Phong linh trung đao thanh - Hồi 22

Phong linh trung đao thanh - Hồi 22

Tiếng phong linh

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 72071 lượt xem

loading...

Tiếng phong linh tịnh không nhất định chỉ có khi có gió mới có thể nghe được.
Tiếng phong linh cũng không nhất định phát xuất ra từ dàn phong linh. Đối với Đinh Trữ mà nói, tiếng phong linh chỉ bất quá là một thanh âm có thể khiến cho người ta tiêu hồn.
Mỗi lần chàng nghe thấy thứ thanh âm đó, có thể nhớ tới một nữ nhân như mộng.
Hiện tại chàng phảng phất lại nghe thấy thứ thanh âm đó.
Nhưng hiện tại khoảng cách trong buổi hoàng hôn tháng tư này rất xa.
Thậm chí có thể nói đã có một khoảng cách vượt quá vạn sự vạn vật trong nhân sinh, thậm chí đã vượt quá khoảng cách sinh tử.
Buổi hoàng hôn này, chàng và Khương Đoạn Huyền đang cắm hoa.
Hoàng hôn tháng tư luôn luôn mát mẻ.
Cành hoa cuối cùng đã cắm xong, hoa đã đầy bình, đầy đến mức cả tịch dương mù trời cũng không chiếu xuyên được một tia.
Những cành hoa cắm trong bình, mỗi một cành, mỗi một đóa hoa, mỗi một cái lá, một một cái bóng đều an trí ở địa vị tốt nhất, xảo hợp ngăn chận tịch dương mù trời, khiến cho cả một tia sáng cũng không rọi vào được.
Đinh Trữ ngưng thị nhìn bình hoa đó, ánh mắt giống như một thuật sĩ ăn đan sa, chợt biến thành hư không tiêu thoát, lại tỏ lộ một thứ ánh sáng vô phương miêu tả.
--- Chàng có phải đã nhìn thấy Thần của chàng?
Qua một hồi rất lâu, chàng mới mở miệng hỏi Khương Đoạn Huyền :
- Thật sao?
- Phải.
- Ngươi thật đã làm được?
- “Không phải là ta làm, mà là ngươi làm” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Tự ngươi cũng nên hiểu rõ điểm đó”.
- Ngươi cũng hiểu rõ?
Khương Đoạn Huyền chầm chậm gật đầu, thần tình của hắn càng nghiêm túc, thậm chí đã nghiêm túc đến mức tiếp cận bi thương.
- “Người ta không hiểu, nhưng ta hiểu” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Trong mắt của người ta, có lẽ nghĩ ta đã nhìn ra kẽ hở trong cuộc của ngươi, công nhập kịp thời. Chỉ có ta mới biết, hồn đao và hồn hoa đã tận trong bình, cành hoa cuối cùng của ta nếu quả không cắm vào, trái lại càng kỳ diệu”.
- Tại sao?
- Bởi vì có dư tức là không còn đủ, để lòng như vơi vơi không không còn tốt hơn là “đầy”.
Khương Đoạn Huyền bình thản thốt :
- Một người vô luận làm chuyện gì, đều không cần làm quá thừa, nếu không hắn phải bại.
Đạo lý đó vốn đại đa số ai ai cũng nên hiểu rõ, chỉ tiếc trên thế giới đại đa số người đều không hiểu.
Đinh Trữ nhịn không được phải hỏi Khương Đoạn Huyền :
- Ngươi đã minh bạch đạo lý đó, hồi nãy tại sao còn phải cắm cành hoa cuối cùng đó?
Câu trả lời của Khương Đoạn Huyền vừa đơn giản, vừa minh xác :
- Bởi vì ta hiếu thắng.
Đinh Trữ trầm mặc.
Chàng cũng hiểu rõ ý tứ của Khương Đoạn Huyền, từ xưa đến nay, cũng không biết có bao nhiêu anh hùng hào kiệt đã bại trên hai chữ “hiếu thắng” đó.
Khương Đoạn Huyền nhìn chàng đăm đăm :
- Nếu quả ngươi là ta, hồi nãy ngươi có làm như vậy không?
Đinh Trữ không trả lời, chỉ dùng một thái độ rất kỳ quái đáp :
- Cuộc hồi nãy ta bài bố nếu quả không phải là hoa trận, mà là đao trận, kẽ hở cuối cùng mà ta lưu lại chỉ sợ là tử địa.
- Có lẽ vậy.
- Dưới tình huống đó, ngươi có thể làm như vậy không?
Khương Đoạn Huyền cũng trầm mặc rất lâu :
- Ta không biết. Còn chưa đến một khắc trước đó, cả chính ta cũng không biết ta có thể làm gì!
Hắn nói thật.
Cao thủ tương tranh, giữa một phút giây sinh tử, liền hạ quyết định giữa một chớp mắt, không những là kinh nghiệm kết tinh và trí tuệ võ công cả đời hắn, mà còn phải xem phản ứng và cơ biến lúc đó của hắn, thậm chí cả sự biến hoán của hướng gió lúc đó, mức độ sáng tối của quang tuyết đều có thể ảnh hưởng đến hắn.
Cao thủ tương tranh, sinh tử thắng bại vốn là chuyện trong tích tắc.
Một khắc đó, giữa sinh tử thắng bại cơ hồ đã hoàn toàn không có khoảng cách.
Đinh Trữ thở dài.
- “Phải” - Chàng nói - “Chưa đến một khắc trước lúc đó, ai cũng không thể phán đoán sinh tử thắng bại của bọn ta, bởi vì ai cũng không biết một khắc đó bọn ta có thể có quyết định gì”.
Trên khuôn mặt trắng nhợt của chàng phảng phất đã ướm một nụ cười ngời sáng như tịch dương.
- Một điểm đó có lẽ cũng là một điểm thú vị mà bọn ta có thể kết bè nhập đảng.
- Phải.
- “Vậy thì, Khương tiên sinh” - Đinh Trữ nghiêng đầu - “Ngươi xem hôm nay bọn ta có nên phá lệ uống một chút rượu không?”
Trong ánh mắt nghiêm túc của Khương Đoạn Huyền cũng có niềm vui.
- “Có thể tìm ra một lý do rất tốt để uống chút rượu cũng là một trong những chuyện thú vị trong đời người” - Hắn nhìn Đinh Trữ - “Ngươi có thể nghĩ ra điểm đó, biểu thị là tâm tình và thể lực của ngươi đã tốt hơn nhiều”.
* * * * *
Lúc đó tịch dương đã gần lặn, trong nhà bếp đã bay ra mùi gà kho măng xuân.
Gà kho măng xuân rất hợp để vừa ăn vừa uống rượu.
Đối với một đứa bé sinh trưởng ở vùng nông thôn mà nói, mùi thơm trong nhà bếp vĩnh viễn mê hồn nhất.
Đối với mấy đứa bé trong đại gia đình ở thành thị, cảm giác đối với nhà bếp chỉ có dơ dáy, lộn xộn, dầu mỡ.
Bởi vì mẹ của bọn chúng không có mặt trong nhà bếp.
Cảm giác của Đinh Trữ cũng như vậy, cả đời chàng cơ hồ chưa từng đi xuống nhà bếp. Chàng thậm chí không chịu nhìn ngó những người đi ra từ nhà bếp thân đầy dầu mỡ.
Nhưng hiện tại ý tưởng của chàng không ngờ đã cải biến.
Hai tháng nay, chàng đều vào nhà bếp ăn cơm, Bạn Bạn luôn dọn dẹp nhà bếp rất sạch sẽ, hơn nữa chùi rửa thường xuyên, cả ánh lửa trong lò cũng vừa sáng sủa vừa ấm cúng, mùi thơm trong nồi tản phát càng khiến cho chất nhờn trong bao tử tiết ra ràn rụa, trên cái bàn gỗ đã chùi sạch bóng nhoáng dựa góc tường bày đầy nước tương, nước mắm, dầu ăn, dấm, ớt, tỏi, hành, đủ loại gia vị để ướp đồ ăn.
Đinh Trữ chung quy đã hiểu cảm giác trong tâm ra sao đang lúc một người chồng vừa đói vừa mệt dắt con đi trong mưa gió về tới nhà, nghe tiếng vợ mình xào nấu trong nhà bếp, ngửi thấy hương vị ấm cúng bay ra từ nhà bếp.
Có lúc còn chưa đến bữa ăn, chàng thậm chí cũng muốn đi xuống nhà bếp, những đêm gió rú mưa gào, có thể ngồi bên lò lửa ăn một chén cơm, thật là một hưởng thụ vô phương hình dung được.
Đám lãng tử lưu lãng thiên nhai, tới bao giờ mới có thể có thứ hưởng thụ đó? Tới bao giờ mới lãnh giáo hiểu thấu được thứ hưởng thụ đó?
Gà kho măng xuân trong nồi đất đã bày trên bàn, nắp nồi mở hé, trong nồi còn tí tách nghi ngút hơi nóng.
Nàng cúi mình, bộ y phục vốn đã thắt chặt trên thân thể càng bó sát hơn, hông nàng càng thon, chân càng dài ra.
Hơn nữa, vừa đến ngày hè, đám con gái trẻ trung còn mặc y phục dày cộm sao được?
Đinh Trữ lại không nhìn nàng, chỉ nhìn bầu rượu trong tay nàng.
Nơi hoang tịch như vầy, có thể kiếm ra một bầu rượu như vậy cũng quá tốt rồi, chỉ bất quá đối với tửu lượng của hai người mà nói, bầu rượu đó thật không tránh khỏi quá thiếu.
- Giờ này nơi này, rượu không có nhiều. Uống ít cũng tuyệt, nhiều quá thành vô nghĩa.
Bọn họ đều nói như vậy, đều hy vọng đối phương có thể uống ít đi một chút, để cho mình uống nhiều hơn một chút.
Mấy kẻ uống rượu đều như vậy.
Nhìn thấy có đủ rượu, hy vọng mình có thể làm cho người ta say trước, tới khi không đủ rượu, lại muốn giành uống.
May là bọn họ đều có thể coi là người có phong độ như nhau, cho nên vẫn không thể giành giật dữ quá.
Rượu chưng cất bằng nước sơn tuyền đương nhiên không phải là rượu ngon, lại có một mùi vị mát lạnh.
Khí.
Đối với người có tửu lượng như bọn họ, uống thứ rượu đó đơn giản giống như uống trà.
Hai người tuy tận lực bảo trì phong độ, nhưng một nồi thịt gà kho chỉ vừa ăn hai đũa, rượu còn dư lại có nửa bầu.
Bạn Bạn dịu dàng nói :
- Thứ rượu đó ảnh hưởng chậm, các người nên uống chậm một chút.
Khương Đoạn Huyền chợt cười lớn.
Khương Đoạn Huyền là một đao phủ thủ gia truyền, một Hình bộ chấp sự cha truyền con nối, đời đời kiếp kiếp, chức nghiệp của nhà hắn đều là chém đầu người, tuy đầu người bọn họ chém đều đáng chém, cũng là đầu người.
Một đứa bé sinh trưởng trong một gia tộc như vậy, từ nhỏ đã cảm thụ thừa hưởng một âm khí mà đám trẻ khác vô phương tưởng tượng, cũng vô phương thừa thụ. Tới lúc sáu tuổi, chỉ cần đứng dậy nhìn người ta một cái, có thể làm cho những đứa bé lớn hơn nhiều tuổi phải kinh hãi bỏ chạy.
Đặc biệt là Khương Đoạn Huyền.
Thậm chí cả trưởng bối của hắn đều nói hắn là một người rất đặc biệt, từ nhỏ đã rất đặc biệt.
Những lúc những đứa trẻ khác có thể khóc, hắn không khóc, những lúc những đứa trẻ khác đều cười, hắn không cười.
Tới năm mười sáu, hắn đã lãnh vụ Hồng Sai đầu tiên, nhận lệnh chặt đầu.
Sau đó hắn là đệ nhất đao phủ thủ của Hình bộ, người khác nhìn thấy hắn, cả khóc cũng không dám khóc.
Rồi hắn lại biến thành Bành Thập Tam Đậu hoành tảo giang hồ, giết người như cắt cỏ, người khác nhìn thấy hắn, càng khóc không ra tiếng, nói gì tới cười.
Dạng người như vậy, cả đời có lẽ căn bản không biết “cười” nên cười làm sao. Số lần hắn cười cả đời có lẽ còn ít hơn người ta cười trong một ngày.
Nhưng một người như vậy hiện tại lại đột nhiên cười lên, hơn nữa lại cười lớn, cười cực kỳ khai tâm.
- “Ngươi muốn bọn ta uống chậm, ngươi sợ bọn ta say?” - Khương Đoạn Huyền cười lớn - “Nếu quả thứ rượu còn lạt hơn nước như vầy có thể làm cho bọn ta uống say, đó mới là quái”.
Hắn không những cười lớn, hơn nữa cười đến gập hông.
Vô luận bất cứ người nào thấy Khương Đoạn Huyền cười lớn như vậy đều không thể tin vào mắt mình, vô luận bất cứ người nào nghe mấy lời hắn nói ra cũng không thể tin vào tai mình.
Bởi vì đó là chuyện không thể có.
Tiếng cười đó làm sao có thể từ miệng của một người như vậy phát ra?
--- Có phải hắn bị điên không?
Khương Đoạn Huyền đương nhiên không điên, hắn luôn luôn trấn định lãnh tĩnh nghiêm túc như nham thạch, làm sao có thể đột nhiên hóa điên?
--- Có phải hắn đã say?
Khương Đoạn Huyền đương nhiên không thể say.
Trong gia tộc của bọn họ, có một tập quán rất đặc biệt, uống “tảo tửu”, uống rượu sớm.
Trước khi chấp hình, lúc trời mới hừng đông, lúc người khác còn chưa tỉnh rượu đêm qua, là phải uống rượu, uống “tảo tửu”.
Người từ nhỏ đã có thứ tập quán đó, tửu lượng luôn luôn cao hơn so với người bình thường, có lúc không chỉ cao hơn một chút, “tửu lượng” vốn đã luyện thành.
Tửu lượng của Khương Đoạn Huyền luôn luôn cao hơn nhiều so với đại đa số người.
Tối hôm nay hắn chỉ bất quá uống một phần trong nửa bầu rượu chưng cất bằng nước sơn tuyền, hắn làm sao có thể say được?
Cho dù hắn uống hết cả bầu rượu đó, uống hết cả năm ba bầu, cũng không nên say.
Hắn đã không điên, cũng không say, tại sao hắn đột nhiên biến thành một người khác?
Còn Đinh Trữ?
Đầu Đinh Trữ đang toát mồ hôi lạnh.
Chàng cũng cảm thấy Khương Đoạn Huyền đã biến đổi, giống như biến đổi giữa một tích tắc hồi nãy, từ một người lãnh tĩnh nghiêm túc địa vị cực cao, chợt biến thành vừa quái dị vừa khinh tà khó nói.
Thứ cải biến đó vốn tuyệt không thể phát sinh, đặc biệt không thể phát sinh trên người của loại người như Khương Đoạn Huyền.
Có lẽ nào trong bầu rượu đã hạ một thứ tà dược khiến cho thần trí người ta mê ảo?
Đinh Trữ lập tức phủ định ý tưởng đó.
Bằng vào trí tuệ, kinh nghiệm, và phản ứng của chàng, trong rượu chỉ cần có chút xíu dược vật, chàng tin rằng mình đều có thể cảm thấy được khi chén đưa lên tới miệng, chậm chút nữa cũng không thể đợi đến lúc rượu lọt vào tới bao tử.
Nếu quả có người muốn hạ độc ám toán chàng trong rượu, người đó không những ngu ngốc phi thường, đơn giản là tự mình đến tìm chết.
Cừu thù của Khương Đoạn Huyền đầy dẫy trong thiên hạ, bằng hữu cơ hồ không có một người, hắn đối với mình đương nhiên bảo hộ càng nghiêm cẩn, muốn ám toán hắn, đương nhiên càng không dễ dầu gì.
Đinh Trữ không nghĩ ra chuyện như vầy sao lại xảy ra, hơn nữa cũng không cách nào tiếp tục luồng tư tưởng nữa.
Chàng chợt cũng cảm thấy có một chút cảm giác say sưa chao đảo, đầu cũng bắt đầu hôn mê, nửa canh giờ sau, càng biến thành trống rỗng.
Vào giờ này ở chỗ này đã phát sinh ra chuyện gì, chàng hoàn toàn không biết.
Chàng không ngờ mình cũng đã say như Khương Đoạn Huyền, say rất đáng sợ.
Lửa trong lò tuy vẫn bừng sáng như trước, sắc mặt của Bạn Bạn lại thành ra trắng nhợt, trong ánh mắt cũng ngập tràn vẻ kinh hãi khủng bố.
--- Hai người trăm chén không say như vầy sao lại có thể say mau như vậy?
Nàng lại nhớ đến lời nói của nữ nhân đẹp như u linh khiến cho tâm tình thần hồn của nàng điên đảo đó.
- “Không cần biết người ta tửu lượng cao tới chừng nào, chỉ cần uống vào ba chén, đều không thể không say”.
Bạn Bạn thở dài nhè nhẹ, cho đến bây giờ, nàng vẫn không biết mình nên làm gì.
Không cần biết ra sao, nàng làm như vậy luôn là vì Đinh Trữ, nàng vẫn như hôm trước, chỉ cần có thể phù trợ cho Đinh Trữ đắc thắng, nàng vẫn không ngại hy sinh tất cả.
Nhưng nàng làm như vậy, có phải là thật sự tốt đẹp cho Đinh Trữ không?
Bạn Bạn lại không khỏi thở dài.
Nàng chỉ hy vọng Đinh Trữ không bị thương hại đến, chỉ hy vọng mình không làm sai.
* * * * *
Tịch dương đỏ như lửa đã trầm lặn, Mộ Dung Thu Thủy lại vẫn độc tọa trong bóng tối trước song cửa sổ, trong tay có địch mà không thổi, trong ốc có đèn mà không thắp, ngoài cửa cái gì cũng không thấy được, bầu trời đêm nãy giờ mới có một ánh sao lạnh nhú mọc.
Ánh mắt của Vi Hiếu Khách cũng ảm đạm, gã đang dùng nhãn thần ảm đạm đó nhìn Mộ Dung Thu Thủy.
Gã vĩnh viễn không quên biểu tình trong ánh mắt của Mộ Dung Thu Thủy nhìn lúc một chân của gã bị chặt.
Lúc đó trên mặt của Mộ Dung Thu Thủy căn bản không có biểu tình gì.
Trên đoản tháp trải một tấm da điêu sắc thái tươi đẹp cơ hồ giống như một bức đồ họa.
Vi Hiếu Khách vận bộ y phục trắng xám nằm nghiêng trên đoản tháp, phần dưới đầu gối gã đắp che trong cái mền da cáo cũng một màu trắng xám như màu y phục của gã.
Kỳ thật những bộ phận dưới đầu gối của gã chỉ còn phân nửa so với người thường, thiếu đi một bàn chân và một ống chân.
Mộ Dung Thu Thủy có lẽ vẫn không thể coi là một người quá xấu, nhưng y lại có rất nhiều tập quán rất xấu.
Ngày giờ của y không thường lệ, ăn uống không đều đặn, lúc khẩu vị tệ, cái gì cũng ăn, thậm chí cả đụng cũng không đụng, nhìn cũng không nhìn, có lẽ vì vậy mà y đêm hôm qua ăn luôn một lúc mười tám chén mà còn muốn ăn nữa, đợi đến đêm hôm sau, y có lẽ cũng ăn như vậy, ăn không ngừng.
Nhưng đêm hôm nay, y không ăn, cũng không ngủ.
Có lúc y cũng rất thích nhiệt náo, trong đình viên đặc biệt hoa lệ ưu nhã xứng đáng với tước vị vương hầu của y, đêm đêm chén vàng đầy ắp, hoa nở đầy vườn, ca vũ cả đêm không ngưng.
Lúc y thích nhiệt náo, quả thật thích muốn chết.
Chỉ bất quá, lúc muốn chết nhất vẫn là lúc y không thích nhiệt náo.
Đối với những người bên cạnh y mà nói, mấy lúc đó đơn giản là khốc hình.
Bởi vì mấy lúc đó, yêu cầu của y là “tuyệt đối không có”, không có ánh đèn, không có động tĩnh, không có tiếng động.
Trong mấy lúc đó, y nghiêm lệnh yêu cầu thuộc hạ của y làm cho y một chuyện :
nhất định phải để y tuyệt đối một mình, tuyệt đối an tĩnh.
Hiện tại cũng vậy, cho nên từ trong song cửa đối diện y nhìn ra, cả một đình viên quảng đại không có tới một ánh đèn.
Tịch mịch, có lúc tuy giống như một con côn trùng đang gặm nhấm linh hồn y, có lúc lại giống như bàn tay dịu dàng của một cô gái đang mềm mại vuốt ve nhục thể và tâm hồn y, khiến cho tâm linh của y có lúc đau đớn dày vò, có lúc an bình trong chốc lát, đủ để trùng sinh lực lượng.
Cô độc, an tĩnh, tịch mịch, đều là liều thuốc phục hồi hữu hiệu phi thường.
Lúc đó Hoa Cảnh Nhân Mộng đã đứng trong bóng tối từ rất lâu.
Trên thân nàng tuy mặc một bộ y phục trắng như tuyết, sắc mặt nàng tuy cũng trắng như tuyết, nhưng con người nàng lại phảng phất đã hòa lẫn vào bóng tối, thậm chí giống như đã dung hóa thành một thể với bóng tối.
Nàng thậm chí đã là bản thân của bóng tối, hắc ám làm sao, thần bí làm sao, ưu mỹ làm sao, lãnh khốc làm sao.
Nàng đang dùng một ánh mắt như bóng đêm nhìn bọn chúng, nhìn đã lâu rồi.
Bọn chúng đang bị nàng nhìn như vậy.
--- “Nhìn”, tịnh không nhất định là “nhìn thấy”, nhìn thấy cũng không nhất định là phải nhìn.
Có lẽ nàng tuy đang nhìn bọn chúng, lại không nhìn thấy, bởi vì trong tâm nàng đang nghĩ về chuyện khác người khác, cho nên không thấy.
Trước mắt Mộ Dung Thu Thủy đích thị là một màn hắc ám vô biên vô hạn, Vi Hiếu Khách đang nhìn Mộ Dung Thu Thủy mờ mịt như xuân dạ thu thủy, bọn chúng đều không đang “nhìn” nàng, cũng không thấy nàng.
Nhưng bọn chúng đều biết nàng đã đến.
Quan trọng nhất là - bọn chúng cũng biết nàng vì sao đã đến.
* * * * *
Hoa Cảnh Nhân Mộng nhìn tịch dương tiêu thệ, nhìn bóng tối giáng lâm, nhìn hai nam nhân trong nhà có thanh có danh có địa vị có quyền thế lại hoàn toàn không có hoan lạc đang trầm tẩm trong một thứ bi thương xanh dờn thậm chí còn hắc ám hơn cả bóng đêm.
--- Đêm là đen, “xanh” có lúc còn “đen” hơn cả đen.
Thứ màu sắc đó, thứ cảm giác đó, rất có thể khiến cho chính nàng cũng nhịn không nổi.
Cho nên nàng thắp lên một ánh đèn.
Đèn bên cạnh người Vi Hiếu Khách, bên cạnh đoản tháp có một cái kỷ cao, trên kỷ có một ngọn đèn thủy tinh pha lê, cho nên ánh đèn vừa sáng lên, hơi nóng đã chiếu lên khuôn mặt ảm đạm của Vi Hiếu Khách.
Nhân Mộng liếc nhìn mặt gã, sóng mắt ôn nhu, thanh âm cũng ôn nhu.
- “Ta biết ngươi hiện tại nhất định rất yếu ớt, nên uống thuốc bổ máu” - Nàng nói - “Nhân sâm, ngưu thất đều tốt, mỗi sáng sớm ăn một chén súp gan heo cũng không tệ”.
Nàng đương nhiên biết, nếu quả Vi Hiếu Khách muốn ăn một lá gan, là gan của nàng, nhưng bộ dạng của nàng xem ra lại chừng như hoàn toàn không biết.
- “Lần tới ngươi có đánh cá với người ta nữa, ngàn vạn lần không nên đánh cá như vậy nữa” - Nhân Mộng thốt - “Một người tối đa chỉ có hai chân, vô luận là ai cũng không nên thua”.
Nàng lại nói :
- Nhưng một người nếu quả đã thua, phải nhận thua, không cần biết là cá lớn cỡ nào, đều phải trả giá, nếu không hắn đâu còn là nam tử hán. Cho nên ngươi đã thua, ta nhất định phải bắt ngươi trả, bởi vì ta luôn luôn coi ngươi là nam tử hán.
- “Ta hiểu rõ.” - Trên mặt Vi Hiếu Khách không ngờ cũng lộ xuất một nụ cười - “Lời nói của ngươi ta hoàn toàn hiểu rõ”.
- Ngươi cũng không giận ta?
- Không.
- Cũng không đau khổ?
Vi Hiếu Khách gật đầu, nụ cười của Nhân Mộng như hoa :
- Nếu quả thật như vậy, ta an tâm rồi.
Có thể làm cho Hoa Cảnh Nhân Mộng an tâm nhất, đương nhiên vẫn là một bầu rượu, nàng hiểu rõ sự trân quý của thứ rượu đó phi thường, cũng am hiểu tửu lực của thứ rượu đó phi thường.
Thứ rượu đó thậm chí không thể coi là một thứ rượu, mà là một thứ mê dược, vô luận là ai uống vào ba chén, đều mất hết ý chí lực và khống chế lực, cho dù tửu lượng đệ nhất thiên hạ cũng không ngoại lệ.
Nhưng thứ rượu đó lại khơi khơi thật là rượu, giống như một thần binh lợi khí đã tinh luyện trăm lần có thể chém sắt như chém bùn, bản chất của nó vẫn là sắt.
Kỳ diệu nhất là, tên của thứ rượu đó là “thiết trấp”, nhựa sắt.
- Thiết trấp?
- “Ta đã sớt vào một cái bầu nhỏ, giao cho Liễu Bạn Bạn” - Nhân Mộng thốt - “Ta tin nàng ta nhất định chiếu theo lời dặn của ta mà làm”.
- Nàng tin chắc?
- Ta tin chắc.
Người hỏi là Mộ Dung Thu Thủy, lúc này biểu tình trên mặt y lại đã không còn là một Mộ Dung Thu Thủy công tử quyền quý, hiện tại nụ cười của y đơn giản nhìn giống như một tên ác ôn côn đồ.
- “Nàng tin chắc? Nàng tin rằng ả nhất định nghe lời nàng?” - Mộ Dung Thu Thủy dùng thái độ ác ôn côn đồ hỏi Nhân Mộng - “Nàng thấy ả đã bị nàng mê hoặc?”
Tâm lý y đương nhiên không quá dễ chịu, Bạn Bạn đã từng là nữ nhân của y, nữ nhân của mình bị một nữ nhân khác giật lấy, tuy dễ chịu hơn là bị một nam nhân khác giật đi, nhưng vẫn không dễ chịu gì lắm.
Nhân Mộng hiểu rõ, lại làm như không hiểu.
- “Nàng ta cũng là nữ nhân, ta cũng là nữ nhân, nàng ta làm sao có thể bị ta mê hoặc?” - Nhân Mộng thốt - “Nàng ta làm như vậy chỉ bất quá vì nàng ta sợ chết”.
- “Sợ chết?” Mộ Dung Thu Thủy hỏi - “Sợ gì chứ?”
- “Sợ đám nam nhân các người muốn chết” - Nhân Mộng thốt - “Không những sợ chết, mà còn sợ muốn chết, đến nước hoàn toàn buông thả, tình huống giống như phút giây một xử nam đột nhiên không còn là xử nam nữa”.
Sau đó nàng dùng một thanh âm vừa thỏa mãn dị thường, vừa suy nhược dị thường hỏi Vi Hiếu Khách :
- Tình huống hiện giờ ngươi có phải đã hoàn toàn minh bạch?
- Phải.
- Hiện tại bọn ta có phải đã có thể mời Thắng Tam đến đó?
- Phải.
* * * * *
Thắng Tam có lẽ tịnh không phải họ Thắng, cũng không phải xếp hàng đệ tam, người ta kêu hắn là Thắng Tam chỉ bất quá vì người từng bị hắn “xử lý” thông thường chỉ có “ba” vật còn “dư” lại.
Ba vật đó là gì?
Qua tay hắn, người bị “xử lý”, tình huống thông thường là - tính mệnh tiêu tán, đầu tóc trọc lóc, mắt bị móc ra, lưỡi tai đều bị cắt, răng và móng tay móng chân bị giật ra, da bị lột, tứ chi gãy gọn, thậm chí cả xương cốt cũng vỡ vụn.
Người như vậy còn có thể có ba thứ còn chừa lại sao? Là ba thứ gì đây?
Không cố định lắm, Thắng Tam muốn chừa lại ba thứ gì thì ba thứ đó còn dư lại.
Sau khi hắn “xử lý” qua một người, thông thường bảo lưu lại ba thứ cho người đó.
- “Tâm của ta luôn luôn rất mềm” - Thắng Tam thường nói với người ta - “Hơn nữa ta không thích đuổi tận giết tuyệt”.
Gã nói - “Không cần biết ta làm chuyện gì, ta đều lưu lại một đường cho người ta, có lúc ta thậm chí còn lưu lại tới hơn ba thứ”.
Có một lần gã giữ lại cho một người một cọng tóc, một cái răng, một móng tay, và một cái lỗ mũi.
Thắng Tam nhìn có vẻ là người rất hòa khí, mặt tròn tròn, mỗi khi cười là híp mắt thành một đường, lúc rảnh rỗi ngoại trừ đọc sách hay đi tản bộ xem hoa, thích nhất là “nhỏ”.
--- Gà con, chó con, thỏ con, khỉ con, thậm chí cả trâu con, dê con, heo con gã đều thích.
Có người thậm chí tận mắt nhìn thấy gã ôm một con heo con mà ngủ.
Thứ người đó đương nhiên không uống rượu, một giọt rượu cũng không đụng tới.
Thắng Tam lấy một bộ y phục bạch bố xé thành từng dải rộng khoảng hai tấc, thủ pháp của gã không những nhanh nhẹn, mà còn hữu hiệu, không đến một khắc đã xé xong bộ y phục, chiều rộng của mỗi một dải bố đều cơ hồ hoàn toàn như nhau.
Sau đó gã dùng mấy dải bố đó buột chặt thịt mỡ phì nộn trên thân mình.
Mấy năm gần đây gã rất ít khi “xuất hành”, chăm sóc heo chó hoa cỏ dùng không hết khí lực, cho nên thịt mỡ trên người gã chừng như cũng “loạn sinh” như đám cỏ dại bên cạnh hoa cỏ chưa được được cắt tỉa.
Cắt tỉa hoa cỏ đương nhiên không phải là thị hiếu lớn nhất của gã, thị hiếu lớn nhất của gã đương nhiên vẫn là “xử lý” người.
Về phương diện đó, gã tuyệt đối có thể coi là chuyên gia.
Có người hỏi gã :
- Tại sao người ta nói ngươi là chuyên gia “xử lý”?
- Bởi vì ta thật là vậy.
- Ngươi xử lý cái gì?
- Người.
- Người cũng phải xử lý sao?
- Ai cũng nghĩ xử lý là xử lý những chỗ dơ thúi trên thế giới, nhưng cần xử lý nhất vẫn là người, có những người nếu quả mình không xử lý hắn, ta bảo đảm thế giới này nhất định càng dơ thúi hơn.
- Ngươi nói những người nào?
- Ta nói những người đã phạm pháp mà không chịu thừa nhận, những người trong tâm mình quỷ quái mà cứ muốn xoi mói chuyện riêng tư của người khác, và những người rõ ràng đáng chịu trừng phạt lại vẫn tiêu dao pháp ngoại.
- Người ta nói ngươi là “chuyên gia xử lý” có phải vì ngươi có thể bắt mấy kẻ đó nói thật?
- Phải.
Một bộ y phục xé ra thành rất nhiều dải bố, thịt mỡ xề lộ trên người Thắng Tam lại không nhiều lắm.
Những dải bố còn dư là để cho đám đồng bọn đã từng vào sinh ra tử với gã chuẩn bị.
Đồng bọn của gã cũng hệt như gã, dần dần bắt đầu phát tướng, phát tướng tuy không phải là “phước”, đám người đó lại vẫn còn là những lão thủ kinh nghiệm phong phú thân kinh bách chiến.
Lúc nắm đấm của bọn chúng lạc tới đâu, thông thường đều là nơi dễ dàng khiến cho người ta nói ra hết sự thật nhất.
Nếu quả bọn chúng muốn trừng phạt một người, người đó thông thường đều hy vọng mình chưa từng sinh ra trên cõi đời này.
Thắng Tam thậm chí đã từng bảo đảm :
- Sau khi đã bị đám huynh đệ bọn ta xử lý qua, thậm chí cả một xử nữ cũng phải thừa nhận mình đã từng sinh đẻ tám đứa con.
Cho nên có rất nhiều người hy vọng Thắng Tam căn bản chưa bao giờ sống trên thế giới.
Hiện tại Thắng Tam đang nhìn một tên đồng bọn thắt dải bố bằng một thủ pháp đặc biệt phi thường, giống như một đại phu ngoại khoa dùng một phương pháp thắt buộc cầm máu cho bệnh nhân, vừa đơn giản chuẩn xác, vừa hữu hiệu.
Sau khi làm xong thủ tục đó, mặc lên người bộ y phục vải gai dầu bó sát, thể thái của bọn chúng nhìn hoàn toàn không khác gì lúc còn trẻ.
Nhưng Thắng Tam hiểu rõ đám đồng bọn của gã phi thường, bọn chúng làm vậy tuyệt không phải vì muốn cho người ta cảm thấy dễ nhìn, mà là vì tiện lợi cho hành động.
Đối với bọn chúng mà nói, điểm đó mới quan trọng.
Gã tin biểu hiện lúc bọn chúng hành động tuyệt không để người ta thất vọng, càng không thể thua kém lúc trước.
Gã tin bọn chúng nhất định cũng giống như lúc trước, hoàn thành nhiệm vụ lần này một cách viên mãn.
Nhiệm vụ lần này đã là lần thứ một trăm tám mươi sáu.
* * * * *
Đinh Trữ là người rất tiêu sái, trên mặt luôn luôn tỏ lộ biểu tình làm cho người ta dễ chịu, thung dung tự tại, huy sái tự như.
Biểu tình trên mặt Khương Đoạn Huyền lại luôn luôn khiến cho người ta rất không dễ chịu. Một khuôn mặt hoàn toàn không có biểu tình gì luôn luôn khiến cho người ta có cảm giác rất không dễ chịu.
Nhưng hiện tại biểu tình trên mặt của hai người bọn họ xem ra lại không khác biệt gì nhiều.
--- Người say rượu, biểu tình trên mặt có phải luôn luôn không khác biệt gì nhiều?
Liễu Bạn Bạn nhìn bọn họ, trong tâm chợt cảm thấy có một nỗi sợ hãi khó nói.
Hiện tại ngọn lửa trong lò vẫn còn cháy, nồi gà kho măng xuân vẫn còn nóng, trong nhà bếp vẫn ấm cúng và thân thiết như trước, người uống rượu cũng đã uống say.
Mọi chuyện đều không có gì cải biến, nhưng Liễu Bạn Bạn chợt có một dự cảm rất đáng sợ, cảm thấy mỗi một chuyện đều mau chóng biến đổi, hơn nữa có thể lập tức biến đổi.
Nàng thậm chí cảm thấy tất cả mọi thứ ấm cúng đẹp đẽ trong phút chốc có thể cải biến thành tai nạn và bất hạnh.
Dự cảm của nàng cũng giống như dự cảm đám nữ nhân thông minh mỹ lệ đại đa số đều phải chịu đựng khốn khổ trong đời, thường thường đều không sai lầm.
Thứ nữ nhân như bọn họ chừng như giống hệt dã thú phản ứng đặc biệt mẫn nhuệ, có một thứ cảm quan thứ sáu vừa thần bí phi thường, mà còn vô phương giải thích.
Thứ cảm giác đó của bọn họ thậm chí đã tiếp cận một cách phi thường với thứ cảm quan thứ sáu của đám lãng tử siêu cấp và sát thủ siêu cấp trong giang hồ.
--- Một kỹ nữ cao cấp và một người giang hồ siêu cấp, trên vài phương diện mà nói, không phải cùng thuộc về một loại người sao?
Dự cảm lần này của Liễu Bạn Bạn quả nhiên không sai lầm, biến hóa đáng sợ trong dự cảm của nàng quả nhiên đã phát sinh trong phút chốc.
* * * * *
Cửa nhà bếp có then, lại không cài.
--- Có rất nhiều người nghĩ cửa nhà bếp giống như là cánh cửa phòng của kỹ nữ, vĩnh viễn để người ta mở, cho nên không cần khóa, cũng không cần cài.
Lối nói đó nghe chừng như rất có lý, kỳ thật lại sai nặng sai nề, bởi vì then khóa trên cửa phòng của kỹ nữ còn nhiều hơn so với bất cứ then khóa ở chỗ nào. Đặc biệt là kỹ nữ dễ nhìn.
Cửa nhà bếp không cài, cũng bất tất phải cài bởi vì cánh cửa đó đột nhiên trong phút chốc đã biến thành bảy tám miếng gỗ vỡ.
Rõ ràng là một cánh cửa vững chắc, chợt bị một đám đại hán xông tới, mỗi người đấm một quyền, “bình” một tiếng, cửa vỡ vụn, mỗi một mảnh vỡ đều là do bị một người đấm vào, có người dùng mu bàn tay, có người dùng lưng bàn tay, có người dùng chưởng kích, có người dùng quyền đả.
Cho nên một cánh cửa hoàn hoàn chỉnh chỉnh vững vững chắc chắc chợt biến thành một đống gỗ vụn.
Gỗ vụn không còn là cửa, cửa đã biến mất.
Một hàng tám chín người bước qua đống gỗ vụn tiến vào nhà bếp, mỗi một người đều đã bốn năm chục tuổi, nhưng động tác của mỗi một người đều rất linh hoạt, bộ dạng bước đi giống như thiếu niên mười bảy mười tám, cao ngạo nghênh ngang, thần khí hoạt hiện, tinh lực trong mỗi một mạch huyết quản trên dưới toàn thân phảng phất lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Một đám tám chín thiếu niên cường tráng mười bảy mười tám tuổi dùng bộ dạng tư thế đó tiến vào nhà bếp đã đủ để làm cho người ta chấn kinh, hà huống bọn chúng đều là trung niên nhân.
Hà huống thủ pháp đánh vỡ cánh cửa hồi nãy của bọn chúng lại nhanh làm sao, chuẩn làm sao, chính xác làm sao, hữu hiệu làm sao,, cứng cỏi làm sao, mỗi một quyền, mỗi một chưởng, mỗi một cú đấm, mỗi một động tác đều điểm vào chỗ chuẩn xác nhất, tuyệt đối tạo thành lực công phá cao nhất.
Nếu quả thứ bọn chúng đối phó không phải là một cánh cửa, mà là một người, nếu quả bọn chúng vẫn dùng phương pháp đó đối phó người đó, bao nhiêu lực tổn hại và sát hại của bọn chúng chỉ sợ không thể chỉ hình dung bằng hai chữ “hủy diệt”.
Điểm quan trọng nhất là cánh cửa nhà bếp căn bản không cài then, bọn chúng muốn tiến vào căn bản bất tất phải hủy diệt cánh cửa như vậy.
Bọn chúng làm vậy có phải là để thị uy?
Không cần biết bọn chúng tại sao lại làm vậy, Bạn Bạn cảm thấy mỗi một lỗ chân lông trên dưới toàn thân đều đã bắt đầu toát mồ hôi lạnh, mỗi một cơ bắp đều đã bắt đầu co thắt, thậm chí cả tròng mắt cũng đã co rúc.
Nhưng theo bề ngoài mà nhìn, nàng chừng như không có cảm giác gì.
Nàng lúc này đang an an tĩnh tĩnh đứng nguyên tại chỗ, nhìn đám người đó mang một thứ thái độ trầm tĩnh dị thường, dùng một thứ bộ pháp trầm tĩnh dị thường chầm chậm tiến vào gian nhà bếp đó.
Còn sau đó?
Sau đó bọn chúng làm một hành động mà người khác không thể tưởng tượng nổi, hành động của bọn chúng thậm chí kéo dài cả nửa canh giờ.
Nửa canh giờ có thể tính là một đoạn thời gian rất dài, có thể làm rất nhiều chuyện.
Thời gian nửa canh giờ dài cỡ nào? Nửa canh giờ có thể làm bao nhiêu chuyện?
Quan niệm đó có bao nhiêu người có thể liệu giải?
Có bao nhiêu người có thể có quan niệm đó?
* * * * *
Thắng Tam bước trên đống gỗ vụn, bước dài vào nhà bếp.
Tình huống trong nhà bếp hoàn toàn giống như sự bảo đảm của Mộ Dung Thu Thủy, chỉ có hai nam nhân say ngất ngư, và một nữ nhân eo thon chân dài.
Đối với điểm đó, Thắng Tam cảm thấy rất thỏa mãn.
Gã thích làm mấy chuyện này, nhưng gã không thích có tình huống ngoài dự định, đồng bọn của gã không có nhiều, gã hy vọng bọn chúng đều có thể sống đến bảy chục tuổi.
Tình huống hiện tại xem ra tuy đã nằm trong sự khống chế của gã, nhưng gã vẫn không chịu để thoát chút sai lầm.
Cho nên gã nhất định trước hết phải hỏi nữ nhân eo thon chân dài đó :
- Ngươi là Bạn Bạn?
- Phải.
- Tên trẻ kia là Đinh Trữ?
- Phải.
- Còn người kia là Khương Đoạn Huyền?
- Phải.
- Ngươi có thể nào lầm không?
- Tuyệt không thể.
Thắng Tam thở phào nhè nhẹ :
- Xem ra ta không đi lộn chỗ, cũng không tìm lầm người.
- Không.
Thắng Tam mỉm cười :
- Cực tốt.
Lúc nụ cười mới xuất hiện trên mặt Thắng Tam, hai người bên cạnh gã đã bắt đầu hành động.
Quyền đầu của hai người đó trong phút chốc đã đấm vào hông sau của Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền. Quyền đầu cứng ngắc đâm vào bộ phận mềm yếu nhất sau lưng người ta.
Sau đó bọn chúng tiếp tục huy quyền đấm mạnh, quyền đầu của bọn chúng đấm vào chẳng khác nào đao đồ tễ.
Bạn Bạn bắt đầu muốn ói, nhưng nàng ráng chịu đựng, trải qua bao nhiêu thảm cảnh, nàng đã học cách chịu đựng những chuyện người khác vô phương chịu đựng nổi.
Nàng muốn khóc, lại nhẫn nhịn.
Mặt nàng nhìn không ngờ còn có một chút bộ dạng khoan khoái, nàng dùng bộ dạng đó mà hỏi Thắng Tam :
- Ngươi hỏi ta mấy câu, ta đều đã trả lời hết, hiện tại ta có thể hỏi ngươi một câu không?
- Có thể.
- Ngươi đương nhiên biết Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền là dạng người ra sao.
- “Ta biết” - Thắng Tam đáp - “Bọn họ đều là cao thủ danh động thiên hạ, nhưng hiện tại trong mắt ta, bọn họ chỉ bất quá là hai cục thịt nát nhừ”.
Trong thanh âm của gã tịnh không có một chút ý tứ uy hiếp hay khoa trương giả tạo, y chỉ nói ra một chuyện thật tình một cách rất bình tĩnh.
- “Dưới tay đám huynh đệ của ta, không cần biết là người nào cũng đều rất mau chóng biến thành một đống thịt nát nhừ” - Thắng Tam thốt - “Nhưng bọn chúng không gấp”.
- “Không gấp?” - Bạn Bạn nhịn không được phải hỏi - “Không gấp nghĩa là sao?”
- “Ý tứ của không gấp là bọn chúng tịnh không vội vàng gấp gáp làm cho người ta biến thành một cục thịt nát nhừ”.
- “Ta vẫn không hiểu ý ngươi” - Bạn Bạn thốt.
Thắng Tam cười cười :
- Vậy ta hỏi ngươi, có có thấy qua một vị nghệ sĩ tài danh gấp gáp muốn diễn cho xong một vở kịch nổi tiếng không?
- Không.
- “Bọn huynh đệ của ta cũng vậy” - Thắng Tam thốt - “Bọn chúng xử lý mấy chuyện này cũng giống như một nghệ sĩ tài danh đang diễn xuất một vở kịch hay, thông thường đều thích dùng phương pháp vừa chậm rãi vừa ưu nhã, bởi với đối với bọn chúng mà nói, thứ chuyện đó tịnh không phải là một chuyện gấp gáp vội vàng phải báo cáo thành quả, mà là một thứ nghệ thuật, một thứ hưởng thụ”.
Gã mỉm cười nói với Bạn Bạn :
- Nếu quả người còn chưa minh bạch ý tứ của ta, ngươi chỉ cần nhìn bọn chúng diễn xuất là có thể hiểu liền.
Nói xong câu đó, gã chọn một cái ghế thoải mái nhất ngồi xuống, tỏ lộ thái độ tán thưởng phi thường, bắt đầu thưởng thức màn biểu diễn của đám huynh đệ của gã, thật sự giống như một người “thông hiểu kịch nghệ” phi thường đang xem hát vậy.
Sau khi đánh ra một quyền đầu tiên, động tác của bọn chúng chậm lại, mỗi một động tác đều biến thành chậm rãi ưu mỹ dị thường.
Trước hết bọn chúng bắt đầu đánh những chỗ mềm yếu nhất trên người Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền, sau đó mới bắt đầu đánh lên vai, cổ, chân tay của bọn họ, khiến cho nỗi thống khổ của bọn họ càng lúc càng tăng gia, lại không làm cho bọn họ mê man bất tỉnh.
--- Lúc mê man bất tỉnh, không thể cảm thấy bất kỳ thống khổ gì.
Hôn mê vốn là một trong những bản năng tự bảo vệ mình của nhân loại.
Một người say rượu nếu quả ói ra là có thể biến thành tỉnh táo một chút.
Bọn chúng đương nhiên không hy vọng Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền tỉnh táo.
Đối với biểu hiện kiệt xuất của đám huynh đệ, Thắng Tam rất tán thưởng thỏa mãn.
- “Ngươi thấy bọn chúng ra sao?” - Thắng Tam hỏi Bạn Bạn.
- “Ta chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung bọn chúng” - Bạn Bạn thở dài - “Ta cảm thấy bọn chúng thật giỏi giang”.
Lời nàng nói không phải là nói thật.
Nàng chỉ cảm thấy muốn ói.
Nàng thà nhìn thấy bọn chúng dùng một thứ phương pháp tàn khốc cường bạo đối phó Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền, nàng thà nhìn thấy bọn chúng dùng phương pháp của đám thất phu lưu manh đánh bọn họ, đập bọn họ bể đầu chảy máu, gãy xương nứt thịt, nàng còn có thể chịu đựng cảm thấy dễ chịu hơn.
Thứ phương pháp đánh đập này, nàng thật sự chịu không nổi.
Nhưng nàng ráng nhắn nhủ mình, tuyệt không thể để ý tưởng trong tâm mình lộ ra.
Đau xót và khổ nạn nàng chịu đựng đã đủ quá rồi, hà huống khổ nạn của nàng tịnh không thể khiến cho nỗi thống khổ của Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền giảm bớt.
Cô gái này có phải đã biến thành thông minh hơn một chút không?
Thắng Tam đột nhiên quay mình đối diện với Bạn Bạn, dùng một thanh âm ôn hòa thân thiện phi thường hỏi nàng :
- Ngươi có từng thấy qua một người chậm rãi thưởng thức món ăn ngon lành phi thường của hắn chưa?
- Ta đã từng thấy qua.
- Ngươi xem biểu tình của đám huynh đệ của ta có phải cũng giống như vậy không?
- Hình như giống.
Thắng Tam mỉm cười :
- “Đám huynh đệ của ta đương nhiên cũng giống như ta” - Gã lại hỏi Bạn Bạn - “Ta đã giống như bọn chúng, tại sao không cùng bọn chúng hưởng thụ món ăn ngon đó?”
- “Bởi vì phần của ngươi đã được để giành cho ngươi” - Bạn Bạn đáp - “Một người làm lão đại, cho dù không chừa gì cho mình, đám huynh đệ cũng chừa lại cho hắn”.
- Có lý.
- Một người làm lão đại, món ăn của hắn thông thường còn ngon hơn của đám huynh đệ.
- “Thông thường là vậy” - Thắng Tam thốt - “Chỉ bất quá lần này có chỗ khác biệt”.
- Có chỗ khác?
- Lần này không những còn ngon hơn trước đây, hơn nữa ta còn có thể bảo đảm ngươi tuyệt đối không tưởng được món ăn hôm nay của ta là gì.
Sắc mặt của Bạn Bạn chợt đã biến đổi, trong tâm đột nhiên cảm thấy sợ hãi khôn tả.
Hồi nãy bọn chúng xuất thủ đối phó Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền, nàng còn có thể khống chế lấy mình, bởi vì cho đến bây giờ nàng mới thật sự phát giác nỗi sợ hãi đó, bởi vì cho đến bây giờ nàng mới phát hiện ánh mắt Thắng Tam nhìn nàng giống như hỗn hợp giữa độc xà và sài lang, không những lãnh khốc tàn bạo, mà còn tham lam tà ác.
Nhưng nàng nhất định phải che giấu nỗi sợ hãi đó, cho nên nàng còn hỏi Thắng Tam :
- Món ăn hôm nay của ngươi là gì?
- “Là ngươi” - Thắng Tam đáp - “Hôm nay món ăn ta đặt biệt giữ lại cho mình là ngươi”.
Bạn Bạn nhắm mắt. Trước mắt lại là một màn hắc ám.
Nàng không tưởng được tại sao có những người luôn luôn sống trong ác mộng, tuy có chút ngơi nghỉ, lại nối tiếp không ngừng.
Nàng sống chừng như chỉ vì đợi chờ khoảnh khắc ngơi nghỉ trước khi cơn ác mộng này nối tiếp cơn ác mộng trước.
--- Trường ác mộng này tới chừng nào mới có thể tỉnh dậy?
Nàng không biết.
Lúc đó nàng nghe thấy một thanh âm rất kỳ quái, một nắm đấm vừa trầm trọng, vừa chậm rãi.
* * * * *
Y đối với mỗi một chuyện trong đời y đều kỹ càng chi tiết phi thường.
Hiện tại y đang tính, tính xem Thắng Tam và đám huynh đệ đợi đến bao giờ mới hoàn thành nhiệm vụ.
Theo tính toán của Mộ Dung Thu Thủy là một canh giờ.
Thứ chuyện bọn Thắng Tam đang làm vốn không cần tốn thời gian quá lâu, thứ chuyện đó vốn là chuyện rất đơn giản, phương pháp dùng tới vốn nên dùng phương pháp trực tiếp nhất, giản đơn, trực tiếp, hữu hiệu, hơn nữa tuyệt không lãng phí thời gian.
Nhưng lúc Thắng Tam đang xử lý mấy chuyện đó, phương pháp gã dùng lại hoàn toàn khác biệt.
Bởi vì gã biến thứ chuyện đó thành một thứ nghệ thuật, một thứ hưởng thụ.
Cát trong cái đồng hồ cát chầm chậm rơi rải, chảy tuy chậm, lại không dừng, nếu quả nó dừng, chỉ vì cát đã chảy hết.
Hiện tại nó đã dừng, hiện tại đã qua một canh giờ.
Mộ Dung Thu Thủy đứng lên, đi đến bên cạnh đoản tháp Vi Hiếu Khách đang nằm :
- Ngươi có phải đã kêu người chuẩn bị “Bát Bách” cho ta?
- Phải.
--- “Bát Bách” là một thớt ngựa, một con khoái mã có thể chạy tám trăm dặm trong một đêm.
- “Vậy ta bây giờ phải đi đây” - Mộ Dung Thu Thủy thốt - “Ta nhất định phải đến lúc Đinh Trữ và Bạn Bạn còn chưa chết nhìn bọn chúng một lần”.
Thanh âm của y ôn nhu dị thường :
- Ngươi biết mà, bọn chúng đều là hảo bằng hữu của ta.
Nhìn Mộ Dung Thu Thủy đi ra, Vi Hiếu Khách cũng nhắm mắt lại, trước mắt cũng là một màn hắc ám.
Gã cũng không hiểu.
Gã không hiểu gã tại sao vì Mộ Dung Thu Thủy có thể đi làm rất nhiều chuyện gã vốn không nguyện ý làm, cho đến khi gã tàn phế, Mộ Dung Thu Thủy vẫn muốn gã làm.
Gã cảm thấy mình giống như cả đời thiếu nợ Mộ Dung Thu Thủy.
Giữa một tích tắc khi nhìn thấy Mộ Dung Thu Thủy đi ra, Vi Hiếu Khách chợt cảm thấy hối hận, hối hận vô cùng.
Gã đột nhiên cảm thấy mình đối không tốt với Đinh Trữ.

loading...
Hồi trước Hồi sau