Ly biệt câu - Hồi 08

Ly biệt câu - Hồi 08

Ý trời như đao

Ngày đăng
Tổng cộng 10 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 32781 lượt xem

loading...

Mặt trời đang lên, chiếu vào con đường nhỏ gập ghềnh khó đi, cũng chiếu vào dãy trường lang hoa lệ rộng rãi trong hầu phủ.
Chỉ có ánh mặt trời mới thật là công bình, dù mình có là kẻ đã chết tới nơi, nó cũng sẽ chiếu vào người mình y như vậy, cho mình cái cảm giác ấm áp sáng sủa.
Lúc Dương Tranh đang đi dưới ánh mặt trời, Địch Thanh Lân cũng đi dưới ánh mặt trời. Tuy y đã qua hết một đêm kịch chiến không ngủ, y vẫn cảm thấy tinh thần rất phấn chấn, mặt mày tươi rói, còn có thể đi làm biết bao nhiêu chuyện.
Tinh lực của y hình như không bao giờ dùng được cho hết, nhất là lúc y cảm thấy rất thỏa mãn với chính mình.
Y đối với nhát kiếm xoay ngược lại lúc nãy rất là thỏa ý. Nhát kiếm ấy, tốc độ ấy, lực lượng, thời cơ, đều hợp thích vô cùng, thậm chí có thể nói đã đạt đến chỗ đăng phong của kiếm thuật.
Làm được đến chỗ không còn nhờ vào may mắn, y đã bỏ ra một phí tổn tương đương.
Hiện tại y quyết định mình nên đi hưởng thụ chút đỉnh, y xứng đáng được hưởng thụ lắm đấy chứ.
Bởi vì y đã thắng.
Thắng lợi vĩnh viễn thuộc về phần của y.
Tiểu Thanh cũng thuộc về y.
Lúc Hoa Tứ gia lại, y cũng đem cô lại, hiện tại nhất định cô đang khát vọng chờ đón y.
Nghĩ đến cô con gái có cái eo uốn éo như con rắn và gương mặt đầy khao khát, Địch Thanh Lân bỗng cảm thấy có một luồng khí nóng đang chạy từ dưới bụng lên.
Đấy mới là chân chính hưởng thụ.
Đối với Địch Thanh Lân, trừ sống và chết ra, trên đời này không có chuyện gì chân thật bằng chuyện hưởng thụ.
Giết người không những không làm y yếu đuối mệt mỏi đi, trái lại còn làm cho y phấn khởi sung túc, mỗi lần giết người xong, y đều cảm thấy như vậy.
... Đàn bà tại sao lại dính chung với cái chết như vậy? Trước giờ y cứ cảm thấy đàn bà và cái chết làm như có gì liên hệ rất bí mật với nhau.
Tận cùng của trường lang, y đẩy một cánh cửa rồi bước vào, Tiểu Thanh trần truồng như nhộng ngả vào lòng y.
Sau vài trận nóng bỏng dồn dập, cô đã hoàn toàn kiệt quệ. Cô chinh phục được đàn ông, không chừng chỉ vì mỗi lần như vậy, cô đều để cho đàn ông cảm thấy mình đã bị chinh phục hoàn toàn.
Nhưng đợi đến lúc Địch Thanh Lân tắm rửa xong xuôi bước ra, cô đã trở lại nguyên vẻ kiều diễm, không những vậy, cô đã rót cho y một ly rượu, quỳ trước mặt y, đưa hai tay nâng ly rượu lên đến bên miệng y.
Không ai yêu cầu cô phải làm vậy, đó là cô cam tâm tình nguyện, cô thích phục vụ đàn ông, thích được đàn ông hành hạ khinh khi.
Hạng người đàn bà đó không nhiều, hạng người đàn bà đó mới chân chính làm đàn ông mê say khoái lạc.
Địch Thanh Lân đang than thở trong bụng, y tiếp lấy ly rượu, uống cạn một hơi, đang tính ôm cô vào lòng nữa.
Lần này Tiểu Thanh lại tuột ra khỏi lòng y như một con rắn, đứng ở xa xa, lấy ánh mắt thật kỳ dị nhìn y.
Gương mặt trắng trẻo của Địch Thanh Lân bỗng nhăn nhó lại, mồ hôi lạnh đang chảy dầm dề trên mặt.
- Trong rượu có độc.
Giọng của y đã biến ra ú ớ.
- Có phải ngươi đã hạ độc vào trong rượu?
Nét sợ hãi trên gương mặt của Tiểu Thanh lập tức biến đi đâu mất, cô lại nở một nụ cười mê hồn :
- Anh là người đàn ông thật tuyệt, thật em không nỡ nào để anh chết, chỉ tiếc là anh biết chuyện nhiều quá.
Tiểu Thanh cười quyến rũ nói :
- Anh còn sống, đối với bọn em chỉ có chuyện xấu, không có chuyện tốt.
- Các ngươi?
Địch Thanh Lân hỏi :
- Ngươi cũng là người trong Thanh Long hội sao?
Tiểu Thanh cười càng thêm ngọt ngào :
- Sao em lại không phải được?
Địch Thanh Lân gắng gượng giữ cho mình không ngã.
- Tiền bạc của các ngươi còn đang ở trong ngân khố của ta, ta chết đi, các ngươi làm sao đem được đi?
- Tiền bạc vốn ở tại nơi đây, bởi vì anh vốn là người chủ mưu vụ cướp tiêu, em vì phải tra xét vụ án này mà không tiếc thất thân với anh, do đó mới phá được vụ án này. Vì tự vệ, em phải giết anh.
Tiểu Thanh nói :
- Vương tử phạm pháp, đều đồng tội như thứ dân, tuy anh là một vị hầu gia, nhưng cũng biết làm sao hơn.
- Nhưng tiền bạc các ngươi phải giao lại cho quan phủ, các ngươi không lấy được rồi sao.
- Chúng em thật tình cũng không muốn đi lấy một trăm tám chục vạn lượng bạc đó, bởi vì chúng nó nóng bỏng quá.
Tiểu Thanh nói :
- Chúng em chỉ lấy ba phần là đã thỏa mãn lắm rồi.
- Ba phần?
- Không lẽ anh còn chưa biết quan phủ đã đề bảng bố cáo, bất kỳ ai tìm lại được bảo tiêu bị mất cướp, đều được thưởng ba phần.
Tiểu Thanh nói :
- Ba phần là năm mươi bốn vạn lượng, bao nhiêu đó cũng nhiều lắm rồi, bọn họ vui lòng giao cho, chúng em nhận lấy thoải mái, mọi người không ai phiền khổ gì, không phải là tất cả đều sung sướng sao? Dù trong đó có gì đáng nghi ngờ cũng chẳng còn ai công đâu đi truy cứu nữa.
- Còn Dương Tranh?
- Cái tên tiểu tử đó bất quá chỉ bị chúng em dùng làm tấm mộc, chúng em nhất định phải làm cho anh nghĩ là chúng em muốn dùng y để giá họa. Nhưng anh mới là người chúng em đặt mũi dùi vào.
Địch Thanh Lân hình như còn muốn nói thêm gì đó, nhưng ngay cả một chữ cũng thốt không ra lời, cổ họng của y hình như đang bị đôi bàn tay vô hình bóp chặt lấy.
Tiểu Thanh nhìn y, hình như lộ vẻ đồng tình :
- Thật ra anh cũng không nên trách chúng em làm vậy với anh.
Cô nói :
- Không những anh biết nhiều quá, anh còn là tiểu hầu gia. Một vị thế tập nhất đẳng hầu gia trong nhà ít nhiều cũng có thứ bảo vật truyền đời, không chừng không chỉ có một trăm tám chục vạn lượng thôi. Anh chết rồi, không chừng bao nhiêu đó đều thành của chúng em hết.
Cô cười ngặt nghẽo nói tiếp :
- Anh lấy lương tâm ra mà nói, chúng em làm chuyện này có hay tuyệt không?
Địch Thanh Lân nhìn cô, gương mặt trắng trẻo cao ngạo đó bỗng biến thành không còn một nét biểu tình gì, nhưng khóe miệng của y bỗng nhếch lên một nụ cười tàn bạo :
- Còn có một chuyện ngươi phải nên hỏi ta.
Y nói.
- Chuyện gì?
- Ngươi phải nên hỏi ta, uống xong ly rượu lủng ruột tắt cổ họng điều chế đặc biệt cho ta đây, đáng lý ra ta đã chết từ hồi nào, tại sao đến bây giờ còn chưa chịu chết?
Da thịt trên gương mặt của Tiểu Thanh bỗng cứng đờ ra, nụ cười ngọt ngào quyến rũ đã biến ra nhăn nheo thật là dễ sợ.
Chỉ trong một khoảnh khắc nhỏ bé ấy, cô thiếu nữ mỹ miều non nớt kia hình như đã già đi mất mấy chục tuổi, hình như già đi đến mức muốn chết được rồi.
- Không lẽ ngươi đã biết từ lâu?
Cô hỏi Địch Thanh Lân.
- Đại khái là sớm hơn người ta tưởng tượng chút xíu.
- Tại sao ngươi không giết ta?
- Tại vì ngươi còn dùng được.
Giọng nói của Địch Thanh Lân bình tĩnh mà tàn bạo :
- Bởi vì lúc đó ta còn có chỗ dùng được ngươi.
Gương mặt kiều diễm mỹ lệ của Tiểu Thanh bỗng có mấy sợi gân xanh nổi lên, một người đàn bà dễ thương đẹp đẽ như tiên vậy bỗng biến thành như ác quỷ thật dễ sợ, cô ta bỗng rút trong người ra một cây kim dài chừng bảy tám tấc, chồm lại đâm vào tim của Địch Thanh Lân.
- Ngươi không phải là con người, thật không phải là con người!
Cô gào lên :
- Ngươi là một đứa súc sinh!
Địch Thanh Lân lạnh lùng nhìn cô đang chồm lại, y chẳng thèm động đậy tí nào, chỉ lạnh lùng nói với cô :
- Một người đàn bà nếu không phân biệt được rõ ràng ai là người ai là thú, người đàn bà đó đã hết dùng được rồi.
* * * * *
Triệu Chính sống trong một gian nhà bốn phòng phía sau vệ môn của tỉnh phủ, căn nhà này do quan phủ xây cho y lúc y được thăng chức lên làm tổng bộ đầu, cái chức vị này tuy không cao nhưng rất có quyền lực, y làm như vậy đã được mấy chục năm, y đã sống trong căn nhà này từ lúc nó còn mới nguyên cho đến bây giờ, cây cột trước nhà đã sắp bị mọt ăn thành trống lỏng.
Nhưng y vần còn sống trong đó rất thoải mái.
Bởi vì y đã sắp gần đến tuổi về hưu rồi, về hưu rồi chẳng còn phải ở trong cái nhà cũ rích này làm gì nữa.
Y đã dùng đủ thứ các tên họ đi các nơi khác mua mấy tòa nhà khí phái đường bệ, ruộng nương nhà cửa quanh vùng phụ cận cũng là của y, bao nhiêu đó cũng đủ cho y ăn xài cả nửa đời còn lại.
Triệu Chính hồi còn trẻ cũng có lấy vợ, nhưng chừng được nửa năm, bà vợ vì ăn trộm đi của y ba lượng bạc để mua đồ phấn son bị y thôi, về nhà cha mẹ không lâu, bèn treo cổ lên rường nhà tự tử.
Từ đó về sau, y chẳng lấy thêm bà vợ nào, cũng chẳng có nhà nào dám gả con gái cho y.
Nhưng y chẳng phiền hà gì cả.
Bên cạnh y lúc nào cũng có mấy cô trẻ tuổi mày thanh mắt sáng phục thị y, rót trà pha nước trải giường đắp chăn đấm lưng bóp chân cho y.
Hôm nay trời cũng tốt, y đặc biệt gọi lão đẩy xe mài dao khập khiễng đi qua trước cửa, kêu lão vào nhà, y giữ trong người một cây phác đao, cây đao chẻ củi và ba con dao trong phòng bếp cũng đều phải cần mài lại.
Lão già thọt chân họ Lăng, cả ngày đẩy chiếc xe đi quanh vùng mài dao cho thiên hạ, lão mài rất cẩn thận, con dao dù có sét rỉ cụt nhủn tới đâu, vào tay lão là lập tức biến dạng ngay.
Triệu Chính sai người đem cái ghế đằng la lại, pha một bình trà đậm, ngồi ngoài sân dưới đám hoa nhìn lão mài dao.
Trong sân không có ai, vì vậy cửa lớn không đóng lại, vì vậy Dương Tranh không cần phải gõ cửa chỉ đi thẳng một mạch vào trong nhà.
Triệu Chính hiển nhiên cảm thấy rất bất ngờ, nhưng y vẫn gắng gượng đứng dậy, cười nửa miệng hỏi Dương Tranh :
- Chú thật là khách quý, hôm nay đại giá quang lâm, có phải là có tin mừng gì cho tôi không?
- Không có, ngay cả một tin mừng cũng không.
Dương Tranh nói :
- Tôi chỉ bất quá lại đây ngồi nói chuyện chơi với ông một lát.
Triệu Chính chẳng còn thấy nụ cười đâu nữa, y sa sầm nét mặt nói :
- Lão đệ, không lẽ chú đã quên mất hạn kỳ của chú chỉ còn có bốn năm ngày gì nữa sao, chú còn tâm tình đâu lại đây nói chuyện chơi?
Dương Tranh chẳng thèm để ý, y đi thẳng vào trong phòng khách ở trước nhà.
Triệu Chính nhìn chăm chăm vào sau lưng y, vào cái đồ y gói cầm trong tay một hồi, rồi cũng theo vào, thái độ của y lại thay đổi, nét mặt lại tươi cười lên :
- Chú đã lại đây, ăn một miếng cơm rồi đi. Tôi kêu người đi lấy rượu cho chú.
- Không cần.
Dương Tranh đang nhìn bức họa trên tường :
- Ông nghe tôi nói chuyện này xong, đại khái sẽ không mời tôi uống rượu nữa.
Triệu Chính chau mày hỏi :
- Rốt cuộc chú muốn nói chuyện gì vậy?
Dương Tranh bỗng quay người lại, nhìn thẳng vào y :
- Tôi bỗng có một thứ suy tưởng thật kỳ quái, bỗng phát hiện ra ông là một người thật là siêu đẳng.
- Sao?
- Nghê Bát cướp tiêu xong, hành tung vẫn giữ rất bí mật, vậy mà ông biết được.
Dương Tranh nói :
- Chụp được yếu phạm như Nghê Bát là một công lao thật to lớn, vậy mà ông không chịu lại tranh công với tôi.
Y lạnh lùng nói tiếp :
- Hình như ông đã sớm biết bạc đã bị tráo từ đời nào, quả thật là siêu đẳng.
Triệu Chính biến hẳn sắc mặt :
- Chú nói thế là có nghĩa gì?
Dương Tranh cười nhạt :
- Tôi có ý gì ông là người còn rõ ràng hơn ai.
Y nói :
- Chuyến tiêu lớn dường đó, Vương Chấn Phi còn không chịu thân tự đi áp, nhưng bạc vừa được đem về, ngay tối hôm đó y đã về ngay lại, lúc bắt thủ phạm cướp tiêu chẳng thấy ông đâu, nhưng khi Vương Chấn Phi vừa đến, ông đã lò dò lại, không những vậy lập tức đã truy ra ngay bạc đã bị tráo rồi.
Dương Tranh lại nói :
- Muốn tráo bao nhiêu đó bạc không phải là chuyện dễ dàng, phải tốn biết bao thì giờ, tôi nghĩ đi nghĩ lại, chỉ nghĩ ra được có một người có đủ thì giờ làm chuyện đó.
Triệu Chính mặt mày xanh lè, nhưng còn cố ý hững hờ hỏi Dương Tranh :
- Chú nói đó chắc là Nghê Bát?
- Nếu Nghê Bát tráo bạc, y đã chẳng vì mấy xe bạc giả đó mà đi liều mạng, cũng không đến nỗi chết oan như vậy.
Dương Tranh nói :
- Nếu là mấy tên tiêu sư đi áp tiêu làm, thì bọn họ cũng không vì thế mà bị chết.
Y bỗng thở ra một tiếng :
- Triệu đầu nhi, ông đã có nhà có đất, tại sao còn đi cấu kết Thanh Long hội, làm những chuyện như vậy? Không lẽ ông cho là tôi còn không biết Vương Chấn Phi là người của Thanh Long hội?
Triệu Chính không phủ nhận nữa, y hỏi Dương Tranh :
- Chú muốn tôi phải làm sao?
- Tôi muốn ông nói ra Vương Chấn Phi hiện giờ đang ở đâu.
Dương Tranh nói :
- Tôi còn muốn ông đi thú nhận tội lỗi.
- Được, ta làm được chuyện đó.
Triệu Chính bằng lòng tỉnh bơ :
- Chỉ tiếc là dù ta có cho chú biết Vương Chấn Phi đang ở đâu, chú cũng chẳng làm gì được y.
- Tại sao?
Triệu Chính cố ý thở ra :
- Cửa hầu phủ thâm sâu như biển, chú vào được đó bắt người sao?
Địch Tiểu Hầu, Địch Thanh Lân, bao nhiêu chuyện đó vốn không có liên hệ gì đến y, bởi vì y vĩnh viễn ở trên cao. Những chuyện dơ dáy xấu xa trong chốn giang hồ làm sao lại dính vào tấm thân trắng toát không nhiễm một chút bụi trần kia?
Có điều bao nhiêu chỗ trọng yếu đều tập trung vào một con người của y.
Dương Tranh bỗng sực nhớ lại lời nói của phụ thân y lúc còn sống :
... Có những người rất giống con nhện, suốt ngày ngồi dệt võng không ngớt, đợi người khác sa vào lưới của y, nhưng người đầu tiên bị nằm dính kẹt trong cái lưới đó chính là y.
... Có những người cho rằng nhện ngu muội, chính con nhện ắt cũng biết là vậy, nhưng nó không thể không làm vậy, bởi vì cái mạng lưới ấy không những là lương thực của nó, mà còn là cái lạc thú của nó, không dệt võng là không cách nào sống nổi.
- Ta sẽ đi tự thú đấy.
Triệu Chính lại nói :
- Ta và bọn họ không phải là một thứ, ta ăn lương bỗng nhà quan, làm chuyện quan, pháp luật nhà quan đã mọc rễ trong người ta, có những chuyện ta làm không được.
Y gắng gượng cười lên một tiếng :
- Huống gì tuy ta có cấu kết chút ít với bọn họ, thật ra ta cũng chẳng làm chuyện gì quá tệ, nếu ta ra tự thú, tội trạng cũng không lớn gì, còn chú thì sao? Có thật chú sẽ vào hầu phủ bắt người không?
Dương Tranh trả lời rất mau lẹ ngắn gọn, mà cũng rất bình tĩnh :
- Đúng vậy.
Y nói :
- Hiện tại tôi đi đây.
- Vậy thì ta tiễn chú đi trước.
Triệu Chính nói :
- Nhưng chú lại đó, nhất định phải đặc biệt cẩn thận.
Dương Tranh chẳng nói gì thêm, nói đến bao nhiêu đó, bất cứ nói thêm gì nữa cũng dư thừa thôi.
Y bước ra ngoài.
Bọn họ lẳng lặng đi qua cái sân nhỏ, lão già mài dao đang còn ngồi cúi đầu mài dao, làm như chẳng nghe chẳng thấy điều gì, bởi vì lão ta đang tập trung tinh thần mài hai cây đao không lấy gì làm trân quý lắm.
Còn thanh phác đao những người trong lục phiến môn hay xài đã được mài xong, lưỡi đao lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Dương Tranh đi qua bên cạnh lão, Triệu Chính cũng đi qua, bỗng xoay người hớt lấy cây phác đao chém một nhát vào sau cổ Dương Tranh.
Ít nhất y cũng cho rằng nhát đao đó đã chém vào sau cần cổ của Dương Tranh, bởi vì y tin chắc nhát đao đó không thể nào trật được.
Chỉ tiếc là y vẫn bị trật.
Dương Tranh hình như đã tính đúng Triệu Chính sẽ làm vậy, y bỗng khom lưng lại, xoay ngược tay phản kích, lấy cây Ly Biệt câu đang được bọc lại bằng miếng vải đánh vào giữa rẻ xương sườn thứ tư và thứ bảy giữa ngực Triệu Chính.
Xương sường gãy nát, cây phác đao rớt xuống.
Gương mặt của Triệu Chính vì đau đớn và kinh hãi mà nhăn nhúm lại, nhăn nhúm xong bỗng cứng đơ ra, vĩnh viễn không còn trở lại như xưa.
Vì vậy sau này y ở trong tù, bạn bè trong đó đặt cho y một cái biệt hiệu, gọi là “quái kiểm”.
Dương Tranh nhìn y thở ra :
- Tôi thật tình đang hy vọng ông chiếu theo lời ông đáp ứng tôi mà làm, chỉ tiếc là tôi cũng biết ông nhất định không chịu làm vậy, ông đã lọt chân vào đó sâu quá rồi.
Lão già nãy giờ đang cúi gằm đầu mài dao bỗng thở ra một tiếng, nói ra một câu không ai ngờ lão sẽ nói ra.
Lão bỗng than thở rồi nói :
- Con trai của Dương Hận quả thật không hổ là con trai của Dương Hận.
Dương Tranh xoay người lại, kinh ngạc nhìn lão già mài đao thọt chân ốm yếu suy nhược :
- Sao ông biết tôi là con của người đó?
- Bởi vì dáng điệu của ông bây giờ in hệt lúc tôi gặp y không sai tí nào.
Lão già nói :
- Ngay cả tính khí cũng vậy.
- Ông gặp người lúc nào?
- Đấy là chuyện đã xa xưa lắm rồi.
Lão già mài đao nói :
- Lúc đó tuổi tác của y còn nhỏ hơn ông bây giờ. Còn đang học kiếm, còn đang học luyện kiếm, sư phụ của y là Thiệu Không Dư kiếm thuật không hay ho gì, nhưng tài luyện kiếm thì đệ nhất thiên hạ.
Lão già lại thở ra một hơi nói :
- Chỉ tiếc là phụ thân của ông không để ý chí vào chuyện luyện kiếm, vì vậy mà thuật luyện kiếm của Thiệu đại sư từ đó tuyệt truyền luôn.
Dương Tranh bái lạy xuống :
- Gia phụ đã qua đời từ lâu, lúc còn sống cũng lấy đó làm điều ân hận, thường thường nói với tôi rằng, nếu người học là thuật luyện kiếm chứ không phải là thuật đánh kiếm, thì cuộc đời nhất định sẽ hoan lạc hơn nhiều.
Lão già cũng bất giác cảm thương không ngớt.
- Ngày tháng qua mau, vật đổi người vong, mỗi người một số, không ai miễn cưỡng gì được.
Lão già nói :
- Chính như là kiếm vậy.
Dương Tranh không hiểu, lão già giải thích :
- Kiếm cũng có cái mệnh vận của kiếm, không những vậy cũng như người vậy, cũng có tốt có xấu.
Lão già nói :
- Lần đó, ta đi lại gặp Thiệu đại sư, cũng là thử xem cây kiếm Linh Không y vừa mới luyện thành đó.
- Linh Không?
Dương Tranh hỏi :
- Sao trước giờ tôi chưa nghe ai nói qua?
- Bởi vì đó là thanh hung kiếm, thân kiếm có những lớp nhăn, mũi kiếm lớp nhăn lại phát ra ánh sáng như lửa, đấy là thanh kiếm thật hung, người đeo nó nhất định sẽ gặp điều bất tường, thậm chí còn bị cái họa nhà phá thân vong.
Lão già nói :
- Vì vậy Thiệu đại sư lập tức hủy ngay thanh kiếm đó, sau đó lại dùng chỗ sắt còn dư luyện thành một thanh đao mỏng như tờ giấy.
- Thanh đao đó ở đâu?
- Nghe nói đã bị Ưng Vô Vật dùng một bộ kiếm phổ hồi xưa bị tàn khuyết đổi lấy.
Gương mặt của Dương Tranh bỗng biến đổi, hình như y vừa sực nghĩ ra chuyện gì vừa thần bí vừa kỳ diệu vừa đáng sợ.
- Nghe nói bộ kiếm phổ đó nửa bên trái bị cháy mất, vì vậy trong kiếm phổ, mỗi chiêu thức chỉ vẽ có một nửa chiêu, không thể nào luyện thành được kiếm thuật.
Lão già nói :
- Chỉ tiếc là ta chưa thấy qua cũng không biết bây giờ nó đang ở đâu.
Dương Tranh bỗng nói :
- Tôi biết.
Lão già mài đao lộ vẻ kinh ngạc, lập tức hỏi Dương Tranh :
- Sao ông biết?
- Bởi vì bộ kiếm phổ đó nằm trong tay phụ thân của tôi, vũ công của gia phụ từ đó mà ra.
- Ta biết sau này Dương Hận hoành hành giang hồ với cây câu kỳ quái.
Lão già càng kinh ngạc hơn :
- Dùng một bộ kiếm phổ không toàn vẹn, làm sao luyện được một thứ vũ công vô địch thiên hạ như vậy?
- Chỉ vì bộ kiếm phổ ấy chiêu thức không toàn vẹn, luyện kiếm tuy không được, dùng một thứ kiếm tàn khuyết đã biến hình dạng để luyện, lại luyện thành được chiêu thức chưa từng có bao giờ, mỗi chiêu đều thoát ly ra khỏi thường tình, mỗi chiêu đều không ai có thể liệu được tới.
Dương Tranh nói :
- Vì vậy nó mà đánh ra, rất ít ai chống đỡ nổi.
- Thanh kiếm tàn khuyết đã biến hình?
Lão già hỏi :
- Không lẽ chính là khối kim loại tinh anh mà Lam Đại tiên sinh đã nhờ y luyện, rồi y luyện không thành chăng? Y cũng vì đó mà phải tự tận.
- Đúng vậy.
Lão già than dài một tiếng :
- Lấy tàn bổ tàn, lấy khuyết bổ khuyết, có bộ kiếm phổ không toàn vẹn, mới có thanh kiếm không toàn vẹn, không lẽ đó là ý trời?
Dương Tranh không trả lời được, đấy vốn là câu hỏi không ai có thể trả lời được.
Ánh mắt của lão già bỗng lộ ra một vẻ kỳ quái phi thường, làm như lão đã nhìn ra được một chuyện người khác không thể thấy.
- Đấy không chừng không phải là ý trời.
Lão nói :
- Không chừng đấy là ý của vị kiếm sư họ Thiệu.
- Tại sao lại là ý của ông ta?
- Bởi vì ông ta đã có một bộ kiếm phổ không toàn vẹn, vì vậy mới cố ý tạo ra một thanh kiếm không toàn vẹn, để lại cho đệ tử duy nhất của y.
Lão già thở dài :
- Kiếm thuật của y không ra gì, nếu làm cho đệ tử của y trở thành một tay danh hiệp tung hoành trong giang hồ, y cũng coi như đã cầu nhân được nhân rồi, chết còn có gì luyến tiếc. Vì vậy y mới không tiếc hy sinh lấy thân mình.
Dương Tranh bỗng cảm thấy lạnh buốt luôn tới cả cốt tủy, một hồi thật lâu y mới nói :
- Thanh đao mỏng tôi cũng biết nó đang nằm đâu.
- Đao ở đâu?
- Nhất định là nằm trong tay đệ tử duy nhất của Ưng Vô Vật.
- Đệ tử của y là ai?
- Thế tập nhất đẳng hầu Địch Thanh Lân.
- Sao ông biết?
- Bởi vì tôi biết y dùng thanh đao đó đi giết một người.
Dương Tranh nói :
- Dùng thanh đao đó giết người, nếu động tác đủ nhanh, bên ngoài sẽ không để lộ vết thương, máu cũng ra không được, nhưng người bị đâm nhất định sẽ vì máu ra nhiều quá trong người mà chết ngay lập tức, không thể nào cứu được.
- Ông biết người y giết là ai?
- Y giết Vạn Quân Vũ.
Dương Tranh nói :
- Bởi vì không ai thấy vết thương y đâm Vạn Quân Vũ, vì vậy không ai biết nguyên nhân cái chết của Vạn Quân Vũ.
Dương Tranh lại nói tiếp :
- Nhưng tôi biết, bởi vì phụ thân tôi đã từng nói cho tôi biết, trên đời này có thứ đao mỏng như tờ giấy đó.
Gương mặt lão già mài đao cũng biến thành như gương mặt của Dương Tranh lúc nãy, lão bỗng hỏi Dương Tranh :
- Ngươi có biết ai nhờ Thiệu đại sư luyện giùm thanh đao Linh Không đó không?
- Ai?
- Chính là Vạn Quân Vũ.
Lão già nói :
- Lúc đó y còn trẻ, đao pháp của y đã luyện thành, còn muốn luyện kiếm, y biết thanh kiếm bị Thiệu đại sư tiêu hủy nhưng chẳng nói gì, bởi vì y cũng tin đó là thanh hung kiếm, không những vậy, lúc đó y đã có thanh Ngư Lân Tử Kim đao.
- Nhưng ông ta lại không biết Thiệu đại sư dùng chỗ sắt còn lại luyện thành cây đao mỏng đó.
- Dĩ nhiên y lại càng không biết sau này chính mình lại bị chết dưới tay cây đao mỏng đó.
Lão già lại hỏi Dương Tranh :
- Đấy có phải là ý trời không?
- Tôi không biết.
Dương Tranh nói :
- Tôi chỉ biết hiện tại chuyện tôi muốn làm cũng là chuyện Ưng Vô Vật nhất định không hề nghĩ tới.
- Ông muốn làm chuyện gì?
- Tôi muốn đi giết Địch Thanh Lân.
Dương Tranh nói :
- Lấy chiêu thức trong kiếm phổ mà Ưng Vô Vật đã dùng để đổi lấy thanh đao mỏng ấy với Thiệu đại sư, đi giết đệ tử duy nhất của ông ta.
Y cũng hỏi lão già :
- Đấy là xảo hợp? Hay là ý trời?
Lão già ngẩng đầu nhìn trời, trời xanh một màu xanh biếc.
Gương mặt tiều tụy suy nhược của lão bỗng nhiên lại lộ vẻ vừa thành kính vừa sợ hãi vừa hoang mang.
- Đấy là xảo hợp, cũng là ý trời, xảo hợp thường thường là ý trời.
Lão già nói :
- Ý trời muốn mượn tay người làm.
... Ý trời vô thường, ý trời khó liệu, ý trời cũng khó nói, nhưng lại có ai muốn tin?
* * * * *
Trong phòng vẫn là một màu trắng tinh như tuyết, không tí dơ dáy, không có máu tanh, thậm chí ngay cả một hạt bụi cũng không có.
Địch Thanh Lân mặc bộ y phục trắng tinh như tuyết đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đối diện cũng có một cái bồ đoàn, trên đó ắt hẳn vẫn còn có hơi hướm của Ưng Vô Vật, nhưng con người của Ưng Vô Vật đã vĩnh viễn tan biến.
Thi thể của y không hề ra khỏi gian phòng này, nhưng hiện tại đã vĩnh viễn tan biến.
Nếu Địch Thanh Lân muốn tiêu diệt một người nào, nhất định y sẽ chọn một phương pháp đơn giản nhất, trực tiếp nhất, hữu hiệu nhất.
Trường lang phía ngoài cửa đã có tiếng chân người bước lại, tiếng chân của ba người.
Tiếng chân rất nhẹ nhàng, nhưng không ổn định lắm, có thể thấy được tâm tình của bọn họ không được ổn định cho lắm.
Khóe miệng của Địch thanh Lân lại lộ ra nụ cười thật tàn bạo, ba người ở ngoài nếu thấy được nét mặt hiện giờ của y, nhất định họ sẽ không dám bước vào cửa.
Chỉ tiếc là họ không thấy.

loading...
Hồi trước Hồi sau