dựng xong, Mao Văn Kỳ áo hoa phượng, mặt che mảnh khăn hồng, ngồi lặng lẽ trong đài.
Không Ảo đại sư Triệu Quốc Minh cũng đã thay bộ y phục lộng lẫy, đang hớn hở trò chuyện với Mao Cao.
Biến cố phát sinh, bọn họ đều đại kinh tiểu quái, Mao Cao quát lớn :
- Thiết Binh, ngươi cuồng rồi sao?
Chưa dứt lời, Chu Bạch Vũ đã bay người lên, cất giọng oang oang :
- Tính Mao kia, ngươi còn đắc ý nữa không?
Lão bay người về phía Mao Cao, ngọn kiếm trên tay vút nhanh, thi triển chiêu “Ngọc Nữ Xuyên Tâm”, đánh vào vùng ngực Mao Cao.
Mao Cao xoay người lùi lại ba xích, Mao Văn Kỳ đang ngồi bỗng vụt người dậy lao tới, rút thanh Hổ Phách thần kiếm ra.
Nàng ta hầu như rất ít khi rời xa thân phụ, liền quát gắt :
- Ai dám đụng đến phụ thân ta?
Chu Bạch Vũ hét lên :
- Nha đầu, tránh ra.
Ánh kiếm lóe lên xẹt thẳng vào thanh Hổ Phách thần kiếm trên tay Mao Văn Kỳ. Hai ngọn kiếm xáp nhau, Chu Bạch Vũ tợ như bị điện giật, toàn thân rùng mạnh, thanh trường kiếm thoát khỏi tay bay ra xa.
Mao Văn Kỳ vẫn đứng nguyên một chỗ, kiếm trong tay vung lên, Chu Bạch Vũ kinh ngạc kêu lên :
- Kỳ quái... kỳ quái...
Lão bay lùi lại ngoài hai trượng, đứng lặng giữa đương trường.
Lúc này bọn Cưu Thứ đã lao tới, Thụy Mộc Phương Chính múa kiếm lao vào khiêu chiến với Triệu Quốc Minh, chưa phân được thắng bại.
Những người còn lại thấy Chu Bạch Vũ mới một chiêu đã thất bại, đều ngần ngại không ai dám ra tay.
Mao Văn Kỳ tay nắm thanh bảo kiếm, đứng cạnh bên Mao Cao, lạnh giọng :
- Ai dám qua đây?
Cưu Thứ liền phóng người tới, Mộ Dung Tích Sinh nói :
- Huynh lẽ nào quên lời khi nãy rồi, sao lại phải...
Cưu Thứ phẫn nộ cất giọng :
- Ta dù không lấy đi tính mệnh của lão ta, cũng phải phế bỏ võ công lão ta, để trừ mối họa cho người đời. Đây hoàn toàn không phải phục thù, mà chỉ là trừ ác.
Mộ Dung Tích Sinh không làm chủ được buộc phải bay người theo. Mao Văn Kỳ cười nhạt cất giọng :
- Thì ra các ngươi chưa chết.
Thanh bảo kiếm hoa lên kiếm quang loé lên đỏ rực, xẹt thẳng vào người Cưu Thứ.
Cưu Thứ trước đây đã nếm thử chiêu của Hổ Phách thần kiếm, lúc này trong lòng cũng có phần kinh hoảng. Chàng tuy lách người né tránh, khốn nổi Mộ Dung Tích Sinh không thể tránh người kịp.
Chỉ trong nháy mắt, ngọn kiếm đã đến sát.
Cưu Thứ không còn cách nào hơn, liền quán chú chân lực, vung thanh trúc kiếm nghênh tiếp. Chu Bạch Vũ thất thanh kêu lên :
- Thôi rồi.
Không ngờ khi hai thanh kiếm đánh trúng vào nhau, thanh Hổ Phách thần kiếm trong tay Mao Văn Kỳ bị chân lực trên kiếm Cưu Thứ đánh bật tuột khỏi tay bay đi.
Chu Bạch Vũ và đám quần hào đều kinh ngạc, ngay chính cả Cưu Thứ và Mao Văn Kỳ cũng sững người ngạc nhiên, vì Cưu Thứ cũng không ngờ thanh kiếm trúc này có uy lực như vậy. Chỉ có Mộ Dung Tích Sinh đang thầm nói trong lòng :
- Xem ra thiên đạo tuần hoàn, báo ứng không sai. Sư phụ từng nói diệu dụng phương pháp Hổ Phách thần kiếm, duy chỉ có kiếm trúc mới phá được.
Hôm nay Cưu Thứ bất đắc dĩ mới dùng kiếm trúc, đây há không phải là sự an bài của định mệnh đó sao?
Thì ra trong vỏ kiếm của Hổ Phách thần kiếm có bọc một lớp da mèo, mà da mèo và hổ phách cọ xát nhau sẽ phát điện. Đồ Long Tiên Tử trong lúc vô tình đã phát hiện ra điều kỳ diệu này, bèn luyện một loại nội lực để giữ điện ở hổ phách lâu ngày cũng không phát tán.
Đao kiếm thông thường khi tiếp xúc với điện, người nắm kiếm đương nhiên sẽ bị giật.
Nhưng trúc lại là vật thể cách điện, do đó hổ phách sẽ không còn diệu dụng khi đối phương sử dụng kiếm trúc.
Đám quần hào vỗ tay reo hò vang dội.
Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình vung tay hô lớn :
- Các bằng hữu, Linh Xà Mao Cao số mệnh đã tuyệt, các bằng hữu vì một chút kim ngân, chẳng lẽ nguyện cùng chết với lão ta luôn sao?
Bọn thuộc hạ của Mao Cao ngơ ngác nhìn nhau.
Không Ảo đại sư vẫn đang khiêu chiến với Thụy Mộc Phương Chính. Tiền Trác và Mao Văn Kỳ một trước một sau đứng bảo vệ Mao Cao.
Ngoài bọn họ ra, những người còn lại hầu như không phải đệ tử tâm phúc của Mao Cao, đều quỳ sang một bên.
Mao Cao mặt trắng như xác chết, quát :
- Thứ nô tài vong ân bội nghĩa, các ngươi...
Chu Bạch Vũ cười lớn ngắt lời :
- Ai mang ân huệ của ngươi, ngươi nói rõ ta nghe.
Lão liền múa kiếm xông vào, Ngân Hạc đạo trưởng cũng lao theo sau. Chỉ có Thạch Lân vẫn đứng yên một chỗ.
Tiền Trác đón lấy đường kiếm của Chu Bạch Vũ.
Ngân Hạc đạo trưởng thoắt người đã chặn giữ Mao Cao.
Mao Văn Kỳ bỗng quát một tiếng, nói :
- Ta và các ngươi quyết một trận sống chết.
Nàng lao bổ người tới phía Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh. Mộ Dung Tích Sinh thốt lên :
- Văn Kỳ... ngươi... ngươi...
Mộ Dung Tích Sinh đâu thể động thủ với Mao Văn Kỳ, liền thoái lùi liên tục.
Cưu Thứ cũng buộc phải lùi lại theo cô ta. Mao Văn Kỳ lao vào tấn công như cuồng, thét lên :
- Các người lùi gì...
Cưu Thứ lên tiếng :
- Ta không làm thụ thương ngươi, cũng không giết phụ thân ngươi, ngươi đi đi.
Mao Văn Kỳ như không nghe thấy, chiêu thức càng cuồng bạo hơn.
Cưu Thứ thầm than trong lòng :
- Lẽ nào cô ta thực sự cuồng rồi sao?
Chưa dứt dòng suy nghĩ, chiêu thức của Mao Văn Kỳ bỗng dừng lại.
Nàng đứng lặng yên, thân hình bắt đầu run lên.
Mọi người thấy nàng ta biến đổi đột ngột như vậy, càng kinh ngạc hơn.
Chợt nghe từ xa có tiếng sáo trúc vọng lại, tiếng sáo não nề như than như oán...
Mọi người thân hình không làm chủ được đều ngừng tay lại theo tiếng sáo.
Mao Văn Kỳ bỗng thoắt người lao nhanh, vỗ nhẹ vai Thụy Mộc Phương Chính một cái. Thụy Mộc Phương Chính đứng ngây người nhìn, thấy nàng ta bay thẳng đến trước mặt Không Ảo đại sư.
Tiếng sáo vẫn vọng lại đều đều, mọi người như bị ai lấy mất hồn, không ai muốn nghênh chiến.
Mao Văn Kỳ chợt đưa tay lên lật chiếc khăn che mặt ra.
Không Ảo đại sư Triệu Quốc Minh mặt biến sắc, thảng thốt kêu lên :
- Ngươi... ngươi...
Mao Văn Kỳ quắc ánh mắt lạnh lùng nhìn Triệu Quốc Minh nói :
- Ta đã hủy hoại dung mạo từ trước, ngươi không biết sao?
Thì ra Mao Cao tuy thấy dung mạo của ái nữ bị hủy hoại, nhưng vẫn một mực dấu Triệu Quốc Minh.
Triệu Quốc Minh kinh hãi tột độ, tiếng sáo đã khiến lão ta không thể động chiến được. Mao Văn Kỳ bất chợt rút từ thắt lưng ra một con đao.
Ánh đao lóe sáng, nàng ra tay nhanh như chớp, ngọn đao đã găm lút vào ngực Triệu Quốc Minh.
Triệu Quốc Minh rống lên một tiếng, lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã người trên đất chết tốt.
Đám quần hào hết sức kinh ngạc. Mao Văn Kỳ cười một tràng dài, phóng người lao về phía tiếng sáo phát ra. Mao Cao thất thanh kêu lên :
- Văn Kỳ... Văn Kỳ...
Mao Văn Kỳ vẫn không dừng chân, tợ như hoàn toàn không nghe thấy.
Mộ Dung Tích Sinh hoa dung biến sắc, run giọng :
- Sư phụ đến.
Cưu Thứ ngạc nhiên hỏi :
- Nàng sao biết được?
Mộ Dung Tích Sinh trả lời :
- Nếu không phải gia sư dùng lối “Nhiếp hồn mê phách, truyền âm nhập mật” tương cáo, sư muội sao lại đột nhiên biến đổi như vậy được. Ngoài gia sư ra, lại có ai...
Chưa dứt lời, bỗng thấy một ngọn đạo ngân quang xuyên không trung bay tới, thế bay rất nhanh, chỉ thấy ngân quang lóe lên một cái đã bay tới sát ngực Mộ Dung Tích Sinh.
Đám quần hào kinh hoảng thất sắc. Cưu Thứ mặt càng biến sắc hơn.
Không ngờ đạo ngân quang thần kỳ đó vừa đến trước ngực Mộ Dung Tích Sinh đột ngột dừng lại.
Tiếng sáo ngừng hẳn, từ xa có giọng nói trong trẻo vọng lại :
- Triệu Quốc Minh là đệ tử Côn Luân, lại dám lừa gạt tôn trưởng, lấy đi tín vật của ta, ta đã mượn tay Mao Văn Kỳ trị tội hắn thay Diệu sư huynh. Mao Văn Kỳ chịu nhiều thương đau, nay thần trí thất thường, theo ta hồi sơn để tịnh dưỡng. Đồ Long đao tặng cho Mộ Dung Tích Sinh, đao này sẽ chặt đứt được vòng sắt trên tay ngươi. Ngươi cất giữ lấy nó, ba năm sau trở về gặp ta. Trong thời gian này ngươi tùy ý hành sự, kết tóc xe duyên không phương hại. Hải Thiên Cô Yên tiền bối vẫn là người ta rất khâm phục, Cưu công tử sau khi trở về đảo, chuyển lời thăm hỏi thay ta. Mao Cao tuy gây bao tội ác, nhưng Cưu công tử nên rộng lòng nhân từ tha cho lão ta.
Giọng nói phát ra rất xa, nhưng mọi người nghe như đang nói bên tai, biết người đó chính là Đồ Long Tiên Tử. Mộ Dung Tích Sinh quỳ xuống, cung kính đáp :
- Đệ tử lãnh mệnh.
Xa xa thấy một làn khói trắng vút đi, bóng người và giọng nói đều mất hẳn.
Thiết Đảm sứ giả Tiền Trác quay mặt nhìn, thấy quần hào Cái bang vây kín xung quanh, trong lòng thầm than một tiếng, nói giọng thảm thương :
- Sư phụ, đệ tử hổ thẹn không thể bảo hộ sư phụ được, đành phải đi trước một bước.
Cưu Thứ quát :
- Khoan.
Nhưng Tiền Trác đã trở tay tự chém ngọn kiếm vào cổ mình, ngã vật người xuống chết tươi.
Cưu Thứ giọng thoáng buồn :
- Tiền bất giác, ngươi yên tâm, ta sẽ chôn cất ngươi chu đáo.
Chàng quay sang chú nhìn vào mặt Mao Cao. Mao Cao vừa tiếp xúc ánh mắt Cưu Thứ, chòm râu dưới cằm rung lên, mặt cắt không còn giọt máu.
Mao Cao run rẩy lùi lại. Bỗng nghe có tiếng vó ngựa từ xa phi tới, gã ta mừng rỡ gọi to :
- Đỗ Trọng Kỳ, lão đến rồi sao? Mau đến giúp ta một tay.
Chợt nghe có giọng quát :
- Đỗ Trọng Kỳ đã trở về Quan ngoại, vĩnh viễn không quay trở lại.
Mao Cao toàn thân phát run, nghe sau lưng có người quát lớn :
- Cưu công tử tha ngươi, nhưng ta tuyệt đối không tha ngươi.
Theo tiếng quát, ngọn trường đao đã xuyên thẳng vào sống lưng Mao Cao, lão ta kinh hãi rống lên một tiếng, quay người lại, run giọng :
- Là ngươi... ngươi... vì sao...
Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình tay nắm đao, nói :
- Vì sao ư? Ngươi còn nhớ thảm án diệt môn hủy gia không, ta là hậu nhân của họ. Hôm nay ta ra tay phục thù cho phụ mẫu huynh đệ ta.
Mao Cao toàn thân run giật lên, nói giọng đứt quãng :
- Hảo... rất tốt...
Gã gục đầu rơi bịch xuống đất.
Đám quần hào thấy vị anh hùng đệ nhất võ lâm chết một cách thảm thương như vậy, cũng không khỏi động lòng.
Thiết Bình ngẩng đầu lên trời nói giọng bi thương :
- Phụ thân, phụ mẫu, Bình nhi tuy đã trả được mối thù cho phụ mẫu, nhưng lại phạm đại tội sát sư, cũng không còn mặt mũi nào để sống trên đời này...
Mọi người nghe như vậy sửng sốt kinh ngạc, Thiết Bình đã rút đao tự vẩn.
Ngân Đao sứ giả Âu Dương Minh bước tới, nét mặt sầu thảm, cúi xuống ôm thi thể Thiết Bình lên, chẳng muốn nhìn ai, liền lao người đi, Úy Trì Văn và Bành Quân vội gọi với theo :
- Hãy khoan.
Cả hai cùng lao người theo.
Xoay chuyển biến cố thảm khốc phát sinh cùng một lúc đã cuốn hút ánh mắt mọi người nên không ai chú ý đến người vừa rồi nói ra tung tích của Đỗ Trọng Kỳ chính là Cửu Túc Thần Thù Lương Thượng Nhân. Đi theo ông ta là hai lão nhân vận đạo bào màu xanh - Tống Linh Công và Liễu Phục Minh.
Hai người đã khuyên ngăn Đỗ Trọng Kỳ, cùng đi với Lương Thượng Nhân đến đây, lại đúng lúc phát sinh và kết thúc một tấn thảm kịch đầy bi thương.
Tống Linh Công cất giọng than :
- Oan nghiệt, oan nghiệt...
Hai tay lão bưng cái bao màu đen, đi đến trước hai cái bàn có treo hai ngọn long phụng hao chúc, lão trịnh trọng đặt cái bao xuống.
Quần hào Cái bang không có ai biết lão nhân này là ai, chỉ có Cùng Thần Lăng Long được một đệ tử đỡ dậy, ngước mắt nhìn hai lão nhân, cảm động nói :
- Hai mươi năm không gặp, không ngờ nhị vị vẫn khỏe.
Tống Linh Công và Liễu Phục Minh ảm đạm cười, tiếp lời :
- Bọn ta sống cũng như chết, những mong Lăng huynh chớ nói ra tiện danh.
Lăng Long than thở gật đầu, ánh mắt bỗng chú nhìn vào cái bao trên bàn, sắc mặt biến đổi, run giọng :
- Đây... đây chẳng lẽ lại là... linh cốt của Cưu tiên sinh?
Cưu Thứ trong lòng chấn động, kêu giọng bi thương :
- Phụ thân.
Chàng nhào người tới trước linh án, buông tiếng khóc nức nở.
Mộ Dung Tích Sinh cũng quỳ xuống theo, Tống Linh Công ngẩng đầu than :
- Oan cừu hai mươi năm nay, đến nay mới tạm dứt, Cưu tiên sinh, hôm nay đã đưa linh cốt của người đến tận tay lệnh lang, ta... ta...
Lão than dài một tiếng, mặc nhiên cúi đầu. Đám quần hào cùng cúi đầu theo, cùng san sẻ nỗi bi ai trong lòng Cưu Thứ.
Tống Linh Công ngước mắt nhìn lên, thấy Thụy Mộc Phương Chính, trên nét mặt đau thương của lão hiện lên một nụ cười, vì lão còn nhớ tới vị đại hiệp này chính là chàng trai thiếu niên khinh tài trọng nghĩa mà trước đây lão đã gặp ở Hàng Châu.
Lúc này từ xa có hai lão nhân một mập một gầy đang đi tới, nhưng họ dừng chân ở xa xa, cùng cất giọng than :
- Muộn rồi... muộn rồi...
Ngọn đèn hồng treo cao, tỏa ánh sáng chiếu xuống những thi thể nằm ngổn ngang trên đất.
Trên những vũng máu bầy nhầy, mọi người trầm mặc đứng cúi đầu.
Trước hai ngọn long phụng hoa chúc chưa thắp, một đôi thiếu niên nam nữ đang quỳ bên nhau. Hai người lúc này tuy đang buông tiếng khóc bi thương, nhưng tiếng khóc kia rồi cũng có ngày nguôi lắng.
Đến lúc đó, những mong hai người cùng quỳ bên nhau trước cặp long phụng hoa chúc đã thắp sáng, cố sự đầy bi ai và thù hận này càng tạo thêm cho đôi tình nhân có sự đồng cảm, thấu hiểu nhau, và thương yêu nhau cho đến trọn đời.

loading...
Hồi trước