Lưu tinh hồ điệp kiếm - Hồi 26

Lưu tinh hồ điệp kiếm - Hồi 26

Hai lần lung lạc

Ngày đăng
Tổng cộng 32 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 104785 lượt xem

loading...

Sao lấp lánh đầy trời.
Không thấy vệt sao băng nào!
Sao băng tuy rực rỡ nhưng chỉ trong chốc lát là vụt tắt. Chỉ những vì sao cố định mới vĩnh hằng, càng lu mờ càng vĩnh cửu. Mặc dù những vì sao đó không làm ai để ý tới, nhưng nó sẽ tồn tại mãi mãi như hàng triệu năm nay nó vẫn tồn tại.
Có lẽ điều này cũng đúng khi nói về con người.
Mạnh Tinh Hồn ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao, tâm hồn bỗng nhiên lắng dịu lại.
Một năm qua, dần dần chàng học được cách chịu đựng mà trước đây chàng không làm được.
Khi đã thấy lòng mình hoàn toàn bình tĩnh, Mạnh Tinh Hồn mới dám nhìn lại thiếu nữ.
Bởi vì trước đó chàng thấy trong mình đã hiện sát cơ, tưởng chừng sắp giết chết tiện nữ kia để trả hờn cho Lão Bá.
Nhưng sau đó, Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng chuyện này khá phức tạp, vì chàng đâu đủ tư cách để làm chủ việc đó?
Nếu tiện nữ kia nói thật thì chàng không thể xen vào mối quan hệ của hai người và không đủ quyền phán xét, chỉ có thể thừa nhận quan hệ giữa họ hay không mà thôi.
Mạnh Tinh Hồn thở ra một hơi rồi chậm rãi nói :
- Ta hiểu ý cô. Bây giờ cô có thể dẫn ta đến gặp Lão Bá được rồi chứ?
Phượng Phượng hơi lay động làn thu ba, hỏi :
- Anh buộc tôi phải dẫn tới gặp Lão Bá cho bằng được mới thôi sao?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu :
- Phải!
Phượng Phượng chợt thở dài nói :
- Thật ra tôi cho rằng anh không nên tới gặp ông ta thì tốt hơn.
- Vì sao vậy?
Phượng Phượng trả lời :
- Có lẽ anh còn chưa biết rằng từ bây giờ Tôn Ngọc Bá không còn gì để cho anh nữa. Trừ những chuyện phiền phức ra, ông ta chẳng còn thứ gì khác.
Cô ta cắn môi nói thêm :
- Còn tôi thì có thể cho anh...
Mạnh Tinh Hồn không ngờ đối phương trơ tráo đến nỗi thổ ra câu đó, sợ mình không thể kềm chế được mà giết tiện nữ đó mất, vội ngắt lời :
- Ta đến tìm Lão Bá hoàn toàn không phải xin ông ta cho mình thứ gì!
Phượng Phượng chớp chớp mắt hỏi :
- Chẳng lẽ anh có vật gì cho ông ta?
Mạnh Tinh Hồn nhấn mạnh từng chữ :
- Nếu có bất cứ vật gì, ta đều sẵn sàng cho ông ấy!
Phượng Phượng trố mắt tỏ vẻ ngạc nhiên :
- Vậy ư? Thế mà xưa nay tôi vẫn nghĩ khác, bây giờ mới thấy anh là người như thế...
Mạnh Tinh Hồn hỏi :
- Trước đây cô cho ta là người thế nào?
Phượng Phượng trả lời ngay :
- Tôi cho rằng anh là người thông minh.
- Ta không phải là người thông minh như cô nghĩ!
Phượng Phượng chợt dán mắt nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu rồi bỗng nhiên cười khanh khách nói :
- Vừa rồi chẳng qua tôi muốn thử anh thôi. Nếu anh không phải người đáng tin thì làm sao tôi dám dẫn anh đi được?
Mạnh Tinh Hồn lạnh lùng hỏi :
- Bây giờ thì cô thử xong rồi chứ?
Phượng Phượng như không để ý đến thái độ của đối phương, vẫn cười điềm nhiên đáp :
- Bây giờ thì tôi yên tâm rồi. Nào, chúng ta đi!
Nói xong lập tức quay đi, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng có một tia tàn độc lóe lên trong ánh mắt.
Mới rồi cô ta đã tưởng mình đã thành cánh chim tự do, ngờ đâu lại có người mang nhốt trở lại vào lồng!
Để được thành cánh chim tự do, Phượng Phượng đã phải trả bằng mọi giá, thế mà bây giờ...
Với nỗi lòng đầy thù hận, cô ta phát thệ rằng sẽ bắt Mạnh Tinh Hồn phải trả giá còn đắt hơn mình gấp bội.
* * * * *
Gian mật thất đúng là giống như một chiếc lồng.
Lão Bá ngồi ôm gối gục đầu xuống định ngủ một giấc nhưng không sao ngủ được.
Trong mật thất vốn có giường phản, nhưng Lão Bá từng nằm thao thức hoài trên phản mà vẫn không ngủ được mới thử ngồi ngủ gật nhưng thử nghiệm đó cũng vô hiệu.
Cuối cùng ông đành đưa mắt nhìn mặt hồ trước mặt.
Nước trong hồ trong vắt và hết sức tĩnh lặng không một gợn sóng.
Khi Phượng Phượng mới rời khỏi đây đã làm nổi lên những làn sóng, nhưng bây giờ đã lặng hẳn.
Thế nhưng những gì mà cô ta gợi lên trong lòng Lão Bá thì không sao bình yên trở lại được.
Chẳng lẽ ta quả thật đã đưa hết tâm ý của mình phó thác cho cô ta?
Bây giờ thì Lão Bá không dám tin như thế. Cho dù đó là sự thật, ông vẫn không dám tin.
Bởi vì ông quá hiểu rằng trong chuyện này chứa đựng quá nhiều hiểm họa.
Mặt khác ông lại không thể không thừa nhận.
Bây giờ ông chỉ còn trông chờ một việc là Phượng Phượng sẽ nhanh chóng trở về, ngoài ra không nghĩ tới chuyện gì khác.
Cuối cùng ông điểm lại những sự kiện trọng đại trong đời mình.
Chợt ông ngẫm ra một điều rằng mình không thông minh siêu phàm như nhiều người ca tụng và mình vẫn hằng nghĩ, bởi vì trong đời ông cũng từng phạm phải một số sai lầm.
Và chua chát thay, lần này ông đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng nhất.
Rồi ông tự an ủi :
- Dù thần thánh cũng có lúc phải sai lầm huống chi là người thường?
Nhưng một ý nghĩ khác phản bác lại :
- Vậy thì sao trước đây ta không tự nhìn rõ điều này mà nhất mực tự cho mình là thông minh, là siêu phàm không ai sánh nổi?
Vì sao khi cùng đường mạt lộ, người ta mới suy ngẫm đến những sai lầm của mình?
Lão Bá nghĩ đến Vũ Lão Đao, đến Tôn Kiếm và cả nhi nữ Tiểu Điệp của mình nữa.
Chính do sai lầm của ông mà những người này phải chịu hy sinh.
Thế thì tại sao mãi đến lúc này ông mới nghĩ đến họ? Mãi đến giờ mới nhận ra sai lầm của mình?
Bởi vì trước đây ông quá tự mãn.
Còn có những người khác nữa vì ông mà hy sinh, nhưng ông lại quên họ rất nhanh.
Lão Bá nắm chặt hai tay, từ lòng bàn tay toát ra mồ hôi ướt đẫm.
Tựa hồ ông không dám nghĩ ngợi thêm về những điều tương tự như vậy nữa.
Còn may là trong mật thất có rượu.
Ông đến bên chiếc giá cạnh tường cầm lấy bình rượu định uống mấy ngụm cho khuây khỏa bớt trong lòng.
Nhưng khi Lão Bá chưa kịp mở miệng nắp bình thì chợt nghe có tiếng khỏa nước, vừa quay lại đã trông thấy Mạnh Tinh Hồn đứng ngay ở cửa phòng.
Mạnh Tinh Hồn thường xuất hiện ở thời điểm và địa điểm bất ngờ nhất, điều đó ngay cả Lão Bá cũng không ngạc nhiên.
Hai người đứng lặng nhìn nhau, vẻ mặt rất bình tĩnh, không một chút kinh dị, cũng không có gì vồn vã.
Đó chỉ là biểu hiện bên ngoài, kỳ thực nội tâm cả hai đều rất xúc động.
Nhưng họ vì sao mà xúc động như vậy chứ?
Thực chất họ chưa quen biết gì nhau bao nhiêu, chỉ gặp nhau vài lần ngắn ngủi và có thể nói là hiểu nhau còn quá ít.
Nhưng thực tế trong cả hai người đã nảy sinh mối cảm tình khá sâu sắc.
Vì nó là chồng của nhi nữ ta.
Vì ông ấy là phụ thân của vợ mình.
Họ không hề nói ra câu đó, thậm chí chưa chắc đã nghĩ tới mà chỉ cảm nhận rằng giữa đối phương với mình có mối liên hệ thần bí nào đó không thể tách rời.
Bởi vì hiện trên đời họ chỉ còn lại một người thân duy nhất, và người đó liên kết hai kẻ vốn xa lạ này lại với nhau. Đó là Tiểu Điệp.
Và chỉ có hai người này mới biết sự ràng buộc đó mật thiếp và thiêng liêng tới mức nào.
Cuối cùng Lão Bá chỉ thốt lên ba tiếng :
- Ngươi đã đến!
Mạnh Tinh Hồn cũng trả lời như thế :
- Con đã đến!
Câu đó hoàn toàn không mang ý nghĩa gì, thậm chí quá thừa là đằng khác.
Nhưng nếu không nói ra như thế, nhất định cả hai không sao giữ nổi cho nước mắt khỏi trào ra.
Lão Bá lại nói :
- Ngươi ngồi xuống đi!
Mạnh Tinh Hồn vâng lời ngồi xuống ghế.
Lão Bá chăm chú nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu rồi chợt cười to nói :
- Ta đã từng nghĩ rằng nếu trên đời có một người nào đó tìm được tới đây thì duy nhất chỉ một mình ngươi thôi!
Mạnh Tinh Hồn cũng cười đáp :
- Và trên đời chắc cũng chỉ một mình lão nhân gia mới kiến dựng được nơi trú ẩn kín đáo như thế này!
Lão Bá lắc đầu :
- Nơi này chưa thể gọi là kín đáo được!
- Thế này mà còn chưa kín đáo thì đâu mới kín hơn?
- Vì ngươi còn có thể tìm được mà!
Mạnh Tinh Hồn hiểu ra, lắc đầu :
- Theo lý thì tôi không tìm được chỗ này.
Bấy giờ Phượng Phượng vẫn đứng phía sau Mạnh Tinh Hồn, nhưng không ai đế ý tới cô ta cả.
Mạnh Tinh Hồn nói câu ấy không giải thích về cuộc gặp gỡ với Phượng Phượng, cũng không nhìn cô ta, nhưng Lão Bá vẫn hiểu được nguyên do.
Lão Bá cười hỏi :
- Vì sao ngươi chờ ở đây mà không đuổi theo chiếc xe kiệu? Chẳng lẽ ngươi không phát hiện thấy?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Con có thấy!
- Và đã đuổi theo chứ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu :
- Có đuổi theo!
Lão Bá gặng hỏi :
- Vì sao ngươi quay lại?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Con trở lại vì hai lý do.
- Hai lý do nào?
Mạnh Tinh Hồn bình tĩnh đáp :
- Thứ nhất, có người đã trông thấy chiếc xe và biết hướng đi của nó.
Lão Bá hỏi :
- Việc đó có liên quan gì chứ?
Mạnh Tinh Hồn trả lời :
- Rất quan trọng. Ai cũng biết rằng lão nhân gia là người rất thận trọng, nhất là trong trường hợp này...
Chàng ngừng một lúc rồi nói thêm :
- Khi biết hành tung của mình không được bí mật hoàn toàn, chẳng những lão nhân gia mà bất cứ ai cũng không để lại hoạt khẩu. Chỉ người chết mới không bao giờ còn tiết lộ bí mật.
Lão Bá gật gù nói :
- Ngươi suy luận rất đúng. Có phải vì thế mà ngươi tin chắc chiếc xe kiệu kia là rất đáng ngờ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu :
- Chính thế!
Lão Bá cật vấn :
- Lúc đó ngươi có những giả thuyết nào?
- Có hai giả thuyết.
- Nói xem!
- Thứ nhất, lão nhân gia không đi bằng con đường đó. Thứ hai, không có lão nhân gia trên xe.
Lão Bá hỏi thêm :
- Không còn khả năng nào nữa hay sao?
Mạnh Tinh Hồn khẳng định :
- Tuyệt đối không!
Lão Bá cười hỏi :
- Ngươi không cho rằng ta sẽ mạo hiểm sao?
- Nếu không suy tính mọi việc chu toàn nhất, lão nhân gia không thể sống tới bây giờ được.
Lão Bá nhìn Mạnh Tinh Hồn với ánh mắt thân thiết và khâm phục không giấu diếm, cuối cùng cười nói :
- Không ngờ ngươi hiểu rõ ta đến như vậy!
Mạnh Tinh Hồn gật đầu :
- Có thể nói như vậy!
- Nhưng chúng ta chỉ gặp nhau vẻn vẹn có mấy lần ngắn ngủi thôi...
- Để hiểu một người chẳng cần phải gặp nhau nhiều hay ít. Có khi ở bên nhau nhiều năm người ta vẫn không hiểu nhau.
Lão Bá trầm mặc hồi lâu, ánh mắt tối sầm hẳn đi, cuối cùng thở dài nói :
- Ta hiểu ý ngươi!
Không những hiểu mà ông còn đồng tình với nhận xét đó.
Bởi vì trong hai ngày qua, nhiều quan niệm của ông đã thay đổi hẳn.
Giá ba ngày trước đó, Mạnh Tinh Hồn dám đưa ra nhận xét như vậy, nhất định ông đã nổi giận.
Bây giờ thì Lão Bá đã thấm thía rằng chẳng những ông không hiểu Lục Hương Xuyên mà đối với nhi nữ của mình, ông cũng chưa hiểu gì nhiều.
Mạnh Tinh Hồn trầm ngâm nói tiếp :
- Nhưng cũng có những người ngay từ cái nhìn đầu tiên đã hiểu nhau. Ví dụ chúng ta, con có cảm giác như chúng ta đã thân thiết với nhau từ lâu rồi.
Lão Bá hỏi :
- Có phải vì bản tính chúng ta giống nhau không?
Mạnh Tinh Hồn ngước mắt nhìn về cõi xa xăm, nhẹ giọng trả lời :
- Chẳng biết có phải vì thế không. Nhưng con biết giữa một số người chỉ mới gặp nhau đã nảy sinh một thứ tình cảm rất kỳ diệu mà không sao giải thích được.
Lão Bá cũng nhìn ra xa, hồi lâu khẽ hỏi :
- Giả như giữa ngươi với Tiểu Điệp?
Quả thật lúc đó Mạnh Tinh Hồn đang nghĩ về Tiểu Điệp, và nghe nhắc đến tên nàng, lòng chàng thấy ngọt ngào và ấm áp hẳn lên.
Chàng chỉ gật đầu mà không đáp, lòng nghĩ miên man :
- Mấy hôm nay nàng ra sao? Nhất định là lo lắng cho ta nhiều lắm!
Chàng biết rõ tâm tính của nàng, chắc ăn không ngon miệng, ngủ không đầy giấc, và lúc này chắc nàng đang nghĩ về mình... Đặc biệt về khuya, khi nhìn ánh sao chiếu vào cửa sổ.
Lão Bá lặng lẽ nhìn Mạnh Tinh Hồn, hiểu thấu và thông cảm với thiếu niên trung hậu này.
Biết nhi nữ của mình được yêu thương như thế, lòng người cha nào lại chẳng cảm động?
Lão Bá tưởng chừng không nén nổi, bước đến ôm lấy Mạnh Tinh Hồn.
Nhưng vốn là người biết kìm chế tình cảm, ông chỉ đều giọng hỏi :
- Nó có biết lần này ngươi đến đây là để tìm ta không?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Không những biết mà cô ấy còn giục con tới đây. Bấy nhiêu năm qua, Tiểu Điệp vẫn nhất mực nhớ đến lão nhân gia.
Lão Bá cố giấu sự chua chát trong nụ cười hỏi :
- Nó không trách hận ta sao?
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu :
- Không! Vì chẳng những cô ấy hiểu rõ lão nhân gia mà còn rất tôn kính. Cô ấy nói rằng lòng tôn kính của mình đối với phụ thân bây giờ cũng như lúc còn nhỏ, không hề thay đổi.
Lão Bá hết sức xúc động, cố nén giòng lệ chực trào ra, nghẹn ngào nói :
- Lâu nay ta đã trách oan nó...
Mạnh Tinh Hồn nhẹ giọng :
- Xin lão nhân gia đừng hối hận nữa. Tất cả đều đã lùi về quá khứ. Bây giờ cô ấy sống rất tốt. Chuyện trước đây không nên nhắc đến nữa thì hơn.
Tuy nói thế, nhưng gợi lại chuyện này, lòng Mạnh Tinh Hồn cũng không thanh thản.
Chàng biết rằng lúc này không nên gợi lại niềm đau xưa nữa, liền thay đổi đề tài :
- Con tìm được tới đây còn vì một nguyên nhân khác.
Lão Bá tỏ vẻ quan tâm hỏi :
- Nguyên nhân gì vậy?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Cái chết của cả gia đình Mã Phương Trung đã làm con nghi ngờ.
Lão Bá nhíu mày hỏi :
- Ngươi đã gặp tử thi của họ ư?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu :
- Phải! Con đã xác định được rằng, họ chết là do tự mình uống độc dược, nhưng họ cố làm cho người ta tưởng rằng đều chết do đao kẻ khác. Điều này nhất định có nguyên nhân.
Lão Bá chợt sầm mặt hỏi :
- Ngươi đoán rằng họ chết vì ta?
- Phải! Những người đáng thương đó hiểu rằng chỉ người chết mới giữ kín được mọi bí mật.
Lão Bá thở dài :
- Ta đã mắc phải một sai lầm lớn, giết chết những người trung hậu nhất của mình một cách oan uổng như vậy... Phải! Họ đã chết oan uổng và vô ích. Bởi vì ngươi đã đoán ra bí mật của họ...
Lão Bá lặng lẽ nhìn ra xa, nước mắt chợt ứa ra, khàn giọng nói :
- Ta đã giết không ít người, cũng có lúc giết oan cả bằng hữu. Nhưng sai lầm cuối cùng này nhất định sẽ dằn vặt lương tâm ta suốt đời.
Mạnh Tinh Hồn nhận thấy Lão Bá đau xót và hối hận thật lòng, liền an ủi :
- Đã dấn bước vào giang hồ thì chấp nhận hy sinh để bảo vệ một sự nghiệp là chuyện thường. Khi biết lão nhân gia đau lòng như thế, nhất định Mã Phương Trung và gia quyến dưới suốt vàng cũng được ngậm cười!
Lão Bá lặng đi một lúc, hồi lâu trấn tĩnh trở lại, hỏi :
- Vậy là ngươi tìm được đến đây ngay?
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu :
- Không! Lúc đầu con đã quan sát kỹ mọi chỗ nhưng không sao ngờ được rằng dưới đáy giếng này lại có thể kiến dựng được một mật thất, nên đinh truy theo một con đường khác.
Lão Bá nhíu mày hỏi :
- Ngươi đã chuẩn bị như thế?
- Phải!
- Và ngươi có ý định rằng nếu truy không có thì lại trở về đây, đúng không?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Có thể như vậy.
Lão Bá lại hỏi :
- Như vậy là ngươi tin chắc rằng, chiếc xe kiệu là nhằm mục đích đánh lạc hướng?
- Không! Trước đó tình cờ con nghe nói đến chiếc xe, sau này tới đây mới biết chiếc xe đó xuất phát từ đây nên tin chắc vào giả thiết đó.
- Vì sao vậy?
- Bởi sau khi rời khỏi đây chừng tám trăm dặm, chiếc xe bỗng nhiên mất tích, không để lại một dấu vết nào.
Lão Bá càng lúc càng trở nên quan tâm, hỏi :
- Sao có thể khẳng định điều này?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Bởi vì chiếc xe này khác thường, rất dễ bị chú ý, nhất là đặc điểm của người đánh xe. Dọc đường đi, còn nhiều người nhớ được chiếc xe đó.
- Rồi sau thế nào?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Sau khi tới Hoàng Thạch trấn, không ai còn trông thấy chiếc xe đó nữa.
Lão Bá lại hỏi :
- Còn người đánh xe? Ngươi từng nói rằng người đó rất đặc biệt kia mà?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu :
- Đúng thế! Cũng không ai nhìn thấy người đánh xe đâu, giống như cả người lẫn xe bỗng dưng biến mất khỏi mặt đất vậy!
Lão Bá chợt thấy toàn thân rúng động.
Tất cả mọi kế hoạch này được ông phát thảo từ trước và tính toán vô cùng cẩn thận, tưởng chừng không thể phạm phải một sai lầm nào.
Nhưng đến bây giờ mới nhận ra, cho dù kế hoạch có tỉ mỉ chu đáo bao nhiêu, nhưng khi bắt tay vào hành động đều có thể nảy sinh những sơ hở không sao lường hết được.
Bởi vì không ai tiên liệu hết trên thực tế sẽ phát sinh những biến hóa thế nào vì thế mà không sao phòng bị hết mọi sự cố phát sinh.
Đó là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại.
Người ta chẳng phải thần thánh, ai dám cho rằng mình có thể lường trước mọi biến cố?
Thậm chí nhiều khi cả thánh thần cũng không tiên liệu được tất cả mọi điều.
Khi người ta nhận thức được điều này thì sau khi gặp phải mất mát hoặc thất bại sẽ không coi đó là sai lầm nghiêm trọng, bởi thế tâm hồn thư thái hơn và cuộc sống bớt nặng nề hơn.
Hồi lâu, Lão Bá mới chậm rãi nói :
- Ngươi đã có thể nhận định đúng như vậy thì Lục Hương Xuyên cũng có thể tìm được tới đây.
Mạnh Tinh Hồn nói bằng giọng cương quyết :
- Hắn sẽ không tự mình tới đây đâu!
Lão Bá nhíu mày hỏi :
- Vì sao?
- Vì bây giờ hắn còn nhiều việc phải làm. Và chủ yếu là lúc này hắn đang đắc chí.
Đúng thật!
Hai chữ đắc chí quả là chính xác.
Người ta trong lúc đắc chí thường rất dễ bị lóa mắt hay nhầm lẫn, và thông thường làm những việc không nên làm. Khi đó đầu óc người ta không được thăng bằng nữa.
Lão Bá đương nhiên thừa hiểu điều này.
Mạnh Tinh Hồn nói tiếp :
- Hơn nữa, cùng lắm là hắn chỉ hoài nghi mà không thể khẳng định bên dưới đáy giếng này còn có một mật thất. Dù hắn có phái người phòng thủ xung quanh cũng chưa đến mức dốc hết lực lượng chủ lực.
Lão Bá tán thành :
- Ta cũng có nghĩ như thế.
Mạnh Tinh Hồn lại nói :
- Còn một điểm khác nữa...
- Điểm gì?
- Con dám đoán chắc rằng hắn không thân đến tìm lão nhân gia vì tin chắc rằng đã có người khác làm việc đó.
Lão Bá hỏi ngay :
- Ai vậy?
- Chính con!
Lão Bá không quá ngạc nhiên vì câu trả lời đó. Người ngạc nhiên chính là Phượng Phượng.
Vẻ mặt Lão Bá rất bình tĩnh, chẳng những không biểu lộ chút nào hoài nghi hay kinh ngạc mà thậm chí còn phảng phất nụ cười.
Phượng Phượng chợt cảm thấy giữa hai người này có một mối liên hệ rất bí ẩn và khắng khít, bởi thế mà họ rất hiểu và tin nhau.
Cô ta vốn không muốn mình bị gạt sang một bên để chứng kiến cuộc đàm thoại kỳ lạ giữa hai nhân vật quái dị này, nhưng không thể làm gì hơn được.
Trở thành một người thừa nhận thật là buồn chán và khó chịu.
Cô ta đành chú ý nghe hết những lời đối thoại giữa hai người, biết đâu sẽ giúp ích cho mình sau này?
Nhưng đột nhiên Phượng Phượng cảm thấy đầu óc nặng trĩu, rồi buồn ngủ ghê gớm, hai mắt díu lại không sao cưỡng nổi, bóng Lão Bá và Mạnh Tinh Hồn trước mắt nhòa dần rồi mất hẳn, cả giọng nói cũng trở nên xa xăm như tiếng ruồi bên tai.
Cô ta cố sức mở mắt ra nhưng hai mí mắt đã nặng trịch, cuối cùng cả người từ từ khuỵu xuống...
Lão Bá vẫn tiếp tục câu chuyện :
- Ngươi đã tới Hoa viên rồi chứ?
Mạnh Tinh Hồn đáp :
- Con đã tới đó. Nhưng không còn ai ở Hoa viên nữa.
Lão Bá lại hỏi :
- Chắc rằng ngươi tìm ra ngay địa đạo không khó khăn gì?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu :
- Dạ! Chúng đã để sẵn một chiếc thuyền bên dưới mật đạo, chắc chắn là dành sẵn cho con.
- Vì thế ngươi mới đoán chắc rằng chúng tin thế nào ngươi cũng sẽ đuổi theo ta?
- Chính thế!
Lão Bá lại hỏi :
- Chúng có bí mật truy theo dấu vết ngươi không?
Mạnh Tinh Hồn trả lời một cách tin tưởng :
- Không ai đủ khả năng truy theo con được, chắc Lục Hương Xuyên cũng hiểu điều này.
Đó là câu cuối cùng mà Phượng Phượng nghe được. Cô ta khuỵu xuống ngủ ngay trên nền đất.
Lão Bá quay lại nhìn Phượng Phượng một lúc rồi lẩm bẩm :
- Cô ta thật dễ ngủ, chẳng khác gì một nữ hài tử!
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu :
- Cô ta không còn là một nữ hài tử đâu!
Lão Bá nhíu mày hỏi :
- Vậy là ngươi đã làm gì cô ta?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu.
Ngay từ khi mới xuống giếng, chàng đã dùng thủ thuật điểm vào Thùy huyệt của Phượng Phượng.
Lão Bá thở dài nói :
- Có vẻ như ngươi không tin cô ta...
Mạnh Tinh Hồn phản vấn :
- Lão nhân gia muốn rằng con phải tin vào cô ấy hay sao?
Lão Bá trầm ngâm nói :
- Khi nào ngươi tới độ tuổi như ta bây giờ và cũng lâm vào cảnh ngộ hiểm nghèo tương tự, có lẽ ngươi cũng sẽ tin vào một nữ nhân như thế...
Ông chậm rãi nói thêm :
- Bởi vì không còn một người thứ hai nào khác đáng tin hơn.
Mạnh Tinh Hồn nói :
- Nhưng lão nhân gia...
Lão Bá chặn lời :
- Đến khi ngươi phát hiện thấy quanh mình không còn ai đáng tin nữa, ngươi sẽ thấy tình cảnh đó đáng sợ thế nào!
Mạnh Tinh Hồn hỏi :
- Bởi thế phải tìm được một người nào đó để đặt lòng tin của mình?
Lão Bá trả lời ngay :
- Không sai!
- Cần gì phải thế chứ?
- Bởi vì khi ngươi rơi xuống biển bao la và sắp chết đuối, thấy một đám bèo nhỏ trôi qua cũng bám chắc lấy, mặc dù biết rõ cọng bèo đó không đủ sức cứu sống ngươi.
Mạnh Tinh Hồn nhận xét :
- Dù bám lấy cũng vô ích...
Lão Bá lắc đầu :
- Không phải hoàn toàn vô ích, vì ít ra nó cũng giúp ngươi có thêm một chút tinh thần, có chỗ dựa.
Ông nở nụ cười chua chát nói thêm :
- Ta biết ngươi cho rằng cách lý giải như vậy rất đáng cười. Có lẽ vì ta đã già rồi.
Cách giải thích của người già thường làm cho hạng trẻ tuổi thấy buồn cười vì cho rằng cổ hủ và lẩn thẩn.
Mạnh Tinh Hồn ngưng mục nhìn Lão Bá hồi lâu, rồi chậm rãi nói :
- Xưa nay con chưa từng thấy lão nhân gia có chỗ nào đáng cười cả.
Chàng nói thật lòng và điều đó cũng đúng.
Lão Bá chưa bao giờ đáng cười cả.
Ông đáng hận, đáng sợ, thậm chí có lúc đáng thương chứ hoàn toàn không đáng cười.
Chỉ người nào cho rằng cách nhìn của ông đáng cười thì người đó mới thật là đáng cười.
* * * * *
Phượng Phượng đang ngủ thì chợt cảm thấy có người đang vuốt ve mái tóc mình.
Cô ta liền ngồi dậy, dụi mắt rồi mở choàng ra.
Lão Bá ngồi bên cô, tay mân mê mái tóc, còn Mạnh Tinh Hồn đã đi đâu mất.
Cô ta gượng cười nói :
- Hắn đi lúc nào thế? Tôi thật không biết gì cả...
Lão Bá dịu dàng nói :
- Nàng ngủ ngon quá, ta không nỡ để làm ồn ào khiến nàng thức giấc.
Phượng Phượng nhíu mày hỏi :
- Tôi làm sao lại ngủ say như vậy chứ?
Lão Bá ôn tồn nói :
- Tuổi trẻ thường như thế. Mỗi khi cần ngủ là ngủ rất say. Người già ít ngủ hơn và dễ bị đánh thức.
Phượng Phượng chớp chớp mắt nói :
- Không phải thế! Tôi biết rằng ông đánh lừa tôi!
Lão Bá hỏi :
- Ta lừa nàng ư?
Phượng Phượng cười lạnh lùng :
- Tôi biết trong câu chuyện của các người có nhiều chỗ không muốn để tôi nghe nên đã làm cho tôi ngủ say như vậy!
Lão Bá cười nói :
- Nàng còn trẻ như thế mà cứ hay ngờ vực thì sau này làm thế nào?
Phượng Phượng cúi đầu xuống mân mê những ngón tay mình, hồi lâu mới hỏi khẽ :
- Hắn đi đã lâu chưa?
Lão Bá đáp :
- Được một lúc rồi.
Phượng Phượng ngập ngừng hỏi :
- Có phải... ông bảo hắn đến báo tin cho Hổ tổ không?
Lão Bá gật đầu.
Phượng Phượng cắn môi hỏi :
- Làm sao... ông lại có thể bảo hắn đi như thế chứ?
Lão Bá hỏi lại :
- Có gì không được?
- Ông có gì để bảo đảm rằng hắn sẽ trung thành với ông?
- Ta không dám bảo đảm, chỉ biết rằng hắn đối với nữ nhi ta rất tốt.
- Nhưng ông chớ quên rằng chính Lục Hương Xuyên muốn hắn tới đây tìm ông. Chính hắn cũng thừa nhận như thế. Điều đó đối với ông chẳng hay ho gì.
Lão Bá thản nhiên trả lời :
- Ta không quên!
Phượng Phượng tiếp tục tấn công :
- Cho dù hắn không trực tiếp tiết lộ bí mật của ông ra với Lục Hương Xuyên nhưng mọi hành động của hắn đều bị Lục Hương Xuyên giám sát chặt chẽ, đúng vậy không?
- Đúng!
Phượng Phượng lại tiếp :
- Nếu vậy chỉ cần hắn ra khỏi đây là lập tức bị Lục Hương Xuyên chặn lại, làm sao hắn tới được Phi Bằng bảo?
Lão Bá không đáp, mặt hơi biến sắc đi.
Phượng Phượng lắc đầu nói :
- Bất luận thế nào thì lẽ ra ông không nên đem những việc trọng đại như vậy giao cho hắn. Nếu lúc đó tôi không ngủ, quyết không để ông làm thế đâu!
Lão Bá cười thiểu não :
- Vậy sao nàng lại ngủ mất đi chứ?
Ông thở dài, nói thêm :
- Không ngờ già lão như ta mà liệu việc không được chu đáo bằng nàng!
Phượng Phượng mắt bỗng sáng lên, ngọt ngào nói :
- Thiếp không dám... chỉ là... hai người suy tính thì bao giờ cũng chu đáo hơn một người.
Lão Bá cầm tay cô ta hỏi :
- Nàng đang nghĩ gì vậy?
Phượng Phượng trả lời ngay :
- Thiếp nghĩ rằng bây giờ Lục Hương Xuyên đang dốc hết tâm lực để đối phó với Mạnh Tinh Hồn, thậm chí không tiếc dốc toàn lực lượng...
Lão Bá tán thành :
- Không sai! Bởi vì hắn dù dốc bao nhiêu lực lượng cũng đáng lắm!
Phượng Phượng tiếp lời :
- Vì thế đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Thiếp sẽ thừa cơ chạy tới Phi Bằng bảo. Chỉ cần Mạnh Tinh Hồn giữ được bí mật thì kế hoạch rất có triển vọng thành công.
Không chờ Lão Bá kịp mở miệng, cô ta lại liến thoắng tiếp :
- Bởi vì nếu dọc đường Lục Hương Xuyên đặt những trạm mai phục thì đã bị Mạnh Tinh Hồn làm bại lộ. Chỉ cần thiếp liên lạc được với các huynh đệ trong Hổ tổ là chúng ta có lợi thế hơn chúng.
Phượng Phượng nói liền một mạch nghe rất lưu loát, trong đôi mắt diễm lệ toát lên sự kiên quyết và tự tin.
Lão Bá chợt thở dài nói :
- Nàng có biết ta đang suy nghĩ gì không?
Phượng Phượng lắc đầu.
Lão Bá nói :
- Ta nghĩ rằng, chẳng những nàng có thể trở thành vợ của ta mà còn là trợ thủ của ta nữa! Giá như mười năm trước được gặp nàng, chắc rằng ta không đến đỗi bị đẩy vào tình thế bi đát như bây giờ.
Phượng Phượng cười khúc khích nói :
- Nếu mười năm trước gặp nhau, nhất định tướng công sẽ không thèm nhìn thiếp lấy một lần...
- Sao thế?
Phượng Phượng cười đáp :
- Bởi vì lúc đó thiếp chỉ mới là một nha đầu bảy tám tuổi mà thôi!
Nói xong cô ta cầm tay Lão Bá áp lên mặt mình, thì thào :
- Bây giờ thiếp sắp được làm mẹ rồi. Chờ khi sinh hạ hài tử của chúng ta rồi, thiếp sẽ nói với nó rằng cha mẹ nó đã vì nó mà phải chịu bao nhiêu gian khó...
Cô ta ngước nhìn Lão Bá, dịu dàng nói thêm :
- Nếu không phải vì nó thì sao lúc này thiếp có thể đành tâm bỏ tướng công ở lại đây một mình mà ra đi được?
Lão Bá cảm động nói :
- Thật tình lúc này ta không thể bỏ nàng đi một mình như vậy được!
Phượng Phượng cúi đầu, rầu rĩ nói :
- Tiếc rằng thiếp không thể không đi. Vì tương lai của chúng ta, vì hài tử của chúng ta, cho dù phải trải qua bao nỗi gian truân thế nào, thiếp cũng chịu được.
* * * * *
Rốt cuộc Lão Bá đành nhượng bộ.
Ông nhìn theo bóng Phượng Phượng khuất trong làn nước, cảm thấy như mình vừa mất đi vật gì.
Mặt nước trở lại phẳng lặng như tấm gương, dường như không có chuyện gì vừa xảy ra.
Cuối cùng Lão Bá từ từ quay lại, đến góc phòng kiểm tra ống sắt thông ra ngoài, dùng làm chỗ thông hơi, với thái độ như chờ trong chiếc ống thứ vật thần kỳ nào đó, có thể đem tin tức từ bên ngoài đến cho mình.
Rốt cuộc là ông đang chờ gì vậy? Phép mầu chăng?

loading...
Hồi trước Hồi sau