Ma thần quỷ kiếm - Hồi 06

Ma thần quỷ kiếm - Hồi 06

Kiếm sát

Ngày đăng
Tổng cộng 46 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 437333 lượt xem

loading...

Sự trang trọng của những nghi thức trong buổi dạ lễ chúc mừng Kim Ngạo Thiên đến tuổi trưởng thành không làm Ngạo Thiên hoan hỷ, mà ngược lại cảm thấy nặng nề vô cùng. Ngạo Thiên không thích nghi thức quá cầu kỳ này.
Thấy tất cả mọi người có mặt tại biệt sảnh và nhất là những môn khách, những nhân vật thành danh thành tiếng trong võ lâm đều khoát vẻ mặt đăm đăm, càng làm cho Ngạo Thiên ngao ngán hơn.
Chàng nghĩ thầm :
- “Cần gì mẫu thân phải tổ chức ra nghi lễ này kia chứ. Ở Hàm Dương này có bao nhiêu người cũng đến tuổi như Kim Ngạo Thiên mà họ có làm lễ đại hỷ chúc mừng đâu. Hay tại vì là Kim Ngạo Thiên”.
Sao những nghi thức bái thiên địa, rồi đến Ngạo Thiên nghe những lời chúc tụng của bọn môn khách mà cứ trơ mặt ra. Mặt chàng trơ ra không phải vì xem thường họ, mà cứ đứng ra như bị cực hình bằng những lời sáo rỗng.
Bao nhiêu người thì có bao nhiêu lời nói cao quý, những lời nói sáo ngữ rỗng tếch mà buộc Ngạo Thiên phải nghe, rồi lại còn đáp lễ lại bằng những cái xá muốn gãy cả cổ.
Tất cả mọi người cho Ngạo Thiên muôn vàn lời chúc tụng tốt đẹp nhất. Có lẽ Ngạo Thiên là người duy nhất thế gian này có được những lời chúc tụng ưu đẹp kia, nghe đến nỗi hai lỗ tai của Kim Ngạo Thiên muốn lùng bùng và những tưởng thủng cả màn nhĩ, nhưng vẫn buộc phải nghe.
Buổi đại hỷ chúc tụng Ngạo Thiên tuổi trưởng thành đã biến thành buổi tra tấn hai lỗ nhĩ thì đúng hơn.
Họ chỉ biết tỏ lời chúc tụng Ngạo Thiên chứ chẳng có thứ gì cho chàng cả. Điều đó cũng chẳng có gì khó hiểu, bởi Kim trang đâu có một thứ gì trên đời và Ngạo Thiên cũng chẳng muốn nhận cái gì của ai, thôi thì đành phải chấp nhận những lời chúc tụng sáo rỗng kia vậy. Khi mọi người đã tra tấn chàng xong bằng những lời nói trên trời dưới đất, Ngạo Thiên mới thở dài nhẹ nhõm.
Chàng nghĩ muốn rời ngay khỏi Kim trang để đi tìm lão Cù. Thời khắc này, Ngạo Thiên cần lão Cù huynh hơn hết. Bởi lão Cù, Kim Ngạo Thiên mới nhận ra sự thành thật và sảng khoái, chứ không phải cái không gian trang trọng và đầy tính giã tạo này.
Ý của chàng muốn như vậy, nhưng khốn nỗi buổi lễ chưa tận thì Kim Ngạo Thiên đâu thể rời khỏi Kim trang được.
Lăng Bội Phân thấy Kim Ngạo Thiên có vẻ lơ đễnh liền nhìn chàng nói :
- Ngạo Thiên.
Nghe mẫu thân gọi mình, Ngạo Thiên giật mình nhìn lại.
- Mẫu thân... Ngạo Thiên đang nghe mẹ.
- Con đang thả hồn đi đâu vậy?
Nặn nụ cười giả lả, Ngạo Thiên nói :
- Ngạo Thiên đang nghĩ đến chuyện phải đáp lễ mẫu thân như thế nào cho xứng với ưu ái mà mẫu thân ban cho.
Bội Phân mỉm cười, từ tốn nói :
- Con đừng quá nghĩ đến chuyện đó. Hãy chờ mẹ tặng quà cho con.
Câu nói này khiến Ngạo Thiên giật thót. Chàng nghĩ ngay đến Lý Phi Vân.
Bội Phân nhìn Ngạo Thiên nói tiếp :
- Ngạo Thiên sẵn sàng tiếp nhận thanh kiếm của mẹ chứ?
Ngạo Thiên buôn tiếng thở dài rồi nói miễn cưỡng gật đầu.
- Mẫu thân tặng gì Ngạo Thiên lấy cái nấy và sẽ trân trọng nó. Cho dù...
Bỏ lửng câu nói giữa chừng, Ngạo Thiên không muốn nói ra ý của mình sẽ không tiếp nhận Lý Phi Vân.
Như đọc được ý niệm trong đầu Ngạo Thiên, Lăng Bội Phân nghiêm giọng nói :
Ngạo Thiên cúi đầu nhìn xuống.
Lăng Bội Phân nhìn sang Dương Tiểu Ngọc ra dấu.
Tiểu Ngọc trịnh trọng nói :
- Mời Lý Phi Vân kiếm thủ lên biệt đường Kim trang.
Chỉ mới nghe Tiểu Ngọc xướng câu nói đó thôi mà tim của Ngạo Thiên đập như trống trận rồi. Từ ngoài cửa biệt điện, Trực Kiếm Sát Vương Lý Phi Vân từ từ bước vào.
Y vận võ phục màu xanh lam, thắt lưng trắng, tay cầm trường kiếm chầm chậm tiến vào biệt điện Kim trang. Tất cả mọi con mắt của bọn khách môn đều đổ dồn vào Lý Phi Vân. Ngay cả Kim Ngạo Thiên cũng chú nhãn nhìn vào Lý Phi Vân. Bộ mặt như trét một lớp sáp.
Một lớp sát trơ trơ chẳng biểu lộ cãm xúc gì. Chân diện của Trực Kiếm Phi Vân đúng là một chiếc mặt nạ vô hồn, vô cảm không tạo ra trong Ngạo Thiên chút thiện cảm gì.
Nhìn Trực Kiếm Lý Phi Vân, Ngạo Thiên nghĩ thầm :
- “Trên thế giam hết kiếm thủ có thể cho mình sai khiến rồi hay sao mà mẫu thân lại chọn cái gã mặt lạnh này chứ”.
Trong khi Ngạo Thiên nghĩ thì Trục Kiếm Sát Vương Lý Phi Vân bước đến trước mặt Lăng Bội Phân ôm quyền :
- Thuộc hạ Lý Phi Vân nghe chỉ giáo của phu nhân.
Tất cả môn khách có mặt tại biệt sảnh Kim trang đều dồn mắt nhìn Lăng Bội Phân. Họ làm sao không nhìn Lăng Bội Phân Trang chủ Kim trang được.
Họ nhìn Kim trang Trang chủ phu nhân bằng ánh mắt khâm phục, khẩu phục và tò mò không biết Bội Phân đã làm những gì khiến cho một sát thủ kiếm vương như máu lạnh như Lý Phi Vân lại trở thành thuộc hạ của người.
Bội Phân mỉm cười từ từ đứng lên rồi nói :
- Lý Phi Vân... kể từ hôm nay trao người này lại cho lệnh thiếu gia Kim Ngạo Thiên. Lý Phi Vân sẽ giúp đỡ nhiều cho lệnh thiếu gia.
Lý Phi Vân ôm quyền kính cẩn nói :
- Phu nhân yên tâm. Lý Phi Vân sẽ không để phu nhân thất vọng cũng không để thiếu gia thất vọng về Phi Vân.
Bội Phân gật đầu.
Lý Phi Vân nhìn Kim Ngạo Thiên.
Hai người đối nhãn nhìn nhau. Tiếp nhận ánh mắt cú vọ của Trực Kiếm Sát Vương Lý Phi Vân, tâm trạng Ngạo Thiên cảm nhận sự bồn chồn và bối rối.
Ngạo Thiên gượng cười rồi nói với Lý Phi Vân :
- Cổ nhân có câu tứ hải giai huynh đệ. Quả là không sai. Mới hôm nào đây tôn giá còn là kẻ thù của Kim Ngạo Thiên, thế mà nay đã là huynh đệ trong cùng một nhà. Kẻ có duyên thường biến thù thành bạn là như vậy đó.
Nói rồi Ngạo Thiên liếc mắt nhìn về phía Bội Phân.
Chàng nhận ngay nụ cười mỉm của Bội Phân. Tiếp nhận nụ cười mỉm đó, Ngạo Thiên buộc phải nghĩ thầm :
- “Hình như mẫu thân thích thú lắm với thanh kiếm sống là Lý Phi Vân này, để ban phát cho mình”.
Trong khi Ngạo Thiên còn bận suy nghĩ của mình thì Lý Phi Vân ôn nhu nói :
- Thiếu gia hãy ban cho Lý Phi Vân một cái tên thứ hai.
Kim Ngạo Thiên nhìn thẳng vào mặt họ Lý. Chàng nghĩ thầm trong đầu :
- “Tự dưng gã lại sùng bái mẫu thân như vậy chứ? Chẳng biết mẫu thân đã cho gã ăn phải cái bả gì mà bỗng dưng gã lại thay đổi tính nết như vậy chứ”.
Ngạo Thiên vừa nghĩ vừa nhìn Phi Vân với nét mặt bối rối. Một lúc sau chàng bước đến đặc tay vào vai Lý Phi Vân.
- Tục danh cũng chỉ là cái tên, tấm lòng của Lý huynh mới là chính. Nhưng huynh đã muốn thì Ngạo Thiên sẽ cho huynh tên Lý Kiếm Thủ.
Phi Vân gật đầu :
- Được. Kể từ hôm nay Lý Phi Vân sẽ trở thành Lý Kiếm Thủ.
Ngạo Thiên nhìn lại Lăng Bội Phân, ôm quyền xá :
- Ngạo Thiên vô cùng cảm kích đa tạ mẫu thân đã ban cho Ngạo Thiên một người huynh đệ tri giao.
Nói như vậy nhưng trong tâm Ngạo Thiên lại nghĩ khác.
- “Không biết gã có phải là bằng hữu tri giao với mình không. Hay một ngày nào đó y bổ đôi mình ra như chẻ một khúc củi”.
Bội Phân nhìn vào mắt Ngạo Thiên ôn nhu nói :
- Lý Kiếm Thủ sẽ dạy cho con dũng lược của một đấng nam nhi. Mẫu thân tin Ngạo Thiên sẽ là thân ưng bay trên trời cao, là cá kình vẫy vùng trong đại dương bao la.
- Ngạo Thiên sẽ cố gắng hết sức để không làm mẫu thân thất vọng.
Bội Phân gật đầu.
Ra dấu cho Ngạo Thiên quay về chỗ của mình, Lăng Bội Phân mới nhìn xuống hàng môn khách, từ tốn nói :
- Chư vị bằng hữu, buổi đại lễ chúc mừng cho lệnh thiếu gia xem như đã xong bổn nương cung thỉnh chư vị đến dịch lầu dự đại yến hoan hỷ của Kim trang.
Những tưởng đâu lời nói của Lăng Bội Phân đã kết thúc buổi đại lễ chúc mừng cho Kim Ngạo Thiên, nhưng bất ngờ trong đám môn khách, một đại hán bước ra. Y bước đến ôm quyến xá Lăng Bội Phân rồi nói :
- Lăng phu nhân có thể cho Giản Chi này nói đôi lời với người chứ?
Bội Phân gật đầu :
- Mời Giản đại hiêp.
Giản Chi ôm quyền xá rồi hướng mặt lại hàng môn khách, trang trọng lớn tiếng nói :
- Chư vị huynh đệ... Hẳn chư vị đã biết Giản Dị Cung đại ca của Giản mỗ chết bỡi kiếm sát của Lý Phi Vân. Cái chết oan uổng của Giải đại ca chưa rửa được thì họ Lý kia bỗng dưng lại trở thành người của Kim trang.
Y lắc đầu :
- Chuyện xảy ra hôm nay thử hỏi Giản đại ca sao có thể nhắm mắt nơi chín suối.
Y nhìn lại Lăng Bội Phân, trang trọng nói :
- Lăng phu nhân. Giản mỗ là người ngưỡng mộ Lăng phu nhân và đã là môn khách của Kim trang. Rất mong Lăng phu nhân cho Giản mỗ một cơ hội rửa sạch oan cừu với họ Lý.
Lăng Bội Phân buông tiếng thở dài rồi nói :
- Oán nên cởi, tình nên thắt, nay Lý Phi Vân đã là người của Kim trang, Giản túc hạ còn nhắc đến chuyện cũ làm gì.
- Nếu không thanh toán những ân oán với Lý Phi Vân, Giản mỗ sao còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ. Giản mỗ tuy là môn khách Kim trang, nhưng không thể không trả hận.
Bội Phân nhìn lại Kim Ngạo Thiên từ tốn nói :
- Ngạo Thiên... Lý Phi Vân giờ là người của con... nên chuyện ân oán xưa giữa Lý Phi Vân và Giản tôn giá đây con xử lý cho thấu tình thấu lý.
Kim Ngạo Thiên hơi một chúc bối rối rồi bước ra đứng đối diện với Giản Chi. Chàng ôm quyền nói :
- Giản Chi tôn giá... bổn thiếu gia hoàn toàn không phủ nhận ân oán giữa Giản Chi tôn giá và Lý Kiếm Thủ. Có một điều tôn giá phải suy xét lại.
Giản Chi ôm quyền, gằn giọng nói :
- Thiếu gia có thể nói cho Giản mỗ biết phải suy xét gì.
Ngạo Thiên giả lả cười rồi nói :
- Ngay hôm Giản Dị Cung tôn giá chết bởi kiếm chiêu của Lý Kiếm Thủ có bổn thiếu gia. Giản Dị Cung tôn giá vì bổn thiếu gia mà đứng ra đối đầu với Lý Kiếm Thủ. Đao kiếm vô tình, chưởng vô tâm, nếu Lý Kiếm Thủ không giết Giản Dị Cung tôn giá thì e rằng người cũng mất mạng bởi cặp ma hoàn của Giản tôn giá. Nay Giản Chi tôn giá đòi thanh toán những ân oán giữa hai người.
Ngạo Thiên ve cằm.
- Bổn thiếu gia rất đồng tình với Giản tôn giá, nhưng phải xử theo đúng sự công bằng. Giản Chi tôn giá sẽ thanh toán những ân oán kia bằng chính thực tài bản lĩnh của võ công mình. Có như vậy Lý Kiếm Thủ nếu có chết trong tay Giản tôn giá thì cũng không oán trách tôn giá. Còn như một Lý Kiếm Thủ khoanh tay chờ chết thì Ngạo Thiên không đồng tình chúc nào. Giản tôn giá đồng ý chứ?
- Được... Giản mỗ sẽ đồng ý với Kim thiếu gia.
Ngạo Thiên nhăn mặt nói :
- Đao kiếm vô tình, Giản tôn giá không sợ à?
- Giản mỗ xem cái chết tợ lông hồng có gì phải sợ.
- Khí phách của Giản tôn giá khiến Ngạo Thiên phải nuối tiếc nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra.
- Thiếu gia không cần lo lắng cho Giản mỗ.
Ngạo Thiên buông tiếng thở dài.
- Thôi được, Giản tôn giá đã quyết định.
Chàng nhìn lại Lý Phi Vân.
- Lý Kiếm Thủ... Người đã cột thì phải gỡ. Chỉ có Lý Kiếm Thủ mới gỡ được mối hận trong lòng Giản Chi tôn giá.
Phi Vân nhạt nhẽo nói :
- Lý Phi Vân biết gỡ như thế nào.
Ngạo Thiên thở dài rồi gật đầu.
Lý Phi Vân bước ra đối mặt với Giản Chi. Y nhạt nhẽo nói :
- Giản các hạ muốn thanh toán oán nợ mà Lý mỗ đã gieo ra thì xuất thủ.
- Giản Chi ta không khách sáo với ngươi đâu.
Nói dứt câu, Giản Chi chớp động ngọn đại đao nặng trên trăm cân chém một đường vòng cung hướng vào cổ Lý Phi Vân. Lý Phi Vân lùi lại một bộ, ngọn đại đao nặng nề lướt sạt qua trước mặt y tạo ra một âm thanh xé gió, rợn người. Giản Chi công hụt một chiêu đao. Trụ tấn hoành tay toan biến chiêu thì thanh kiếm của Lý Phi Vân đã thoát ra khỏi vỏ. Chớp kiếm quang sáng ngời như lưỡi tầm sét bổ từ trên xuống nhắm đúng vào búi tóc cúa họ Giản.
Kiếm quang của y quá nhanh, nhanh đến độ Giản Chi lóa cả mắt không có phản xạ gì. Mọi người há hóc miệng thị chướng là doán chắc Giản Chi cũng phải nhận một cái chết thương tâm như chính đại ca của mình.
Lưỡi kiếm sáng ngời của Lý Phi Vân chẻ đôi búi tóc của Giản Chi thì Ngạo Thiên quát lớn :
- Dừng tay.
Lưỡi kiếm dừng ngay lại trên đỉnh đầu của họ Giản. Lý Phi vân rút ngay lưỡi kiếm về nhìn Giản Chi. Trong khi Lý Phi Vân vẫn khoát bộ mặt lạnh lùng như băng giá và trơ trơ chẳng khác nào chiếc mặt nạ vô hồn, vô cảm thì sắc diện của họ Giản lại đỏ gất với những giọt mồ hôi rịn ra ướt đẫm mặt. Từ màu đỏ tím, nó chuyển dần qua màu tái nhờn, xanh nhợt.
Giản Chi đã cảm nhận rõ bóng sắc tử thần đến với mình. Xương sống y lúc này vẫn còn rờn rợn cảm giác gay lạnh bởi chiêu kiếm vừa rồi của Lý Phi Vân. Y đã có thể biến thành một xác chết chẳng khác gì Giản Dị Cung, nếu không nhờ Ngạo Thiên ngăn Lý Phi Vân lại.
Ngạo thiên bước ra đứng bên Lý PhiVân nhìn Giản Chi từ tốn nói :
- Giản Chi tôn giá... xem như ân oán giữa Giản tôn giá và Lý Kiếm Thủ đã thanh toán xong.
Vừa nói Ngạo Thiên vừa quan sát sắc diện của Giản Chi. Chàng kịp nhận ra vẫn còn những nét bất nhẫn và hặm hực nhưng vẫn có nét hãi hùng trên khuôn mặt họ Giản.
Ngạo Thiên ôn nhu nói :
- Trước đây Lý Kiếm Thủ đã vay của họ Giản một mạng người và nay thì trả lại một mạng người. Xem như giữa Lý Kiếm Thủ và Giản tôn giá không còn ai nợ ai. Mong rằng sau này hai người sẽ luôn xem nhau như huynh đệ trong cùng một mái nhà Kim trang.
Chân diện Giản Chi trở lại vẻ bình thường. Y ôm quyền nói với Ngạo Thiên :
- Đa tạ thiếu gia đã chỉ giáo... tại hạ sẽ nhớ mãi lời nói này.
Nặn nụ cười giả lả, Ngạo Thiên đáp lời Giản Chi.
- Chính Ngạo Thiên phải đa tạ Giản tôn giá mới đúng.
Giản Chi gượng cười dùng ống tay áo lau mồ hôi trán. Y quay lại chỗ của mình.
Bội Phân lên tiếng :
- Hôm ấy đúng là một ngày đạt hỷ. Bổn nương mời chư bằng hữu đến dịch lầu Kim trang.
Mọi người lũ lượt rời biệt điện Kim trang. Ngạo Thiên bước đến bên Lăng Bội Phân.
- Mẫu thân nghĩ thế nào?
Điểm nụ cười mỉm, Bội Phân từ tốn nói :
- Mẹ rất hoan hỷ trong ngày hôm nay.
- Vậy Ngạo Thiên có thể đi được chứ?
- Con không đến dịch lầu?
Ngạo Thiên nhún vai nhăn mặt.
- Hai lỗ nhĩ của Ngạo Thiên đã bị tra tấn quá đủ rồi. Nào không muốn bọn chúng bị cực hình nữa. Nay mẫu thân muốn con bị thủng màn nhĩ.
- Ta biết... Con có thể đi được rồi. Nhưng nhớ đem theo Lý Phi Vân.
Ngạo Thiên há hốc miệng :
- Phải... phải... phải... đem theo Lý Phi Vân à?
Bội Phân gật đầu :
- Mẹ muốn Lý Kiếm Thủ là cái bóng của con.
- Cái bóng của con mà là Lý Kiếm Thủ thì đúng là đại họa cho Kim Ngạo Thiên rồi. Nhưng con lại không thể cãi lời mẫu thân được.
Bội Phân mỉm cười nhìn theo Ngạo Thiên.
Ngạo Thiên quay lại Lý Phi Vân.
- Lý Kiếm Thủ theo Ngạo Thiên hay đến dịch lầu dự đại yến tiệc hoan hỷ của Kim trang.
- Lý mỗ sẽ theo thiếu gia.
Mặt của Ngạo Thiên xụ xuống.
- Nếu vậy thì chúng ta đi.
Ngạo Thiên quay lại ôm quyền xá Lăng Bội Phân rồi mới cùng Lý Phi Vân rời biệt điện. Lăng Bội Phân nhìn theo hai người. Trên miệng người nở nụ cười thỏa mãn và tâm đắc.
Lăng Bội Phân nhẩm nói :
- Kim Ngạo Thiên Thần Phục bang chủ.
* * * * *
NgạoThiên đưa Lý Phi Vân đến Hàm Dương Bách niên tửu. Chàng vừa đi vừa hỏi Lý Phi Vân :
- Trên đời này Lý Kiếm Thủ thích gì nhất nào?
- Kiếm và bản thân mình.
Lý Phi Vân nhìn vào mắt chàng.
Ngạo Thiên như đoán ra ý của Phi Vân. Qua ánh mắt gã. Chàng vồn vã hỏi :
- Ngạo Thiên hiểu ý của Lý Kiếm Thủ rồi. Phải Lý Kiếm Thủ yêu kiếm như yêu chính bản thân mình. Đúng không?
Phi Vân nhìn vào mắt Ngạo Thiên.
- Thiếu gia nói không sai.
Ngạo Thiên vỗ vai Lý Phi Vân.
- Ngạo Thiên có ý mời Lý Kiếm Thủ đến Hàm Dương Bách niên tửu để uống rượu sơ giao, nhưng giờ đã đổi ý rồi.
Chàng ve cằm nhướng mày nói :
- Một kiếm thủ kỳ tài như Lý Phi Vân, Hàm Dương Bách niên tửu không phải là chỗ đến... mà nơi đến phải là hương lầu.
Đôi chân mày Ngào Thiên nhướng lên.
- Ngạo Thiên nói đúng chứ?
Lý Phi Vân im lặng không đáp lời Ngạo Thiên. Sự im lặng của gã khiến Ngạo Thiên nghĩ rằng gã đã đồng ý. NgạoThiên cùng Lý Phi Vân đến hương lầu. Đi bên cạnh Lý Phi Vân, Ngạo Thiên chẳng tỏ ra thích thú chúc nào, nhưng cũng không biểu lộ điều đó ra ngoài.
Từng hướng đối diện, có hai người vận võ phục song hành tiến về phía Ngạo Thiên và Lý Phi Vân. Họ vừa đi vừa tán gẩu với nhau xem ra như rất tâm đắc.
Ngạo Thiên chỉ chú ý đến hai gã đó khi họ đến gần.
Chàng nghĩ thầm :
- “Mình và họ Lý chẳng thể nào giống như hai gã kia được”.
Ý niệm kia còn đọng trong đầu Ngạo Thiên thì bất ngờ chớp kiếm của Lý Phi Vân xuất hiện. Ngạo Thiên lóa mắt bởi chớp kiếm sáng ngời đó.
Chàng không biết vì sao Lý Phi Vân bất ngờ công vào hai gã hán nhân đang tiến về phía mình. Mọi việc diễn ra nhanh ngoài một cái chớp mắt. Khi mọi sự kết thúc, Ngạo Thiên nhìn lại thì thấy hai gã hán nhân ôm lấy yết hầu, loạng choạng rồi đổ nhào xuống đất. Thể pháp hai gã giật nẩy liên tục như có bấu víu vào cảnh giới hữu sinh này nhưng cuối cùng cũng nằm ườn ra bất động.
Lý Phi Vân tra kiếm vào vỏ với vẻ dửng dưng, lạnh lùng.
Ngạo Thiên ngơ ngẩn nhìn gã. Mãi một lúc sao chàng mới buột miệng hỏi :
- Lý Kiếm Thủ... sao lại làm vậy?
Lý Phi Vân nhìn lại chàng.
- Thiếu gia thấy lại à?
- Lý Kiếm Thủ vô cớ giết người.
- Lý mỗ phải giết hai gã này.
Đôi chân mày Ngạo Thiên nhíu lại.
- Mạng người đâu phải là nhỏ mà Lý Kiếm Thủ muốn giết thì giết.
Ngạo Thiên bất giác trở nên cáu gắt và tức giận.
- Lý Kiếm Thủ chỉ biết giết người thôi sao.
Chàng nói dứt câu thì tiếp nhận ánh mắt lạnh lùng và khe khắc của Lý Phi Vân. Tiếp nhận hai luồng sát nhân của họ Lý. Bất giác xương sống Ngạo Thiên gay buốt se lạnh. Chàng rùng mình khi nghĩ đến thanh trường kiếm của y sẽ rời khỏi võ và thể pháp mình bị chẻ làm hai phần bằng nhau.
Ngạo Thiên từ từ thở ra.
Lý Phi Vân ôn nhu nói :
- Nếu không giết hai gã đó thì họ sẽ giết lệnh thiếu gia.
Ngạo Thiên lắc đầu :
- Đúng là khó tin thật... hai người này Kim Ngạo Thiên có gặp bao giờ đâu.
- Thiếu gia không biết họ nhưng Phi Vân biết. Nếu thiếu gia không tin hãy đến nhìn xác của chúng xem.
Ngạo Thiên nghe Lý Phi Vân nói không khỏi tò mò. Chàng bước đến bên xác hai gã đó, cúi xuống quan sát. Hai gã hán nhân đó mặc dù đã chết nhưng vẫn nắm khư khư trong tay hai ngọn trủy thủ sáng ngời. Ngạo Thiên tự hỏi :
- “Sao hai gã này lại cầm sẵn binh khí giết người. Chẳng lẽ Lý Phi Vân nói đúng”.
Ngạo Thiên nhìn lại Lý Phi Vân, ngập ngừng hỏi.
- Sao Lý Kiếm Thủ biết hai gã này định sát tử Kim Ngạo Thiên.
Lý Phi Vân nhìn chàng ôn nhu nói :
- Bởi Lý mỗ là sát thủ, nên tự biết ai là sát thủ. Sát thủ xuất hiện bất ngờ thì mục đích giết người. Mục đích của một sát thủ không ngoài chuyện giết người.
- Nhưng Ngạo Thiên có thù oán với họ đâu mà họ muốn giết Ngạo Thiên.
- Đối với một sát thủ thì có hàng vạn lý do để giết người. Lệnh thiếu gia nên hiểu điều đó.
Ngạo Thiên buông tiếng thở dài rồi nói :
- Họ vì ngân lượng. Vậy ai đứng sau họ, muốn họ lấy mạng Ngạo Thiên.
Lý Phi Vân nhìn hai cái xác, ôn nhu nói :
- Thiếu gia nên hỏi họ. Còn tại hạ không biết đặt câu hỏi cho mình.
Nói dứt câu, Lý Phi Vân ung dung cất bước đi. Ngạo Thiên buộc phải bước theo gã. Chàng đi sau lưng Lý Phi Vân, chàng nhìn gã mà tự nhũ thầm.
- “Có đúng hai người kia là sát thủ đến Hàm Dương giết mình không? Chuyện quái gì đang xảy ra quanh mình thế nhỉ”.
Chàng lắc đầu nghĩ tiếp :
- “Con người này đúng là thiết diện vô tâm”.
Khi cách hương lâu gần hai mươi trượng, Lý Phi Vân thoạt dừng bước.
Ngạo Thiên bước đến bên cạnh gã.
Chàng miễn cưỡng nói :
- Sao Lý Kiếm Thủ dừng bước.
- Ở phía trước.
Câu trả lời không rõ nghĩa của gã khiến Ngạo Thiên chau mày hỏi tiếp.
- Phía trước là hương lầu. Có gì lạ đâu. Đây là tòa kỹ viện nổi tiếng ở Hàm Dương đó. Nhưng...
Ngạo Thiên bỏ lửng câu nói giữa chừng.
Lý Phi Vân nhìn sang Ngạo Thiên.
- Lệnh thiếu gia phát hiện ra điều gì?
Ngạo Thiên lắc đầu :
- Ngạo Thiên chẳng phát hiện ra điều gì cả mà chỉ muốn nói với Lý Kiếm Thủ, mặc dù Hương lầu nổi tiếng tại Hàm Dương này nhưng Ngạo Thiên chưa bao giờ đặt chân đến.
Miệng của Lý Phi Vân thoạt nhếch lên.
- Thiếu gia chưa từng đến Hương lầu.
Ngạo Thiên gật đầu.
- Đúng như vậy. Đây là lần đầu tiên Ngạo Thiên đến Hương lầu vì Lý Kiếm Thủ, ở hương lầu, Ngạo Thiên nghĩ Lý Kiếm Thủ sẽ có được những khoảnh khắc vui vẻ trong đời làm người này, chứ không chỉ biết có mỗi một chuyện giết người.
- Nghiệp của Lý Phi Vân trong kiếp người này là giết người. Nếu không giết người thì người sẽ giết Lý Phi Vân.
Y đổi giọng khe khắc và lạnh lùng.
- Ở phía trước đang có người chờ Lý Phi Vân để lấy mạng.
Mặt Ngạo Thiên sa sầm.
- Sao... Lại giết người nữa à?
- Ta không phụ bá nhân. Bá nhân cũng sẽ không phụ ta. Nghiệp của Lý mỗ mà. Như vậy.
Ngạo Thiên buông tiếng thở dài.
Chàng miễn cưỡng hỏi.
- Sao Lý Kiếm Thủ biết phía trước có người muốn giết Lý Kiếm Thủ.
- Lý mỗ là sát thủ trên giang hồ, tất có trực giác của một sát thủ.
- Nếu như thế thì ta và Lý Kiếm Thủ hãy quay về Kim trang để tìm lạc thú trong kỹ viện còn hơn là phải bước qua những xác chết, Kim Ngạo Thiên không muốn chút nào.
Lý Phi Vân nhìn lại Ngạo Thiên.
- Không quay về.
Ngạo Thiên tròn mắt nhìn gã.
- Tại sao?
- Lệnh thiếu gia là thiếu gia của minh trang. Đã đi thì phải đến, đã đặt ra mục đích thì phải đạt. Phải đến hương lầu.
- Nhưng...
Y cướp lời Ngạo Thiên.
- Đó là ý của phu nhân.
Ngạo Thiên thắc mắc với câu nói này của họ Lý. Nhưng một tiếng sấm trỗi lên trên nền trời đêm. Sau đó là những ngọn gió mạnh cùng những hạt mưa lác đác trút xuống.
Lý Phi Vân rảo bước tiến về phía trước.
Y vừa đi vừa nói :
- Phu nhân không thích thiếu gia đội mưa quay về Kim trang đâu.

loading...
Hồi trước Hồi sau