Phụng vũ cữu thiên - Hồi 02

Phụng vũ cữu thiên - Hồi 02

Truy tung nhân vật thần bí

Ngày đăng
Tổng cộng 21 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 86781 lượt xem

loading...

Lục Tiểu Phụng vẫn chưa ra biển.
Chàng sợ bị say sóng, chàng chọn chiếc thuyền đi biển đằm nhất, chiếc thuyền này còn đang bận chất hàng hóa.
Lão chủ thuyền thâu mất của chàng năm trăm lượng bạc, là một lão hồ ly chính cống, ăn nói hay tuyệt.
- Càng chất hàng nhiều chừng nào, thuyền càng đằm chừng đó, dù ông chưa bao giờ ra biển, nhất định sẽ không bị say sóng, vả lại ông cũng không gấp gáp gì, đợi thêm một chút có gì quan hệ?
Lão đưa bàn tay nhăn nheo chai sạn ra vỗ vào vai Lục Tiểu Phụng :
- Tôi giới thiệu cho ông một nơi rất hay, đến đó, không chừng ông lại không chịu đi nữa.
Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi mở miệng hỏi :
- Nơi đó ở đâu?
Lão hồ ly nhìn chàng nháy mắt một cái :
- Chuyện gì ông mơ tưởng tới, nơi đó đều có đầy đủ.
Lục Tiểu Phụng bật cười :
- Nơi đó ông làm chủ phải không?
Lão hồ ly cũng phì cười, cười lớn :
- Ông là người thật thông minh, vì vậy, tôi vừa gặp ông là đã thích ngay.
Dĩ nhiên nơi đó lão làm chủ, vì vậy được gọi là “Hang Hồ Ly”, vì vậy Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước ngồi trong hang hồ ly chờ lão ta chất hàng hóa, chờ đủ ba ngày trời.
Trong mắt con người, hồ ly là thứ động vật thông minh mà giảo hoạt, không những vậy còn rất ích kỷ, vì vậy cái hang của chúng, ít ra cũng đại khái thoải mái hơn các thứ động vật khác.
Sự thực cũng như vậy.
Những người cả đời sống phiêu lưu trên biển cả, chỉ cần nghe tới ba chữ “Hang hồ ly” là gương mặt lập tức lộ ra một nụ cười thần bí mà khoan khoái, trong người muốn nóng hừng hực lên, làm như mới uống vào một ly rượu mạnh.
Đàn ông nghĩ tới chuyện gì, hang hồ ly đều đã có sẵn ở đó.
Gian nhà làm bằng gỗ, tổng cộng có hơn mười hai gian, bốn gian phía trước lớn hơn dùng làm khách sảnh, phòng ngủ đã cũ nát, nhưng không ai nề hà gì.
Những người đến đây, không phải để xem nhà xem cửa.
Gió biển từ ngoài thổi vào song cửa, đem theo mùi muối mặn thật dễ chịu, ngái ngái như mùi mồ hôi của các ông già.
Trong phòng khói thuốc mù mịt, mùi nước hoa mấy mụ đàn bà xức và mùi cá nướng hỗn hợp thành một thứ, kích thích dục vọng của đàn ông.
Mọi người ai ai cũng đánh bạc hăng say, uống rượu hùng hổ, chạy theo đàn bà như quỷ đói.
Chỉ có một người ngoại lệ.
Y còn trẻ tuổi, gương mặt anh tuấn đen sạm của y đượm đầy vẻ kiêu ngạo, và cũng đượm đầy vẻ man dã, tròng mắt đen lánh muốn xanh lên, cặp môi mỏng dính càng lộ vẻ kiên cường mà tàn bạo.
Lúc đầu, đàn bà con gái ai ai cũng chú ý đến y, sau đó họ lập tức khám phá ra, ngoài mặt y xem ra có vẻ như một con báo hung hăng đầy tinh lực, kỳ thực trong lòng y là một tảng băng lạnh giá.
Lục Tiểu Phụng vừa bước vào lập tức thấy y, y đang lột một quả trứng gà, chỉ ăn tròng trắng đã luộc chín, chỉ uống nước lã.
Lục Tiểu Phụng không lấy làm lạ, bọn họ vốn lại cùng một đường, Lục Tiểu Phụng chính mắt trông thấy, chỉ nội trong nửa ngày ngắn ngủi, y đã cơ hồ bị mất mạng luôn ba lần.
Nếu phản ứng của y không đủ nhanh, y đã bị chết đi mất ba lần.
Dĩ nhiên y không thể không đặc biệt chú ý chút đỉnh.
Một cô con gái ngực rất nảy nở, eo lưng thon thon, tuổi còn nhỏ, đang cầm một cái khay thịt bò đi lại, cặp mắt đầy vẻ nhiệt tình, cô ta nhẹ nhàng nói :
- Nơi đây cũng ít khi có thịt bò, anh ăn một chút.
Y không nhìn lấy cô một nửa con mắt, chỉ lắc lắc đầu.
Cô còn chưa chịu thôi :
- Em làm cái này cho anh đấy, không lấy tiền đâu, anh không ăn em không chịu đâu.
Xem ra tuy cô còn nhỏ, kinh nghiệm với đàn ông đã đầy mình, gương mặt cô bỗng lộ vẻ rất quyến rũ, cô lấy hai ngón tay thật xinh xắn kẹp miếng thịt bò đưa lại miệng y.
Lục Tiểu Phụng thấy chuyện đã sắp muốn đổ bể đến nơi, lấy thủ đoạn đối phó đàn ông bình thường ra thi thố vào gã thiếu niên này, mới thật là chuyện viển vông.
Chính đang lúc chàng nghĩ vậy, nguyên cả mâm thịt bò đã đổ ụp lên mặt cô gái.
Thịt bò còn đang nóng hổi, nước canh đổ trên bộ ngực nhô cao của cô, như hòn núi lửa đang bốc khói.
Trong phòng có người đang cười lớn lên, có người đang la hoảng lên, cô bé thì đã khóc òa ra.
Gã thiếu niên thì đang ngồi đó lạnh lùng, chẳng thèm liếc mắt gì tới cô ta.
Hai gã đại hán mặt mày hùng hổ, hiển nhiên đang nổi máu anh hùng, ngà ngà bước lại.
Lục Tiểu Phụng lại thấy chuyện này càng sắp thành ra nát bét.
Chính đang lúc chàng nghĩ vậy, hai gã đại hán như hai con cá voi kia đã bay lên trên không, một gã thì bay ra khỏi cửa sổ mới rớt bịch xuống đất, còn gã kia thì xem ra sắp rớt đúng vào giữa cái bàn Lục Tiểu Phụng đang ngồi.
Lục Tiểu Phụng đành phải thò tay ra gát nhẹ một cái, đưa gã đại hán bay luôn ra cửa sổ, gã thiếu niên ngẩng đầu lên, lạnh lùng trừng mắt nhìn chàng một cái, Lục Tiểu Phụng cười cười, bước qua ngồi chung với y, gã thiếu niên sa sầm nét mặt, lại cắm cúi lột vỏ cái trứng gà thứ hai.
Lục Tiểu Phụng vốn là một người rất dễ giao kết bạn bè, có điều chàng đụng phải gã thiếu niên này, hình như đụng phải bức tường, không có cách gì thi thố.
Lục Tiểu Phụng cũng là một người đàn ông rất có khả năng làm đàn bà cảm thấy hứng thú, chàng vừa ngồi xuống, đã có hai người đàn bà ăn mặc đỏm dáng lại, trên đầu xức nước hoa, mùi thơm sực nức muốn mửa cả ra.
Chẳng qua Lục Tiểu Phụng về phương diện đó vốn rất quân tử, quân tử không bao giờ làm điều gì cho đàn bà phải khó chịu.
Có điều chàng cũng không muốn ngồi đó uống rượu thưởng thức mùi nước hoa trên đầu của họ.
Chàng chỉ còn cách di hoa tiếp mộc, tính đường đổi ngựa thay tướng.
- Cô nương lúc nãy là ai vậy?
- Các cô nương ở đây biết bao nhiêu người, ai mà biết được anh muốn ai.
- Cái cô nếm phải canh thịt bò trên mặt đấy.
Bỏ tiền phí tổn ra xong, hai cô đầu thơm sực nức được đổi thành một cô “canh thịt bò”.
Gương mặt cô đã hết nước thịt bò, nhưng cũng chẳng có nụ cười, đối với cái gã đàn ông có bốn hàng lông mày này, cô cũng chẳng thấy có gì hứng thú.
May mà Lục Tiểu Phụng cũng không có hứng thú gì trên người cô, hai người ngồi nói chuyện lạt phèo một hồi, Lục Tiểu Phụng bèn quay qua chuyện mà chàng đang có hứng thú :
- Cái gã chỉ thích ăn trứng gà ấy là ai vậy? Họ gì? Tên gì?
Gã thiếu niên đăng ký tên họ mình trong khách sạn là Nhạc Dương, Nhạc là sơn nhạc, Dương là đại dương.
- Tôi chỉ mong hắn bị cái trứng tắt nghẽn cổ họng chết đâu cho rồi.
Đấy là câu kết luận của cô. Chỉ tiếc là y tạm thời còn chưa bị chết ngẹn, bởi vì y đã hết ăn trứng, y đang đứng dậy chuẩn bị bước ra ngoài. Chính nay lúc đó, bỗng nghe cách lên một tiếng, một loạt tên bay ào ào vào sau lưng y.
Mũi tên xé gió, tiếng động rít lên cực kỳ chói tai, hiển nhiên lực đạo trên mũi tên thật là hung mãnh.
Lục Tiểu Phụng đang uống rượu, hai ngón tay bỗng búng một cái, ly rượu trên tay bay ra, ly rượu biến thành sáu bảy miếng, mỗi miếng chạm vào mỗi mũi tên, tinh tinh tinh mấy tiếng vang lên, bảy mũi tên rớt lả tả xuống đất.
Còn thừa hai mũi tên, dĩ nhiên là chẳng làm gì được gã thiếu niên, Lục Tiểu Phụng đã nhanh hơn mũi tên, nhảy vụt ra ngoài.
Có điều đến lúc chàng ra tới nơi, bên ngoài chẳng thấy cả một cái bóng, chàng quay trở lại, Nhạc Dương đã bỏ đi mất.
- Y về phòng ngủ rồi, mỗi ngày y đi ngủ sớm lắm.
Người nói chính là cô bé đã nếm miếng canh thịt bò trên mặt. Hình như cô bỗng nhiên đối với Lục Tiểu Phụng đã có chiều hứng thú.
Mấy cô bé, có ai không ngưỡng mộ anh hùng?
Cô nhìn Lục Tiểu Phụng, ánh mắt đầy vẻ nhiệt tình, bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi :
- Anh muốn ăn canh thịt bò không?
Lục Tiểu Phụng bật cười, chàng cũng hạ giọng, nhẹ nhàng nói :
- Tôi cũng muốn đi ngủ.
Hơn hai chục gian phòng phía sau tuy rất cũ nát, nhưng những người lại đây, chẳng có ai phàn nàn.
Đối với những người đàn ông phiêu bạc trên biển cả, được một cái giường là đã quá đủ rồi.
Ngưu Nhục Thang nắm lấy tay Lục Tiểu Phụng.
- Bà ngoại tôi thường nói, muốn được trái tim của chàng nào, cách nhanh nhất là cho y ăn ngon cái đã.
Cô thở ra :
- Có điều, tại sao các anh hai người chẳng có ai thấy hứng thú gì chuyện ăn uống cả?
- Bởi vì tôi sợ bị mập.
Bọn họ đứng lại trước cửa một căn phòng, nhưng cô không mở cửa ra.
Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi hỏi cô :
- Mình không vào sao?
- Bây giờ trong đó còn có người, phải chờ một tý.
Gương mặt cô lộ vẻ khinh bỉ :
- Bất quá những thứ đàn ông đó như chó đói, chẳng cần phải bao lâu là bò ra ngay.
Nằm trên chiếc giường chó đói vừa gặm xong khúc xương, mùi vị thật không dễ chịu tí nào, Lục Tiểu Phụng đã tính bỏ đi, có điều vừa nghe cô nói Nhạc Dương đang ở phòng bên cạnh, chàng lập tức đổi ý. Hiển nhiên, chàng rất có hứng thú với gã thiếu niên này, cái kiểu của y, giống hệt như hồi chàng còn trẻ, chỉ có một điểm duy nhất không giống là, trước giờ chàng chưa hề ụp tô canh thịt bò vào mặt cô gái nào.
Cánh cửa quả thật mở ra không bao lâu sau đó, một gã đại hán như một con khỉ đột khổng lồ đang bước theo một cô gái bé tí như gà con ra. Kỳ quái là, gà con còn đang nhảy tung tăng, khỉ đột thì đang mềm nhũn hai chân ra. Hai cô con gái đang cười khúc khích, nháy mắt với nhau.
- Hai cái thứ gì trên miệng của anh, rốt cuộc nó là lông mày hay là ria mép vậy?
Gà con rất muốn đưa tay lại sờ.
Lục Tiểu Phụng vội vã chận tay cô ta lại, bỗng nghe bình lên một tiếng, cửa phòng bên cạnh đã bị mở tung, phách một tiếng nữa, một thứ gì đó bị ném mạnh xuống đất, rõ ràng là một con rắn độc.
Các cô gái la toáng lên bỏ chạy, Lục Tiểu Phụng xông lại, lập tức thấy Nhạc Dương đang đứng trước cửa, gương mặt đã biến thành trắng bệch.
Cái gối trên giường đã bị lật ra, con rắn độc ấy hiển nhiên bị y nắm lôi ra từ trong chăn mền, đây đã là lần thứ năm có người muốn lấy mạng y.
Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi thở ra một hơi nói :
- Ngươi đã làm chuyện gì tày trời vậy? Giành giựt miếng ăn của người ta?
Hay là giành giựt vợ người ta?
Nhạc Dương lạnh lùng nhìn chàng, y đứng chặn trước cửa, hình như nhất định không để chàng bước vào phòng, Lục Tiểu Phụng cũng đứng trước cửa, quyết tâm không để cho y đóng lại.
- Người khác muốn lấy mạng của ngươi, ngươi chẳng màng gì cả sao?
Nhạc Dương chỉ lạnh lùng nhìn chàng không nói năng gì.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Ngươi cũng không biết kẻ ám toán ngươi là ai sao?
Nhạc Dương bỗng nói :
- Ta chỉ màng có một chuyện.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Chuyện gì?
Nhạc Dương bỗng nói :
- Nếu có người nào xen vào chuyện của ta, ta sẽ rất muốn cho hắn vĩnh viễn không cách nào làm được.
Y bỗng xuất thủ, hình như sắp chém vào cổ họng của Lục Tiểu Phụng, nhưng bàn tay lật qua, đầu ngón tay đã chọc tới huyệt mi tâm trên trán của chàng.
Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước tránh né, chàng vừa thoái lui nửa bước, cửa phòng đã đóng sầm lại.
Tiếp theo đó trong phòng lại nghe sầm lên một tiếng nữa, hình như y đã đóng luôn cửa sổ lại. Lục Tiểu Phụng đứng trước cửa ngẩn người ra một hồi, bỗng quay lại, nhặt xác con rắn độc lên, đưa tới ánh đèn nhìn cả nửa ngày, rồi lại nhè nhẹ thả xuống.
Chỗ bảy tấc của con rắn đã bị gãy đứt, bị người dùng hai ngón tay bẻ gãy, con rắn này không những là loại cực độc, mà còn cứng rắn như thép, nay cả khoái đao chắc gì chém được nó đứt ra. Công phu trên đầu hai ngón tay của gã thiếu niên này, xem ra không sai Lục Tiểu Phụng bao nhiêu.
Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ. May mà y cũng đã hai mươi mấy tuổi, nếu không người khác sẽ nghĩ y là con trai của mình chắc. Không chừng, chính chàng cũng cho rằng gã thiếu niên này là con của mình.
Đêm rốt cuộc cũng yên tĩnh lại. Lúc nãy bên ngoài hình như còn có người gõ cửa, nhưng Lục Tiểu Phụng giả vờ ngủ không nghe thấy gì, dằn co một hồi, mới nghe có tiếng cô bé đầy nhiệt tình đó đang đá vào cửa một cái, hằn học nói :
- Thì ra hai tên này đều chết tiệt cả.
Sau đó tiếng chân của cô mới từ từ đi xa dần.
Hiện tại, bên ngoài chỉ còn nghe có tiếng sóng vỗ vào bờ, phòng đối diện, nghe có tiếng đàn ông ngáy khò khò, phòng bên trái có tiếng đàn bà thở hổn hển. Phòng bên phải chỗ Nhạc Dương ngay cả một tiếng động cũng không có.
Gã thiếu niên này không những võ công cao cực kỳ, xuất thủ cũng rất quái dị, không những xuất thủ quái dị, tính tình lại càng quái dị. Rốt cuộc lai lịch của y ra sao?
Tại sao lại có những người muốn giết y? Lục Tiểu Phụng động tính hiếu kỳ lên, không thể nào ngủ được.
Người ngủ không được, rất dễ bị đói bụng, chàng bỗng phát hiện mình đói quá chừng, ở một nơi như thế này chắc là rất dễ tìm thứ gì lót lòng, nào ngờ cửa bên ngoài đã bị Ngưu Nhục Thang khóa trái lại. May mà trong phòng còn có cửa sổ, trời như thế này, dĩ nhiên chàng không thể nào đóng chặt cửa sổ lại nằm ngủ như gã thiếu niên.
Trong phòng cũng chẳng có ai, chàng lười không muốn bước từng bước lại, cứ vậy mà bay ra cửa sổ.
Trăng thượng tuần đang treo vằng vặc trên trời cao, sóng biển lấp lánh dưới ánh trăng. Chàng bỗng phát hiện có người đang khòm lưng đứng trước cửa sổ chỗ phòng Nhạc Dương, tay cầm thứ gì như có vòi, đưa lại chỗ cửa sổ thổi.
Lục Tiểu Phụng từ lúc mười tuổi đã lăn lộn giang hồ, dĩ nhiên chàng nhận ra trong tay người này đang cầm gì, đấy chính là Kê Minh Ngũ Cổ Phản Hồn Hương chỉ có mấy tên trộm hạng bét mới dùng tới. Người này đã phát giác ra có người bên cạnh, y quay mặt lại, ánh trăng chiếu trên một gương mặt vừa dài vừa ốm như mặt ngựa, cái mũi chim ưng lớn lạ kỳ, bất cứ ai gặp qua là khó mà quên được.
Lục Tiểu Phụng tung người lên, nhảy chồm tới. Nào ngờ, người này không những phản ứng nhanh nhẹn vô cùng, khinh công cũng thuộc hạng cao cường, hai cánh tay y ấn xuống, đã như áng mây bay nhẹ bay qua mái nhà.
Một gã ăn trộm hạng tầm thường như vậy, tại sao lại có khinh công siêu đẳng như thế? Lục Tiểu Phụng không kịp nghĩ thêm, hiện tại chàng đang lo không biết Nhạc Dương có bị gì không. Lúc chàng đáp xuống đất, bèn phát hiện ra song cửa đã mở, Nhạc Dương đứng ở bên song, lạnh lùng nhìn chàng.
Có người đang đứng ngoài song cửa thổi thuốc mê vào phòng của mình, gã thiếu niên này chờ cho người ta đi rồi mới mở cửa sổ ra. Lục Tiểu Phụng thật tình không hiểu y rốt cuộc là hạng người gì. Nhạc Dương bỗng cười nhạt :
- Thật ta không biết ngươi là hạng người gì, nửa đêm khuya khoắc còn chưa chịu đi ngủ?
Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ :
- Bởi vì ta uống lộn thuốc.
Đêm còn chưa qua hết, Lục Tiểu Phụng còn chưa hết phiền phức.
Lúc chàng về phòng, Lục Tiểu Phụng phát hiện ra Ngưu Nhục Thang đã ngồi trên giường chờ mình!
- Anh uống lộn thuốc gì? Thuốc hồi xuân?
Cô trừng mắt nhìn Lục Tiểu Phụng :
- Dù anh có uống phải thuốc hồi xuân, cũng nên đi tìm em, tại sao lại đi tìm đàn ông? Không lẽ anh có chứng có tật gì sao?
Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ :
- Tật của tôi còn không chỉ có một.
- Anh còn có tật gì nữa?
- Tật đói.
- Thứ bệnh đó không sao cả.
Cô đang cười :
- Em đang có thứ thuốc chữa bệnh đó ở đây.
- Canh thịt bò?
- Bánh bao nhân thịt, thêm vào một bình rượu ngâm trong nước lạnh, anh thấy sao?
Lục Tiểu Phụng thở ra :
- Tôi xem thiên hạ không còn thứ thuốc nào ngon hơn đó.
Ăn uống thì nhiều, ngủ lại quá ít, Lục Tiểu Phụng tỉnh giấc còn thấy bụng đang chương lên, đau đớn muốn vỡ tung ra.
Chưa đến giữa trưa, thành phố trước mặt còn chưa có người, căn nhà vừa được dọn dẹp xong, trông giống như một cái nồi rách nát mới được chùi rửa, dầu khói mỡ màng tuy đã được chùi sạch, vẫn còn hiển lộ vẻ rách nát xấu xí.
Chàng kiếm được nước sôi, làm bình trà vừa ngồi xuống hớp được hai miếng, bèn thấy Nhạc Dương và một người nữa từ bên ngoài trời nắng chang chang đi vào, hai người đang nói chuyện với nhau, thì ra là kẻ tối hôm qua còn đang tính dùng Kê Minh Ngũ Cổ Phản Hồn Hương đối phó với y, gương mặt ngựa vừa dài vừa ốm đó, Lục Tiểu Phụng còn nhớ rõ ràng, chàng đần mặt ra.
Người chân chính có tật là ai bây giờ? Sự thật, chàng chưa hề thấy ai có chứng tật kỳ lạ như gã thiếu niên này.
Vừa gặp mặt chàng, Nhạc Dương đã sa sầm nét mặt, hai người thì thầm với nhau một hồi, Nhạc Dương bèn bước lại, ngồi đối diện với Lục Tiểu Phụng.
Lục Tiểu Phụng ra chiều được hân hạnh quá chịu không nổi, chàng mở miệng hỏi :
- Gã ấy là bạn của ngươi?
Dĩ nhiên chàng nói cái gã mặt dài ngoẵng hiện giờ đang đi dọc dọc theo bờ biển, đi rất nhanh, làm như y sợ Lục Tiểu Phụng rượt theo mình.
Nhạc Dương nói :
- Y là đại ca của ta.
Lục Tiểu Phụng lại đớ mặt ra, chàng đang tính hỏi y, có biết gã đại ca của y tối hôm qua làm gì không.
Nhạc Dương thì không nghĩ đến chuyện đó, y bỗng nói :
- Ngươi cũng muốn ra biển?
Lục Tiểu Phụng gật gật đầu.
Nhạc Dương nói :
- Ngươi cũng đang chuẩn bị đi chiếc thuyền của lão hồ ly?
Lục Tiểu Phụng lại gật gật đầu, bây giờ chàng mới biết ra, gã thiếu niên này cũng là người khách đi thuyền.
Nhạc Dương sa sầm nét mặt nói :
- Tốt nhất ngươi nên đổi chiếc thuyền khác.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tại sao?
Nhạc Dương nói :
- Bởi vì ta đã bỏ ra năm trăm lượng bạc, bao luôn chiếc thuyền.
Lục Tiểu Phụng cười khổ :
- Ta cũng muốn đổi thuyền, khổ nỗi ta cũng đã bỏ ra năm trăm lượng bạc bao chiếc thuyền này.
Nhạc Dương biến sắc, lão hồ ly mặt còn ngáy ngủ đang đi ra.
Y lập tức bước tới lý luận một hồi, hỏi lão hồ ly, chuyện này rốt cuộc như thế nào.
Đối với lão hồ ly, chuyện này quá đơn giản :
- Chiếc thuyền đó lớn như thế, thêm một người cũng không bị chìm đâu, hai vị lại đang muốn gấp rút đi biển.
Lão ta lại lấy bàn tay chai như đá ra vỗ vào vai gã thiếu niên :
- Trên thuyền càng nhiều người càng nhiệt náo, huống gì cùng đi được chung thuyền cũng là tu năm trăm năm rồi mới được, ông muốn đổi thuyền khác cũng được, nhưng tôi chỉ trả lại cho ông tối đa là bốn trăm lượng thôi.
Nhạc Dương chẳng nói thêm tiếng nào, y quay đầu lại bỏ đi mất.
Lão hồ ly cười tít mắt nhìn Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Thế nào?
Lục Tiểu Phụng ôm đầu thở ra :
- Chẳng thế nào cả.
Lão hồ ly cười lớn :
- Tôi xem ông ăn canh thịt bò có hơi nhiều quá đấy.
Đến giờ ăn trưa, Lục Tiểu Phụng đang gắng gượng nuốt tí gì vào bụng, Nhạc Dương lại tìm chàng, y đưa một cái bao bố lớn đặt ra trước mặt chàng nói :
- Đây là năm trăm lượng bạc, coi như ta bồi thường cho ngươi, nhất định ngươi phải đổi cái thuyền khác.
Y thà mất năm trăm lượng bồi thường cho Lục Tiểu Phụng, chứ không chịu đổi thuyền mất đi một trăm lượng.
Tại sao vậy nhỉ?
Lục Tiểu Phụng không hiểu :
- Có phải ngươi nhất định đòi đi chiếc thuyền của lão hồ ly? Nhưng lại không cho ta đi?
Nhạc Dương trả lời thẳng thừng mau mắn :
- Đúng vậy.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tại sao?
Nhạc Dương nói :
- Bởi vì ta không thích những người hay xen vào chuyện người khác.
Lục Tiểu Phụng nhìn nhìn y, chàng thò ngón tay ra, đẩy bao bạc về lại chỗ Nhạc Dương. Nhạc Dương biến sắc :
- Ngươi không chịu?
Lục Tiểu Phụng cũng trả lời mau mắn :
- Đúng vậy.
Nhạc Dương hỏi :
- Tại sao?
Lục Tiểu Phụng cười cười nói :
- Bởi vì chiếc thuyền đó lớn như thế, thêm một người cũng không bị chìm đâu.
Nhạc Dương trừng mắt nhìn chàng, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái :
- Ngươi sẽ không hối hận?
Lục Tiểu Phụng hững hờ nói :
- Cả đời ta chưa bao giờ hối hận lần nào.
Quả thật chàng chưa bao giờ hối hận chuyện gì, có điều lần này, không chừng chàng lại có thể hối hận.
Chẳng qua, đó là chuyện sau này.
Sau bữa cơm trưa cho đến chiều, thời giờ trôi qua thật nhạt nhẽo khó thở.
Tối hôm trước uống rượu, hôm sau dĩ nhiên người sẽ yểu xìu không tươi tắn nổi.
Cả một ngày, chỉ có chuyện duy nhất làm cho người ta hứng phấn lên một chút, là lão hồ ly bỗng tuyên bố :
- Hàng hóa đã chất xong, sáng sớm hôm sau có thể khởi hành đi biển.
* * * * *
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Lục Tiểu Phụng đã thức dậy ra khỏi giường, Ngưu Nhục Thang không lại tìm chàng quấy rối, làm cho chàng cũng có chỗ hơi ngạc nhiên.
Tối đó chàng cũng không ngủ được, nhưng đầu đã bớt nhức, không những vậy, tinh thần cũng phấn chấn lên, khắp người tràn đầy sinh lực.
Mặt biển bao la tráng lệ, thần bí vô cùng, đang chờ chàng ra thám hiểm tìm hiểu thưởng thức.
Trải qua bao nhiêu nguy hiểm, vừa đáng sợ vừa phức tạp đó, chàng vẫn còn sống nhăn đây, không những vậy, còn làm hết xong mọi thứ.
Hiện tại rốt cuộc chàng sẽ được ra biển khơi.
Chàng muốn đến cái xứ Phù Tang, xem đó rốt cuộc là một nơi ra sao?
Người trên đảo, phong thổ trên đảo có chỗ nào đặc biệt? Có phải thật là nơi Từ Phúc đi tìm thuốc trường sinh bất tử cho Tần Thủy Hoàng không?
Dân bản xứ có phải là con cháu của năm trăm đứa đồng nam đồng nữ y đã mang theo không?
Nghe nói con gái ở đó, không những xinh đẹp đa tình, mà còn rất chiều chuộng đàn ông, ông chồng ra cửa, bà vợ quỳ tiễn đưa, ông chồng về nhà, bà vợ quỳ trước cửa cởi giày.
Nghĩ đến chuyện đó, Lục Tiểu Phụng hứng phấn muốn quên hết toàn bộ bao nhiêu ưu phiền đi mất chín tầng mây.
Một cái thế giới mới mẻ đang chờ chàng lại khai sáng, một cuộc đời mới mẻ đang chờ đón chàng.
Trời còn chưa sáng, chàng đã mở cửa ra ngoài, Nhạc Dương đã đứng ngoài bãi biển đang nhìn ra biển khơi ra dáng trầm tư.
Gã thiếu niên này rốt cuộc đang có tâm sự gì? Tại sao lại muốn ra biển?
Một tia sáng mặt trời vừa ló ra khỏi đám mây, mặt biển lập tức bừng lên ánh kim quang sáng lạn, huy hoàng tráng lệ.
Y bỗng quay người lại, đi dọc dọc theo bờ biển.
Lục Tiểu Phụng vốn đang tính rượt theo y, nhưng chàng đổi ý.
Rốt cuộc bọn họ sẽ đi cùng một chiếc thuyền vượt biển, sau này còn có vô số cơ hội.
Gió đưa lại phảng phất mùi canh thịt bò.
Lục Tiểu Phụng nhếch mép cười, trước khi đi thuyền, ăn được một tô canh thịt bò thật tình cũng là một chuyện khoan khoái.
Nhạc Dương đi chầm chậm về phía trước dọc theo bờ biển, sóng biển đánh vào bờ, ướt cả đôi giày, ướt luôn ống quần của y.
Hình như y không cảm thấy gì.
Quả thật y đang có tâm sự, tâm sự của y còng hứng phấn, còn khẩn trương hơn cả Lục Tiểu Phụng.
Lần ra biển này, đối với y là một sự biến đổi lớn lao, tối hôm qua, y hầu như đã bỏ mặc tất cả, chạy suốt đêm về lại nhà mình, trở lại là một người con hiếu thảo sống một cuộc đời yên ổn trong gia đình, hưởng thụ vinh hoa phú quý trong nhân gian.
Chỉ cần y nghe lời, y muốn gì là được đó.
Chỉ tiếc là, cái y muốn không phải là hưởng thụ, mà là một cuộc đời độc lập tự chủ, một nhân cách tự lập.
Nghĩ đến người mẹ hiền hòa cả đời chịu khổ, nước mắt sáng nay lúc tỉnh dậy còn đọng trên bờ mi.
Nhưng hiện tại đã quá muộn rồi.
Y nhất quyết không nghĩ đến những chuyện đã không thể nào cải biến, y ngẩng đầu lên, lập tức thấy Hồ Sinh đang đứng dưới một tảng đá lớn chờ y.
Gương mặt ngựa vừa dài vừa ốm của Hồ Sinh bóng loáng dưới ánh mặt trời.
Thấy gã thiếu niên bước lại, trong lòng y bất giác nổi lên cảm giác vừa đắc ý vừa kiêu ngạo.
Đây là một thanh niên trẻ tuổi ưu tú, thông minh kiên cường, còn có thứ bản năng gần như dã thú, có thể ngửi được mùi nguy hiểm đang ở đâu và lúc nào.
Y biết gã thiếu niên này nhất định sẽ trở thành một tay hảo thủ xuất sắc, điều này đối với y và bạn bè y rất có giá trị.
Hiện tại những người không ham hưởng thụ, chịu huấn luyện thành hảo thủ không còn nhiều lắm, ánh mắt của y đượm đầy vẻ đầy vẻ tán thưởng nhìn gã thiếu niên này bước lại trước mặt mình :
- Ngủ ngon không?
Nhạc Dương nói :
- Không, tôi ngủ không được.
Y nói câu đó là sự thật, trước mặt đại ca của mình, y trước giờ chỉ nói thật.
Người ta thông thường chỉ vì tôn kính mà trở nên thành thực.
Hồ Sinh cũng rất hài lòng chuyện đó :
- Cái gã có bốn hàng lông mày còn quấy nhiễu chú nữa hay không?
Nhạc Dương nói :
- Không.
Hồ Sinh nói :
- Thật ra chú cũng chẳng cần phải để ý đến hắn, hắn ta vốn chẳng phải người đáng ngại gì cả.
Nhạc Dương nói :
- Tôi biết.
Dưới cặp mắt những người này, Lục Tiểu Phụng thành ra chẳng đáng ngại gì, đây cũng là lần đầu tiên.
Hồ Sinh móc trong người ra một phong thư niêm kín cẩn thận, đưa cho Nhạc Dương :
- Đây là tờ chỉ thị cuối cùng của chú trước khi lên thuyền, chú làm xong, lên thuyền được rồi.
Nhạc Dương tiếp lấy, mở ra xem, vừa liếc qua mấy hàng, gương mặt anh tuấn của y bỗng lộ vẻ sợ hãi, hai bàn tay run rẩy cả lên.
Hồ Sinh hỏi :
- Chỉ thị muốn chú làm gì?
Nhạc Dương không trả lời, một hồi thật lâu, mới hồi phục lại vẻ trấn định. Y xé nát lá thơ ra, bỏ vào miệng nhai một hồi, rồi chầm chậm nuốt trọn.
Hồ Sinh lộ vẻ khen ngợi, chỉ thị chỉ giao cho một người, trừ người đó ra, nhất định không có người thứ ba nào thấy được.
Nhạc Dương quả thật đã làm được chuyện đó.
Hồ Sinh lại hỏi :
- Lần này muốn chú làm chuyện gì?
Nhạc Dương lại yên lặng một hồi thật lâu mới nói từng chữ một :
- Muốn tôi giết anh.
Gương mặt của Hồ Sinh nhăn nhúm lại, làm như mới bị quất vào người một roi :
- Chú có ngày hôm nay là do ai thành toàn cho?
Nhạc Dương nói :
- Là anh.
Hồ Sinh nói :
- Nhưng chú lại muốn giết ta.
Ánh mắt của Nhạc Dương lộ đầy vẻ thống khổ, nhưng giọng nói của y rất bình tĩnh :
- Tôi không hề muốn giết anh, nhưng tôi không giết không được.
Hồ Sinh nói :
- Nhưng cũng chẳng ai biết, không lẽ chú không thể kháng lệnh một lần được sao?
Nhạc Dương nói :
- Tôi làm không được.
Hồ Sinh nhìn y, ánh mắt biến ra sắc bén như lưỡi đao, y chầm chậm nói :
- Vậy thì chú không nên nói cho ta biết.
Nhạc Dương hỏi :
- Tại sao?
Hồ Sinh lạnh lùng nói :
- Nếu chú thừa cơ ám toán ta, không chừng cũng thành công đấy, hiện giờ ta đã biết, người phải chết là chú.
Nhạc Dương mím miệng lại, cặp môi mỏng dính lại càng lộ vẻ tàn bạo, y bỗng nhảy xổ lại như một con báo.
Y biết đối phương xuất thủ còn hung bạo hiểm độc hơn mình, chỉ cần y xáp vào sát người hắn, y có thể dùng thể lực của mình đàn áp đối phương.
Hồ Sinh hiển nhiên không ngờ tới chuyện đó, cao thủ đánh nhau, vốn không thể dùng phương pháp như vậy được.
Đợi đến lúc y phát giác ra, Nhạc Dương đã chồm tới người y, hai người lập tức dính chùm vào nhau, lăn từ trên mặt đá nhám xuống biển, ôm nhau cắu xé như dã thú.
Hồ Sinh đã bắt đầu thở hổn hển.
Tuổi tác của y so với gã thiếu niên lớn hơn nhiều, thể lực rốt cuộc có phần thua kém, động tác cũng không dã man bằng.
Y tính thò tay bóp cổ họng đối phương, Nhạc Dương bỗng thọc cùi chỏ vào sườn của y, xoay ngược bàn tay chém vào cổ họng của y, tiếp theo đó đè lên người, vung quyền đấm vào sóng mũi y.
Nắm quyền còn chưa kịp đấm tới, Hồ Sinh bỗng la lớn :
- Chờ một chút, chú xem còn có chỉ thị nữa trong người ta.
Nhạc Dương do dự một chút, rồi cũng đấm cho y một quyền, đợi cho gương mặt Hồ Sinh đầm đìa những máu, không còn sức lực phản kháng, y mới móc trong người Hồ Sinh ra một phong thư, người thì cưỡi trên người Hồ Sinh, lấy một tay mở thư ra đọc.
Y biến sắc, chầm chậm đứng dậy, biểu tình trên gương mặt không biết là vui hay là buồn.
Hồ Sinh cũng lồm cồm bò dậy, vừa thở vừa nói :
- Đây chẳng qua là thử thách chú thôi, xem chú có thể tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh hay không.
Mặt y đầy máu me, sóng mũi đã bị gãy ra, càng làm cho gương mặt y thêm méo mó đáng sợ.
Nhưng y còn đang cười :
- Hiện tại chú đã qua được một cửa ải, hoàn toàn xứng đáng rồi, mau mau lên thuyền thôi.
Nhạc Dương lập tức quay lưng lại, đi nhanh về phía trước. Lúc y xoay người lại, ánh mắt hình như có rướm lệ, nhưng y ráng nhịn lại. Y thề sẽ không bao giờ rơi nước mắt nữa, tất cả đều là do y chọn lựa, y không thể oán ai, cũng chẳng cần phải đau khổ.
Đối với y, “cảm tình” đã biến thành một thứ xa xỉ, không những xa xỉ, mà còn nguy hiểm nữa.
Nguy hiểm đủ để lấy mạng của y, nhất định y phải ráng sống cho được, nếu có người muốn chết, người chết không phải là y!
Thời điểm khởi hành lại bị dời nữa, dời tới trưa mai, bởi vì một số hàng hóa cuối cùng còn chưa được chất lên hết, những người thủy thủ đang chuẩn bị chờ đi bây giờ lại bắt đầu đánh bạc uống rượu, chọc phá đàn bà, vui thả dàn những giây phút cuối cùng trước khi lao đầu vào những ngày làm việc khổ cực, những ngày khổ hạnh còn hơn nhà tu, nửa đêm thức giấc tình dục nổi lên, chỉ còn biết dùng tay giải quyết.
Canh thịt bò trong bụng của Lục Tiểu Phụng cũng đã hoàn toàn tiêu hóa, chàng đang tính đi tìm tí gì cho vào bụng, lập tức thấy Nhạc Dương áo quần rách nát đầy máu me, từ bờ biển đi thất thểu về.
Y làm sao ra nông nổi vậy? Nãy giờ y làm chuyện gì? Có phải đi liều mạng với người khác không? Đi liều mạng với ai? Có phải là với gã đại ca mặt ngựa dài ngoẵng ấy không?
Lần này Lục Tiểu Phụng không lại hỏi y, ngay cả một tí kinh hãi cũng không lộ ra nét mặt, Nhạc Dương đang đi tìm nước uống.
Bất cứ người nào vừa nuốc chửng hai tờ giấy xong, cũng đều nhịn không nổi phải uống miếng nước.
Trên quầy chưởng quỹ trong phòng, tấu xảo có một bình nước, nơi đấy vốn là chỗ để mấy bình trà, chẳng qua ít có ai dùng.
Bình trà này lúc nãy có gã đánh cá một mắt vừa đem lại, nãy giờ vẫn chưa có ai đụng vào.
Một người vừa mới trải qua một trận đánh nhau sống chết, tinh thần và thể lực không khỏi bị suy nhược, làm chuyện gì cũng bớt đi mấy phần cảnh giác, huống gì y nghĩ là mình đã an toàn rồi.
Lục Tiểu Phụng bỗng sực nhớ ra một chuyện.
Gã đánh cá một mắt hai ngày liên tiếp không uống một giọt nước, tại sao bây giờ bỗng dưng cầm bình nước vào?
Cái lối suy nghĩ đó làm cho Lục Tiểu Phụng nhớ ra thêm một điều, trong hang hồ ly, chỉ có gã thiếu niên này là người duy nhất uống nước, y uống nước cũng không phải là chuyện gì đáng chú ý, nhưng gã đánh cá nãy giờ cứ nhìn y lom lom, biểu tình trên gương mặt làm như hận y không uống cho xong ly nước vậy.
Miệng của Nhạc Dương đã kề vào cái vòi của bình nước, Lục Tiểu Phụng bỗng rút bàn tay trong người ra, hai ngón tay búng một cái, một thỏi bạc vụn bay ra, tinh lên một cái, đụng vào bình nước.
Cái vòi bị đụng trật qua một bên, méo mó đi.
Nhạc Dương cảm thấy bàn tay chấn động lên, bình nước rớt xuống đất, bàn tay của y cũng dính vài giọt nước, y đưa tay lên mũi ngửi một cái, gương mặt lập tức biến sắc.
Lục Tiểu Phụng không cần phải hỏi thêm, chàng đã biết trong nước có độc.
Gã đánh cá một mắt xoay người lại, đang chuẩn bị chuồn ra, Lục Tiểu Phụng đã xông lại.
Gã đánh cá vung quyền lên phản kích, xuất thủ vừa nhanh, lực đạo vừa mạnh, chỉ tiếc, y gặp phải Lục Tiểu Phụng.
Lục Tiểu Phụng còn nhanh hơn, bàn tay thò ra, chụp lấy cánh tay của gã, còn bàn tay kia xốc nguyên người gã lên, đưa lại trước mặt Nhạc Dương.
- Tên này của ngươi đấy.
Nhạc Dương nhìn chàng, hình như không hiểu, y lạnh lùng hỏi :
- Ta muốn y làm gì?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Không lẽ ngươi không muốn hỏi ai là ngươi tính hại ngươi?
Nhạc Dương nói :
- Ta không cần hỏi, ta đã biết ai muốn hại ta.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Ai?
Nhạc Dương nói :
- Ngươi!
Lục Tiểu Phụng đần mặt ra.
Nhạc Dương lạnh lùng nói :
- Ta muốn uống nước, ngươi đi đánh rớt bình nước, không phải ngươi hại ta, còn ai nữa!
Gã đánh cá chầm chậm rón rén đứng dậy :
- Không những ngươi hại y, ngươi còn hại cả ta, xương sườn của ta sắp bị ngón tay ngươi móc cho gãy đứt ra, ta muốn ngươi bồi thường.
Lục Tiểu Phụng bỗng cười phì lên :
- Muốn ta bồi thường? Đỉnh bạc đó cho ngươi uống rượu đấy!
Gã đánh cá chẳng khách khí tí nào, nhặt đĩnh bạc dưới đất lên rồi bỏ đi, chẳng thèm nhìn tới Nhạc Dương.
Nhạc Dương cũng chẳng nhìn tới y, y hằn học trừng mắt tới Lục Tiểu Phụng, bỗng nói :
- Ngươi giúp giùm ta một chuyện được không?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Ngươi cứ nói.
Nhạc Dương nói :
- Đi xa xa ta giùm một chút, càng xa càng tốt.
Nhạc Dương đã ngồi xuống, hiện tại Lục Tiểu Phụng đã cách y một khoảng thật xa, thật ra, y còn không thấy ngay cả cái bóng của chàng đâu.
Cái người trời sinh chuyên môn đi xen vào chuyện người khác, không biết đã đi xen vào chuyện của người nào khác, gã đánh cá cũng biến đi đâu mất.
Nhạc Dương bỗng nhảy dậy, xông ra ngoài.
Y nhất định phải cản trở Lục Tiểu Phụng, không để cho chàng đi hỏi gã đánh cá, bọn họ hầu như đồng thời tìm ra gã đánh cá.
Bởi vi bọn họ đồng thời nghe có tiếng rú thê thảm từ mé bên này bờ biển, đợi đến lúc bọn họ lại đó, gã đánh cá suốt đời sinh sống trên biển, đã bị chết đuối ở dưới nước, mỗi người ai ai cũng rất có thể bị chết đuối.
Nhưng rõ ràng là y đang tính đi uống rượu, tại sao bỗng vô duyên vô cố, ăn mặc đàng hoàng nhảy vào nước chết đuối?
Lục Tiểu Phụng nhìn nhìn Nhạc Dương, Nhạc Dương nhìn nhìn Lục Tiểu Phụng, bỗng nghe từ xa có tiếng người gọi lớn :
- Thuyền sắp khởi hành, thuyền sắp khởi hành!

loading...
Hồi trước Hồi sau