Sa mạc thần ưng - Hồi 21

Sa mạc thần ưng - Hồi 21

Gặp lại Kim Thủ

Ngày đăng
Tổng cộng 43 hồi
Đánh giá 9.8/10 với 169669 lượt xem

loading...

Trong đầu Tiểu Phương và Dương Quang đều nghĩ, Hoa Bất La nhất định phải là một người có thân hình cao to, vạm vỡ và nghiêm trang.
Nhưng họ đã lầm.
Hoa Bất La là một người thấp bé. Thật ra thì lão ta cũng không đến nỗi nào quá thấp. Nhưng vì nhiều năm ngồi trên yên ngựa, nên đã khiến cho hai chân của lão cong lại như một vòng tròn.
Mỗi khi Hoa Bất La bước đi, toàn thân lão chao đảo gần như muốn ngã sang bên.
Bởi vì vậy cho nên Hoa Bất La thường ngồi trên một chiếc ghế rất cao, dùng cặp mắt sắc lạnh và tàn khốc nhìn người khác. Giống như con mèo nhìn con chuột đang nằm dưới móng vuốt của ó.
May mà Hoa Bất La còn có được đôi tay to lớn.
Đôi tay lão và to thô lại vừa cứng. Khi đặt trên bàn giống y như hai cây búa và bất kỳ lúc nào cũng có thể bửa cái bàn ra làm hai.
Chắc có lẽ vì vậy mà mọi người không ai dám bất kính với lão.
Hoa Bất La còn một ưu điểm nữa là lão ta rất ít khi mở miệng. Những điều lão ta muốn nói đều do Đại Yên Đại nói thay cả.
Khi Tiểu Phương và Dương Quang đến gặp Hoa Bất La, lúc ấy đã có một cặp phu thê đang ở trong khách phòng của lão.
Cặp phu thê này niên kỷ cũng không còn nhỏ. Người chồng ít nhất đã ba bốn mươi tuổi. Người vợ khoảng hai mươi tám hai mươi chín. Trên mặt họ có nhiều nếp nhăn, do vì phải dãi dầu sương nắng. Người vợ lúc nào cũng cúi đầu không dám nhìn ai.
Khi người chồng trao hai mươi lăm lượng bạc tiền lộ phí cho Hoa Bất La, người vợ khẩn trương đến độ hai tay đều phát run lên. Bởi vì cả đời họ chưa bao giờ bỏ ra một số tiền to lớn như vậy.
Trong mắt của họ, giá trị của hai mươi lăm lượng bạc này còn lớn hơn cả ba mươi vạn lượng vàng trong mắt Lữ Tam.
Đến này hôm sau Tiểu Phương mới biết được tên của cặp phu thê kia. Người chồng tên gọi Triệu Quần, người vợ họ Hồ nên mọi người gọi là Triệu Hồ thị.
* * * * *
Hoa Bất La hiển nhiên cảm thấy không kiên nhẫn chút nào khi phải ngồi ở đây.
Đối với lão ta mà nói, bất luận là ngồi ở đâu cũng đều không dễ chịu bằng trên yên ngựa.
Thế nhưng sau khi Đại Yên Đại hỏi xong Tiểu Phương và Dương Quang vài câu hỏi đơn giản, rồi bảo họ quay trở về, thì bất ngờ Hoa Bất La kêu họ ở lại giây lát.
Lão ta lên tiếng hỏi Tiểu Phương :
- Ngươi có luyện qua võ công hay không?
Tiểu Phương lập tức đáp :
- Không có!
- Trên người ngươi có mang binh khí không?
- Không có!
- Ngay cả một ngọn tiểu đao cũng không có à?
- Cũng không có.
Hoa Bất La nhìn Tiểu Phương thật lâu, trong mắt lão đang có vẻ hơi mỉm cười.
Đột nhiên Hoa Bất La lấy từ trong người ra một cây chủy thủ nói :
- Tốt nhất là ngươi nên mang cái này bên người. Phu nhân của ngươi tuổi tác cũng không phải lớn, mà trong đoàn của chúng ta hạng người như thế nào cũng có. Bởi vậy trên đường có gì đáng cẩn thận hai người phải nhớ cẩn thận.
Sau khi trở về phòng Dương Quang liền nói với Tiểu Phương :
- Hắn ta không phải là người tốt, tuyệt đối không phải?
Tiểu Phương không thể không thừa nhận với Dương Quang về điểm này. Khi Hoa Bất La cười, trên mặt lão đã nói lên trong lòng đích thật có ý đồ.
May mà Dương Quang hiện giờ không còn xinh đẹp như trước, nhưng nếu đem so với Triệu Hồ thị nàng vẫn còn đẹp hơn nhiều.
Vợ chồng Triệu Quần ở phòng kế bên phòng Tiểu Phương và Dương Quang.
Nơi họ ở là một quán trọ nhỏ rẻ tiền. Trong phòng ngoài chiếc giường ra gần như thứ gì cũng không có.
Hai mươi lăm lượng bạc bao gồm luôn cả chỗ ăn chỗ ngủ, tất nhiên là họ không thể đòi hỏi quá nhiều.
Điều mà hiện giờ họ hy vọng là làm sao mau ngủ thiếp đi.
Nhưng họ không sau ngủ được.
Chính ngay lúc họ chuẩn bị thiếp đi, thì chính phòng kế bên chợt phát ra âm thanh rất kỳ lạ.
Ban đầu họ còn chưa phân biệt ra đó là âm thanh gì. Nhưng âm thanh kia càng lúc càng lớn, hơn nữa mỗi lúc một kéo dài.
Nếu như họ còn là trẻ con, có lẽ không phân biệt được đó là âm thanh gì.
Nhưng sự thật họ không còn là trẻ nít.
Tiểu Phương đột nhiên cảm thấy toàn thân nóng ran lên.
Chàng không thể nào ngờ rằng một thiếu phụ bẽn lẽn e thẹn như vậy, nhưng khi cùng chồng làm việc đó lại phát ra âm thanh lớn như thế.
Mọi người có những lúc không cách chi khống chế được bản thân mình. Nhưng cũng có một số ít người tự có thể khống chế mình trong những trường hợp như vậy.
Tiểu Phương nhắm mắt lại toàn thân trên dưới không dám động đậy.
Chàng hi vọng Dương Quang cho rằng chàng đã ngủ.
Dương Quang cũng không nhúc nhích. Phải chăng nàng cũng hi vọng Tiểu Phương cho rằng nàng đã ngủ?
Trời vẫn còn chưa sáng hẳn Tiểu Phương đã thức dậy. Chàng dùng nước lạnh rửa mặt, sau đó chạy bảy tám vòng đường dốc men theo nhà trọ.
Khi chàng trở về thì Dương Quang đã xếp xong xuôi hành lý. Tiểu Phương nhìn Dương Quang mỉm cười, Dương Quang cũng nhìn chàng cười lại. Cả hai đều không biết đêm qua người nằm bên cạnh mình có ngủ được hay không?
Nhưng dẫu sau họ cũng đã vượt qua một đêm vô cùng khó khăn.
Cặp phu thê kia cũng trở lại bình thường. Người vợ vẫn bẽn lẽn, nhút nhát lúc nào cũng cúi đầu xuống không dám nhìn ai.
Tiểu Phương và Dương Quang cũng không dám nhìn người thiếu phụ trẻ kia. Vì nếu nhìn đến là họ sẽ liên tưởng ngay những âm thanh phát ra đêm qua và nếu vậy thì cả hai không thể nào nhịn được cười.
Đièu không may là bốn người họ lại được xếp chung trên một chiếc xe lừa. Xe vừa chật hẹp lại vừa thấp. Bốn người bọn họ ngồi đối diện dường như mặt muốn chạm vào nhau. Cho nên muốn không nhìn cũng không được.
Đến giờ cơm trưa, hai vợ chồng Triệu Quần còn chia một phần thức ăn cho Tiểu Phương và Dương Quang. dường như họ muốn bù đắp lại những thiệt thòi của Tiểu Phương và Dương Quang tối qua.
Thế nhưng Tiểu Phương chỉ hi vọng một điều là tối nay họ ngủ yên được một đêm.
Nhưng Tiểu Phương đã hoàn toàn thất vọng.
Đêm đó hai vợ chồng Triệu Quần lại tiếp tục như đêm trước, những âm thanh kia còn có phần lớn hơn đêm trước.
Vì ở kế bên phòng Triệu Quần, nên Tiểu Phương và Dương Quang không thể nào không nghe thấy những âm thanh này.
Nếu như Tiểu Phương và Dương Quang là phu thê, vấn đề này có lẽ không mấy khó giải quyết.
Nhưng đáng tiếc họ không phải.
Đến đêm thứ ba Tiểu Phương đột nhiên cầm ba hột xúc xắc nói với Dương Quang :
- Chúng ta cùng nhau đổ xúc xắc.
- Đổ xúc xắc?
Dương Quang hỏi :
- Huynh muốn đánh cá cái gì?
- Nếu như ai thua đêm nay sẽ ra ngoài xe ngủ.
Đương nhiên kẻ thua là Tiểu Phương và chàng ra ngoài xe ngủ.
Dương Quang ngược lại vẫn không ngủ được.
Âm thanh phòng kế bên tuy đã tạm thời không còn nghe thấy, thế nhưng nàng vẫn nghĩ đến rất nhiều việc. Rất nhiều chuyện đáng lý ra nàng không nên nghĩ.
Đúng lúc ấy, nàng nghe thấy có người đang đẩy cửa bước vào.
Tim nàng lập tức đập liên hồi.
Có phải là Tiểu Phương trở lại hay không?
Không phải!
Kẻ đến kia là người khác. Dương Quang chưa nhìn thấy rõ mặt người này nhưng chỉ cần nhìn đôi chân của người này, nàng đã biết là ai.
Dương Quang liền bật ngồi dậy :
- Ngươi vào đây làm gì?
Hoa Bất La nhìn chăm chăm Dương Quang, trên môi nở một nụ cười gian tà :
- Để hầu hạ ngươi.
Dương Quang nói lớn :
- Nếu ngươi không mau ra khỏi đây, ta sẽ kêu lên đấy!
Hoa Bất La cười xảo quyệt :
- Kêu ai chứ? Kêu phu quân của ngươi à? Cho dù hắn có đến thì sao chứ?
Hoa Bất La đưa tay ra chụp lấy chung trà bóp nhẹ. Lập tức chiếc chung bị vỡ vụn ra thành tiếng mảnh nhỏ.
Hoa Bất La tiếp tục cười nói :
- Phu quân của ngươi có công phu như ta hay không?
Dương Quang chỉ có lắc đầu.
Hiện giờ bọn họ chỉ là một cặp vợ chồng bình thường, đương nhiên làm sao có võ công như thế.
Nàng tuyệt đối không thể để lộ thân thế của mình được.
Nhưng Hoa Bất La đã từng bước tiến tới đầu giường nàng :
- Ngươi dám kêu lên ta sẽ khóa miệng ngươi ngay. Nếu phu quân ngươi đến ta sẽ bóp hắn chết ngay.
Xem tình hình rõ ràng Hoa Bất La quyết tâm không buông tha Dương Quang.
Hiện tại nàng không còn là Dương Quang mà chỉ là một thiếu phụ vừa đen đúa vừa xấu xí. Thế nhưng tại sao Hoa Bất La lại cứ muốn nàng?
Dương Quang vừa hoảng hốt vừa tức giận lại vừa cảm thấy kỳ quái.
Hoa Bất La đã phóng mình về phía nàng. Hai tay hắn đã đưa ra, chuẩn bị xé áo nàng.
Nhưng hắn không chụp trúng nàng, mà chụp trúng túi hành lý.
Dương Quang trong lúc hoảng hốt đã lùi đến mép giường, rồi thuận tay chụp túi hành lý nắm về phía Hoa Bất La.
Y phục Dương Quang không bị chụp rách, nhưng chiếc túi thì bị chụp rách. Ngay tức thì có một vật từ trong túi rơi xuống đất.
Đột nhiên sắc mặt Hoa Bất La lộ vẻ hoảng sợ, lập tức quay mình bỏ chạy như bay ra ngoài, giống như gặp phải quỷ vậy.
Tim Dương Quang vẫn còn đang đập mạnh, chân tay vẫn còn toát mồ hôi lạnh.
Tại sao Hoa Bất La đột nhiên lại bỏ chạy? Hắn ta đã nhìn thấy gì?
Dương Quang quả thật không thể nào hiểu được.
Vật trong túi hành lý rơi ra vừa rồi vẫn còn nằm nguyên ở trên đất. Túi hành lý kia chính tay nàng sáng nay thu xép. Nàng quả quyết tuyệt đối không có thứ gì khiến cho người ta nhìn thấy phải khiếp sợ.
Cửa phòng lại bất mở. Nhưng lần này người bước vào không phải ai xa lạ mà chính là Tiểu Phương.
Vừa nhìn thấy Tiểu Phương, Dương Quang liền thở phào nhẹ nhõm nói :
- Huynh nhìn thử xem bên dưới giường là vật gì vậy?
Tiểu Phương vừa đưa mắt nhìn, sắc mặt liền chợt thay đổi.
Dương Quang càng khẩn trương, càng cảm thấy kỳ quái :
- Huynh đã nhìn thấy gì?
Tiểu Phương từ từ cúi người xuống, nhặt vật kia từ dưới giường lên.
Vật mà Tiểu Phương nhặt lên là hai cánh tay.
Là Kim Thủ!
Tiểu Phương hỏi Dương Quang :
- Chiếc túi hành lý nãy thật sự là chiếc túi mà chính tay muội thu xếp sáng nay?
- Đúng vậy!
- Lúc đó chiếc kim thủ này không có ở trong túi hành lý.
Dương Quang khẳng định nói :
- Tuyệt đối không có.
- Vừa rồi chính mắt muội thấy nó từ trong túi hành lý rơi ra?
- Việc này muội nhìn rất rõ ràng.
- Thế tại sao chiếc kim thủ này lại nằm trong túi hành lý của muội.
- Muội cũng không biết.
Dương Quang thật sự không biết.
Chiếc Kim Thủ này là tín vật của Phú Quý Thần Tiên. Lữ Tam dùng để liên lạc ra lệnh quần hào, tuyệt đối không thể nào nằm trong túi hành lý của nàng được.
Thế nhưng sự thật vẫn là sự thật.
Tiểu Phương đột nhiên lên tiếng hỏi :
- Hôm nay có ai đụng đến chiếc túi này không?
- Không có!
Dương Quang không dám khẳng định lắm nên nàng nói thêm :
- Dường như là không có.
- Dường như là không có, hay tuyệt đối không có?
Dương Quang ngập ngừng do dự. Vấn đề này quả thật nàng không thể trả lời chắc chắn được. Nàng chỉ nhớ chiếc túi hành lý luôn ở bên mình, gần như không rời xa giây phút nào.
- Là “gần như”, không phải “tuyệt đối”.
Tiểu Phương lại hỏi :
- Vậy có người nào đó có thể tìm cơ hội nhét chiếc Kim Thủ này vào túi hành lý của muội không?
Nếu có ai đó muốn lấy đi chiếc túi hành lý của Dương Quang, chuyện này tuyệt đối không thể được. nhưng còn nếu muốn nhét một vật vào trong túi lại là chuyện khác.
Dương Quang lập tức trả lời :
- Có! Có một người.
- Là ai?
Dương Quang đưa tay chỉ phòng kế bên nói :
- Chính là người nữ nhân cứ làm phiền chúng ta mỗi đêm.
Tiểu Phương lặng thinh không nói gì.
Kỳ thật chàng đã sớm nghĩ đến điểm này. Trên đường bọn họ cùng ngồi chung một xe, bây giờ có thể xem như là bằng hữu. Trên xe Triệu Hồ thị lúc nào cũng ngồi sát bên cạnh Dương Quang. Dương Quang thì lại thường hay ngáp ngủ. Nếu Triệu Hồ thị muốn nhét một vật gì đó vào túi nàng chuyện đó tuyệt đối không phải là khó.
Dương Quang chợt lên tiếng nói :
- Có lẽ Ban Sát Ba Ná căn bản không gạt được Lữ Tam và hành động của chúng ta sớm đã bị phát hiện, cho nên hắn mới phái người theo dõi chúng ta.
- Muội cho rằng cặp vợ chồng kia chính là người của Lữ Tam phái đến sao?
Dương Quang cắn chặt hai môi nói :
- Muội vốn đã có chút hoài nghi bọn họ. Một phụ nữ xuất thân từ một gia định gia giáo, làm gì mỗi đêm kêu rên như vậy, trong khi biết rõ rằng phòng kế bên có người.
Sắc mặt Dương Quang có vẻ hơi đỏ :
- Có lẽ bọn họ cố ý làm vậy cho chúng ta không ngủ được, để ban ngày không đủ tinh thần rồi mới lợi dụng cơ hội ra tay.
Tuy đây chỉ là phán đoán của nàng, nhưng sự phán đoán này không phải hoàn toàn không có lý.
Tiểu Phương thắc mắc hỏi :
- Có một điều duy nhất không hợp lý chính là nếu như Lữ Tam thật sự đã điều tra ra được hành động của chúng ta, vậy tại sao cò không ra tay giết bọn ta?
- Bởi vì Lữ Tam muốn dựa vào chúng ta để tìm ra manh mối về Bốc Ưng. Cho nên lão chỉ phái người ngầm theo dõi hành tung của chúng ta, tuyệt đối không thể để cho bọn ta phá hiện ra.
Tiểu Phương liền hỏi ngược lại :
- Nếu vậy tại sao bọn chúng ngầm nhét chiếc Kim Thủ vào túi hành lý của chúng ta làm gì? Làm thế không phải bọn chúng đã tự lộ thân phận của mình rồi sao?
Dương Quang im lặng không đáp.
Về điểm này quả thật nàng không sao hiểu được. nhất định việc này bên trong có nhiều chỗ rất mâu thuẫn.
Gian phòng kế bên vốn đã yên lặng từ lâu, bây giờ đột nhiên lại phát ra âm tiếng.
Tiếng họ khẽ của người nam. Tiếng thở dài của người nữ. Đồng thời có tiếng người ngồi dậy, mở cửa đi ra ngoài.
Giờ này giữa canh ba bọn họ còn đi ra ngoài làm gì?
Tiểu Phương hạ thật thấp giọng nói :
- Để ta đi xem thử!
- Muội cũng đi!
Dương Quang vội nhảy từ trên giường xuống nói :
- Lần này huynh không thể bỏ muội lại một mình được.
Bước chân vừa rồi dường như đi về phía nhà bếp. Như vậy hiện tại trong nhà bếp nhất định phải có người.
Trên bếp lò lửa vẫn còn đang cháy và trên lò còn có một nồi nước sôi.
Tiểu Phương và Dương Quang lặng lẽ bước về phía nhà bếp, quả nhiên nhìn thấy người ở bên trong.
Triệu Hồ thị đang múc từng gáo nước nóng đổ vào trong thùng.
Tuy trên người Triệu Hồ thị có khoác chiếc áo ấm, nhưng xem ra điệu bộ y thị vẫn còn rất lạnh. Dường như ngoài chiếc áo ấm kia ra, trên người y thị không có mảnh vải nào cả.
Đột nhiên tim Tiểu Phương đập nhanh hơn, bởi vì chàng đã chứng thực được một điều.
Bên dưới lớp áo ấm kia quả nhiên không có gì cả.
Vừa rồi Triệu Hồ thị múc đầy nước vào thùng, do không cẩn thận thị đã để nước nóng bắn lên áo. Y thị lập tức buông chiếc gáo xuống giở áo lên giũ nước. Toàn bộ thân thể bên dưới lộ ra, nước da trắng như tuyết, eo nhỏ, hai chân khỏe mạnh và thon đều. Tiểu Phương đã từng thấy qua rất nhiều nữ nhân, nhưng chàng chưa bao giờ nhìn thấy một thân hình hấp dẫn như vậy.
Ngay lúc này tim chàng gần như muốn nhảy ra ngoài.
May mà Triệu Hồ thị đã múc đầy nước và xách thùng đi.
Đợi sau khi bóng dáng Triệu Hồ thị khuất hẳn, Tiểu Phương và Dương Quang mới rời khỏi chỗ nấp.
Dương Quang đột nhiên lên tiếng hỏi chàng :
- Huynh có nhìn thấy gì không?
Tiểu Phương cố ý giả vờ không hiểu :
- Nhìn thấy gì?
Dương Quang không nhịn được cười nói :
- Tự huynh phải biết là mình nhìn thấy gì chứ, bởi lẽ huynh nhìn thấy rõ hơn muội cơ mà.
Gặp những trường hợp như vậy, mắt nam nhân thương hay nhanh lẹ hơn nữ nhân.
Bởi vậy, Tiểu Phương chỉ còn cách là thừa nhận.
Dương Quang cười cười nói :
- Tất nhiên huynh cũng đã nhìn thấy mặt và tay của y thị rồi chứ.
- Đương nhiên đã nhìn thấy.
- Vậy huynh thấy da mặt và da tay của ả thế nào?
- Giống như màu vỏ cam.
Tuy Tiểu Phương hình dung không hay lắm, nhưng cũng không phải quá đáng.
Dương Quang liền hỏi ngược lại :
- Thế màu da trên người của ả thì sao?
Nàng biết Tiểu Phương sẽ phải ngại nhùng khi trả lời câu hỏi này, cho nên nàng liền nói tiếp :
- Da trên người ả trắng như tuyết, hơn nữa còn rất mịn màng. Muội cũng chưa bao giờ nhìn thấy một nữ nhân có nước da tốt đến thế.
Về điểm này Tiểu Phương không thể nào không thừa nhận.
Dương Quang lên tiếng hỏi tiếp :
- Huynh có bao giờ nhìn thấy qua một nữ nhân có nước da như vậy chưa?
- Chưa bao giờ, trừ phi...
Dương Quang nói tiếp thay chàng :
- Trừ phi ả ta cũng giống như muội, dùng mủ cây Quan Âm Thọ xoa lên mặt và tay để cải dạng.
Giải thích này quả nhiên không phi lý chút nào.
Cặp vợ chồng cải trang tham gia vào thương đội, đương nhiên là vì muốn theo dõi hành tung của Tiểu Phương và Dương Quang.
Về điểm này chắc chắn không còn gì nghi vấn, cho dù bên trong còn có vài vấn đề không thể giải thích.
Dương Quang lại hỏi Tiểu Phương :
- Bây giờ chúng ta phải làm như thế nào?
Tiểu Phương trầm ngâm hồi lâu nói :
- Ta cũng không biết. Xem tình hình, thì chúng ta chỉ còn có cách là giả vờ như không biết gì cả và chỉ biết chờ đợi mà thôi.
- Chờ đợi điều gì?
- Chờ xem động tịnh của bọn chúng, đợi bọn chúng có hành động trước và đợi cơ hội để ra tay Đây quả là biện pháp duy nhất của bọn họ.
Bởi vì họ không thể nào bro đi được.
Hành tung của họ đã bị bại lộ, nên cho dù có đi đến đâu cũng vậy mà thôi.
Nhưng chỉ sợ sự chờ đợi hoàn toàn không dễ chịu chút nào.
Ngày hôm sau mọi việc vẫn diễn ra bình thường.
Trời vừa hừng sáng là cả đoàn lập tức lên đường. Chỉ có điều khác biệt là người dẫn đường không phải là Hoa Bất La, bởi vì hôm nay lão ta không được khỏe. Cho nên người dẫn đoàn đương nhiên sẽ là Đại Yên Đại.
Tiểu Phương và Dương Quang vẫn ngồi cùng xe với vợ chồng Triệu Quần. Triệu Quần vẫn có vẻ rất thật thà. Còn Triệu Hồ thị vẫn tỏ ra bẽn lẽn và không dám ngẩng đầu lên nhìn một ai.
Tiểu Phương và Dương Quang giả vờ như không nhìn thấy gì, cũng như không hay biết chuyện gì.
Đến trưa, Đại Yên Đại chuyển Tiểu Phương và Dương Quang sang một chiếc xe khác và thứ tự các xe trong đoàn dường như cũng có sự thay đổi.
Trên mỗi xe vẫn ngồi bốn người. nhưng lần này ngồi chung xe với Tiểu Phương là hai phụ tử. Người cha dáng điệu mỏi mệt, còn trên mặt đứa con có vẻ bệnh hoạn. Hai cha con họ đều ngồi trầm ngâm không lên tiếng.
Tiểu Phương đưa mắt nhìn Dương Quang, Dương Quang cũng đưa mắt nhìn lại Tiểu Phương. Cả hai đều hiểu rất rõ, nếu muốn bình yên đi hết đoạn đường trong ngày hôm nay, đã không phải là chuyện dễ.
Qua sau giờ ngọ cả đoàn bắt đầu tiến vào khu vực núi non hiểm trở.
Ở đây hai bên toàn là những dãy núi cao sừng sững, đồng thời có những vực sâu nhìn không thấy đáy.
Tiểu Phương và Dương Quang đột nhiên nhích lại gần nhau hơn.
Nếu có người muốn ra tay tập kích họ giữa đường, thì nơi đây quả là địa điểm thuận lợi nhất.
Vào ngay lúc đó, bọn họ chợt nghe thấy một âm thanh khô khốc vang lên. Chiếc bánh xe đột nhiên văng ra khỏi trục bay về phía trước rồi đụng vào một tảng đá lớn vỡ tan tành.
Đúng ngay khoảnh khắc ấy, Tiểu Phương đã kéo Dương Quang lập tức nhảy ra khỏi thùng xe.
Chiếc xe ngựa vẫn lồng lên liên tục, mặc dù chỉ còn có ba chiếc bánh.
Bánh sau bên trái đã bị gãy, cho nên thùng xe không khỏi bị chao đảo liên hồi.
Thế nhưng đoàn xe phía trước đã không còn nhìn thấy bóng dáng đâu cả.
Lúc này hoàng hôn đã tắt, bóng đen đã ập đến.
Hai người ngồi cùng xe với Tiểu Phương vẫn còn ở trong thùng xe. Cũng không biết là họ đã hôn mê hay là vẫn còn ở lại trong xe để chờ đợi phục kích.
Dương Quang liền nói với Tiểu Phương :
- Huynh đi xem thử sự việc như thế nào?
Tiểu Phương không bước đến nhìn người ở trong xe, mà bước qua nhìn trục xe bị gãy.
Chỉ cần lướt mắt nhìn sơ, ai cũng có thể nhìn ra trục xe đã bị chặt gãy hơn một nửa.
Đương nhiên Tiểu Phương cũng nhìn ra điểm này.
Tiểu Phương buông một tiếng thở dài :
- Cuối cùng cũng đã đến.
- Là bọn chúng?
- Đúng vậy!
Dương Quang cũng thở dài nói :
- Bất luận là như thế nào, bao giờ bọn chúng cũng đều không để cho bọn ta chờ quá lâu.
Hai người kia ngồi ở trong xe vẫn không hề có động tịnh gì. Cho dù bọn họ có muốn ở trong xe chờ đợi cơ hội ra tay phục kích đi chăng nữa, thì bây giờ không phải là lúc hay sao?
Tiểu Phương bèn cười nhạt nói :
- Hai vị tại sao vẫn còn chưa chịu ra?
Chàng đưa chân đá nhẹ vào thùng xe nói :
- Tại sao hai vị còn chưa chịu ra tay?
Bên trong vẫn không một phản ứng. Xung quanh cũng không thấy một bóng người.
Tiểu Phương dùng chân đá tung cánh cửa ra. Hai người bên trong đương nhiên vẫn còn đó. Trong tay họ vẫn còn đang cầm ống ám khí bằng đồng.
Điều đáng ngạc nhiên là ám khí bên trong ống đồng vẫn chưa được phóng ra.
Toàn thân của họ cứng đơ như hai tượng gỗ. Sắc mặt thì đen sạm, hai mắt lồi ra ngoài trông thật khủng khiếp. Đồng thời, trong mắt họ không giấu được nỗi kinh hoàng.
Hai người này quả nhiên là hai sát thủ được mai phục ở trong xe đã chờ đợi cơ hội ra tay sát hại Tiểu Phương cùng Dương Quang.
Chính lúc xe chao đảo là cơ hội tốt nất để bọn họ ra tay.
Nhưng hiện giờ cả hai đều đã chết, chết ngay lúc họ chuẩn bị ra tay.
Tai sao bọn họ lại chết?
Vấn đề này chỉ có một đáp án duy nhất.
Dương Quang đã nhìn ra âm mưu của họ, nên phải hạ độc thủ trước.
Tiểu Phương nhìn Dương Quang thở khẽ ra một tiếng :
- Muội xuất thủ quả thật còn nhanh hơn ta tưởng tượng nhiều.
Dương Quang cơ hồ không hiểu hỏi :
- Huynh nói gì?
- Ta vốn cho rằng muội sẽ không bao giờ xuất thủ nhanh đến thế.
Tiểu Phương nói tiếp :
- Bởi vì chúng ta vẫn còn chưa thể chứng thực được họ có phải là người của đối phương hay không? Nếu như lỡ giết lầm họ thì sao?
Dương Quang nhìn Tiểu Phương dáng vẻ hết sức ngạc nhiên :
- Huynh cho rằng chính muội ra tay giết bọn họ.

loading...
Hồi trước Hồi sau