Lục tiểu phụng - Hồi 16

Lục tiểu phụng - Hồi 16

Ánh đèn lay động trước linh đài

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 122317 lượt xem

loading...

Hơn nữa địa vị cùng thân thế Độc Cô Nhất Hạc khiến lão không cần trả lời những câu hỏi vơ vẩn như vậy.
Hoắc Thiến Thanh lại hỏi :
- Trước kia đạo trưởng đã tới đây lần nào chưa?
Độc Cô Nhất Hạc đáp cộc lốc :
- Chưa.
Hoắc Thiến Thanh nói :
- Vì thế nên tại hạ chưa biết giữa Diêm đại lão bản và đạo trưởng là đôi hảo bằng hữu.
Độc Cô Nhất Hạc sa sầm nét mặt ngập ngừng nói :
- Các hạ còn chưa biết nhiều chuyện.
Hoắc Thiến Thanh lạnh lùng đáp :
- Đạo trưởng là bậc tiền bối võ lâm dĩ nhiên biết nhiều chuyện hơn tại hạ.
Độc Cô Nhất Hạc hừ một tiếng.
Hoắc Thiến Thanh đột nhiên ngoảnh đầu lại, liếc cặp mắt sắc như đao nhìn chằm chặp vào mặt lão, thủng thẳng nói :
- Nếu vậy chắc đạo trưởng biết y chết trong trường hợp nào?
Độc Cô Nhất Hạc dường như biến sắc. Đột nhiên lão xoay mình rảo bước đi ra.
Hoắc Thiến Thanh khẽ quát :
- Đứng lại!
Độc Cô Nhất Hạc vừa đặt bàn chân xuống, viên gạch vuông lát dưới đất liền bị nghiền nát. Trên bàn tay những đường gân xanh nổi lên cao gồ. Tấm đạo bào mặc trên mình không gió cũng lay động.
Sau một lúc lâu lão mới từ từ xoay mình. Mắt chiếu ra những tia hàn quang trợn lên nhìn Hoắc Thiến Thanh, hỏi dằn từng tiếng :
- Phải chăng ngươi hô ta đứng lại?
Hoắc Thiến Thanh cũng sa sầm nét mặt, hững hờ đáp :
- Phải rồi! Chính tại hạ hô đạo trưởng đứng lại.
Độc Cô Nhất Hạc xẵng giọng :
- Ngươi không đáng đâu.
Hoắc Thiến Thanh cười lạt hỏi :
- Tại hạ mà không đáng ư? Kể về tuổi tại hạ tuy chưa bằng đạo trưởng, nhưng kể về địa vị thì Hoắc Thiến Thanh không ở dưới Độc Cô Nhất Hạc đâu nhé.
Độc Cô Nhất Hạc tức giận hỏi :
- Ngươi có địa vị gì?
Hoắc Thiến Thanh đáp :
- Tại hạ biết đạo trưởng không nhận ra tại hạ, nhưng chiêu này khiến cho đạo trưởng biết ngay.
Trước hai người đứng đối diện, bây giờ đột nhiên Hoắc Thiến Thanh xoay qua mé hữu, khẽ giang hai tay theo thế “Phụng Hoàng Triển Xí”. Hai ngón tay trái theo kiểu mỏ con phượng mổ xuống thiên linh Độc Cô Nhất Hạc.
Độc Cô Nhất Hạc đưa tay mặt chênh chếch lên nhằm chụp cổ tay đối phương.
Không ngờ Hoắc Thiến Thanh khẽ trượt chân một cái lướt đi bốn thước tới sau vai bên hữu Độc Cô Nhất Hạc. Tuy cũng là chiêu thức Phụng Hoàng Triển Xí nhưng hướng cùng bộ vị ra tay đã hoàn toàn cải biến. Tay mặt làm mỏ chim phượng mổ vào huyết quản phía sau cổ tay Độc Cô Nhất Hạc.
Cách biến chiêu tuy giản dị, nhưng huyền cơ tuyệt diệu bên trong không bút nào tả xiết.
Độc Cô Nhất Hạc la thất thanh :
- Phụng Song Phi!
Lão vừa quát vừa lạng người qua mé tả, theo thế Hồi Thủ Vọng Nguyệt Thức, dùng tay trái đón tiếp chiêu “Phụng Trác” của Hoắc Thiến Thanh.
Hoắc Thiến Thanh nhả lực lượng Tiểu Thiên Tinh ở trong lòng bàn tay xoay ra ngoài.
Bỗng nghe đánh chát một tiếng. Hai bàn tay đụng nhau rồi hai người đột nhiên không nhúc nhích nữa.
Hoắc Thiến Thanh thổ khí khai thanh, chậm rãi nói :
- Đúng rồi! Đó đúng là chiêu Phụng Song Phi. Ngày trước Thiên Cầm lão nhân một mình lên núi Nga Mi cùng lệnh sư là Hồ đạo nhân đấu chưởng đã thi triển chiêu Phụng Song Phi này. Khi đó dĩ nhiên đạo trưởng cũng đứng bên coi.
Độc Cô Nhất Hạc đáp :
- Đúng thế!
Lão mới đáp hai tiếng sắc mặt đã xám xanh.
Những tay cao thủ khi tỷ đấu nội lực, đáng lý không thể mở miệng nói năng. Nhưng Thiên Cầm lão nhân là tay thiên tài đặc biệt đã luyện thành môn nội công có thể mở miệng nói ngay lúc tỷ đấu. Khi lão nói chẳng những không làm sút giảm nội lực mà còn thừa cơ bài tiết được luồng khí đục ở trong huyệt Đan Điền ra ngoài.
Hoắc Thiến Thanh là người hưởng thụ chân truyền về nội lực của Thiên Cầm lão nhân. Lúc này hắn muốn dùng môn đó để áp đảo Độc Cô Nhất Hạc. Hoắc Thiến Thanh lại nói :
- Phần đông cao thủ võ lâm lúc tiếp chiêu này lạng người qua mé hữu, dùng tay mặt tiếp chiêu, nhưng Hồ đạo nhân lại hành động trái ngược, dùng tả chưởng tiếp chiêu.
Hồ đạo nhân quả không hổ là tôn sư một đời. Đạo trưởng có hiểu chỗ khác biệt bên trong chăng?
Độc Cô Nhất Hạc đáp :
- Dùng tay mặt tiếp chiêu tuy tương đối lẹ hơn, nhưng biến hóa thân pháp như vậy là cùng đường rồi. Bằng dùng tay trái tiếp chiêu, chưởng thế phóng ra, dư lực chưa hết, vẫn còn có thể biến hóa theo ý mình.
Lão không muốn mở miệng nhưng cũng không thể tỏ ra khiếp nhược. Lão nói tới đây, đột nhiên hơi thở hồng hộc, không nói thêm được nữa.
Hoắc Thiến Thanh nói :
- Phải rồi! Chính vì thế mà Thiên Cầm lão nhân chỉ dùng chiêu thức này để tỷ đấu nội lực và sau biến hóa áp đảo đối phương...
Độc Cô Nhất Hạc dường như không muốn nói nữa. Đột nhiên lão quát hỏi :
- Tại sao ngươi lại hiểu về điểm này?
Hoắc Thiến Thanh đáp :
- Vì Thiên Cầm lão nhân chính tiên phụ.
Độc Cô Nhất Hạc nghe nói bất giác thay đổi sắc mặt.
Hoắc Thiến Thanh lạnh lùng nói tiếp :
- Hồ đạo nhân cùng tiên phụ kết bạn ngang hàng với nhau. Điểm này chắc đạo trưởng biết rồi.
Độc Cô Nhất Hạc thay đổi sắc mặt lúc xanh lè, lúc trắng bợt. Chẳng những lão không thể nói được nữa mà cũng chẳng còn điều gì để nói thêm.
Thiên Cầm lão nhân là bậc tiền bối địa vị tôn cao, không ai bì kịp. Về tình bạn bè lão ngang hàng với Hồ đạo nhân thực ra, đã khiến cho đạo nhân thêm phần hãnh diện.
Độc Cô Nhất Hạc tuy là người kiêu ngạo cương liệt, nhưng không thể lấy vai vế mà nâng mình lên cao vào hàng tiền bối.
Hoắc Thiến Thanh thủng thẳng nói :
- Địa vị tại hạ hiện nay thế nào đạo trưởng đã hiểu rồi, nhưng còn mấy câu muốn hỏi đạo trưởng.
Độc Cô Nhất Hạc gật đầu, lão ngấm ngầm nghiến chặt hai hàm răng. Trên trán đã toát mồ hôi lấm tấm.
Hoắc Thiến Thanh hỏi :
- Tại sao đạo trưởng lại muốn Tô Thiếu Anh thay đổi họ tên, mạo xưng là học cứu?
Giữa đạo trưởng và Diêm đại lão bản trước kia chưa từng đi lại với nhau, nay lão chết rồi, đạo trưởng đột nhiên sấn đến làm chi?
Độc Cô Nhất Hạc đáp :
- Vụ này không liên quan gì đến các hạ.
Hoắc Thiến Thanh hỏi :
- Chẳng lẽ tại hạ không hỏi được ư?
Độc Cô Nhất Hạc buông thõng :
- Không hỏi được.
Hoắc Thiến Thanh xẵng giọng :
- Đạo trưởng đừng quên tại hạ là Tổng quản ở đây mà không hỏi được thì ai có quyền hỏi?
Độc Cô Nhất Hạc trán toát mồ hôi. Viên gạch dưới ch6n bể nát ra thành từng mảnh. Chân phải lão đột nhiên đá vung lên. Tay mặt nắm lấy đốc kiếm.
Trong khoảng thời gian chớp mắt này, lực lượng ở bàn tay Hoắc Thiên Thanh đột nhiên biến mất. Hắn đã mượn đà chưởng lực để vọt mình đi.
Độc Cô Nhất Hạc đột nhiên mất điểm tựa, lảo dảo người đi cơ hồ té xuống.
Bỗng thấy kiếm quang lấp loáng tiếp theo một tiếng chát vang lên, tia lửa bắn tung toé. Thanh trường kiếm trong tay lão đã cắm xuống đất.
Lão ngửng đầu nhìn thì không thấy Hoắc Thiến Thanh đâu nữa.
Gió thổi lật bức màn trắng. Đèn lửa trên bàn trước linh tòa lay động rồi tắt phụt.
Độc Cô Nhất Hạc tay ôm trường kiếm nhìn vào bóng tối.
Bất giác lão cảm thấy mỏi mệt quá. Lão là một ông già dĩ nhiên sức lực có hạn.
Lão rút kiếm lên tra vào vỏ chậm chạp đi ra.
Trong bóng tối dường như có cặp mắt sáng ngời đang hau háu nhìn lão.
Độc Cô Nhất Hạc ngửng đầu lên thấy một người đứng dưới gốc cây bạch dương không nhúc nhích. Toàn thân người này mặc quần áo trắng như tuyết.
Độc Cô Nhất Hạc tay vẫn nắm đốc kiếm, lớn tiếng quát :
- Ai đó?
Người kia không đáp, hỏi lại :
- Nghiêm Độc Hạc đấy ư?
Độc Cô Nhất Hạc đột nhiên biến sắc, da mặt co rúm lại.
Bạch Y Nhân trong bóng tối từ từ đi ra đứng dưới ánh trăng.
Áo quần y trắng như tuyết không một vết bụi. Sắc mặt không lộ vẻ gì. Sau lưng đeo chênh chếch một thanh trường kiếm vỏ đen, hình dạng rất cổ quái.
Độc Cô Nhất Hạc động dung hỏi :
- Phải chăng các hạ là Tây Môn Xuy Tuyết?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp :
- Chính thị.
Độc Cô Nhất Hạc lớn tiếng hỏi :
- Phải chăng các hạ đã hạ sát Tô Thiếu Khanh?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp :
- Phải rồi! Tại hạ đã giết y, nhưng thực ra y không đáng chết. Người đáng chết chính là Nghiêm Độc Hạc.
Độc Cô Nhất Hạc đã thu thị tuyến lại.
Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng nói tiếp :
- Nếu lão là Nghiêm Độc Hạc thì ta phải giết lão.
Độc Cô Nhất Hạc đột nhiên cười rộ đáp :
- Nghiêm Độc Hạc không thể chết được. Có giết thì giết Độc Cô Nhất Hạc.
Tây Môn Xuy Tuyết “Ủa” lên một tiếng.
Độc Cô Nhất Hạc lại nói :
- Ngươi mà giết Độc Cô Nhất Hạc sẽ lừng danh thiên hạ.
Tây Môn Xuy Tuyết cười lạt nói :
- Nếu vậy càng hay.
Độc Cô Nhất Hạc hỏi :
- Càng hay ư?
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
- Bất luận lão là Độc Hạc cũng thế, hay Nhất Hạc cũng vậy, bản nhân phải giết lão.
Độc Cô Nhất Hạc lại cười lạt nói :
- Hay lắm!
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
- Hay lắm ư?
Độc Cô Nhất Hạc đáp :
- Bất luận ngươi muốn giết Độc Hạc hay Nhất Hạc thì cứ rút kiếm ra.
Tây Môn Xuy Tuyết lại nói :
- Hay lắm!
Độc Cô Nhất Hạc tay nắm đốc kiếm cảm thấy tay mình lạnh ngắt, lạnh hơn cả đốc kiếm.
Chẳng những tay lão lạnh mà lòng lão cũng lạnh nữa.
Bây giờ dù lão có hy sinh cả oai danh hiển hách, địa vị tôn cao cũng không vãn hồi được lực lượng đã mất đi.
Độc Cô Nhất Hạc nhìn Tây Môn Xuy Tuyết, lại nghĩ tới Hoắc Thiến Thanh, bất giác hối hận trong lòng.
Đây là lần đầu tiên lão hối hận mà cũng là lần cuối cùng trong đời lão.
Đột nhiên lão muốn gặp Lục Tiểu Phụng, nhưng lão biết bây giờ chàng không trở lại nữa.
Lão chỉ còn con đường rút kiếm, ngoài ra không còn cách nào.
Đột nhiên trong bóng tối kiếm khí ngất trời làm cho gió lạnh càng thêm lạnh buốt.
Máu Tây Môn Xuy Tuyết chảy ra cũng bị gió thổi khô lại.
* * * * *
Khoang xe không rộng lắm, chỉ vừa đủ chỗ cho bốn người ngồi.
Con ngựa kéo xe đã được huấn luyện rất thuần thục. Cỗ xe đi trên đường đất màu vàng chạy rất bình yên.
Mã Tú Chân và Thạch Tú Vân ngồi một bên. Tôn Tú Thanh và Diệp Tú Châu ngồi ở phía đối diện.
Xe chạy đã khá lâu. Thạch Tú Vân đột nhiên phát giác mấy người kia ngó mình chằm chặp. Thị muốn lờ đi như không hay biết nhưng rồi thị không nhịn được cất tiếng hỏi :
- Làm gì mà các vị ngó ta dữ thế? Chẳng lẽ trên mặt ta có gì lạ?
Tôn Tú Thanh cười đáp :
- Nếu trên mặt ngươi có gì thì vừa rồi cũng bị người ta quệt đi hết.
Mắt thị lớn, môi thị mỏng dính. Bất luận là ai cũng nhận ra thị đã nói là chẳng nể nang gì.
Tôn Tú Thanh không để Thạch Tú Vân kịp mở miệng đã cướp lời :
- Lạ ở chỗ con nha đầu này lúc bình thời chẳng có gì dễ coi mà bây giờ tại sao ả mở miệng lại đẹp thế!
Thạch Tú Vân vẫn không đỏ mặt, thản nhiên đáp :
- Thực ra cũng chẳng có gì là lạ. Vì y họ Hoa nên tiểu muội mở miệng là đẹp như hoa.
- Y? Y là ai?
Thạch Tú Vân đáp :
- Y họ Hoa, tên gọi Hoa Mãn Lâu.
Tôn Tú Thanh hỏi :
- Tại sao ngươi lại biết cả tên họ người ta?
Thạch Tú Vân đáp :
- Vì y vừa bảo cho tiểu muội hay.
Tôn Tú Thanh hỏi :
- Sao ta không nghe thấy?
Thạch Tú Vân đáp :
- Bọn tiểu muội nói chuyện riêng với nhau khi nào lại để tỷ tỷ nghe tiếng? Huống chi lúc đó trong đầu óc tỷ tỷ còn mãi nghĩ tới Lục Tiểu Phụng.
Tôn Tú Thanh la lên :
- Ta nghĩ đến Lục Tiểu Phụng ư? Ai bảo ta nghĩ đến Lục Tiểu Phụng?
Thạch Tú Vân đáp :
- Tiểu muội bảo thế. Người ta đang ngồi trong thùng tắm, tỷ tỷ cũng mắt la mày lét dòm ngó người ta. Tiểu muội nhìn thấy rồi tỷ tỷ muốn cãi cũng không được đâu.
Tôn Tú Thanh vừa tức giận vừa bật cười. Cô vừa cười vừa mắng :
- Có phải con nha đầu này điên khùng rồi không? Miệng ả nói toàn chuyện vớ vẩn.
Mã Tú Chân hững hờ đáp :
- Con nha đầu này cũng hơi điên thật, nhưng thực ra mắt ngươi không ngớt nhìn chằm chặp vào mặt Lục Tiểu Phụng.
Thạch Tú Vân vỗ tay cười nói :
- Đại sư thư bảo vậy là công bằng.
Tôn Tú Thanh đảo mắt nhìn quanh, đột nhiên ả thở dài nói :
- Lời y thực có chỗ công bằng, nhưng hơi chua chát một chút.
Mã Tú Chân trợn mắt lên nhìn Tôn Tú Thanh hỏi :
- Chua chát ư? Làm sao mà chua chát?
Tôn Tú Thanh đáp :
- Chua chát như mùi giấm.
Mã Tú Chân lại lớn tiếng hỏi :
- Chẳng lẽ ngươi bảo ta ăn phải giấm chua?
Tôn Tú Thanh đáp :
- Tiểu muội không nói thế. Đó là tỷ tỷ nói ra.
Thị nhịn cười nói tiếp :
- Ai cũng bảo Lục Tiểu Phụng phong lưu đàng điếm, nhưng bữa nay tiểu muội ngó thấy y ngồi trong thùng tắm chẳng khác gì chàng ngốc, so với Tây Môn Xuy Tuyết còn kém xa lắm.
Thạch Tú Vân giật mình kinh hãi hỏi :
- Tỷ tỷ bảo sao?
Tôn Tú Thanh đáp :
- Ta muốn nói là giả tỷ ta trêu chọc chàng trai thì nhất định ta lựa Tây Môn Xuy Tuyết. Hắn mới là một nam nhân có khí phách. Cả mười tên Lục Tiểu Phụng cũng không bì kịp.
Thạch Tú Vân thở dài nói :
- Tiểu muội coi chừng tỷ tỷ điên thật rồi. Dù thiên hạ chết hết đàn ông, tiểu muội cũng không để vào mắt con người sống mà lại lạnh lùng như thây ma đó.
Tôn Tú Thanh đáp :
- Ngươi coi thường nhưng ta lại lấy làm vừa ý. Thế mới là cải cúc cũng ngon, bạc hà cũng tốt, mỗi người một vẻ kém gì nhau?
Mã Tú Chân không nhịn được bật cười nói :
- Coi bộ các ngươi muốn đem cải cúc, bạc hà chia nhau rồi.
Tôn Tú Thanh cười ngặt nghẽo đáp :
- Bọn tiểu muội chia cho đại sư thư khóm bạc hà là Lục Tiểu Phụng.
Thạch Tú Vân nheo mắt hỏi :
- Thế còn Diệp tam cô nương thì trơ ra hay sao?
Diệp Tú Châu đỏ mặt lên hỏi lại :
- Thế mà không biết thẹn! Các vị vừa ngó thấy người ta một lần đã nổi bệnh tương tư. Chẳng lẽ các vị chưa từng thấy qua người đàn ông nào chăng?
Tôn Tú Thanh thở dài đáp :
- Bọn ta thấy thì thấy nhiều rồi, nhưng chưa có người đàn ông nào được như vậy.
Thị nheo mắt nhìn Diệp Tú Châu nói tiếp :
- Thực ra thì bữa nay chúng ta thấy ba chàng trai mỗi người một vẻ đều được cả. Ngươi tuy miệng chẳng nói ra mà không chừng thích cả ba gã.
Diệp Tú Châu mặt đỏ như gấc chín, bối rối đáp :
- Tỷ tỷ... tỷ tỷ điên thật rồi.
Mã Tú Chân nói :
- Tôn lão nhị có điều không tốt là chỉ thích khinh khi người thành thực.
Tôn Tú Thanh hỏi :
- Đại sư thư bảo y thành thực chăng? Y bề ngoài tuy ra chiều chất phát mà sự thật trong bốn chi em ta, người lấy chồng sớm nhất chắc là y rồi.
Diệp Tú Châu ngập ngừng hỏi :
- Tỷ tỷ... căn cứ vào đâu mà nói vậy?
Thạch Tú Vân cướp lời
Vì Tôn tỷ tỷ tự biết mình không lấy ai được. Đừng nói gã trai bốn hàng lông mày mà cả nam nhân bốn trái mật cũng không dám lấy y.
Mã Tú Chân nói :
- Cái đó thì đúng thật. Ai mà dám lấy hạng gái mõm nhọn lưỡi cong như y. người ta sợ y quá đến chết giấc.
Thạch Tú Vân không nhịn được, cười nói :
- Hoặc giả chỉ có người điếc mới dám...
Tôn Tú Thanh nhảy bổ lên lớn tiếng :
- Giỏi quá rồi! Ba vị liên hiệp với nhau để khinh khi người ta. Cùng lắm Tôn mỗ đem cả ba gã trai kia nhường cho ba vị, chắc là các vị thỏa mãn lắm.
Thạch Tú Vân hỏi :
- Tỷ tỷ nhường cả cho bọn tiểu muội ư? Nhưng ba gã trai đó có phải là tỷ tỷ đâu?
Mã Tú Chân thở dài nói :
- Con nha đầu này thế mà đáo để, cái gì y cũng biết.
Tôn Tú Thanh trợn mắt nhìn ba cô la lên :
- Đói chết người rồi.
Mã Tú Chân giật mình ngó lại thị tưởng chừng thị nổi cơn điên.
Tôn Tú Thanh không nhịn được phì cười nói tiếp :
- Một khi tiểu muội tức mình là bụng lại đói meo. Bây giờ tiểu muội đang tức đây, phải đi kiếm gì ăn mới được.
Bốn cô gái này ngồi với nhau mà bảo họ đừng bàn chuyện đàn ông thì thật là một điều khó chịu, chẳng khác gì bốn chàng trai không được nói chuyện đàn bà.
Nhưng hiện giờ Hoa Mãn Lâu và Lục Tiểu Phụng không nói chuyện đó.
Hai người bàn về Tây Môn Xuy Tuyết.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tại hạ mong bây giờ y chưa kiếm thấy Độc Cô Nhất Hạc.
Hoa Mãn Lâu hỏi :
- Công tử nhận thấy y không địch nổi Độc Cô Nhất Hạc hay sao?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Kiếm pháp y cực kỳ tàn độc, chẳng nể nang gì. Y đã động thủ là hết cỡ.
Hoa Mãn Lâu lẩm nhẩm gật đầu nói :
- Con người đã cạn tầu ráo máng với kẻ khác thì đối với mình cũng khắc khe hết chỗ nói.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Vì thế một khi y rút kiếm khỏi vỏ thì chẳng giết được người là mình phải chết.
Hoa Mãn Lâu nói :
- Nhưng hiện giờ y không chết.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Đó là vì y chưa gặp đối thủ như Độc Cô Nhất Hạc.
Chàng từ từ nói tiếp :
- Kiếm pháp của Độc Cô Nhất Hạc cũng rất trầm hùng, nội lực lại thâm hậu. Thế công của lão tuy khủng khiếp, nhưng phòng thủ cũng cực kỳ nghiêm mật. Lão lại giàu kinh nghiệm đối địch hơn Tây Môn Xuy Tuyết nhiều. Nếu trong vòng ba chục chiêu mà Tây Môn Xuy Tuyết không thủ thắng tất là phải chết dưới ba lưỡi kiếm của Độc Cô Nhất Hạc.

loading...
Hồi trước Hồi sau