Sát thủ kiếm vương - Hồi 02

Sát thủ kiếm vương - Hồi 02

Mộng Đình Hoa
Tống Hàn Giang

Ngày đăng
Tổng cộng 55 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 224691 lượt xem

loading...

Cùng trong ngày đó, trên đường đến Hàm Dương, trong màn tuyết rơi trắng xóa có một nữ nhân cưỡi con bạch mã vạn lý long câu phi trong màn tuyết. Nàng cũng vận bạch y bó chẽn, tiệp với màu tuyết trắng trông thật là kiêu kỳ và thanh khiết.
Có vẻ nàng đang rất vội, nên liên tục ra roi vào mông ngựa. Nàng đang phóng đi một cách hấp tấp nhưng bất ngờ phía trước có đôi hắc mã chạy ngược chiều chặn ngang lối đi. Đôi mày vòng nguyệt của nàng cau hẳn lại khi thấy đôi hắc mã kia choán cả đường tiến của mình.
Ngọn roi da quất thẳng vào mông ngựa. Con bạch mã lồng lộn bốn vó trổ nước đại lao thẳng về phía trước, rồi bất ngờ nó như mọc cánh phóng vút qua đôi hắc mã của hai gã đại hán vận võ phục có thêu một đồng tiền bên ngực phải, chứng tỏ họ là người của Kim bang.
Con bạch mã lướt được hai mươi trượng thì dừng vó ngựa. Hai gã đại hán Kim bang phải đà quay đầu ngựa rượt theo nữ nhân. Hai người đó bắt kịp nàng.
Một gã sàm sỡ nói :
- Trời tiết đông lạnh lẽo như thế này sao giai nhân lại đi một mình vậy?
Nàng làm duyên, õng ẹo nói :
- Chính vì tiết trời đông giá lạnh lẽo nên thiếp cô đơn không thể ngồi yên trong nhà mà phải đi tìm đấng mày râu để bầu bạn.
Hai gã đại hán thuộc hạ Kim bang sáng mắt hẳn lên.
Gã kia nói tiếp :
- Nàng nói có đúng không? Thế còn tướng công của nàng đâu?
- Chàng nói chi đến tướng công của thiếp.
Hai gã đại hán cười mỉm, rồi nói với nhau.
- Tằng huynh, có lẽ nàng nói đúng đó, chúng ta đừng nên nhắc đến tuớng công của nàng.
Gã họ Tằng áp sát ngựa vào nữ nhân :
- Tướng công của nàng không biết chăm sóc cho nàng phải không?
Nàng nhu mì nói :
- Dạ... Tướng công của thiếp là một người đui mù làm sao chăm sóc cho thiếp được.
Nàng nguýt gã họ Tằng bằng ánh mắt sắc như bảo đao bảo kiếm nhưng tiềm ẩn trong ánh mắt đó là những lời gọi mời lẳng lơ.
Gã họ Tằng hứng chí hẳn lên. Gã ưỡn ngực chỉ vào mình :
- Thế huynh có thể thay tướng công của muội được không?
Nàng nhướn cao đôi mày vòng nguyệt. Khuôn mặt của nàng đã diễm trần càng diễm trần hơn bởi những nét ngây thơ mà nàng muốn tạo ra.
Nàng nói thật ôn nhu từ tốn :
- Tằng huynh có ý đó thật không?
- Sao huynh lại không có ý đó chứ? Với một giai nhân như muội thì huynh có đi tìm đến mỏi gối mòn chân cũng không tìm được.
Gã vừa nói vừa toan choàng tay qua tiểu yêu của nàng, nhưng mặt nàng đã sa sầm lại :
- Nhưng thiếp... sợ vị bằng hữu của Ngọc Diện Ma chàng nữa. Sợ... sợ huynh đây cũng như Tằng huynh.
Gã họ Tằng cười khằng khặc :
Gã cắt tràng cười tiếu ngạo sàm sỡ đó :
- Thì có sao đâu. Có thêm lão đệ của huynh nữa thì muội có những hai vị tướng công lẫy lừng của Kim bang phái. Đầu của muội sẽ đội trời, chân đạp đất chẳng còn sợ gã tướng công đui mù ở nhà bức hiếp.
- Tằng huynh nói thật chi lý đó, cô nương hãy chọn Tằng huynh và ta đi.
Cả hai vừa nói vừa tủm tỉm nhìn nhau.
Nàng nheo mắt với hai người :
- Thật là may mắn cho thiếp. Thiếp ở ngoài đường trong tiết trời đông giá lạnh lẽo thế này chỉ mong tìm được một đấng lang quân, không ngờ được những hai người, còn gì bằng nữa, rõ là ông trời không phụ lòng Mộng Đình Hoa rồi.
Gã họ Tằng hí hửng hẳn lên :
- Mộng muội, chúng ta đừng phí thời gian. Hãy theo huynh và lão đệ đến khách điếm ở Hàm Dương, chúng ta sẽ bầu bạn tâm sự với nhau. Ở cạnh bên Tằng huynh và lão đệ, ta cam đoan Mộng muội sẽ không còn cô đơn, và cũng chẳng còn nhớ đến tên phàm phu tục tử đui mù ở nhà đâu.
Mộng Đình Hoa tủm tỉm cười. Nàng co người nói :
- Mộng Đình Hoa mắc cỡ lắm. Chúng ta mới gặp nhau mà. Thiếp còn chưa biết nhị vị đại ca ở nhà có thê thiếp chưa nữa. Nếu nhỡ nhị vị tỷ tỷ biết được thì Mộng Đình Hoa sao có thể yên thân được.
Gã họ Tằng tằng hắng :
- Nàng sợ gì chứ? Dù cho huynh có năm thê bảy thiếp đi nữa. Nhưng nếu cô nào dám lỗ mãng với nàng thì huynh sẽ trừng phạt ngay.
Mộng Đình Hoa mỉm cười :
- Chàng nói thật đấy chứ?
- Chẳng lẽ ta lại nói ngoa với nàng sao? Tằng Hân này dám thề trước trời đất trong cơn gió tuyết này, nếu như Mộng muội chấp nhận làm thê thiếp của huynh, huynh sẽ đưa muội về lập động nhất phòng.
Mộng Đình Hoa quay qua gã cỡi ngựa đi bên trái nàng :
- Còn đại ca?
Gã đại hán hào hứng hẳn lên. Gã vỗ tay vào ngực mình :
- Ta cũng như Tằng huynh.
- Vậy thì muội có duyên quá.
Tằng Hân chắc lưỡi nói theo :
- Mộng muội nói đúng, muột rất có duyên. Trên thế gian này quả là chẳng có nữ nhân nào có thể sánh bằng Mộng muội của hai chúng ta đâu.
Tằng Hân vừa nói vừa nheo mắt với gã lão đệ đi bên trái Mộng Đình Hoa.
Tằng Hân ôn tồn nói :
- Thế muội đến Hàm Dương làm gì vậy?
- Muội đã nói rồi, đến Hàm Dương để tìm... tìm nam nhân.
Tằng Hân tròn mắt :
- Ơ... thế thì đã tìm thấy rồi, đâu cần đến Hàm Dương làm gì nữa.
Mộng Đình Hoa buông luôn một câu gọn lỏn :
- Ờ ha. Đến Hàm Dương làm gì nữa. Hay chúng ta quay trở về gia thất của muội đi.
- Muội nói rất đúng ý của Tằng huynh.
Mộng Đình Hoa lưỡng lự :
- Nhưng muội sợ..
Tằng Hân hỏi :
- Muội sợ gì?
Mộng Đình Hoa dừng ngựa. Nàng thở dài một tiếng :
- Muội sợ... tướng công của muội tuy bị mù hai mắt, nhưng thỉnh nhĩ thì lại nhạy lắm. Muội sợ đưa nhị vị đại ca về gia thất, tướng công nghe được thì muội làm sao sống được với y đây.
Tằng Hân bật cười khành khạch. Gã cắt tràng cười đó nhìn Mộng Đình Hoa nói :
- Huynh nghĩ chuyện đâu hệ trọng gì chứ, gã tướng công của muội thì để huynh và lão đệ đây xử cho.
Gã dùng tay phải phạt ngang dây cương :
- Chỉ một đao của huynh thôi gã sẽ chẳng còn làm phiền đến muội.
Mộng Đình Hoa hí hửng hẳn lên, nàng nhỏng nhảnh nói :
- Thiệt không?
- Sao không chứ?
- Huynh thề đui mắt phải không?
Tằng Hân giơ tay lên trời :
- Huynh thề.
Mộng Đình Hoa lắc đầu :
- Nhị vị đại ca hãy trợn mắt thật lớn thề muội mới tin.
- Muội muốn như thế à?
Mộng Đình Hoa gật đầu :
- Muội muốn vậy đó. Nếu nhị vị đại ca ngoa ngôn nhất định ông trời sẽ móc mắt hai người.
Tằng Hân cười khảy rồi nói :
- Được. Muội đã muốn huynh làm thế thì huynh sẽ vâng lời muội.
Ba người xuống ngựa. Tằng Hân và vị sư đệ của gã đứng trước mặt Mộng Đình Hoa, mắt trợn ngược, giơ tay lên trời dõng dạc nói :
- Trước mặt sư muội Mộng Đình Hoa, Tằng Hân và lão đệ Tằng Kỳ thề với trời đất, nếu chúng tôi có hai lời thì sẽ đui mắt.
Lời còn động trên hai cánh môi gã họ Tằng thì cả Tằng Hân lẫn Tằng Kỳ cùng rú lên thảm thiết :
- A...
Hai hốc mắt của Tằng Hân và Tằng Kỳ máu tuôn ra ước đẫm.
Tằng Hân loạng choạng ôm mắt, thét lên :
- Ta đui rồi. Ta đui rồi. Quỷ nữ, sao ngươi nhẫn tâm thọc đui mắt anh em ta.
Mộng Đình Hoa cười khảy một tiếng, khẽ lắc cổ tay. Hai cây kim vàng chui tọt vào trong ống tay áo của nàng. Mộng Đình Hoa phi thân lên lưng bạch mã, ngoảnh đầu lại nói với Tằng Hân và Tằng Kỳ.
- Tại các ngươi thế đó. Những kẽ ghẹo nguyệt trêu hoa giữa ban ngày thì lời nói đâu có thật. Với lại tướng công của Mộng cô nương đều là những kẻ có mắt không tròng.
Tằng Hân rít lên cay độc :
- Quỷ nữ, ta giết ngươi, ta giết ngươi.
Gã loạng choạng, đưa hai tay đến trước mò mẫm, miệng không ngừng gào thét :
- Ngươi đền lại cho ta đôi mắt.
Hai tay Tằng Hân chạm vào yên ngựa của Đình Hoa, ngã ngửa xuống mặt tuyết. Gã cào cấu, gầm gừ :
- Trời ơi, sao ta không biết, sao ta dại dột.
Mặc cho Tằng Hân gào thét, Tằng Kỳ rên rỉ, Đình Hoa vẫn lạnh lùng ra roi đánh vào mông ngựa. Con bạch mã hí lên một tràng dài như giễu cợt hai gã thuộc hạ Kim bang rồi nện vó phi nước đại hướng về thành Hàm Dương.
Mặt trời đã chìm hẳn xuống phía tây, để ửng lên trên nền trời một chiếc móng ngũ sắc trông lộng lẫy vô cùng. Tuyết vẫn chưa ngừng rơi, thậm chí còn rơi nhiều hơn và gió đông càng se lạnh. Trong cái tiết trời buốt giá này, Hàm Dương như chìm hẳn vào cảnh tịch mịch hơn nữa.
Mộng Đình Hoa dừng ngựa trước một cửa hiệu buôn. Cửa hiệu đó đóng kín, và chủ nhân còn quá cẩn thận dán thêm một tấm giấy đề hàng chữ: Chủ nhân đi vắng, miễn tiếp khách.
Mộng Đình Hoa xuống ngựa, cẩn thận buộc dây cương vào cột chóng mái nhà. Nàng nhìn hai tấm giấy dán trước cửa, mà điểm một nụ cười mỉm.
Đình Hoa như quá quen thuộc với chủ nhân cửa hiệu này. Nàng thản nhiên xé hai tấm giấy, rồi đẩy cửa bước vào nhà.
Ngay gian chính sảnh cửa hiệu đó là một người vận trường y, dáng vẻ nho nhã của một nhà buôn, đang ngồi khảy bàn tính.
Vừa thấy Mộng Đình Hoa, gã nhà buông đã bật đứng lên, nhanh miệng nói :
- Tới rồi, Tống Hàn Giang đã chờ ở đây suốt ba ngày rồi hôm nay Mộng cô nương mới đến.
Mộng Đình Hoa khoát tay :
- Tống huynh chờ Mộng Đình Hoa còn để mặc cho Lãnh đại ca sống chết ra sao cũng được à?
Tống Hàn Giang gật đầu :
- Ngươi cũng biết tính của Tống mỗ mà.
Mộng Đình Hoa bước thẳng đến dựng chưởng áp vào ngực Tống Hàn Giang. Nàng gằn giọng nói :
- Hừ, bằng hữu bị nguy mà Tống huynh cứ mãi với cái bàn tính của mình.
Nàng với tay thộp luôn chiếc bàn tính của Tống Hàn Giang.
- Ê... ê... ngươi đừng có làm bậy chứ. Ngươi đập bể cái bàn tính của Tống mỗ thì Tống mỗ lấy cái gì để tính toán đây?
Tống Hàn Giang vừa nói vừa lắc vai, thủ pháp nhanh nhẹn tuyệt trần thộp lấy chiếc bàn tính trên tay Mộng Đình Hoa đã dấu ra sau lưng.
Lão sẩu mặt nói :
- Không phải Tống mỗ không nghĩ đến Lãnh Nhật Phong. Nếu không nghĩ đến Lãnh Nhật Phong sao Tống mỗ chờ ở đây suốt ba ngày, và thậm chí còn đóng của hiệu của mình.
Mộng Đình Hoa nạt ngang :
- Lão chỉ biết chờ chứ có động tay hay động chân gì đâu. Đợi Tống huynh xông pha chắc mồ của Lãnh đại ca đã xanh cỏ.
Tống Hàn Giang gãi đầu :
- Tại sao lại xanh cỏ chứ? Nếu như Lãnh Nhật Phong chịu mang ít kim lượng đến thì Tống mỗ chẳng để ma nào đụng đến sợi tóc của Nhật Phong đâu.
Như một cái thói đã thành tật, Tống Hàn Giang đặt bàn tính khảy liên tục. Lão lẩm nhẩm một lúc ngẩng lên như Mộng Đình Hoa :
- Ái chà... cái vụ này Tống mỗ và Lãnh Nhật Phong ít ra phải chi hết năm trăm lạng bạc mới đủ đấy.
Mộng Đình Hoa tức đến đỏ mặt. Nàng toan thộp lấy bàn tính của họ Tống, nhưng Tống Hàn Giang đã phòng bị trước rồi, khi Đình Hoa vừa phát trảo công lão đã lạng người đứng ra sau quầy bán hàng.
Lão vừa dấu bàn tính vừa nói :
- Ê... Bộ lúc nào ngươi cũng muốn thượng cẳng chân hạ cẳng tay sao. Nữ nhân như ngươi thì làm sao tìm được một đấng trượng phu.
Hai cánh tay của lão khìn khịt :
- Hình như ngươi vừa hành thủ phải không?
- Không cần thiết Tống huynh phải nói. Bây giờ Đình Hoa hỏa Tống huynh có muốn đi cùng với Đình Hoa xông pha vào cứu Lãnh đại ca không?
Tống Hàn Giang gãi đầu :
- Ngươi còn chút kim lượng nào không?
Mộng Đình Hoa hừ nhạt một tiếng nói luôn :
- Bọn con buôn thật là bỉ ổi đê tiện.
Mặc dù nói vậy nhưng Đình Hoa cũng lấy ra một nén bạc đặt lên quầy :
- Kệ... dằn túi cũng được.
Lão nheo mắt nói với Đình Hoa :
- Tống mỗ nói thật cho ngươi biết. Lãnh Nhật Phong không dễ chết như ngươi tưởng đâu. Tống mỗ xem chừng cái mạng của sư tử sơn đông còn yểm mệnh hơn cả Lãnh Nhật Phong nữa đó. Ngươi lo mà giữ đi, kẻo hối không kịp.
Mộng Đình Hoa hừ nhạt rồi nói :
- Không cần nhiều lời nữa, có đi không thì bảo?
- Chuyến này Tống mỗ đi buông ế nặng quá. Tại cái nghĩa với Nhật Phong và với ngươi ta đành buôn lỗ một chuyến vậy.
Tống Hàn Giang vừa nói vừa nhặt nén bạc bỏ vào túi gấm đeo bên hông.
Lão vừa thắt túi gấm vừa than :
- Tống mỗ nghĩ đâu chỉ ba bốn bữa đóng cửa hiệu, chuyến này nhất định sẽ phát tài, chẳng ngờ chỉ nhận được có mỗi một nén bạc vụn của ngươi, chẳng đáng công Tống mỗ chút nào.
Mộng Đình Hoa gằn giọng nói luôn :
- Chỉ cần cứu được Lãnh Nhật Phong thì Tống huynh ắt có kim ngân mà, sợ gì chứ?
- Làm bất cứ chuyện gì thì cũng phải nắm đằng cán chứ ai lại nắm đằng đầu bao giờ.
Mộng Đình Hoa trừng mắt :
- Huynh bỏ khẩu khí của con buôn đi được không?
- Đối với Lãnh Nhật Phong tất nhiên Tống Hàn Giang không tính toán rồi. Nhưng cũng phải có chút đỉnh chứ. Cứu Lãnh Nhật Phong ra khỏi thiên lao của Tổng đàn võ lâm đâu phải dễ, mà có khi còn mất mạng là đằng khác.
Tống Hàn Giang nhếch miện cố nặn một nụ cười méo mó :
- Nói vậy chứ, với Lãnh Nhật Phong thì Tống mỗ thật là khó tính toán. Thôi đi thì đi, nhưng đi với ngươi Tống mỗ lại sợ thiên hạ dị nghị bởi cái tính ỏng à ỏng ẹo của ngươi đó.
Tống Hàn Giang khoát tay :
- Ngươi đi trước, hoặc là Tống mỗ đi trước.
Mộng Đình Hoa hừ nhạt một tiếng :
- Kiếm một nữ nhân như Mộng Đình Hoa không dễ đâu. Tống huynh có diễm phúc lắm mới được đi cùng với Mộng Đình Hoa đó, chứ những kẻ khác e...
Tống Hàn Giang cướp lời Đình Hoa :
- Đui hai con ngươi chứ gì?
Lão liếc Mộng Đình Hoa :
- Ngươi cứ đâm mù mắt thiên hạ thì sau này có tướng công sinh con sợ con ngươi chẳng có con ngươi.
Mộng Đình Hoa nghe Tống Hàn Giang nói, mặt đỏ bừng :
- Tên buôn xảo quyệt, ngươi muốn ta đâm mù mắt ngươi?
Nàng vừa nói vừa lạng người toan trở độc thủ của mình, nhưng Tống Hàn Giang đã nhanh chân tháo chạy ra cửa hiệu. Bộ dáng nho nhã thư sinh của lão ta mà khi trổ kinh công lại nhanh không thể tưởng.
Có thể nói chỉ kịp nghe những con tính của bàn toán nhẹ lắc một cái thì thân pháp của Tống Hàn Giang đã ngang ngưỡng cửa rồi. Nhưng một điều lạ lùng, đáng lý Tống Hàn Giang thoát luôn ra ngoài cửa hiệu nhưng gã lại đứng sững ra như bất động.
Thân pháp của Tống Hàn Giang đột ngột đứng phỗng ra khiến Mộng Đình Hoa không khỏi ngạc nhiên. Nàng nghĩ thầm :
- “Gã con buôn này gặp phải sát tinh của gã hay sao vậy?”
Ý nghĩ đó còn đọng trong đầu nàng thì đã nghe Tống Hàn Giang thốt lên với giọng sững sờ :
- Ô... Kim ngân... kim ngân...
Gã vừa nói vừa cúi xuống nhặt hai thỏi vàng ròng độ năm lượng. Tống Hàn Giang áp luôn hai thỏi vàng ròng đó vào ngực rồi quay ngoắt lại nhìn Mộng Đình Hoa :
- Sao ngươi không nói sớm? Đưa kim ngân cho Tống mỗ thì cứ đưa, cớ sao lại hồ đồ đặt ngay ngưỡng cửa, nếu như có kẻ gian thì sao?
Mộng Đình Hoa càng ngạc nhiên hơn sau lời nói của họ Tống. Nàng buộc miệng hỏi :
- Tống huynh nói gì? Mộng Đình Hoa mà có kim ngân rải ngoài cửa à?
Nàng lắc đầu :
- Tống huynh làm trò được đấy.
Nàng vừa dứt lời thì Lãnh Nhật Phong xuất hiện. Chàng đặt tay lên vai họ Tống khiến cho y giật mình quay ngoắt lại :
Tống Hàn Giang vừa sững sờ vừa ngạc nhiên
- Ý... Lãnh huynh đệ... Sao ngươi đến đây được.
Lãnh Nhật Phong bình thản cặp Tống Hàn Giang bước vào cửa hiệu.
Mộng Đình Hoa nhìn Lãnh Nhật Phong không chớp mắt. Nàng lí nhí nói :
- Lãnh đại ca!
Nhật Phong quay sang đối mặt với nàng :
- May mắn có cả Mộng Đình Hoa muội muội ở đây, huynh khỏi phải cất công đi tìm.
Lãnh Nhật Phong kéo ghế ngồi xuống rồi định nhãn về Tống Hàn Giang.
- Nếu như Lãnh mỗ chờ Tống Hàn Giang con buôn đến cứu e rằng mỗ đã xanh mồ xanh cỏ rồi.
Tống Hàn Giang xấu mặt, khoát tay :
- Tống mỗ và Mộng Đình Hoa đang tính đến cứu Lãnh huynh đệ đây mà.
- Nhưng khi bắt gặp hai thỏi vàng ròng thì Tống huynh lại quên mất tình bằng hữu chi giao.
- Ậy... Sao Tống mỗ quên được, chẳng qua ta chỉ sợ kẻ tham thấy vàng quáng mắt nên thâu hồi hai nén vàng lại đó thôi.
- Thế mà Lãnh mỗ lại ngỡ huynh hồ siêu phách lạc khi thấy hai thỏi vàng rồng đó.
- Ngươi nói vậy...
Lãnh Nhật Phong khoát tay :
- Bỏ chuyện đó đi, kết giao với Tống Hàn Giang, Lãnh Nhật Phong há chẳng biết cá tính của huynh sao? Khi nào bàn tính trên tay huynh còn thì Tống Hàn Giang vẫn là Tống Hàn Giang.
Tống Hàn Giang toét miệng cười. Họ Tống vừa cười vừa vuốt râu :
- Lãnh huynh nói rất đúng với Tống mỗ. Tống mỗ yêu bàn tính này hơn cả tánh mạng mình đấy.
Mộng Đình Hoa hừ nhạt một tiếng :
- Chẳng biết đến bao giờ Tống huynh mới không còn bị ám ảnh bởi những thỏi kim lượng.
Lãnh Nhật Phong đỡ lời cho Tống Hàn Giang :
- Ai cũng có cá tính riêng và sự đam mê của mình mà. Cũng như Lãnh Nhật Phong có bao giờ quên được bầu rượu túi mơ đâu.
Tống Hàn Giang vỗ tay đôm đốp :
- Lúc nào Lãnh Nhật Phong cũng nói đúng. Mộng Đình Hoa muội muội nghe rõ rồi chứ. Sau này đừng có hở cái gì cũng đòi đập bàn tính của Tống mỗ đấy nhé.
- Đình Hoa không thèm chạm tay vào bàn tính của Tống huynh đâu.
- Thế thì tốt... thế thì tốt...
Mộng Đình Hoa quay lại Lãnh Nhật Phong :
- Sao đại ca có thể rời đại lao của Tổng đàn võ lâm mà đến đây.
Lãnh Nhật Phong mỉm cười :
- Có lẽ những vị Chưởng môn xem tướng Lãnh huynh chưa tới số chết nên mới thả ra, và còn đem tin phát tài đến cho Tống Hàn Giang nữa.
Tống Hàn Giang sáng mắt hẳn lên. Gã bước ngay đến bên cạnh Lãnh Nhật Phong :
- Tin phát tài là tin gì? Phải... phải họ đã bồi thường cho Lãnh huynh số thỏi vàng vừa rồi, và Lãnh huynh không xài tới nen muốn tặng cho Hàn Giang này phải không?
Lãnh Nhật Phong nhìn thẳng vào mắt Tống Hàn Giang :
- Hai thỏi vàng kia có đáng gì đâu, chỉ nhờ Tống huynh giúp cho Lãnh mỗ thực hiện một sứ mạng thì sẽ có vạn nén vàng rồng.
Tống Hàn Giang nhảy đổng lên như một đứa trẻ vừa được quà. Lão nhanh nhẩu nói :
- Thiệt vậy không? Thiệt vậy không? Nếu được vạn nén vàng, Lãnh huynh có bắt Tống mỗ nhảy vào chảo dầu sôi Tống mỗ cũng sẵn sàng.
Mộng Đình Hoa nheo mày :
- Tống huynh nói vậy nhưng có dám thực hiện không? Được vạn nén vàng, cái mạng thì tiêu rồi, thế kim lượng để làm gì?
Tống Hàn Giang gãi đầu :
- Tống mỗ nói thế với Lãnh huynh chứ ta biết có bao giờ Lãnh Nhật Phong lại xử với bằng hữu bằng kiểu cạn tình cạn nghĩa đó đâu.
Lãnh Nhật Phong nhún vai, đứng lên đối mặt với Tống Hàn Giang :
- Được vạn thoi vàng thì có thể phải nhảy vào dầu sôi đó.
Tống Hàn Giang hỏi Lãnh Nhật Phong :
- Mà đó là chuyện gì mà có tới những vạn lạng kim lượng?
- Nhất thời Lãnh Nhật Phong chưa thể nói được, nhưng Tống huynh có đồng ý đi chung với Lãnh mỗ không?
- Nhất định là phải đi rồi.
- Thế thì tốt.
Nhật Phong vừa nói vừa đoạt lấy hai thỏi vàng trên tay Tống Hàn Giang :
Họ Tống tròn mắt :
- Ơ... hai thỏi vàng này của Tống mỗ mà, Tống Hàn Giang nhặt được trước cửa hiệu mình.
- Nhật Phong thấy tất cả, nhưng Tống huynh nghĩ lại đi, hai thỏi kim lượng này đâu có chân mà tự mò đến cửa hiệu của Tống huynh. Với lại lúc này chúng ta cũng cần có lộ phí chứ.
Nhật Phong quay lại Mộng Đình Hoa :
- Đại ca trao hai thỏi vàng cho muội giữ.
Chàng quay lại Tống Hàn Giang, thấy vẻ mặt ủ rũ của họ Tống, chỉ biết lắc đầu mỉm cười :
- Tống huynh tiếc chi hai thỏi vàng đó, sẽ có vạn lạng dành cho Tống huynh mà.
- Thật chứ?
Nhật Phong gật đầu :
- Có bao giờ Nhật Phong ngoa ngôn với bằng hữu của mình chưa?
- Chưa bao giờ. Vậy chúng ta đi ngay bây giờ chứ?
Nhật Phong gật đầu :
- Đúng như vậy, nhưng trươóc khi rời Trung Nguyên, Lãnh Nhật Phong còn phải đến Dương Châu thành và Hồ Nam.
Mộng Đình Hoa xen vào :
- Lãnh đại ca đến Dương Châu thành tìm Lâm Thành Tử và đến Hồ Nam tìm Kha Bạc Kim?
- Chưa nói ra mà Mộng Đình Hoa đã đoán biết được huynh tìm ai rồi.
Mộng Đình Hoa chăm chú nhìn Lãnh Nhật Phong :
- Cái việc Lãnh huynh sắp thực hiện rất hệ trọng?
- Lãnh huynh không biết nó hệ trọng như thế nào nhưng chỉ biết sẽ mang đến cho mọi người sự phát tài sung sướng.
- Còn Lãnh đại ca được gì?
Lãnh Nhật Phong mỉm cười nhún vai :
- Huynh cũng không biết nữa.
- Huynh đừng dấu Đình Hoa. Phải chăng huynh vì Chu Thể Loan?
Tống Hàn Giang khoát tay :
- Thôi thôi đừng nói nữa, kẻo không có được sự phát tài bây giờ.
Tống Hàn Giang giật tay Nhật Phong :
- Chúng ta đi thôi, Đình Hoa không đi cũng được. Có nữ nhân theo chỉ vướng bận mà thôi.
Đình Hoa trợn mắt :
- Không... Đình Hoa sẽ đi cùng với Lãnh đại ca.
- Huynh cũng có ý mời Mộng muội.
- Lãnh đại ca nhìn đúng người đó.
Tống Hàn Giang buột miệng nói luôn :
- Thế thì còn chờ gì nữa mà không đi. Đứng đây mãi thì bao giờ mới có vạn thoi vàng ròng.
Họ Tống nguýt Đình Hoa :
- Tống mỗ chỉ sợ Mộng Đình Hoa theo sẽ xảy ra lắm chuyện bởi cặp mắt đong đưa và cái tiểu yêu ỏng ẹo mà thôi.
Đình Hoa hừ nhạt rồi nói :
- Không có phần cho Tống huynh đâu mà chê bai Đình Hoa.
Nàng quay lại Nhật Phong :
- Muội sẽ lo cho Lãnh đại ca từng giấc ngủ đến bữa cơm.
Tống Hàn Giang nhăn mặt :
- Vậy cũng được nhưng Tống mỗ chỉ sợ đôi mắt của Nhật Phong có ngày chẳng còn hai con ngươi.
Mộng Đình Hoa nheo mày, thoạt một cái lạng bộ nhưng Nhật Phong kịp nắm tay nàng.
- Đình Hoa!
Nàng thở hắt ra, chỉ Tống Hàn Giang nói :
- Lãnh huynh có nghe gã thương buôn này nói gì không? Muội đâu nỡ làm mù mắt Lãnh huynh chứ.
- Lãnh Nhật Phong biết nên mới mời muội đi theo.
Nhật Phong quay lại Tống Hàn Giang :
- Chúng ta đi thôi.
Tống Hàn Giang lưỡng lự một lúc rồi thận trầm nói với Nhật Phong :
- Nhân chuyến đi xa này, Tống mỗ có thể làm một chuyến hàng đường dài được không?
Câu hỏi của họ Tống khiến Nhật Phong lẫn Đình Hoa phải cau mày.
Nhật Phong nghiêm giọng nói :
- Tống huynh chỉ nên mang theo chiếc bàn tính để tính số kim lượng sắp có mà thôi.
- Vậy cũng được.
Mộng Đình Hoa hừ nhẹ một tiếng rồi xăm xăm bỏ ra ngoài.

loading...
Hồi trước Hồi sau