Lôi âm ma công - Hồi 14

Lôi âm ma công - Hồi 14

Độc Vương Tây Môn Báu

Ngày đăng
Tổng cộng 62 hồi
Đánh giá 9/10 với 367436 lượt xem

loading...

Lời của Tiểu Quân còn đọng trên hai cánh môi, thì Tử Kiếm Thường Nhẫn cũng ngồi bệt xuống sàn nhà. Tư thế ngồi kiết đà của gã đúng là đang vận công điều tức để khống chế kịch độc không cho lan tỏa trong kinh mạch.
Tiểu Quân ngồi thỏm xuống tĩnh rượu ba mươi cân, há miệng uống ừng ực.
Từ ngoài khung cửa sổ, một người phi thân vào. Nhìn bộ tạng và lối trang phục của người đó trông thật nực cười. Bộ mặt non choẹt, ngỡ như thằng bé mười hai, mười ba tuổi, nhưng mái tóc thì đã hoa râm như người ngoài bốn mươi niên kỷ, da tay lại nhăn nheo ngỡ lão già trên trăm tuổi. Trang phục của gã cũng thật là dị hợm. Trường y thì dài phết đất tưởng như y mượn đồ ai đó mà bận. Đôi giày thêu hoa bướm sặc sỡ, thêm những đường viền kim tuyến lạ lùng vô cùng.
Gã chớp đôi mắt sáng ngời, nhìn qua một lượt tất cả mọi người, rồi dời tinh nhãn chiếu vào Tiểu Quân :
- Tiểu tử là Xảo Quỷ Tiểu Quân?
Tiểu Quân nuốt vội ngụm rượu, gật đầu :
- Đúng... Tại hạ là Xảo Quỷ Tiểu Quân.
- Ngươi biết ta chứ?
- Lão lùn thì ai mà không biết. Các hạ chính là Độc Vương Tây Môn Báu... Cháu ba đời chít chắt của Độc Vương Tây Môn Kình.
Tiểu Quân dứt lời, lại há miệng tu rượu ừng ực.
Tây Môn Báu bước đến bên Tiểu Quân :
- Tiểu Xảo Quỷ biết vì sao Tây Môn mỗ đến Bách Tửu lầu không?
Tiểu Quân chớp mắt, nuột vội ngụm rượu rồi nói :
- Biết! Tây Môn Báu các hạ đến Bách Tửu lầu chắc chắn để uống rượu rồi. Nếu các hạ thích thì hãy cùng uống với tại hạ.
Tây Môn Báu khịt mũi, lắc đầu nói :
- Rượu ở đây Tây Môn mỗ không uống được. Nếu Tây Môn mỗ muốn uống rượu thì đến Túy lầu của Thượng Quan Nhượng kìa.
Tiểu Quân nhướng mày :
- A... Tây Môn huynh có quen với Thượng Quan Nhượng đại ca.
Tây Môn Báu lắc đầu :
- Tây Môn mỗ không quen với con ma men đó.
- Không quen cũng được... Trước lạ sau quen, chỉ chờ thời gian mà thôi.
Tiểu Quân nói xong, lại há miệng uống rượu từ cái vòi gắn vào chiếc tịnh bình lớn.
Tây Môn Báu nhìn gã uống rượu mà nuốt nước dãi. Y hỏi :
- Sao ngươi uống rượu nhiều như vậy?
Tiểu Quân đậy nắp vòi rượu :
- Gần chết thì uống chứ còn hỏi gì nữa.
- Ngươi biết mình sắp chết à?
- Nhìn mặt Tây Môn huynh thì biết chắc rồi.
- Thì ra ngươi biết Tây Môn mỗ đến Bách Tửu lầu để lấy mạng ngươi?
Tiểu Quân nhếch mép, nhún vai nói :
- Mạng của tại hạ đáng giá những ngàn lạng kim lượng, ai mà không sáng mắt chứ. Có người giết Tiểu Quân vì chữ tình, có người giết Tiểu Quân vì chữ tài, sau này thế nào cũng có người muốn giết vì chữ danh cũng nên.
- Ngươi biết vì sao như vậy không?
Tiểu Quân mở nắp vòi rượu uống tiếp. Gã uống một hơi dài rồi đậy nắp lại, nhìn Tây Môn Báu nói :
- Tất nhiên là biết rồi.
- Biết như thế nào?
- Xảo Quỷ Tiểu Quân nổi tiếng trong giang hồ quá, nên có nhiều người chú ý. Đến ngay cả Độc môn, vốn đã bế môn mai danh ẩn tích cũng khai môn tái xuất giang hồ.
- Ngươi nói đúng quá. Nếu bây giờ Tây Môn mỗ giết ngươi... Ngươi có hận Độc môn của Tây Môn mỗ không?
Tiểu Quân lắc đầu :
- Tất nhiên là không rồi.
- Lần đầu tiên Tây Môn mỗ nghe một người nói ra điều đó... Ngươi có thể giải thích cho Tây Môn mỗ biết được không?
- Nếu như các hạ muốn nghe.
- Điều lạ thì Tây Môn mỗ rất muốn nghe.
Tiểu Quân lại mở nắp vòi rượu, uống ừng ực. Gã trợn mắt như cố nuốt ngụm rượu quá lớn rồi đậy nắp vòi rượu lại.
- Nếu như Tây Môn huynh dụng chưởng dụng kiếm, dụng quyền bức tử Tiểu Quân. Quả thật Xảo Quỷ này không phục. Không phục, tất chết sẽ không nhắm mắt. Nhưng hiện tại Tây Môn huynh lại dụng Vô Ảnh Chi Độc, bí truyền đặc công của Độc môn, khiến Tiểu Quân giơ tay giơ chân không nổi, nên mới khâm phục. Bởi tại hạ biết mình chết bởi Độc công của Tây Môn huynh.
- Ngươi tâm phục khẩu phục chứ?
- Đã nói rồi... Tây Môn huynh còn hỏi nữa...
Tây Môn Báu nhìn Tiểu Quân gật gù :
- Từ lâu Tây Môn mỗ đã nghe tiếng Xảo Quỷ Tiểu Quân lời nói lưu loát, thông minh thần trí, võ công quảng đại, có thể ví như con tiểu long vẫy vùng khắp giang hồ, xem cái chết tợ lông hồng, hôm nay Tây Môn mỗ được diện ngộ, quả là lời đồn không ngoa... Tây môn Báu này bội phục vô cùng. Nhưng...
- Bội phục nhưng Tây Môn huynh vẫn cứ lấy mạng tại hạ.
- Tây Môn mỗ đã nhận lời người ta rồi.
- Tây Môn huynh đã nhận lời ai vậy?
- A... Tây Môn mỗ không thể nói... Tây Môn mỗ đã hứa rồi.
- Lời hứa của Tây Môn huynh chắc nặng như núi Thái sơn nên không thể thố lộ được.
Tiểu Quân thở dài một tiếng :
- Mình chết mà cũng không được quyền biết ai bắt mình chết... Thật là đau lòng quá...
Tây Môn Báu thở dài một tiếng :
- Thôi được... Ngươi sắp chết rồi... Ta cũng chẳng muốn dấu làm gì. Mặc dù ta đã tuyên lời trọng thề trước người đó.
Đôi mắt của Tiểu Quân sáng hẳn lên :
- Đa tạ Tây Môn huynh gia ơn cho kẻ sắp chết. Kiếp sau Tiểu Quân có đầu thai sẽ đầu nhập vào Độc môn để đảm đương chức vị Độc Vương dùm Tây Môn huynh.
Nghe Tiểu Quân nói, Tây Môn Báu trợn tròn hai mắt. Chức vị Độc Vương Độc môn đâu phải ai muốn cũng được, thế mà Tiểu Quân lại than như vậy, hóa ra gã muốn làm vua trong kiếp sau cũng được sao.
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Tây Môn Báu vẫn giữ vẻ mặt bình thản nói :
- Chức vị Độc Vương chỉ truyền trong dòng họ Tây Môn mà thôi. Chỉ khi nào ngươi chịu đầu thai làm con cháu của Tây Môn mỗ mới được giữ chức vị đó.
Tiểu Quân khoát tay :
- Thế thì không được rồi.
- Sao không được?
Tiểu Quân lại mở nút uống tiếp ngụm rượu nữa. Tây Môn Báu thấy Tiểu Quân uống rượu kiểu đó, nghĩ thầm :
- “Gã đã uống ít nhất trên năm cân rượu, phàm người bình thường đã ngã ra bất tỉnh rồi, thế mà Xảo Quỷ Tiểu Quân vẫn chưa tỏ vẻ say, hay bội ẩm gì cả.”
Tây Môn Báu hỏi Tiểu Quân :
- Ngươi giải thích coi tại sao ngươi không muốn làm con cháu họ Tây Môn?
- Có gì khó đâu. Tại Tây Môn huynh không xem mình trong gương đấy mà. Đầu thai làm con cháu Tây Môn huynh, Tiểu Quân này tủi thân lắm.
Tây Môn Báu cau mày :
- Tủi thân điều gì?
- Xấu quá!
Tây Môn Báu đỏ bừng mặt vì thẹn :
- Ngươi chê bộ tạng của Tây Môn mỗ?
- Có sao tại hạ nói vậy. Tây Môn huynh có bộ tạng xấu quá, nếu giống Tây Môn huynh Tiểu Quân thà chết cho rồi.
- Thế thì ngươi đáng chết lắm.
Tiểu Quân khoát tay :
- Tây Môn huynh chưa nói người muốn giết tại hạ.
- A... Tây Môn mỗ chưa nói. Nếu ngươi chết có biến thành oan hồn mà đi đòi nợ thì tìm chủ nhân Lâu thuyền “Nghê Thường vũ y khúc” mà đòi.
Tiểu Quân trợn tròn hai mắt. Y lập lại lời Tây Môn Báu :
- Khỉ gì thế nhỉ? Chủ nhân Lâu thuyền “Nghê Thường vũ y khúc”? Tây Môn huynh đã bị người ta lừa rồi.
- Ta bị lừa sao?
- Tất nhiên Tây Môn huynh bị lừa rồi. Bởi Tiểu Quân và chủ nhân Lâu thuyền “Nghê Thường vũ y khúc” là bằng hữu thâm giao, đã thề đồng sanh đồng tử. Chẳng lẽ chủ nhân Lâu thuyền muốn giết Tiểu Quân sao? Làm gì có chuyện đó.
- Ngươi không tin cũng được... Nhưng Tây Môn mỗ chưa từng ngoa ngôn bao giờ. Ngươi không tin là quyền của ngươi.
Tiểu Quân thở dài một tiếng :
- Thế mới biết giang hồ hiểm ác... Bằng hữu chi giao vẫn có thể mượn dao đồ tể để thanh trừng nhau.
- Bây giờ ngươi còn hỏi gì nữa không?
Tiểu Quân lắc đầu :
- Không hỏi gì nữa cả... Chỉ mong Tây Môn huynh cho Tiểu Quân uống thêm hai cân rượu để tiêu bớt nỗi muộn phiền, rồi hành xử sao cũng được.
Tây Môn Báu gật đầu :
- Được... Tây Môn mỗ hiểu tâm trạng của ngươi. Ngươi cứ việc thỏa thê. Khi nào không còn biết trời đất gì nữa, Tây Môn mỗ sẽ lấy mạng ngươi.
- Đa tạ Tây Môn huynh.
Tiểu Quân mở nút vòi rượu, uống từng ngụm lớn. Gã uống đúng hai cân rượu rồi đậy nắp vòi lại, thở ra, nhìn Tây Môn Báu nói :
- Tây Môn huynh này.
- Ngươi muốn gì nữa?
- Tây Môn huynh đã ưu ái Tiểu Quân trước khi từ giã cõi đời này, Tiểu Quân muốn đền đáp lại Tây Môn huynh.
- Ngươi chết rồi, làm sao đền đáp Tây Môn mỗ?
- Trước khi chết chứ... Tiểu Quân vẫn tính sổ dùm huynh. Trước khi huynh giết Tiểu Quân, đầu tiên huynh chặt hai tay, vị chi được năm trăm lạng, sau đó đến hai chân, được năm trăm lạng rồi mới cưa cái đầu, tổng cộng được hai ngàn lạng kim ngân. Làm như vậy huynh sẽ phát tài mà có kim lượng chi dụng cho Độc môn.
Tây Môn Báu nhìn Tiểu Quân chằm chằm :
- Ngươi tính như vậy không sợ khổ sở à?
- Thì đằng nào cũng chết. Chết mà thêm chút đỉnh lợi lộc cho Tây Môn huynh tất phải tính chứ.
- Thôi được... Tây Môn mỗ chiều theo ý của Xảo Quỷ Tiểu Quân.
Tây Môn Báu nhìn Tiểu Quân, ôn nhu nói :
- Thiên hạ đặt ngoại danh Xảo Quỷ cho ngươi. Tây Môn mỗ thấy oan cho ngươi quá, đáng ra ngươi phải có ngoại danh là “Quân tử vị nhân” mới đúng.
Tiểu Quân cười mỉm :
- Đa tạ Tây Môn huynh đã ban tặng cho mỹ danh đó. Chết cũng toại nguyện lắm rồi.
- Ngươi chuẩn bị rồi chứ?
- Đã sẵn sàng. Huynh tính dùng dao hay kiếm cắt tay chân Tiểu Quân?
Tây Môn Báu hơi ngỡ ngàng. Vốn Độc môn từ trước tới nay chưa bao giờ dùng đến binh khí, nên y mới sững sờ như vậy.
Tiểu Quân cười khẩy :
- Tiểu Quân biết Tây Môn huynh không mang binh khí theo bên mình.
Tây Môn Báu chợt quay mặt nhìn thanh Huyết kiếm của Thường Nhẫn :
- Để Tây Môn mỗ dùng thanh kiếm của gã này chặt tay chân ngươi.
Tiểu Quân la lên :
- Tây Môn huynh không làm như vậy được.
- Sao không được?
- Cá gã đó từng muốn giết Tiểu Quân. Phàm người trong giang hồ đều có độc công tuyệt kỹ riêng. Tây Môn huynh đây nổi tiếng nhờ “Vô Ảnh Chi Độc”, còn gã kia lẫy lừng khắp Trung Nguyên thị vào thanh Huyết kiếm. Lấy kiếm của gã chặt tay chân Tiểu Quân tất chủ nhân Lâu thuyền “Nghê Thường vũ y khúc” sẽ nhận ra ngay Tiểu Quân bị chặt bởi thanh Huyết kiếm mà lật lọng cho rằng chính Thường Nhẫn là người hạ thủ Tiểu Quân và sẽ không giao kim ngân cho Tây Môn huynh.
- Ngươi nói cũng có lý... Tây Môn mỗ càng khâm phục Xảo Quỷ hơn. Kiến văn của ngươi quảng bác vô cùng, lại có lòng tốt giúp Tây Môn mỗ nữa.
- Đã giúp thì giúp cho trót mà.
- Không dùng thanh kiếm của Thường Nhẫn. Tây Môn mỗ lấy gì chặt tay chân và chặt cả cái thủ cấp của ngươi nữa?
- Tây Môn huynh lo chi chuyện nhỏ đó. Trong ống tay áo của tại hạ đây có ngọn trủy thủ “Quang Minh” chém sắt như chém bùn. Tây Môn huynh chỉ cần lia nhẹ một cái là xong.
- Ngươi nói... trong ống tay áo của ngươi có ngọn trủy thủ “Quang Minh” à?
Tiểu Quân gật đầu :
- Đúng như vậy... Ngọn dao đó là vật bất ly thân của tại hạ đấy.
- Nhưng nếu Tây Môn mỗ dùng ngọn trủy thủ “Quang Minh” chặt tay chân ngươi, chủ nhân Lâu thuyền nghĩ như thế nào? Y có thể nghĩ ngươi tự sát thì sao?
Tiểu Quân bật cười :
- Tây Môn huynh sao lại ngờ nghệch như vậy? Y đâu thể nào lật lọng được, Tiểu Quân bị Vô Ảnh Chi Độc của Độc môn, Tây Môn huynh mới có thể lấy dao quí của Tiểu Quân mà hành xử được chứ. Đúng không nào?
Tây Môn Báu vỗ trán :
- A... Đúng như vậy... Sao Tây Môn mỗ không hiểu ra chứ? Tây Môn mỗ đa tạ ngươi chỉ giáo. Tây Môn mỗ giết ngươi cũng hối tiếc đó.
- Nếu hối tiếc thì Tây Môn huynh đừng giết mà giao giải được Vô Ảnh Chi Độc cho Tiểu Quân.
- Chuyện đó thì không được rồi.
- Nếu không được thì thỉnh Tây Môn huynh ra tay.
Tây Môn Báu nhìn Tiểu Quân, hỏi :
- Ngọc trủy thủ “Quang Minh” ngươi dấu trong ống tay áo nào.
- Tay phải... Thỉnh Tây Môn huynh.
Tây Môn Báu cúi xuống thọc hữu thủ vào ống tay áo của Tiểu Quân. Bất chợt y rú lên một tiếng :
- A...
Cùng với tiếng rú của Tây Môn Báu, Tiểu Quân bật đứng dậy, trong khi Tây Môn Báu nhũn hẳn người ra ngồi bệt xuống sàn nhà. Y nhìn Tiểu Quân trừng trừng, lắp bắp :
- Ngươi vừa điểm vào huyệt Vĩ lư của Tây Môn mỗ?
Tiểu Quân vuốt mũi :
- Ở đây chỉ có tại hạ và Tây Môn độc vương, không phải tại hạ thì ma quỷ điểm huyệt Tây Môn độc vương à?
- Nếu ngươi còn có thể vận công phóng chỉ thì chứng tỏ ngươi không bị trúng “Vô Ảnh Chi Độc”. Điều đó quả thật là chuyện hy hữu trong giang hồ.
Tiểu Quân nhún vai :
- Tiểu Quân không phải là bậc thần tiên đâu. Đã không là bậc thần tiên tất phải trúng “Vô Ảnh Chi Độc” chứ.
- Thế sao ngươi vẫn có thể vận công được?
Tây Môn Báu dời mắt nhìn qua những người đang ngồi trang trọng, nhắm nghiền hai mắt vận công khống chế chất độc :
- Những người kia còn bị trúng chất độc, chỉ duy nhất mình ngươi. Tây Môn mỗ khó tin quá.
- Đúng là khó tin nhưng tất cả đều là sự thật.
- Sự thật như thế nào?
- Những người kia bị trúng Vô Ảnh Chi Độc bởi họ không biết uống rượu.
- Rượu đâu thể giải được Vô Ảnh Chi Độc, thậm chí rượu còn khiến cho chất độc sớm công phá lục phủ ngũ tạng mà tiêu mạng nữa kìa.
- Điều đó Tây Môn độc vương không nói ra Tiểu Quân cũng biết. Nhưng ai uống rượu để tiêu mạng thì đúng, còn Tiểu Quân thì khác. Tiểu Quân dùng rượu để pha trộn chất độc Vô Ảnh trong kinh mạch mình, dẫn truyền chúng ra ngoài.
Gã gãi đầu :
- Ậy, còn một ít chất độc trong cơ thể Tiểu Quân đấy, để Tiểu Quân trả nó về cho Độc Vương.
Tiểu Quân vừa nói vừa bóp miệng Tây Môn Báu, rồi dí ngón trỏ của mình vào miệng gã.
Độc Vương Tây Môn Báu trợn mắt, nuốt vội ngụm rượu hăng hắc bắn từ ngón tay trỏ của Tiểu Quân phún qua miệng mình.
Tiểu Quân nhìn Tây Môn Báu nói :
- Giờ thì Tây Môn huynh biết rồi chứ?
- Đàn Chỉ thần công!
- Đúng như vậy... Huynh không để ý thôi, nếu huynh tinh mắt một chút tất biết vì sao Tiểu Quân uống bảy cân rượu mà không say, không bội ẩm.
- Thì ra ngươi chỉ kéo thời gian để dùng rượu dẫn lưu “Vô Ảnh Chi Độc”, rồi vận dụng “Đàn Chỉ thần công” tống độc ra ngoài.
- Bây giờ Tây Môn độc vương đã khôn ngoan hơn rồi đấy.
Tiểu Quân vuốt mũi, nhìn Tây Môn Báu :
- Tây Môn độc vương chuyên dùng độc, nhưng có thể không giải được kịch độc của tại hạ, nếu như Độc Vương không luyện tửu lượng.
- Ngươi muốn gì đây?
Tiểu Quân tủm tỉm cười, moi trong thắt lưng ra một gói hồng điều :
- Đây là chất độc không hại người, không áp chế võ công nhưng nó lại có công dụng rất kỳ lạ.
- Kỳ lạ như thế nào?
- Tiểu Quân trong một lần ngao du ra Miêu Cương, vô tình ăn phải một thứ lá cây, lá cây đó có công năng tiêu phong, nhuận huyết, nhưng khốn nỗi khi ăn rồi, lúc vận công cứ phóng xú khí mãi, nên mới nảy sinh ý hay, gom góp thứ lá đỏ phơi khô, giả nhuyễn, dùng làm độc công bản thân.
Y chỉ mấy người đang vận công điều tức :
- Mấy người vốn trúng Vô Ảnh Chi Độc của Tây Môn huynh nhưng chưa giải tỏa được là vì trúng độc đặc dị của Tiểu Quân.
Gã nói xong liền pha gói bột ấy vào rượu, rồi đổ cho Tây Môn Báu uống.
Tiểu Quân vỗ miệng Tây Môn Báu :
- Tây Môn huynh ráng chịu khó nhé.
Tiểu Quân ấn Tây Môn Báu nằm dài dưới vòi rượu, rồi vuốt mái tóc hoa râm của họ Tây Môn.
Tây Môn Báu biến sắc :
- Ngươi tính làm gì Tây Môn mỗ nữa?
Tiểu Quân chiêm ngưỡng gã một lúc rồi nói :
- Tây Môn huynh lúc nãy đòi chặt tay chân Tiểu Quân... Giờ Tiểu Quân chỉ xin lão mái tóc thôi. Đúng ra Tây Môn huynh phải để chỏm ba giá mới hợp với dung diện của huynh.
- Ngươi tính cạo đầu ta?
- Cạo đầu đỡ hơn chặt tay chặt chân nhiều.
Tiểu Quân vừa nói vừa rút ngọn trủy thủ “Quang Minh”, cạo luôn mái tóc Tây Môn Báu chỉ chừa lại ba giá như mấy đứa trẻ chăn trâu. Gã nhìn Tây Môn Báu lẩm nhẩm :
- Đẹp! Đẹp lắm! Không ngờ Tiểu Quân lại có hoa tay như thế này.
Tây Môn Báu nghiến răng ken két, buông lời cay độc :
- Tiểu Quân! Sau này ngươi sẽ hối hận.
- Sao Tây Môn huynh lại đay nghiến như vậy. Khi nãy Tiểu Quân đã không khách sáo với huynh vậy mà huynh lại mở lời hăm he, Tiểu Quân thật buồn lòng quá.
Tây Môn Báu chỉ còn biết nghiến răng chịu đựng những lời châm chọc của Xảo Quỷ Tiểu Quân mà thôi.
Tiểu Quân lần tay vào thắt lưng Tây Môn Báu. Y móc ra một chiếc tịnh bình bằng ngọc, mở nút ngửi :
- A, đây rồi. Đích thị là giải dược “Vô Ảnh Chi Độc”.
Tiểu Quân trút ra ba hoàn đơn tỏa mùi thơm ngào ngạt :
- Ái chà, chỉ có ba hoàn mà tới năm người bị trúng “Vô Ảnh Chi Độc”. Ta biết xử sao bây giờ.
Tiểu Quân nhìn lại Tây Môn Báu :
- Tây Môn huynh còn giải dược nào nữa không?
Tây Môn Báu nhắm mắt lắc đầu.
Tiểu Quân cau mày :
- Huynh không nói à?
Tâm Môn Báu bặm môi, quay đầu vào vách.
Tiểu Quân gật đầu :
- Được rồi. Tây Môn huynh không nói cũng không sao. Tiểu Quân có cách bắt huynh phải nói.
- Ngươi đừng hòng. Dù ngươi có giết Tây Môn mỗ, Tây Môn mỗ cũng không bao giờ nói cho ngươi biết.
- Tiểu Quân đâu cần giết Tây Môn huynh làm gì. Giết Tây Môn huynh chẳng được ích lợi mà còn bị thiên hạ chê cười là hạ thủ người dưới ngựa.
Tiểu Quân liếc mắt nhìn về phía Ngân Đài, tủm tỉm cười :
- Tại hạ sẽ cho vị cô nương kia phóng xú khí vào mặt huynh đến khi nào huynh chịu khai thì thôi. Đường đường là Độc Vương Độc môn mà bị quỷ nữ phóng xú khí vào mặt, chắc Độc môn của huynh phải bế môn nghìn năm mới dám chường mặt ra ngoài giang hồ.
Tiểu Quân vừa nói vừa vươn vai toan đứng lên.
Tây Môn Báu biến sắc, quay ngoắt lại. Trong khi đó Ngân Đài mặt dù đang bận điều tức nhưng vẫn nghe những lời nói của Tiểu Quân, dung diện đỏ gấc thẹn thùng.
Nàng toan mở miệng, như đã bị Tiểu Quân cách không điểm chỉ vào Á huyệt.
Tây Môn Báu thở hắt ra một tiếng :
- Ngươi đừng làm như vậy?
- Nếu Tây Môn huynh sợ thì mau nói giải dược còn dấu ở đâu nữa.
- Chỉ cần một viên pha với rượu, cho năm người uống cũng giải được “Vô Ảnh Chi Độc” của bổn môn.
- Thế mà huynh không nói sớm.
Tiểu Quân liền pha một hoàn đơn giải dược vào bầu rượu, rồi đem cho từng người uống.
Y đến trước mặt Thúy Ngân Đài, lí nhí nói :
- Nhờ có cô nương hắn mới chỉ cách pha chế giải dược đấy nhé.
Tiểu Quân quay trở lại, dựng Tử Kiếm Thường Nhẫn đứng lên, cắp ngang hông gã :
- Đến lượt Tiểu Quân và ngươi.
Tiểu Quân vừa nói vừa cách không phóng chỉ giải huyệt cho Độc Vương Tây Môn Báu, rồi cắp Thường Nhẫn, trong nháy mắt trổ Di Hình Tướng thoát ra ngoài theo ngã cửa sổ khuất dạng.

loading...
Hồi trước Hồi sau