Ngũ hành sinh khắc - Hồi 43

Ngũ hành sinh khắc - Hồi 43

Rồng mắc cạn, tôm lập vị

Ngày đăng
Tổng cộng 53 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 274384 lượt xem

loading...

Nghe Cừu Thiên Nhậm kêu tên mình, Lan Hoa Phương Tử vội bước đến quỳ trước tràng kỷ với vẻ thục nữ thuần phục.
- Giáo chủ cho gọi thiếp.
- Nàng hãy ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt ta.
Giọng nói của Cừu Thiên Nhậm khác hẳn bình nhật khiến cho Lan Hoa Phương Tử thoạt hồi hộp. Nàng nghĩ thầm :
- “Cừu Thiên Nhậm đang nghĩ gì mà sao hôm nay y lại tỏ thái độ khác lạ với mình?”
Ý niệm đó khiến Lan Hoa Phương Tử e dè nhưng không dám phản lệnh của Giáo chủ Dị Thần giáo. Hơn bất cứ ai, nàng thừa biết một khi kháng lệnh thì phải chịu cực hình tế thần. Mà cực hình đó thì nàng đã từng chứng kiến nên đâu muốn mình trở thành vật tế thần.
Lan Hoa Phương Tử ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sát na khắt khe của Cừu Thiên Nhậm. Nàng ngập ngừng nói :
- Xin Giáo chủ chỉ huấn.
Cừu Thiên Nhậm đặt tay lên vai Lan Hoa Phương Tử. Y nghiêm giọng, nói thật chậm rãi :
- Nếu Đại Minh thần tăng viên tịch thì trên võ lâm còn có người nào khả dĩ là đối thủ của ta không?
- Nếu như Đại Minh thần tăng viên tịch thì trên võ lâm chẳng còn người thứ hai nào đáng mặt là đối thủ của Giáo chủ.
- Thế sao Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Thượng Quan bói quẻ hôm nay chính là khoảnh khắc hạn vận của ta?
- Giáo chủ tin vào Ngọa Long tiên sinh à?
- Có thể ta tin.
- Nếu vậy thiếp sẽ cho các giáo đồ canh gác cẩn mật để qua hạn vận này.
Dị Thần giáo chủ nhìn nàng, cáu gắt nói :
- Không làm như vậy.
Lan Hoa Phương Tử dập đầu xuống trước mũi giày của Cừu Thiên Nhậm :
- Tuân lệnh Giáo chủ. Xin Giáo chủ chỉ huấn.
- Phương Tử... Ta muốn biết người nào có thể đem đến hạn vận cho ta.
Y gằn giọng tiếp :
- Ta muốn đối mặt với gã đó. Ai có thể đem đến cho ta kiếp nạn diệt thân chứ?
Cừu Thiên Nhậm vừa nói vừa nâng cằm Lan Hoa Phương Tử :
- Nàng có thể nói cho ta biết được không?
Lan Hoa Phương Tử bặm môi :
- Xin Giáo chủ miễn thứ. Câu hỏi này thiếp khó trả lời. Bởi trên giang hồ chỉ có Đại Minh thần tăng với Tiên Thiên khí công là khả dĩ có thể đả thương được Giáo chủ.
Ngoài ra thì đâu còn ai đủ bản lãnh khắc chế pháp thể bất hoại của người.
Nàng dập đầu xuống trước mũi giày của Cừu Thiên Nhậm :
- Những lời của thiếp nếu làm phật lòng Giáo chủ thì xin Giáo chủ miễn thứ.
- Nàng hãy ngẩng lên nhìn ta.
Lan Hoa Phương Tử ngẩng lên nhìn Dị Thần giáo chủ. Tim nàng đập thình thịch khi chạm vào ánh mắt khắc nghiệt của họ Cừu.
Cừu Thiên Nhậm nhìn thẳng vào mặt nàng :
- Nếu Tiểu Thần Toán Tử Hạ Quân Bình tiếp thu Tiên Thiên khí công của Đại Minh thần tăng thì y có thể là đối thủ của ta. Có đúng không?
- Giáo chủ đã nghĩ như vậy thì thiếp sẽ phát lệnh cho chúng giáo đồ Dị Thần giáo truy sát Hạ Quân Bình.
- Ta chưa nói hết.
- Xin Giáo chủ chỉ huấn.
- Hạ Quân Bình có Tiên Thiên khí công của thần tăng Đại Minh nhưng y không thể là người đem kiếp nạn đến cho ta.
Cừu Thiên Nhậm nâng cằm Lan Hoa Phương Tử :
- Hạ Quân Bình không thể đến gần ta được. Cho dù y có đến gần thì chưa hẳn đã hạ thủ được ta. Vậy... Theo quẻ bói của Ngọa Long tiên sinh thì người có thể đem đến kiếp nạn cho ta là người ở sát bên cạnh ta.
Câu nói khẳng khái của Cừu Thiên Nhậm khiến Lan Hoa Phương Tử biến sắc.
Nàng ngập ngừng hỏi :
- Giáo chủ hãy chỉ huấn. Người đó là ai?
- Trong giáo chúng Dị Thần giáo thì ai ở gần ta nhất?
Lan Hoa Phương Tử giật mình.
Nàng cúi mặt xuống đất :
- Giáo chủ... Người gần bên Giáo chủ nhất chính là thiếp.
- Đúng... Người sát bên cạnh ta chỉ có nàng. Nếu lời tiên tri của Ngọa Long tiên sinh đúng thì nàng là kẻ mà ta phải xuống tay trước để trừ họa diệt thân.
- Giáo chủ... Thiếp không bao giờ có ý niệm đó. Nếu như thiếp hai lời hay có lòng phản trắc thì trước pháp thể Dị Thần, thiếp xin làm vật cúng tế.
- Tất nhiên là ta phải xử nàng đúng như ý của nàng.
Cừu Thiên Nhậm nâng cằm Lan Hoa Phương Tử. Nàng biến sắc khi chạm vào ánh mắt khắc nghiệt của Cừu Thiên Nhậm.
- Nàng có biết bí mật của ta không?
- Cho dù thiếp có biết cũng một lòng vì Giáo chủ.
- Thật vậy không?
- Ngay bây giờ, thiếp có thể chết để Giáo chủ được vui, không bận tâm với ý niệm có họa sát thân.
Cừu Thiên Nhậm thở dài :
- Bí mật của ta là gì?
Lan Hoa Phương Tử ngây người...
Cừu Thiên Nhậm gằn giọng :
- Nàng không nói ra à?
- Thiếp quả là không biết.
- Nàng không biết ư?
Lan Hoa Phương Tử khẳng khái gật đầu.
Cừu Thiên Nhậm cười mỉm :
- Ta vì say mê nhan sắc của nàng là đã hủy hoại cuộc đời của Khan Tiểu Hồng.
Chẳng lẽ cái giá quá đắt đó chỉ để cho ta một cái xác mỹ nhân thôi sao?
Y vuốt má Lan Hoa Phương Tử :
- Ta đâu nỡ hủy hoại một mỹ nhân kiều diễm như nàng. Nhưng lời tiên tri của Ngọa Long tiên sinh đôi lúc làm ta chao đảo tâm định. Nếu như nói đúng thì họa nhân chính là nàng.
- Thiếp nguyện chết nếu có hai lòng với Giáo chủ. Những gì Ngọa Long tiên sinh nói là quẻ toán, cũng có thể dụng ý là muốn chia cắt thiếp với Giáo chủ. Ngọa Long tiên sinh là một người thông huyền căn, thiếp không dám sánh bằng. Nhưng Giáo chủ mất thiếp thì đâu còn ai thay thế để cho người biết căn cơ chuyển dịch của Ngũ Hành.
Nàng úp mặt xuống giày của Cừu Thiên Nhậm :
- Thiếp đã hết lời, xin Giáo chủ định đoạt.
- Đứng lên đi.
Lan Hoa Phương Tử đứng lên, đối mặt vối Dị Thần giáo chủ.
Y ngắm Lan Hoa Phương Tử từ đầu đến chân :
- Nàng vẫn là một mỹ nữ.
- Giáo chủ cũng vẫn như ngày nào.
- Nói hay lắm. Nhưng chỉ sợ nàng chẳng còn như hôm nào mà thôi.
- Thiếp cũng vẫn như ngày nào.
Nàng dứt lời, liền tự trút bỏ xiêm y của mình, phơi bày tấm thân gợi mời trước mặt Cừu Thiên Nhậm.
Nàng nhìn thẳng vào Cừu Thiên Nhậm, ôn nhu nói :
- Chính thể xác này đã hun đúc cho chàng đỉnh thiên lập địa, ngẩng mặt nhìn thiên hạ. Bây giờ nó cũng vẫn thuộc về chàng và ngoan ngoãn chìu theo sự phán quyết của chàng.
Cừu Thiên Nhậm vuốt râu cười mỉm :
- Nàng là pháp sự của ta. Thân thể nàng đã thuộc về ta và trong thiên hạ chẳng có người thứ hai như nàng.
Cừu Thiên Nhậm từ từ đứng lên, đặt hai tay lên bờ vai của Lan Hoa Phương Tử.
Đôi bản thủ cứng ngắc của y rà dọc xuống hai bên hông nàng. Cảm giác từ đôi bản thủ cứng ngắc của Dị Thần giáo chủ tạo ra lớp da ốc nổi khắp cơ thể Lan Hoa Phương Tử.
Y mỉm cười khi nhìn lớp da trắng mọng nổi đầy những con ốc li ti. Chính lớp da ốc li ti đó khiến Cừu Thiên Nhậm thích thú. Y nghĩ thầm :
- “Ta vẫn không thoát khỏi được dục vọng từ Lan Hoa Phương Tử. Trên thế gian này còn mỹ nữ nào hơn được nàng nữa hay không? Nàng đúng là một pháp sự bên cạnh ta, một vưu vật mà ông tạo đã nắn nót để tặng riêng cho ta. Lan Hoa Phương Tử, khi ta độc tôn võ lâm, làm chủ thiên hạ, thâu tóm giang san trên ngai cửu đỉnh thì lúc đó nàng mới vĩnh viễn thoát ra khỏi cảnh giới này.”
Cừu Thiên Nhậm vừa nghĩ vừa nắn nót thân thể của Lan Hoa Phương Tử. Đôi bản thủ của gã trượt dần lên phía trên và sau cùng dừng lại ngay trên vùng nhũ hoa của nàng.
Y có thể cảm nhận trái tim của Lan Hoa Phương Tử đang đập nhè nhẹ với nỗi hồi hộp.
- Nàng vẫn đẹp như ngày nào.
Câu nói của Cừu Thiên Nhậm vừa thoát ra khỏi cửa miệng là Lan Hoa Phương Tử đã đoán ra ngay Dị Thần giáo chủ đang nghĩ gì. Nàng có thể đoán được cảm giác háo hức của nam nhân và biết phải làm gì.
Lan Hoa Phương Tử buông thõng hai tay.
Nàng thoạt rùng mình, thót bụng, để biểu lộ sự gợi mời mà nàng đoan chắc rằng bất cứ một ai khi nhận ra sự gợi mời đó cũng không thể cưỡng lại được dục hỏa. Cho dù đó là Dị Thần giáo chủ.
Nàng hé mở đôi thu nhãn như một lời mời gọi đầy khích lệ đối với Cừu Thiên Nhậm.
Khi đôi bản thủ của Cừu Thiên Nhậm bắt đầu tỏa hơi nóng âm ấm thì chính Lan Hoa Phương Tử với những động tác thuần thục và chính xác, giúp cho vị Giáo chủ vốn bình thời khắc nghiệt chui ra khỏi lớp vỏ bọc để trụ lại với bản năng vốn có của lão.
Vòng tay của nàng quấn chặt lấy Cừu Thiên Nhậm như một cặp nhuyễn xà cố quấn trọn lấy con mồi. Tất cả mọi thứ đều tan biến trong tâm tưởng của Dị Thần giáo chủ, chỉ còn đọng lại lửa dục bùng cháy dữ dội bởi những xúc cảm từ thân thể Lan Hoa Phương Tử mang lại.
Những tiếng ậm ừ từ hai cánh môi mọng đỏ của nàng như dầu đổ vào ngọn lửa dục vọng để đưa Cừu Thiên Nhậm vào đỉnh thiên thai, chẳng còn thiết đến những gì trong cảnh giới thực của y. Y đã biến thành chủ nhân của thể xác mỹ nữ. Cái y thích đã được.
Ngọc thủ của nàng bấu cứng vào vai Cừu Thiên Nhậm như người sắp chết đuối bấu vào mảnh ván sau cùng. Bất thình lình, đôi bản thủ thanh mảnh của nàng buông ra, trôi tuột xuống hai bên hông. Dị Thần giáo chủ khi cảm nhận được đỉnh điểm cuối cùng của con bướm chơi vơi trong nhụy hoa thì...
Lan Hoa Phương Tử bật nhỏm lên với tất cả khí lực của mình, trong khi Dị Thần giáo chủ trợn tròn hai mắt, miệng há hốc. Mãi một lúc sau, lão mới gầm lên :
- Tiện nhân bỉ ổi...
Lão vừa gầm vừa cố dựng người lên nhưng khổ nỗi chẳng thể nào nhấc nổi được một cánh tay. Trên tay Lan Hoa Phương Tử là cặp tinh hoàn của Cừu Thiên Nhậm. Sau khi đoan chắc là Dị Thần giáo chủ đã hoàn toàn bất lực mặc dù đang phẫn nộ tột cùng, Lan Hoa Phương Tử mới mỉm cười nói :
- Lão quỷ đã nói đúng nhưng lại lưỡng lự không triệt hạ họa diệt thân của lão.
Cừu Thiên Nhậm sa sầm mặt. Toàn thân lão như đang héo dần vì mất khí lực chân nguyên.
Lão gượng nói :
- Phương Tử... Thì ra nàng đã biết bí mật của ta...
- Nếu không biết thì làm sao cặp tinh hoàn của lão lại nằm trong tay ta?
Lan Hoa Phương Tử vận lại y trang, nhìn Cừu Thiên Nhậm :
- Đúng ra khi lão nghe Ngọa Long tiên sinh nói thì phải tin mà hành sự thì lão đâu đến nỗi bị mất chân nguyên để rồi pháp thể bất hoại trở thành vô dụng.
Cừu Thiên Nhậm nhắm mắt. Mồ hôi xuất hạn phủ khắp mặt lão. Lão nhớ lại lời tiên tri của Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Thượng Quan mà hối tiếc, tự Oán trách mình.
Cừu Thiên Nhậm nhìn lại Lan Hoa Phương Tử bằng ánh mắt khắc nghiệt :
- Nàng đã hủy hoại ta rồi.
- Nếu không hủy hoại lão thì có ngày ta chẳng khác gì Mộng Thiên Kiều. Vả lại, ta không thể mãi mãi chỉ là pháp sự thừa hành chỉ dụ của lão.
- Nàng đã biết bí mật của ta từ lúc nào?
Lời của Dị Thần giáo chủ Cừu Thiên Nhậm vừa thốt dứt thì từ phía sau tràng kỷ, một ô cửa bí mật hé mở. Trong ô cửa tò vò đó, Bách Diện Thượng Nhân Tôn Đình Thượng bước ra. Lão cười mỉm nhìn Cừu Thiên Nhậm :
- Rồng đã hoàn toàn mắc cạn rồi. Tội nghiệp... tội nghiệp...
Nghe tiếng của Bách Diện Thượng Nhân, Cừu Thiên Nhậm biến sắc, giật mình :
- Ngươi ư...
- Giáo chủ bận vận công bế tử huyệt mà vẫn còn nhận ra Tôn mỗ sao?
Tôn Đình Thượng chấp tay sau lưng, khẽ nhún vai, lắc đầu nói tiếp :
- Cừu lão tặc chắc ngạc nhiên lắm phải không?
Cừu Thiên Nhậm nuốt nước bọt. Y cảm nhận cổ họng đắng ngắt bởi sự uất hận dâng tràn.
Y liếc mắt nhìn về phía Lan Hoa Phương Tử. Cái liếc mắt của Cừu Thiên Nhậm không qua khỏi đôi mắt tinh tường của Tôn Đình Thượng.
Lão cười khảy, nói :
- Ngươi vẫn còn hối tiếc bóng sắc mỹ nhân à?
- Ta hận nàng.
- Và hận cả Tôn mỗ nữa chứ?
- Tất nhiên.
- Ngươi có hận thì cũng không làm gì được. Muốn trả hận thì phải chờ đến kiếp sau thôi.
- Ngươi định làm gì bổn tọa?
- Ngươi thừa biết mà. Tôn mỗ chỉ cần lấy đi lớp da mặt của ngươi thì đã có thể thay ngươi độc bá võ lâm rồi.
Cừu Thiên Nhậm rít lên :
- Ngươi sẽ chẳng có đủ bản lãnh võ công để luyện thành pháp thể bất hoại như ta đâu.
- Từ từ rồi Tôn mỗ cũng buộc được ngươi phải thố lộ khẩu quyết luyện pháp thể bất hoại thôi mà. Còn hiện tại thì lũ bạch trùng đã đủ để thống trị bọn giáo đồ Dị Thần giáo và cả bốn gã Tứ Thiên.
- Ngươi đã dâng nạp bạch trùng cho ta để thực hiện ý đồ của ngươi?
- Cái hay của ta là biết khống chế được ngươi. Nếu ngươi bận bịu với cái nghiệp độc bá thiên hạ, phải bôn ba trên chốn giang hồ thì ta chẳng làm như ngươi. Ta chờ đợi thời khắc này để tước đoạt cơ nghiệp của ngươi. Một cái với tay là ta đã độc bá thiên hạ.
- Ngươi thật là đê hèn.
- Ô... Dị Thần giáo chủ oai phong lẫm liệt, thế mà giờ đây cứ nằm ườn phơi cái thân nhơ nhuốc và chỉ biết rủa người thôi sao? Tội nghiệp... tội nghiệp...
Câu nói của Tôn Đình Thượng khiến Cừu Thiên Nhậm không thể dằn được cơn phẫn nộ mà rùng mình ói luôn một bụm máu. Sắc diện Cừu Thiên Nhậm như chàm đổ.
Ánh mắt long lên cái nhìn hằn học chiếu về phía Lan Hoa Phương Tử.
Tôn Đình Thượng cười khảy. Y nhìn lại Lan Hoa Phương Tử :
- Muội muội... Huynh sẽ đưa lão tặc này đến nơi cần đến.
Lan Hoa Phương Tử gật đầu.
Tôn Đình Thượng xốc nách Cừu Thiên Nhậm.
Cừu Thiên Nhậm gằn giọng hỏi :
- Tôn Đình Thượng... Ngươi đưa bổn tọa đi đâu?
- Đến gian thư sảnh bí mật có những pho tượng kỳ lạ.
Cừu Thiên Nhậm biến sắc :
- Ngươi... làm sao ngươi biết được mật thất đó.
- Nếu không biết mật thất luyện pháp thể bất họai của ngươi thì ta đâu có nói cho Lan Hoa Phương Tử biết bí mật chết người của ngươi.
Tôn Đình Thượng cắp Cừu Thiên Nhậm chui vào ô cửa tò vò bí mật sau tràng kỷ, Lan Hoa Phương Tử theo sau. Tôn Đình Thượng như quá quen thuộc với mật đạo này nên xốc Cừu Thiên Nhậm bước đi trong bóng tối mà chẳng chút khó khăn gì. Mật đạo đó đưa Tôn Đình Thượng, Cừu Thiên Nhậm và Lan Hoa Phương Tử trở lên đại đường Tổng đàn Dị Thần giáo. Tôn Đình Thượng thản nhiên bước đến pho tượng Dị Thần. Y vặn bàn tay phải của pho tượng. Pho tượng Dị Thần chuyển dịch, lộ ra một mật đạo nữa.
Tôn Đình Thượng cắp Cừu Thiên Nhậm cùng với Lan Hoa Phương Tử chui luôn xuống mật đạo đó. Cừu Thiên Nhậm gần như mất hồn, thất vía khi biết Tôn Đình Thượng biết quá rõ về gian mật thất này.. Phía dưới chân pho tượng Dị Thần là một gian mật thất được dán bằng ngọc thạch, phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt. Trong gian mật thất có chín pho tượng Dị Thần trong những tư thế hoàn toàn khác nhau, cứ như đang luyện công.
Tôn Đình Thượng đặt Cừu Thiên Nhậm ngồi bệt trên sàn đá nhưng cũng không quên xích y lại.
Lão vừa xích Cừu Thiên Nhậm vừa nói :
- Ngươi mãi mãi là thổ công của gian mật thất này.
- Bổn tọa đã bị phế bỏ pháp thể bất hoại tồi, ngươi còn xích ta chi nữa?
- Ta xích ngươi lại để buộc ngươi phải nói ra bí mật của những pho tượng Dị Thần này.
- Bổn tọa sẽ không nói cho ngươi biết đâu.
Tôn Đình Thượng vuốt râu cười mỉm :
- Rồng đã mắc cạn thì phải biến thành tôm chứ đâu thể còn là rồng được. Nếu như ngươi ngoan ngoãn nói ra bí mật của những pho tượng này thì sẽ tránh khỏi cực hình tra khảo. Còn như khư khư muốn giữ bí mật thì đau khổ lắm đó.
Tôn Đình Thượng vừa nói vừa rút thanh chủy thủ giấu dưới giày. Y cẩn thận lia một cách tỉ mỉ từng nhát dao trên mặt Cừu Thiên Nhậm. Hứng trọn những đường dao của Tôn Đình Thượng, Cừu Thiên Nhậm nghiến răng ken két. Lão liên tưởng đến lúc thoát ra khỏi thảm cảnh, nhất định lão sẽ trừng phạt lại hai người đang đày đọa lão.
Tôn Đình Thượng vừa lia dao vừa nói :
- Ngươi cứ phẫn uất đi, mặt của ngươi càng có cái thần của một Dị Thần giáo chủ.
Mũi dao thọc sâu vào thịt Cừu Thiên Nhậm, rồi rọc tiếp một đường dài. Cuối cùng Tôn Đình Thượng cũng đã lấy được bộ mặt của Dị Thần giáo chủ. Lão cẩn thận bưng chiếc mặt của Cừu Thiên Nhậm đặt vào dĩa dược thảo. Bây giờ chẳng còn ai có thể biết được Cừu Thiên Nhậm nữa. Lão đã biến thành một người vô diện.
Cừu Thiên Nhậm nghiến răng ken két. Y muốn rên nhưng lại nén tiếng rên vào trong bởi sự phẫn nộ cùng cực.
Tôn Đình Thượng nhún vai, nói :
- Nếu như Tôn mỗ mang bộ mặt của ngươi đến đại lao chắc Âm Ma Khan Tiểu Hồng sẽ ngộ nhận thôi.
Toàn thân Cừu Thiên Nhậm run rẩy khi nghe câu nói đó của Tôn Đình Thượng.
Mặc dù đã bị lột mất khuôn mặt nhưng những thớ thịt đỏ ối vẫn giần giật chứng tỏ y đang xúc động dữ dội bởi lời nói của họ Tôn.
Tôn Đình Thượng cười mỉm, đặt tay lên vai Cừu Thiên Nhậm :
- Ngươi đang hốt hoảng phải không? Phàm khi biết chắc phải bị mất báu vật thì người ta sẽ hốt hoảng.
Tôn Đình Thượng nói xong, cười khành khạch.
Y bước lại bên Lan Hoa Phương Tử :
- Muội muội... Trong con người của Cừu lão tặc ẩn chứa sự Oán hờn huynh.
Nhưng lão có oán có hờn cũng chỉ biết nhìn mà thôi.
Tôn Đình Thượng lấy ra một cái tráp. Trong tráp có một con độc trùng với những chiếc vảy đen tuyền. Y đem con trùng đến trước mặt Cừu Thiên Nhậm :
- Cừu tặc, nghe ta nói đây.
- Ngươi cứ hạ thủ bổn tọa đi.
Tôn Đình Thượng nhún vai :
- Không... không... Ta đâu nỡ để ngươi chết sớm vậy. Ngươi phải sống một cách ngoan ngoãn theo chỉ huấn của ta. Nếu như ngươi không ngoan ngoãn thì Tôn mỗ sẽ bỏ con độc trùng có một không hai này đúng vào nơi đang chịu đau đớn nhất trên cơ thể ngươi.
Toàn thân Cừu Thiên Nhậm xuất hạn mồ hôi ướt đẫm. Lão muốn tự kết liễu mạng sống của mình nhưng chưa kịp thực hiện thì Tôn Đình Thượng, như đọc được ý niệm trong tâm tưởng của lão, liền xuất thủ khống chế những tử huyệt của lão.
Tôn Đình Thượng cười mỉm :
- Ta không cho ngươi chết mà.
Cừu Thiên Nhậm thở dốc ra khi Tôn Đình Thượng từ từ dí con độc trùng vào vùng tổn thương của lão.
Cừu Thiên Nhậm thều thào nói :
- Ngươi đừng làm vậy, bổn tọa sẽ thố lộ tất cả bí mật của những pho tượng Dị Thần.
Tôn Đình Thượng ngửa mặt cười khanh khách :
- Có thế chứ. Ngươi đã bắt đầu biết ngoan ngoãn rồi đó.
Nhìn lại Lan Hoa Phương Tử, Tôn Đình Thượng ôn nhu nói :
- Muội biết phải làm gì rồi chứ?
- Muội đến đại lao.
Cừu Thiên Nhậm tròn mắt. Y gượng hỏi :
- Nàng định làm gì mà đến đại lao?
Tôn Đình Thượng cau mày :
- Sao... Xem chừng ngươi đang hối hận mà lo lắng cho Âm Ma Khan Tiểu Hồng.
Nếu ngươi đã lo lắng như vậy thì ta cũng chẳng cần giấu ngươi đâu.
Y đặt tay lên vai Cừu Thiên Nhậm :
- Lan Hoa Phương Tử sẽ đến đại lao thay ngươi trừ hậu hoạn là lão Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Thượng Quan. Nàng cũng thay ngươi tống tiễn Âm Ma Khan Tiểu Hồng về cảnh giới khác, để sau này ngươi có đi thì cũng còn có người nâng khăn sửa túi.
Cừu Thiên Nhậm gục mặt nhìn xuống :
- Các ngươi hãy để cho hai người đó sống.
- Ngươi đâu thể ra chỉ dụ cho ta được.
Tôn Đình Thượng nói đến đây thì bất ngờ ngưng thần, tỏ thái độ khẩn trương. Y nhìn lại Lan Hoa Phương Tử :
- Muội hãy ra ngoài xem... hình như có ai đó đang khởi động cơ quan khai thông mật thất này.
- Trong Dị Thần giáo, không có lệnh của Giáo chủ thì không một ai dám tự tiện đâu.
- Huynh cảm nhận gian mật thất này đang chuyển động.
Đôi mày của Lan Hoa Phương Tử thoạt cau lại. Nàng có cảm tưởng như sắp có dị biến xảy ra. Nhưng vừa mới quay lưng thì nàng cảm nhận tĩnh huyệt đau buốt, tứ chi nhũn hẳn ra.
Lan Hoa Phương Tử thốt lên :
- Tôn huynh...
Tôn Đình Thượng cười mỉm, bước đến trước mặt nàng :
- Gian mật thất này sẽ chuyển động khi nàng bỏ ra ngoài.
- Ngươi...
Tôn Đình Thượng nâng cằm Lan Hoa Phương Tử :
- Ta không thể theo vết bánh xe đã đổ của Cừu Thiên Nhậm.
- Muội đã làm gì khiến huynh sợ hãi chứ? Tôn huynh muốn rũ bỏ muội à?
- Ta sợ cái tâm tối độc của nàng. Vì quá sợ nên ta buộc phải đưa nàng lên cùng một chiếc thuyền với Cừu Thiên Nhậm.
Lan Hoa Phương Tử biến sắc.
Cừu Thiên Nhậm nghe những lời thốt ra từ cửa miệng của Tôn Đình Thượng thì bật ra tràng cười ngạo nghễ. Y nhìn Lan Hoa Phương Tử.
Lan Hoa Phương Tử rít lên :
- Ngươi cười gì đó?
- Nàng không thể rời ta được. Cây độc buộc phải sinh trái độc. Mỹ nhân như nàng xứng là một độc phụ tối thượng. Do đó phải nhận cái quả độc của chính mình.
Lan Hoa Phương Tử nhìn lại Tôn Đình Thượng :
- Tôn huynh... đừng nghe lão nói.
Tôn Đình Thượng cười mỉm, ôn nhu nói :
- Cừu Thiên Nhậm khi đã mắc cạn thì mới nghiệm ra cái lý lẽ đó.
Y vừa nói vừa thả con độc trùng vào chiếc miệng xinh xắn của Lan Hoa Phương Tử. Nàng cố cưỡng lại nhưng không sao ngăn được hành động của Tôn Đình Thượng.
Con độc trùng chui tọt vào miệng nàng.
Lan Hoa Phương Tử thét lên :
- Tôn huynh...
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, độc trùng đã có tác dụng. Khi Tôn Đình Thượng giải tỏa tĩnh huyệt cho nàng thì nàng cũng ôm đan điền khuỵ xuống ngay trước mũi giày của Tôn Đình Thượng với vẻ mặt khốn khổ.
- Tôn huynh...
Mắt nàng hoa lên và ngỡ như gian mật thất đảo lộn bởi cái đau khủng khiếp từ dưới đan điền dồn lên tận óc. Lan Hoa Phương Tử đập đầu xuống sàn đá :
- Tôn huynh... hãy giết muội đi...

loading...
Hồi trước Hồi sau