Long kiếm truy hồn - Hồi 19

Long kiếm truy hồn - Hồi 19

Bại Thần Độc, Thần Nữ thoát nạn

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 256957 lượt xem

loading...

Lúc này Thần Độc như đã đi đến chỗ thi thể hai đồ đệ, chỉ nghe bà ta giận dữ quát to :
- Kẻ tiểu bối nào, cút ra đây mau!
Thần Thủ Nữ hiền từ nhìn ba người, mỉm cười nói :
- Cũng may mụ ta không biết ta đi với ba người, không thì mụ ta chắc chắn đã cản đường vào động trước rồi.
Trong khi ấy Thần Độc đã hiểu ra, có lẽ bởi không thấy thi thể của Mai Dao Lân ba người, chỉ nghe bà ta giận dữ gầm to :
- Thần Thủ Nữ, tiện tỳ ngươi cả gan dám phản bội lão nương.
Đoạn liền phóng đi về phía dưới cửa động. Mai Dao Lân nghe Thần Độc nhục mạ mẫu thân, mắt liền rực sát cơ, lạnh lùng quát :
- Lão độc bà có giỏi thì hãy lên đây!
Thần Thủ Nữ biến sắc mặt, vội quay người đi sang năm bước, đứng dưới vách đá và đưa tay ấn vào một nút đá màu trắng. Ngay khi ấy Thần Độc đã xuất hiện bên dưới hang động, chỉ thấy đôi mắt sâu hoắm của bà ta rực sáng xanh rờn, hệt như mắn rắn độc, trông thật khủng khiếp.
Bà ta thấy Mai Dao Lân vẫn yên lành, như hết sức thắc mắc, trừng mắt nhìn hồi lâu, đoạn trỏ tay quát :
- Tiểu tử, chính ngươi đã giết họ phải không?
Lúc này từ vách đá bên trái đã từ từ xê dịch ra một phiến đá dày khoảng bốn thước, Thần Thủ Nữ quay về phía đứng sau lưng Mai Dao Lân, như chờ đợi gì đó. Mai Dao Lân cười khảy nói :
- Đúng vậy, chính là Mai mỗ!
- Tiểu tử, chính ả tiện tỳ Thần Thủ Nữ đã cứu ngươi phải không?
- Lão độc bà, mụ dám để cho Mai mỗ xuống không?
Thần Độc sớm đã trông thấy phiến đá xê dịch qua, song vì e sợ Mai Dao Lân, không dám mạo muội phóng lên, nghe vậy liền lùi sau tám bước nói :
- Tiểu tử có giỏi hãy xuống đây!
Thần Độc hai chân vừa chạm đất, Thần Thủ Nữ bỗng chộp vào tả hữu hai huyệt Kiên Tĩnh của Mai Dao Lân và kéo chàng ra sau bốn thước, đồng thời quát :
- Lui mau!
Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình nghe tiếng cùng liền thoái lui năm thước. Liền sau đó, “rầm” một tiếng vang dội, cửa động đã bị một tảng đá to bít kín.
Mai Dao Lân, thoáng ngẩn người, bên ngoài đã vang lên tiếng cười đầy tức tối của Thần Độc, nói :
- Thần Thủ Nữ tiện tỳ ngươi hãy nghe đây, lão nương mà để cho các ngươi được chết một cách yên lành, kể từ nay trong võ lâm sẽ không còn Thần Độc này nữa.
Vừa dứt lời, “bùng” một tiếng vang dội, hiển nhiên bà ta đã quá tức giận vung chưởng đánh vào tảng đá. Thần Thủ Nữ trầm giọng nói :
- Thần Độc, tuy bà từng cứu mạng Thần Thủ Nữ này, nhưng lại giam giữ trong tuyệt cốc này suốt hai mươi năm dài, so ra ân oán đã sòng phẳng, từ nay giữa hai ta không ai nợ ai nữa, ta khuyên bà nên đi nơi khác an thân là hơn.
- Tiện tỳ, ngươi nói dễ quá vậy! Việc lão nương bảo ngươi làm, ngươi đã làm chưa?
- Bà không nhắc đến việc ấy thì thôi, nếu nhắc đến việc ấy, Thần Thủ Nữ này có thể nói là không hề mang ơn cứu mạng của bà. Mục đích bà cứu Thần Thủ Nữ này chẳng qua chỉ vì giúp bà luyện thành độc vật diệt tuyệt thiên hạ hầu đạt thành dã tâm xưng bá võ lâm mà thôi! Thần Độc, bất kỳ ai cũng biết rõ hậu quả khi độc vật luyện thành, bà đã đánh giá trí thông minh của mình quá cao và xem kẻ khác quá ngu xuẩn rồi đấy!
- Đó chính là mục đích mà ngươi đã kéo dài suốt hai mươi năm ư?
- Đúng vậy, bà cũng tinh thông dược lý, lẽ ra bà phải biết người bị kinh hãi hoàn toàn không liên quan đến tóc, và tóc cũng chẳng phải vật cần thiết để điều chế thuốc, vậy mà bà đã chờ đợi những hai mươi năm dài.
Thần Độc lúc này đã trở nên bình tĩnh, cười khảy nói :
- Thần Thủ Nữ, điều ấy lão nương đã biết từ lâu, nhưng lão nương muốn cho ngươi không còn gì để nói, vì muốn tranh hùng xưng bá, lão nương đã chờ đợi suốt bốn mươi năm, chờ thêm hai mươi năm nữa cũng chẳng gì đáng kể. Phương pháp điều chế thuốc ở trong lòng ngươi, lão nương chẳng thể cưỡng bách, nên lão nương đã phải chờ đợi ngươi suốt hai mươi năm. Thần Thủ Nữ, ngươi biết con người của Thần Độc này, bây giờ lão nương phải báo phục mối hận đã tích tụ trong hai mươi năm qua, ngươi hãy nghĩ xem, lão nương sẽ sử dụng thủ đoạn gì, và cho ngươi biết, tên tiểu tử không biết sống chết kia, lão nương đã hạ hai lần độc trên người hắn rồi, ha ha...
Tiếng cười xa dần rồi im bặt, hiển nhiên Thần Độc đã rời khỏi cốc. Sau đó Thần Thủ Nữ lo lắng lay vai Mai Dao Lân hỏi :
- Lân nhi hiện cảm thấy thế nào?
Mai Dao Lân thản nhiên cười :
- Hài nhi đâu cảm thấy gì!
Thần Thủ Nữ ngẩn người, bỗng trầm giọng nói :
- Lân nhi, mẫu thân rất rõ con người của Thần Độc, mụ ta đã nói ra bất kỳ điều gì, không bao giờ thay đổi, và cũng chưa từng dối gạt ai bao giờ. Mụ ta đã bảo Lân nhi trúng độc, chắc chắn không phải hù dọa. Lân nhi không được dối gạt mẫu thân, hãy mau vận công thử xem.
Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình nãy giờ thấy Mai Dao Lân thản nhiên cười nói, vốn cũng nghĩ là Thần Độc dối dọa, giờ nghe Thần Thủ Nữ nói vậy, hai nàng đều hoảng kinh hớt hãi nói :
- Lân đệ, Lân ca hãy mau vận công thử xem!
Mai Dao Lân tuy cảm thấy trong người không gì khác lạ, song thấy mọi người hốt hoảng như vậy cũng không khỏi hoài nghi, bèn ngồi xuống đất xếp bằng, nhắm mắt vận công.
Thời gian không đầy một tuần trà ngắn ngủi, ba người mặt đã ướt đầm mồ hôi. Bỗng Mai Dao Lân buông tiếng cười khẽ, tung mình đứng lên nói :
- Huyết mạch hoàn toàn thông suốt!
Thần Thủ Nữ ngơ ngác chau mày nói :
- Vạn Kiếm Hồng quyết không bao giờ nói dối hù dọa, Lân nhi trong mình có vật trị độc gì vậy?
Ba người nghe vậy liền chợt nhớ ra, Phụng Ức Bình buột miệng nói :
- Trong miệng Lân ca chẳng phải có ngậm mảnh châu gì đó sao?
Mai Dao Lân lắc đầu, thò tay vào lòng lấy mảnh Thúy Châu ra nói :
- Dao Lân không có ngậm trong miệng!
Vừa nhìn thấy Thúy Châu, Thần Thủ Nữ liền cười nói :
- Vậy là đúng rồi, Vạn Kiếm Hồng trỏ tay vào ngực Lân nhi, mụ ta không ngờ trong mình Lân nhi có Thúy Châu nên mới quả quyết là Lân nhi đã trúng độc.
Kim Phụng Ngọc Nữ mừng rỡ :
- Vậy là chỉ cần có Thúy Châu trong mình là có thể tránh được vạn độc.
Thần Thủ Nữ lắc đầu :
- Thúy Châu này có ở Nam Hải nước Tử Ngọc, khắp thiên hạ chỉ có một viên, tuy có công hiệu tỵ độc, nhưng chỉ trong vòng nửa thước, vừa rồi Lân nhi đã bỏ Thúy Châu trong ngực trên nên Vạn Kiếm Hồng mới không đắc thủ.
Mai Dao Lân cười cười :
- Vậy thì thật là may mắn!
Thần Thủ Nữ nghiêm nghị gật đầu :
- Không sai! Lân nhi, Vạn Kiếm Hồng chỉ nhắm vào Lân nhi hạ độc chứ không chọn người khác, đủ thấy mụ ta hết sức e sợ Lân nhi, nếu Lân nhi mà bị trúng độc, dù mẫu thân giải được thì cũng phải mất thời gian mấy tháng trời hoặc một năm.
Kim Phụng Ngọc Nữ như sực nhớ, bỗng hỏi :
- Cô cô bảo là Vạn Kiếm Hồng xưa nay nói một không hai, mụ ta chẳng đã bảo phải sát hại chúng ta là gì? Sao mụ ta lại bỏ đi thế nhỉ?
Thần Thủ Nữ mặt thoáng vẻ ưu sầu, khẽ thở dài nói :
- Thật ra trước kia mẫu thân biết về con người Vạn Kiếm Hồng, nhưng trong hai mươi năm qua, mẫu thân đã hoàn toàn hiểu rõ mụ ta. Vì thuốc ấy, mụ ta đã triệt để tuân theo điều kiện của mẫu thân, kiên nhẫn chờ đợi suốt hai mươi năm dài, mặc dù nóng lòng xưng bá võ lâm, nhưng chưa bao giờ vi phạm điều giao ước.
Nhắc đến thuốc, Mai Dao Lân liền thắc mắc hỏi :
- Mẫu thân, điều chế thuốc gì mà phải dùng đến một trăm sợi tóc người bị kinh hãi vậy?
Thần Thủ Nữ vẻ đau buồn thở dài nói :
- Lân nhi nhận thấy mẫu thân quá tàn ác phải không?
Mai Dao Lân sửng sốt vội nói :
- Hài nhi không có ý nghĩ như vậy!
Thần Thủ Nữ quét mắt nhìn hai nàng, chầm chậm quay người, giọng trĩu nặng :
- Ôi! Hai mươi năm đằng đẳng khó kể hết trong chốc lát, chúng ta hãy vào trong đã.
Đoạn dẫn trước cất bước đi vào. Mai Dao Lân thấy mẫu thân có vẻ đau buồn, lòng hết sức phiền não, bước vội đến bên mẫu thân, đưa tay dìu bà bước đi, Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình theo sau hai bên.
Kim Phụng Ngọc Nữ ngoảnh lại nhìn cửa đá khẽ nói :
- Cô cô có cần một người ở lại canh chừng cửa động không?
Thần Thủ Nữ nhẹ lắc đầu :
- Cửa động này dày đến bốn thước dính liền vách núi, người trong cốc không có chỗ đặt chân, chẳng thể nào phá được, mà dù Vạn Kiếm Hồng tìm cách phá cửa thì chúng ta ở trong này cũng nghe.
Kim Phụng Ngọc Nữ gật đầu, không nói gì nữa, bốn người lặng lẽ bước đi, con đường hầm âm u rộng chừng bốn thước, vách đá tuy ghồ ghề nhưng rất khô sạch, cách cửa động chừng mười trượng, mỗi bên có một gian thạch thất. Thần Thủ Nữ dừng bước, đưa tay chỉ gian thạch thất bên trái nói :
- Chúng ta hãy vào trong này!
Đoạn đã cất bước đi trước, Mai Dao Lân quay nhìn sang gian thạch thất bên phải, chỉ thấy nơi giữa có một thạch đỉnh, bên dưới lửa rực cháy, như đang đun nấu gì đó, ngoài ra trong thạch thất không còn gì khác.
Lúc này hai nàng đã nghe Thần Thủ Nữ đi vào thạch thất bên trái, Mai Dao Lân sau một bước thoáng dừng lại, cũng liền bước vội vào trong. Thạch thất này rộng chừng bốn trượng vuông, mọi dụng cụ đều được làm bằng đá, tuy đơn sơ nhưng rất sạch sẽ. Trên chiếc bàn đá vuông là ngọn đèn dầu leo lét, ba phụ nữ ngồi ba phía, Mai Dao Lân đến ngồi xuống bên cạnh mẫu thân.
Sau đó, sự yên lặng kéo dài, hồi lâu Thần Thủ Nữ mới khẽ buông tiếng thở dài, quét mắt nhìn hai nàng, sau đó dừng lại trên mặt Mai Dao Lân, nhu thể ngắm nhìn một báu vật trân quý nhất trên cõi đời, hồi lâu mới với giọng nặng nề nói :
- Lân nhi trong ký ức của mẫu thân, Lân nhi là một đứa bé chưa đầy ba tháng tuổi, nhưng giờ đây Lân nhi đã hai mươi tuổi rồi! Hai mươi năm dài đằng đẳng, Lân nhi đã trưởng thành trong cô đơn, có lẽ chỉ có được tình thương của phụ thân, Lân nhi nào biết trong hai mươi năm qua mẫu thân đã mong nhớ Lân nhi đến chừng nào.
Mai Dao Lân đảo mắt quanh trên gương mặt ràn rụa nước mắt của mẫu thân, sau cùng dừng lại trên ngọn lửa lập lòe, mỉm cười nói :
- Tất cả đã trở thành quá khứ, mẫu thân đừng nhắc đến nữa, bây giờ hai mẹ con ta chẳng đã đoàn tụ rồi còn gì?
Thần Thủ Nữ gật đầu, giọng đau xót :
- Những gì hồi hai mươi năm trước, có lẽ mẫu thân đã kể cho Lân nhi nghe hết rồi, nhưng những gì mẫu thân đã nếm trải trong hai mươi năm qua, có lẽ hai cha con không hề biết.
Mai Dao Lân cười ảo não :
- Hai mươi năm qua, hài nhi không hề kề cận phụ thân!
Thần Thủ Nữ sửng sốt :
- Sao? Lân nhi... bảo là chưa từng gặp phụ thân ư?
- Hài nhi đã gặp phụ thân và cũng biết phụ thân ở đâu, nhưng hài nhi không ở bên phụ thân.
- Vì sao? Vì sao lại vậy?
Mai Dao Lân nặng nề lắc đầu, mắt lại nhìn đăm đăm vào ngọn đèn, một hồi thật lâu mới nói :
- Mẫu thân biết trên cõi đời không một đứa con nào muốn cô đơn cả, nhưng hài nhi thà chấp nhận cô đơn, bởi vì... hài nhi không biết mẫu thân ở nơi nào!
Thần Thủ Nữ đứng phắt dậy, giọng đầy xót xa lẫn trách móc :
- Lân nhi là con của mẫu thân và cũng là con của phụ thân, hai người đều có bổn phận và trách nhiệm nuôi dưỡng Lân nhi, vì lẽ gì Lân nhi phải chịu khổ một mình chứ?
Mai Dao Lân chầm chậm đứng lên, cười đau khổ :
- Mẫu thân, hài nhi biết nói sao đây?
Thần Thủ Nữ thoáng kinh ngạc, bỗng lạnh lùng nói :
- Phụ thân đã không nhìn nhận ngươi phải không?
Mai Dao Lân theo Thần Thủ Nữ từ từ ngồi xuống, nói :
- Phụ thân không hề nói vậy!
(thiếu một đoạn)
Mẫu thân nhớ đó là một đêm mưa tầm tã, Sách Ngọc Châu đã để thư lại cho mẫu thân rồi âm thầm bỏ đi, có lẽ nàng ta định làm vậy để buộc Ngân Long bảo chấp nhận. Nhưng rồi ba năm trôi qua, Ngân Long bảo không hề có dấu hiệu đồng ý, mãi đến khi mẫu thân thành hôn với phụ thân, Ngọc Châu mới quay về Ngân Long bảo... Rất nhiều lần, ta với phụ thân ngươi cùng đến Ngân Long bảo yêu cầu gặp Sách Ngọc Châu, nhưng đều bị nàng từ chối, song ta với phụ thân ngươi hiểu lòng nàng ta là...
Thần Thủ Nữ buông tiếng thở dài cảm khái, chớp mắt nhìn ba người, đoạn nói tiếp :
- Mãi đến khi Ngân Long bảo phái người thông báo tin Hoàng hậu và Công chúa nước Quy Phụng bị giam tại Phong Lôi động, Ngân Long bảo vì chính nghĩa tập hợp đồng đạo võ lâm giải cứu, ta với phụ thân ngươi mới được gặp Sách Ngọc Châu. Lúc bấy giờ Ngọc Châu đã kiên quyết phản đối không cho ta và phụ thân ngươi đi, hai người chỉ tưởng nàng ta không muốn hai người phải chịu vất vả, nào ngờ bên trong lại có âm mưu khác.
Mai Dao Lân mắt ánh lên sắc lạnh :
- Âm mưu ư?
- Phải! Ta vừa đến nơi liền phát hiện đã bị bao vây. Từ Phong Lôi động ta với phụ thân ngươi rút lui đến bên bờ Trầm Vũ giang thì cuộc chiến xảy ra...
- Mẫu thân có biết họ là ai không?
- Lúc bấy giờ ta cứ nghĩ là người của Vạn Tượng cung, đó chẳng qua là do thành kiến từ trước, bởi những người ấy thảy đều bịt mặt, mãi đến khi bị tách rời khỏi phụ thân ngươi, bị đánh rơi xuống Trầm Vũ giang, và sau khi được Thần Độc cứu sống mới biết rõ sự thật.
Mai Dao Lân nóng ruột hỏi :
- Bọn họ là ai?
Thần Thủ Nữ cười cay đắng :
- Ngân Long bảo!
Mai Dao Lân mắt liền rực lên vẻ ghê rợn lẩm bẩm :
- Hài nhi quả đoán không lầm!
Kim Phụng Ngọc Nữ bỗng hỏi :
- Cô cô đã nghe Thần Độc nói phải không?
Thần Thủ Nữ gật đầu :
- Phải! Vạn Kiếm Hồng khám phá rõ từ trước, Ngân Long bảo vì muốn lôi kéo phụ thân ngươi gia nhập nên bắt buộc phải trừ khử cô cô trước, Vạn Tượng cung sở dĩ không bố trí người canh phòng và thậm chí để yên cho ta với phụ thân ngươi lên đến Phong Lôi động là cố ý muốn tạo ra mối thù giữa Ngân Long bảo với Kim Phụng cung, hầu khi cần thiết, họ có thể đứng giữa thủ lợi. Nếu không nhờ Thần Độc nói ra, có lẽ đến chết ta cũng không biết rõ sự thật.
Kim Phụng Ngọc Nữ lại hỏi :
- Vậy vì sao Thần Độc lại cho cô cô biết?
- Vì muốn dùng tình cảm giành lấy trái tim ta, bởi mụ biết y lý và phương pháp chế độc không bằng ta, nên nếu mụ muốn xưng bá võ lâm là phải nhờ đến ta, đó chính là nguyên nhân vì sao ta đã tin lời mụ, bởi vì dã tâm của mụ không kém hơn Vạn Tượng cung và Ngân Long bảo, nên không cần thiết phải tạo hiểu lầm. Hơn nữa khi thuốc được luyện thành, chắc chắn mụ không để cho ta sống còn.
- Mẫu thân đã chế luyện thuốc xong chưa?
- Dù phải chết ta cũng không bao giờ luyện thành loại thuốc độc ấy, đó chính là lý do mà ta đã đòi phải có một trăm sợi tóc người bị kinh hãi để dùng. Ta đã giao kết với mụ, mụ phải ở trên đỉnh núi chờ đợi một trăm người đến, sau đó làm cho họ từ trên phóng xuống bị kinh hãi, nhổ lấy một sợi tóc để dẫn thuốc, tuyệt đối không được xuống núi tìm bắt người, vậy đành rằng phải giết hại nhiều người vô tội, nhưng có thể cứu nguy cho ngàn vạn dân lành và đồng đạo võ lâm, mặc dù đã có 99 người chết bởi một lời nói của ta, nhưng ta vẫn cảm thấy lòng hết sức yên ổn.
Mai Dao Lân vỡ lẽ gật đầu, đưa tay chỉ đỉnh đá trong gian thạch thất đối diện hỏi :
- Trong chiếc đỉnh kia là loại thuốc độc có thể giết chết ngàn vạn người phải không?
Thần Thủ Nữ lắc đầu cười :
- Vì sợ Vạn Kiếm Hồng hoài nghi, ta bắt buộc phải làm ra vẻ như vậy, trong đỉnh chẳng những không phải thuốc độc, mà còn là một loại thuốc có thể giải trừ vạn độc.
Kim Phụng Ngọc Nữ ngạc nhiên hỏi :
- Vạn Kiếm Hồng chưa bao giờ xem qua sao?
Thần Thủ Nữ cười :
- Mụ chẳng những xem qua, mà mọi dược liệu cũng toàn là do chính mụ cung cấp.
Ba người nghe vậy đều ngơ ngác không hiểu, Thần Thủ Nữ thấy vậy đứng lên cười nói :
- Thuốc ấy đã được luyện chế thành công gần ba năm rồi, song vì giữ gìn tính mạng, ta không dám ngừng lửa. Trong ba năm qua, lửa đã bị đốt một cách uổng phí.
Đoạn cất bước đi về phía thạch thất đối diện và nói :
- Các ngươi hãy đi qua xem thử!
Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, ba người liền cùng đứng lên đi theo.
Trong thạch thất hơi lửa nóng rực, Thần Thủ Nữ dẫn trước đi đến trước một tảng đá cao nằm phía sau đỉnh đá nói :
- Đứng lên đấy là có thể nhìn thấy rõ!
Đoạn liền bước lên trước, ba người cũng theo sau bước lên, đưa mắt nhìn vào trong đỉnh, bất giác đều ngẩn ra.
Chỉ thấy các loài độc vật như rắn, rết, bò cạp đã chất đầy hơn nửa đỉnh, mặc dù đã trở thành tro, song vẫn còn nguyên hình dạng bởi không ai động đến, tuy đều là loài độc vật đã chết, nhưng trông vẫn vô cùng khủng khiếp.
Mai Dao Lân thắc mắc hỏi :
- Theo lời mẫu thân, thuốc giải vạn độc phải chăng là tro của độc vật này ư?
Thần Thủ Nữ cười :
- Chất độc gặp sức nóng là tiêu tan, đây chỉ là tro than, đâu thể giải độc được.
Kim Phụng Ngọc Nữ bỗng hỏi :
- Giải độc phải dùng độc ư?
Thần Thủ Nữ gật đầu :
- Đúng vậy, giải độc là phải dùng độc!
Mai Dao Lân lại thắc mắc hỏi :
- Mẫu thân, Vạn Kiếm Hồng cũng là người sở trường dùng độc, chả lẽ không phát hiện ra đây là giả dối hay sao?
- Đây gọi là thông minh quá lại đa mưu ngu xuẩn, chính vì mụ biết luyện thuốc là phải dùng lửa, nên mụ mới tin là dưới một độ nóng nào đó chất độc sẽ phát huy uy lực tối đa, do đó mụ hoàn toàn tin là tro xác độc vật trong đỉnh trong tương lai sẽ trở thành một loại kịch độc thiên hạ vô song.
Mai Dao Lân lại hỏi :
- Mẫu thân bảo đã luyện thành thuốc giải vạn độc, vậy chứ thuốc giải ấy ở đâu? Những con vật này đều mang chất độc chết người, sao có thể chế luyện thành thuốc giải vạn độc?
Thần Thủ Nữ cười :
- Đó gọi là cực quá tất phản!
Đoạn phóng xuống đất, đưa mắt nhìn ba người nói :
- Hãy đến đây, chúng ta đã đến lúc phải uống phòng bị lão độc vật kia rồi.
Đoạn cất bước đi về phía thạch thất đối diện.
Khi ba người vào đến thạch thất, Thần Thủ Nữ đã từ trong một hốc bí mật trên vách đá lấy ra một chiếc lọ ngọc nhỏ màu xanh biếc, mở nắp trút ra năm viên thuốc màu trắng sữa cỡ hạt đậu xanh, chia cho mỗi người một viên và nói :
- Vạn Kiếm Hồng hễ nói là làm, mụ đã ở đây gần sáu mươi năm, trong thạch thất này e có đường bí mật thông vào, chúng ta chẳng thể không đề phòng, uống thuốc này vào rồi hành công, sẽ không sợ mụ phóng độc nữa.
Ba người liền bỏ thuốc vào miệng, Mai Dao Lân nói :
- Chúng ta cần phải sớm rời khỏi đây, có lẽ Hàn Thiên Hồng đã sắp đến nơi!
Thần Thủ Nữ giục :
- Rời khỏi đây không phải dễ dàng đâu! Hãy mau vận công thúc cho sức thuốc lan ra, nếu không khi bị chất độc xâm nhập cơ thể, tuy thuốc này tuy có thể giải trừ, nhưng phải mất nhiều thời gian.
Lúc này Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình đã ngồi xuống, Thần Thủ Nữ cũng uống vào một viên, cùng Mai Dao Lân ngồi xuống, nhắm mắt vận công.
Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng, ngọn đèn dầu trên bàn vẫn leo lét cháy, nhưng loáng thoáng có một làn sương trắng lan tỏa.
Mai Dao Lân mở mắt ra trước tiên, thấy vậy bất giác sững người, lúc này ngọn đèn dầu trên bàn đã bị sương trắng phủ mờ, xanh rờn như ánh đóm.
Tiếp đến Kim Phụng Ngọc Nữ và Thần Thủ Nữ lần lượt mở mắt ra, hai người thấy cũng sững sờ. Thần Thủ Nữ vội đứng phắt dậy, bước nhanh đến cửa thạch thất, lấy lọ ngọc trút ra một viên thuốc duy nhất còn lại, sau đó trút hết chất bột trong lọ rải đều nơi cửa, cản đường tiến vào.
Lúc này Phụng Ức Bình cũng đã mở mắt. Sương mù mỗi lúc càng dày hơn, cơ hồ không còn trông thấy ánh đèn trên bàn nữa.
Thần Thủ Nữ vội bước đến ba người, hối hả nói :
- Lát nữa sương độc dày đặc hơn, xòe tay ra không thấy năm ngón, Vạn Kiếm Hồng biết ta có thuốc phòng độc nên định ám toán trong bóng tối, lát nữa chúng ta bốn người không được rời xa nhau.
Mai Dao Lân lạnh lùng tiếp lời :
- Hài nhi thì lại mong mụ đến được đây, qua đường đến của mụ, chúng ta có thể ra khỏi đây, lúc ấy Ngân Long bảo sẽ biết họ phải gặp báo ứng thế nào.
Thần Thủ Nữ rúng động cõi lòng, buột miệng nói :
- Lân nhi, người nào trong Ngân Long bảo đều có thể giết, nhưng tuyệt đối không được động đến Sách Ngọc Châu với song thân nàng ta. Sách Ngọc Châu thành hôn với phụ thân ngươi là do ý kiến của ta trước lúc bị phân tán, nếu Lân nhi căm hận thì hãy cứ căm hận ta.
Mai Dao Lân vội nói :
- Hài nhi không hận Sách di mà cũng không hận mẫu thân!
Thần Thủ Nữ thở dài trĩu nặng :
- Ôi! Ta hiểu sự cô đơn thời thơ ấu đã tích tụ rất nhiều nỗi bất bình trong tâm hồn Lân nhi, âu đó cũng là do định mệnh trớ trêu, không ai có lỗi lầm cả, nếu có thì đó là ta với phụ thân ngươi lẽ ra không nên đến dọ thám Phong Lôi động. Nhưng lúc bấy giờ nếu như Lân nhi biết Hoàng hậu và Công chúa bất hạnh kia bị giam trong Phong Lôi động, có lẽ Lân nhi cũng bất chấp tất cả mạo hiểm lên Ma Thiên Lãnh. Ôi! Hai mươi năm dài trong tăm tối, thật chẳng hiểu vị Hoàng hậu bất hạnh kia đã trải qua như thế nào?
Mai Dao Lân thở dài thậm thượt :
- Vâng định mệnh trớ trêu, nhưng những kẻ đã mắc nợ chúng ta, hài nhi nhất định phải bắt họ đền trả, Hoàng hậu và Công chúa nước Quy Phụng tuy đã thoát cảnh giam cầm, nhưng...
Thần Thủ Nữ mừng rỡ tiếp lời :
- Sao? Hoàng hậu và Công chúa đã thoát cảnh giam cầm rồi ư? Ai đã cứu vậy? Ôi! Tính đến nay công chúa đã phải hai mươi tuổi rồi.
Mai Dao Lân nhẹ gật đầu :
- Chính do phụ thân đã giải cứu, và Công chúa cũng đã đến đây!
- Ồ! Vị cô nương đi cùng Phương điệt nữ chính lá Quy Phụng công chúa ư?
Phụng Ức Bình tự nãy giờ lặng thinh, giờ bỗng quỳ xuống trước mặt Thần Thủ Nữ, bẽn lẽn khẽ nói :
- Điệt nữ xin khấu tạ bá mẫu đã quan tâm!
Vì sương độc dày đặc nên không trông thấy người đối diện, Thần Thủ Nữ đưa tay ra trước chạm thấy Phụng Ức Bình quỳ trước mặt, hốt hoảng nói :
- Công chúa không nên xưng hô như vậy, xin đứng lên mau, Thần Thủ Nữ này không đảm đương nổi đâu!
Phụng Ức Bình sỡ dĩ từ lúc vào trong thạch động đến giờ chưa hề lên tiếng chính vì sợ Thần Thủ Nữ không ưa thích nàng, giờ nghe vậy liền tức hoảng kinh thất sắc, buột miệng nói :
- Phải chăng bá mẫu thấy Phụng Ức Bình là một đứa con gái man rợ, không muốn có... có một... một...
Thần Thủ Nữ vội nói :
- Công chúa là một giai nhân tuyệt thế, xinh đẹp đoan trang, sao lại bảo là man rợ? Chẳng qua Thần Thủ Nữ sợ Công chúa bị ô nhục đó thôi!
Kim Phụng Ngọc Nữ bỗng xen lời :
- Nếu như cô cô có một nàng dâu như vậy, cô cô có vui lòng không?
Thần Thủ Nữ ngẩn người, đứng lặng hồi lâu, không nghe Phụng Ức Bình phản đối, bèn thầm nhủ :
- Ra vậy! Thảo nào nàng ta đã chấp nhận với tấm thân kim chi ngọc điệp theo bên Lân nhi nếm trải nổi khổ sương gió giang hồ, nàng ta với Lân nhi cũng thật xứng đôi vừa lứa.
Đoạn đưa tay ôm lấy Phụng Ức Bình vào lòng, âu yếm nói :
- Điệt nữ ngoan, đứng lên mau!
Ngay khi ấy, nơi cửa động vang lên một tiếng động thật khẽ, Mai Dao Lân mắt liền rực lên, khẽ nói :
- Mẫu thân, trong động có loài trùng rắn gì không vậy?
Thần Thủ Nữ quả quyết :
- Loài trùng rắn không thể nào vào đây được.
Vừa dứt lời, bỗng lại có tiếng xào xạc rất khẽ, hệt như tiếng rắn bò trên lá khô. Mai Dao Lân liền truyền âm nói :
- Hãy nhè nhẹ đứng lên, lui ra sau ngay!
Ba người phụ nữ tuy cũng đã nghe tiếng động, song vì hồi âm vang vọng, khó nhận định được vị trí chính xác, lúc này sương độc mịt mù, nếu lầm phương hướng là có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Thần Thủ Nữ vội âm trầm hỏi :
- Lân nhi có nghe rõ phương hướng không?
Mai Dao Lân quả quyết :
- Đối phương không chỉ một nhóm, mẫu thân hãy cùng hai nàng lui đến nơi góc trái trước, để hài nhi đối phó với họ được rồi.
Thần Thủ Nữ bởi lòng tha thiết thương con, không yên tâm nói :
- Lúc này xòe tay không thấy năm ngón, chỉ dựa vào thính giác hành động, nếu như Vạn Kiếm Hồng đứng yên bất động, vạn nhất Lân nhi chạm phải mụ thì thật là nguy hiểm.
- Đối phương không chỉ một mình Thần Độc đâu!
- Theo ta được biết, nơi đây chỉ có Vạn Kiếm Hồng và hai đồ đệ. Trong đêm tối thế này, cho dù mụ đi thỉnh trợ thủ cũng chẳng thể đến nhanh nhu vậy, Lân nhi có nghe lầm không?
Trong khi ấy, trong đường hầm lại có vài tiếng rất khẽ vọng vào tai Mai Dao Lân.
Mai Dao Lân quả quyết :
- Mong là không có ai! Mẫu thân, ba người hãy lùi ra sau trước đi!
Thần Thủ Nữ liền nắm tay hai thiếu nữ chầm chậm đứng lên, lui sang góc trái, khẽ truyền âm nói :
- Lân nhi cũng nên lui mau!
- Hài nhi sẽ đến ngay!
Mai Dao Lân nói xong, nhè nhẹ cởi giày ra. Lúc này tiếng lào xào như rắn bò đã biến mất và trong đường hầm cũng không còn tiếng động nữa, trong bầu không khí tĩnh lặng như chứa đựng ngàn trùng sát cơ, khiến người muốn ngạt thở. Mai Dao Lân tay phải nắm lấy một chiếc giầy, bỗng quát :
- Bằng hữu, hiện thân đi thôi!
Đồng thời nhẹ vung tay ném chiếc giày về phía cửa thạch thất, vang lên một tiếng khẽ. Liền tức “bình” một tiếng động vang dội, kèm theo một tiếng kinh hoàng thét lên :
- Ô! Rắn cắn ta rồi!
Liền theo đó lại “bình” một tiếng vang dội kèm theo một tiếng “hự” khô khan, rồi thì có người ngã phịch xuống đất, dường như đã táng mạng.
Mai Dao Lân vẫn đứng yên tại chỗ. Người tại cửa thạch thất dường nhu qua tiếng gió đã nhận định ra vị trí kẻ địch, người kia vừa mới ngã xuống, một người đã phóng đến bên cạnh Mai Dao Lân.
Mai Dao Lân mắt vút qua sát cơ, thừa lúc người đó chưa phát hiện ra mình, song chưởng chớp nhoáng đưa ra, vừa chạm vào y phục đối phương, kình lực liền tức đẩy ra về phía trái.
Người đó không ngờ có vậy, khi phát giác thì đã không kịp hoàn kích nữa, “ầm” một tiếng dường như bị va vào bàn đá.
Liền tức, dưới vách đá đối diện Mai Dao Lân bỗng xô một luồng chưởng phong cương mãnh, liền lại có một tiếng nói kinh hoàng thét lên :
- Ồ! Độc...
“Phịch” một tiếng, lại một người ngã xuống.
Qua hai tiếng thét kinh hoàng vừa rồi, Mai Dao Lân đã xác định kẻ ra tay chính là Thần Độc Vạn Kiếm Hồng, nhưng vị trí của mụ ta nhưng dường nhu đã thay đổi trong tiếng thét khỏa lấp, không sao xác định được.
Còn về một nhóm người nào đó, Mai Dao Lân không sao biết được họ là ai và từ đâu đến?
Mai Dao Lân nhận định được vị trí kẻ xuất chưởng thì lẽ đương nhiên phía bị hại cũng vậy, cùng trong lúc tiếng thét vang lên, trong đường hầm có hai người phóng vút vào, chia nhau công ra bốn chưởng về hai phía vừa mới phát chưởng.Ngay lập tức, tiếng ầm ầm vang lên liên hồi trong thạch thất, nhưng phía phát chưởng vừa rồi không hề hoàn kích.
Mai Dao Lân thầm cười khảy, chân phải nhè nhẹ đưa ra nửa bước sang phía phải, sau đó mới bước chân trái lên. Nào ngờ khi vừa đứng yên, vai phải bỗng bị người va trúng một cái, người này phản ứng thật bén nhạy, vừa va chạm Mai Dao Lân đã nhanh nhẹn lùi ra sau ba bước khẽ quát :
- Ai đó?
Mai Dao Lân không dám lên tiếng, cũng chẳng dám xuất chưởng công kích, bằng không Thần Độc sẽ nhận ra chàng, và thừa cơ xuất thủ ám toán ngay. Mai Dao Lân đang tiến thoái lưỡng nan, bỗng sau lưng cách chừng ba thước có tiếng ồ ề nói :
- Tam đệ, ta đây!
Mai Dao Lân giật mình, thì ra chàng đang bị kẹp vào giữa.
Dường như Thần Độc khi chưa biết rõ những người này là ai, không dám ra tay tấn công, nên dù nghe biết vị trí hai người vừa lên tiếng mà cũng chưa ra tay. Người lên tiếng đầu tiên nói :
- Đại ca có phát hiện gì khác lạ không?
- Không, ta đứng yên tại đây từ nãy giờ.
Mai Dao Lân vừa nghe vậy, chẳng dám chậm trễ, liền vội tung mình lướt chéo sang bên hơn năm thước. Ngay khi Mai Dao Lân vừa lướt đi, bỗng nghe người lên tiếng đâu tiên quát to :
- Tiểu tử, nằm xuống ngay!
Đồng thời một luồng chưởng phong kèo theo tiếng sấm văng vẳng đã tung ra. Người có giọng ồ ề chẳng ngờ lão Tam lại xuất thủ đột ngột như vậy, trong khi không một chút chuẩn bị, liền bị lãnh trọn một chưởng vào ngực, trong tiếng rú thảm khốc, “bình” một tiếng, văng bắn ra thật xa, thế là lại thêm một người ngã xuống.
Ngay khi Mai Dao Lân vừa đứng vững, bỗng cảm thấy một bàn chân nhè nhẹ đưa tới, dẫm trên chân phải chàng cơ hồ ý nghĩ chưa kịp nảy sinh, một luồng kình phong đã ập đến trước ngực và bàn chân dẫm trên chân phải chàng cũng nặng tựa ngàn cân, không còn rút chân ra được nữa, trong lúc vội vàng, chàng ngã người ra sau, hai tay chõi trên mặt đất, “vù” một tiếng chưởng phong lướt sát qua mặt.
Ngay lập tức, chàng vận công xuống chân phải hất mạnh, đối phương như không ngờ trong khoảng cách gần thế này mà một chưởng không trúng đích, ngay trong một thoáng sững sờ đã bị hất bay ra xa hơn tám thước, va mạnh vào vách đá.
Lão Tam một chưởng đánh chết đại ca, lòng đang tức tối tột cùng, vừa nghe tiếng va vào tường, cơ hồ không hề suy nghĩ, trong tiếng quát vang, song chưởng đã chớp nhoáng tung ra.
“Ầm” một tiếng vang dội, nhưng không nghe có tiếng rú thảm, đang khi kinh ngạc, bỗng cảm thấy có vật gì nhúc nhích trên lưng bàn chân, trong lúc tức tối, liền đưa hai ngón tay ra bóp, khi chạm vào phát giác không ổn thì đã muộn. Một tiếng rú thảm khốc, lại thêm một người nằm xuống.
Mai Dao Lân đứng yên không dám động đậy nữa.
Bỗng ngoài thạch thất có tiếng lạnh lùng hỏi :
- Đại ca! Đại ca! Mọi người vẫn bình yên chứ?
Trong thạch thất hoàn toàn tĩnh lặng, người đó lại nói :
- Này, mọi người đã sao rồi? Lên tiếng đi chứ?
Bỗng một giọng sắc lạnh nói :
- Nếu họ còn sống thì đã lên tiếng rồi, đốt tản động hương mau.
Trong thạch thất lại trở nên tĩnh lặng, song vẫn ngập đầy sát cơ.
Mai Dao Lân lo cho sự an nguy của mẫu thân và hai nàng, mong sương độc tiêu tan ngay để phân biệt rõ địch ta.
Thần độc Vạn Kiếm Hồng tuy không mong sương độc tan đi, nhưng lại không dám mạo muội tiến tới, qua việc một chưởng đột xuất khi nãy không trúng đích, mụ đã nhận thấy võ công của Mai Dao Lân cao hơn mình nhiều, nếu lỡ đến gần Mai Dao Lân thì mình ắt sẽ táng mạng trước.
Mùi hương thơm xuê qua sương độc len vào mũi, khiến người có cảm giác tỉnh táo hơn, trong thạch thất vẫn tĩnh lặng đến ngạt thở.
Ngọn đèn dầu trên bàn đã bị chưởng phong quét tắt, nhưng Mai Dao Lân đã nhìn thấy rõ được cảnh vật trong vòng ba thước. Bỗng nghe giọng sắc lạnh khi nãy quát :
- Thắp đuốc lên!
“Phừng” một tiếng, một ngọn đuốc đã soi sáng cửa thạch thất, qua ánh đuốc đã có thể thấy cảnh vật ngoài năm thước. Mai Dao Lân vội liếc mắt nhìn, thấy mẫu thân và hai nàng đang toàn thân giới bị đứng trong góc thạch thất, liền yên tâm tung mình đến trước mặt ba người. Ngay khi ấy, bên cạnh bàn đá vang lên tiếng Thần Độc Vạn Kiếm Hồng nói :
- Chỉ nghe tiếng lão thân cũng biết là Nam Hải Thần Quân rồi, thật hân hạnh được đón tiếp đại giá!
- Hừ, không sai! Thần Độc, bọn này đây là lần thứ nhì đến viếng, chẳng ngờ tôn giá lại tiếp đãi chu đáo đến vậy, nếu lão phu mà không tỏ thái độ thì thật quá hẹp hòi.
Thần Độc đâu chịu kém, cười khảy trả đũa :
- Đêm tối mịt mù, khó phân biệt địch ta, nếu không báo trước mà tự ý xâm nhập nơi cư trú kẻ khác, không cướp cũng là trộm, lão thân để yên sao được?
Lúc này sương độc đã tan gần hết, từ ngoài chậm rãi bước vào một lão nhân lưng gù tuổi gần chín mươi, râu tóc đều bạc, mắt đanh lạnh như sắt thép, đôi mắt sáng quắc quét nhanh một lượt khắp thạch thất, lạnh lùng nói :
- Hai người chết dưới chưởng lực, hai người táng mạng bởi rắn cắn! Thần Độc, đây là kiệt tác của bà phải không?
Thần Độc sầm mặt :
- Nam Hải Thần Quân, tôn giá chớ được một lần mười, tôn giá có biết nơi đây là nơi cư trú của ai không?
Nam Hải Thần Quân ngẩn người :
- Của ai?
Thần Độc chỉ tay về phía Thần Thủ Nữ :
- Của Thần Thủ Nữ kia!
Ngay khi ấy lại có một hán tử tuổi chừng ba mươi, mày thưa mắt bé, gương mặt xanh xao cùng hai đại hán cầm đuốc bước vào. Nam Hải Thần Quân quét mắt nhìn nhóm Mai Dao Lân bốn người, lạnh lùng nói :
- Vậy thì chính họ là hung thủ rồi! Vu Hóa Nhân, hãy bắt lấy chúng cho ta!
- Tuân mạng!
Gã hán tử mặt xanh cung kính đáp, y chính là đệ tử thứ năm của Nam Hải Thần Quân, trước nay cậy oai sư phụ hết sức kiêu căng tự đại, nghe lệnh sư phụ liền tức tiến ra trỏ tay quát :
- Bốn người kia, ra đây cho đại gia dạy việc mau!
Mai Dao Lân buông tiếng cười khảy, chỉ thấy bóng người nhấp nhoáng, liền thì một tiếng rú đau đớn vang lên, Vu Hóa Nhân đã bị Mai Dao Lân cầm chặt cổ tay phải, mặt mày nhăn nhó đầy đau đớn, hiển nhiên cổ tay phải đã bị Mai Dao Lân bẻ gãy.
Thần Độc thấy vậy rúng động cõi lòng, gương mặt đanh lạnh của Nam Hải Thần Quân cũng thoáng biến đổi, bởi hai người đều không trông thấy rõ Mai Dao Lân đã nắm giữ và bẻ gãy cổ tay Vu Hóa Nhân như thế nào.
Nam Hải Thần Quân buông tiếng hừ thật mạnh, giọng cứng nhắc nói :
- Tiểu tử, ngươi muốn gì?
Mai Dao Lân cười sắc lạnh :
- Bằng hữu muốn xem thử kẻ này muốn gì phải không?
Nam Hải Thần Quân vốn rất kiêu căng tự đại, bị một thiếu niên gọi là “bằng hữu”, đó thật là một điều sỉ nhục to lớn, lão dường như tức giận đến tột độ, buông tiếng cười vang :
- Ha ha... tiểu tử, lão phu đang muốn xem thử ngươi có thể làm gì ở trước mặt lão phu cho biết!
Tiếng cười đinh tai như khuông nhân, thật kinh tâm động phách, cười dứt, hai tay đã vận tụ đầy công lực. Mai Dao Lân cười khảy :
- Bằng hữu đã nhìn kỹ rồi chứ?
Vừa dứt lời hữu chưởng đã vung ra, đồng thời buông tiếng quát vang, tiếp theo là “bùng” một tiếng vang dội, kình phong cuốn lên như gió xoáy, đẩy hai gã đại hán lùi sau hai bước, lửa đuốc tắt ngóm.
Khi đuốc được thắp sáng trở lại thì trong thạch thất đã trở nên tĩnh lặng.
Thần Độc đưa mắt nhìn Nam Hải Thần Quân đang kinh hãi đứng thừ ra, mụ bất giác rợn người, tuy trông lúc lửa tắt tối om, mụ vẫn trông thấy Nam Hải Thần Quân đã bị đẩy lùi một bước, trong khi Mai Dao Lân vẫn đứng yên tại chỗ. Mai Dao Lân nhếch môi cười, đổi sang nắm lấy tay trái của Vu Hóa Nhân, lạnh lùng nói :
- Bằng hữu đã trông thấy rõ rồi chứ?
Nam Hải Thần Quân cười gằn :
- Tiểu tử, hẳn ngươi không phải là một kẻ vô danh trong võ lâm Trung Nguyên?
- Kẻ này là Mai Dao Lân!
Nam Hải Thần Quân biến sắc mặt :
- Ngươi chính là Mai Dao Lân ư?
- Tôn giá đến từ Nam Hải, hẳn là người của nước Tử Ngọc.
Lúc này mặt Vu Hóa Nhân đã ướt đẫm mồ hôi, từ khi biết kẻ đang khống chế mình là Mai Dao Lân, y đã quên mất sự đau đớn nơi cổ tay, bởi y càng lo cho tính mạng mình hơn.
Nam Hải Thần Quân quét mắt nhìn Vu Hóa Nhân, lạnh lùng nói :
- Mai Dao Lân, lão phu vào Trung Nguyên chính là vì ngươi, nếu hôm nay mà lão phu không cho ngươi nằm lại trong sơn động này, thề không trở về nước Tử Ngọc.
Mai Dao Lân cười khảy :
- Tôn giá còn muốn trở về ư?
- Hãy thả Vu Hóa Nhân ra, hai ta quyết một phen sinh tử!
Mai Dao Lân cười khỉnh :
- Tôn giá rồi cũng sẽ ở lại đây, y còn lại một mình thì không nên sống làm chi!
Nam Hải Thần Quân ngớ người, đoạn đanh giọng nói :
- Vậy ngươi hạ thủ đi!
Vu Hóa Nhân kinh hãi :
- Sư phụ...
Nam Hải Thần Quân sầm mặt quát :
- Nam nhân đại trượng phu chết có gì đáng sợ? Vu Hóa Nhân, hãy làm gương của trang nam nhi nước Tử Ngọc cho y xem thử!
Vu Hóa Nhân toàn thân run lẩy bẩy, biết chẳng thể cầu cứu sư phụ được nữa, bèn quay lại nhìn Mai Dao Lân, sợ sệt nói :
- Mai Dao Lân, Vu mỗ với các hạ không thù không oán, các hạ nhẫn tâm hạ sát Vu mỗ được sao?
Nam Hải Thần Quân nghe vậy, cả giận quát :
- Tiểu tử, ngươi thật hèn nhát, nằm xuống ngay!
Đồng thời đã với chiêu Trực Đảo Hoàng Long chớp nhoáng bổ vào bối tâm Vu Hóa Nhân, chưởng kình rít lên như sấm rền.
Mai Dao Lân chờ cho chưởng phong đến gần sát mới tung mình ra xa, “bình” một tiếng, kèm theo một tiếng rú thảm, Vu Hóa Nhân đã bị đánh văng bắn đi, “bộp” một tiếng va vào vách đá, vỡ sọ chết ngay tức khắc. Nam Hải Thần Quân mắt giăng đầy tia máu, năm đệ tử chỉ trong một đêm đã chết sạch, Thần Độc Vạn Kiếm Hồng cũng rùng mình kinh khiếp. Mai Dao Lân chớ hề nhìn ngó đến thi thể máu óc nhầy nhụa của Vu Hóa Nhân, cười khảy nói :
- Tôn giá thật đầy sát khí!
Nam Hải Thần Quân, giọng sắc lạnh :
- Lát nữa sẽ đến lượt ngươi!
- Nói suông vô ích, tôn giá đã muốn vậy, sao không động thủ?
Nam Hải Thần Quân đã có phần kinh khiếp trước võ công của Mai Dao Lân, bèn quay sang Thần Độc nói :
- Vạn Kiếm Hồng, hiện sự thật đã sờ sờ trước mắt, hôm nay đã đến lúc tôn giá quy thuận Nam Hải rồi đấy!
Thần Độc tuy biết rõ mình không phải là địch thủ của Mai Dao Lân, nhưng với thân phận và danh vọng của mụ, lại không muốn bị cưỡng bách hành động, bèn cười khảy nói :
- Tôn giá đây là hạ lệnh ư?
- Đây là lão phu giúp cho tôn giá con đường sống!
- Chỉ đơn thuần vì cứu mạng lão thân ư?
- Đúng vậy!
- Nếu lão thân không nhận lãnh thì sao?
Nam Hải Thần Quân mắt ánh độc quang, chầm chậm quay người nói :
- Vậy thì tôn giá phải đi trước một bước thôi!
Đoạn cất bước đi về phía Thần Độc.
Thần Độc không tự chủ được, lùi sau một bước, lạnh lùng nói :
- Tôn giá biết rõ lão thân sở trường dùng độc, nhưng lão thân vẫn phải nhắc nhở một lần nữa.
Nam Hải Thần Quân vẫn tiếp tục đi tới, cười khảy nói :
- Tôn giá phải biết là lão phu không hề quên tôn giá có danh hiệu Thần Độc, đồng thời tôn giá cũng biết rõ có nhắc nhở cũng chỉ bằng thừa.
Thần Độc tuy biết võ công của Nam Hải Thần Quân chưa chắc cao hơn mình, nhưng sợ nếu hai người xảy ra xung đột, Mai Dao Lân sẽ đứng giữa hưởng lợi, nên không dám tiếp tục chống đối nữa, bèn nói :
- Nam Hải Thần Quân, hẳn tôn giá nhận thấy rõ cục diện hôm nay!
Nam Hải Thần Quân dễ thường là thật sự muốn động thủ với Thần Độc, đó chẳng qua là tình thế bắt buộc, nghe vậy liền dừng bước nói :
- Cục diện hôm nay như thế chân vạc, rất là hiển nhiên!
- Vậy thì bất kỳ hai phái nào xung đột thì đệ tam nhân cũng sẽ đứng giữa hưởng lợi.
Nam Hải Thần Quân quét mắt nhìn Mai Dao Lân :
- Vậy chả lẽ chúng ta bế tắc tại đây hay sao?
- Lão thân tin là tôn giá đã có sẵn kế hoạch rồi!
- Lão phu chẳng có kế hoạch gì cả!
Thần Độc cười khảy quay sang Mai Dao Lân hỏi :
- Mai Dao Lân, ngươi tính sao?
Mai Dao Lân cười khảy :
- Theo bà thì sao?
- Hai bên liên thủ sẽ dễ dàng diệt trừ kẻ thứ ba đúng không?
- Chưa chắc vậy đâu!
Thần Thủ Nữ lo sợ hai người kia liên thủ đối phó Mai Dao Lân, nghe vậy cả kinh, vội tiến tới một bước nói :
- Thần Độc, hãy thẳng thắn nói rõ ra, mọi người sẽ suy tính.
Thần Độc giọng rắn lạnh :
- Hãy cho thuốc mà ngươi đã luyện thành cho lão thân.
Mai Dao Lân cười khảy :
- Thần Độc, bà uy hiếp đó ư?
Thần Độc cười nham hiểm :
- Mai Dao Lân, ngươi nên biết trong ba người, bất kỳ hai người nào cũng có khả năng liên thủ, nhưng lão thân có cơ hội nhiều hơn hết, đúng không nào?
Nam Hải Thần Quân tuy hận thấu xương Thần Độc, nhưng không dám xuất ngôn xúc phạm, nghe vậy môi mấp máy mấy lần, nhưng chẳng thốt nên lời. Mai Dao Lân bình thản cười :
- Nếu Mai mỗ không bằng lòng thì sao?
Thần Thủ Nữ hoảng kinh :
- Lân nhi...
Thần Độc quét mắt nhìn Thần Thủ Nữ, cười âm trầm :
- Thần Thủ Nữ, ngươi với Mai Dao Lân nhất định có quan hệ rất mật thiết phải không?
Thần Thủ Nữ nặng nể gật đầu :
- Phải, Mai Dao Lân là con của Thần Thủ Nữ này!
Thần Độc kinh ngạc :
- Con ngươi ư? Hắc hắc, trước tiên lão thân xin chúc mừng hai mẹ con đã đoàn tụ, nhưng cuộc đời hợp khó tan dễ, cục diện hôm nay hẳn ngươi cũng nhận thấy rõ, ngay chính bản thân lão thân cũng không sao dự liệu sẽ đứng về bên nào.
Mai Dao Lân cười khỉnh :
- Thế là Thần Độc bà đã thoát ra ngoài cuộc rồi vậy!
- Mai Dao Lân, lão thân từng cứu mạng mẫu thân ngươi, hơn nữa giữa hai ta cũng không có thâm thù đại hận gì, lão thân chẳng phải là không thể để cho các ngươi rời khỏi đây, nhưng hắc, hắc, Thần Thủ Nữ biết rõ ý lão thân.
Nam Hải Thần Quân mắt dần hiện sát cơ, Thần Độc quét mắt qua mặt lão một cái thật nhanh.
Thần Thủ Nữ lo sợ con trai không chống nổi hai người giáp công, vội nói :
- Điều kiện của bà là thuốc ấy phải không?
Thần Độc khoái trá, vừa định nói phải, chợt nghe Nam Hải Thần Quân quát vang :
- Diêm Vương sẽ cho mụ!
Dứt lời một luồng chưởng phong cương mãnh tuyệt luân đã xô đến trước mặt Thần Độc, tốc độ nhanh kinh khiếp. Thần Độc đã sớm đề phòng, song chưởng lẹ làng vung ra và quát :
- Khoan đã! Việc chưa quyết định mà!
Dứt lời, chưởng lực hai bên đã va chạm nhau, “bùng” một tiếng vang dội, hai người cùng bật lùi một bước, bất phân thắng bại. Nam Hải Thần Quân sau khi đối nhau một chưởng, lòng cũng có phần kinh khiếp, bèn vội nói :
- Vạn Kiếm Hồng, hãy nêu điều kiện ra đi!
Thần Độc cười đắc ý, quay sang Mai Dao Lân nói :
- Ý ngươi thế nào?
Mai Dao Lân lạnh lùng :
- Ý Mai mỗ là bà sẽ ở lại đây vĩnh viễn.
Thần Độc cười khảy :
- Chẳng hay người nào bầu bạn vậy?
Mai Dao Lân đanh giọng :
- Nam Hải Thần Quân!
Thần Độc sầm mặt :
- Ngươi muốn dồn hai người vào cùng một con đường phải không?
Thần Thủ Nữ hớt hải nói :
- Lân nhi, không được bồng bột!
Thần Độc quay sang Nam Hải Thần Quân :
- Thần Quân định thỏa thuận với lão thân điều kiện gì nào?
- Bà nêu ra đi!
- Kẻ dùng độc sợ nhất là vật khắc độc, lão thân nhớ là trong nước Tử Ngọc của Thần Quân có một viên Thúy Châu, nhưng chẳng hay có trên mình Thần Quân không vậy?
Nam Hải Thần Quân sửng sốt, cười khảy :
- Tai mắt Thần Độc linh mẫn thật!
- Thần Quân quá khen, ý Thần Quân thế nào?
- Không sai, nước Tử Ngọc quả là có một viên Thúy Châu, nhưng rất tiếc đã rơi vào tay kẻ khác rồi!
Đoạn đưa mắt nhìn về phía Mai Dao Lân.
Thần Độc cười :
- Viên Thúy Châu ấy hẳn đã rơi vào tay Mai Dao Lân, đúng chăng?
- Đúng vậy!
- Nếu hôm nay lão thân giết được Mai Dao Lân, viên Thúy Châu ấy sẽ lọt vào tay lão thân. Thần Quân, vậy đâu kể được là điều kiện trao đổi, đúng không nào?
Nam Hải Thần Quân sầm mặt :
- Lão phu tự tin điều kiện của mình hậu hỉ hơn bất kỳ ai khác! Thần Độc, hẳn bà hiểu rất rõ, Nam Hải Thần Quân này không giống như kẻ khác.
- Lão thân tin là trên mình Thần Quân hẳn là còn vật tỵ độc khác!
- Không sai, nhưng trong ổ độc này, đó là vật hộ thân của lão phu.
- Hẳn đó là viên Hắc Châu của mặc xà, tuy không đẹp như Thúy Châu, nhưng công hiệu tỵ độc lại cao hơn.
- Bà đoán rất đúng, nhưng lão phu đã nói rồi, đó là vật hộ thân của lão phu, bà hãy từ bỏ ý định ấy đi!
Thần Độc cười :
- Thần Quân, lão thân chỉ lấy nửa phần, được chăng?
Nam Hải Thần Quân chẳng chút đắn đo, thò tay vào lòng lấy ra một viên Hắc Châu đen như mực, to cỡ trứng bồ câu, nói :
- Điều kiện giữa chúng ta vậy là đã thỏa thuận xong phải không?
- Lão thân chưa nhận được nửa phần ấy!
Nam Hải Thần Quân lại từ trong tay áo lấy ra một ngọn trủy thủ, đặt lên trên Hắc Châu nói :
- Lão phu trao cho bà ngay đây!
Đoạn liền chẻ xuống, Hắc Châu liền tách làm đôi, tay phải cầm lấy nửa phần, vung tay ném cho Thần Độc. Thần Độc đón lấy, đắc ý cười nói :
- Đa tạ Thần Quân!
Đoạn quay người đối mặt với Thần Thủ Nữ hỏi :
- Thế nào? Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?
- Bà chờ chốc lát được chăng?
- Được, nhưng không được quá lâu!
Nam Hải Thần Quân nghe vậy cả giận quát :
- Vạn Kiếm Hồng, bà có giữ lời hứa không?
Thần Độc thản nhiên cười :
- Lão thân xưa nay nói một không hai!
- Vậy điều kiện thỏa thuận thì sao?
- Thần Quân nhớ kỹ xem, lão thân đã thỏa thuận gì với Thần Quân nào? Nhưng niệm tình Thần Quân đã tặng cho Hắc Châu, lão thân sẽ giúp Thần Quân một tay diệt trừ Mai Dao Lân, đó kể như là điều kiện vậy.
Nam Hải Thần Quân điên tiết cười vang :
- Ha ha... thôi được, hôm nay kể như Nam Hải Thần Quân này thua bại dưới tay mụ, mong là mụ sẽ sống lâu trăm tuổi!
- Còn nữa, khi trừ xong Mai Dao Lân, tôn giá phải lập tức rời khỏi đây, không được ở lại quấy rầy lão thân.
Nam Hải Thần Quân cười khảy :
- Lão phu bình sanh không thích tiếp cận với độc vật, nhưng riêng với mụ, lão phu cam đoan hôm nay xong việc ở đây là đi ngay, nhưng trong tương lai hai ta vẫn sẽ có ngày gặp lại nhau.
Thần Độc thản nhiên cười :
- Vậy là xong, lão thân sẵn sàng chờ đợi ngày đó!
Đoạn quay sang Thần Thủ Nữ cười nói :
- Thần Thủ Nữ, các ngươi bốn người mà chết, lão thân cũng vẫn có được thuốc ấy, một cuộc giao dịch lãi to thế này, bất kỳ ai cũng chẳng chịu bỏ qua, đúng không nào?
Thần Thủ Nữ tức giận :
- Trên cõi đời này, mụ là người độc ác hơn cả!
Mai Dao Lân lạnh lùng tiếp lời :
- Vạn Kiếm Hồng, giao dịch của mụ dường như đã thỏa thuận xong rồi, bây giờ đã đến lúc giao hàng.
Nam Hải Thần Quân liền quay người, cất bước chậm rãi đi về phía Mai Dao Lân.
Thần Độc cười khảy :
- Mai Dao Lân, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?
Thần Thủ Nữ cả kinh quát :
- Chúng ta tiến lên!
Đoạn liền cùng Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình định động thủ, nhưng Mai Dao Lân đã trầm giọng nói :
- Mẫu thân, ba người hãy khoan động thủ!
Mai Dao Lân vừa dứt lời, bỗng nghe Thần Độc quát to :
- Vậy ngươi hãy nằm xuống trước đi!
Trong tiếng quát người đã lao tới, tả chưởng tung ra, tay phải năm ngón như móc câu, nhanh như chớp chộp vào mạn sườn Mai Dao Lân.
Tả chưởng không chút có vẻ hư giả, Mai Dao Lân vừa định xuất thủ nghênh kích, bỗng cảm thấy một luồng gió ập đến bên hông trái, giật mình kinh hãi, vội tung mình sang phải, vừa lúc Nam Hải Thần Quân đi đến.
Nam Hải Thần Quân đâu chịu bỏ lỡ thời cơ, liền buông tiếng quát vang, hai tay mười ngón chĩa thẳng ra, nhanh như chớp xỉa vào ngực Mai Dao Lân.
Mai Dao Lân cả kinh, không còn thời gian suy nghĩ nữa, mũi chân vừa chạm đất, liền vội tung mình phóng ra sau lưng Nam Hải Thần Quân, phản ưng nhanh khôn tả.
“Soạt” một tiếng rách toạc, một mảnh vải áo màu trắng bay rơi xuống đất.
Thần Độc thấy vậy mừng rỡ nói :
- Võ công tiểu tử ngươi thì ra cũng chỉ có vậy thôi!
Đồng thời đã lướt nhanh đến sau lưng Nam Hải Thần Quân, tiếp tục tấn công Mai Dao Lân vừa hạ chân xuống đất.
Lúc này Nam Hải Thần Quân đã quay nhanh lại, cùng Thần Độc hình thành thế tiền hậu giáp công.
Mai Dao Lân từ khi xuất đạo đến nay, có thể nói đây là lần thảm não hơn hết, chàng mắt rực sát cơ quát :
- Bồ Đề Thiền Phật!
Liền tức bóng chưởng chập chùng, đón lấy Thần Độc đang lao tới. Đây là một cơ hội ám toán tốt, Nam Hải Thần Quân buông tiếng cười gằn, vung chưởng bổ vào sau lưng Mai Dao Lân. Song lần này Mai Dao Lân đã có phòng bị, lẹ làng quay người xuất chưởng, sau một hồi tiếng chưởng phong ma sát soàn soạt, chưởng phong ba người đều bị chưởng lực của đối phương đánh bạt, không ai dành được ưu thế.
Chỉ một thoáng ấy, Mai Dao Lân đã điều hòa hơi thở, trong tiếng quát lanh lảnh, song chưởng liền tung ra, chiêu nào cũng nhắm vào các yếu huyệt khắp người Thần Độc và Nam Hải Thần Quân. Thần Độc và Nam Hải Thần Quân cũng đâu phải tầm thường, bốn chưởng vung động như bướm lượn, kình phong ào ạt như vũ bão, tuy không tiếp cận được Mai Dao Lân, nhưng uy thế thật kinh khiếp.
Thần Thủ Nữ sợ hãi nhìn cuộc chiến, lo lắng nói :
- Ta phải đến giúp Lân nhi mới được!
Kim Phụng Ngọc Nữ tuy hết sức hồi hộp, nhưng nàng rất tin vào võ công của Mai Dao Lân, nghe vậy bèn nói :
- Điệt nữ chỉ lo lão độc bà dùng độc thôi!
- Độc của mụ không làm gì được Lân nhi đâu, không thì mụ đã sử dụng rồi, nhưng võ công hai người này thật khủng khiếp.
- Theo điệt nữ nhận thấy, hai người này tuy chiêu thức ảo dị, nhưng công lực không thâm hậu bằng Cuồng Hiệp và Tuyệt Cái, có lẽ họ chẳng làm gì được Lân đệ đâu!
- Lân nhi đã từng giao thủ với Cuồng Hiệp và Tuyệt Cái thật ư?
- Lúc bấy giờ điệt nữ cũng có mặt tại đó.
Thần Thủ Nữ nghe như đã yên tâm không ít, song cũng không được tự tin lẩm bẩm :
- Vậy sao mới chiêu đầu Lân nhi đã suýt thọ thương thế?
Ngay khi ấy, từ trong trận chiến vang lên tiếng quát của Mai Dao Lân, rồi thì một chòm tóc bạc và một mảnh vải xanh theo chưởng phong bay ra, vòng chiến cũng tỏa rộng ra nhiều hơn, hiển nhiên Thần Độc và Nam Hải Thần Quân đã kém thế. Phụng Ức Bình mừng rỡ reo lên :
- Lân ca đã bắt đầu phản công rồi!
Thần Thủ Nữ lẩm bẩm :
- Có lẽ Lân nhi có thể đánh bại họ thật!
Vòng chiến không còn thu hẹp lại nữa, chứng tỏ hai người chẳng thể tiếp cận được, tiếng reo mừng của Phụng Ức Bình đã khơi dậy độc niệm của Nam Hải Thần Quân, theo vòng chiến chuyển động, lão tiến dần về phía ba phụ nữ.
Vòng chiến lại tỏa rộng hơn nữa, Thần Độc và Nam Hải Thần Quân đang ở ngay trước mặt họ. Thốt nhiên, lão toàn lực tung ra một chưởng vào Mai Dao Lân, đồng thời quay người phóng nhanh về phía ba phụ nữ.
Mai Dao Lân cả kinh, vội quát to :
- Tránh ra mau!
Đồng thời một ánh sáng bạc đã bay vút ra nhanh như tia chớp, và ngay khi ấy, Thần Độc đã lao đến trước mặt Mai Dao Lân, vung trảo chộp vào cổ tay phải chàng, thủ pháp nhanh khôn tả.
Nam Hải Thần Quân đang lao tới, người đang trên không bỗng ngã ra sau, Bạch Long kiếm của Mai Dao Lân đã xuyên xuốt từ sau lưng ra trước ngực, trong tiếng rú thảm khốc, Nam Hải Thần Quân đã ngã ập xuống trước mặt ba người, máu chảy lênh láng, mười ngón tay cắm phập vào đá, đầu từ từ hạ xuống, úp mặt trên đất.
Cùng trong lúc ấy, bên kia vang lên “soạt” một tiếng, tiếp theo là tiếng quát lanh lảnh của Mai Dao Lân. Rồi thì trong thạch thất trở nên tĩnh lặng, Nam Hải Thần Quân trên lưng máu vẫn chảy không ngừng.
Thần Độc tay phải nắm chặt một ống tay áo trắng, Mai Dao Lân tay trái máu vẫn đang chảy từ nơi vết thương do móng tay cào, tay áo trái đã bị xé mất.
Phi kiếm của Mai Dao Lân như đã đoạt mất hết oai phong của Thần Độc, mụ khiếp hãi, từ từ thoái lui.
Mai Dao Lân cười sắc lạnh nói :
- Thần Độc, giờ đến lượt bà đó!
Đoạn từng bước tiến về phía Thần Độc, bầu không khí trong thạch thất bỗng chốc như đã cô đặc, gây cảm giác ngạt thở.
Thần Độc vừa thoái lui vừa đảo mắt liên hồi, bởi phạm vi gian thạch thất có hạn, mụ phải nhanh chóng nghĩ ra được cách đối phó trước khi hết đường thoái lui.
Thời gian trong tĩnh lặng tuy khiến người cảm thấy trôi qua rất chậm, nhưng khoảng cách trong căng thẳng lại rút ngắn nhanh đến mức không ngờ sau cùng Thần Độc đã chạm lưng vào vách đá.
Thần Độc như chạm phải điện giật thót người, song vẫn lạnh lùng nói :
- Mai Dao Lân, tuy ngươi có bảo kiếm trong tay, nhưng lão nương cũng chẳng sợ, có giỏi hãy ra tay đi!
Mai Dao Lân nhếch môi cười, cúi nhìn Bạch Long kiếm nói :
- Bà tuy tuổi đã gần đất xa trời, nhưng Mai mỗ tin chắc bà vẫn chưa từ bỏ được sự sống chết và danh lợi.
Thần Độc cố ý kéo dài thời gian để tìm cách thoát thân, tuy rất tức giận, nhưng không dám phát tác, quét mắt nhìn hai bên, liền mừng rỡ thầm nhủ :
- Thật không ngờ vị trí này lại đúng ngay chỗ mình cần tìm, quả là trời không phụ lòng người.
Đoạn liền trở lòng bàn tay vào vách đá nói :
- Tiểu tử, tuy ngươi thông minh, nhưng dẫu sao cũng chẳng phải là lão thân, không thể nào đoán hiểu được tâm sự của lão thân. Bây giờ ngươi hãy dùng kiếm động thủ đi. Nếu lão thân mà chau mày thì danh hiệu Thần Độc sẽ bị xóa bỏ từ nay trên giang hồ.
Mai Dao Lân dừng lại cách Thần Độc chừng ba thước, cười khảy nói :
- E rằng xóa bỏ chẳng phải danh hiệu Thần Độc mà thôi! Tuy nhiên bà chưa xứng đáng để Mai mỗ phải dùng kiếm đối phó.
Đoạn liền xoay tay, “soạt” một tiếng đã tra kiếm vào bao.
Thần Độc không ngờ động tác tra kiếm của Mai Dao Lân lại nhanh đến vậy, tay phải mụ tuy đã sờ trúng một nút đá, nhưng chưa dám mạo muội ấn xuống. Mai Dao Lân cười sắc lạnh nói :
- Bà còn gì để nói nữa không?
Thần Độc cười khảy :
- Theo lão thân thì chính tiểu tử ngươi mới phải trăn trối trước.
Đoạn quay về phía Thần Thủ Nữ nói tiếp :
- Thần Thủ Nữ, ngươi đã gần gũi lâu với lão thân, hiểu biết rất rõ về lão thân, ngươi thấy lời nói lão thân đúng không?
Ba người phụ nữ đều kinh ngạc, nhưng không ngờ Thần Độc trong lúc cùng đường mà còn thốt ra những lời không tự lượng sức mình thế này.
Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình không nén được cùng buông tiếng cười khảy. Thần Thủ Nữ Hoa Ngọc Nhị thoáng ngẫm nghĩ, lạnh lùng nói :
- Thần Độc, hiện giờ điều đáng cho Hoa Ngọc Nhị này suy nghĩ đó là có nên giết bà hay không, thật ra chính bản thân bà cũng hiểu rất rõ, ngoại trừ dùng độc, bà không mặt nào thắng Lân nhi cả?
Thần Độc bỗng cười vang :
- Đúng là mẹ con đồng tính, những lời thoái thác trên đời có lẽ thảy đều bị mẹ con ngươi nói hết sạch rồi, ha ha...
Mai Dao Lân mắt rực sát cơ :
- Thần Độc, kéo dài thời gian cũng chẳng giải quyết được gì đâu!
- Các ngươi dù muốn kéo dài thời gian, lão thân cũng không cho!
- Vậy thì bây giờ đã đến lúc rồi!
Mai Dao Lân vừa dứt lời liền cất bước tiến tới, vẻ mặt chàng lạnh đến rợn người. Thần Độc hoảng kinh vội nói :
- Hãy khoan, lão thân còn có điều cần nói.
Mai Dao Lân cười khảy :
- Dường như đảm lược của bà không được cứng rắn như lời nói.
Thần Độc thoáng đỏ mặt, khỏa lấp buông tiếng cười dài :
- Ha ha... lão thân sở dĩ phải bổ sung vài lời đó là vì uy tín và danh dự cả đời lão thân, nếu như lão thân nói sự sống chết của các ngươi lúc này đang nằm trong tay lão thân, chẳng hay ngươi nghĩ sao?
Thần Thủ Nữ nghe vậy bất giác tái mặt, Mai Dao Lân cũng rúng động cõi lòng, nhưng không để lộ ra mặt, thản nhiên cười nói :
- Vậy là Mai mỗ thật nên chúc mừng cho sự thắng lợi của bà!
Thần Độc nghe vậy bất giác lạnh người, song cố trấn tĩnh nói :
- Tiểu tử, ngươi không tin phải không?
- Đúng vậy, mức độ tin của Mai mỗ quả là rất ít!
- Vậy là lão thân phải cho ngươi xem thử trước mới được.
Thần Độc tuy nói vậy nhưng không nhúc nhích.
Mai Dao Lân cười khảy :
- Nếu như bà khẳng khái, thì nên xê người ra mới phải chứ!
- Bởi lão thân chưa nói rõ sự lợi hại khinh trọng nên không tiện xê dịch, vì sự sống chết của các ngươi chính là được quyết định trên đầu ngón tay lão thân.
- Sao bà không nói thẳng ra là Mai mỗ đừng đột ngột ra tay?
Thần Độc lặng người, mụ hết sức kinh ngạc bởi óc nhận xét và phán đoán của Mai Dao Lân, song vờ sầm mặt nói :
- Lão thân không có quyền hạn chế sự suy nghĩ của ngươi, bây giờ ngươi hãy xem đi!
Đoạn ngầm vận công lực giới bị, chầm chậm di chuyển sang trái một thước, ngón trỏ tay phải quả nhiên đặt lên một nút đá màu trắng.
Thần Thủ Nữ biết Thần Độc là người thâm hiểm, nên rất tin trong sào huyệt của mụ hẳn có bố trí nhiều bẫy rập, bởi ấn tượng quá mạnh nên bà đã không nhận thấy vẻ sợ hãi không sao che đậy được trên mặt Thần Độc, Mai Dao Lân bình thản cười nói :
- Hẳn là khi nhấn nút sau lưng bà sẽ mở ra một lối thoát bí mật.
Thần Độc cười lạnh lùng :
- Không sai, ngươi lại đoán đúng rồi, lão thân không có ý định táng thân tại đây.
- Thật ra chính bà cũng biết rất rõ là không thể nào tự quyết định về sự sống chết của mình nữa!
Mai Dao Lân nói xong liền cất bước đi tới.
Thần Độc không ngờ Mai Dao Lân lại hoàn toàn phớt tỉnh trước những lời hù dọa của mình, đôi mắt xanh nao núng đảo nhanh mấy lượt, bỗng quyết định đánh liều, vừa định lên tiếng, bỗng nghe Thần Thủ Nữ hối hả nói :
- Lân nhi, đứng lại!
Thần Độc liền nhẹ người như vừa trút được gánh nặng ngàn cân, song vờ lớn tiếng nói :
- Thần Thủ Nữ, ngươi phải biết thời gian của lão thân có hạn.
Thần Thủ Nữ cực chẳng đã tiến tới một bước nói :
- Vạn Kiếm Hồng, bà nói đi!
Thần Độc vờ ngẫm nghĩ một hồi mới nói :
- Lão thân vẫn một lòng muốn độc bá võ lâm, ngươi biết rõ lão thân đối xử tử tế với ngươi trong hai mươi năm qua là với mục đích gì rồi!
Thần Thủ Nữ Hoa Ngọc Nhị gật đầu, giọng rắn rỏi :
- Đúng vậy, Hoa Ngọc Nhị này biết rõ, nhưng Hoa Ngọc Nhị này cũng có điều kiện.
Thần Độc thầm mừng khôn xiết, song ngoài mặt vẫn đanh lạnh nói :
- Lão thân sẽ để cho hai mẹ con ngươi đoàn tụ tại đây, nhưng lão thân phải nhắc lại, vì bá nghiệp lão thân không muốn có kẻ gây trở ngại, cho nên...
Thần Thủ Nữ biết mụ muốn nói gì, vội ngắt lời :
- Bà có thể bịt kín lối ra, nơi đây đã từng giam hãm Hoa Ngọc Nhị này những hai mươi năm dài, bà phải có lòng tin mới đúng chứ!
Thần Độc lắc đầu :
- Lão thân biết sơn cốc này giam hãm được ngươi, nhưng đồng thời cũng biết là không thể nào giam hãm được Mai Dao Lân với hai ả nha đầu kia, bởi họ có chim phụng sai khiến.
Mai Dao Lân nhướng mày xen lời :
- Bà muốn phế bỏ võ công bốn người chứ gì?
- Ha ha... những gì lão thân định nói, ngươi thảy đều đoán đúng. Tiểu tử, đó là con đường duy nhất còn có thể đi, nếu hai mẹ con ngươi muốn sống bên nhau tại đây.
Mai Dao Lân mắt rực sát cơ, cười khảy nói :
- Theo Mai mỗ thì bà hãy còn biện pháp tiện lợi hơn!
Thần Độc sửng sốt :
- Nói nghe thử!
Mai Dao Lân nhấn mạnh giọng :
- Nhấn nút cơ quan phát động, khiến bốn người cùng táng thân tại đây!
Thần Thủ Nữ tái mặt ngắt lời :
- Lân nhi, không được bồng bột.
Thần Độc cười nham hiểm :
- Đó quả là một biện pháp tiện lợi.
Mai Dao Lân giọng sắc lạnh :
- Thần Độc, đó là con đường sống duy nhất của bà.
Thần Độc rúng động cõi lòng, buột miệng :
- Thần Thủ Nữ, ngươi đã quyết định chưa?
Mai Dao Lân cười khảy :
- Chỉ cần bà quyết định là đủ, khỏi phải hỏi người khác.
Đoạn chầm chậm cất bước, Thần Thủ Nữ thấy vậy hốt hoảng phi thân đến bên Mai Dao Lân, nắm tay chàng nói :
- Lân nhi, hãy nghe lời ta!
Mai Dao Lân vội ngoảnh lại nói :
- Mẫu thân, kẻ lâm vào đường cùng không phải chúng ta, mẫu thân biết rõ Thần Độc đâu phải là người nhân đức.
Thần Độc vốn đã có tật giật mình, thấy thái độ Mai Dao Lân kiên định như vậy, mụ càng thêm mất lòng tin, cần phải nhanh chóng quyết định giữa sự sống chết trong khoảnh khắc này, thế là ngón tay đặt trên nút đá liền nhấn mạnh xuống.
Thần Thủ Nữ nghe vậy ngẩn người, ngay khi ấy mọi người bỗng nghe một tiếng động vang to, Mai Dao Lân liền quay phắt nhìn, vừa lúc Thần Độc biến mất trong đường hầm.
Mai Dao Lân buông tiếng quát vang, tung mình nhanh như chớp đuổi theo vào đường hầm.
Đưa mắt nhìn con đường tối mịt, Thần Thủ Nữ ngơ ngẩn lẩm bẩm :
- Thật không ngờ mụ vì tính mạng đã để cho uy tín và danh dự cả đời tiêu tan trong khoảnh khắc.
Phụng Ức Bình và Kim Phụng Ngọc Nữ chỉ một lòng lo cho sự an nguy của Mai Dao Lân, vừa thấy chàng mất dạng trong đường hầm, Phụng Ức Bình nóng lòng nói :
- Bá mẫu, chúng ta đuổi theo Lân ca mau!
Thần Thủ Nữ giật mình, vội nói :
- Đuổi theo mau!
Đoạn liền nắm tay hai nàng phóng nhanh vào đường hầm.
Con đường hầm tối om chật hẹp, khúc khuỷu và dần xuống thấp, dường như là dẫn đến chân núi. Mai Dao Lân tuy công lực cao hơn Thần Độc, song vì không quen đường, nên nhất thời không sao đuổi kịp Thần Độc.
Khi vào đến đường hầm, Thần Độc đã trở nên bình tĩnh hơn, lát sau vào đến một gian thạch thất khá rộng, Mai Dao Lân theo sau vào đến, ngước mắt nhìn, thấy Thần Độc đang chằm chặp nhìn mình, cạnh đó là một lối ra khác, Mai Dao Lân thấy vậy bất giác nghe lòng trĩu xuống xuống.
Thần Độc cười đắc ý nói :
- Tiểu tử, ngươi vội vàng quá, nên mới chui vào bẫy chết một cách nhanh chóng thế này.
Đoạn không chờ Mai Dao Lân lên tiếng hay nghĩ cách đối phó, lập tức đưa tay nhấn vào một nút đá màu đỏ nằm trên cửa ra. Mai Dao Lân biết lần này Thần Độc chắc chắn không hù doạ, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra được cách đối phó, bèn liền vận công giới bị.
Đó chỉ là diễn biến trong khoảnh khắc, Thần Độc vừa nhấn vào nút đá liền biết không ổn, bất giác lặng người, nghĩ nhanh :
- Phen này mình đã bị Nam Hải Thần Quân hại thảm rồi, nếu hôm nay mà lão nương thoát nạn, thề quyết không buông tha cho nước Tử Ngọc.
Tuy đang nghĩ nhưng vẫn không quên hành động, ngay khi Mai Dao Lân vừa hiểu ra cớ sự, Thần Độc đã phóng nhanh vào đường hầm.
Mai Dao Lân cười gằn quát to :
- Thần Độc, trên cõi đời này không còn chỗ cho bà đứng chân nữa đâu!
Đồng thời đã tung mình đuổi theo. Đường hầm bắt đầu rộng ra dần, giữa đường lại băng qua bốn năm gian thạch thất đều có một nút đỏ, nhưng Thần Độc đã không còn niềm tin nhấn vào đó nữa.
Con đường từ dốc xuống dần bằng phẳng, phía trước chừng hai mươi trượng đã loáng thoáng có ánh sáng xuyên vào. Mai Dao Lân biết đã sắp đến cửa ra, đưa mắt nhìn Thần Độc đang phóng nhanh phía trước cách chừng một trượng, lớn tiếng nói :
- Thần Độc, bà là một nhân vật danh chấn võ lâm, bà nên biểu hiện một chút bản sắc anh hùng là hơn, là liệu có thoát khỏi tay Mai mỗ được chăng?
Trong lúc Mai Dao Lân nói, Thần Độc đã ra đến cửa động, cười sắc lạnh nói :
- Tiểu tử, ngươi còn muốn ra khỏi đây nữa ư?
Đoạn liền lướt nhanh sang phải, hiển nhiên mụ ta định dùng vách đá bên cạnh bít kín cửa động. Nào ngờ người tính không bằng trời tính, Thần Độc vừa mới tung mình, bỗng nghe một giọng lạnh lùng quát :
- Mụ còn muốn sống nữa ư?
Mai Dao Lân vừa nhận ra đó là ai, ngoài động đã vang lên một tiếng hự khô khan của Thần Độc, ngay trong khoảnh khắc ấy, Mai Dao Lân đã phóng ra ngoài cửa động.
Chỉ thấy Vũ Nội song kỳ và Sanh Thiên Tẩu đang đứng sóng vai bên trái cửa động, Thần Độc nằm úp trước mặt ba người, cách chừng năm trượng, đang cố sức bò dậy. Sanh Thiên Tẩu bỗng hơ hải nói :
- Thiếu chủ, hai vị cô nương...
Trong khi ấy Vũ Nội song kỳ cũng đang bồn chồn nhìn chốt vào mặt Mai Dao Lân. Mai Dao Lân hiểu ý vội ngắt lời :
- Họ sẽ ra đến đây ngay!
Sanh Thiên Tẩu ngẩn người, bỗng lắc đầu lẩm bẩm :
- Vậy là Thiên Hồng đã ra tay quá sớm rồi!
Ngay khi ấy, ba người phụ nữ từ trong động phóng ra, vừa trông thấy Thần Độc đang nằm móp trên đất, ba người liền thở phào nhẹ nhõm.
Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình với ánh mắt ngập đầy cảm kích cùng nhìn về phía Sanh Thiên Tẩu, hiển nhiên hai nàng nghe rõ những lời ông vừa nói.
Khi tiếp xúc với ánh mắt hai nàng, Sanh Thiên Tẩu bỗng nghe lòng dâng lên một niềm ấm áp, trong cõi lòng giá lạnh từ lâu của ông đây là lần đầu tiên mới có một niềm cảm xúc như vậy.
Vũ Nội song kỳ cùng đưa mắt nhìn Thần Thủ Nữ một hồi, đoạn quay sang Mai Dao Lân hỏi :
- Vị nữ hiệp này là...
Mai Dao Lân vội tiếp lời :
- Chính là gia mẫu!
Đoạn quay sang Thần Thủ Nữ nói :
- Mẫu thân, hai vị này là Vũ Nội song kỳ lão tiền bối, còn đây là Hàn Thiên Hồng!
Vũ Nội song kỳ và Sanh Thiên Tẩu đều sững sờ, bỗng Song kỳ cùng cười to nói :
- Vợ chồng lão phu không dám nhận hai chữ tiền bối, Hoa nữ hiệp có con trai như mãnh long, uy trấn Trung Nguyên, vợ chồng lão phu trước tiên xin chúc mừng Hoa nữ hiệp.
Thần Thủ Nữ vội nói :
- Lân nhi đã được hai vị tiền bối thương mến và chăm lo cho, Hoa Ngọc Nhị xin đa tạ!
Thế là ba người cùng buông tiếng cười cởi mở. Sanh Thiên Tẩu tiến tới một bước, khom mình nói :
- Hàn Thiên Hồng xin bái kiến chủ mẫu!
Đoạn liền co chân định quì xuống. Thần Thủ Nữ giật mình cả kinh, vội xua tay nói :
- Tiền bối chớ nên như vậy! Lân nhi, đỡ lại mau!
Mai Dao Lân vội tiến tới hai bước nói :
- Thiên Hồng không nên như vậy!
Sanh Thiên Tẩu nghiêm mặt :
- Thiếu chủ, trong võ lâm rất chú trọng về bối phận, Thiên Hồng đâu có đa lễ quá mức.
Dứt lời đã quỳ xuống vái lạy. Thần Thủ Nữ hốt hoảng tránh sang bên nói :
- Dao Lân, sao ngươi không vâng lời hả?
Sanh Thiên Tẩu tiếp lời :
- Chủ mẫu, sau khi biết rõ tự sự, chủ mẫu sẽ không quở trách thiếu chủ nữa đâu!
Dứt lời đã vái lạy xong đứng lên. Thần Thủ Nữ nghiêm nghị nói :
- Bất kể thế nào, chúng ta đã là đồng đạo thì chẳng thể phân biệt chủ bộc được.
Ngay khi ấy bỗng nghe Thần Độc với giọng căm hờn nói :
- Mai Dao Lân, ngươi đã toàn thắng, nhưng không phải ngươi đã chiến thắng lão thân.
Tự nãy giờ mọi người cơ hồ quên mất sự hiện diện của Thần Độc, giờ nghe vậy, mọi ánh mắt đều quay về phía mụ ta.Mai Dao Lân lạnh lùng nói :
- Chính vì bà đã không đối địch với Mai mỗ nên mới có thể từ trong bàn tay tử thần thoát ra, lẽ ra bà nên vui mừng mới phải.
Những lời nói của Mai Dao Lân thật bất ngờ cho Thần Độc, trên gương mặt xương xẩu của mụ lướt qua vẻ vui mừng lẫn căm thù không sao che giấu được, buột miệng nói :
- Mai Dao Lân, hẳn ngươi cũng nhận thấy lão thân chưa chết được!
- Cho nên Mai mỗ mới nói là bà đã thoát khỏi tay tử thần.
Thần Độc gắng gượng ngồi dậy, giọng oán hận nói :
- Lão thân cả đời chưa khi nào gặp phải thất bại, đây là lần đầu tiên. Mai Dao Lân, lẽ ra ngươi nên nắm lấy cơ hội này tiêu diệt hậu hoạn, bằng không ngươi sẽ hối hận.
Kim Phụng Ngọc Nữ và Phụng Ức Bình nghe vậy đều bất giác rợn người, hai nàng tin là những gì Thần Độc đã nói trong lúc này chắc chắn không phải những lời tiết phẫn hù doạ, nên liền cùng đưa mắt lo lắng nhìn Mai Dao Lân.
Mai Dao Lân bình thản cười nói :
- Thần Độc, Mai mỗ sẽ chờ đợi bà trên đường võ lâm Trung Nguyên, hôm nay Mai mỗ buông tha cho bà một phen, kể như báo đáp ơn cứu mạng khi xưa, mặc dù dụng tâm của bà đê hèn bỉ ổi, muôn thác cũng chưa đáng tội. Thế nhưng Mai mỗ vẫn không muốn mắc nợ bà, dù chỉ là mẩy may.
Thần Độc quắc mắt :
- Giữa hai ta kể như hết nợ cũ, còn lại là hận mới thôi.
Đoạn đưa tay áo lên lau vết máu nơi khóe môi, hai tay chõi mạnh xuống đất đứng bật dậy, người run rẩy đi trở vào sơn động. Lạnh lùng quét mắt nhìn về phía Thần Độc đã khuất dạng trong bóng tối, Mai Dao Lân bình thản nói :
- Chúng ta đi thôi!
Cõi lòng mọi người dường như đều có phần nặng nề, lẳng lặng đưa mắt nhìn nhau, Phụng Ức Bình không dằn được hỏi :
- Lân ca, chúng ta đi đâu bây giờ?
Mai Dao Lân không chút suy nghĩ đáp ngay :
- Vạn Tượng cung!
Mọi người nghe lòng trĩu xuống, uy vọng của Vạn Tượng cung từ lâu đã thâm căn cố đế bám vào lòng mọi người trong giới võ lâm, giọng nói Mai Dao Lân tuy hết sức bình thản, song ba tiếng lọt vào tai mọi người vẫn như xét nổ ngang tai. Huyết Phụng phu nhân đưa mắt nhìn Cửu Hoàn Kiếm nói :
- Có lẽ chúng ta nên đến gặp người đang tìm Mai Dao Lân trước.
Mai Dao Lân kinh ngạc :
- Người nào muốn tìm tại hạ vậy?
Cửu Hoàn Kiếm thoáng suy nghĩ, như nhanh chóng sắp xếp lại trăm ngàn mối rối, đằng hắng một tiếng thật mạnh, nhìn Mai Dao Lân nói :
- Chúng ta hãy ngồi xuống nghĩ trước đã, rồi hẵng thư thả mà nói.
Mai Dao Lân chau mày, bỗng mỉm cười hỏi :
- Người ấy hẳn là một nhân vật võ công hiếm có trong đương kim võ lâm phải không?
Cửu Hoàn Kiếm ngớ người, đưa mắt nhìn Huyết Phụng phu nhân và Sanh Thiên Tẩu, đoạn với giọng nặng nề nói :
- Dao Lân, óc nhận xét và suy luận của ngươi thật khiến người ta kinh khiếp, tâm tư của lão phu phen này có lẽ hoài phí rồi!
Mai Dao Lân đưa mắt nhìn cánh tay áo bị rách mất, ơ hờ nói :
- Hẳn là y có một danh hiệu rất lẫy lừng!
Huyết Phụng phu nhân gật đầu :
- Mọi người trong giới võ lâm đều gọi y là Toàn Phong Khách, nhưng không biết danh tánh.
Kim Phụng Ngọc Nữ giật mình, buột miệng nói :
- Có phải Toàn Phong Khách mà theo lời đồn trong giang hồ chưa một ai trông thấy mặt thật không?
Huyết Phụng phu nhân gật đầu :
- Đúng vậy, có lẽ ba chúng ta là người đầu tiên trông thấy mặt y!
Thần Thủ Nữ tiếp lời :
- Người này hẳn là nổi danh trên giang hồ trong hai mươi năm gần đây, trước kia Hoa Ngọc Nhị chưa từng nghe danh hiệu Toàn Phong Khách này.
Kim Phụng Ngọc Nữ lo lắng nhìn Mai Dao Lân :
- Người này xuất hiện Trung Nguyên chỉ trong mười năm gần đây, theo lời đồn đại trên giang hồ, người này dường như là một nhân vật hiệp nghĩa, y cần tìm Lân đệ, chả lẽ y đã theo về với Vạn Tượng cung hay sao? Các vị đã gặp y trong trường hợp nào?
Cửu Hoàn Kiếm trầm ngâm nói :
- Chúng lão phu đã gặp y trong khu vực Thiên Đài sơn, câu đầu tiên của y là cần gặp Dao Lân, bọn này không sao chối được, bởi dường như y rất rõ về hành tung của chúng ta, lão phu có ý thăm dò y phải chăng là người của Vạn Tượng cung, nhưng không chút kết quả.Thần Thủ Nữ bỗng hỏi :
- Y là một người trẻ tuổi phải không?
Huyết Phụng phu nhân gật đầu :
- Chừng 25, 26!
Mai Dao Lân bình thản cười :
- Hẳn là y đã hẹn địa điểm gặp gỡ rồi! Thiên Hồng cách đây khoảng bao xa?
- Trên Thần Kiếm đài, cách đây khoảng hơn dặm, y đã đi cùng đến đây, nhưng Thiên Hồng có nói với y là khi nào xong việc, Thiên Hồng sẽ gặp gỡ y.
Mai Dao Lân nhếch môi cười khó hiểu, quét mắt nhìn mọi người, mỉm cười nói :
- Để người ta phải chờ đợi không phải lẽ đãi khách, Thiên Hồng hãy dẫn đường, chúng ta đi!
Thần Thủ Nữ vội tiến tới nói :
- Lân nhi, hãy điều tức một hồi trước đã!
Mai Dao Lân lắc đầu :
- Hài nhi không hề cảm thấy mệt mỏi!
Đoạn quay sang Sanh Thiên Tẩu giục :
- Thiên Hồng, đi thôi!
Sanh Thiên Tẩu đảo tròn mắt mấy lượt, đoạn khom mình nói :
- Thiên Hồng tuân mạng!
Dứt lời tung mình phóng đi, Mai Dao Lân theo sau, Thần Thủ Nữ cực chẳng đã nắm tay hai thiếu nữ tiếp bước Mai Dao Lân, Vũ Nội song kỳ đi sau cuối.

loading...
Hồi trước Hồi sau