Thất tinh Long Vương - Hồi 25 (hết)

Thất tinh Long Vương - Hồi 25 (hết)

Ngôi sao thứ ba thứ tư thứ năm thứ sáu thứ bảy

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 80488 lượt xem

loading...

Hai mươi tháng tư, bình minh.
Ngoài kia, trời xem ra đã sáng, nhưng trong khoang thuyền, không thấy có gì ảnh hưởng, nếu bên ngoài trời có sáng thêm chút nữa, trong khoang ngược lại sẽ thành ra tối đi.
Bởi vì đèn lửa chỉ ở trong bóng tối mới hiển lộ ra cái ánh sáng của nó, ra ngoài trời rồi, thì nó chẳng còn có nghĩa lý gì nữa.
Thế giới này cũng có nhiều chuyện như vậy.
Điền Kê Tử đứng dậy khỏi ghế ngồi, phủi phủi bộ quần áo vô cùng quý giá trên người mình.
- Hiện tại, tôi cũng đã hoàn toàn hiểu ra.
Y nói :
- May mà hiện tại còn chưa trễ gì lắm.
- Sao?
- May mà bộ quần áo này còn chưa mặc hư đi, còn có thể đem trả lại người ta được, may mà những hạt trân châu kia còn chưa đụng tới, rượu cũng chỉ bất quá mới khui ra có một thùng, vấn đề còn chưa đến nỗi quá lớn lao.
Điền Kê Tử nói :
- Nếu không thì thật là nguy to cùng cực.
- Tại sao?
- Bởi vì Lý tướng quân đã chẳng còn là Lý tướng quân, Điền Kê Tử dĩ nhiên vẫn còn là gã bần cùng như trước.
Y nói :
- Mấy thứ này còn chưa trả tiền, nếu y phục mặc hư đi rồi, rượu uống hết cả rồi, trân châu nuốt vào bụng rồi, cái món nợ này kêu tôi tới chừng nào mới trả cho xong được đây?
Gương mặt y vẫn còn đang lộ vẻ tươi cười, y nói với những người y đem lại :
- Cầu xin các người, giúp giùm cho ta một lần, mau mau đem mấy thứ đồ này đi nhanh, tiền công các người cũng chỉ tính một ngày thôi, sau này ta nhất định sẽ tìm cách trả lại, tuyệt đối không chạy làng đâu cả.
Bất kể ra sao, con người của Điền Kê Tử cũng có tý nhân duyên tốt đẹp, bởi vì những người đó chẳng ai nói gì cả đều bỏ đi hết.
Nguyên Bảo vốn đang muốn hỏi thăm cô bé thắt hai bím tóc có cặp đùi dài kia, có phải thật là được Điền Kê Tử mướn lại hay không, hay còn có mưu đồ gì khác.
Cô bé có hai bím tóc hình như sợ Nguyên Bảo lại hỏi cô mấy chuyện đó, cô đã lẫn ngay đi mất, ra ngoài rồi còn len lén quay đầu lại nháy mắt với Nguyên Bảo.
Nguyên Bảo chỉ còn nước câm miệng lại.
Bất kể ra sao, cái vị cô nương tốt bụng này đối đãi với y cũng quá tốt, cho dù bọn cô có giả làm những người mãi võ lại làm chuyện gì giấu diếm thiên hạ, Nguyên Bảo cũng không muốn nói ra.
Nó tin rằng sau này nhất định sẽ còn gặp lại cô, bọn họ đều còn quá trẻ, cuộc đời còn quá dài.
Những chuyện này, đến lúc đó nó sẽ hỏi lại cô lần nữa cũng không muộn gì.
Tuổi tác của Nguyên Bảo tuy còn nhỏ, nhưng nó đã hiểu được chuyện giữ lại mấy phần làm phước rồi, giữ lại mấy phần cho người ta, cũng là giữ lại mấy phần cho mình, làm người như vậy cũng là không lầm lỗi lắm.
Đèn cũng đã được đem đi, may mà bên ngoài trời cũng đã sáng trưng, chẳng còn phải cần đến đèn.
Điền Kê Tử ẹo lưng một cái, thở ra một hơi dài, gương mặt lộ ra một nụ cười thật dễ thương. Y bỗng thốt ra một câu không ai ngờ hiện tại y có thể thốt ra :
- Hẹn gặp lại.
Y nói :
- Hẹn gặp lại các vị.
- Hẹn gặp lại?
Nguyên Bảo mở tròn mắt nhìn y :
- Hẹn gặp lại là nghĩa làm sao?
- Hẹn gặp lại có nghĩa là ta muốn chuồn đi.
- Ông tính chuồn đi như vậy là xong sao?
- Bản hí kịch đã diễn xong rồi, ít nhất là vai trò ta đóng cũng đã diễn xong, ta chưa đi còn đợi gì nữa?
Điền Kê Tử vẫn còn cười rất khoan khoái :
- Không lẽ các người còn muốn giữ ta lại đây mời uống rượu sao?
Nguyên Bảo lại nhìn lom lom vào y cả nửa ngày, rồi cười khổ lắc đầu :
- Thì ra, cái mặt của ông còn dày hơn cả tôi, làm những chuyện như vậy rồi, còn ra vẻ như chẳng có gì cả.
- Ta đã làm chuyện gì?
Điền Kê Tử cười hì hì nói :
- Ta cũng chẳng ăn trộm, ta cũng chẳng hại ai, ta chỉ bất quá giống như Quách đại hiệp lúc xưa thôi, muốn đi bắt một tên đại đạo mà bắt hoài không xong, và cũng đành phải chịu bỏ thôi.
Y cười hì hì nhìn những người chung quanh :
- Các vị, một người phong độ như ta thế này, các vị còn muốn đối xử ra sao với ta bây giờ?
Nguyên Bảo thộn mặt ra, người khác cũng chẳng biết nói gì.
Có điều, bên ngoài đã có người đang nói :
- Bọn họ đích xác là chẳng làm gì được mày, may mà còn có tao.
Người này nói :
- Không những ta muốn đánh nát đít mày ra, tao còn muốn đánh gãy luôn cặp giò của mày luôn.
Vừa nghe đến giọng nói của người đó, gương mặt của Điền Kê Tử đã biến hẳn đi, tính màn chuồn gấp.
Chỉ tiếc là y chuồn không xong.
Điền lão gia tử đã đến ngay trước mặt y, Điền Kê Tử chỉ còn nước mau mau cúi đầu khom lưng cười vả lả.
- Lão gia tử mạnh khỏe!
- Tao không mạnh khỏe.
Điền lão gia tử nghinh mặt lên nói :
- Tao sắp bị mày chọc cho tức chết đến nơi rồi, còn khỏe gì nổi.
- Thế thì con sẽ về nhà ngay đây, tuột quần ra, đợi lão gia tử về lấy gậy đánh cho một trận đòn, để lão gia tử nguội nguội cơn giận lại.
Nguyên Bảo vốn không muốn cười, nhưng nhịn không nổi phải bật cười lên.
Nó cười lên, tình thế bèn hòa dịu ra, Điền lão gia tử thuận tay bộp cho thằng con hai bộp tai.
- Mày cút ngay, về nhà rồi bò ngay ra đó, đừng hòng ló mặt ra ngoài, tao đánh mày chết.
- Con cút ngay.
Điền Kê Tử ôm đầu :
- Con cút ngay đây.
Câu đó còn chưa nói hết, y đã biến mất không còn hình bóng, có điều tiếng nói của y vẫn còn nghe được.
Mọi người nghe tiếng của y từ xa vọng lại :
- May mà con là người, không phải chó, cũng không có chân chó, may mà lão gia tử chỉ muốn đánh gãy chân chó, không phải chân người.
Nguyên Bảo nhịn không nổi nói lớn lên :
- Chỉ bất quá ông ráng mà cẩn thận lần sau, tôi sẽ lại ăn cái chân gà của ông đó.
* * * * *
Điền lão gia tử không đến đây có một mình, lão vào không bao lâu, lại có hai người theo vào.
Hai người đàn bà, vô cùng vô cùng xinh đẹp, một người cúi đầu, mặt mày đỏ ran, chính là Dương Lan Phương đại lão bản.
Còn người kia tuổi tác hình như có lớn hơn chút đỉnh, nhưng trông thật kiều diễm rực rỡ, phong tư và nghi biểu, đẹp không ai có thể dùng lời nói để hình dung ra được.
Bất kỳ ai gặp phải một người đàn bà như vậy cũng đều nhịn không nổi phải nhìn cô ta thêm lần nữa.
Có điều không sợ trời không sợ đất như Nguyên Bảo vừa gặp cô ta, hình như cũng giống Điền Kê Tử gặp Điền lão gia tử vậy, vừa muốn trốn, vừa muốn chuồn ngay.
Chỉ tiếc là nó cũng giống như Điền Kê Tử vậy, trốn cũng trốn không nổi, chuồn cũng chuồn không xong, chỉ đành phải dày mặt ra cười vả lả miệng cất tiếng chào :
- Tam thơ mạnh khỏe?
Vị quý phụ kia chỉ nhẹ nhàng nói một câu :
- Lão cửu, chú đứng ngay đó, không được đi đâu.
Nguyên Bảo quả nhiên không đi đâu.
Mọi người vốn đang kỳ quái, cái thằng tiểu quỷ ngay cả trời sập còn không chớp mắt kia tại sao lại sợ ra thành ra nông nổi đó, bây giờ mới hiểu ra chuyện.
Tiểu đệ đệ nghịch ngợm thể nào cũng sợ thơ thơ chứ, thơ thơ mà đánh người ta, nhất định còn đau hơn cả cha mẹ.
Thiết Thường Xuân bỗng thở ra một hơi, làm như vừa bỏ được xuống một gánh nặng ngàn cân :
- Tạ ơn Trời Phật, bây giờ chuyện gì cũng đều có thể giải quyết được.
Y nói :
- Long tam tiểu thơ đã đến đây, còn có chuyện gì không giải quyết được.
Trong giang hồ, không chừng còn có người không phục Long tam tiểu thơ, nhưng có một thứ thiên hạ không ai không phục.
Cái thứ này ai ai cũng biết con cháu nhà họ Long nhất định đều có mang theo trong người.
Cái thứ này chẳng phải là bảo kiếm lợi đao chém đứt lông tóc, cũng chẳng phải ám khí độc dược kiến huyết phong hầu gì, nó chỉ bất quá là một lá cờ nhỏ thế thôi.
Một lá Thất Tinh Long Kỳ.
Điền lão gia tử của Hoa Kỳ môn tuy thành danh đã lâu, oai chấn một phương, có điều đối với Long tam tiểu thơ cũng rất tôn kính, như là những người khác.
Long Kỳ còn chưa xuất hiện, đã thấy có oai lực rồi.
- Quách đại hiệp, ông bị thương chẳng nhẹ, tôi đã chuẩn bị sẵn cỗ xe, đưa ông đi liệu thương.
Long tam tiểu thơ nói :
- Xin nhờ Tiêu đường chủ đem ông đi thôi.
Cô mỉm cười, rồi lại nói tiếp :
- Vết sẹo trên mặt tôn phu nhân cũng có thể bình phục lại được, có điều vết thương trong lòng, chỉ có ông mới trị được nổi, ông ở đó, không chừng sẽ thấy bà ta đó, tôi hy vọng ông chữa được bệnh cho bà ta.
Nụ cười của cô ôn nhu, tiếng nói cũng ôn nhu, có điều những lời cô nói ra, trước giờ chưa có ai từ chối.
Một người như cô, không cần phải nói lớn tiếng.
- Thiết đại hiệp tốt nhất xin cứ lưu lại nơi đây, cùng với Điền lão gia tử hoàn thành cho xong tâm nguyện của Lý tướng quân.
Long tam tiểu thơ dịu dàng nói :
- Đây là chuyện công đức từ thiện, hai vị tương lai sẽ nhất định được đa phúc đa thọ.
Đợi mọi người đã đi hết, Nguyên Bảo mới mở miệng hỏi :
- Còn tôi?
Long tam tiểu thơ quay đầu lại, nhìn nó, một hồi thật lâu, mới nhẹ nhàng thở ra một tiếng :
- Chú đấy hở? Thật tình ta không biết làm sao được bây giờ.
Cô kéo tay Dương Lan Phương lại :
- Xem ra ta chỉ còn nước giao nó lại cho cô trị thôi.
Mặt Dương Lan Phương lại càng đỏ thêm :
- Em... em trị được gì y.
Long tam tiểu thơ nhoẻn miệng cười :
- Mỗi người đều có một người trị được. Không chừng cô là người duy nhất trị được nó.
Cô cười càng thân thiết :
- Ta cho cô trị nó một năm, nếu cô trị được, ta kêu ngay cô một tiếng đệ muội liền.
Rồi lại nghinh mặt lên làm vẻ hời hợt nói :
- Nếu ngay cả cô còn không chịu trị nó, ta chỉ còn nước tống nó về nhà thôi.
Cái đầu của Dương Lan Phương tuy cúi thấp, nhưng cô nhịn không nổi đưa mắt liếc qua Nguyên Bảo một cái.
Nguyên Bảo cũng đang len lén nháy mắt với cô, len lén hướng về cô cúi đầu.
Dĩ nhiên không phải là quỳ xuống cúi đầu thật, chỉ bất quá là dùng một ngón cái cúi đầu thế thôi.
Bao nhiêu đó cũng đã quá đủ.
* * * * *
Tinh tú đầy trời.
Phía dưới ngàn ngàn vạn vạn vì sao lấp lánh kia, có hai người đang nói chuyện, hình như đang mãi nói chuyện không bao giờ hết. Có những chuyện người khác không nghe được cũng không hiểu được, có những chuyện có nghe cũng không sao.
- Ta biết Thất Tinh Long Kỳ nhà chú oai chấn thiên hạ, ta cũng biết lão thái gia cưng con trai ông lắm, vì vậy mới cho chú bảy ngôi sao.
- Ừ.
- Thiên hàng phúc tinh, điểm thiết thành kim, ngôi sao đó ta đã thấy qua.
- Sao?
- Tiểu tinh tinh lượng tinh tinh, đấy là của Lý tướng quân năm xưa còn ấu thời đem cho Quách đại hiệp, Quách đại hiệp thành thân rồi mới bị bà ta đòi lại. Có một lần, Lý tướng quân bị thương, đại thơ của chú vô ý cứu được bà ta, bà ta bèn đem ngôi sao đó tặng cho đại thơ của chú làm tín vật, nói với đại thơ của chú, chỉ cần thấy người cầm ngôi sao này, cũng như thấy mặt ân nhân, bất kể chuyện gì, bà ta đều sẽ đem hết sức ra giúp đỡ.
- Sao?
- Đại thơ của chú nhất định biết chú hay đi phá làng phá xóm, sợ chú bị người ta ăn hiếp, vì vậy mới đem ngôi sao này giao cho chú giữ.
- Ừ.
- Còn năm ngôi sao kia nữa thì sao? Chú cho ta xem được không?
- Không được.
- Tại sao?
- Trên trời có bao nhiêu ngôi sao trên đó, cô không nhìn, tại sao cứ muốn nhìn ngôi sao của tôi?
- Ta cứ muốn nhìn đấy.
- Tôi cứ không cho cô xem đấy, hiện tại, ngay cả sao trên trời cũng không cho cô xem luôn...
...
- Rốt cuộc chú có cho ta xem không đây?
- Có ngày, tôi sẽ cho cô xem, đến lúc đó, cô có muốn không xem cũng không được.

loading...
Hồi trước