Lôi âm ma công - Hồi 02

Lôi âm ma công - Hồi 02

Lão quái

Ngày đăng
Tổng cộng 62 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 368151 lượt xem

loading...

Thấy gã nho sinh cứ lắc cổ tay chưa chịu buông hai con xúc xắc xuống chiếc chén sành, tên đại hán cầm đại đầu đao đứng bên phải hối thúc :
- Đổ bác nhanh lên đi, để chúng ta còn chặt tay ngươi.
Giọng của gã nghe thật là lạnh lùng chẳng một chút tính người. Mặc dù nghe gã đại hán hối thúc như vậy, gã thư sinh vẫn bình nhiên. Y còn nhìn gã đại hán đó, nói :
- Các hạ có muốn đánh cược thêm nữa không?
Gã đại hán nhếch mép, chề môi :
- Ngươi còn muốn đánh cược gì nữa?
- Đôi tay của các hạ.
- Ha... ha...! Được. Đôi tay của ta đánh cược đôi chân của ngươi chắc?
Gã nho sinh gật đầu :
- Tại hạ rất sẵn sàng.
Gã nho sinh nhìn lại mọi người đang vây quanh :
- Có ai muốn theo tại hạ ván đổ bác này không.
Tất cả mọi người nhìn gã bằng ánh mắt lạ lẫm. Trong mắt của những con bạc hàm chứa ý niệm, gã nho sinh kia là một tên loạn thần không biết sự lợi hại của Tứ Hải quán.
Có con bạc buông luôn một câu lạnh lùng :
- Chỉ có những người điên mới theo ngươi mà thôi.
Con bạc vừa dứt thì lão già dọng đầu trượng lè nhè nói :
- Ê... Công tử cho lão phu theo với được không?
Gã nho sinh nhìn lão :
- Mời!
Lão trượng thò tay vào ruột trượng, mò mẫm một lúc rồi lôi ra một ngọn trủy thủ, có chiếc chuôi nạm ngọc. Lão đặt ngọn trủy thủy xuống cạnh cái tráp của gã nho sinh.
- Lão đặt con dao này. Ngươi coi nó đáng bao nhiêu?
Vĩ Bảo Phục nhìn chằm chằm ngọn trủy thủ của lão trượng vừa đặt cược.
- Vĩ mỗ đoán không lầm, ngọn trủy thủ này chính là... chính là...
Lão trượng nhìn Vĩ Bảo Phục :
- Xem chừng huynh đệ đây biết giá trị của ngọn trủy thủ này. Vậy nó đáng giá bao nhiêu?
Vĩ Bảo Phục lắp bắp, mãi một lúc mới nói :
- Ngọn đao này đáng giá liên thành... Vĩ Bảo Phục không có quyền đánh cược tới mức độ đó.
Lão già cười khảy, gật gù nhìn Vĩ Bảo Phục :
- Nếu ngươi nhận ra giá trị của ngọn trủy thủ, lão phu chỉ tính ngươi một lạng vàng thôi, đủ số kim ngân để lão mua rượu ấy mà.
Vĩ Bảo Phục chớp mắt liên tục :
- Lão nói chỉ tính một lạng thôi à?
Lão già gật đầu :
- Ngươi đồng ý chứ?
- Dạ... dạ... Tất nhiên tôi đồng ý rồi.
Lão già bất ngờ quay sang tên đại hán thứ hai đứng bên cạnh gã nho sinh :
- Lão còn một món nữa muốn đánh cược với ngươi. Ngươi có muốn tham gia vào ván đổ bác này không?
Gã đại hán gằn giọng :
- Lão đặt cược đi!
Lão già lại lần tay vào ruột trượng, lấy ra một pho tượng ngọc, khắc hình một thiếu nữ khỏa thân. Lão đặt pho tượng xuống bàn.
Mọi người vừa thấy pho tượng mỹ nhân bạch ngọc, mắt đã mở trừng trừng tưởng chừng muốn dùng ánh mắt để thâu tóm pho tượng mỹ nhân bạch ngọc vào đáy con ngươi.
Có người buột miệng nói :
- Trăm bà xã cũng không bằng pho tượng này nữa.
Lão già nhăn mặt cười nói với Vĩ Bảo Phục :
- Giá trị pho tượng của lão đáng bao nhiêu?
Vĩ Bảo Phục chớp mắt :
- Dạ... dạ... Đáng bằng Tứ Hải quán này.
- Thấp như thế à?
- Vĩ Bảo Phục chỉ nói bừa mà thôi
- Ngươi làm lão phu hết hồn, tưởng pho tượng này là pho tượng giả chứ.
Lão quay lại gã đại hán :
- Ê... Lão phu đánh cược với ngươi pho tượng này ngươi chịu không?
- Ta không có đủ kim ngân để đặt cược.
Lão già cười hề hề :
- Lão đâu có ép ngươi đánh bằng kim ngân. Nếu ngươi thích cứ đặt hai cánh tay của mình. Vị công tử đây thua, ngươi có pho tượng bạch ngọc mỹ nhân, còn nếu ngươi thua chỉ mất có hai cánh tay.
- Được... Ta đồng ý đánh cược với lão.
Từ lúc lão già xuất hiện tham gia vào ván đổ bác, thì không khí căng thẳng hẳn lên.
Mặc dù Vĩ Bảo Phục đổ hai con nhất, hai số điểm nhỏ nhất rồi, nhưng lão già lại theo gã nho sinh đánh cược hai món báu vật, thì ít ra lão phải thấy được cái gì đó mới làm như vậy.
Từ ý nghĩ đó, mọi người đều dồn mắt nhìn lão già. Lão vuốt râu, nhếch mép cười, ngước mắt nhìn gã nho sinh :
- Nào... Mời công tử thả xúc xắc!
Gã nho sinh công tử mím hai cánh môi, chúm chím như quả đào chín.
Tay y lắc nhẹ một lần nữa rồi thả hai con xúc xắc xuống chiếc chén sành.
Hai con xúc xắc cứ quay vun vút trong chiếc chén sành, hai gã đại hán cầm đại đầu đao mắt không rời hai con xúc xắc đang quay kia, ngỡ như bốn con ngươi của họ sắp lọt ra ngoài.
Hai con xúc xắc từ từ chậm lại. Hai chữ lục từ từ hiện rõ trong những vòng quay chầm chậm của đôi xúc xắc.
Hai tên đại hán cầm đại đầu đao quắc mắt. Tên đứng bên phải gã nho sinh trừng mắt, lẩm nhẩm nói :
- Hai chữ lục... Hai chữ lục... Ngươi tiêu tùng rồi
Tên đai hán đứng bên trái thộp tay pho mỹ nhân bạch ngọc :
- Hai chữ lục... Báu vật thuộc về ta rồi
Tay gã vừa chạm vào pho mỹ nhân bằng ngọc thì đầu trượng của lão già đã cản lại  :
- Ê... đôi xúc xắc chưa ngừng hẳn mà.
Lão già vừa dứt lời thì trong chén, đôi xúc xắc đã ngừng hẳn.
Hai gã đại hán trợn trừng hai mắt :
- Ý.... Kỳ vậy?
Trong chén một hột xúc xắc hiện rõ chữ nhất, còn hột kia thì chẳng có chữ gì cả.
Vĩ Bảo Phục nhìn chằm chằm vào chén sành :
- Sao kỳ vậy? Mặt chữ này đâu rồi?
Nho sinh lắc đầu :
- Vận hên của tại hạ đến đúng lúc, xóa luôn chữ nhất trên hột xúc xắc. Bây giờ thì điểm số của tại hạ chỉ có một thôi, thắng Vĩ các hạ rồi chứ?
Những con bạc ồ lên :
- Y thắng rồi... Y thắng rồi
Lão già chống trượng lọm khọm dòm lên :
- Hê... Lão phu thắng ngươi rồi đấy nhé!
Hai gã đại hán thất sắc, bất chợt cả hai cùng rút binh khí ra khỏi vỏ.
- Thắng cũng chết... Thua cũng chết.
Gã vừa dứt lời thì hai tên cùng rú lên thảm khốc. Hai cây đại đầu đao rơi xuống đất.
Keng...
Kèm theo hai thanh đại đầu đao là bốn cánh tay của hai gã đại hán.
Bốn vòi máu phun ra tưới khắp mặt đất và khi Vĩ Bảo Phục lôi hai gã ra được bên ngoài thì chúng đã ngất lịm rồi. Mọi con bạc đứng chung quanh quầy đổ bác đều bị đao máu của hai gã đại hán nhuộm đỏ, như lão trượng và gã nho sinh thì chẳng có chút máu nào bám được vào trang y. Điều đó đúng là một sự lạ lùng vô cùng. Và càng kỳ lạ hơn nữa là hai món báu vật, ngọn trủy thủ và pho tượng bạch ngọc mỹ nhân đã được lão già cho vào túi ruột tượng từ lúc nào.
Lão vươn vai một cái, nhướn mắt nhìn Vĩ Bảo Phục :
- Y da.. Ai mà nhanh tay như thế chứ? Chớp mắt đã chặt tay hai tên khỉ đột rồi.
Gã nho sinh mỉm cười :
- Tại hạ đã chặt tay chúng đó.
Lão trượng cau mày :
- Hả... Lẹ như vậy à... Công tử dùng thứ gì chặt tay hai người đó?
Lão thở ra một tiếng :
- Không tốt... Không nên chặt tay chúng làm gì.
- Họ đã chặt tay nhiều người quá, nên giờ mới bị tôi chặt tay lại..
Gã nho sinh vừa nói đến đây, thì Vĩ Bảo Phục và bốn gã đại hán thét lũ con bạc đang đứng vây quanh lão trượng và gã nho sinh :
- Tránh ra... Tránh ra.
Gã nho sinh cúi xuống nói vào tai lão trượng :
- Lão trượng đã cao niên nhưng còn nhanh tay hơn cả tại hạ nữa.
Lão trượng cười khì một tiếng :
- Ậy... Lão đâu muốn ngọc trủy thủ vấy máu chứ. Huống gì kiếm của công tử cũng sắc bén quá rồi.
Vĩ Bảo Phục đến trước hai người, ôm quyền xá một cái :
- Đỗ quán chủ thỉnh nhị vị lên chính lầu.
Lão già cau mày :
- Ê... Muốn lão đi thì chung trước chứ
- Lão trượng cứ lên chính lầu... Tứ Hải quán chưa bao giờ không chung kim ngân cho người thắng cuộc.
Lão trượng lắc đầu :
- Lão không tin đâu... Cá cược cờ bạc phải chung đủ rồi muốn thỉnh đi đâu cũng được.
Vĩ Bảo Phục quay qua gã nho sinh :
- Còn công tử có cần chung ngay bây giờ không?
Gã nho sinh khoát tay :
- Không... Tại hạ đã nói là muốn lấy hết Tứ Hải quán kia mà.
- Thế thì mời công tử lên chính lầu.
Vĩ Bảo Phục quay sang lão trượng, nhét vào tay lão một nén vàng.
Lão nhận nén vàng của Vĩ Bảo Phục nói với con bạc đứng gần lão nhất :
- Phiền tiểu huynh đệ mua cho lão năm cân rượu ngon, còn bao nhiêu ngươi giữ lấy. Một lúc sau khi công tử này xong Tứ Hải quán, lão phu sẽ xuống lấy rượu.
Con bạc mừng rỡ đón nén vàng của lão, lẩn luôn ra ngoài.
Vĩ Bảo Phục quay lại những con bạc :
- Đỗ quán chủ lệnh hôm nay đóng cửa Tứ Hải quán... Các vị ra về đi.
Những con bạc nhốn nháo hẳn lên, nhưng lệnh của Đỗ Hạo Thiên thì đâu có ai dám chống. Họ lần lượt rời Tứ Hải quán mà trong lòng cứ buồn bực, bởi không được chứng kiến tận mắt trận đấu cờ bạc giữa gã nho sinh công tử và Đỗ Hạo Thiên.

loading...
Hồi trước Hồi sau