Long hổ phong vân - Hồi 79

Long hổ phong vân - Hồi 79

Một gút trăm mối

Ngày đăng
Tổng cộng 99 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 329624 lượt xem

loading...

Hồ Thiết Hoa cười khổ :
- Phải! Tại hạ họ Hồ. Tại hạ là Hồ Thiết Hoa. Không ngờ cô nương còn nhận ra tại hạ!
Thiếu nữ đang chơi cờ, vội bỏ quân cờ, đứng lên.
Và tất cả mấy nàng cùng trố mắt nhìn y.
Hồ Thiết Hoa thở dài :
- Tại hạ biết, cô nương là Tô Dung Dung. Tại hạ biết hai vị là Lý Hồng Tụ và Tống Điềm Nhi. Còn một vị nữa là Hắc Trân Châu. Ngoài Hắc Trân Châu, ba cô nương kia không phải là những người xa lạ của tại hạ, tại hạ biết ba vị từ lúc thơ ấu, ngày nay vị nào cũng đã trưởng thành!
Lý Hồng Tụ vụt hỏi :
- Làm người ai cũng trưởng thành chứ! Sanh ra là nhỏ, theo năm tháng lớn lên, lớn để rồi già, già để ly khai nhân thế! Có đúng vậy chăng?
Tại sao nàng nói thế?
Hồ Thiết Hoa thở dài luôn :
- Tại hạ mong mỏi gặp cá vị, song khi gặp nhau thì rất tiếc là không hợp thời gian, không hợp cảnh!
Họ gặp nhau, một đàng ở bên ngoài địa thất, một đàng ở bên trong địa thất.
Nói là địa thất, bất quá là một đầu địa đạo được mở rộng ra cho thành gian nhà.
Không có cửa, chỉ có chấn song ngăn địa thất riêng biệt với địa đạo.
Bình cô nương đưa Hồ Thiết Hoa đến trước chấn song, mỉm cười thốt :
- Song phương là bằng hữu, vậy cứ nói chuyện với nhau đi, nói cho khuây nổi lòng.
Nàng vừa thốt, vừa ấn gót chân xuống chỗ đứng.
Chấn song nghiêng chiều, đồng thời Hồ Thiết Hoa bị tung bỗng lên.
Y bị hất vào bên trong địa thất, chấn song trở về vị trí cũ liền.
Lý Hồng Tụ và Tống Điềm Nhi vội bước tới, nâng Hồ Thiết Hoa lên tháo những đường dây da trâu quanh mình y.
Đoạn cả hai nàng cùng hỏi :
- làm sao ngươi lại sa vào cạm bẫy này?
Hồ Thiết Hoa cười khổ :
- Chính tại hạ đang muốn hỏi các vị câu đó!
Tống Điềm Nhi giành đáp trước.
Nhưng nàng nói khó nghe quá, nên li nhí một lúc rồi phải để cho Lý Hồng Tụ giải thích.
Lý Hồng Tụ tóm tắt :
- Chúng ta đến sa mạc cho biết phong cảnh như thế nào, sau đó trở về Trung Nguyên, định tìm Lưu Hương. Dọc đường, gặp vợ chồng Lý Ngọc Hàm.
Hồ Thiết Hoa trố mắt :
- Các vị quen vợ chồng họ?
Lý Hồng Tụ lắc đầu :
- Nào ai quen với vợ chồng họ? Bất quá hôm đó, bọn ta đến Khoái Ý lâu tìm Tiểu Mạnh Thường hỏi tin tức. Vợ chồng họ đã có mặt tại đó.
Hồ Thiết Hoa thầm kêu khổ :
- Họ có mặt tại đó, chẳng phải do một sự tấu xảo đâu! Chính họ cố ý đến đó, chờ đón các vị.
Lý Hồng Tụ tiếp :
- Bọn ta nhận ra, họ cũng là những con người khá, hơn nữa, họ là giòng dõi thế gia, cho nên không nghi ngờ họ là những phần tử bại hoại.
Bỗng, nàng dừng lại nhìn Hồ Thiết Hoa, rồi tiếp :
- Ngươi cũng biết là đi đường, phải gặp người lạ, có lẽ nào mỗi lần gặp người lạ, là phải đề phòng? Bởi, mình có làm gì nên tội mà sợ người đời theo dõi! Có đúng thế không?
Hồ Thiết Hoa cười khổ :
- Đương nhiên rồi! Huống chi, chúng ta đâu có thông minh bằng Lưu Hương, mỗi việc mỗi nhận xét tinh tế?
Lý Hồng Tụ đáp :
- Cho nên, bọn ta và bọn họ hiệp nhau cùng đi. Chính họ đề nghị điều đó, và bọn ta chấp thuận liền. Ngờ đâu, nhân lúc bọn ta không đề phòng, họ bỏ thuốc mê vào bình trà...
Nàng trầm giọng tiếp :
- Khi tỉnh lại, bọn ta thấy mình ở đây! Thật ta không tưởng là tử đệ thế gia có hành động đê tiện như vậy!
Hồ Thiết Hoa thở dài :
- Trong trường hợp đó, tth cũng không tưởng nổi!
Lý Hồng Tụ trầm ngâm một chút :
- Cho đến bây giờ, bọn ta cũng chẳng biết dụng ý của họ như thế nào. Bởi, từ lúc bị giam tại đây, bọn ta không hề gặp mặt họ!
Nàng đưa tay chỉ Tống Điềm Nhi, tiếp :
- Tiểu quỷ đó, không ngày nào là không mắng, không ngày nào là không gây náo động! Nhưng, chẳng một ai trong trang quan tâm đến chúng ta. Không những thế, từ ngày vào đây, bọn ta chẳng thấy một người nào ngoài Binh cô nương cả. Bọn ta mới vẽ hình rùa, trêu tức họ.
Nàng cười mỉa tiếp :
- Họ đúng là những con rùa! Họ co đầu rút cổ như rùa!
Rồi nàng thở dài, hỏi :
- Ngươi thử nghĩ xem, chủ ý của họ như thế nào?
Hồ Thiết Hoa khổ sở tràn lòng, còn biết đáp làm sao?
Tô Dung Dung bỗng hỏi :
- Ngươi có gặp Lưu Hương chứ?
Tuy hỏi như vậy, nhưng nàng không nhìn Hồ Thiết Hoa.
Hồ Thiết Hoa trái lại nhìn nàng, y chưa kịp đáp, nàng như nón nảy hỏi lại một lần nữa, và lần này, nàng nhìn chăm chăm Hồ Thiết Hoa.
Ánh mắt nàng sáng quá, Hồ Thiết Hoa làm sao dám giấu diếm điều gì?
Nhưng, có thể y nói sự thật được chăng?
Y đáp cho xuôi :
- Tại hạ có gặp hắn!
Tô Dung Dung hỏi dồn :
- Hắn hiện giờ ở đâu?
Hồ Thiết Hoa cúi thấp đầu một chút :
- Tại hạ... tại hạ không được rõ lắm!
Tô Dung Dung bước đến trước mặt y, gằn từng tiếng :
- Nhất định là ngươi biết! Ta hy vọng ngươi đừng giấu ta! Vô luận là sự việc gì xảy đến cho hắn, ngươi nên cho bọn ta biết! Bọn ta có quyền biết!
Giọng nói, êm dịu lúc đầu, dần dần biến hẳn, cuối cùng có vẻ cương quyết lạ lùng.
Qua giọng nói của nàng, Hồ Thiết Hoa nhận ra nàng khẩn trương phi thường.
Chừng như nàng tiên đoán một sự bất tường gì đã xảy đến cho Tiểu Phi.
Song, làm sao Hồ Thiết Hoa nỡ đem điều hung hiểm của Tiểu Phi tiết lộ với các nàng?
Rất tiếc, y không có tài trang sức sự việc biết giấu cái đáng giấu, biết bịa cái cần bịa.
Thành ra, y nghĩ không nói chi là hơn.
Nhưng, vì y im lặng, các nàng lại nghi ngờ thêm.
Tô Dung Dung biến sắc. Nàng mất thăng bằng, không kềm vững thân hình, đảo đảo rồi ngã xuống.
Tống Điềm Nhi và Lý Hồng Tụ hối hả bước tới, dìu nàng lên.
Hắc Trân Châu quát khẽ, vọt mình tới chụp tay vào yết hầu Hồ Thiết Hoa.
Mặt trắng nàng trắng nhợt, giọng nàng run run, song đôi mắt sáng rực.
Nàng trừng mắt thốt :
- Ngươi không nói thật, ta giết ngươi!
Tô Dung Dung gọi :
- Buông hắn ra! Buông đi! Hắn không có ác ý đâu!
Hắc Trân Châu hừ một tiếng :
- Thế tại sao hắn không chịu nói? Hắn giấu việc gì! Có gì đáng cho hắn giấu?
Tô Dung Dung khóc.
Giọng nàng thê thảm vô cùng :
- Ta biết, hắn không nói, là để tránh cho chúng ta một sự thương tâm!
Nàng thốt xong, lại khóc lớn hơn.
Ba nàng kia bức rức khó chịu quá, song còn làm gì hơn?
Họ đành lấy mắt nhìn Hồ Thiết Hoa!
Đột nhiên, một bóng người lao vút đến, như con nhạn từ ngang trời bay xuống.
Người đó, chính là Lý Ngọc Hàm.
Trông thấy hắn, bốn nàng nghe lửa cháy trong tâm, mắt sáng rực niềm căm phẫn.
Lý Hồng Tụ cao giọng :
- Ác tặc còn dám vác mặt chường ra trước mắt chúng ta nữa sao?
Tống Điềm Nhi rung trọn thân hình :
- Ngươi đã làm gì Lưu Hương của chúng ta?
Hắc Trân Châu thốt như hét :
- Ngươi nên giết ta gấp đi. Nếu không, chính ngươi phải mất mạng với ta!
Hồ Thiết Hoa gầm lên như hổ :
- Ác tặc dám liều một trận sống chết với ta không?
Bốn người cùng thốt mỗi người một câu cay cú, song chừng như Lý Ngọc Hàm chẳng nghe gì.
Thần sắc của hắn bi thương cực độ, hơn hẳn các nàng. Thần sắc của hắn biến đổi đáng sợ!
Đôi mắt của hắn kéo gân đỏ chằng chịt, thân hình hắn rung lên bần bật.
Hồ Thiết Hoa hết sức kỳ quái, quên mất sự căm hờn, tìm hiểu tại sao Lý Ngọc Hàm biến đổi quái dị như thế!
Rồi Liễu Vô My lại đến.
Nàng còn thê thảm hơn Lý Ngọc Hàm mấy phần. Nàng lộ vẻ sợ hãi ra mặt.
Nàng chạy đến trước mặt Lý Ngọc Hàm ôm chầm lấy hắn, rung rung giọng thốt :
- Tiểu muội hại Lý ca! Tại tiểu muội tất cả! Tiểu muội hại Lý ca!
Lý Ngọc Hàm không nói tiếng nào. Hắn đưa tay vuốt tóc Liễu Vô My, niềm thống khổ hiện ra nơi ánh mắt, trên đôi mày, tại vành môi. Chừng như hắn luyến tiếc một cái gì đó, hoặc đã xảy ra rồi, hoặc chưa xảy ra nhưng sắp xảy ra.
Liễu Vô My buông hắn, rồi rút một thanh chủy thủ trong tay áo ra, cầm chắc nơi tay.
Nàng xoay mũi chủy thủ, nhắm ngay ngực, khoảng tim của nàng đâm vào.
Lý Ngọc Hàm như điên loạn,ôm nàng ngăn chận hành động đó, hừ một tiếng :
- Tại sao Liễu muội làm thế? Buông vũ khí xuống nền đi!
Liễu Vô My đổ lệ như suối tràn, thốt :
- Tiểu muội làm khổ Lý ca quá nhiều, từ lâu lắm rồi. Hãy để cho tiểu muội chết, tiểu muội chết rồi, chẳng ai trách cứ oán hờn gì Lý ca nữa!
Lý Ngọc Hàm dậm chân :
- Liễu muội chết rồi, ngu huynh sống đơn độc được sao?
Liễu Vô My rung người một lúc, bàn tay lỏng ngón, thanh chủy thủ rơi xuống nền đá, bật kêu một tiếng keng.
Nàng ôm cứng Lý Ngọc Hàm, khóc lớn.
Hồ Thiết Hoa sững sờ. Y làm sao biết được sự tình nào khiến cho cả hai đi từ cái thế chủ động đến cảnh tuyệt vọng chán chê như vậy.
Hoặc giả, cả hai đóng kịch vui chăng?
Khóc một lúc, Liễu Vô My rên rỉ :
- Thực ra, tiểu muội làm sao xa Lý ca được? Bất quá, tiểu muội nhậnthấy Lý ca hy sinh cho tiểu muội nhiều quá, cho nên tiểu muội không muốn Lý ca lại chịu khổ chung với tiểu muội!
Lý Ngọc Hàm dịu giọng an ủi nàng :
- Từ ngày Liễu muội đến đây, không phút giây nào ngu huynh không cảm thấy khoái lạc, có gì là đau khổ? Sao Liễu muội nói thế?
Liễu Vô My ngưng khóc :
- Hay là chúng ta cùng trốn đi? Trốn đến một địa phương nào đó, xa hẳn nhân loại, vĩnh viễn không còn liên hệ với người đời?
Lý Ngọc Hàm hỏi :
- Hay là Liễu muội...
Liễu Vô My mỉm cười.
Trong trường hợp này, nàng cười được, kể cũng lạ lùng.
Nàng thốt :
- Có thể là tiểu muội còn sống thêm được mấy tháng nữa, trong mấy tháng đó...
Lý Ngọc Hàm chận lời nàng, nhẹ giọng thốt :
- Vô luận làm sao, ngu huynh không muốn Liễu muội chết. Ngu huynh muốn Liễu muội sống vĩnh viễn với ngu huynh!
Liễu Vô My mơ màng :
- Nhưng hiện tại thì...
Lý Ngọc Hàm chận lại :
- Hiện tại mình cũng chưa đến nổi tuyệt vọng mà! Ít nhất, mình cũng còn được năm người chứ!
Hồ Thiết Hoa càng nghe,c àng mù mờ, càng mù mờ càng kỳ quái.
Tại sao Liễu Vô My muốn chết? Tại sao nàng muốn trốn đi? Tại sao họ vừa tuyệt vọng vừa hy vọng?
Bỗng, Lý Ngọc Hàm hét lên một tiếng :
- Đứng lại! Nếu ngươi bước tới một bước, ta sẽ giết tất cả bọn này!
Chẳng rõ từ lúc nào, hắn cầm chiếc hộp Bạo Vũ Lê Hoa châm và chiếc hộp hướng về bọn Hồ Thiết Hoa và Tô Dung Dung.
Thừa một tay, hắn nắm chặt tay Liễu Vô My, sợ nàng bay biến mất.
Nơi bậc thang đi xuống địa thất, có tiếng ai đó thở dài, vọng đến, kế tiếp là một câu hỏi, âm thinh trầm buồn vô cùng :
- Đến bay giờ, ngươi cũng chưa chịu nhìn vào thực tế nữa sao? Tại sao ngươi tự làm khổ cho mình như thế?
Âm thinh đó đúng là của Tiểu Phi.
Chàng đã đến đây, thế là chàng chưa chết.
Ai cứu chàng?
Hồ Thiết Hoa vừa kinh hãi vừa mừng rỡ, gọi to :
- Phải Lưu Hương đó không?
Y hỏi, chẳng riêng gì cho y, mà cho luôn cả bốn nàng. Y hỏi rồi cả y và bốn nàng không cần nghe chàng đáp, bởi họ đã thấy chàng rồi.
Tiểu Phi đã xuống đến nấc thang cuối của địa đạo, song chàng đứng tại đó, khi nghe Lý Ngọc Hàm quát chận.
Chàng nhận ra trong tay Lý Ngọc Hàm, có chiếc hộp Bạo Vũ Lê Hoa châm,và chàng thừa hiểu chiếc hộp đó lợi hại như thế nào.
Tòa thạch thất rất nhỏ, hẹp, năm người ở trong đó, như tập trung lại một điểm, hai mươi bảy mũi châm bay ra, chẳng một ai có hy vọng tránh né được.
Dù cho ở tại một khoảng trống, chưa chắc gì họ tránh thoát, huống hồ ở nơi rất hẹp?
Chàng không bước tới, Lý Ngọc Hàm không làm gì năm người trong thạch thất.
Hồ Thiết Hoa nhảy dựng lên, bật cười ha hả :
- Lão Xú trùn! Quả nhiên ngươi chưa chết! Ta biết! Chẳng khi nào ngươi chết!
Ngươi không thể chết, đó là cái chắc rồi! Trong thiên hạ, có ai sát hại nổi ngươi?
Tiểu Phi cười nhẹ, nhưng liền theo đó, chàng thở dài, biến nụ cười thành nụ cười khổ :
- Nếu chẳng nhờ có người đến cứu, thì Lưu Hương này đã về với tổ tiên rồi!
Hồ Thiết Hoa chớp mắt :
- Thật có người đến cứu ngươi? Ai thế?
Tiểu Phi lắc đầu :
- Ngươi không đoán nổi đâu!
Hồ Thiết Hoa mỉm cười :
- Đương nhiên! Cho nên, ta mới hỏi ngươi!
Tiểu Phi lại thở dài :
- Ngươi không thể nào đoán ra, bởi chính ta cũng không tưởng nổi kia mà. Cho ngươi biết, người cứu ta chính là Lý Quan Ngư lão tiền bối!
Hồ Thiết Hoa há hốc mồm, giương tròn mắt nhìn Tiểu Phi một lúc, chừng như y cho rằng Tiểu Phi đùa.
Sau cùng, y lẩm nhẩm :
- Con giết người, cha cứu người? Thế là nghĩa gì?
Tiểu Phi gật đầu :
- Nhưng sự thật là vậy!
Chàng dừng lại một chút :
- Lão chẳng hiểu gì về sự việc đó, lão chẳng bao giờ muốn giết ta. Tất cả đều do bị hiền thê của Lý Ngọc Hàm! Chính Liễu phu nhân an bày kế hoạch!
Thảo nào!
Lúc Lý Quan Như van cầu các vị tiền bối, Liễu Vô My có nói với hắn là hắn quá vì nàng, hắn lo liệu mọi việc cho nàng, kể cả hy sinh tánh mạng của hắn.
Hồ Thiết Hoa kêu lên :
- Thế ra, Soái Nhất Phàm và các vị tiền bối kia, không phải do Lý Quan Ngư mời đến?
Tiểu Phi lắc đầu :
- Lý công tử mạo lịnh cha, con mà thay lời cha, thì còn ai chẳng tin, nhất là con của một vị đại lão anh hùng?
Hồ Thiết Hoa trố mắt :
- Tại sao lúc đầu, Lý Quan Ngư không phủ nhận?
Tiểu Phi đáp :
- Bảy năm về trước, vì không cẩn thận trong việc luyện công, để cho chân khí nghịch hành, thành tẩu hỏa nhập ma, không nói năng gì được suốt thời gian dài.
Hơn thế, thân thể lại cứng đơ!
Hồ Thiết Hoa càng kỳ quái :
- Thân thể cứng đơ, làm sao lão đi đứng được mà cứu ngươi?
Tiểu Phi lại thở dài :
- Bình sanh, Lý lão tiền bối giữ sự chính trực, luôn luôn quý trọng đạo nghĩa giang hồ, cho nên ngồi bất động một chỗ, nhìn sự bất công diễn ra trước mắt, hơn thế, thấy có người mượn danh nghĩa của lão mà hành động, dù người đó là con, là dâu, lão tức uất lên. Tức uất để làm gì, khi lão không cử động được, không nói năng được?
Hồ Thiết Hoa chớp mắt :
- Vì lão tức uất, khí phẫn bốc mạnh, xung phá các nơi bế tắc, rồi cử động được?
Tiểu Phi mỉm cười :
- Đúng vậy, lão bị khích động mãnh liệt! Khích động đến rung chuyển toàn thân!
Hồ Thiết Hoa cười vang :
- Ngươi khỏi thuật lại phần cuối, ta hiểu rồi!
Tiểu Phi gật gù :
- Ạ!
Hồ Thiết Hoa tiếp :
- Liễu Vô My toan đâm mũi kiếm vào ngực ngươi, bỗng thấy Lý lão tiền bối cử động được, nói năng được, tự nhiên kinh hãi. Bất cứ ai có âm mưu gì, khi thấy âm mưu bại lộ, cũng phải kinh hãi!
Tiểu Phi gật đầu :
- Đúng!
Hồ Thiết Hoa tiếp luôn :
- Nhưng khi hoàn hồn, nàng muốn giết ngươi, bởi một liều thì ba bảy cũng liều.
Song năm vị tiền bối kia khi nào để cho nàng hạ thủ. Lúc đó, Lý Ngọc Hàm cũng bay hồn bạt vía luôn. Do đó, hắn chạy xuống đây! Ngươi đuổi theo liền!
Tiểu Phi cười nhẹ :
- Ngươi đoán gần đúng sự thật! Kể ra cũng khá đó!
Hồ Thiết Hoa hỏi :
- Ngươi đã đuổi theo hắn đến đây sao không dẫn luôn năm vị bị hắn lừa cùng theo ngươi?
Tiểu Phi điềm nhiên :
- Việc của mình tự mình lo liệu, mới hợp lý hơn, nhờ đến người ngoài làm gì?
Hồ Thiết Hoa hừ một tiếng :
- Liệu một mình ngươi giải quyết nổi không?
Tiểu Phi mỉm cười :
- Theo ta thấy, trên thế gian này, chẳng có việc gì không thể giải quyết được! Ít nhất, cũng đến phút giây này. Từ giờ về sau, thì chưa biết sao mà nói!
Những việc đó, nên để sau này sẽ nói với nhau mới phải, song cả hai nói mãi, nói không ngừng.
Chừng như họ quên mất, đây là đâu, họ đang ở trong hoàn cảnh nào.
Họ cũng không buồn lưu ý đến Lý Ngọc Hàm và Liễu Vô My nhìn họ đăm đăm như hổ rình mồi.
Bọn Tô Dung Dung hết sức kỳ quái cho cả hai.
Điều làm cho mấy nàng thương tâm hơn hết là Tiểu Phi không nhìn ra các nàng, không nói với các nàng tiếng nào.
Trái lại chàng mải mê nói chuyện với Hồ Thiết Hoa, như sợ không còn đủ thời gian nói với nhau.
Nhưng, sau cùng Tô Dung Dung chợt hiểu.
Nàng hiểu Tiểu Phi đang tìm cách làm phân tán sự chú ý của Lý Ngọc Hàm.
Nếu Lý Ngọc Hàm lơi cảnh giác một chút là Tiểu Phi đoạt chiếc hộp ngay, thủ pháp của chàng Tô Dung Dung còn lạ gì?
Trên thế gian này, không ai nhanh tay hơn chàng!
Nhưng, Lý Ngọc Hàm nhìn Tiểu Phi không nháy mắt. Bàn tay hắn nắm chặt chiếc hộp, trong tư thế sẵn sàng phát động.
Vô luận Tiểu Phi nói gì, hắn không nghe.
Tuy nhiên, nếu Tiểu Phi nhít động bàn tay là hắn nhít động bàn tay liền.
Tô Dung Dung thầm kêu khổ.
Nàng nghĩ, cướp chiếc hộp trong tay Lý Ngọc Hàm là làm cái việc đưa tay vào miệng cọp, bẻ răng.
Bỗng, Lý Ngọc Hàm cao giọng :
- Các ngươi dứt chuyện chưa?
Hồ Thiết Hoa cười lạnh :
- Thế ngươi có gì muốn nói? Được! Song, trước khi muốn nói gì hãy nghe ta hỏi đây : Các ngươi có cừu hận với Lưu Hương như thế nào? Tại sao các ngươi muốn giết hắn?
Lý Ngọc Hàm vụt thở dài đáp :
- Ta với hắn không oán xam, không thù gần, giết hắn chẳng qua sự tình bất đắc dĩ mà thôi!
Hồ Thiết Hoa nổi giận :
- Ngươi nói dễ nghe quá! Xem cái việc giết người như giết một con vật!
Lý Ngọc Hàm lại thở dài :
- Có những việc, ta biết chắc chẳng bao giờ ngươi hiểu nổi!
Tiểu Phi mỉm cười :
- Có những việc ta nghĩ mãi vẫn chẳng thông! Và bây giờ thì ta bắt đầu thông!
Lý Ngọc Hàm điềm nhiên :
- Ạ!
Tiểu Phi hỏi :
- Đã buông tha ta rồi, sao lại còn muốn giết ta! Đó là điều ta khó nghĩ nhất!
Rồi chàng cười, tiếp luôn :
- Sau này ta mới hiểu! Bởi vì thực sự, chẳng phải các ngươi cứu ta!
Liễu Vô My chận lại :
- Ngươi... chẳng là hôm đó, tại sơn cốc của Thạch Quan Âm, ngươi...
Tiểu Phi vẫn cười :
- Phải! Ta làm gì quên mà ngươi phải nhắc? Ta nhớ rõ ngày đó, ngươi giết người quá nhiều. Nhưng ta cũng đã ra khỏi nơi giam rồi! Dù ngươi không giết bọn đệ tử Thạch Quan Âm, ta cũng thoát đi được như thường!
Liễu Vô My cười lạnh :
- Ngươi không thừa nhận, ta còn biết nói gì hơn!
Tiểu Phi điềm nhiên :
- Ngươi không cứu ta, song ta vẫn cảm kích ngươi, chỉ vì nếu không có ngươi ra tay thì cha con Quy Tư Vương cùng Hồ Thiết Hoa và Cơ Băng Nhạn phải chết bởi rượu độc của Thạch Quan Âm!
Liễu Vô My cười mỉa :
- Ngươi còn nhớ được việc đó, kể ra cũng hay!
Tiểu Phi tiếp :
- Khi nào ta quên được việc đó! Bởi ta hết sức kỳ quái, các ngươi gặp bọn Tô Dung Dung rồi, liền ra sa mạc. Ra sa mạc một sớm một chiều, sại sao ngươi biết ngay sơn cốc của Thạch Quan Âm mà đến? Sơn cốc, thuộc vùng bí mật, đường quanh co, chằng chịt kẻ nào lạ tất phải lạc lối ngay! Tại sao các ngươi xâm nhập dễ dàng như thiên hạ đi trên con đường quen thuộc? Có phải là kỳ quái không?
Hồ Thiết Hoa chớp mắt :
- Đúng! Bây giờ ta mới nghĩ ra, thật là kỳ quái!
Tiểu Phi tiếp :
- Chưa hết! Cách dùng độc của Thạch Quan Âm rất tinh vi. Độc do bà ta chế ra trên đời này chẳng có ai giải trừ nổi. Bà thấy cha con Quy Tư Vương và bọn Hồ Thiết Hoa uống rượu độc của bà rồi, bà yên tâm bỏ đi, bởi tin tưởng chẳng có ai cứu họ được!
Chàng nhìn thẳng vào ánh mắt Liễu Vô My từ từ tiếp luôn :
- Nhưng, ngươi lại giải độc cho họ quá dễ dàng! Bởi thấy ngươi tài quá,ta phải kỳ quài!
Hồ Thiết Hoa lại chớp mắt, kêu lên :
- Đúng! Nếu nàng không biết độc tánh trong chén rượu, thì làm sao nàng giải trừ được?
Liễu Vô My nắm chéo áo của nàng, đôi tay vò chéo áo đến nhầu lên mà nàng không hay biết chi cả.
Nàng rung rung giọng :
- Ngươi đã nghĩ ra tại sao rồi?
Tiểu Phi cười nhạt :
- Hai sự kiện đó, đúng ra thật là nan giải. Song ngươi hành sự có để phần nào sơ xuất, nhờ cái sơ xuất đó, ta suy ra thân phận ngươi. Biết được thân phận ngươi rồi, ta hiểu ngay hai sự kiện đó!
Liễu Vô My càng nắm chặt đôi tay, bàn tay biến sắc trắng nhợt lại rung mãi.
Nàng hỏi :
- Ngươi... đã biết thân phận ta?
Tiểu Phi mỉm cười :
- Trước hết, ta hỏi ngươi, một kẻ chưa từng đến sơn cốc của Thạch Quan Âm lần nào, kẻ đó có thể quen đường thuộc lối, đi ra, trở vào dễ dàng được chăng?
Liễu Vô My cắn môi suýt bật máu :
- Không!
Tiểu Phi tiếp :
- Một kẻ không biết phân lượng và tánh chất của loại độc trong rượu kẻ đó có thể giải độc được chăng?
Liễu Vô My cắn môi một lượt nữa :
- Không!
Tiểu Phi gật gù :
Vậy thì, nếu không phải là người thân cận của Thạch Quan Âm nhất định không thể ra vào sơn cốc dễ dàng, mà cũng chẳng biết nốt phân lượng và tánh chất của loại độc trong rượu!
Bỗng, Liễu Vô My bật cười vang. Nàng cười mãi, càng lúc càng cười lớn.
Hồ Thiết Hoa nóng nảy, hỏi :
- Mà nàng là ai? Thực sự là ai?
Tiểu Phi thở dài :
- Ngươi chưa đoán ra à? Nàng là đệ tử Thạch Quan Âm!
Đúng như Tiểu Phi suy luận Liễu Vô My là đệ tử của Thạch Quan Âm.
Hồ Thiết Hoa nghe Tiểu Phi tiết lộ rồi, giật bắn mình sắc mặt thoáng biến.
Lý Ngọc Hàm còn biến sắc hơn Hồ Thiết Hoa.
Hắn hét to :
- Nếu nàng là đệ tử Thạch Quan Âm, tại sao hôm đó, nàng sát hại bạn đồng môn?
Tiểu Phi cười lạnh :
- Thạch Quan Âm cầm chắc ngôi vị Quốc vương Quy Tư về tay rồi, nếu còn quá nhiều đệ tử thì phiền lụy lắm. Để chúng ở lại sơn cốc cũng không ổn. Mà mang tất cả theo bà về Quy Tư quốc thì càng bất tiện hơn.
Lý Ngọc Hàm rung rung giọng :
- Ngươi cho rằng Thạch Quan Âm ra lịnh cho nàng sát hại toàn thể bạn đồng môn?

loading...
Hồi trước Hồi sau