Thiên nhai Minh nguyệt đao - Hồi 06

Thiên nhai Minh nguyệt đao - Hồi 06

Trước trận quyết đấu

Ngày đăng
Tổng cộng 24 hồi
Đánh giá 9/10 với 89721 lượt xem

loading...

Phó Hồng Tuyết.
Tuổi: khoảng ba sáu ba bảy tuổi.
Đặc điểm: chân phải bị thọt, đao không rời tay.
Võ công: Không thầy, không môn phái, tự mình sáng tạo một võ học riêng. Dùng đao, xuất thủ cực nhanh, giang hồ công nhận thiên hạ đệ nhất khoái đao.
Thân thế: gia thế không rõ. Sau khi sinh ra được Bạch Phụng công chúa của ma giáo năm xưa nhận nuôi, sử dụng tinh thông các cách hạ độc ám sát. Độc thân chưa kết hôn, bốn biển là nhà, lang bạt khắp chân trời.
Tính cách: lập dị, lãnh đạm, độc lai độc vãng.
Đỗ Lôi từ từ đẩy tờ giấy dài ghi những những tư liệu này đến trước mặt Ngón Cái, trên mặt hắn một chút cảm xúc cũng không có.
Ngón Cái hỏi :
- Ngươi xem qua rồi chứ?
Đỗ Lôi đáp :
- Ừ
Ngón Cái thở dài, nói :
- Ta cũng biết ngươi chắc chắn sẽ không thấy thỏa mãn, nhưng đây đã là toàn bộ tư liệu mà bọn ta đã dùng tất cả khả năng mới tìm về được. Đối với con người như Phó Hồng Tuyết thì chẳng ai biết nhiều hơn thế này đâu!
Đỗ Lôi nói :
- Rất tốt.
Ngón Cái chớp chớp mắt, thăm dò hỏi :
- Những tư liệu này với ngươi có tác dụng gi không?
Đỗ Lôi đáp :
- Không.
Ngón Cái hỏi :
- Một chút tác dụng cũng không à?
Đỗ Lôi khẽ gật gật đầu. Y đứng lên lững thững bước, bỗng lại ngồi xuống, lạnh lùng nói :
- Trong tư liệu của các người bỏ sót hai điểm, hai điểm quan trọng nhất.
Ngón Cái giật mình :
- Hả?
Đỗ Lôi đáp :
- Hắn lúc trước đã từng bị một người đàn bà lừa, lừa rất thảm.
Ngón Cái hỏi :
- Người đàn bà ấy là ai?
Đỗ Lôi đáp :
- Một kỹ nữ tên gọi là Thúy Bình.
Ngón Cái thở hắt ra nói :
- Ta thực cảm thấy rất lạ, tại sao người đàn ông càng thông minh thì lại càng dễ mắc lừa bọn kỹ nữ?
Chim Công đột nhiên chõ mồm vào cười nhạt nói :
- Bởi vì người đàn ông thông minh chỉ thích đàn bà thông minh, nhưng những người đàn bà thông minh lại thông thường đều là kỹ nữ.
Ngón Cái cười, lắc đầu nói :
- Ta biết là ngươi hận đàn bà, nhưng không ngờ lại hận một cách ghê gớm như vậy.
Đỗ Lôi lạnh lùng nói :
- Xem ra hắn nhất định cũng từng bị kỹ nữ lừa qua.
Sắc mặt Chim Công hơi biến đổi, nhưng hắn cũng vẫn cười và đổi giọng hỏi :
- Điểm thứ hai mà ngươi nói là gì?
Đỗ Lôi đáp :
- Hắn có bệnh.
Ngón Cái hỏi :
- Bệnh gì?
Đỗ Lôi đáp :
- Bán điên loạn.
Ánh mắt của Ngón Cái phát sáng, hỏi :
- Khi bệnh của hắn phát tác, có phải cũng giống như kẻ khác, miệng sẽ sùi bọt trắng, gục xuống đất lăn lộn?
Đỗ Lôi đáp :
- Bán điên loạn chỉ có một loại.
Ngón Cái than, nói :
- Một tên thọt có bệnh bán điên loạn. lại có thể luyện được đao pháp nhanh nhất thiên hạ!.
Đỗ Lôi nói :
- Hắn khổ công tập luyện, nghe đồn một ngày hắn ít nhất cũng bỏ bốn canh giờ để luyện đao. Bắt đầu từ lúc bốn năm tuổi, mỗi một ngày phải chém ít nhất một vạn hai nghìn lần.
Ngón Cái cười khổ, nói :
- Không ngờ ngươi đối với tên này biết còn nhiều hơn so với bọn ta.
Đỗ Lôi dửng dưng đáp :
- Mỗi một tên trên Giang Hồ Danh Nhân bảng ta đều biết rất rõ, bởi vì ta đã tốn mất đúng thời gian năm tháng trời đi thu thập tư liệu của bọn chúng, lại phải tốn thời gian năm tháng để đi điều tra.
Ngón Cái nói :
- Ngươi tốn thời gian cho Phó Hồng Tuyết nhất định là nhiều hơn so với điều tra kẻ khác.
Đỗ Lôi thừa nhận.
Ngón Cái hỏi :
- Ngươi điều tra ra cái gì?
Đỗ Lôi đáp :
- Hắn luôn luôn đao không rời tay, chỉ bởi vì thứ hắn sử dụng chính là thanh đao này, chí ít cũng đã dùng hai mươi năm rồi. Giờ đây thanh đao dường như đã trở thành một bộ phận trên thân thể hắn, hắn sử dụng thanh đao này so với kẻ khác dùng ngón tay của chính mình có khi còn linh hoạt như ý hơn.
Ngón Cái nói :
- Nhưng theo ta biết thanh đao mà hắn sử dụng không hắn là thanh đao tốt.
Đỗ Lôi nói :
- Đao có thể giết người chính là đao tốt!
- Đối với Phó Hồng Tuyết mà nói thanh đao đó đã không còn là một thanh đao nữa, giữa con người hắn và thanh đao đã có một thứ tình cảm một mối liên hệ mà người khác không thể nào hiểu được.
Đỗ Lôi tuy là không nói câu đấy ra, nhưng ý của hắn Ngón Cái đã hiểu.
Chim Công nãy giờ im tiếng, bỗng nhiên nói :
- Nếu như chúng ta có thể lấy được thanh đao của hắn?
Đỗ Lôi nói :
- Không ai có thể lấy được thanh đao của hắn.
Chim Công cười cười nói :
- Việc gì cũng có ngoại lệ.
Đỗ Lôi nói :
- Việc này thì không có ngoại lệ.
Chim Công cũng thôi không tranh luận nữa, nhưng lại hỏi :
- Bệnh của hắn thông thường lúc nào thì phát tác?
Đỗ Lôi đáp :
- Mỗi khi sự phẫn nộ và nỗi bi thương của hắn không thể kìm nén được bệnh của hắn sẽ phát tác.
Chim Công nói :
- Nếu như ngươi có thể trong lúc hắn phát bệnh mà xuất thủ?
Đỗ Lôi sầm mặt lại, cười nhạt hỏi :
- Ngươi cho ta là lọai người gì?
Chim Công lại cười cười nói :
- Ta cũng biết ngươi không đời nào làm cái trò đó, nhưng chúng ta lại chẳng hề cấm người khác đi làm, nếu như chúng ta có thể tìm một người trước tiên đi chọc tức hắn, khiến hắn?
Đỗ Lôi bỗng chồm người tới, lạnh lùng nói :
- Ta chỉ hy vọng lũ ngươi hiểu rõ một chuyện.
Chim Công đang lắng nghe, Ngón Cái cũng đang lắng nghe.
Đỗ Lôi nói :
- Trận quyết đấu này giữa ta và hắn, hai người bọn ta bất luận là ai thắng ai bại với kẻ khác cũng hoàn toàn không có quan hệ gì.
Ngón Cái đột nhiên hỏi :
- Với công tử cũng hoàn toàn không có quan hệ sao?
Tay đang cầm đao của Đỗ Lôi bỗng nhiên siết chặt lại.
Ngón Cái nói :
- Nếu như ngươi vẫn còn chưa quên công tử, thì chí ít cũng nên làm một chuyện.
Đỗ Lôi nhịn không nổi, hỏi :
- Chuyện gì?
Ngón Cái đáp :
- Để hắn đợi, đợi lâu một chút, đợi đền khi hắn lòng rối bời ngươi hãy đi.
Hắn mỉm cười, lại nói :
- Trận đấu này ngươi là thắng là bại, là sống là chết, bọn ta không quan tâm, nhưng bọn ta cũng không muốn đi lượm xác cho ngươi đâu.
Giữa trưa. Nghê gia phế viên.
Nắng đang chiếu trên đỉnh của ngôi đình sáu góc, ngoài đình có một người, một thanh đao!
Thanh đao đen sì!
Phó Hồng Tuyết chầm chậm đi qua con đường nhỏ đã bị cỏ dại phủ kín, tay càng siết chặt thanh đao.
Màu sơn son trên lan can tuy đã bị tróc ra từng mảng, nhưng ngọn tháp ở giữa đám cây cối hoa lá vẫn chưa bị sụp xuống, dưới ánh nắng xem ra vẫn rực rỡ như xưa.
Nơi đây đương nhiên cũng từng có một khoảng thời gian huy hoàng của nó, bây giờ sao lại đổ nát thê lương như vậy?
Một đôi chim yến từ nơi xa bay tới đậu trên cành bạch dương phía ngoài ngôi đình sáu góc, dường như chúng vẫn đang tìm kiếm những mộng đẹp xưa.
Đáng tiếc bạch dương thì vẫn như xưa nhưng cảnh sắc lại đã hoàn toàn biến đổi.
Chim yến bay tới rồi lại bay đi. Tới mấy hồi? Đi mấy hồi?
Bạch Dương không hỏi.
Bạch Dương không một lời.
Bạch Dương vô tình.
Phó Hồng Tuyết đột nhiên thấy tim mình đang đau nhói.
Hắn sớm đã học được sự trầm lặng của bạch dương, nhưng lại không biết đến lúc nào mới học được sự vô tình của bạch dương!
Chim yến đã bay đi, là chim yến từ nơi đâu bay tới? Sân vườn đã hoang phế, là sân vườn của ai?
Phó Hồng Tuyết yên lặng đứng, dường như hắn cũng đã quên mất bản thân đang ở nơi nào? Từ đâu mà tới?
Hắn không nghĩ tiếp bởi vì hắn đột nhiên nghe thấy có tiếng người đang cười.
Tiếng cười rất trong trẻo ngọt ngào và đẹp tựa tiếng hót của chim Oanh.
Đã qua bao nhiêu năm tháng, cỏ đã cao lên bao nhiêu lần nhưng chim Oanh lại vẫn chưa bay đi mất.
Tiếng chim Oanh ở giữa đám cỏ dại.
Giữa đám cỏ bỗng nhiên có một cô gái đứng dậy nhìn Phó Hồng Tuyết cười cười.
Nàng cười trông thật đẹp, người càng đẹp, mái tóc dài đen óng, mềm mại như những sợi tơ.
Nàng không chải đầu, chính như vậy lại khiến mái tóc đen như tơ mềm xõa ra, xõa xuống hai bờ vai.
Nàng cũng không trang điểm, chỉ nhẹ nhàng choàng một cái áo dài, đã không giống tơ, cũng không giống gấm, nhưng lại rất giống mái tóc của nàng.
Nàng nhìn Phó Hồng Tuyết, trong ánh mắt tràn ngập nét vui tươi, bỗng nhiên nàng cất tiếng :
- Ngươi không hỏi vì sao ta cười ư?
Phó Hồng Tuyết im lặng.
- Ta đang cười ngươi đó. Nàng cười trông càng ngọt :
- Dáng ngươi ở đó, nhìn trông giống như một tên ngốc.
Phó Hồng Tuyết chẳng nói gì.
- Ngươi không hỏi ta là ai sao?
- Cô là ai?
Phó Hồng Tuyết hỏi rồi, hắn vốn đã muốn hỏi.
Ai ngờ hắn vừa mới hỏi, cô gái với mái tóc dài kia liền nhảy lên và kêu :
- Ta đang chờ ngươi hỏi ta câu này. Lúc cô ta nhảy lên trông hung hăng giống như một con mèo nhỏ bị chọc giận. - Ngươi có biết mảnh đất mà hiện tại ngươi đang đứng là đất của nhà ai không? Ngươi dựa vào cái gì mà khệnh khệnh khạng khạng đi tới đi lui trên mảnh đất này?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn nàng, đợi nàng nói hết.
- Nơi đây là đất của Nghê gia. Nàng dùng một ngón tay, chỉ vào mũi mình :
- Ta chính là nhị tiểu thư của Nghê gia, chỉ cần ta thích, ta lúc nào cũng có thể đuổi ngươi ra khỏi đây.
Phó Hồng Tuyết chỉ biết ngậm miệng.
Một người ở trong nhà của người khác lượn qua lượn lại, bỗng nhiên lại gặp chủ nhà thì còn gì để mà nói nữa.
Nghê nhị tiểu thư dùng cặp mắt to hằn học liếc hắn, đột nhiên lại cười, cười lại còn rất ngọt.
- Nhưng ta đương nhiên sẽ không đuổi ngươi ra đâu, bởi vì? Nàng chớp chớp mắt :
- Bởi vì ta thích ngươi.
Phó Hồng Tuyết chỉ có ngậm miệng.
- Ngươi có thể không thích người khác, nhưng ngươi chẳng có cách nào cấm người khác thích ngươi.
Nhưng vị Nghê nhị tiểu thư này lại đã thay đổi chủ ý :
- Ta nói ta thích ngươi, kỳ thực là ta nói dối đấy. Nàng khe khẽ thở dài :
- Ta không đuổi ngươi đi, chỉ bởi vì ta biết ta đánh không lại ngươi.
Phó Hồng Tuyết không nhịn nổi nữa hỏi :
- Cô biết ta?
- Đương nhiên là biết.
- Biết những gì?
- Ta không những biết võ công của ngươi, đến ngươi họ gì, tên gọi là gì, ta đều biết cả!
Nàng khoanh tay lại, dương dương tự đắc từ trong đám cỏ bước ra, nghiêng nghiêng ánh mắt lên lên xuống xuống quan sát Phó Hồng Tuyết.
- Người khác đều nói ngươi là quái vật, nhưng ta lại cảm thấy ngươi không những không phải quái vật mà còn trông vô cùng dễ nhìn nữa.
Phó Hồng Tuyết chầm chậm xoay người, bước đến ngôi đình sáu góc dưới ánh mặt trời, bỗng lại hỏi :
- Nơi đây chỉ còn lại một mình cô thôi sao?
- Một mình thì đã sao nào? Con ngươi của nàng long lên :
- Lẽ nào ngươi dám ăn hiếp ta?
- Bình thường cô cũng không ở đây?
- Sao ta lại muốn một mình ở mãi cái nơi quỷ quái này chứ?
Phó Hồng Tuyết bỗng lại quay đầu, chăm chú nhìn nàng :
- Bây giờ sao cô vẫn còn chưa đi?
Nghê nhị tiểu thư lại hét lên :
- Đây là nhà của ta, ta muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, sao phải để người khác chỉ huy?
Phó Hồng Tuyết lại chỉ biết ngậm miệng.
Nghê nhị tiểu thư hằn học trừng trừng nhìn hắn, ánh mắt nàng trông rất là hung dữ, nhưng bỗng nhiên nàng lại cười :
- Thực sự ta không nên gây lộn với ngươi, chúng ta bây giờ mà cãi nhau tương lai sẽ rất nguy.
Tương lai?
Cô có biết có những người chẳng hề có tương lai không?
Phó Hồng Tuyết chầm chậm bước lên bậc thang đá, ánh mắt hắn nhìn đến một nơi rất xa. Tuy đang bị ánh nắng đang chiếu nhưng khuân mặt hắn vẫn trắng nhợt một cách đáng sợ.
Hắn chỉ hy vọng Đỗ Lôi mau đến.
Nhưng nàng vẫn trêu chọc hắn :
- Ta biết ngươi tên gọi là Phó Hồng Tuyết, ngươi chí ít cũng nên hỏi qua tên của ta chứ.
Hắn không hỏi, nàng chỉ biết tự mình nói :
- Ta tên là Nghê Tuệ, tuệ trong trí tuệ, cũng chính là tuệ trong ngoại tú trung tuệ. Nàng bỗng nhiên nhảy lên lan can, đứng trước mặt Phó Hồng Tuyết :
- Cha ta đã đặt tên này cho ta, chỉ vì ta từ nhỏ đã rất có trí tuệ.
Phó Hồng Tuyết không để ý đến nàng.
- Ngươi không tin ư? tay nàng chống nạnh, đỉnh đầu đã gần như chạm vào mũi Phó Hồng Tuyết :
- Ta không những biết ngươi vì chuyện gì mà tới đây mà còn có thể đoán ra người mà ngươi đang đợi là ai.
- Hả?
- Ngươi nhất định là đến nơi này đợi cùng kẻ khác liều mạng. Ta mới nhìn thần sắc của ngươi là nhìn ra ngay.
- Hử?
- Ngươi có sát khí!
Cô gái tuổi hãy còn nhỏ này mà cũng hiểu cái gọi là sát khí sao?
- Ta cũng biết người mà ngươi đang đợi nhất định là Đỗ Lôi. Nghê Tuệ nói một cách rất kiên quyết :
- Nội trong mấy trăm dặm vùng quanh đây người duy nhất có đủ tư cách đấu với Phó Hồng Tuyết chỉ là Đỗ Lôi.
Thật sự cô gái nhỏ này biết quá nhiều.
Phó Hồng Tuyết nhìn đôi mắt lanh lợi của cô gái, lạnh lùng nói :
- Cô đã biết như thế thì hãy mau đi đi!
Giọng nói của hắn tuy lạnh nhưng ánh mắt lại không có vẻ lạnh lùng như thường ngày, đến viền mắt cũng dường như đã trở nên dịu dàng hơn.
Nghê Tuệ lại cười, dịu tiếng hỏi :
- Ngươi phải chăng đã bắt đầu quan tâm đến ta?
Phó Hồng Tuyết lập tức sầm nét mặt nói :
- Ta muốn cô đi chẳng qua chỉ vì ta giết người không phải là để cho người khác xem!
Nghê Tuệ bĩu bĩu môi nói :
- Ngươi cho dù muốn ta đi cũng không cần gấp thế, Đỗ Lôi thể nào cũng không đến sớm như vậy đâu.
Phó Hồng Tuyết ngẩng đầu, mặt trời đang chính giữa bầu trời.
Nghê Tuệ nói :
- Hắn nhất định sẽ để ngươi đợi, đợi đến khi ngươi lòng dạ bấn loạn mới đến, lòng ngươi càng rối cơ hội của hắn sẽ càng nhiều.
Nàng cười cười, nói tiếp :
- Đây cũng là một chiến lược, người giống như ngươi vỗn đã nên sớm biết rõ chứ.
Nàng đột nhiên lại lắc đầu :
- Ngươi không thể nghĩ ra bởi vì ngươi là một quân tử, nhưng ta lại không phải, vì thế ta có thể dạy ngươi một cách chuyên dùng để đối phó lại với những trò tiểu nhân.
Cách gì?
Phó Hồng Tuyết không hỏi, cũng không cự tuyệt nghe.
Nghê Tuệ nói :
- Hắn muốn ngươi đợi thì ngươi cũng có thể khiến hắn phải đợi.
Dĩ nha hoàn nha, dĩ kỳ nhân chi đạo, hoàn trị kỳ nhân chi thân!
Đây là một kế đã rất cổ, kế sách cổ thông thường đều rất hữu hiệu.
Nghê Tuệ nói :
- Chúng ta có thể đi dạo một vòng rồi quay lại, chúng ta thậm chí có thể chơi hai ván cờ, uống hai ly rượu, để hắn ở đây đợi ngươi, đợi đến muốn chết thì thôi.
Phó Hồng Tuyết không có phản ứng.
Nghê Tuệ nói :
- Trước tiên ta sẽ dẫn ngươi đến hầm chứa rượu của gia đình ta, nếu như chúng ta may mắn thì không chừng có thể tìm thấy một hai vò rượu Nữ Nhi Hồng mà lúc cô cô của ta xuất giá để lại.
Hứng thú của nàng rất cao nhưng hắn vẫn chẳng có phản ứng. Nàng tiến tới kéo tay hắn - cánh tay cầm đao.
Không ai có thể đụng đến cánh tay đó.
Ngón tay thanh mảnh xinh đẹp của nàng vừa mới đụng vào cánh tay tay đấy liền đột nhiên cảm thấy một sự chấn động kỳ lạ cực mạnh.
Sức mạnh của sự chấn động này rốt cuộc đã khiến cả người nàng bị bật ra.
Nàng muốn đứng lại nhưng đứng cũng không vững nổi, cuối cùng ngã sõng soài trên mặt đất, ngã rất mạnh!
Lần này nàng lại không gào lên bởi vì khóe mắt nàng đã đỏ hoe, giọng nói đã nghẹn ngào :
- Ta chẳng qua chỉ muốn làm bạn với ngươi thôi, muốn làm cho ngươi chút chuyện mà thôi, ngươi hà tất phải đối xử với ta như thế.
Nàng dụi dụi mắt có vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể khóc òa lên.
Nàng xem ra giống như một cô gái bé bỏng, đã đáng thương, lại còn đáng yêu.
Phó Hồng Tuyết không nhìn nàng, tuyệt không hề nhìn, đến một lần cũng không nhìn, chỉ lạnh lùng nói :
- Dậy đi, trong cỏ có rắn đấy.
Nghê Tuệ càng tủi thân :
- Ta toàn thân xương cốt đều sắp rã ra rồi, ngươi kêu ta làm sao mà đứng lên đây.
Trên khuôn mặt trắng nhợt của Phó Hồng Tuyết vẫn hoàn toàn chẳng có chút cảm xúc gì, nhưng người hắn thì đã bước sang qua bên này.
Hắn biết rõ sức mạnh vừa phát ra của hắn.
Đó không hẳn hoàn toàn là từ cánh tay phát ra, tay của hắn dính với đao, và từ trên đao cũng có sức mạnh giống thế phát ra.
Thanh đao này ở trong tay hắn bản thân vốn dường như cũng có sinh mệnh.
Có sinh mệnh, chính là có sức mạnh.
Sức mạnh tiềm ẩn của sinh mệnh.
Thứ sức mạnh này dường như giống như với cái gọi là “kiếm khí”, đó là thứ mà không sức mạnh nào bẻ gãy được.
Hắn thực sự không nên dùng sức mạnh đó để đối phó với nàng!
Nghê Tuệ cuộn người lại trên cỏ, dứt khoát dùng hai tay bịt mặt.
Phó Hồng Tuyết chịu không nổi đưa tay ra kéo nàng - cánh tay đưa ra đương nhiên là cánh tay không cầm đao.
Nàng không kháng cự, cũng không rụt lại.
Tay nàng mềm mại mà ấm áp.
Phó Hồng Tuyết đã rất lâu rất lâu rồi chưa từng tiếp xúc qua tay con gái.
Hắn kiềm nén dục vọng của bản thân dường như cũng giống hệt như tất thảy những nhà tu hành khổ hạnh trên thế gian này.
Nhưng hắn lại là một người đàn ông, hơn nữa lại chưa hề già.
Nàng thuận theo đó mà đứng dậy, khẽ rên rỉ. Hắn đang nghĩ là đỡ nàng đứng vững, ngờ đâu cả người nàng đều đã ngả vào ngực hắn.
Người nàng càng ấm áp, càng mềm mại.
Hắn thậm chí đã có thể cảm thấy tim mình đang đập, nàng đương nhiên cũng có thể cảm thấy được.
Điều kỳ lạ là cũng cùng trong chớp mắt đó hắn bỗng nhiên lại có một cảm giác rất kỳ lạ.
Hắn đột nhiên ngửi thấy có mùi sát khí.
Ngay trong lúc đó, nàng đã rút ra một thanh đao.
Một thanh đao dài bảy tấc, một đao muốn lấy mạng, đâm xuyên qua dưới nách hắn.
Khuôn mặt nàng xem ra vẫn giống như một cô gái bé bỏng, nhưng cách nàng ra tay lại độc ác như một con rắn độc lão đời.
Chỉ đáng tiếc nhát đao này của nàng lại đã đâm vào không khí.
Người Phó Hồng Tuyết đột nhiên thụt lại, mũi đao rõ ràng lẽ ra đã phải đâm vào máu thịt hắn chẳng qua lại chỉ mới xoẹt nhẹ qua làn da ngoài!
Cũng chính trong nháy mắt đó, khi nàng phát giác ra đao của mình đã trượt rồi, người nàng nhảy vọt lên giống như một con rắn độc mà bất cứ lúc nào cũng có thể đột nhiên từ trong đám cỏ phóng ra.
Thân người của nàng vừa phóng lên, đã uốn người lộn vòng trên không trung. Một vòng, lại một vòng, mũi bàn chân của nàng đã chạm mái hiên của ngôi đình sáu góc.
Chân đang có sẵn lực, người lại lộn phóng ra, lập tức nàng đã ở trên ngọn cây xa ngòai năm trượng.
Nàng vốn vẫn muốn chạy xa hơn một chút nhưng Phó Hồng Tuyết lại không hề đuổi theo, nàng cũng không chạy nữa, dùng một bàn chân đứng một cách rất nhẹ nhàng trên cành cây, lại vẫn còn có thể chửi người ta.
Khinh công của nàng thực sự rất cao, kiểu cách nàng chửi người khác càng cao.
- Ta bây giờ mới biết người đàn bà trước kia của ngươi vì sao lại muốn rời bỏ ngươi, bởi vì ngươi vốn không phải là đàn ông, ngươi chẳng những ở chân có tật mà ở trong tim cũng có bệnh.
Nàng chửi không hề thô tục nhưng mỗi một từ nàng nói ra đều giống như một mũi kim đâm vào tim Phó Hồng Tuyết.
Trên khuôn mặt trắng nhợt của Phó Hồng Tuyết đột nhiên hiện lên một vầng đỏ rất kỳ lạ, tay hắn đã siết chặt.
Hắn có vẻ như đã nhịn không nổi, hắn muốn phát đao.
Nhưng hắn lại chẳng hề động đậy bởi vì hắn đột nhiên hiểu ra nỗi đau trong tim mình, không hề mãnh liệt như trong tưởng tượng.
Nỗi đau của hắn vốn giống như vết đóng dấu in trên mình của trâu ngựa.
vĩnh viễn sẽ luôn đậm rõ!
Mỗi một nụ cười, mỗi một giọt nước mắt, mỗi một chút chân tình, mỗi một lời nói dối của nàng, đều đã in đậm trong tim hắn.
Nhưng hắn đã luôn trốn tránh được điều đấy.
Cho đến giây phút hắn nhìn thấy Minh Nguyệt Tâm, tất cả những đau khổ trong ký ức mà hắn đang trốn tránh lại đều sống lại hiện về trước mắt hắn.
Tất cả sự đả kích mà hắn phải chịu đựng trong khoảnh khắc đó tuyệt không có bất kỳ ai có thể tưởng tượng được.
Điều càng khiến khiến hắn không ngờ tới đó là từ sau lần bị đả kích đó, nỗi đau của hắn ngược lại đã nhạt đi, một nỗi đau khổ mà đến nghĩ cũng không dám nghĩ tới bây giờ đã trở nên có thể chịu đựng được.
- Nỗi đau trong lòng người có lúc giống như một vết thương đã lóet miệng, người càng không động đến nó, nó càng loét sâu hơn, nhưng người nếu như dám đâm cho nó một dao, khiến nó chảy mủ chảy máu nó ngược lại không chừng lại có thể se miệng.
Lúc Phó Hồng Tuyết ngẩng đầu lên đã hoàn toàn lấy lại được sự tĩnh lặng.
Nghê Tuệ vẫn đang ở trên cành cây kinh hãi nhìn hắn, hắn không phát đao chẳng qua chỉ dửng dưng nói ba chữ :
- Cô đi đi!
Lần này Nghê Tuệ thật sự nghe lời, nàng đi thật nhanh.
Ánh mặt trời ngả về phía Tây, đình sáu góc đã có bóng.
Phó Hồng Tuyết không cử động, đến tư thế cũng không đổi.
Bóng đã dài, càng dài.
Phó Hồng Tuyết vẫn không cử động Người không động, tâm cũng không động.
Một người nếu như đã luôn quen với sự lẻ loi và cô độc, vậy đối với hắn mà nói sự chờ đợi chẳng phải là nỗi khổ sở gì.
Vì để đợi đến lần đầu tiên phát đao hắn đã phải đợi mười bảy năm, nhưng lần phát đao đó lại hoàn toàn vô nghĩa, lại chẳng mang lại kết qủa gì.
Hắn đã đợi mười bảy năm chỉ vì muốn giết một người, kẻ có thù với cha mẹ hắn, với gia đình hắn.
Nhưng mãi cho đến khi hắn phát đao hắn mới phát hiện mình vốn chẳng phải là hậu duệ của gia đình đó, căn bản hắn chẳng hề có quan hệ gì với chuyện đó.
Điều này không chỉ là sự giễu cợt.
Bất luận là với bất kỳ ai mà nói sự giễu cợt lại cũng có phần quá chua chát, quá độc ác.
Nhưng hắn lại vẫn chấp nhận, bởi vì hắn không thể không chấp nhận.
Hắn từ nhỏ đã học được cách chịu đựng.
Giá như Đỗ Lôi có thể hiểu rõ một điều, có lẽ sẽ không muốn hắn phải đợi nữa.
- Lúc ngươi muốn ta đợi ngươi, bản thân ngươi chẳng phải cũng đang đợi!
Thế gian vốn có rất nhiều chuyện cũng giống như thanh bảo kiếm hai lưỡi vậy.
- Khi người ta muốn làm tổn thương người khác, bản thân thường cũng chịu đựng một sự tổn thương như vậy.
Có khi sự tổn thương mà bản thân người ta phải chịu đựng thậm chí lại còn đau khổ hơn so với sự tồn thương của đối phương!
Phó Hồng Tuyết khẽ thở dài, chỉ cảm thấy tâm tình hoàn toàn bình tĩnh.
Bây giờ đã là giờ Mùi một khắc.
Căn phòng âm u ở ngay cuối một con đường dài, chủ nhân cũ là một ông lão lắm bệnh mà keo kiệt, nghe đồn mãi cho đến khi xác của lão phát mùi thối mới bị mọi người phát giác.
Chim Công đến ở căn buồng này, không phải vì keo kiệt.
Hắn đã có quá đủ khả năng đến ở tại một nhà trọ tốt nhất, nhưng hắn tình nguyện ở lại đây.
Đối với hắn mà nói, “Chim Công” cái tên này cũng là một sự châm biếm.
Con người hắn tuyệt không hề giống một hoa đẹp cao quý, hay loài chim thích sự xa xỉ, hắn giống như một con dơi không thấy ánh sáng mặt trời.
Khi Ngón Cái bước vào, hắn đang nằm trên tấm phản giường dài vừa lạnh vừa cứng.
Cái cửa sổ nhỏ duy nhất trong phòng đã bị tấm ván đóng chặt, ánh sáng chiếu qua u ám cũng giống như một cái huyệt động của lũ dơi.
Ngón Cái ngồi xuống thở phì phì, hắn mãi mãi không hiểu tại sao Chim Công lại thích sống tại nơi này.
Chim Công đến nhìn cũng không nhìn hắn một lần, mãi cho đến khi tiếng thở nhỏ đi một chút, mới hỏi :
- Đỗ Lôi sao?
Ngón Cái đáp :
- Hắn vẫn đang đợi.
Chim Công nói :
- Lúc hắn và ta chia tay đang là giờ Mùi.
Chim Công lại hỏi :
- Hắn định để Phó Hồng Tuyết chờ bao lâu nữa?
Ngón Cái đáp :
- Ta đã nói với hắn rồi, chí ít phải đợi đến giờ Thân mới đi.
Khóe miệng Ngón Cái lộ ra một nụ cười độc ác, nói :
- Đứng ở cái nơi quỷ quái đấy đợi hai canh giờ, nỗi khổ đấy chỉ sợ rất không dễ chịu.
Nhưng Ngón Cái lại nhíu mày, nói :
- Ta chỉ lo lắng một chuyện.
Chim Công nói :
- Chuyện gì?
Ngón Cái nói :
- Tuy là Phó Hồng Tuyết đang đợi, nhưng bản thân Đỗ Lôi cũng đang đợi, ta chỉ lo hắn so với Phó Hồng Tuyết càng khó chịu hơn.
Chim Công dửng dưng hỏi :
- Nếu như hắn chết dưới đao của Phó Hồng Tuyết, ngươi có tổn thất không?
Ngón Cái đáp :
- Không có.
Chim Công hỏi :
- Vậy ngươi có gì phải lo?
Ngón Cái cười, dùng tay áo lau lau mồ hôi, lại nói :
- Ta vẫn có một tin hay nói cho ngươi.
Chim Công đang lắng nghe.
Ngón Cái nói :
- Yến Nam Phi thực sự đã bị trúng độc, hơn nữa độc trúng phải không nhẹ chút nào.
Chim Công hỏi :
- Tin này từ đâu có?
Ngón Cái đáp :
- Là dùng năm trăm lượng bạc lấy về đấy.
Ánh mắt Chim Công phát sáng, nói :
- Tin tức đủ để có thể đáng với cái giá năm trăm lượng đấy thông thường đều rất có thể tin cậy.
Ngón Cái nói :
- Vì thế chúng ta lúc nào cũng có thể đi giết hắn.
Chim Công nói :
- Chúng ta đi ngay bây giờ.
Bây giờ đang là giờ Mùi một khắc.
Giờ Ngọ đã qua rất lâu, nhưng ánh nắng lại càng gay gắt oi bức, xuân đã dần qua, những ngày của dài mùa hè đang đến.
Phó Hồng Tuyết không thích mùa hè.
Mùa hè thuộc về trẻ con - ban ngày thì ở trần lăn lộn trong ao đầm, đánh lộn trên cỏ, hái dâu tây, bắt bươm bướm, đến tối thì lại ngồi dưới giàn dưa ăn dưa ngọt được rửa bằng nước giếng, nghe người lớn tàn hươu tán vượn, rồi đi bắt đom đóm bỏ vào túi, dùng vải mỏng trùm lên đem đi đổi lấy bánh chưng đường từ những cô những dì trẻ tuổi.
Những ngày hè rực rỡ,và tuổi thơ tươi đẹp ấy mãi mãi chỉ có vui vẻ, không có bi thương.
Nhưng Phó Hồng Tuyết chứ bao giờ có nổi một mùa hè thực sự thuộc về bản thân hắn.
Mùa hè trong ký ức của hắn không phải là chảy mồ hôi, thì cũng là chảy máu, không phải là trốn trong rừng cây thấp nóng nực luyện đao, thì là ở trong sa mạc nóng bức đợi phát đao!
Phát đao!
Một lần lại một lần, mãi không ngừng phát đao!
Động tác đơn giản này, rốt cuộc đã biến thành một thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh hắn.
Lần phát đao trước là lúc nào?
- Bản thân thanh đao, chính là tượng trưng cho cái chết.
- Thời khắc phát đao, chính là thời khắc của cái chết.
Lần này đao của hắn phát ra, ai là kẻ phải chết?
Phó Hồng Tuyết cúi đầu xuống chăm chú nhìn tay cầm đao của mình, cánh tay lạnh giá, cánh tay trắng nhợt, thanh đao đen sì.
Chính ngay lúc đó, hắn nghe thấy tiếng bước chân của Đỗ Lôi.
Lúc này là giờ Mùi ba khắc.

loading...
Hồi trước Hồi sau