Phong linh trung đao thanh - Hồi 06

Phong linh trung đao thanh - Hồi 06

Nhã tọa

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 72279 lượt xem

loading...

Mộ Dung Thu Thủy, nam, hai mươi sáu tuổi, chưa có vợ, thừa hưởng tước vị nhất đẳng Uy Linh Hầu, tinh thông kiếm kích, tửu lượng cao. Người ở đây đều kêu y là kinh đô đệ nhất Hoa Hoa công tử.
Khi y nghe kêu như vậy, không những không tức giận chút nào, trái lại còn cảm thấy rất cao hứng.
- “Ba đời làm quan mới hiểu thấu cách mặc áo ăn cơm” - Y nói - “Muốn thành một Hoa Hoa công tử số một, không phải ai ai đều có thể làm được”.
Tuy còn chưa đến mùa đông, trong gian các ấm cúng đã đốt lửa, cửa sổ bốn mặt đều cài đóng nghiêm mật, cả một tia gió cũng không luồn vào được.
Mộ Dung Thu Thủy không thích gió thổi.
- “Có người có thể chịu gió thổi, có người không thể” - Y nói - “Ta trời sinh là người không thể chịu gió thổi, ông trời cấp cho ta thân thể thịt da này không để ta chịu gió thổi, bao nhiêu gió đều lưu giữ cho người khác chịu đựng! Ta tốt nhất là ngồi trong phòng, uống một chung rượu thuần chất, hát một khúc ca mới soạn, để một cô gái đẹp lột vỏ cam, rắc chút muối trắng tinh, đút vào miệng ta, làm như vậy ta mới có thể sống trường thọ”.
Những lời đó đều là danh ngôn của Mộ Dung tiểu hầu, không ai hoài nghi qua lời nói của y, bởi vì y đích xác trời sinh là dạng người như vậy. Ông trời sinh hạ ra y, chừng như là vì muốn y hưởng thụ đủ thứ vinh hoa phú quý, mỹ nhân thuần tửu trên nhân thế.
Y trời sinh chừng như vận khí tốt hơn nhiều so với người khác.
* * * * *
Trên lò đồng nghi ngút một nồi cháo quế hoa liên tử bạch quả, hương thơm thanh khiết thoang thoảng bao bọc căn phòng ấm cúng.
Mộ Dung Thu Thủy thong dong khoác trường bào lụa thuần chất, chân không đứng trên thảm da cừu mà quốc vương Ba Tư trao tặng y, chầm chậm nhấp một chén rượu bồ đào màu hổ phách, thần tình lại đã bay về một đêm hè mỹ lệ bốn năm trước.
Một đêm mà y vĩnh viễn không quên được.
Y vĩnh viễn cũng quên không được nữ nhân trắng muốt đơn độc giống như sương mù mê mệt che phủ trên sóng nước lăn tăn trong vắt.
Y đương nhiên càng không quên được một đêm say đắm triền miên, nhu tình trùng điệp.
Chỉ tiếc khi y tỉnh dậy, nàng đã đi rồi, giống như một giấc mộng tan biến trong tâm tưởng y, mang đi một mảnh ngọc bài trên mình y, lại để lại tư niệm vô tận cho y.
Trong tiểu viện bên ngoài gian các ấm cúng vang lên tiếng bước chân thấp thõm, cội ngô đồng trong gió thu phảng phất đang cúi đầu tương tư.
Mộ Dung Thu Thủy ngồi xuống, ngồi trước bục đàn, “tang” một tiếng, thanh âm bay ra cửa sổ.
Cánh cửa gian các ấm cúng mở ra, một nữ nhân trắng muốt mỹ lệ như u linh theo gió thu từ ngoài cửa phiêu phưởng tiến vào.
--- Là nàng, nàng quả nhiên lại xuất hiện.
Mộ Dung Thu Thủy cố ý không nhìn nàng, nhưng mạch tim lại đã run rẩy không ngừng như dây đàn.
--- Ngẫu nhiên tương phùng, ngẫu nhiên tương tụ, giữa tụ và tan vốn như mộng.
Nhân Mộng, Nhân Mộng.
Nàng cũng tự tay vói lấy chén thủy tinh dạ quang trên bàn, rót một chén rượu bồ đào Ba Tư, lẳng lặng nhìn y.
Nhìn y đàn, nghe y ca.
--- Vạn sự vạn vật trên thế gian, tất cả vì mộng mà sinh, vì mộng mà diệt, mộng sao đây?
“Tang” một tiếng, dây đàn chợt đứt, tiếng đàn lắng đọng, căn phòng chìm trong tịch mịch.
Qua một hồi rất lâu, rất lâu, y mới ngẩng đầu nhìn nàng.
- “Là nàng? Nàng đã đến?” - Y thốt.
- Đương nhiên là ta, đương nhiên ta đã đến.
- “Nhưng ta nhớ nàng đã đi rồi” - Y nói - “Ta nhớ khi nàng đi, chừng như cả một chữ cũng không lưu lại, một câu cũng không nhắn lại”.
- Đã phải đi, còn có thể nói gì.
Mộ Dung Thu Thủy chừng như muốn biến ánh mắt của mình thành một mũi đao, đâm thẳng vào tim nàng.
- “Đã đi, hà tất phải trở lại?” - Y hỏi Nhân Mộng.
- Bởi vì một câu nói.
- Câu gì?
- “Ta còn nhớ ngươi từng đáp ứng ta, sau này chỉ cần ta có chuyện cần tìm đến ngươi, ngươi nhất định có thể làm cho ta” - Nhân Mộng hỏi Mộ Dung Thu Thủy - “Ngươi còn nhớ không?”
Mộ Dung Thu Thủy đương nhiên nhớ.
Lần đó y ngẫu nhiên du ngoạn Tây Hồ, ngẫu nhiên gặp nàng, ngẫu nhiên tương tụ.
Tuy chỉ gần gũi một đêm, một đêm đó lại hữu tình vô số, mộng vô số, sầu vô số.
- “Ta nhớ” - Y nói - “Mỗi một câu ta nói với nàng, ta đều nhớ”.
- “Ngươi có phải cũng đã từng nói, một người nếu quả đáp ứng người ta một chuyện, giống như là ký một tờ giấy nợ?” - Nàng hỏi Mộ Dung Thu Thủy.
- Phải.
- Ta nhớ câu nói của ngươi, ta cũng tin, cho nên hôm nay ta mới đến.
Mộ Dung Thu Thủy dùng ánh mắt như đao phong trừng trừng nhìn nàng :
- Hôm nay nàng muốn ta trả nợ?
Câu trả lời của nàng vừa giản đơn, vừa trực tiếp :
- Phải.
- Nàng muốn ta trả làm sao?
- Ta từng nghe qua trên thế gian có một nơi đáng sợ nhất, hắc ám nhất, là một căn tiểu ốc gọi là “Nhã Tọa”.
Mộ Dung Thu Thủy mỉm cười.
- “Nhã tọa? Nhã tọa làm sao có thể là địa phương khủng bố hắc ám? Có lúc ta đến quán cơm tửu lâu, chỗ ta ngồi cũng gọi là nhã tọa” - Y nói - “Theo ta biết, nhã tọa thông thường đều là nơi chuẩn bị đón tiếp quý khách”.
Nhân Mộng nhìn y, nhìn rất lâu mới nhẹ nhàng thở dài một hơi.
- “Ngươi bắt đầu học lừa gạt người ta từ hồi nào vậy?” - Nàng thốt - “Theo ta biết, dạng công tử quý phái như ngươi thông thường đều khinh khỉnh không thèm lừa gạt người ta”.
Nụ cười của Mộ Dung Thu Thủy phảng phất đã bắt đầu biến thành có chút miễn cưỡng :
- Lẽ nào Nhã Tọa nàng nói đến còn có ý tứ gì khác?
Nàng nhìn y đăm đăm :
- Ngươi đáng lẽ nên biết, trong góc âm ám u bí nhất ở Hình bộ đại lao, có hai ba gian nhã thất rất đặc biệt, đặc biệt chuẩn bị để chiêu đãi thỉnh mời dạng quý khách đại nhân vật giống như ngươi.
- Ồ?
- Ta cũng biết các người đặc biệt phái Vi Hiếu Khách tiên sinh đến đó tiếp đãi tân khách, thật sự là hiếu khách cực kỳ, phương pháp tiếp đãi khách nhân của gã thường thường làm cho người ta cả nằm mộng cũng không tưởng nổi.
- Ồ?
- Nghe nói có một tay hảo hán giang hồ đã từng luyện thành Kim Chung Trảo, Thiết Bố Sam, Thập Tam Thái Bảo, vào đến Nhã Tọa của các người làm khách ba ngày, tới lúc đi ra, muốn bò lên người nữ nhân hắn thích nhất cũng bò không nổi.
Mộ Dung Thu Thủy thở dài :
- Xem ra chuyện nàng biết quả thật không ít.
Y lại nói :
- Nhưng ta lại không biết, lần này nàng đến tìm ta là muốn ta đem một vị quý khách ra khỏi Nhã Tọa? Hay là muốn tay tống một vị quý khách vào Nhã Tọa cho nàng?
Ánh mắt Nhân Mộng lập tức dâng trào niềm oán độc :
- Có một người hiện tại ta còn chưa muốn gã chết, ta ít nhất cũng phải để gã sống thêm hai năm bảy tháng mười ba ngày.
Nàng bỗng quỳ xuống nắm lấy tay Mộ Dung Thu Thủy :
- Ngươi nhất định phải đáp ứng ta, những ngày tháng tới nhất định phải khoản đãi gã thật tốt trong Nhã Tọa, để cho hắn mỗi ngày đều muốn chết, lại chết không được.
Mộ Dung Thu Thủy lẳng lặng nhìn nữ nhân trước mặt mình, kỹ càng quan sát mỗi một biến hóa trong biểu tình trên mặt nàng, qua một hồi rất lâu mới hỏi :
- Người đó là ai? Tại sao hận hắn như vậy?
Thanh âm của y mang theo một ý tứ giễu cợt khó bắt được, hững hờ nói tiếp :
- Kỳ thật nàng không nói ta cũng biết.
- Biết gì?
- “Hoa Thác” - Mộ Dung Thu Thủy đáp - “Nàng làm như vậy đương nhiên là vì Hoa Thác”.
Tay Nhân Mộng đột nhiên nắm chặt, thậm chí cả khớp ngón tay cũng vì dụng lực quá sức mà trắng nhợt.
- “Hoa Thác?” - Ánh mắt của nàng chằm chằm nhìn y - “Ngươi làm sao mà biết Hoa Thác?”
Trên mặt Mộ Dung Thu Thủy chợt lộ xuất một nụ cười rất tinh nghịch :
- Ta làm sao mà không biết Hoa Thác? Ta từ nhỏ đã là một tên hư hỏng, hắn thậm chí còn hư hỏng hơn ta. Ta tin rằng trên thế gian này chỉ sợ không có ai có thể hiểu rõ hắn hơn ta, nếu quả không phải vì thứ nam nhân như hắn, nàng làm sao có thể bỏ qua ta?
* * * * *
Hoa Thác, nam, hai mươi chín tuổi, vai rộng, hông thon, mông chắc. Đôi mắt nhìn giống như màu bích lục, phảng phất như màu phỉ thúy dưới đáy biển, mặt mày lại trắng nhợt như tuyết.
Cho nên có người nói hắn là người Hồ, là con cháu của người gốc Ba Tư vào trung thổ buôn bán châu bảo gấm lụa. Cừu nhân của hắn thậm chí còn nói hắn chỉ bất quá là đứa bé tạp chủng do một ca kỹ rẻ tiền sinh hạ.
Đối với mấy truyền thuyết đó, Hoa Thác hoàn toàn không thèm để ý đến. Nhưng có một điểm khiến hắn không thể phủ nhận, hắn vừa chào đời là đã sai trái.
Cái sai thứ nhất, là hắn căn bản vốn không nên lọt vào thế giới này.
Hắn căn bản không biết phụ mẫu của hắn là ai? Hắn cũng chưa từng gặp bọn họ, thậm chí cả tính danh bọn họ cũng không biết, hắn chỉ biết người đầu tiên hắn biết là mẹ nuôi của hắn.
Lúc đó hắn còn chưa được ba tuổi.
Cái sai thứ nhì, là hắn căn bản không nên có một mẹ nuôi như vậy.
Mẹ nuôi của y trẻ tuổi, trắng trẻo, diễm lệ, quyến rũ, chân dài, mắt sáng. Chồng bà ta là một gã buôn muối miệt Giang Hoài, cho nên thuận lý thành một bà quả phụ gia tài cự vạn. Nghe nói hàng ngày trong đồ ăn của bà ta đều có một món tổ yến xào.
Hoa Thác cũng không biết hắn sao lại được gia đình đó thu dưỡng? Hắn chỉ biết năm hắn mười bốn, đã không còn là trẻ nít.
Về sau hắn sai trái càng nhiều, càng sai trái càng lún sâu, đối với nữ nhân lại càng lúc càng có kinh nghiệm.
Đến khi hắn mười sáu tuổi, đã trở thành một lãng tử hữu danh phi thường.
Thanh danh của một lãng tử thường thường phải hoán đổi bằng rất nhiều kinh nghiệm cực kỳ bất bình thường.
Kinh nghiệm tích trữ của một lãng tử hữu danh có thể đủ để hoán đổi bằng một giá mà người khác không thể tưởng tượng nổi.
Cho nên Hoa Thác còn chưa đầy hai mươi, đã trở thành đối tượng mọi quả phụ giàu có và đám nữ nhân nổi danh tịch mịch đeo đuổi.
Cho nên Hoa Thác càng lúc càng sai, bởi vì thân hắn đã không còn thuộc về mình.
Kim tiền, danh vọng, hưởng thụ, dục tình, hắn đều có thể kháng cự. Nhưng nếu quả có người muốn dùng một thứ tuyệt kỹ võ công rất ẩn mật đến hoán đổi sự phục vụ của hắn, hắn si khờ liền.
Đặc biệt là đao pháp.
Hắn từ nhỏ đã thích đao, có lẽ bởi vì đao có mối tương quan mật thiết với tầng lớp giai cấp sinh hoạt của hắn.
Hoa Thác từ nhỏ đã hy vọng trong tay hắn có thể cầm một thoanh khoái đao thiên hạ vô song không có phòng vệ nào mà không phá được.
Đó là cái sai lớn nhất của Hoa Thác, bởi vì trên thế gian căn bản không có đao nào như vậy.
--- “Vô địch” hai chữ đó căn bản không tồn tại, đó chỉ bất quá là một thứ ảo giác trong tâm những người cuồng vọng tự đại, bọn họ sớm muộn gì tất phải chết trong ảo tưởng đó của mình.
Hoa Thác cũng không ngoại lệ.
Hắn liều mạng muốn đi tìm thanh đao căn bản vốn không tồn tại đó, không ngại gian lao, không từ thủ đoạn, không hiềm tất cả.
Người hắn từng đắc tội qua trong giang hồ, thậm chí đã không ít hơn so với số lượng nữ nhân cùng lên giường với hắn.
Nhân Mộng gặp hắn ở Tuyết Thôn, Tuyết Thôn là một đình viên mỹ miều to lớn, cũng là một trong vô số sản nghiệp của Hoa Tuyết phu nhân.
Hoa Tuyết phu nhân đương nhiên là mẹ nuôi của Hoa Thác.
Bà ta từng cảnh cáo Nhân Mộng :
- Ta thích ngươi, ngươi là một cô bé mê hồn người ta muốn chết, nhưng ta khuyên ngươi hiện tại mau bỏ đi là tốt hơn.
- Tại sao?
- Bởi vì đứa con trai bảo bối của ta sắp về tới, ngươi tốt nhất là đừng nên gặp hắn.
- “Tôi tại sao lại không thể gặp hắn?” - Nhân Mộng cười ngọt khiêu chiến - “Lẽ nào hắn có thể cắn tôi một cái?”
- “Hắn không thể cắn ngươi, hắn chỉ có thể nuốt trọng cả da thịt xương cốt của ngươi” - Hoa Tuyết phu nhân đáp - “Ngươi nhất định phải tin ta, hài tử đó trời sinh đã có một thứ mỵ lực hấp dẫn con gái, thậm chí lúc hắn mới ba tuổi đã hiển lộ ra rồi”.
Đôi mắt sáng ngời sắc bén của bà ta bất chợt biến thành ôn nhu phi thường.
- “Lúc đó hắn đang đùa giỡn trong bùn sình, ngẫu nhiên chặn đường ta, ta vốn muốn đá đứa bé người Tạng đó một cước, nhưng hắn bỗng ngẩng đầu nhìn ta cười cười” - Thanh âm của Hoa Tuyết phu nhân càng ôn nhu - “Giữa phút giây đó, bao nhiêu bùn sình trên thân thể đứa bé người Tạng đó chừng như đột nhiên tiêu tán hết, đột nhiên biến thành một đứa trẻ bạch ngọc khả ái”.
- Cho nên bà lập tức quyết định thu dưỡng hắn?
- “Phải” - Hoa Tuyết phu nhân đáp - “Đối với chuyện đó, ta chưa từng hối hận”.
- “Tôi làm chuyện gì cũng chưa từng hối hận” - Nhân Mộng thốt - “Nếu quả tôi đụng phải một nam nhân, không cần biết hắn là ai, người bị nuốt trọng thông thường đều không phải là tôi”.
Nàng cười cực kỳ ngọt ngào, nhưng ý tứ khiêu chiến trong nụ cười lại càng minh hiển, càng cường liệt, bởi vì lúc đó nàng đã nhìn thấy có một nam nhân bước đến.
Một nam nhân cao ráo, thon thả, đĩnh đạt, đường nét vóc mặt phân minh, có một đôi mắt xanh như mắt mèo, trong mắt cũng bốc ngời ý tứ khiêu chiến đang nhìn nàng.
Trong một tích tắc bọn họ thay nhau mỉm cười ngưng thị, Hoa Tuyết phu nhân đã phát hiện bi kịch đã phải phát sinh.
Hai người như vậy, đơn giản có thể nói hoàn toàn cùng một loại người, muốn tránh hai người như vậy hỗ tương bị đối phương hấp dẫn, đơn giản còn khốn khó hơn đem hai đứa bé song sinh dính liền thân mình mà giải phẫu tách rời.
Nếu quả vô phương tránh khỏi, hai người như vậy tất phải bị ngọn lửa tình dục của bọn họ thiêu đốt.
* * * * *
- “Phải! Ta đã thành vợ của Hoa Thác” - Nhân Mộng thốt - “Bắt đầu từ khi ta nhìn thấy hắn lần đầu tiên, ta biết cả đời ta đã thuộc về hắn, sau này ta mới biết, lúc đó hắn cũng có cảm giác như vậy”.
Thanh âm của nàng phảng phất buông lơi xa xăm :
- Nhưng giữa một chớp mắt đó, trong tâm ta cũng ẩn ước có một thứ điềm báo bất tường, đương nhiên ta cũng không nói được là vì sao, sau này ta mới phát hiện cừu địch của bọn ta quả thật quá nhiều, cừu địch của hắn và cừu địch của ta.
Mộ Dung Thu Thủy cắt ngang lời nói của nàng.
- “Nàng cũng có cừu địch?” - Y nhìn nàng, trong mắt ánh lên một nụ cười - “Ta nhớ nàng luôn luôn đều đối xử với mỗi một người rất tốt, không cần biết là nam hay nữ đều như vậy”.
- “Nhưng sau khi ta thành vợ của hắn cũng như trước” - Nhân Mộng thốt - “Một điểm đó ngươi nên minh bạch”.
- “Phải, ta hoàn toàn minh bạch” - Mộ Dung Thu Thủy thở dài nhè nhẹ - “Thành thật mà nói, hồi ta biết hai người kết duyên, thậm chí cả ta cũng có chút hận ngươi”.
- “Còn hiện tại?” - Nhân Mộng hỏi y - “Hiện tại ngươi có còn hận ta chút nào không?”
- “Hiện tại thì không, hiện tại ta chừng như đã không còn gì, chừng như đã già đến mức có thể làm tổ phụ” - Mộ Dung Thu Thủy cố ý thở dài - “Một người đã làm tới tổ phụ, không thể ghen tị nữa”.
- Ngươi căn bản không thể ghen tị, không ai có thể ghen tị với người chết.
Đôi mắt Mộ Dung Thu Thủy tròn xoe, đồng tử co thắt.
- Lẽ nào Hoa Thác đã chết?
- “Mỗi một người đều phải chết” - Thanh âm của Nhân Mộng băng lãnh - “Hoa Thác ít ra cũng là người”.
- Hắn sao chết vậy?
- Chết dưới đao.
Mộ Dung Thu Thủy thở dài ảm đạm :
- Tại sao người thích đao thông thường đều phải chết dưới đao, tại sao người khiến mình thương tâm luôn là người mình thích?
- “Đó đại khái là vì chỉ có người mình thích mới có thể làm tổn thương đến mình” - Nhân Mộng đáp.
Đó vốn là một câu nói làm cho người ta thương cảm phi thường, nhưng Mộ Dung Thu Thủy nghe thấy lại cười, hơn nữa cười rất tinh nghịch.
- “Ai nói người mình không thích không thể làm tổn thương tới mình?” - Y hỏi Nhân Mộng - “Lẽ nào người mình thích đi giết chết Hoa Thác? Lẽ nào gã chưa làm tổn thương tới nàng sao?”
Y đứng dậy, vỗ vỗ vai Nhân Mộng.
- “Nàng nhất định phải nhớ, có những lời nói nghe rất có học vấn, kỳ thật toàn là đánh rắm, hơn nữa còn là cái rắm rất thúi” - Mộ Dung Thu Thủy thốt - “Cho nên bọn ta thà bắt đầu nói chuyện thực tế còn hơn”.
- Chuyện gì?
- Nếu quả ta đáp ứng yêu cầu của nàng, nàng chuẩn bị làm sao để báo đáp ta?
Nhân Mộng bắt đầu do dự, lại không tránh né, bởi vì nàng biết vấn đề đó tránh né không được.
Cho nên nàng đứng thẳng ưỡn ngực, nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Thu Thủy, hỏi từng tiếng :
- Ngươi muốn ta làm sao để báo đáp ngươi?
- Ta chỉ muốn một câu nói của nàng.
- Một câu nói gì?
- Câu nói ta từng nói với nàng.
- Ngươi muốn ta đáp ứng sau này chỉ cần ngươi có chuyện đến tìm ta, ta nhất định làm cho ngươi?
- “Phải” - Mộ Dung Thu Thủy đáp - “Là như vậy”.
Nhân Mộng nhìn y, trong mắt lộ xuất một vẻ khủng bố, nhung rất mau chóng bị thù hận oán độc thay thế.
- “Được, ta đáp ứng ngươi” - Nhân Mộng đáp một cách khẳng định phi thường - “Một khi là chuyện ta đáp ứng người ta, ta cũng không bao giờ quên”.
- “Cực kỳ tốt” - Mộ Dung Thu Thủy cười khoái trá phi thường - “Vị quý khách nàng muốn giao cho ta, hiện tại ở đâu?”
Nhân Mộng hỏi ngược :
- Nhã Tọa ngươi dùng chiêu đãi hắn, chừng nào mới chuẩn bị xong?
- “Ba ngày” - Mộ Dung Thu Thủy cũng nói rất khẳng định - “Tối đa chỉ cần ba ngày”.
- Có chắc không?
- “Chắc” - Mộ Dung Thu Thủy đáp - “Vi Hiếu Khách tiên sinh chủ nhân Nhã Tọa của bọn ta luôn luôn là người hành sự rất mau mắn”.
- Cực kỳ tốt.
Nhân Mộng uống cạn rượu trong chén :
- Nội trong ba ngày, ta đem vị quý khách đó giao cho ngươi.
Nàng đã đứng lên chuẩn bị đi ra, y lại gọi giật nàng :
- Vị quý khách của nàng tên gì?
- “Ngươi không cần biết danh tánh của hắn” - Nhân Mộng đáp - “Ngươi chỉ cần ghi nhớ hắn là một quý khách rất đặc biệt là đủ rồi”.
Nàng lại nói :
- Ta hy vọng ngươi cũng giúp Vi Hiếu Khách tiên sinh ghi nhớ điều đó.
* * * * *
Vi Hiếu Khách, nam, ba mươi mốt tuổi, chưa vợ. Diện dung thanh tú, tay chân thon thả như thiếu nữ, lưng gù bụng phệ, người cao không tới năm thước. Gã là một người khiến người ta một khi nhìn qua một lần, rất không dễ gì quên được.
Gã là người thành công nhất trong đám truyền nhân của Hoài Nam “Ưng Trảo môn”, võ công và thành tựu đều tối cao, Ưng Trảo công và Thấp Thập Nhị Lộ Tiểu Cầm Nã Thủ của gã, nhiều năm trước đã được công nhận là nhất tuyệt trong võ lâm.
Tay của gã nhìn tuy thon thả nhu nhược, hơn nữa còn để móng tay rất dài, nhưng một khi gã xuất thủ, liền biến thành lợi khí giết người.
Gã ăn chay, tuyệt đối không đụng tới thịt, đầu bếp của gã là một trong tứ đại tùng lâm hữu danh nhất trong nghề nấu nướng.
Kiêng kỵ cả hút sách rượu chè, chưa bao giờ đánh bạc, đối với nữ nhân lại càng không có hứng thú, gã nghĩ trên thế gian này không có nữ nhân nào là trong sạch, gã thường kêu nữ nhân là “rác rưởi”.
Nhưng gã lại là người kén chọn hưởng thụ phi thường, học thức của gã đối với văn chương và âm luật thâm sâu vô cùng, thậm chí có rất ít người trong Hàn Lâm Uyển có thể bì được với gã.
Vô luận dưới tiêu chuẩn gì đi nữa, gã tuyệt đối có thể coi là một quái vật.
Làm cho người ta không tưởng được là trong tâm mắt của quái vật đó cũng có một thần tượng để sùng bái, gã sùng bái người đó giống như một thiếu nữ đa tình sùng bái bạch mã vương tử trong mộng của mình.
Người đó là Mộ Dung Thu Thủy.
Vi Hiếu Khách vận y phục lụa đen tuyền do thợ may đệ nhất ở kinh thành tận tay may cho gã, ngồi phía sau “Thiên Lao”, Hình bộ đại lao, ngồi trong một tiểu viện âm ám, ngồi trên một cái ghế trúc đã đổi màu nâu đậm.
Đã gần đến mùa đông, gió đêm cuối thu rất lạnh.
Vi Hiếu Khách không sợ lạnh.
Đặc biệt là giây phút này, gã không những không cảm thấy lạnh, trái lại còn cảm thấy có một luồng nhiệt ý từ trong tim gã tản ra, tản nhập tứ chi, tản nhập đầu ngón tay, tản nhập chót mũi, tản nhập vào mắt.
Thậm chí cả mắt gã đã vì luồng nhiệt ý đó mà bừng đỏ.
Mỗi lần gã làm chuyện gì gã biết có thể kích thích gã, gã đều có cảm giác trong thân thể mình có luồng nhiệt ý đó dâng trào.
Hôm nay gã lại có thứ cảm giác đó, bởi vì Mộ Dung Thu Thủy nói với gã có một vị quý khách rất đặc biệt muốn đến Nhã Tọa của gã.
Giờ gã đang nhìn thấy Mộ Dung Thu Thủy dẫn một nữ nhân đeo khăn đen bịt mặt tiến vào.
Thân người nàng khá cao, mặc áo lạnh màu đen rất dài, cho nên Vi Hiếu Khách không những nhìn không thấy mặt nàng, cũng nhìn không thấy bất kỳ bộ phận nào trên người nàng, thậm chí cả tay nàng cũng nhìn không thấy.
Nhưng gã lại cảm thấy sự mỹ lệ nhiếp hồn người của nàng.
Nàng hiển nhiên cũng chú thị nhìn con người kỳ dị nhỏ nhắn trước mặt mình qua vuông hắc sa.
Vi Hiếu Khách biết, thậm chí có thể tưởng tượng nàng dùng thứ nhãn quang nào chú thị nhìn gã.
Khi mỗi một người lần đầu tiên nhìn thấy gã, đều dùng thứ nhãn quang đó để nhìn v.
--- Một người lùn ôn hòa thiện lương như vầy sao lại có thể khiến cho đám ác đồ hung bạo tàn độc trong giang hồ sợ hãi gã như vậy?
Vấn đề đó có lẽ chỉ có chính gã mới có thể hồi đáp, bởi vì chỉ có chính gã mới biết, trong thân thể gã phảng phất luôn có một cỗ lực lượng ác ma thôi thúc đẩy đưa gã làm những chuyện mà cả chính gã đều không tưởng nổi gã có thể làm, thứ lực lượng đó phảng phất là một thứ phù chú thần bí đến từ địa ngục.
Nữ nhân đeo khăn đen che mặt đương nhiên là Nhân Mộng, một mực đợi đến khi nàng đã quan sát gã kỹ càng phi thường, Mộ Dung Thu Thủy mới giới thiệu.
- “Đây là Vi Hiếu Khách tiên sinh, chủ nhân Nhã Tọa” - Mộ Dung Thu Thủy cười rất cao hứng - “Ta bảo đảm thanh danh hiếu khách của gã tuyệt không phải giả”.
Vi Hiếu Khách cũng cười, nụ cười vừa khiêm tốn vừa thành khẩn, gã luôn là một con cừu trước mặt Mộ Dung Thu Thủy.
- Ta chỉ bất quá tận lực làm việc thôi, chỉ bất quá hy vọng khách nhân của ta thỏa mãn với lối phục vụ của ta.
Mộ Dung Thu Thủy cười lớn :
- Chỉ tiếc bọn họ chừng như vẫn không thích ngươi lắm.
- “Vi tiên sinh” - Thanh âm buốt lạnh của Nhân Mộng giống như mũi đao cắt đứt tiếng cười của Mộ Dung Thu Thủy - “Ta tin ngươi hiện tại đã biết có một vị quý khách muốn đến đây, hơn nữa có lẽ sẽ ở đây rất lâu”.
- “Phải” - Vi Hiếu Khách đáp - “Ta biết”.
- Ta tin ngươi nhất định cũng biết vị khách nhân đó là do ta mời đến, ta đối với hắn đương nhiên đặc biệt quan tâm.
- Đương nhiên.
- “Vậy ta muốn thỉnh giáo ngươi vài chuyện” - Nhân Mộng hỏi Vi Hiếu Khách - “Sau khi hắn đến đây có còn cơ hội trốn thoát không?”
Gã đáp liền :
- Đại khái là không.
Thái độ của Vi Hiếu Khách vẫn khiêm tốn như trước :
- Quý khách có thể mời đến chỗ của ta, thông thường đều là người có thân phận có địa vị phi thường, chỗ của ta đã có mười một năm nay, quý khách được mời đến đã có khoảng hơn một trăm ba chục người, ta bảo đảm nếu quả ta nói ra danh tánh của bất cứ người nào, đều có thể châm ngòi dẫn dắt một trường động loạn không nhỏ trong giang hồ.
- Bọn họ có ai trốn thoát không?
- “Không” - Vi Hiếu Khách mỉm cười - “Cả một người cũng không”.
- Nếu quả bọn họ muốn chết thì sao? Có thể tự tử không?
- Phu nhân, bà nhất định phải tin ta, chết tịnh không phải là một chuyện dễ dàng, người càng muốn chết, thông thường càng chết không được.
Nụ cười của Vi Hiếu Khách càng ôn hòa :
- Phu nhân, nếu quả bà muốn đãi một người trong Nhã Tọa của ta hai năm bảy tháng mười ba ngày, ta tuyệt không để hắn sống thiếu một hai canh giờ.
- Ông bảo đảm?
- Bảo đảm.
Trên mặt Mộ Dung Thu Thủy lại lộ xuất một nụ cười mỉm ưu nhã chỉ riêng y có :
- Nàng hiện tại có hoàn toàn thỏa mãn đối với vị chủ nhân hiếu khách của bọn ta chưa?
- Được.
- Vậy nàng có thể thỉnh mời vị khách nhân của bọn ta tiến vào được chưa?
- Được.
* * * * *
Vi Hiếu Khách thường thường thích coi mình là người “không có”, lối xưng hô đó đối với gã quả thật rất phù hợp, gã quả thật có thể gọi là một người “không có”, bởi vì trên thế gian đại đa số sự tình gã đều không có.
Gã không có cha mẹ, không có vợ con, không có huynh đệ, không có thư muội, không có bằng hữu.
Chủ yếu nhất là gã không có tình cảm, tình cảm gì cũng không có, đương nhiên càng không thể có thứ tình thương đồng tình và thương hại.
Nhưng, khi gã nhìn thấy nữ nhân đeo khăn đen bịt mặt dẫn vị quý khách đó vào, trong tâm gã không ngờ lại ẩn ẩn ước ước một cảm giác thương hại hắn.
Con người đó căn bản đã không thể coi là một người, bộ dạng của hắn nhìn còn tệ hơn một đống rác.
Người đó đang bị bó trong một bao bố, bị người ta kéo vào. Chỉ vừa nhìn thấy hắn, Mộ Dung Thu Thủy đã quay đầu chỗ khác, bất nhẫn nhìn nữa.
Nếu quả nói Vi Hiếu Khách là người “không có”, con người đó có thể coi là một người “tiêu tán”.
Bởi vì rất nhiều bộ phận trên mặt hắn đều đã tiêu tán.
Râu tóc hắn đều đã bị cạo sạch, mắt hắn đã biến thành hai hình thể bầu dục nho nhỏ lồ lộ, phía trên chỉ có đường khâu, hai đường khâu vĩnh viễn không thể tách ra.
Hắn còn có miệng, nhưng nếu bóp miệng hắn ra, liền phát hiện đầu lưỡi của hắn đã biến mất trong miệng hắn.
Vi Hiếu Khách không nhìn nữa, quay người cúi mình rất lễ độ ôn hòa hướng về phía Nhân Mộng :
- Phu nhân, xin bà cho ta nói thẳng.
- Nói gì? Ngươi cứ nói.
- Kỳ thật bà căn bản không cần thỉnh mời vị quý khách này vào Nhã Tọa của ta, bà phục vụ chiêu đãi hắn đã quá đủ rồi.
Nhân Mộng tựa hồ hoàn toàn không có cảm giác gì đối với ý tứ trào phúng cơ hồ có thể coi là rất có phong độ trong lời nói của gã, chỉ hững hờ thốt :
- Ta thừa nhận ngươi nói có lý, ta đem hắn đến đây chỉ bất quá vì ta căn bản không còn phương pháp chiêu đãi hắn lâu như vậy, vì vậy ta hy vọng hắn ở đây càng được đãi ngộ tốt đẹp hơn.
- “Phu nhân, bà biết ta nhất định sẽ tận lực làm việc” - Vi Hiếu Khách đáp - “Còn có một chuyện ta cũng muốn thỉnh giáo phu nhân”.
- Chuyện gì?
- Ta nhìn thấy mặt mày của vị quý khách của bọn ta đã bị cải tạo qua, ta đã nhiều năm không nhìn thấy thủ nghệ tinh mật như vậy, ta thật sự rất muốn biết đó là kiệt tác của ai?
- Ngươi thật sự rất muốn biết?
- Thật.
Nhân Mộng lạnh lùng đáp :
- Kỳ thật ngươi cũng đáng lẽ nên biết ngoại trừ Gia Cát đại phu ra còn có ai khác chứ?
Mộ Dung Thu Thủy giật mình quay đầu, trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc.
- “Gia Cát đại phu?” - Gã hỏi Nhân Mộng - “Nàng nói là Gia Cát Tiên?”
- Không sai, người ta nói đến là y.
Mộ Dung Thu Thủy mỉm cười, mỉm cười lắc lắc đầu.
- Biểu thị mối hoài nghi với một nữ sĩ mỹ lệ cao quý như nàng thật sự là chuyện rất vô lễ, chỉ tiếc đối với lời nói của nàng, ta có muốn không hoài nghi cũng không được.
- Tại sao?
- “Bởi vì ta rất hiểu con người của Gia Cát tiên sinh” - Mộ Dung Thu Thủy tỏ vẻ kinh tởm phi thường nhìn lên mặt vị quý khách đó - “Chuyện như vầy, y đại khái không thể làm”.
Nhân Mộng nhìn y chằm chằm, ánh mắt buốt lạnh.
- Ta cũng rất hiểu rõ con người ngươi, bằng vào thân phận và địa vị của ngươi, vốn cũng tuyệt không thể làm chuyện này cho ta, chỉ tiếc ngươi lại khơi khơi làm.
Thanh âm của nàng càng lạnh lẽo, gằn từng tiếng từng tiếng :
- Bọn ngươi vì ta mà làm chuyện như vầy, chỉ vì bọn ngươi đều đã thiếu nợ ta, hiện tại đã đến lúc bọn ngươi nhất định phải trả nợ.
* * * * *
Đêm đã khuya.
Đứng trước song cửa, đối diện với bóng tối trong vắt lạnh lùng vô biên vô hạn ngoài song cửa, Nhân Mộng có thể cảm thấy hai hàng nước mắt còn lạnh hơn cả gió đêm chầm chậm lăn dài trên bờ má.
Nàng biết nàng đã biến đổi.
Bởi vì trong tâm nàng đã không còn tình yêu và cảm kích, chỉ còn lại đòi nợ và báo thù.

loading...
Hồi trước Hồi sau