Lưu Hương đạo soái - Hồi 30

Lưu Hương đạo soái - Hồi 30

Trở vào địa ngục

Ngày đăng
Tổng cộng 31 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 142102 lượt xem

loading...

Trương Tam thốt :
- Có lẽ họ hẹn ước với nhau, vào ngày đó sẽ tranh đoạt một vật gì, bây giờ có dịp, họ định thanh toán nhau trước khỏi phải chờ đợi mấy tháng nữa.
Cao Á Nam gật đầu :
- Có lý!
Trương Tam thở dài :
- Hiện tại họ như hành khách đi chung một chiếc thuyền, thuyền đắm, tất cả ngộ nạn, họ phải tiếp trợ lẫn nhau, họ phải liên kết để chống lại mối đại họa chung. Ngờ đâu họ sanh lòng tương tàn tương sát nhau. Biết được việc này chắc Nguyên Tùy Vân thích thú lắm.
Trương Tam cũng thở dài :
- Biết đâu hắn đã hay rồi.
Trương Tam nhìn qua cuộc hỗn chiến rồi tiếp :
- Chắc vậy... và do hắn an bài tất cả.

Vào sơn động lần này Hồ Thiết Hoa vững tâm hơn. Chỉ vì y biết rõ tình huống bên trong rồi. Y hiểu sơn động không phải là địa ngục thật sự. Hắc ám vẫn là hắc ám, muôn đời không biến đổi. Hồ Thiết Hoa từ từ đi tới, hy vọng thấy mồi lửa nơi tay Lưu Hương. Y chẳng thấy gì mà cũng chẳng nghe gì. Rồi y bắt đầu sợ hắc ám.
Y tự hỏi Lưu Hương hiện ở đâu? Có sa vào tay địch chăng? Còn Nguyên Tùy Vân? Còn Hoa Chân Chân? Còn Kim Linh Chi?
Đột nhiên y nghe tiếng ho vang vang văng vẳng trong hắc ám. Lập tức y phi thân về phía đó, đồng thời kêu lên :
- Lão...
Y dừng lại ngay, không nói gì nữa, bởi y phát hiện ra người đó không phải là Lưu Hương. Người đó định lách mình qua bên cạnh Hồ Thiết Hoa, Hồ Thiết Hoa vọt ra đưa tay chận lại. Lần này y xuất thủ nhanh và nhẹ, không gây tiếng gió. Người đó như bóng u linh, Hồ Thiết Hoa đánh ra bảy chiêu rồi y vẫn tránh né dễ dàng. Y hoài nghi trong hắc ám còn có người. Và y đã gặp người.
Nếu người đó không thể biến thành đợt khói thì nhất định là phải còn ở đây. Nếu còn là y phải đánh trúng. Tại sao y cứ hụt mãi? Hụt luôn bảy chiêu?
Hồ Thiết Hoa cười lạnh :
- Vô luận ngươi là người hay là quỷ, ta vẫn bắt ngươi được như thường. Đừng mong trốn thoát.
Y lại vung tay, lần này đánh mạnh, bất chấp sanh gió. Y không quyết đánh ngã đối phương mà chỉ mong đối phương xuất thủ thôi.
Trong hắc ám, tiếng ho lại vang lên.
Hồ Thiết Hoa cười lớn :
- Ta biết mà...
Bỗng y ngưng câu nói, y nghe lạnh ở mạch môn tay tả. Một vật gì đó quét ngang trúng phải. Nội lực nơi bàn tay đó tiêu tan liền.. Tay tả buông xuống, y vung tay hữu liền.. Người đó vọt ngang đầu y, rồi tiếng ho vang lên cách hai trượng xa. Hồ Thiết Hoa quay nhanh mình lại, lần này thì tiếng cười vang lên chứ không là tiếng ho nữa. Tiếng cười vang ngoài bốn trượng. Hồ Thiết Hoa tức uất, phi thân đến ngay, chạm phải một vật vừa mềm, vừa cứng. Vật đó là một người! Y chạm mạnh, dù cây đứng cũng phải ngã, song ngươi đó không ngã.
Hồ Thiết Hoa càng tức uất, sè bàn tay chặt cạnh vào cổ, người đó như bóng u linh hoành nhanh ra phía sau lưng Hồ Thiết Hoa. Hồ Thiết Hoa sôi giận, định xuất thủ thì người đó kêu lên :
- Tiểu Hồ! Đụng ta suýt vỡ mũi đây, ngươi cho là chưa đủ sao?
Lưu Hương!
Hồ Thiết Hoa suýt buột miệng mắng mấy tiếng. Tuy nhiên y chỉ buông giọng hận hỏi :
- Tại sao gặp ta, ngươi chạy trốn? Ta cứ tưởng là gặp quỷ.
Lưu Hương đáp :
- Đúng là ngươi gặp quỷ rồi. Ta chỉ đứng tại đây thôi, có làm gì đâu? Chính ngươi bỗng dưng lại vọt tới chạm vào mình ta.
Hồ Thiết Hoa giật mình :
- Thật vậy? Ngươi chỉ đứng đây thôi?
Lưu Hương thốt :
- Thực ra ta vừa đến thôi.
Hồ Thiết Hoa khẽ gắt :
- Người giao thủ với ta vừa rồi không phải là ngươi sao?
Lưu Hương lắc đầu :
- Ta giao thủ với ngươi từ lúc nào?
Hồ Thiết Hoa trầm giọng :
- Thế người đó là ai?
Lưu Hương hỏi :
- Người nào?
Hồ Thiết Hoa hừ một tiếng :
- Hắn từ nơi này chạy đi, ngươi không thấy à?
Lưu Hương cười mỉa :
- Ngươi đang nằm mộng phải không? Ở đây quỷ cũng vắng bóng, nói chi là người sống?
Hồ Thiết Hoa phát sợ. Như vậy là nghĩa gì? Chẳng lẽ y gặp qủy? Rồi y thở dài lẩm nhẩm :
- Quỷ? Hay là ta gặp quỷ thật sự?!
Bỗng y xuất thủ, chụp mạch môn của Lưu Hương hỏi :
- Ngươi là ai?
Lưu Hương hỏi lại :
- Đến ta mà ngươi cũng không nhận ra thinh âm nữa sao?
Hồ Thiết Hoa cười lạnh :
- Mắt thấy còn chưa đúng là thật, huống hồ tai nghe.
Lưu Hương thở dài, cươi khổ :
- Bây giờ thì ngươi học được cái thói lỳ. Ăn nói liều quá.
Hồ Thiết Hoa gằn giọng :
- Nếu ngươi đúng là Lão Xú Trùng thì trao mồi lửa cho ta xem, ta mới tin.
Lưu Hương đáp :
- Thì nó ở trong mình ta đây...
Hồ Thiết Hoa bảo :
- Bật lửa lên đi! Cho ta xem!
Lưu Hương hỏi :
- Xem gì?
Hồ Thiết Hoa buông gọn :
- Xem ngươi!
Lưu Hương thốt :
- Buông tay ta đi, ta mới...
Câu nói của chàng chưa dứt, từ xa xa, có lửa chớp lên. Một bóng người chớp hiện theo ánh lửa rồi biến mất. Hồ Thiết Hoa tung ngay một quyền vào người trước mặt. Bởi trong sơn động này, trừ Lưu Hương ra không có kẻ thứ hai có vật bật lửa. Bây giờ lửa tóe ở xa xa kia thì người đối diện tuyệt nhiên không phải là Lưu Hương. Đạo lý đó giản dị quá, rõ rệt quá.
Người đối diện bị nắm ở Mạch môn, lại bất động thì chắc chắn Hồ Thiết Hoa đánh trúng. Nhưng tay quyền của y tung vào khoảng không. Chẳng những thế, y còn nghe tê ở cạnh chỏ hữu, rồi người đó vuột khỏi tay nắm của y. Y kinh hãi đánh luôn tay tả, trúng phải vật chi đó, tay tả tê luôn. Thế là hai tay cùng tê dại. Nếu lúc đó đối phương đánh trả thì y cầm chắc là phải đi đời. Nhưng đối phương không phản kích.
Y nghiến răng hét :
- Có gan lướt tới đây giao thủ với ta! Ai sợ ngươi chứ!
Trong bóng tối có tiếng đáp lại :
- Ngươi không sợ ta nhưng ta sợ ngươi.
* * * * *
Lửa lại chớp lên. Lửa chớp ngay trước mặt Hồ Thiết Hoa, người cầm vật bật lửa đứng cách y độ năm sáu thước! Không phải Lưu Hương thì còn ai nữa?
Hồ Thiết Hoa trừng mắt :
- Ngươi... Ngươi... Ngươi đến từ lúc nào?
Lưu Hương cười khổ :
- Ngươi suýt đánh vỡ đầu ta lại còn hỏi?
Hồ Thiết Hoa sững sờ. Nhưng y cãi :
- Không phải ngươi! Lửa chớp lên cách ta khá xa mà!
Lưu Hương quả quyết :
- Ngươi đánh ta rõ ràng.
Hồ Thiết Hoa lại sững sờ. Thế là sao? Không lẽ Lưu Hương chạy đi bật lửa lên rồi chạy trở lại đây đùa với y?
Lưu Hương thốt :
- Ngươi nắm ta, lửa nháng lên, ta vuột khỏi tay ngươi đuổi theo song không kịp.
Hồ Thiết Hoa trố mắt :
- Hắn có mồi lửa nữa sao?
Lưu Hương cười mỉa :
- Ai cấm hắn mang vật bật lửa?
Hồ Thiết Hoa tức uất :
- Hắn mang vật đó theo mình làm gì?
Lưu Hương đáp :
- Làm gì, thực sự chỉ có hắn biết mà thôi, bất quá cũng lừa được ngươi, có dịp đánh bằng hữu.
Hồ Thiết Hoa gắt :
- Mà hắn là ai?
Lưu Hương đáp :
- Hắn là hắn, ta làm sao biết được là ai?
Họ cãi vã nhau một lúc nữa. Hồ Thiết Hoa trách :
- Bên ngoài người ta đang chờ ngươi, mà ở đây Nguyên Tùy Vân cũng đã chuồn rồi, ngươi còn nấn ná làm gì? Tâm tình đâu mà ngươi đùa cợt ta?
Lưu Hương hỏi :
- Ta đùa cợt ngươi từ lúc nào? Tại ngươi hồ đồ, để cho người đó chạy mất rồi đổ thừa cho ta. Chứ bên ngoài có bao nhiêu người cả thảy?
Hồ Thiết Hoa đáp :
- Kể luôn bọn mình, có độ trên hai mươi người.
Lưu Hương cười nhẹ :
- Gần ba mươi người ở bên ngoài, Nguyên Tùy Vân thoát lọt nổi sao mà ngươi sợ?
Hồ Thiết Hoa giật mình :
- Hắn không thoát thì hắn đi đâu?
Lưu Hương lắc đầu :
- Làm sao ta biết?
Hồ Thiết Hoa hừ lạnh :
- Ngươi không biết thì ai biết?
Lưu Hương cười khổ :
- Không ai biết cả. Ở đây có nhiều hang, ngách, một con chuột trốn, hàng vạn con mèo cũng không bắt được, huống hồ một mình ta?
Hồ Thiết Hoa dậm chân :
- Thế là đành bỏ cuộc sao?
Lưu Hương mỉm cười :
- Lo gì? Mình không tìm ta hắn thì cứ đợi hắn đến tìm mình.
Hồ Thiết Hoa cau mày :
- Ở đây mà đợi?
Lưu Hương gật đầu :
- Nơi này thuận tiện nhất!
Hồ Thiết Hoa hỏi :
- Nếu hắn không đến?
Lưu Hương thở dài :
- Chẳng lẽ hắn chịu chết rí trong một xó?
Đoạn chàng tiếp :
- Ta tìm hơn nửa ngày, chẳng gặp một bóng người.
Hồ Thiết Hoa thốt :
- Còn ta, vừa vào đây là gặp ngay một người.
Y kể lại bị người quét vật gì lạnh qua cổ tay... Bỗng y tiếp :
- Ngươi muốn đợi, cứ ở đây mà đợi.
Lưu Hương hỏi :
- Còn ngươi?
Hồ Thiết Hoa đáp :
- Ta đi tìm.
Lưu Hương trầm giọng :
- Chắc gì ngươi gặp Nguyên Tùy Vân?
Hồ Thiết Hoa đáp :
- Không gặp hắn thì gặp người khác! Nào chỉ tìm mỗi một hắn đâu.
Lưu Hương cau mày :
- Ai?
Hồ Thiết Hoa tiếp :
- Kim Linh Chi, Hoa Chân Chân.
Dừng lại một chút, y tiếp luôn :
- Ta biết Hoa Chân Chân rất có cảm tình với ngươi, song nàng đã giết Bạch Liệp, tội ác của nàng rõ ràng, ta nghĩ ngươi không nên che chở cho nàng nữa.
Lưu Hương không đáp :
- Do đâu nàng quen biết Nguyên Tùy Vân? Nàng có liên hệ gì với hắn?
Lưu Hương mỉm cười. Nụ cười của chàng hơi khác lạ. Cứ mỗi lần chàng cười như vậy là y như chàng có phát hiện ra sự gì mà người khác không biết nổi?
Vừa lúc đó, một người xuất hiện trong hắc ám. Người đó vận y phục đen, bao mặt bằng khăn đen, trông như người của đảo Biên Bức. Thân pháp của người đó khinh linh vô cùng, dù cho là Nguyên Tùy Vân cũng khó hơn. Người đó bế trong tay một người nữa, lướt đến trước mặt Lưu Hương. Chàng không hề có một phản ứng, như vậy chàng biết người đó.
Hồ Thiết Hoa hỏi :
- Ai thế?
Người đó không đáp mà lại ho một tiếng. Hồ Thiết Hoa biến sắc, nhận ra âm thinh ngay. Người đó là bóng quỷ, y vùng đuổi theo thì Lưu Hương đến.
Y bế trong tay một người, chính là Kim Linh Chi. Y là người bật mồi lửa, lúc quần hùng đuổi theo Nguyên Tùy Vân, gặp con dơi sắt nơi vách đá? Y là người vô hình?
Hồ Thiết Hoa hỏi :
- Ngươi biết hắn?
Lưu Hương gật đầu. Hồ Thiết Hoa cau mày :
- Hắn là ai? Làm gì ngươi có bằng hữu trong chốn này?
Lưu Hương cười nhẹ :
- Không phải người của chốn này đâu!
Hồ Thiết Hoa hỏi :
- Thế là bằng hữu ở ngoài? Tại sao ta không biết?
Lưu Hương hỏi :
- Kim cô nương bị thương?
Người đó gật đầu. Lưu Hương lại hỏi :
- Nặng lắm không?
Người đó lắc đầu. Lưu Hương tiếp :
- Nếu vậy chúng ta đi ra.
Người đó gật đầu. Hồ Thiết Hoa lấy làm lạ tự hỏi :
- Hắn câm?
Họ đã chạy đi, Lưu Hương trước, Hồ Thiết Hoa theo sau cùng.
Bao nhiêu người bên ngoài đều chết hết! Cả Trương Tam, Cao Á Nam, Đông Tam Nương cũng chết luôn. Độ ba mươi xác chết nằm la liệt. Cao Á Nam nằm úp trên mình Đông Tam Nương như bảo vệ nàng đến hơi thở cuối cùng. Lưu Hương, Hồ Thiết Hoa, cả người kia đều sững sờ. Máu linh láng, phát bốc mùi tanh nặng nề.
Chợt có tiếng rên. Hai người rên! Tiếng rên xuất từ Cao Á Nam và Đông Tam Nương. Lưu Hương từ từ tiến về họ. Chàng bước đi rất dè dặt.
Hồ Thiết Hoa hét :
- Gấp lên chứ! Biết đâu chúng ta còn cứu kịp nàng.
Y lao vút mình theo Lưu Hương. Nhưng y vừa nhúng chân, Cao Á Nam và Đông Tam Nương vụt đứng phắt dậy.
Bốn bàn tay tung lên. Bốn vầng đen bay tới, nhắm vào ba người.
Hồ Thiết Hoa kinh hãi kêu lên :
- Ám khí!
Lưu Hương vốn dè dặt, nhảy tránh ngay, người bí mật cũng thế. Chỉ có Hồ Thiết Hoa. Y cầm chắc cái chết trong tay! Bởi vì dù y có tài thánh, trong lúc vô tình, cũng không làm sao mà tránh kịp. Nhưng mạng y còn dài. Một kình lực từ bên cạnh y bay qua, xô y ngã nhào, đúng lúc vầng đen bay rào rào ngang chỗ y đứng. Người cứu y là người bí mật. Chính người bí mật xuất thủ luôn, đánh ngã Đông Tam Nương. Riêng Cao Á Nam thì vẫn đứng đó, sững như trời trồng.
Một lúc sau, nàng ngã xuống, tự ngã rồi bật khóc ồ ồ, không nói tiếng nào. Hồ Thiết Hoa không hiểu tại sao nàng toan giết y, muốn hỏi cho rõ ràng, song nàng khóc rống lên, y còn hỏi chi được.
Y day qua Lưu Hương hỏi :
- Tại sao Đông Tam Nương hạ thủ với ngươi?
Lưu Hương lắc đầu :
- Nàng không phải là Đông Tam Nương.
Nữ nhân đó bao mặt làm sao Hồ Thiết Hoa biết là Đông Tam Nương thật hay giả? Đông Tam Nương giả đành rồi, còn Cao Á Nam chính thật là Cao Á Nam!
Hồ Thiết Hoa dặm chân :
- Làm sao ngươi biết là Đông Tam Nương giả?
Lưu Hương đáp ;
- Ta chỉ hoài nghi thôi.
Hồ Thiết Hoa hỏi ;
- Ngươi biết là ai chăng?
Lưu Hương trầm ngâm một lúc đoạn thở dài :
- Là ai vĩnh viễn ngươi không tưởng nổi!
Hồ Thiết Hoa chớp mắt :
- Hung thủ?
Lưu Hương gật đầu :
- Phải!

loading...
Hồi trước Hồi sau