Lôi âm ma công - Hồi 57

Lôi âm ma công - Hồi 57

Giọt tình huyết lệ

Ngày đăng
Tổng cộng 62 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 367573 lượt xem

loading...

Cánh cửa thạch môn từ từ xoay tròn cho đến khi ngừng hẳn, Đỗ Hạo Thiên trong trang phục kim y đĩnh đạc bước ra thì Vương Túc Lệ xướng lên :
- Kim Sa thánh quân phước tợ Nam sơn, sống dư Đông hải.
Ngay sau tiếng xướng của Túc Lệ, tất cả quần hào có mặt tại hiền trường đồng loạt xướng theo :
- Kim Sa thánh quân phúc thọ Nam sơn, sống dư Đông hải.
Đỗ Hạo Thiên đưa cặp mắt sáng ngời nhìn qua một lượt.
- Thánh Quân vạn an... Võ lâm vạn phúc.
Đỗ Hạo Thiên ngửa mặt bật lên tràng cười cuồng nhiệt :
- Ha... Ha... Ha... ha... Ha... Ha... Ha...
Tiếng cười của Đỗ Hạo Thiên vang động cả một góc trời. Tiếng cười của gã khiến cho chim chóc phải sợ hãi vội lìa tổ thoát chạy về một phương trời nào đó.
Đỗ Hạo Thiên cắt tràng cười tự thị, dời tinh nhãn lại Vương Túc Lệ. Gã gật đầu ra chiều rất vừa ý với sự nghinh đón này.
Vương Túc Lệ tiến lên đối mặt với Đỗ Hạo Thiên :
- Túc Lệ bái kiến Thánh Quân! Những ngày vừa qua Túc Lệ đã thay người xử lý tất cả mọi việc do người sắp xếp. Nay mong Thánh Quân chỉ giáo cho Túc Lệ.
- Vương muội hành sự rất tốt...
Đỗ Hạo Thiên lướt mắt qua quần hào đang phủ phục bên dưới :
- Tất cả mọi người hãy nghe đây. Kể từ hôm nay bổn Thánh Quân xuất môn thống nhất võ lâm. Tất cả các bang phái thu về một mối là Kim Sa giáo. Các bang chủ, chưởng môn đều trở thành đường chủ Kim sa, nhứt nhứt đều phải xem trọng môn qui của bổn Thánh Quân. Ai bất tuân sẽ bị xử đường phán xét theo môn qui.
Đỗ Hạo Thiên vừa nói đến đó bất ngờ trong quần hào có người bật lên tiếng ho khan.
Đỗ Hạo Thiên cau mày.
Vương Túc Lệ thở hắt ra, cất giọng lạnh lùng nói :
- Ai vừa ho... Hãy bước ra!
Ngô Ẩn Tung mặt cắt không còn chút máu. Trong bộ mặt của họ Ngô chẳng khác mặt xác chết xanh rờn tái mét.
Ngô Ẩn Tung lắp bắp nói không thành lời :
- Ngô... Ngô... Ngô Ẩn... Tung... Không... Không có ý xấu... Thuộc hạ chỉ... Chỉ lỡ hắt hơi thôi... Mong... Mong Thánh Quân tha tội cho.
Ngô Ẩn Tung nói xong, dập đầu xuống đất.
Đỗ Hạo Thiên chớp đôi mắt sáng ngời nhìn họ Ngô. Y buông một câu lạnh lùng :
- Con chó nào vậy?
Ngô Ẩn Tung giật thót ruột. Lão không ngờ tại cọng cỏ lông gà mà bị đứng trước cửa tử thần.
Ngô Ẩn Tung dập đầu liên tục :
- Thánh Quân... Tôi là con chó Ngô Ẩn Tung.
Đỗ Hạo Thiên bật cười sằng sặc :
- A thì ra là Thiên Kiếm đại hiệp Ngô Ẩn Tung. Thiên Kiếm đại hiệp hãy đứng lên đi... Đỗ gia đâu dám để cho đại hiệp quì mọp dưới chân Đỗ gia.
Ẩn Tung thở phào một tiếng. Gã tưởng như mình vừa thoát khỏi cánh cửa địa ngục và thoáng chốc đặt chân đến cõi tiên bồng.
Vương Túc Lệ ngờ ngợ và thoáng lộ vẻ ngạc nhiên. Nàng nghĩ thầm :
- “Gã Ngô Ẩn Tung này chỉ là hạng tiểu nhân mạt hạng, tham sinh quí tử, thế mà lại được Đỗ Hạo Thiên Thánh Quân trọng vọng như vậy sao.”
Nghĩ như vậy, bất giác nàng chú nhãn vào họ Ngô.
Đỗ Hạo Thiên bước xuống bậc tam cấp, tiến đến trước mặt Ngô Ẩn Tung.
Gã quan sát dung diện của Ẩn Tung :
- Thiên Kiếm đại hiệp cũng gia nhập vào Kim sa phái của Đỗ gia nữa à?
Ngô Ẩn Tung chớp mắt, rồi gật đầu như tế sao :
- Đúng... Đúng... Được Đỗ gia cho đầu nhập... Ẩn Tung cúc cung phục vụ Kim Sa thánh quân đến hơi thở cuối cùng.
Đỗ Hạo Thiên tròn mắt :
- Vậy sao... Đỗ mỗ không ngờ mình có được một thuộc nhân trung thành như Thiên kiếp đại hiệp Ngô Ẩn Tung. Bổn Thánh Quân hỏi thật nhé.
Vẻ mặt của Ngô Ẩn Tung căng thẳng đến tột cùng.
Đỗ Hạo Thiên nghiêm giọng nói :
- Thiên Kiếm đại hiệp quyết một lòng đầu phục Kim Sa giáo của bổn Thánh Quân?
- Bẩm Thánh Quân... Tôi tha thiết được phục vụ Thánh Quân...
- Nếu vậy, bổn Thánh Quân muốn chứng kiến lòng trung thành của Thiên Kiếm đại hiệp. Bổn Thánh Quân muốn Ngô đại hiệp tỏ bày sự tôn kính đối với bổn giáo ngay trước mặt mọi người.
Ngô Ẩn Tung nheo mày :
- Thánh Quân muốn tôi tỏ bày như thế nào?
Đỗ Hạo Thiên rút xoạt thanh trường kiếm sau lưng Ngô Ẩn Tung. Gã ngắm nghía lười kiếm :
- Thanh kiếm này cũng tốt lắm!
Ngô Ẩn Tung vẻ mặt xanh rờn, tay chân bủn rủn, toàn thân lạnh giá, đến độ có lúc run lên bần bật.
Ngô Ẩn Tung nhìn Đỗ Hạo Thiên bằng cặp mắt van xin được sống, nhưng trong ánh mắt của gã, Đỗ Hạo Thiên trông thật lãnh cảm. Một thứ lãnh cảm của thần chết từ dưới âm phủ phái lên, chẳng hề biết xúc động trước cái chết.
Đỗ Hạo Thiên trao thanh trường kiếm cho Ngô Ẩn Tung :
- Hãy biểu lộ lòng trung thành của Ngô đại hiệp với bổn Thánh Quân.
- Thánh Quân... Thánh Quân muốn tôi tự kết liễu đời mình?
Đỗ Hạo Thiên gật đầu :
- Đó là môn qui giới luật. Nếu như Ngô đại hiệp nghĩ đến bổn giáo tất không tiếc mạng sống mình.
- Tôi đã đầu phục Kim Sa giáo rồi... Chết như vậy có vô ích quá không?
Đỗ Hạo Thiên cau mày :
- Thế nào là vô ích... Chết cho bổn giáo là vô ích ư?
Đỗ Hạo Thiên vừa dứt lời thì Ngô Ẩn Tung cũng hoảng sợ đến tột đỉnh. Phàm bất cứ ai đứng trước cái chết đều sợ hãi, nhưng có lẽ Ngô Ẩn Tung là người sợ nhất trên cõi đời này, mặc dù lúc nào y cũng tâm niệm ai cũng một lần chết, chết tất sẽ đoàn tụ với những người đã chết trong một cảnh giới nào đó. Thế mà Ngô Ẩn Tung vẫn sợ, sợ bước vào cảnh giới chết, cảnh giới mà y chưa bao giờ đặt chân đến.
Ngô Ẩn Tung sợ quá... Sợ đến độ phát ra cả một tiếng trung tiện thối tha.
Sau tiếng trung tiện thô kệch đó, Ngô Ẩn Tung biết chắc gã phải chết. Một cái chết quá đột ngột đối với Ngô Ẩn Tung. Một cái chết mà gã chưa có một chút gì chuẩn bị để đón nó đến.
Ngô Ẩn Tung yêu sinh mạng đến tột cùng, đã yêu thì gã phải tìm đường sống...
Không tìm đường sống không được... Nếu không tìm được thì mới chết. Con đường sống ở đâu?
Ngô Ẩn Tung sực nghĩ :
- “Kiếm trong tay mình, chỉ với tay ra là có thể đâm vào tim họ Đỗ kia. Mình giết gã được rồi sẽ có cơ sống sót. Nhất định mọi người sẽ theo về với mình... Nhất định mọi người sẽ theo về với mình.”
Ngô Ẩn Tung vừa động viên vừa trở đầu kiếm dứ dứ ngở như gã sắp thọc thanh kiếm vào tim gã. Bất thần Ngô Ẩn Tung đảo bộ nhanh như cắt, xoay mũi kiếm đâm thẳng vào tim Đỗ Hạo Thiên.
Ngọn trường kiếm xuất đi nhanh không thể tưởng, nhưng khi mũi kiếm chạm vào người Hạo Thiên thì gãy làm hai.
Cắc...
Đỗ Hạo Thiên vẫn đứng trơ trơ nhìn họ Ngô :
- Y... Sao người hành thích bổn Thánh Quân?
Ngô Ẩn Tung chẳng còn thần trí gì cả. Gã như người điên loạn, rú lên hãi hùng :
- Ơ.... Ơ... Ơ... Ơ...
Chờ cho Ngô Ẩn Tung rú dứt tiếng, đôi trảo Lôi Âm Thần của họ Đỗ thộp đến hai bờ vai của gã.
Cạch...
Thân ảnh Ngô Ẩn Tung chẳng khác nào bức hình nhân bị gấp đôi lại bởi mỗi một động tác rất đơn giản của Đỗ Hạo Thiên.
Ầm...
Ngô Ẩn Tung bị quăng lên cao, cùng lúc Đỗ Hạo Thiên phát tác kình khí Lôi Âm Thần bổ thẳng vào cái xác đó.
Sau tiếng nổ khủng khiếp, cái xác của Ngô Ẩn Tung tan tác như xác pháo, rải đầy dưới mặt đất.
Đỗ Hạo Thiên nhìn lại quần hào, gằn giọng nói từng tiếng :
- Họ Ngô vì quá sợ chết mà hành thích bổn Thánh Quân nên y mới nhận hậu quả chết không còn xác. Các người hãy nhớ lấy cái chết của gã mà làm gương.
Đỗ Hạo Thiên nhìn Túc Lệ :
- Kể từ bây giờ Vương muội sẽ là Hình xử đường chủ của Kim sa phái. Vương muội cứ thẳng tay hành xử những người chống lại Thánh Quân và Kim sa phái.
Vương Túc Lệ cúi đầu quì mọp lạy Đỗ Hạo Thiên :
- Đa tạ Thánh Quân!
Hạo Thiên thấy nàng quì mọp như vậy đắc ý vô cùng, cất tiếng cười khằng khặc.
Tiếng cười của gã không sao diễn tả được, có lẽ là tiếng cười tự mãn nhất của một người độc chiếm võ lâm sống trên mạng sống của thiên hạ.
Ngũ Phương Đài được trang điểm lộng lẫy. Nàng vốn là một trang tuyệt sắc giai nhân, giờ đây được trang điểm từng chút một, sắc đẹp của nàng càng tôn tạo kiêu sa hơn. Có lẽ chưa bao giờ Phương Đài có vẻ đẹp kiều diễm như ngày hôm nay.
Vương Túc Lệ bước vào. Nàng buông một câu lạnh lùng :
- Xong chưa?
Hai ả cung nữ gật đầu xá Túc Lệ :
- Bẩm Hình xử đường chủ... Chúng tôi đã làm xong phận sự.
- Các người lui ra đi!
Hai ả cung nữ lẫn ra ngoài. Túc Lệ bước đến bên Ngũ Phương Đài :
- Tỷ tỷ... Hôm nay là lúc tỷ tỷ chuộc lại những lỗi lầm của tỷ... Muội hy vọng tỷ tỷ sẽ có được những thời khắc hoan hỷ nhất trong cuộc đời.
- Muội tính làm gì tỷ mà chăm chút ta tỉ mỉ như vầy?
- Tỷ tỷ sẽ biết thôi mà. Thỉnh tỷ tỷ theo muội.
Ngũ Phương Đài theo chân Vương Túc Lệ. Hai người tiến thẳng đến tòa Kim cung đã được trang hoàng lại. Khi Phương Đài bước vào tòa Kim cung vốn trước đây là chốn tử cung luyện đan của Diên Hồn phái, giờ thì lạ lùng vô cùng. Nàng ngỡ như mình bước vào một tòa cung son nào đó của bậc đế vương thì đúng hơn.
Túc Lệ ngắm Phương Đài, rồi lùi bước trở ra khỏi tòa Kim cung.
Phương Đài đưa mắt nhìn về những tấm rèm trắng tinh. Nàng nhìn thấy sau những tấm rèm lụa trắng toát kia có người đang ngồi kiết đà vận công điều tức.
Phương Đài tiến đến trước những tấm rèm đó :
- Có phải người là Thánh Quân Kim Sa giáo chủ Đỗ Hạo Thiên?
Rèm từ từ vén lên, Đỗ Hạo Thiên chớp đôi tinh nhãn sáng ngời đóng đinh vào Ngũ Phương Đài.
Gã buông một câu thật là nham nhở :
- Phương Đài quả là trang giai nhân tuyệt sắc.
Phương Đài bình thản đối nhãn với Đỗ Hạo Thiên :
- Thánh Quân dời Ngũ Phương Đài đến đây chỉ để khen thôi à?
Đỗ Hạo Thiên lắc đầu :
- Không phải chỉ khen thôi đâu. Bổn Thánh Quân muốn nàng thấy một thức.
- Thứ gì?
Đỗ Hạo Thiên chỉ chiếc trát sơn son thiếp vàng đặt trên tràng kỹ :
- Nàng mở cái tráp kia ra sẽ thấy.
Phương Đài tiến lại bên tràng kỷ, mở chốt. Chiếc tráp bật lên, bên trong là thủ cấp của Đồng Mã Kỳ với đôi mắt mở to trừng trừng. Nhìn đôi mắt không nhắm của Mã Kỳ đủ biết y nhận cái chết bằng tất cả nỗi uật hận xót xa.
Phương Đài lùi hẳn về sau ba bộ. Nàng nhìn thủ cấp Mã Kỳ mà thở dốc.
Đỗ Hạo Thiên bước đến cạnh bên Phương Đài :
- Ta đã trả thù dùm nàng. Nàng vừa ý chứ?
Phương Đài quay lại Đỗ Hạo Thiên :
- Trả thù dùm Phương Đài hay vì luyện Lôi Âm ma công?
- Cả hai. Vì nàng và cũng vì Lôi Âm ma công mà Đỗ Hạo Thiên ăn thịt cả nghĩa huynh của mình.
Phương Đài lắc đầu :
- Mã Kỳ chắc không ngờ chuyện này như vậy.
- Y tự nguyện đó. Và y chỉ cầu xin bổn Thánh Quân được thấy nàng mà thôi. Mã Kỳ là một nam nhân si tình, nặng nghĩa tình, chỉ tôn thờ mỗi một Ngũ Phương Đài.
- Ngũ Phương Đài có lỗi với Mã Kỳ.
Đỗ Hạo Thiên bật cười khằng khặc :
- Mã Kỳ không trách nàng đâu. Y tự nguyện thì làm sao mà hận được. Một Chưởng giáo Kim sa, vì chữ tình mà chấp nhận cho người tình đày đọa, cũng đáng phục lắm chứ. Bổn Thánh Quân chỉ tiếc Đồng Mã Kỳ dang ra nhìn xa một chút thì bây giờ đã là Thánh Quân của thiên hạ rồi.
Đỗ Hạo Thiên đến tràng kỷ đặt tay lên đỉnh thủ cấp của Mã Kỳ :
- Bổn Thánh Quân cũng rất khâm phục nghĩa huynh. Và bây giờ Đỗ gia sẽ thế người hành lạc với Ngũ Phương Đài.
Ngũ Phương Đài nghe Đỗ Hạo Thiên nói, da thịt bất giác nổi đầy gai ốc.
Nàng quay ngoắt lại đối mặt với họ Đỗ :
- Thánh Quân vừa nói gì?
Đỗ Hạo Thiên mỉm cười :
- Ngũ Phương Đài... Lúc Đồng Mã Kỳ sống, tâm trí và trái tim của gã lúc nào cũng nghĩ đến nàng, và dâng hiến cho nàng. Giờ đây một phần của Đồng Mã Kỳ đã thuộc về Đỗ Hạo Thiên. Tất Hạo Thiên phải thay người mà thực hiện cuộc giao tình chứ.
Ngũ Phương Đài lùi hẳn lại một bộ. Nàng lắc đầu :
- Đỗ Hạo Thiên Thánh Quân... Phương Đài..
Đỗ Hạo Thiên cười mỉm nhìn nàng :
- Người đã đối với nàng bằng chữ tình... Đừng nên phật ý người.
Đỗ Hạo Thiên bước lại sát bên Phương Đài. Gã đặt hai bàn tay xám ngoét lên đôi bờ vai thanh tú của Thánh cô :
- Nàng đẹp lắm... Nhưng cái đẹp của nàng sẽ sớm ra đi nếu như bổn Thánh Quân ra lịnh cho Hình xử đường chủ Vương Túc Lệ vĩnh viễn không trao Đan sa dược thảo cho Phương Đài.
Đỗ Hạo Thiên vuốt chiếc cằm gọn mềm của Ngũ Phương Đài :
- Bổn Thánh Quân thừa biết nếu không có Đan sa nàng cũng chỉ là một cái xác biết thở thôi.
- Thánh Quân vì tình hay vì xác thịt.
- Vì cả hai. Tình bổn Thánh Quân cho Đồng Mã Kỳ, xác là của Đỗ Hạo Thiên.
Phương Đài lắc đầu :
- Đồng Mã Kỳ đã chết rồi.
Đỗ Hạo Thiên lắc đầu :
- Không... y đang ở đâu đó trong cơ thể của bổn Thánh Quân và bổn Thánh Quân đã hứa với Đồng Mã Kỳ sẽ thực hiện cuộc giao tình với nàng.
Đỗ Hạo Thiên vừa nói vừa rải những con xúc xắc bằng ngọc xuống sàn gạch. Hai cánh tay của gã từ từ kéo tuột trang y của Ngũ Phương Đài.
Đỗ Hạo Thiên lại bật cười khanh khách khi Ngũ Phương Đài hiện ra với tất cả những đường cong của một thần nữ ái tình. Đỗ Hạo Thiên thộp lấy nàng ôm gọn vào lòng.
Trên tràng kỷ, chiếc thủ cấp của Đồng Mã Kỳ nhìn thấy tất cả những hoạt cảnh mà họ Đỗ muốn cho oan hồn của y phải thấy. Hai giọt máu rịn ra từ khóe mắt chiếc thủ cấp. Vâng, cái hồn si tình, nặng nghĩa của Đồng Mã Kỳ đã thấy, thấy để khóc, khóc bằng chính những giọt tình huyết lệ.

loading...
Hồi trước Hồi sau