Lôi âm ma công - Hồi 36

Lôi âm ma công - Hồi 36

Xảo ngôn lụy người

Ngày đăng
Tổng cộng 62 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 368354 lượt xem

loading...

Nghe nữ nhân nói, Tiểu Quân chỉ nhún vai. Chàng xoa đầu Lập Cư :
- Tiểu gia không được nhìn, Lập bang chủ cũng không được liếc trộm đấy nhé.
Lập Cư chỉ hừ nhạt một tiếng.
- Tại sao Lập bang chủ hầm hừ như vậy, bộ Tiểu Quân này nói không đúng sao? Cái bang thường hay nhìn trộm người khác kia mà, bọn thuộc hạ Cái bang còn như vậy huống hồ là Bang chủ.
Tiểu Quân gãi đầu rồi nói với nữ nhân vận bạch y đứng sau lưng mình :
- Nữ nhân mà không cho nam nhân chiêm ngưỡng dung nhan phàm phải có nguyên do. Xin hỏi cô nương nguyên do đó là gì?
- Chẳng có nguyên do nào cả.
Tiểu Quân bật cười khanh khách :
- Chẳng có nguyên do nào à? Tại hạ không tin... Trên đời này làm gì có nữ nhân nào lại không muốn để nam nhân chiêm ngưỡng dung nhan của mình chứ... Ngoại trừ...
Tiểu Quân lưỡng lự, thở ra một tiếng rồi vuốt đầu Lập Cư :
- Lập bang chủ biết ngoại lệ gì không?
Lập Cư lắc đầu :
- Lập mỗ không biết gì hết.
Tiểu Quân gãi đầu :
- Ai da... Coi bộ trong vùng đất thánh địa này có một ngoại lệ khác với ngoài giang hồ, hình như nam tử hán ở Thất sơn đều phải cúi đầu trước nữ nhân.
Câu nói vô tình của Tiểu Quân khiến nữ nhân đứng sau lưng chàng cất tràng cười tự thị tự mãn vô cùng. Thị cắt tràng tiếu ngạo đó rồi nói :
- Xảo Quỷ nói đúng đó. Tất cả nam nhân trong địa phận Kim giáo đều là kẻ nô bộc mà thôi.
- Vậy sao? Theo cô nương thì tất cả nữ nhân ở đây đều là La Sát nương nương.
Nữ nhân nạt ngang Tiểu Quân :
- Bổn cô nương cấm ngươi không được nói sàm bằng không chớ trách bổn cô nương.
- Cô nương không nhìn tấm liễn sơn son thếp vàng treo trên vách à. Tiểu gia đến thánh địa này với cương vị là thượng khách của Thánh Cô đấy.
Nữ nhân im lặng.
Tiểu Quân tủm tỉm cười, nói với Lập Cư :
- Lập bang chủ đây đúng là nô dịch của cô nương, nhưng Tiểu Quân thì khác... Đã khác Lập bang chủ, tất Tiểu Quân không bao giờ tuân thủ mệnh lệnh của cô nương.
Tiểu Quân vừa nói vừa quay ngoắt lại.
Đối mặt với Tiểu Quân không phải là một nữ nhân như trong trí tưởng tượng của chàng, mà là một trang giai nhân tuyệt sắc với khuôn mặt trái xoan, đôi mày vòng nguyệt, cặp thu nhãn long lanh, hai cánh môi như quả đào chín, và mái tóc đen nhánh.
Tiểu Quân thầm nghĩ :
- “Nhan sắc của ả quả là niềm ao ước của một nữ nhân trong chốn giang hồ.”
Nữ nhân cau mày nhìn Tiểu Quân.
Trong khi đó Tiểu Quân lại trợn ngược đôi mày lưỡi kiếm sắc nhởn như muốn thâu hết dung diện của nàng.
Nữ nhân bạch y buông lời cay độc :
- Ngươi dám nhìn bổn cô nương?
- Sao không dám chứ... Bộ nhìn là có tội sao? Một nữ nhân đẹp lộng lẫy như nàng thì không một nam nhân nào không muốn chiêm ngưỡng, huống chi Tiểu Quân là thượng khách nên lại càng muốn biết qua dung diện của chủ nhân.
Nữ nhân chớp mắt, lộ vẻ bất nhẫn :
- Ngươi nhìn rồi chứ?
- Nhìn rồi... Và bây giờ chẳng muốn nhìn nữa.
Đôi mày vòng nguyệt của nữ nhân thoáng chau lại, rồi nhanh chóng lấy lại sự bình thản :
- Ngươi nói vậy có ý gì?
Nàng lắc đầu :
- Ngươi vừa nói thích chiêm ngưỡng ta, vậy mà lại đổi ý không muốn nhìn vẻ kiều diễm của ta nữa..
Tiểu Quân nhún vai :
- Chẳng lẽ cô nương lại phải hỏi điều dễ hiểu như vậy sao?
Tiểu Quân thở ra một tiếng :
- Có gì mà không hiểu chứ?
Chàng xoa hai bàn tay trông tợ một gã điếm chủ kỹ viện nào đó chuẩn bị đon đả chào mời khách nhân :
- Để tại hạ giải thích cho cô nương biết nhé. Trước khi nhìn cô nương trong đầu tại hạ tưởng tượng nhan sắc của cô nương xấu ơi là xấu, xấu như một con quỷ dạ xoa từ dưới Diêm cung chui lên.
- Thế bổn cô nương có xấu không?
Tiểu Quân phì cười, rồi nói :
- Tất nhiên là không xấu rồi, ngược lại đẹp là khác... Có thể nói nhan sắc của cô nương rất hiếm thấy trong giang hồ, một nhan sắc mà bất cứ nữ nhân nào cũng đều mơ ước.
- Vậy sao ngươi lại không muốn nhìn ta nữa?
Tiểu Quân thoáng liếc trộm nàng. Chàng tự nhủ :
- “Ả này như chẳng có chút cảm tính gì hay sao mà khi đối đáp với mình không một chút biểu lộ tình cảm nào cả.”
- Cô nương muốn biết lý do đó lắm hả?
Nàng buông một câu bằng chất giọng lạnh như băng khiến ngay cả Tiểu Quân khi nghe cũng sởn gai ốc :
- Rất muốn biết!
Nghe giọng nàng, Tiểu Quân muốn rùng mình. Chàng thở hắt ra một tiếng rồi nói :
- Tại hạ bắt buộc phải giải bày à?
- Ta muốn nghe... Rất muốn nghe!
- Thế thì tại hạ nói... Trên đời này bất cứ cái gì hoàn hảo quá tất chỉ cần một vết sướt thôi cũng đủ để phá vỡ sự hoàn hảo đó. Thế mới có câu, càng đẹp bao nhiêu, càng xấu bấy nhiêu.
Chàng gãi đầu :
- Thú thật với cô nương.. Thoạt đầu tại hạ nhìn thấy nhan sắc của cô nương cũng phải thừa nhận là tuyệt mỹ, nhưng khi phát hiện ra... Tại hạ chẳng muốn nhìn nữa.
Dung diện của nữ nhân thoáng biến đổi, nhưng rồi nàng nhanh chóng lấy lại sắc diện lạnh nhạt ban đầu. Mặc dù sự biến đổi đó chỉ thoáng qua thôi, nhưng Tiểu Quân vẫn thấy được. Chàng nhoẻn miệng cười, nghĩ thầm :
- “Nữ nhân vẫn là nữ nhân... Khi bị người ta chê xấu tất biểu lộ sự bất nhẫn. Ả sắp hỏi mình cái chỗ xấu đó đâu.”
Quả đúng như Tiểu Quân nghĩ thầm, nữ nhân nhìn chàng, hỏi :
- Ngươi có thể chỉ cho ta biết cái chỗ điểm khuyết không?
- Cô nương muốn biết lắm à?
Nàng thoáng bối rối, rồi gật đầu :
- Ta muốn biết...
- Tại sao muốn biết?
Nàng nạt ngang :
- Ta muốn biết là muốn biết... Sao ngươi cứ hỏi vòng vo để làm gì chứ?
- Tại hạ chỉ lo cho cô nương mà thôi.
Nàng chau mày :
- Lo cho ta.. Ta tức cười quá... Xảo Quỷ Tiểu Quân mà lo cho Vương Túc Lệ này à... Nghe ngươi nói mà ta ngỡ mình đang nằm mơ.
Tiểu Quân tủm tỉm cười nói :
- Ậy... Vương cô nương đừng cho rằng Tiểu Quân là xảo quỷ rồi cứ khăng khăng lời của Tiểu Quân chỉ toàn là xảo ngôn quỷ kế.
- Ta không cần nói ra nhưng giang hồ cũng đã khẳng định.
- Đó là chuyện của giang hồ. Thiên hạ thì rất nhiều chuyện để nói. Chuyện ít nói nhiều, việc nhỏ thì xé ra to. Kẻ để tâm đến lời truyền tụng trên giang hồ chỉ rặt đám tiểu nhân mà thôi.
Vương Túc lệ biến sắc :
- Ngươi chửi ta à?
Tiểu Quân khoát tay :
- Ậy... Tại hạ đâu có khiếm nhã như vậy trước mặt một trang giai nhân tuyệt sắc như Vương cô nương. Tiểu Quân hay nói lời thiệt nên dễ xúc phạm người mà thôi.
- Ta không muốn nói quanh co nữa... Ngươi có thể cho ta biết điểm xấu của ta là chỗ nào?
- Tại Vương cô nương không nhìn kỹ mình trong gương mà thôi. À... Mà điểm đó cũng rất khó thấy... Ngay như nam nhân nếu không luyện được nhãn quang như tại hạ cũng khó mà thấy, bởi khiếm khuyết đó đã bị vẻ đẹp kiêu kỳ của cô nương khỏa lấp.
- Nói như vậy chỉ có mình ngươi thấy thôi sao?
- Tất nhiên rồi... Nhưng tại hạ không dám khẳng định chỉ có mình tại hạ mới thấy.
- Ngươi hãy nói đi!
Tiểu Quân gãi đầu :
- Nói ra Vương cô nương đừng bận tâm để lòng, mà nhan sắc sớm úa tàn. Tại hạ chỉ lo cho cô nương như vậy thôi.
- Ta không để tâm tới đâu.
- Nếu cô nương đã quyết như vậy, Tiểu Quân sẽ nói. Tất nhiên cái điểm xấu đó vẫn có cách sửa chữa.
- Sao ngươi nói nhiều quá vậy...
Tiểu Quân nheo mày, ngắm dung diện Vương Túc Lệ. Chàng nghĩ thầm :
- “Ả đang nôn nóng nghe mình nói đây. Hừ biết người ta là xảo quỷ mà cứ muốn nghe, nghĩ thiên hạ cũng ngộ thật, người ta ngoa ngôn chừng nào là càng muốn nghe chừng nấy.”
Tiểu Quân thở ra một tiếng.
Vương Túc Lệ thấy Tiểu Quân thở hắt ra như vậy, cau mày gằn từng tiếng :
- Ngươi chẳng có lời để nói à?
- Tại cô nương hấp tấp nôn nóng quá, càng khiến tại hạ lưỡng lự không biết nên dấu hay nên nói ra cho cô nương biết.
- Ta muốn biết.
- Vậy Tiểu Quân xin được mạn phép nói ra điều không muốn nói.
Tiểu Quân gõ tay vào trán mình :
- Nếu Tiểu Quân nhìn không lầm thì dưới chân mày bên phải của Vương cô nương có một nốt ruồi.
Vương Túc Lệ cau mày :
- Ngươi nhìn thấy được một nốt ruồi dưới chân mày của ta à?
Nàng bật cười khanh khách, rồi nói tiếp :
- Xảo quỷ ơi... Mắt của ngươi tinh tường quá, nên mới thấy được nốt ruồi ẩn dưới chân mày Vương Túc Lệ này. Nhưng lời của ngươi ai tin chứ... Ngay bản thân ta cũng không tin.
Tiểu Quân hỉnh mũi nói :
- Vương cô nương không tin thì để tại hạ cạo chân mày tất nốt ruồi kia sẽ lộ ra ngay...
Vương Túc Lệ biến sắc :
- Im đi... Ngươi tưởng ta là gã tri tân khách ngu đần dễ bị ngươi gạt lắm sao. Nếu như Vương Túc Lệ này có nốt ruồi đó dưới chân mày thì cũng chẳng có điểm nào phá vỡ sự hoàn mỹ trên dung diện của ta.
Tiểu Quân vỗ tay :
- Cô nương nói rất đúng... Rất đúng... Tất nhiên cái nốt ruồi kia chẳng thể nào phá vỡ được cái đẹp trên khuôn mặt của cô nương rồi... Bởi nó bị ẩn dưới chân mày mà... Nhưng... nhưng...
Túc Lệ nạt ngang :
- Nhưng cái gì?
- Tại hạ không dấu gì cô nương... Tiểu Quân có hàm thụ thuật tướng số của một vị cư tu sĩ trên đỉnh Phong Sơn. Chính vì đã thụ giáo thuật tướng pháp nên tại hạ mới thấy được nốt ruồi ẩn dưới chân mày cô nương. Mà nốt ruồi này rất tệ hại, nó ẩn trên mặt cô nương, nhưng lại lộ bên dưới.
Túc Lệ cau mày :
- Ngươi nói nhăng nói cuội gì thế, ẩn bên trên lộ bên dưới là sao chứ?
Tiểu Quân nhăn mặt :
- Phàm những ai, nhứt là nữ nhân có nốt ruồi ẩn dưới chân mày, thì nhất định nốt ruồi đó sẽ lộ trên phần ngực bên trái. Chính cái nốt ruồi đó sau này sẽ khiến cho tướng công của Vương cô nương nhận thấy điểm xấu trên những đường nét hoàn mỹ.
Tiểu Quân thở dài :
- Tại hạ thề không ngoa ngôn. Tướng công của cô nương khi thấy nốt ruồi chết tiệt kia nhất định sẽ hắt hủi cô nương. Nếu như y không hắt hủi cũng lạnh nhạt. Cô nương khổ lắm... Khổ lắm!
Vương Túc Lệ bặm môi.
Vương Túc Lệ suy nghĩ một lúc rồi mới hỏi Tiểu Quân :
- Có thật như lời ngươi nói không?
- Tại hạ nói theo thuật tướng pháp mà tại hạ đã hàm thụ tại đỉnh Phong Sơn. Cô nương tin lời tại hạ hay không là quyền của cô nương.
Tiểu Quân bước tới một bộ, theo quán tính tự nhiên chàng lại vuốt mũi :
- Cái nốt ruồi đó đúng là bất lợi cho cô nương, nhưng Tiểu Quân vẫn có cách sửa được.
- Ngươi có cách?
- Cách đó không khó lắm đối với Tiểu Quân... Nhưng trước khi tại hạ giúp cô nương, tại hạ muốn nhờ cô nương một chuyện.
Túc Lệ lườm Tiểu Quân :
- Ngươi muốn nhờ chuyện gì?
- Chuyện cũng rất dễ dàng làm thôi.
- Dễ thì ngươi nói đi.
Tiểu Quân chỉ Bang chủ Lập Cư :
- Tại hạ nhờ cô nương đục hai lỗ tai và móc con mắt còn lại của Lập bang chủ.
Lập Cư la toáng lên :
- Vương hộ tướng đừng nghe lời Xảo Quỷ Tiểu Quân, sao ngươi ác với ta như vậy... sao ngươi ác với ta như vậy... Mau giải huyệt cho Lập mỗ.
Tiểu Quân nhún vai :
- Tại hạ không phải ác với Lập bang chủ đâu, mà sự tình bắt buộc thôi.
- Ngươi còn nói sự tình bắt buộc nữa... Ở đây ai bắt buộc được Vương hộ tướng đục tai móc mắt Lập mỗ chứ.
- Ậy... Tiểu gia chỉ nói vì sự tình bắt buộc chứ có ai bức được Vương cô nương đâu.
Lập Cư nhăn nhó :
- Sự tình bắt buộc như thế nào... Ngươi nói đi!
Tiểu Quân quay lại Vương Túc Lệ :
- Vương cô nương cho tại hạ nói chứ?
Túc Lệ gật đầu :
- Nghe ngươi nói Túc Lệ rất tò mò... Ngươi thử giải thích xem.
- Vương cô nương đã cho phép, Tiểu Quân chẳng khách khí làm gì. Cô nương thử nghĩ coi, nếu như cô nương muốn Tiểu Quân tẩy xóa nốt ruồi kia tất sẽ phải thoát y để tại hạ dùng thuật kim châm phá nó.
Tiểu Quân chỉ Lập Cư :
- Bang chủ Lập Cư vốn có cái tật hay nhìn trộm, muốn giữ bí mật phần thượng đẳng của cô nương thì phải móc mắt gã là lẽ đương nhiên.
Vương Túc Lệ nheo mày :
- Ngươi nói đúng. Còn tại sao phải đục thính nhĩ Tri tân khách Đường chủ?
- Không dấu gì Vương cô nương, khi tại hạ dùng kim châm tẩy bỏ nốt ruồi của cô nương, sẽ rất đau đớn, tất phải rên la. Lập bang chủ mặc dù không thấy nhưng vẫn nghe tiếng rên rỉ của cô nương, tất gã sẽ tưởng tượng những hình ảnh sàm bậy, rồi sẽ bù lu bù loa, còn gì phẩm giá của Vương cô nương nữa.
Lập Cư trợn mắt, quát lớn :
- Vương hộ tướng đừng nghe gã nói.
Vương Túc Lệ lưỡng lự. Nàng nhìn Lập Cư, nói :
- Xảo Quỷ phân giải cũng rất đúng đấy chứ...
Lập Cư thất sắc liếc Tiểu Quân :
- Tiểu quỷ, sao ngươi ác với Lập mỗ như vậy.
Tiểu Quân khoát tay :
- Tại hạ đâu có ác... Chẳng qua bởi sự tình bắt buộc, không còn cách nào khác. Còn diễn tiến như thế nào tùy vào Vương cô nương mà thôi.
- Ngươi dụng xảo ngôn để lừa gạt Vương hộ tướng mà thôi.
- Nếu như Lập bang chủ nói tại hạ dụng xảo ngôn thì cứ nài Vương cô nương minh chứng.
Lập Cư nghiêm giọng hỏi :
- Minh chứng như thế nào?
- Dễ như vậy mà Bang chủ cũng hỏi ta nữa à?
Vương Túc Lệ xen vào hỏi Tiểu Quân :
- Minh chứng như thế nào?
- Chỉ cần cô nương cho tại hạ và Lập bang chủ thấy phần ngực bên trái của cô nương thì đã có chứng lý để thẩm định lời nói của tại hạ.
Hai gò má Vương Túc Lệ thoáng vẻ thẹn thùng.
Tiểu Quân tủm tỉm cười :
- Vương cô nương chắc ngại...
- Ta không ngại.
Nàng quay lại Lập Cư :
- Tri tân khác Đường chủ nhắm mắt lại.
Lập Cư răm rắp nhắm nghiền hai mắt. Trông bộ mặt của gã thật là tội nghiệp.
Vương Túc Lệ khẽ xoay người đối mặt với Tiểu Quân. Nàng đặt tay phải lên gờ vai trái, từ từ kéo trễ xiêm y của mình.
Mặc dù Túc Lệ tự kéo trang y của mình, nhưng Tiểu Quân lại căng thẳng ra mặt.
Chàng nhủ thầm :
- “Ả này chẳng lẽ lại tin vào lời của mình. Không lẽ ông trời cho mình giọng nói bắt ai cũng phải nghe theo à.”
Vương Túc Lệ đã kéo trang y quá bờ vai. Nàng tỏ ra lưỡng lự một chút, nhìn Tiểu Quân nói :
- Xảo Quỷ nhìn cho kỹ nhé!

loading...
Hồi trước Hồi sau