Võ lâm tuyệt địa - Hồi 74

Võ lâm tuyệt địa - Hồi 74

Họa tai liên tiếp

Ngày đăng
Tổng cộng 87 hồi
Đánh giá 9.5/10 với 613660 lượt xem

loading...

Trầm Lãng khoát tay ngược lại :
- Tất cả mau lui lại.
Từ trong bóng tối xa xa, văng vẳng tiếng của Bạch Phi Phi :
- Đừng mong lui lại nữa.
Liền theo tiếng nàng nói, một tiếng nổ long trời. Bụi đá chung quanh bắn ra nghẹt thở.
Trầm Lãng tuy nhảy lui thật lẹ, nhưng cũng bị đá vung trúng mình đau nhói. Độc Cô Thương dậm chân hằn học :
- Không xong, con a đầu đó đã đề phòng, nó đã cắt đứt con đường rút lui của ta rồi.
Vương Lân Hoa thét lên.
Bạch Phi Phi cười hăng hắc :
- Ủa, sao lại không như thế được?
Vương Lân Hoa lớn tiếng :
- Vừa rồi cô đã nói.
Bạch Phi Phi cười :
- Vừa rồi ta có nói là không giết ngươi, nhưng bây giờ thì ta đổi ý. Ngươi phải biết lòng dạ của đàn bà chứ, lòng dạ của đàn bà luôn luôn là thay đổi mà.
Vương Lân Hoa thét lên :
- Ngươi giết ta rồi ngươi sẽ nói với mẹ ta làm sao?
Bạch Phi Phi cười lớn :
- Bà ta làm sao biết ai giết ngươi? Vả lại bà ta đâu có nhờ ta bảo hộ cho ngươi? Ngươi nói năng sao mà giống trẻ con quá thế?
Vương Lân Hoa nổi đóa :
- Ngươi... ngươi quên rằng ta và ngươi vốn là...
Hắn nói chưa dứt thình lình có một bàn tay khẽ kéo áo hắn và Trầm Lãng kề tai nói nhỏ :
- Hãy men sát vào vách đá và đừng lên tiếng nữa, mình sẽ có cách...
Vương Lân Hoa nghiến răng :
- Con a đầu ti tiện...
Hắn ngậm miệng lại không nói hết câu, hắn không phải là kẻ ngu, hắn biết trong bóng tối kẻ nào lên tiếng kẻ đó là cái bia cho thiên hạ nhắm...
Tiếng Bạch Phi Phi văng vẳng từ xa :
- Trầm Lãng, công tử đừng có trách tôi nhé, tôi vốn không thể giết công tử, nhưng hiềm vì công tử đã biết nhiều chuyện... Một con người mà biết nhiều chuyện thì con người đó khó có thể sống...
Nàng cười nhẹ và nói tiếp :
- Còn như Độc Cô Thương thì quả là vô cớ, hắn chỉ chết cho... có bạn với các ngươi thôi.
Chỉ nói đến đó rồi nàng nín im, phương hướng trong hang tối trở nên mù mịt...
Trầm Lãng, Vương Lân Hoa, Độc Cô Thương, cả ba dựa sát và men theo vách đá, họ cố hành động thật nhẹ gần như nín thở...
Cả ba người không nói, nhưng trong bụng bắt đầu cảm thấy rờn rợn Bạch Phi Phi, họ cùng cảm thấy người con gái này quả đáng sợ.
Tự nhiên còn có nhiều cô gái rất là độc ác, nhưng họ không lợi hại bằng Bạch Phi Phi, họ có được cái mềm dịu, nhưng vẫn không bằng Bạch Phi Phi, vì họ không cộng được lòng dạ sắt lạnh và độc ác như nàng...
Vừa đẹp đẽ, vừa dịu hiền, lại vừa độc ác... một người con gái như thế có thể gọi là một loại thuốc độc nguy hiểm, nhất là cho bọn đàn ông trên cõi trần gian này, một thứ thuốc độc bởi nhụy hoa và mật ngọt.
Và Bạch Phi Phi xứng đáng nhất để dẫn đầu cho loại người như thế.
Trầm Lãng mò theo vách đá, mò đúng theo hướng mà vừa rồi hắn phát giác có lối ra, nhưng bây giờ thì nơi đó đã bị nhiều khối đá lớn chận bít mất...
Cả cái kẻ hở bên góc bây giờ cũng đã bị đá nhỏ lấp kín.
Như vậy là Bạch Phi Phi đã có chủ ý bố trí sẵn cả rồi...
Trầm Lãng thở ra và tiếp tục mò trở lại, ngay lúc đó có một bàn tay kéo lấy tay hắn và viết một chữ “Độc”.
Biết Độc Cô Thương muốn nói chuyện, Trầm Lãng vội viết :
- Có gì thế?
Độc Cô Thương viết :
- Anh xem nàng sẽ đối phó với chúng ta như thế nào?
Trầm Lãng thở ra và viết :
- Chưa biết, đợi xem.
Hơi ngưng một lát, Độc Cô Thương lại viết :
- Không biết mình phải đợi...
Chữ “đợi” chợt kéo dài ra, bàn tay kia phạt thẳng vào yết hầu của hắn...
Sự việc biến đổi thình lình, bất cứ ai cũng rất khó lòng tránh được, nhưng Trầm Lãng thì khác, có lẽ hắn đã quá lẹ, cũng có thể hắn đã đề phòng, cho nên chỉ khẽ nghiêng đầu và bàn tay lật lại, hắn đã ngược lấy mạch môn của đối phương và kề tai nói nhỏ nhưng gằn từng tiếng một :
- Vương Lân Hoa, ta đã biết ngươi từ sớm, ngươi đừng có dở trò.
Vương Lân Hoa sững sờ đứng lặng.
Có lẽ hắn thắc mắc không hiểu tại sao Trầm Lãng trong lúc bất phòng mà lại có thể phát giác kịp âm mưu của hắn.
Như đoán được ý nghĩ của đối phương, Trầm Lãng khẽ nói :
- Tay của ngươi nhỏ mà dài, lại mịn màng hơn tay của Độc Cô Thương, ngươi làm sao có thể qua mắt ta được.
Vương Lân Hoa thở dài, hắn muốn hại Trầm Lãng, nhưng không làm sao không phụ con người này được.
Trầm Lãng gắt nho nhỏ :
- Ngươi tưởng rằng giết ta rồi Bạch Phi Phi sẽ tha cho ngươi à?
Vương Lân Hoa cứng họng làm thinh...
Trầm Lãng nói tiếp :
- Ngươi độc mà ngu, ngươi có giết ta nàng cũng chẳng tha ngươi, việc hay hơn hết là ngay bây giờ ba chúng ta phải hợp lực tìm cách thoát ra, nếu ngươi còn manh tâm làm quấy thì chính ngươi tự rước vào mình cái chết cực kỳ oan uổng.
Vương Lân Hoa thở dài sườn sượt.
Đang mò mẫm theo vách đá, Độc Cô Thương nghe tiếng thủ vội phăng lần tới, ba người gom chung một chỗ, nhưng vẫn chưa ai tìm ra kế...
Một tiếng nổ lại dội lên rung chuyển, thừa trong tiếng nổ Độc Cô Thương mới nói một câu :
- Xem chừng nàng quyết tính chôn sống bọn mình rồi.
Nghe hơi hám thất vọng của Độc Cô Thương, Trầm Lãng bật cười :
- Đó là cách bắt rùa trong giỏ ấy mà.
Âm hưởng của tiếng nổ lần dứt hẳn, bọn Trầm Lãng lại ngậm miệng làm thinh...
Chợt từ trong góc tối phía trước khua tiếng động...
Độc Cô Thương vẽ lên lưng Trầm Lãng :
- Phía trước mặt có người, coi chừng thủ hạ của Bạch Phi Phi.
Trầm Lãng quay tay viết lại :
- Nghe rồi, tôi sẽ sang bên đó....
Và y như một con cá chao trong nước, hắn nhích mình nghiêng nghiêng lần tới trong tư thế đề phòng...
Trầm Lãng di động một cách nhẹ nhàng không một chút lao chao trong không khí, nhưng kẻ đối diện lại đâm sầm lao tới, tuy không bị va vào nhau, nhưng bản năng cảnh giác đã khiến cho cả hai cùng phản ứng...
Tay phải của Trầm Lãng tà tà phạt tới...
Tuy là chưởng thế đưa ra trong lúc thình lình, nhưng chưởng lực vừa mạnh vừa tầm công kích lại vừa chính xác...
Không ngờ đối phương cũng không phải là kẻ tầm thường, chưởng thế của Trầm Lãng vừa tống ra thì phong quyền của đối phương cũng ào ào cuộn tới... Đối phương đã lấy công làm thủ. Hình như quyết không để cho Trầm Lãng chiếm thượng phong...
Trầm Lãng rung động : “Tại làm sao nơi đây lại có cao thủ tuyệt luân như thế?”
Vừa suy nghĩ, Trầm Lãng vừa tung ra luôn năm sáu chưởng, tự nhiên khi cảm biết đối phương là tay kình địch, từng chưởng lực của Trầm Lãng đưa ra đều nhắm vào thế bức, nhưng đường quyền của đối phương cũng không một giây sơ hở, bất cứ chưởng nào của Trầm Lãng tung ra cũng đều bị đối đầu, thế đối đầu cực kỳ hung hãn...
Trầm Lãng vừa vừa đánh vừa cau mặt... Và khi hóa giải ngọn quyền thứ tám của đối phương, hắn vụt kêu lên :
- Hùng Miêu Nhi.
Đối phương cũng nhảy lùi lại ngạc nhiên :
- Trầm Lãng đó à?
Trầm Lãng thở phào :
- Thật là may, nếu tôi không kịp nghĩ ra thì quả là nguy hiểm... Khi không mà sống chết với nhau thì đúng là một trò chơi.
Hùng Miêu Nhi nói liền theo :
- Trò cười này đã quá....
Và hắn dậm chân nói tiếp :
- Tức chết không, thế đánh ác liệt của Trầm Lãng mà mình nghĩ hoài không ra chứ. Nhưng tại làm sao Trầm huynh lại đến chỗ này?
Trầm Lãng gượng cười :
- Không chỉ một mình tôi, mà có cả Độc Cô huynh và Vương Lân Hoa nữa..
Hùng Miêu Nhi sửng sốt nhưng rồi lại bật cười :
- Vậy thì vui quá nhỉ?
Trầm Lãng kéo tay Hùng Miêu Nhi lần lại bên vách đá :
- Vẫn y như cũ, xem chừng cho dù có bị bao nhiêu gian khổ dày vò thì Hùng Miêu Nhi cũng vẫn là Hùng Miêu Nhi cứ không hề thay đổi nhỉ?
Hùng Miêu Nhi cười lớn :
- Không phải con người sắt, nhưng vốn là con mèo sắt đây chứ đâu phải là con mèo ướt.
Độc Cô Thương gắt nhỏ :
- Vừa vừa chứ, nói lớn quá vậy?
Trầm Lãng cười :
- Bây giờ thì chưa sao đâu, đưa Hùng Miêu Nhi đến đây, Bạch Phi Phi còn chừa thì giờ cho mình đánh lầm nhau chơi, chứ chưa dùng ám khí đâu, bởi vì nếu không thế thì nàng đã giết hắn mất rồi.
Độc Cô Thương gạt đẩy :
- Đúng, nhất định cô ả còn có nhiều trò lắm, huống chi cô nàng thừa biết ám khí khó mà làm gì mình được.
Trầm Lãng suýt chút đã bật cười...
Độc Cô Thương nói lớn, cốt ý làm cho Bạch Phi Phi không nghe thấy chứ nếu nghe thì nàng đã nhìn rõ ruột gan của Độc Cô Thương...
Hắn có thể lừa ai chứ làm sao lừa cô gái tinh ranh ấy được?
Nhưng bây giờ thì nàng đang ở chỗ nào?
Chẳng lẽ nàng đã bỏ đi?
Nàng bỏ đi thì mục đích giam bọn Trầm Lãng nơi đây để làm chi?
Vương Lân Hoa có lẽ bắt đầu nôn nóng, hắn hỏi :
- Hùng huynh làm sao lại đến nơi đây?
Hùng Miêu Nhi nói :
- Ban đầu tôi cũng thắc mắc không hiểu tại sao đã lọt vào đây mà lại còn giải huyệt, thêm vào đó lại còn chùm vải đen lên đầu nữa chứ... Chính tôi đang băn khoăn tự hỏi như thế thì chợt nghe hơi gió và Trầm Lãng đã tới sát một bên...
Hắn cười và nói tiếp :
- Vương Lân Hoa, ta không phải trả lời cho ngươi đâu nhé, ta nói chuyện với Trầm Lãng đấy.
Vương Lân Hoa cũng cười :
- Không cần biết con mèo hoang nói chuyện với ai, miễn họ Vương này nghe là được rồi... Nghe lỏm cũng được nữa mà bạn.
Giá như bình thường, có lẽ ai cũng phải bật cười cái lối lỳ như đá cuội của Vương Lân Hoa, có lẽ trên đời này không có việc gì có thể làm cho hắn nổi tự ái lên được cả.
Trong lúc bốn người nói chuyện, ai cũng chú tạm nghe ngóng chung quanh, nhưng có một việc mà không ai ngờ tới là câu chuyện giữa họ còn có một người thứ năm nghe lõm nữa...
Người ấy ẩn trong bóng tối cách họ xa xa...
Người thứ năm này ngóng theo tiếng nói lần lần nhích lại...
Trầm Lãng nói :
- Bạch Phi Phi làm như thế là cố ý cho mình vì không nhìn thấy mà tàn sát lẫn nhau, nhưng ngoài việc ấy ra, có lẽ nàng còn có âm mưu khác nữa...
Người thứ năm trong bóng tối càng xích lại gần nhưng bọn Trầm Lãng vẫn không hay biết...
Hùng Miêu Nhi nghiến răng :
- Thật tôi không thể ngờ “U Linh cung chủ” lại có thể là Bạch Phi Phi... nàng là một người con gái hiền lành. Một con kiến y là cũng không nỡ giết, thế mà lòng dạ lại quá tàn nhẫn như thế?
Trầm Lãng cười :
- Đàn bà là loại người mà lòng dạ rất khó đo lường. Bạch Phi Phi là một trong những cô gái khó hiểu ấy... và có thể nguy hiểm hơn nữa, vì tâm kế của nàng rất thâm trầm, cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa thấy người nào hơn nàng về phương diện ấy được...
Trầm Lãng nói chưa dứt, chợt có tiếng một người con gái cười khanh khách :
- Trầm Lãng, cám ơn ngươi đã có lời khen tặng, ta có cho ngươi chết được êm ái...
Và tiếng chưa dứt, Trầm Lãng đã nghe hơi gió xẹt vào đại huyệt “Thiên Tông” của mình?
Như một con vụ xoay ngang, Trầm Lãng nghiêng mình quật xéo qua một chưởng...
Nhưng hai bàn tay đối phương y như chong chóng, liên tiếp bủa vào yếu huyệt của Trầm Lãng không để hở một giây...
Hùng Miêu Nhi tức tối :
- Giá nó không phải là đàn bà thì tôi sẽ giúp Trầm Lãng một tay.
Độc Cô Thương nói :
- Cái con quỷ cái ấy lòng dạ đôc ác nhưng võ công thì làm sao bì được với Trầm Lãng.
- Tự nhiên, tự nhiên...
Chợt nghe một tiếng “tách” và tiếp liền theo là tiếng rú của người con gái...
Độc Cô Thương vui mừng hỏi lớn :
- Bắt được nó rồi phải không?
Không nghe Trầm Lãng trả lời, chỉ nghe tiếng cô gái cười sằng sặc :
- Trầm Lãng, đố mi dám giết ta.
Trầm Lãng nói thật chậm :
- Phải, tôi không dám, quả thật tôi không dám.
- Ngươi không dám giết ta thì ngươi là một tên thất phu vô dụng.
Trầm Lãng vụt thở hắt ra và nói bằng một giọng thật thấp :
- Tôi đâu phải là con người dễ lừa, thế mà không biết tại sao ai cũng muốn lừa tôi thế.
Độc Cô Thương mở tròn đôi mắt sững sờ.
Hùng Miêu Nhi hỏi lớn :
- Không phải Bạch Phi Phi à?
Vương Lân Hoa thở ra :
- Tự nhiên là không phải?
- Chứ ai thế?
Chưa ai trả lời thì cô gái đã la lên :
- Ai bảo ta không phải. Ai bảo ta không phải? Trầm Lãng ngươi không giết ta thì ngươi sẽ hối hận, ta quyết sẽ làm ngươi hối hận suốt đời.
Trầm Lãng thở dài sườn sượt :
- Chu Thất Thất, tại sao cô cứ muốn cho tôi giết cô hoài như thế chứ?
Tiếng cô gái nói gần như khóc :
- Ngươi... Ngươi nói gì thế? Ngươi điên rồi à?
Trầm Lãng cười buồn :
- Cô tưởng tôi không biết cô à? Nếu quả “U Linh cung chủ” đến ám toán tôi, thì nàng cứ làm thinh hành động chứ chuyện chi lại phải lên tiếng trước?
Độc Cô Thương vỗ trán :
- À, có thế mà mình nghĩ mãi không ra...
Vương Lân Hoa cười nói :
- Đã thế mà nhái giọng lại không giống nữa chứ... “U Linh cung chủ” đâu có dại gì tự tay mình đi ám toán Trầm Lãng.
Chu Thất Thất rít lên :
- Câm mồm ngươi lại.
Vương Lân Hoa cười và quả nhiên hắn không nói nữa...
Chu Thất Thất khóc rống lên :
- Trầm Lãng, Trầm Lãng... Tại làm sao ngươi lại chẳng chịu giết ta... tại sao...
Trầm Lãng nói :
- Làm sao lại giết? Thất Thất, chẳng lẽ đến bây giờ mà nàng cũng không hiểu một chút gì cả sao?
Chu Thất Thất cứ khóc :
- Tôi biết...tôi biết... nhưng bây giờ thì không còn kịp nữa, tôi... tôi không thể sống được, tôi sống không còn sinh thú gì nữa cả.
Trầm Lãng dịu giọng :
- Chuyện chi lại phải chết?
Chu Thất Thất nói :
- Chỉ có chết... chỉ có chết tôi mới an lòng, tôi chỉ mong được chết trên tay của anh... Trầm Lãng, tôi van anh, anh hãy giết tôi đi, anh hãy làm ơn cho tôi chết mau một chút...
Độc Cô Thương ngơ ngẩn, hắn lầm thầm tự nói một mình :
- Quá nhiều người muốn giết Trầm Lãng, thế mà lại cũng có quá nhiều người muốn được chết vào tay Trầm Lãng... thật là một chuyện lạ lùng...
Hắn nói nhỏ nhưng Thất Thất lại nghe, nàng thét lên :
- Các người không thể biết, các người không biết gì cả.
Trầm Lãng nói :
- Tôi cũng không biết, thật tôi không biết tại sao...
Chu Thất Thất run giọng :
- Anh không biết? Anh không biết thật à?
Trầm Lãng ôm nàng vào lòng dịu giọng :
- Thất Thất... có nghe tôi nói không? Thất Thất...
Chỉ cần một tiếng dịu dàng của Trầm Lãng gọi lấy tên nàng, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi chứ không cần gì hơn nữa... bao nhiêu oán hờn tủi cực của nàng lập tức tiêu tan...
Bao nhiêu chuyện bực tức, bao nhiêu chuyện hiểu lầm, coi như đã trở thành quá khứ...
Chỉ cần một tiếng dễ dàng ngắn ngủi, tiếng nói của tình nhân, bất cứ khoảng cách giữa cặp nhân tình nào, chỉ một tiếng ngắn ấy thôi, cũng thừa đủ thu ngắn lại... Tiếng khóc ray rức của Chu Thất Thất đã lặng trang...
Độc Cô Thương chợt cảm thấy không khí lạnh lẽo trong hang đá vùng ấm lại. Mặc dù bóng tối đã che tất cả, nhưng thâm tình của họ ai ai cũng đều nhìn rõ...
Vương Lân Hoa vụt cười nhạt :
- Thật là thơ mộng thay cho một cặp tình nhân.
Hùng Miêu Nhi gắt :
- Ngươi gai mắt rồi à?
Vương Lân Hoa thản nhiên :
- Ngươi đừng quên rằng ta là vị hôn phu của Chu Thất Thất đấy nhé, chính mắt mình nhìn người vợ tương lai của mình đang nói chuyện tình với người khác, thì trong lòng không có một chút cảm giác gì sao chứ?
Hắn vụt lớn tiếng :
- Hùng Miêu Nhi, nếu đổi lại là ta, thì ngươi sẽ làm sao chứ?
Hùng Miêu Nhi làm thinh đứng lặng...
Vương Lân Hoa nói :
- Các người ít nhất cũng phải đợi một chút đã chứ....
Hắn vụt cười và nói tiếp :
- Có muốn làm tình làm tự thì cũng phải đợi một chút chứ.
Hùng Miêu Nhi hỏi :
- Đợi cái gì?
Vương Lân Hoa cười lớn :
- Các người cho rằng ta không thể cưới một người vợ nào khác nữa à? Các người tưởng ta nhất định phải cưới cho kỳ được Chu Thất Thất thôi à? Các người tưởng trên đời này chỉ có mỗi một mình nàng là con gái sao chứ?
Hùng Miêu Nhi có hơi mừng :
- Ngươi... ngươi nói...
Vương Lân Hoa cười gằn :
- Đối với ta, nàng đã vô tình, thì ta còn cưới nàng làm gì chứ? Bởi vì cưới một người như thế thì không khác nào đi cưới một khúc cây, chẳng thà ta tạo một tượng cây để cưới làm vợ có phải đỡ tốn công tốn của hơn không?..
Hùng Miêu Nhi lớn tiếng :
- Ngươi nói thật đấy chứ?
Vương Lân Hoa cười hi hỉ :
- Cái con người mà ưa nói dối nhất trên đời này, có lúc cũng phải có một câu nói thật chứ.
Hắn thở phào một cái rồi nói lớn :
- Trầm Lãng, Chu Thất Thất, các người có muốn nói chuyện tình ái với nhau, hay là muốn làm cái gì đó thì cứ tự do đi, chuyện hôn nhân giữa ta và Chu Thất Thất được kể như là bỏ...
Chu Thất Thất ôm chặt lấy Trầm Lãng...
Hùng Miêu Nhi vỗ tay :
- Hay. Vương Lân Hoa, từ lúc biết ngươi đến giờ ta mới nghe ngươi nói câu xứng đáng là một câu nói của con người, rất tiếc vì ở đây không có rượu, giá mà có thì chỉ một câu nói đó thôi, cũng đủ để cho ta kính ngươi ba chén.
Vương Lân Hoa nhướng mắt :
- Ba chén thôi à? Ít nhất cũng phải ba trăm chén mới xứng đáng chứ.
Hùng Miêu Nhi cười lớn :
- Phải phải... ba trăm chén, ba trăm chén...
Tiếng cười của Hùng Miêu Nhi kéo dài hứng thú, và sau đó thì không khí lại lặng lẽo, vì không ai nói thêm một lời nào...
Hùng Miêu Nhi còn hứng lắm, hắn còn rất nhiều điều muốn nói, những người khác hình như cũng muốn nói, nhưng trong giờ phút đó có lẽ không một ai muốn khuấy động, khung cảnh êm đềm của Trầm Lãng và Chu Thất Thất...
Thật lâu, Vương Lân Hoa lên tiếng :
- Bây giờ, tôi đang nghĩ...
Hùng Miêu Nhi hỏi :
- Ngươi nghĩ gì?
Vương Lân Hoa nói :
- Tôi nghĩ không biết Trầm Lãng và Chu Thất Thất đang làm gì? Rất tiếc là ở đây không có được một ngọn đèn...
Hùng Miêu Nhi bật cười :
- Con người tầm bậy là cuối cùng rồi cũng nghĩ bậy, vừa nói một câu đáng đồng tiền bát gạo, bây giờ lại làm mất cha nó luôn.
Độc Cô Thương vụt hỏi :
- Ở đây tuy không có đèn nhưng lại có cây.
Hùng Miêu Nhi ngạc nhiên :
- Cây gì?
Độc Cô Thương nói :
- Cây Huỳnh Liên.
Thoáng hơi sửng sốt, nhưng rồi Hùng Miêu Nhi vụt cười ha hả :
- Đúng đúng... đáng mà nên thuốc.
Độc Cô Thương hỏi :
- Nhưng sao Bạch Phi Phi lại lặng im như thế nhỉ?
Hắn hỏi trống không, nhưng ai cũng biết là hắn hỏi Trầm Lãng...
Và bây giờ Trầm Lãng mới lên tiếng :
- Tự nhiên là cô ta đang sắp đặt mưu kế khác.
Độc Cô Thương hỏi :
- Đoán thử xem cô ả sẽ bày trò gì nữa vậy?
Im lặng một lúc, Hùng Miêu Nhi vụt nói lớn :
- A, tôi đoán được rồi nghe.
Độc Cô Thương hỏi :
- Nói nghe thử coi.
Hùng Miêu Nhi nói :
- Lửa, lửa...
Giọng nói của Độc Cô Thương có hơi hoảng hốt :
- Đúng rồi, nó lấp bít tất cả ngõ ra đúng là định dùng hỏa công... Nhưng...
Hắn ngần ngừ rồi nói tiếp :
- Ở đây toàn là đá, nó cũng khó mà dở cái trò chơi lửa lắm.
Hùng Miêu Nhi thở ra :
- Đá quả là khó đốt thật, nhưng Bạch Phi Phi không phải ngu, chẳng lẽ cô ả lại không biết lấy cỏ khô lá khô để làm mồi dẫn hỏa à?
Độc Cô Thương càng hoảng :
- À à... đúng rồi, nếu con quỷ cái nó giở trò đó thì bọn mình chịu chết chứ làm sao có ngõ ra.
Vương Lân Hoa điềm nhiên :
- Nhưng các người cứ yên lòng, nếu nàng định dùng lửa thì nhất định không đợi đến bây giờ đâu, không để cho Trầm Lãng có quá nhiều thì giờ mà nói chuyện... ái tình như thế đó đâu.
Hùng Miêu Nhi hỏi :
- Trầm Lãng, anh độ xem nàng có dùng lửa không nào?
Trầm Lãng nói :
- Không, nàng không dùng lửa đâu.
Hùng Miêu Nhi nói :
- Thế thì... hổng lẽ lại dùng nước? À... nguy đấy nhé, nếu cô ta chơi cái trò nước thì nguy đấy nhé.
Vương Lân Hoa cười mũi :
- Trên núi thì nước ở đâu nhiều đến có thể làm ngập nổi.
Hùng Miêu Nhi nói :
- Ai khác làm không được chứ nàng thì có thể lắm, Trầm Lãng, anh thấy có thể không?
Trầm Lãng nói :
- Không, nàng cũng sẽ không dùng nước đâu.

loading...
Hồi trước Hồi sau