Ly biệt câu - Hồi 06

Ly biệt câu - Hồi 06

Một chỗ ám nhiên tiêu hồn

Ngày đăng
Tổng cộng 10 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 32804 lượt xem

loading...

Khoái Đao đã tỉnh từ lâu. Dương Tranh vừa gõ cửa là y đã tỉnh ngay. Nhưng y còn chưa lại mở cửa.
Đao nằm ngay dưới gối của y, y ấn nhẹ vào vỏ đao, chầm chậm rút cây đao ra, đi chân không xuống giường, nhảy ra cửa sổ phía sau, vượt qua bức tường sân sau, lòn ra trước cửa chính.
Một người y chưa gặp mặt bao giờ, đang lấy sức đập mạnh vào cửa lớn, cây cổ thụ mười mấy thước đằng sau y, còn có một người đang núp.
Y không biết hai người này lại đây tính làm gì, nếu có điều gì bất lợi cho y, ắt hẳn là không đập cửa ồn ào như vậy.
Điểm đó y có thể nghĩ ra được, nhưng y không dám mạo hiểm.
Y quyết định cho tên này nếm một đao trước, dù có lầm đi chăng nữa, ít ra cũng còn hơn là người khác chém lầm y.
... Đấy chính là cái lối suy nghĩ của người trong giang hồ, bởi vì bọn họ muốn còn được sống sót.
... Một người trong giang hồ muốn còn được sống sót không phải là một chuyện dễ dàng.
Dương Tranh còn đang đập cửa thình thình, y tin là người trong nhà nhất định không thể ngủ say đến mức đó. Y cũng biết Khoái Đao Vạn Thành là đệ tử đắc ý nhất của Vạn đại hiệp. Nhưng nhát đao của Vạn Thành đã chém trật lất.
Ánh đao vừa lóe lên, Dương Tranh đã lắc người lùi ra sau.
Đao đã nhanh, phản ứng của Dương Tranh còn nhanh hơn, không những vậy còn dùng phương pháp trực tiếp nhất để chứng minh thân phận của mình.
Y đưa ra tấm thẻ công văn bộ đầu ở các huyện dùng khi đi hành sự bên ngoài.
Vạn Thành rất kinh ngạc.
- Không ngờ ông là một bộ đầu.
Y nói :
- Không ngờ trong đám con cháu ưng trảo lục phiến môn cũng có người thân thủ được như ông.
Dương Tranh cười khổ :
- Nếu nhát đao của ông lúc nãy chém mất cái đầu của tôi thì làm sao?
Vạn Thành trả lời rất mau mắn :
- Thì tôi sẽ đào một cái huyệt, đem cái người bạn đang núp phía sau cây cổ thụ kia của ông một lượt chôn luôn thể, ai bảo ông nửa đêm nửa hôm lại nhà tôi đập cửa ầm ầm như vậy!
Y là người trực tính, vì vậy Dương Tranh cũng nói thẳng ra với y :
- Tôi lại đây tìm ông, vì tôi muốn hỏi ông, Vạn đại hiệp rốt cuộc đã chết ra làm sao?
- Đại khái là rượu uống nhiều quá.
Vạn Thành buồn rầu thở ra :
- Lão nhân gia tuổi càng lớn, càng hiếu thắng, ngay cả uống rượu cũng không chịu thua ai.
- Nghe nói ông ta chết lúc đang đi phương tiện.
Dương Tranh hỏi :
- Tại sao các ông không theo chiếu cố cho ông ta?
- Bởi vì lão nhân gia đã uống là phải mửa ra, lúc mửa nhất định không để cho ai thấy.
- Trước giờ ông ta vẫn vậy sao?
- Mấy chục năm nay vẫn cứ vậy thôi.
Vạn Thành lại thở ra :
- Nếu chúng tôi khuyên ông uống ít đi một chút, ông sẽ mắng chúng tôi thậm tệ.
- Biết cái tật ấy của ông ta còn có ai nữa không?
- Đại khái là không ít.
- Lần đó Hoa Tứ gia mời khách còn có ai nữa?
- Khách tuy không ít, được Hoa Tứ gia mời đến không có bao nhiêu người.
- Có bao nhiêu người?
- Trừ chúng tôi ra, hình như còn có tổng tiêu đầu Trung Nguyên tiêu cuộc Vương Chấn Phi, và Địch Tiểu Hầu.
Vạn Thành nói :
- Người khác tôi cũng nhớ không rõ lắm.
- Lúc Vạn đại hiệp đứng dậy đi phương tiện, Vương tổng tiêu đầu và Địch tiểu hầu đang ở đâu?
- Vương tổng tiêu đầu còn đó, nhưng Địch tiểu hầu thì đã đem cô mỹ nhân về phòng rồi.
Dương Tranh đã phát giác ra trái tim của mình đang đập mạnh lên, y nắm chặt lấy hai nắm tay tự không chế lấy mình, rồi lấy vẻ bình tĩnh hỏi :
- Giữa Vạn đại hiệp và Địch tiểu hầu có chuyện gì xích mích với nhau không?
- Không.
Vạn Thành không nghĩ ngợi gì trả lời ngay :
- Không những không có xích mích gì, mà còn có rất nhiều cảm tình với nhau, Địch tiểu hầu còn tặng cho sư phụ tôi một con ngựa quý đáng giá cả vạn lượng.
- Vạn đại hiệp qua đời rồi, có phải Địch tiểu hầu bèn đem vị mỹ nhân đó đi ngay không?
- Ngày hôm sau là đi.
- Trong Mẫu Đơn sơn trang của Hoa Tứ gia, còn có ai để ý đến vị mỹ nhân đó?
- Đàn bà của Địch tiểu hầu ai mà dám đụng vào?
Vạn Thành nói rất thản nhiên :
- Dù cho có người muốn đụng vào cũng đụng không được.
Dương Tranh vốn đã thấy không còn câu nào để hỏi Vạn Thành, nhưng Vạn Thành bỗng nói tiếp :
- Nếu ông nghĩ sư phụ tôi chết về tay người ta, ông đã lầm rồi.
Vạn Thành nói rất khẳng định :
- Lão nhân gia cả đời lòng dạ rộng rãi, lấy thành thực đối đãi người ta, trừ có chút xích mích với Thanh Long hội ra, nhất định không có kẻ thù nào cả.
Đồng tử của Dương Tranh bỗng thu nhỏ lại, hai nắm tay của y nắm lại càng chặt :
- Một chút xích mích? Xích mích ra sao?
- Thật ra cũng chẳng coi là xích mích gì cho lắm.
Vạn Thành nói :
- Tôi chỉ bất quá có nghe lão nhân gia ngẫu nhiên nói rằng, Thanh Long hội trước giờ muốn lão nhân gia vào hội, mà lão nhân gia không chịu.
Vạn Thành lại bổ sung :
- Nhưng Thanh Long hội trước giờ không hề ra mặt xung đột với lão nhân gia.
Dương Tranh đứng đó ngốc người ra cả nửa ngày, bỗng ôm quyền nói :
- Cám ơn ông, xin lỗi nhé, tái kiến.
Nhưng Vạn Thành đã kéo tay y lại :
- Ông nói vậy là có ý gì?
Dương Tranh trả lời rất tuyệt :
- Cám ơn ông là vì ông nói cho tôi nghe bao nhiêu chuyện đó, xin lỗi ông là vì tôi thức ông dậy, tái kiến có nghĩa là tôi muốn đi đây.
- Ông không đi được!
Vạn Thành nghinh mặt lên nói :
- Nhất định không thể đi được.
- Tại sao?
- Bởi vì ông thức tôi dậy, tôi ngủ không được nữa.
Vạn Thành nói :
- Bất kể ra sao, ông phải uống với tôi hai ly rồi mới được đi.
Dương Tranh thở ra :
- Hai hôm nay ngày nào tôi cũng ăn thịt khô bánh khô, ăn muốn rớt cả hàm răng ra, thật tình tôi cũng muốn ăn cơm nhà ông một bữa.
Y than thở rồi nói tiếp :
- Chỉ tiếc là có người nhất định không chịu.
- Ai không chịu?
- Chính là cái người đang núp phía sau cây đằng kia.
- Ông sợ y?
- Sợ chút xíu.
Dương Tranh nói :
- Không chừng không phải là chút xíu.
- Tại sao ông lại đi sợ y?
Vạn Thành không phục :
- Y là người gì của ông?
- Y không phải là gì của tôi.
Dương Tranh nói :
- Chỉ bất quá là nội nhân của tôi thế thôi.
Y còn đặc biệt giải thích :
- Nội nhân có nghĩ là bà vợ đấy.
Vạn Thành đứng ở đó nhìn y cả nửa ngày, bỗng ôm quyền một cái nói :
- Cám ơn ông, xin lỗi nhé, tái kiến.
- Ông nói vậy là có ý gì?
Dương Tranh nhịn không nổi phải hỏi.
- Cám ơn ông là vì ông chịu đem cái chuyện mất mặt ấy ra nói cho tôi nghe, xin lỗi ông là vì tôi thà bị mất ngủ còn hơn là uống rượu với một gã sợ vợ.
Vạn Thành nhịn cười, cố ý nghinh mặt lên nói :
- Còn tái kiến có nghĩa là ông cứ việc đi thôi!
Dương Tranh cười lớn.
Mấy ngày hôm nay, chỉ có lần này là y cười thoải mái, cười tự trong lòng ra!
* * * * *
Đêm đã khuya, người trong Thính Nguyệt tiểu trúc còn chưa nghỉ ngơi, vì một vò Nữ Nhi Hồng đã bị bọn họ uống gần cạn sạch.
Kế hoạch đã hoàn thành, một trăm tám mươi vạn lạng bạc đã nằm yên ổn trong phòng khố của hầu phủ, Dương Tranh đã sắp bị chết dưới lưỡi kiếm của Lam đại tiên sinh.
Mọi nguời đều rất thoải mái.
Chỉ trừ Địch Thanh Lân là ngoại lệ, trên đời này hình như chẳng còn chuyện gì làm cho y phải cảm thấy kích thích phấn khởi.
* * * * *
Mưa thu đã ngưng, trong rừng u ám và ẩm thấp, ban ngày còn không thấy mặt trời, ban đêm cũng không thấy ánh sao, dù cho người trong thôn xóm cũng không dám đi vào sâu trong rừng quá, bởi vì nếu mà lạc đường là hết còn cách nào ra được.
Dương Tranh không sợ bị lạc đường.
Từ nhỏ y đã thích chạy nhảy đùa giỡn trong rừng, đến năm tám chín tuổi, lại càng phải đến chỗ khu rừng này, mỗi ngày ở một hai tiếng đồng hồ, có lúc ban đêm cũng len lén trốn ra đây.
Không ai biết y ở trong rừng làm gì, y cũng không chịu cho ai theo mình, ngay cả Lữ Tố Văn cũng không ngoại lệ.
Đây là lần đầu tiên y đem nàng lại.
Y đem nàng vào trong khu rừng rậm, quay qua bên trái, ngoặc qua bên phải, đi một hồi hơn cả nửa tiếng đồng hồ, đến bên cạnh một con suối nằm giấu trong chính giữa đám cây cối chằng chịt, đến một căn nhà gỗ vừa cũ kỹ đổ nát, vừa đơn giản xấu xí.
Lữ Tố Văn tuy cũng là người sinh trưởng ở đây, nhưng trước giờ nàng chưa hề lại bao giờ.
Cửa lớn có một cái khóa rỉ sét lớn, trong căn nhà gỗ có một cái giường, một cái bàn, một cái ghế, một cái bát, một cái đèn và một cái lò bằng đất sét, mỗi thứ đều bám đầy bụi bặm, góc phòng mạng nhện giăng đầy, trước cửa rong rêu dày đặc xanh rì, hiển nhiên đã lâu lắm chưa có ai qua đây.
Trước đây người ở chỗ này chắc cũng sinh hoạt rất đơn giản, tịch mịch và gian khổ.
Lữ Tố Văn rốt cuộc nhịn không nổi hỏi Dương Tranh :
- Đây là đâu vậy anh? Sao anh tìm ra được chỗ này?
- Bởi vì lúc trước anh thường thường lại đây mỗi ngày.
Dương Tranh nói :
- Có lúc còn lại hai lần trong một ngày.
- Lại đây làm gì?
- Lại thăm một người!
- Ai?
Dương Tranh trầm ngâm một hồi thật lâu, gương mặt lộ một nét biểu tình vừa tôn kính vừa đau khổ, một hồi thật lâu nữa, y mới nói từng tiếng một :
- Anh lại đây thăm phụ thân của anh.
Dương Tranh đấm nhẹ vào miếng rêu trên cửa sổ :
- Năm đó lúc lão nhân gia sắp chết, mỗi ngày người thường lại khung cửa sổ này đợi anh lại thăm.
Lữ Tố Văn giật nẩy mình lên.
Lúc Dương Tranh còn nhỏ, bà mẹ y ở vậy nuôi con, giặt đồ may vá cho người ta kiếm tiền nuôi con sống qua ngày.
Lữ Tố Văn trước giờ không biết Dương Tranh cũng có phụ thân. Nàng muốn hỏi Dương Tranh, phụ thân của y tại sao một mình cư trú giữa khu rừng này không gặp người ngoài.
Nhưng nàng không hỏi.
Trải qua bao nhiêu năm phong trần, nàng đã học được cái lối nghĩ giùm cho người khác, giữ giùm bí mật cho người khác, không đi tìm hiểu đời riêng của ai, không hỏi chuyện gì người khác không muốn trả lời.
Nhưng chính Dương Tranh tự ý nói ra :
- Phụ thân của anh tính khí rất thiên khích, kẻ thù đầy dẫy khắp thiên hạ, vì vậy lúc anh ra đời, người mới bảo mẹ anh đem anh lại thôn xóm này ẩn cư.
Dương Tranh buồn rầu nói :
- Anh lên tám tuổi, lão nhân gia bỗng bị nội thương rất nặng, rồi cũng trốn đến nơi này dưỡng thương, đến lúc đó, anh mới gặp được người.
- Lão nhân gia có trị khỏi nội thương không?
Dương Tranh buồn bã lắc đầu :
- Nhưng người trốn đến nơi này, kẻ thù của người tìm khắp thiên hạ cũng tìm không ra, vì vậy anh đem em lại đây, bởi vì lúc anh đi rồi, nhất định cũng không có ai tìm ra được em.
Đôi môi của Lữ Tố Văn bỗng run rẩy lạnh ngắt, nhưng nàng còn ráng khống chế lấy mình.
Nàng là một người đàn bà rất hiểu chuyện, nàng biết Dương Tranh làm vậy là có lý do, nếu không tại sao y lại nói y muốn đi?
Y vốn thà chết cũng không muốn ly khai nàng kia mà.
Trời đã tối, dầu trong đèn đã cạn bao giờ, Lữ Tố Văn ở trong bóng tối lẳng lặng lau dọn căn phòng đầy bụi bặm.
Nhưng Dương Tranh thì đang mở một tấm gỗ trên sàn nhà ra, từ dưới tấm gỗ lấy ra một cái rương sắt cũ kỹ sét rỉ.
Trong rương có cây đèn.
Y đốt đèn lên, Lữ Tố Văn bèn thấy một thứ binh khí trước giờ nàng chưa bao giờ thấy.
* * * * *
Một căn phòng cực kỳ rộng rãi, bốn bề trắng toát không có lấy chút bụi bặm, nền nhà được lót bằng gạch bông, bóng lộn như gương.
Trong phòng không có gì cả, chỉ có hai cái bồ đoàn.
Ưng Vô Vật xếp bằng ngồi trên một cái bồ đoàn, cây gậy trúc xanh có giấu thanh Linh Xà kiếm để ngang trên gối, phảng phất như một nhà sư đang nhập định, vật ngã đều quên.
Địch Thanh Lân cũng ngồi xếp bằng trên một cái bồ đoàn khác, hai người ngồi đối diện nhau, không biết đã được bao lâu.
Bên ngoài song cửa, trời đã dần dần tối, Địch Thanh Lân bỗng hỏi Ưng Vô Vật :
- Có phải ông đã gặp qua Dương Hận?
- Mười tám năm trước đã có gặp một lần.
Ưng Vô Vật nói :
- Lần đó chính mắt ta trông thấy y chỉ dùng có một chiêu đã móc bay cái đầu lâu của Minh Phi Tử trong Vũ Đương thất tử, chỉ bất quá, y nghĩ là ta không thấy đường, nếu không chỉ sợ ta không còn sống đến bây giờ.
- Vũ công của ông ta lợi hại đến thế sao?
- Vũ công của y cũng như con người của y vậy, thiên khích độc ác, chuyên đi theo đường cực đoan.
Ưng Vô Vật nói :
- Vũ khí của y cũng là thứ binh khí đi theo đường xéo, khác hẳn với lộ số của các môn các phái, trong giang hồ chưa có ai sử dụng thứ vũ khí đó.
- Ông ta sử dụng thứ binh khí gì?
- Một cây câu, mà lại không phải câu.
Ưng Vô Vật nói :
- Bởi vì đấy đáng lý ra là cây kiếm, không những vậy, cây kiếm đó phải thuộc về Lam Nhất Trần.
- Tại sao?
- Lam Nhất Trần bình sinh thích nhất là kiếm, lúc đó y còn chưa được cây Lam Sơn Cổ kiếm bây giờ, nhưng vô ý kiếm được một khối kim loại tên là Thiết Thai Đông Phương Kim Thiết Chi Anh.
Lúc đó trong giang hồ, không mấy ai có tài bổ được miếng kim loại ấy ra, đem luyện thành kiếm. Lam Nhất Trần tìm lâu năm, mới gặp được một vị kiếm sư đã quy ẩn lâu năm, lão ta vừa thấy đã biết khối sắt Thiết Thai này là vật phi phàm, không những vậy còn cam đoan là sẽ luyện nó được thành một thứ lợi khí sắc bén thổi lông tóc qua là đứt ngay.
Lão ta không nói ngoa tí nào, trong vòng bảy ngày, lão đã lấy chất sắc đen tinh anh trong khối kim loại ấy ra.
Nhưng luyện kiếm phải mất ít nhất là ba tháng.
Lam Nhất Trần không chờ được, y đã có ước hẹn với Ba Sơn kiếm khách luận kiếm trên đỉnh Hoa Sơn ở Hoài Nam.
Bấy giờ y đã tín nhiệm vị kiếm sư này lắm, vì vậy y bèn giao khối kim loại cho lão rồi bỏ đi. Lúc đó y còn chưa biết vị kiếm sư này sở dĩ đi ở ẩn là vì lão mắc phải chứng bệnh điên khùng, lâu lâu bị phát tác một lần, nhất là lúc gặp phải chuyện gì khẩn trường lại càng dễ bị phát ra.
Luyện kiếm đến chỗ lư hỏa thuần thanh, bảo kiếm đang sắp luyện thành, trong cái khoảnh khắc khẩn trương đó, thành công hay thất bại đều chỉ nằm trong một khoảnh khắc nhỏ bé.
Ưng Vô Vật nói đến đây, Địch Thanh Lân đã biết cái vị kiếm sư đó lần này chắc đã luyện hư thanh kiếm rồi.
- Kỳ này y luyện khối kim loại tinh túy đó thành ra một thứ binh khí kỳ dị không có hình thù gì cả.
Ưng Vô Vật nói :
- Đã không giống đao, cũng không giống kiếm, cái lưỡi phía trước tuy cong cong như câu nhưng lại không phải là câu.
- Sau đó rồi sao?
- Lam Nhất Trần nổi giận đùng đùng, bắt cái vị kiếm sư đó phải dùng cái thứ vũ khí hình dạng quái dị đó mà tự tận!
Ưng Vô Vật nói :
- Lam Nhất Trần vừa phẫn nộ vừa đau lòng, hàm hận bỏ đi, cây câu quái dị đó bèn lạc vào trong tay một gã thiếu niên bần khổ thường theo vị kiếm sư pha trà rót rượu, nào ngờ y lại nhờ vào cây câu quái dị này mà luyện thành một thân vũ công trước giờ chưa từng có, không những vậy còn dùng nó để giết mấy chục vị kiếm khách lừng danh thiên hạ.
- Cái gã thiếu niên bần khổ ấy là Dương Hận?
- Đúng vậy.
Ưng Vô Vật hững hờ nói :
- Nếu Lam Nhất Trần biết có chuyện như vậy sẽ xảy ra, chỉ sợ y đã quăng cái gã thiếu niên và vị kiếm sư hết một lượt vào trong lò luyện kiếm rồi.
Đêm đã khuya, ba mươi sáu đứa đồng tử mặc áo trắng, tay cầm bảy mươi hai cây đèn cầy thắp trên đồ để nến bằng đồng, yên lặng bước vào, bày nến ra chung quanh bên cạnh bốn bức tường, xong rồi thõng tay bước ra.
Địch Thanh Lân bỗng đứng dậy, cung kính bái Ưng Vô Vật một cái, cung kính nói :
- Đệ tử Địch Thanh Lân thử kiếm lần thứ mười một, cầu sư phụ chỉ giáo.
* * * * *
Đèn vừa được đốt lên, trong rương hiện ra một thứ binh khí hình thù quái dị, lấp loáng hàn quang, bức tới mi mắt của Lữ Tố Văn.
Nàng bất giác rùng mình lên một cái, nhịn không nổi mở miệng hỏi :
- Đây là thứ gì vậy?
- Đây là một thứ vũ khí, phụ thân của anh lúc còn sống đã sử dụng thứ vũ khí này.
Dương Tranh mặt mày buồn bã nói :
- Đây cũng là di vật duy nhất phụ thân của anh để lại, nhưng lão nhân gia đã dặn đi dặn lại mấy lần, không phải gặp chuyện sống chết, không những không được đụng vào nó, mà ngay cả nói chuyện tới nó cũng không được nói ra.
- Em cũng đã gặp qua không biết bao nhiều người trong giang hồ, em cũng thấy đủ các thức các dạng vũ khí.
Lữ Tố Văn nói :
- Nhưng em chưa từng thấy qua thứ vũ khí nào như vậy.
- Dĩ nhiên là em chưa thấy qua.
Dương Tranh nói :
- Nó vốn là thứ vũ khí độc nhất vô nhị chưa từng có trước giờ.
- Đấy là kiếm hay là câu?
- Đáng lý ra là kiếm, nhưng phụ thân anh đặt cho nó một cái tên đặc biệt riêng, tên là Ly Biệt câu.
- Nếu là câu, thì phải câu dính lại mới phải.
Lữ Tố Văn hỏi :
- Tại sao lại kêu là “Ly biệt”?
- Bởi vì cái câu này dính phải vào thứ gì, sẽ tạo thành sự ly biệt.
Dương Tranh nói :
- Nếu nó câu dính bàn tay của em, bàn tay của em sẽ phải rời khỏi cổ tay; nếu có câu dính chân của em, chân của em sẽ phải rời khỏi đùi.
- Nếu nó câu dính cổ họng của em, thì em sẽ phải rời bỏ thế giới này?
- Đúng vậy.
- Tại sao anh phải dùng thứ vũ khí gì tàn bạo thế?
- Bởi vì anh không muốn ly biệt.
Dương Tranh nhìn sâu vào mắt Lữ Tố Văn :
- Anh không muốn xa em.
Giọng nói của y tràn đầy tình cảm vừa âu yếm vừa hầu như đau đớn :
- Anh muốn dùng thứ vũ khí Ly Biệt câu này, chỉ bất quá vì anh muốn được tương tụ với em, ngàn đời cùng em ở một nơi, vĩnh viễn không còn bị xa cách nữa.
Lữ Tố Văn hiểu rõ những gì y đang nói, nàng cũng hiểu tình cảm của y đối với nàng, không những vậy còn hiểu rất rõ.
Nhưng cặp mắt nàng vẫn không khỏi ướt đẫm nước mắt, chảy ròng ròng xuống hai bên má.
May mà lúc đó cây đèn đã tắt đi, Dương Tranh không thấy được mặt nàng, cũng không thấy rõ nàng đang khóc.
Cây Ly Biệt câu lấp lánh hàn quang hình như cũng đã biến vào trong màn đêm.
... Nếu nó biến đi luôn thì hay biết mấy?
Lữ Tố Văn hy vọng nó biến đi thật, vĩnh viễn sẽ biến mất, vĩnh viễn không còn Ly Biệt câu, vĩnh viễn không còn có ly biệt.
Vĩnh viễn không còn chém giết cừu hận, hai người vĩnh viễn sống bình an với nhau, dù là trong bóng tối, cũng là ngọt ngào vậy.
Không biết trải qua bao lâu, Dương Tranh mới nhẹ nhàng hỏi nàng :
- Sao em không nói gì cả?
- Anh muốn em nói gì?
- Em biết anh sẽ đi, em biết anh sẽ đem cây Ly Biệt câu này đi, anh làm vậy là để mãi mãi cùng em ở một nơi, nhưng lần ly biệt này cũng rất có thể sẽ không có ngày gặp lại.
Dương Tranh nói :
- Bởi vì em cũng biết đối thủ của anh là người đáng sợ vô cùng.
Giọng nói của y nghe chừng rất xa xôi, thật xa xôi :
- Vì vậy em có thể nói với anh, em không thích ở một mình nơi đây, em có thể nói em muốn anh ở lại đây, nếu chẳng có ai tìm được đến nơi này, sao chúng mình không ở luôn đây với nhau vĩnh viễn một đời?
Khu rừng thật yên tĩnh, ngay cả tiếng gió thổi qua cây cỏ cũng không nghe thấy đâu, gió không thổi tới nơi đây.
Trong nhà cũng thật yên tĩnh, không biết đã trải qua bao lâu, Lữ Tố Văn mới thở nhẹ ra :
- Nếu em trẻ hơn bây giờ mười tuổi, em sẽ nhất định nói thế, nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế giữ anh lại đây, bắt anh phải bất chấp mọi chuyện, ở lại cái chỗ quỷ quái này với em cả đời.
Nếu quả thật nàng làm vậy, Dương Tranh không chừng lại cảm thấy dễ chịu trong lòng.
Nhưng nàng lại quá trấn tĩnh, cái thứ trấn tĩnh làm người ta muốn vỡ tan trái tim ra, thậm chí còn muốn làm người ta phát điên lên.
Một người phải bỏ ra trị giá bao nhiêu thống khổ mới giữ được trấn tĩnh như vậy?
Trái tim của Dương Tranh đang nhói buốt!
Nàng thà một mình cô đơn một mình ở cái nơi quỷ quái này, tuyệt vọng chờ y về lại đây, còn hơn là ép buộc y ở lại với nàng.
Bởi vì nàng biết y phải di làm những chuyện y không làm không được, nếu nàng nhất định không cho y đi làm, y sẽ nhất định đau khổ cả một đời.
Thà nàng chịu nhẫn nhịn khổ đau một mình mình, cũng không muốn cản trở người đàn ông của nàng đi làm chuyện y phải làm.
... Một người đàn bà phải cần bao nhiêu dũng khí mới làm được chuyện như vậy?
Đêm mát dịu như nước. Dương Tranh bỗng cảm thấy có một thân hình mềm mại đang chầm chậm dựa vào bên người mình, rồi ôm cứng lấy mình.
Họ chẳng nói thêm lời nào.
Bọn họ đã chìm đắm hoàn toàn vào cái sung sướng và thỏa mãn của hai bên, đây là lần đầu tiên họ thân mật với nhau, cũng rất có thể là lần cuối cùng.
Gió lạnh thổi vào cửa sổ, bên ngoài đã có gió nhẹ thổi vào.
Lữ Tố Văn nằm một mình trên giường, trong người nàng còn có cảm giác của một đêm ngọt ngào cuồng nhiệt hôm qua, nhưng lòng nàng lại tràn đầy những đau thương và tuyệt vọng.
Dương Tranh đã rón rén bỏ đi mất.
Nàng biết y đang đi, nhưng nàng làm bộ như mình đang ngủ say, y cũng không làm kinh động nàng.
Bởi vì bọn họ không thể chịu đựng thêm được cái đau khổ phải nói lời ly biệt.
Trên bàn có một bao bố màu xanh, y để hết đồ ăn lại cho nàng, đủ cho nàng duy trì đến lúc y trở về.
Kỳ hạn chỉ còn có bảy ngày, trong bảy ngày y nhất định phải trở về.
Nếu sau bảy ngày y không về thì sao nhỉ?
Nàng không dám nghĩ đến, nàng nhất định phải ráng tập trung tư tưởng, không ngớt nhắn nhủ với mình :
- Bọn mình đã được hưởng cái lạc thú của một lần tương tụ, tại sao không thể nhẫn nhịn được cái đau khổ của chia ly? Chưa biết cái đau đớn của biệt ly, làm sao biết được cái sung sướng của đoàn tụ?
Câu.
Câu là thứ vũ khí, vũ khí giết người, giết để khỏi bị giết.

loading...
Hồi trước Hồi sau