Thiên nhai Minh nguyệt đao - Hồi 21

Thiên nhai Minh nguyệt đao - Hồi 21

Thoát khỏi lồng chim

Ngày đăng
Tổng cộng 24 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 89912 lượt xem

loading...

Đao quang lóe lên một cái, chém không phải là đầu, mà là dây đàn.
Hắn vì sao phải huy đao chém đứt dây đàn?
Chung đại sư ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hắn, không những kinh ngạc, lại còn phẫn nộ.
Đao đã chui vào vỏ. Phó Hồng Tuyết đã ngồi xuống, khuôn mặt trắng nhợt trong bóng tối, xem chừng như tượng đá điêu khắc thành, kiên cường, lãnh khốc, cao quý.
Chung đại sư hỏi :
- Cho dù tiếng đàn của ta không đủ để chui vào lỗ tai ngươi, nhưng dây đàn vô tội, tại sao các hạ không chém đầu ta?
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Dây đàn tuy vô tội, nếu kỳ nhân chết, không như dây đàn đứt.
Chung đại sư thốt :
- Ta không hiểu.
Phó Hồng Tuyết nói :
- Ngươi nên hiểu, nhưng ngươi quả thật có nhiều chuyện không hiểu.
Hắn lạnh lùng nói tiếp :
- Ngươi nói cho người ta biết là nhân sinh ngắn ngủi, khó tránh chết chóc, lại không biết chết cũng có rất nhiều dạng.
Chết có nhẹ như lông hồng, cũng có nặng tợ Thái Sơn, đạo lý đó Chung đại sư làm sao không hiểu được.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Một người từ khi sinh hạ, cho dù muốn chết, cũng phải chết oanh oanh liệt liệt, chết mới an tâm.
Một người khi sống không thể làm chuyện mình nên làm, làm sao có thể chết an tâm?
Ý nghĩa của sinh mệnh, vốn là tiếp tục phấn đấu không ngừng, chỉ cần con người hiểu được một điểm đó, sinh mệnh của con người sẽ không còn không có ý nghĩa. Nhân sinh bi khổ, bên trong đang đợi cho nhân loại tự mình khắc phục.
- Nhưng ta sống chỉ có sỉ nhục.
- Vậy thì ngươi nên nghĩ ra một phương pháp có ý nghĩa để tẩy sạch mối sỉ nhục của ngươi, nếu không cho dù ngươi có chết, cũng là một thứ sỉ nhục đồng dạng.
Chết tịnh không thể giải quyết vấn đề gì, chỉ có kẻ hèn hạ mới không chịu đương đầu đả kích, mới dùng cái chết làm đường giải thoát.
- Cái giá ta phải trả cho thanh đao này, tuyệt không thua gì ngươi, nhưng ta tịnh không có cái vinh dự lẫn cái an nhàn mà ngươi có, cái ta đạt được chỉ có cừu thù và khinh miệt, xem ra trong ánh mắt của người ta, ngươi là Cầm Trung Chi Thánh, ta lại chỉ bất quá là đao phủ thủ.
- Nhưng ngươi lại còn muốn sống?
- Một khi còn có thể sống, ta nhất định sống, người khác càng muốn ta chết, ta càng muốn sống. Sống tịnh không phải là sỉ nhục, chết mới là sỉ nhục.
Trên khuôn mặt trắng nhợt của hắn phát sáng, xem càng trang nghiêm, càng cao quý. Một thứ cao quý cơ hồ đã tiếp cận thần linh, hắn đã không còn là đao phủ thủ buồn thảm ố máu đầy mình. Hắn đã tìm ra chân ý của sinh mệnh, từ khổ nạn và đả kích mà người ta vô phương chịu đựng mà tìm ra, bởi vì người ta đã tống cho hắn đả kích quá lớn, lực lượng phản kháng của hắn cũng càng lớn hơn. Thứ lực lượng phản kháng đó, không ngờ giúp cho hắn chung quy thoát thân khỏi cái lồng mà hắn tự tạo thành. Điểm đó đương nhiên Công tử Vũ tuyệt đối không nghĩ tới.
Chung đại sư cũng nghĩ không ra. Nhưng lúc gã nhìn Phó Hồng Tuyết, ánh mắt đã không còn vẻ kinh ngạc hay phẫn nộ, chỉ có tôn kính.
Nhân cách cao quý độc lập, vốn cũng như nghệ thuật cao thượng độc đáo, đáng để con người tôn kính.
Gã nhịn không được, hỏi :
- Ngươi cũng muốn làm một chuyện có ý nghĩa để tẩy sạch sỉ nhục của mình sao?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Ta đang tận lực mà làm.
Chung đại sư hỏi :
- Trừ giết người ra, ngươi còn có thể làm chuyện gì?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Ta ít ra đã chứng minh cho ngươi thấy, ta tịnh không bị y đánh gục.
Chung đại sư hỏi :
- Y là người nào?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Công tử Vũ.
Chung đại sư thở dài :
- Một người có thể có một cầm đồng như vậy, nhất định là một đại vĩ nhân.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Y là vậy.
Chung đại sư hỏi :
- Nhưng ngươi lại muốn giết y?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Phải.
Chung đại sư hỏi :
- Giết người cũng là chuyện có ý nghĩa?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Nếu quả con người đó còn sống, người khác phải chịu đựng khổ nạn, chịu đựng bạo lực, chịu đựng ô nhục, vậy thì ta giết y có phải là chuyện có ý nghĩa hay không?
Chung đại sư hỏi :
- Ngươi tại sao còn không đi làm chuyện đó?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Bởi vì ta tìm không ra y.
Chung đại sư thốt :
- Y là đại vĩ nhân, tất nhất định có đại danh vang vọng, ngươi làm sao mà lại tìm không ra cho được?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Bởi vì y tuy danh chấn thiên hạ, lại rất ít người có thể thấy được chân diện của y.
.... Đó cũng là chuyện rất kỳ quái, người có thể thấy được người y lại càng ít hơn.
Một điểm đó Chung đại sư đáng lẽ nên hiểu, chính gã cũng danh chấn thiên hạ, người có thể gặp gã cũng rất ít. Nhưng gã tịnh không nói gì, Phó Hồng Tuyết cũng không muốn nói gì, những gì nên nói, đều đã nói hết.
Phó Hồng Tuyết đứng dậy :
- Ta chỉ muốn để ngươi biết, nơi đây tuy là địa phương tốt, lại không phải là nơi bọn ta nên ở lại lâu.
Cho nên bên ngoài tuy đã hoàn toàn tối tăm, hắn cũng không chịu ở lại.
Chỉ cần tâm địa quang minh, sao lại sợ hắc ám?
Hắn từ từ đi ra, bộ dạng bước đi tuy vẫn kỳ dị vụng về, lưng lại ưỡn thẳng như ngọn bút.
Chung đại sư nhìn bóng lưng hắn, đột nhiên gọi :
- Đợi một chút.
Phó Hồng Tuyết dừng chân.
Chung đại sư thốt :
- Vậy thì ngươi nên ở lại đây, ta đi.
Phó Hồng Tuyết động dung :
- Tại sao? Ngươi biết y sẽ tới đây?
Chung đại sư không hồi đáp, lại đứng dậy đi ra.
Phó Hồng Tuyết hỏi :
- Ngươi làm sao lại biết được? Ngươi thật ra là ai?
Chung đại sư đột nhiên quay đầu mỉm cười :
- Ngươi nghĩ ta là ai?
Nụ cười của gã thần bí kỳ quái, người của gã đột nhiên đã biến mất trong bóng đêm, hòa mình vào bóng tối.
Chỉ nghe thanh âm của gã từ xa truyền đến :
- Chỉ cần ngươi nhẫn nại đợi ở đó, y nhất định đến tìm ngươi.
* * * * *
.... Ngươi nghĩ ta là ai?
Có lẽ nào gã tịnh không phải là Chung đại sư thật? Có lẽ nào gã là Du Cầm? Nếu không gã làm sao biết được tin tức hành tung của Công tử Vũ?
Phó Hồng Tuyết không thể xác định. Hắn cũng chưa từng thấy qua diện mục của Chung đại sư, càng chưa từng gặp qua Du Cầm.
Công tử Vũ có thật sẽ đến đây?
Hắn cũng không thể xác định, lại đã quyết định ở lại đây, đó là manh mối duy nhất của hắn, không cần biết ra sao, hắn đều không thể bỏ qua.
Đêm càng khuya, không gian núi non nghe không thấy tiếng động nào.
Tuyệt đối không có tiếng động là thứ đàn đáng sợ, ánh sao le lói cô độc chiếu trên khung đàn.
Dây đàn lại vang tiếng, “tang, tinh, tang” liên tục nhiều tiếng vọng ra.
Ai đang khua dây đàn? Có phải là tinh linh trong đàn? Có phải là hồn quỷ trong núi hoang?
Phó Hồng Tuyết đột nhiên nhảy lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, có một bóng đen mờ nhạt.
Đó có phải là bóng người? Hay là u linh?
Người ở bên ngoài cửa, làm sao có thể khua đàn?
Phó Hồng Tuyết cười lạnh :
- Được.
Bóng đen bên ngoài cửa phảng phất giật mình, lui ra sau rất nhanh.
Phó Hồng Tuyết càng nhanh hơn. Cơ hồ không cần chuẩn bị động tác, người của hắn đã vụt xông ra ngoài.
Bóng đen bên ngoài lăng không phi thân, đã tản nhập vào màn hắc ám.
Không sơn yên ắng, bóng tối thanh linh. Phó Hồng Tuyết đi tới, không nhìn thấy người. Quay đầu lại, lại nhìn thấy một lồng đèn.
Ánh đèn quỷ hỏa lóe lên, ai đã thắp đèn trong phòng?
Phó Hồng Tuyết không còn thi triển khinh công, từ từ quay trở lại. Ánh đèn đã tắt, đèn còn ở trên bàn. Đàn trên bàn lại đã đứt dây, đứt đoạn chỉnh chỉnh tề tề, giống như bị lưỡi đao bén cắt gọn.
Trong phòng vẫn không có người, dưới đàn lại có dằn một tờ giấy.
“Đêm nay nếu không đi, người đứt như đàn”.
Chữ viết rất đẹp, rất thanh tú, chữ viết trên tấm đoản tiên và trên tờ giấy dằn dưới đàn hiển nhiên phát xuất do cùng một người thủ bút.
Người đó ở đâu?
Phó Hồng Tuyết ngồi xuống, ngồi đối diện ngọn cô đăng, ánh mắt đột nhiên phát sáng. Chỉ có hồn quỷ mới có thể hoành hành lúc ẩn lúc hiện như vậy, hắn từ đó tới giờ không tin trên thế gian quả thật có hồn quỷ. Trên thế gian nếu không có hồn quỷ, trong căn phòng này nhất định có địa đạo trong tường vách, rất có thể bên dưới bàn. Về phương diện này, hắn tịnh không thể tính là chuyên gia. Nhưng hắn cũng thông hiểu.
Tất cả những quỷ kế trong giang hồ, hắn ít nhiều đều có hiểu qua, học vấn về “cơ quan địa đạo” tuy rất phức tạp, muốn tìm kiếm địa đạo giữa phòng trong bóng tối, lại tịnh không quá khó.
Công tử Vũ có phải đã đến? Đến từ trong địa đạo?
Phó Hồng Tuyết nhắm mắt, bình tức tĩnh khí, để cho tâm hồn trầm lắng trước, mới có thể có cảm giác linh mẫn.
Hắn không tìm.
.... Đêm nay nếu không đi, người đứt như đàn.
.... Ta tìm không ra ngươi, ngươi lại đi tìm ta, ta tại sao không ngồi đây đợi ngươi?
Để xem coi ngươi làm sao làm cho ta đứt như đàn?
Phó Hồng Tuyết tư từ ngồi xuống, thắp đèn.
Ánh sáng có thể giúp cho con người thanh tĩnh phấn chấn, ngủ không có duyên với hắn.
Có lúc hắn muốn ngủ lại ngủ không được, có lúc hắn phải ngủ lại không thể ngủ.
Nguời chém đứt dây đàn lúc nào cũng có thể xuất hiện từ trong bí đạo, chém đứt người hắn cũng như chém đứt dây đàn.
Người đó có phải là Công tử Vũ? Công tử Vũ thật ra là dạng người nào?
Tay Phó Hồng Tuyết nắm chặt đao của hắn, đao đen sì, hắn cúi đầu nhìn đao trong tay mình, có cảm giác người chìm dần, chìm trong vỏ đao đen sì. Hắn đột nhiên đã ngủ.
* * * * *
Bóng đêm thâm trầm, đèn mờ mờ, đất trời một phiến hòa bình tĩnh lặng, không có tai họa, không có mùi máu, cũng không có tiếng động.
Lúc Phó Hồng Tuyết tỉnh dậy, vẫn còn ngồi ngay trên ghế.
Hắn cũng không biết mình đã ngủ bao lâu. Vật đầu tiên hắn thấy là đao của hắn.
Đao còn nằm trong tay, vỏ đao đen sì, lấp lóe dưới ánh đèn.
Có lẽ hắn chỉ bất quá mới chợp mắt. Hắn thật sự quá mệt mỏi, hắn càng không phải là người sắt, thứ chuyện đó không tránh khỏi phát sinh. Chỉ cần đao của hắn còn trong tay, hắn không sợ gì hết.
Nhưng đợi đến lúc hắn ngẩng đầu dậy, người của hắn lập tức chùn xuống, như chìm xuống đáy hồ lạnh như băng.
Người của hắn vẫn ngồi trên ghế, đao của hắn vẫn ở trong tay, nhưng địa phương đó không còn là căn nhà gỗ thô sơ giữa hoang sơn.
Cái đầu tiên hắn thấy là bức họa, bức hoành rộng bốn trượng bảy thước, treo trên bức tường đối diện.
Căn phòng đó đương nhiên không chỉ rộng bốn trượng bảy thước, ngoài bức họa đó ra, trên bức tường trắng như tuyết còn treo đủ thức đủ dạng vũ khí, kỳ trung có một cây búa đá to lớn dùng để săn thú thời thượng cổ khi đồng thiết còn chưa được phát hiện, có trường mâu và phương lưong các tướng sĩ thời Chiến Quốc dùng giao phong nơi sa trường, có Thanh Long Đao của mà Võ Thánh Quan Vũ sử trong truyền thuyết, cũng có khóa hổ lam và hồ hình kiếm những món ngoại môn binh khí hiếm thấy trong giang hồ.
Kỳ trung đao vẫn là nhiều nhất.
Đơn đao, song đao, nhạn linh đao, quỷ đầu đao, kim bối khảm sơn đao, thành đao, cửu hoàn đao, ngư lân tử kim đao... thậm chí còn có Thiên Vương Trảm Quỷ đao dài gần một trượng.
Nhưng vật lọt vào mắt Phó Hồng Tuyết làm cho hắn kinh tâm, lại là một thanh đao đen sì, hoàn toàn giống hệt thanh đao nằm trong tay hắn.
Treo cả trăm thứ binh khí, không ngờ còn chưa lấp hết tường, căn phòng đó khoan khoát tới cỡ nào cũng có thể tưởng tượng được. Nhưng trên sàn lại phô trương thảm Ba Tư từ đầu tới cuối phòng, làm cho căn phòng lộ vẻ ôn hòa ấm cúng không nói được.
Mỗi thứ đồ vật treo trong phòng đều trải qua quá trình chọn lọc tinh tế, Phó Hồng Tuyết cả đời này chưa bao giờ đi qua một địa phương cao quý hoa lệ như vậy.
Hiện tại hắn cũng không biết mình đang ở đâu? Đây không phải là một giấc mộng, lại còn hoang đường ly kỳ hơn hết bất cứ giấc mộng nào. Tay cầm đao của hắn đã lạnh như băng, cán đao đã thấm đẫm mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay của hắn.
Nhưng hắn không thất kinh hô hoán, cũng không bôn đào. Hắn ngồi tĩnh tại trên ghế, cả động cũng không động. Con người này có thể đem hắn thần bất tri quỷ bất giác đến đây, muốn giết hắn đương nhiên càng dễ dàng. Hiện tại hắn lại còn sống, hà tất phải bỏ chạy? Hà tất phải động?
Đột nhiên bên ngoài có người cười lớn :
- Phó công tử quả thật dằn lòng rất giỏi.
Cửa mở rộng, người cười lớn tiến vào chính là Chung đại sư.
Chỉ bất quá bộ dạng của Chung đại sư đã biến đổi, bộ y phục xanh đậm đã được thay bằng cẩm bào, tóc bạc đã hóa đen, những nếp nhăn cũng ít đi, nhìn ít ra cũng trẻ ra tới một hai chục tuổi.
Phó Hồng Tuyết chỉ lạnh lùng nhìn gã, trong mắt cả một biểu tình kinh ngạc cũng không có, xem chừng đã tính trước sẽ gặp lại con người đó ở đây.
Chung đại sư chấp tay cúi đầu, thốt :
- Tại hạ Du Cầm, bái kiến Phó công tử.
Nguyên lai gã chính là Du Cầm, nguyên lai gã mới là cầm đồng của Công tử Vũ.
Gã cầm đồng gần hàng thịt bất quá chỉ là một tiểu tốt phụ gã diễn xuất. Vở kịch đó chỉ bất qua diễn cho một mình Phó Hồng Tuyết xem, Du Cầm chân chính bộ dạng ra sao, Phó Hồng Tuyết chưa hề thấy qua, vở kịch đó đương nhiên diễn xuất rất tỉ mỉ cẩn thận, rất giống như thật. Chỉ bất quá vì muốn Phó Hồng Tuyết nghe khúc bi thanh đó, muốn hắn tự có cảm giác thất vọng chán chường, tự bạt đao chém vào yết hầu mình. Hiện tại nếu thanh đao đó lại rút ra lần nữa, mục tiêu phải chém đương nhiên không còn là cổ của chính hắn.
Nhìn thanh đao trong tay hắn, Du Cầm dừng chân ở đằng xa, đột nhiên hỏi :
- Đây là đâu? Sao ta lại đến đây?
Gã cười cười, lại nói tiếp :
- Hai câu đó vốn nên để Phó công tử hỏi ta, Phó công tử không hỏi, chỉ có cách ta phải hỏi.
Gã đã tự hỏi, vốn cũng chỉ còn tự mình hồi đáp.
Ai biết được Phó Hồng Tuyết lại lạnh lùng thốt :
- Đây là địa phương tốt, ta một khi đã đến, hà tất phải hỏi sao lại đến đây?
Du Cầm ngẩn người :
- Phó công tử quả thật không muốn hỏi?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Không muốn.
Du Cầm nhìn quanh, do dự hỏi :
- Phó công tự không phải muốn một đao giết ta? Xông ra khỏi cửa?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Không muốn.
Du Cầm hỏi :
- Phó công tử cũng không muốn đi?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Ta đến tịnh không phải dễ, tại sao lại phải đi?
Du Cầm ngẩn người. Lúc gã tiến vào, vốn đã nghĩ Phó Hồng Tuyết nhất định không tránh khỏi kinh hoàng thất thố, nghĩ không ra hiện tại kẻ kinh hoàng thất thố chính là mình.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Ngồi xuống.
Du Cầm không ngờ lại ngồi xuống. Trên bạch ngọc án điêu khắc hoa hòe, có một cây đàn, chính là thiên hạ vô song, danh cầm khoáng tuyệt cổ kim “tiêu vĩ”.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Mời tấu một khúc để ta nghe.
Du Cầm thốt :
- Được.
“Tang” một tiếng, tiếng đàn đã vang lên, bản nhạc đương nhiên đã không còn là thứ tiếng đàn bi ai làm cho người nghe buồn chán thất vọng, trong tiếng đàn dâng đầy niềm hân hoan khoái trá, phú quý vinh hoa, cho dù quả thật có người không muốn sống, nghe được cũng tuyệt không còn muốn chết. Chính gã đương nhiên càng không muốn chết.
Phó Hồng Tuyết đột nhiên hỏi :
- Công tử Vũ cũng có ở đây?
Du Cầm tuy không hồi đáp, nhưng tiếng đàn hòa thuận, phảng phát đã trả lời :
- Phải.
Phó Hồng Tuyết hỏi :
- Y cũng muốn gặp ta?
Tiếng đàn lại đại biểu Du Cầm hồi đáp :
- Phải.
Phó Hồng Tuyết vốn đang nghe tiếng đàn, đang chuẩn bị hỏi tiếp, bên ngoài đột nhiên vang lên một thứ thanh âm kỳ quái, đơn điệu, ngắn gọn, sắc bén, nhưng khủng bố, từng tiếng từng tiếng nối đuôi, vang vọng không ngừng.
Tay Du Cầm run lên một cái, dây đàn chợt đứt làm đôi. Trong thanh âm sắc bén ngắn gọn đó, cơ hồ mang theo một lực lượng nhiếp hồn không nói được. Vô luận là ai nghe thấy thứ âm thanh đó, cổ họng cũng đều khô cứng, tim đập nhanh hơn, dạ dày co thắt. Thậm chí Phó Hồng Tuyết cũng không ngoại lệ.
Du Cầm đã biến sắc, đột nhiên đứng lên, bước dài ra ngoài.
Phó Hồng Tuyết tịnh không ngăn gã, hắn không bao giờ làm chuyện không cần thiết, hắn phải tập trung tinh thần, tận lực bảo trì tâm thần mình trấn định tỉnh táo.
Binh khí trên tường lấp lóe hàn quang dưới ánh đèn, bức hoành bốn trượng bảy thước đó không còn nghi ngờ gì nữa cũng là một bức họa tinh phẩm. Hắn lại nhìn cũng không nhìn tới một cái, hắn tuyệt không thể để mình bị phân tâm. Nhưng hắn vẫn vô phương tập trung tinh thần, thanh âm bén nhọn ngắn gọn đó một mực vang vọng không ngừng, giống như một đầu thiết chùy đập vào thần kinh của hắn không ngừng. Đến lúc tiếng động ngừng vang, hắn mới chú ý sau lưng còn có một phiến cửa, một bạch y nữ nhân mỹ lệ đứng ngoài cửa ngưng thị nhìn hắn.
Nhìn nàng phảng phất là Trác Ngọc Trinh. Nhưng nàng lại không phải là Trác Ngọc Trinh.
Nàng so với Trác Ngọc Trinh còn đẹp hơn xa, đẹp thanh tân cao quý, nụ cười của nàng ôn hòa ưu nhã, phong thái càng động lòng người, cả Phó Hồng Tuyết cũng nhịn không được, phải nhìn nàng hai lần.
Nàng đã tiến vào, nhẹ nhàng lướt qua cửa, đi ngang qua Phó Hồng Tuyết, đi đến giữa đại sảnh, mới quay người đối diện hắn, mỉm cười thốt :
- Ta biết ngươi là Phó Hồng Tuyết, ngươi lại nhất định không biết ta là ai.
Thanh âm của nàng cũng giống như người nàng, vừa cao quý vừa ưu nhã, nhưng lời nói của nàng rất ngay thẳng, hiển nhiên không phải là dạng nữ nhân yểu điệu nhu nhược.
Phó Hồng Tuyết không biết nàng là ai.
Nàng lại đã nói tiếp :
- Ta họ Trác, có thể coi là nữ chủ nhân chỗ này, cho nên ngươi có thể gọi ta là Trác phu nhân, nếu như ngươi cảm thấy lối xưng hô đó quá tục, cũng có thể gọi ta là Trác Tử.
Nàng mỉm cười, lại nói tiếp :
- Trác Tử là ngoại hiệu của ta, bằng hữu của ta đều thích gọi ta bằng cái tên đó.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt :
- Trác phu nhân.
Nàng không phải là bằng hữu của hắn. Hắn không có bằng hữu.
Trác phu nhân đương nhiên minh bạch ý tứ của hắn, lại mỉm cười rất tươi tắn :
- Không trách gì người ta đều nói ngươi là quái nhân, ngươi quả nhiên là vậy.
Phó Hồng Tuyết thừa nhận.
Sóng mắt của Trác phu nhân chớp chớp, hỏi :
- Ngươi không muốn hỏi ta, Trác Ngọc Trinh là người gì của ta?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Không muốn.
Trác phu nhân hỏi :
- Trên thế gian quả thật không có chuyện gì có thể để cho ngươi động tâm sao?
Phó Hồng Tuyết ngậm miệng. Hắn nếu cự tuyệt hồi đáp, lập tức ngậm miệng, ngậm rất chặt.
Trác phu nhân thở dài :
- Ta vốn đã nghĩ ngươi ít ra cũng nhìn mấy thứ vũ khí này, người đã từng đến đây, đều rất có hứng thú đối với những vũ khí này.
Những vũ khí đó quả thật đều là tinh phẩm, muốn thu thập những thứ vũ khí đó đích xác không phải dễ dàng, có thể nhìn thấy cũng không dễ dàng. Thứ cơ hội đó, người luyện võ rất ít khi chịu bỏ qua.
Nàng đột nhiên quay lại đi đến lấy trên tường một thanh thiết kiếm đen sậm, nặng trọng trùng, hình dáng cổ kính :
- Ngươi có nhận ra thanh kiếm này ai dùng không?
Phó Hồng Tuyết chỉ nhìn một cái, lập tức đáp :
- Đó là kiếm của Quách Tung Dương.
Hắn vốn tịnh không muốn nói chuyện, lại nhịn không được phải nói ra, hắn không thể bị nàng xem là người vô tri.
Trác phu nhân mỉm cười :
- Quả nhiên là nhãn lực tốt.
Ý tán thưởng trong câu nói đó tịnh không nhiều, thiết kiếm của Quách Tung Dương tung hoành thiên hạ, xếp hạng tư trong Binh Khí Phổ, người không nhận ra thanh kiếm đó thật sự cũng không nhiều.
Trác phu nhân thốt :
- Đó tuy chỉ bất quá là một vật phổ tạo, nhưng hình trạng, phân lượng chiều dài, thậm chí cả sắt dùng để luyện kiếm, đều tuyệt đối hoàn toàn cùng một dạng với thiết kiếm của Quách Tung Dương.
Trong nụ cười của nàng không khỏi để lộ vẻ đắc ý :
- Cả tua vải trên chuôi kiếm cũng là do bản thân nãi nãi của Quách gia kết thành, ngoại trừ thiết kiếm gia truyền của nhà bọn họ ra, chỉ sợ khó tìm ra thanh thứ ba.
Nàng treo thanh kiếm lên, lại cúi mình nhấc một ngọn trường tiên, lấp lánh như mắt chim, uyển chuyển như linh xà.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Đó là binh khí của Tây Môn Nhu, Tiên Thần Xà Tiên, xếp hàng thứ bảy trong Binh Khí Phổ.
Trác phu nhân mỉm cười :
- Ngươi đã nhận ra ngọn xà tiên này, đương nhiên cũng nhận ra Kim Cương Thiết Quải của Cát Cương.
Nàng treo trường tiên lên, lại cúi mình cầm một đôi lưu tinh chùy gần cây Kim Cương Thiết Quải.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Phong Vũ Song Lưu Tinh, đứng hàng thứ ba mươi tư trong Binh Khí Phổ.
Trác phu nhân thốt :
- Hảo nhãn lực.
Lần này khẩu khí của nàng đó có nhiều phần tán thưởng, đột nhiên đi đến góc tường, lượm đôi thiết hoàn :
- Kim Tiền Bang ngày xưa xưng bá võ lâm, bang chủ Thượng Quan Kim Hồng uy chấn thiên hạ, đây là Long Phụng Song Hoàn của lão.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Không phải.
Trác phu nhân hỏi lại :
- Không phải?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Đó là Đa Tình Hoàn, là vũ khí độc môn của môn hạ đệ tử Tây Bắc Song Hoàn Môn.
Trác phu nhân hỏi :
- Vũ khí giết người, làm sao lại gọi là Đa Tình?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Bởi vì một khi nó chạm vào binh khí của đối phương, là dính chặt phá quấy không rời, giống như người đa tình.
Trên khuôn mặt trắng nhợt của hắn đột nhiên lộ xuất biểu tình kỳ quái, nói tiếp :
- Chung tình, dính chặt phá quấy tới tận xương tủy, sóng xói đá mòn, tới chết mới an nghỉ, người đa tình làm sao mà không phải là người giết người cho được.
Trác phu nhân thở dài nhè nhẹ, thốt :
- Chung tình, không chết không ngừng nghỉ, có lúc không những hại người khác, còn hại tới chính mình.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Chỉ sợ thông thường toàn là hại chính mình.
Trác phu nhân chầm chậm gật gật đầu :
- Không sai, thông thường đều hại chính mình.
Hai người lẳng lặng đối diện nhau. Qua một hồi rất lâu, Trác phu nhân mới cười ngọt ngào :
- Những binh khí đó có cái nào ngươi không nhận ra không?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Không.
Trác phu nhân điềm đạm thốt :
- Mỗi thứ vũ khí đó đều có lai lịch, đều từng trải qua một thời oanh động giang hồ, muốn nhận ra chúng, cũng không phải là chuyện quá khó.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Trên thế gian vốn không có chuyện gì là thật sự khó khăn.
Trác phu nhân thốt :
- Chỉ tiếc có những binh khí tuy đã từng danh chấn thiên hạ, giết người vô số, lại từ đó đến giờ chưa có ai có thể thật sự thấy qua diện mục, ví dụ mà nói...
Phó Hồng Tuyết tiếp lời :
- Tiểu Lý Phi Đao?
Trác phu nhân đáp :
- Không sai, Tiểu Lý Phi Đao, lệ bất hư phát, cả Thượng Quan Kim Hồng võ công hiệu xưng vô địch, cũng đều khó tránh khỏi chết dưới đao, đích xác có thể cho là thiên hạ đệ nhất danh đao.
Nàng lại thở dài, thốt :
- Chỉ tiếc cho tới hiện tại, cũng còn chưa có người có thể thấy qua lưỡi đao đó.
Đao quang lóe lên một cái, đã cắt gọn yết hầu, hình trạng dài ngắn của đao, có ai có thể thấy rõ ràng?
Trác phu nhân thở dài :
- Cho nên cho tới hôm nay, điều này là một câu hỏi lớn nhất trong võ lâm, bọn ta phí tận khổ tâm, vẫn không có cách đả tạo thành một phi đao như vậy, giá trị không được nhận thức rõ, thật sự rất hối tiếc.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Ở đó chừng như còn thiếu một loại vũ khí.
Trác phu nhân hỏi :
- Khổng Tước Linh?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Không sai.
Trác phu nhân mỉm cười :
- Trên thế gian không có chuyện thập toàn thập mỹ, may mắn là bọn ta cũng đã có thanh đao này.
Nàng đột nhiên lấy từ trên tường xuống một thanh đao đen sì.
Đao quang lóe lên một cái, đao đã ra khỏi vỏ, không những hình trạng dài ngắn hoàn toàn giống hệt, trên lưỡi đao cũng có ba chỗ mẻ.
Trác phu nhân mỉm cười :
- Ta biết thanh đao này không thể cho người ta thấy, chỉ sợ cả chính ngươi cũng rất ít khi thấy.
Sắc mặt Phó Hồng Tuyết trắng nhợt, cơ hồ trong suốt, lạnh lùng thốt :
- Ta biết có những người cũng như vậy.
Trác phu nhân hỏi :
- Người?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng đáp :
- Có những người tuy danh động giang hồ, nhưng lại từ đó đến giờ cũng không ai có thể thấy rõ diện mục của y, ví dụ mà nói...
Trác phu nhân hỏi :
- Công tử Vũ?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Không sai, Công tử Vũ.
Trác phu nhân lại mỉm cười, thốt :
- Ngươi quả thật luôn luôn muốn gặp y?
Nụ cười của nàng phảng phất rất kỳ quái, rất thần bí, câu trả lời của Phó Hồng Tuyết lại rất đơn giản :
- Ta muốn.
Trác phu nhân mỉm cười :
- Hiện tại ngươi đã đến đây, sớm muộn gì cũng hội kiến y, hà tất phải gấp gáp.
Phó Hồng Tuyết hỏi :
- Y đợi đến lúc nào mới chịu gặp ta?
Trác phu nhân đáp :
- Rất mau.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt :
- Nếu rất mau, hiện tại hà tất còn phải khổ luyện bạt đao?
Thanh âm đơn điệu, ngắn gọn, sắc bén, liên tục không ngừng đó, từng tiếng từng tiếng liên tiếp, có phải là thanh âm bạt đao?
Phó Hồng Tuyết nói tiếp :
- Đao pháp thiên biến vạn hóa, bạt đao lại chỉ bất quá kỳ trung là động tác đơn giản nhất.
Trác phu nhân hỏi :
- Động tác đó ngươi đã luyện bao lâu?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Mười bảy năm.
Trác phu nhân hỏi :
- Chỉ một động tác đơn giản như vậy, ngươi luyện tới mười bảy năm?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Ta chỉ hận sau này không thể luyện tập tiếp.
Trác phu nhân lại mỉm cười :
- Ngươi có thể luyện mười bảy năm, tại sao y lại không thể luyện?
Phó Hồng Tuyết đáp :
- Bởi vì cho dù luyện hai ngày trời cũng vô dụng!
Trác phu nhân mỉm cười ngồi xuống, ngồi đối diện hắn :
- Lần này ngươi sai rồi.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Ồ!
Trác phu nhân thốt :
- Y tịnh không phải bạt đao.
Phó Hồng Tuyết hỏi lại :
- Không?
Trác phu nhân thốt :
- Y bạt kiếm.
Nàng từ từ nói tiếp :
- Một trăm năm nay, danh kiếm như rừng trong hồ, kiếm pháp mới sáng tạo có chín mươi ba loại, chiêu thức thiên biến vạn hóa, có vô số những chiêu kiếm pháp quái dị, đơn giản làm cho người ta không khỏi kinh ngạc, nhưng động tác bạt kiếm lại chỉ có một dạng.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Không phải chỉ có một dạng, là chỉ có một dạng nhanh nhất!
Trác phu nhân thốt :
- Nhưng muốn tìm ra dạng nhanh nhất đó tịnh không phải dễ.
Phó Hồng Tuyết nói :
- Dạng đơn giản nhất, là dạng nhanh nhất.
Trác phu nhân thốt :
- Chuyện đó phải trải qua thiên biến vạn hóa, mới có thể quy chân phản cảnh.
Tất cả những biến hóa trong tất cả những võ công, vốn biến không ra cái “nhanh” đó.
Trác phu nhân thốt :
- Y khổ luyện năm năm, mới tìm ra một phương pháp, chỉ một động tác đơn giản như vậy, y cũng luyện mười bảy năm, mỗi ngày ít nhất đều phải luyện ba canh giờ.
Tay Phó Hồng Tuyết nắm chặt cán đao, tròng mắt co thắt.
Trác phu nhân ngưng thị nhìn hắn, ánh mắt ôn nhu cũng đã biến thành bén nhọn như mũi đao, nói từng tiếng :
- Ngươi có biết y khổ luyện bạt kiếm như vậy là vì cái gì không?
Phó Hồng Tuyết hỏi :
- Vì để đối phó ta?
Trác phu nhân thở dài :
- Ngươi sai rồi.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Ồ?
Trác phu nhân thốt :
- Y tịnh không nhất định phải đối phó ngươi, cũng tịnh không chỉ vì phải đối phó một mình ngươi.
Phó Hồng Tuyết chung quy đã minh bạch :
- Cái y phải đối phó là tất cả các võ lâm cao thủ khắp thế gian.
Trác phu nhân gật gật đầu :
- Bởi vì y quyết tâm phải làm thiên hạ đệ nhất nhân.
Phó Hồng Tuyết cười lạnh, hỏi :
- Có phải y nghĩ chỉ cần đánh bại được ta, là thành thiên hạ đệ nhất nhân?
Trác phu nhân đáp :
- Cho đến hiện tại, y nghĩ như vậy.
Phó Hồng Tuyết thốt :
- Y lầm rồi.
Trác phu nhân nói :
- Y không lầm.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt :
- Trong giang hồ ngọa hổ tàng long, có quá nhiều phong trần dị nhân, võ công thắng xa ta cũng không biết là bao nhiêu mà kể.
Trác phu nhân ngắt lời hắn :
- Nhưng cho đến hiện tại, vẫn không có ai có thể đánh bại được ngươi.
Phó Hồng Tuyết ngậm miệng.
Trác phu nhân thốt :
- Ta cũng nhận thấy muốn đánh bại ngươi tịnh không phải là chuyện dễ, người đến nơi này, ngươi đích xác là người đặc biệt nhất.
Phó Hồng Tuyết nhịn không được, hỏi :
- Nơi này đã có rất nhiều người đến qua?
Trác phu nhân tránh né vấn đề đó, thốt :
- Những vũ khí trên tường đó, không những thu thập gần như hoàn hảo, mà còn toàn là tinh phẩm, chỉ cần là người luyện võ, đều khó mà tránh khỏi nhìn ngấu nghiến, chỉ có ngươi không ngờ có thể hoàn toàn không động tâm.
Nàng thở dài, lại nói :
- Chuyện kỳ quái nhất, là bức họa đó ngươi cũng không nhìn tới.
Phó Hồng Tuyết hỏi :
- Ta vì sao nhất định phải nhìn?
Trác phu nhân đáp :
- Chỉ cần ngươi nhìn xem, tất sẽ minh bạch.
Đột nhiên nghe một người nói :
- Hắn sớm muộn gì cũng tránh không được, phải xem, nàng hà tất phải nóng lòng?
Thanh âm điềm tĩnh ưu ái, biểu lộ người đó có giáo dưỡng tốt, phong cách lịch sự.
Đa lễ vốn là một mặt khác của lãnh đạm, thanh âm đó lại mang tới một thứ nhiệt tình kỳ dị.
Một thứ lực lượng cơ hồ hủy diệt hết những gì có trên nhân gian, không còn nghi ngờ gì nữa, đã sản sinh ra thứ nhiệt tình đó.
Cũng chỉ có dạng người như Công tử Vũ mới có thứ nhiệt tình đáng sợ đó.
Y hiển nhiên rất khát vọng được gặp Phó Hồng Tuyết.
Y biết lúc bọn họ tương kiến, là giây phút hủy diệt, trong hai người, ít nhất có người phải bị hủy diệt.
Hiện tại y đã đến sau lưng Phó Hồng Tuyết, trong tay của y nếu có kiếm, đã tùy thời đều có thể đâm vào chỗ yếu hại trên mình Phó Hồng Tuyết.
Y thật ra là người nào? Trong tay của y có kiếm không?

loading...
Hồi trước Hồi sau