Võ lâm tuyệt địa - Hồi 81

Võ lâm tuyệt địa - Hồi 81

Ngoài cửa Ngọc Môn quan

Ngày đăng
Tổng cộng 87 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 614647 lượt xem

loading...

Trầm Lãng nói chưa dứt thì Bạch Phi Phi đã cười lớn ngắt lời :
- Lòng dạ đàn ông ta đã thấy rõ như soi đuốc. Ta càng bảo ngươi bỏ đi là ngươi sẽ không bao giờ chịu bỏ... Chu Thất Thất, cô cần phải học cái hay đó của tôi, nếu mà cô học thành tài, thì về sau sẽ không bao giờ bị bỏ rơi đâu.
Chu Thất Thất cười nhạt :
- Tại làm sao ta phải học cái chuyện lừa phỉnh ấy của ngươi? Tại sao Trầm Lãng lại chẳng thích ngươi? Điều ấy ngươi cần học ta mới phải chứ.
Thoáng hơi đỏ sắc, nhưng Bạch Phi Phi lại cười :
- Thế cô cho rằng Trầm Lãng thích cô à?
Chu Thất Thất hất mặt :
- Tự nhiên.
Bạch Phi Phi vùng dịu giọng :
- Bà chị khôn ngoan, xin bà chị nhớ cho rằng một cái nhìn sẽ không bao giờ biết thích ai được nữa đấy nhé.
Chu Thất Thất sững sờ một lúc rồi nước mắt trào ra...
Thật tình nàng không muốn khóc trước mặt Bạch Phi Phi, chỉ tức tức cho đôi mắt không theo ý đó, khi đã bắt đầu chảy nước mắt rồi thì càng lúc càng như bắt chớn chảy tràn ướt má.
Một tay ôm Bạch Phi Phi, một tay Khoái Lạc Vương vuốt râu cười nói :
- Trừ được Trầm Lãng rồi thì từ đây về sau bản vương có thể ngủ yên, ngày nay thì...
Hùng Miêu Nhi lớn giọng :
- Mới bây giờ mà ngươi nghĩ đến chuyện ngủ yên thì e rằng hơi sớm đấy.
Khoái Lạc Vương vặn lại :
- Sao?
Hùng Miêu Nhi nói :
- Ngươi nên nhớ ngươi hãy còn một kẻ đối đầu chứ? Bọn ta bất quá chỉ muốn lấy tính mạng của ngươi thôi, chứ còn người kia sẽ ăn thịt ngươi, lột da ngươi làm chiếu.
Khoái Lạc Vương cười nhẹ :
- Thật à? Ai mà dữ thế?
Hùng Miêu Nhi cười khẩy và chỉ vào Bạch Phi Phi :
- Người ấy dấy, cái con người dịu dàng đang ngồi trong lòng ngươi đấy.
Khoái Lạc Vương vuốt nhẹ lên vai Bạch Phi Phi :
- Ngươi bảo nàng là kẻ đối đầu với ta à?
Hùng Miêu Nhi lớn giọng :
- Ngươi có biết con người ấy là U Linh cung chủ không?
Khoái Lạc Vương cười hắn hả :
- Ngươi cho rằng bản vương không biết chuyện ấy à? Hừ, ngươi đã lầm, nếu không biết thì bản vương đâu đã để nàng trong lòng, bản vương cần nói cho ngươi hiểu, khắp trong thiên hạ này, trừ U Linh cung chủ ra, không một người con gái nào xứng với bản vương cả.
Trầm Lãng rúng động kêu lên :
-Ngươi... ngươi định cưới nàng làm vợ?
Khoái Lạc Vương cười đắc ý :
- Ta thấy hơn bao giờ hết, đây chính là lúc mà ta cần phải kết thúc đời cô độc của ta.
Trầm Lãng run giọng :
- Nhưng... nhưng ngươi có biết nàng vốn là...
Chỉ một đôi tiếng nữa thôi, cuộc diện có thể có nhiều thay đổi, sự thay đổi có thể kinh thiên động địa, nhưng Bạch Phi Phi đã cắt ngang bằng hai cái tát nảy lửa vào mặt Trầm Lãng :
- Trầm Lãng, ngươi không muốn sống đến ngày mai nữa à? Ta mới chọn được người chồng lý tưởng, thế mà ngươi lại muốn tìm lời làm thương tổn?
Trầm Lãng cố nói :
- Nhưng... nhưng chính cô biết giữa cô và hắn...
Bạch Phi Phi trừng mắt thét lên :
- Ngươi nói thêm một tiếng, ta sẽ giết ngươi tức khắc.
Vương Lân Hoa vụt nói lớn :
- U Linh cung chủ và Khoái Lạc Vương vốn là một đôi giai ngẫu do trời định sẵn, việc đó Trần huynh nên tỏ ra thức thời, đừng phá hoại hôn nhân đẹp đẽ này, phá hoại hôn nhân của người là một chuyện tổn đức lắm đấy nhé.
Trầm Lãng thở dài cúi mặt làm thinh....
Bạch Phi Phi đi lại dựa vào Khoái Lạc Vương bằng một dáng sắc cực kỳ yểu điệu :
- Bây giờ thì bọn tù nhân là do ở Vương gia, xin Vương gia định liệu.
Khoái Lạc Vương nói :
- Ung nhọt không sớm trừ, để càng lâu càng khó chịu.
Bạch Phi Phi hỏi :
- Vương gia định giết họ ngay bây giờ à?
Khoái Lạc Vương gật đầu :
- Bản vương e để lâu sinh biến.
Bạch Phi Phi liếc mắt về phía bọn Trầm Lãng :
- Tiện thiếp muốn kể cho Vương nghe một chuyện...
Khoái Lạc Vương cười cởi mở :
- Ái nương có chuyện gì hay cứ kể, bản vương luôn luôn nghe.
Bạch Phi Phi dịu giọng :
- Xưa kia có một người luôn luôn ao ước được ăn thịt thiên nga, thế mà hắn tận dụng bao nhiêu tâm lực vẫn không làm sao ăn được một miếng.
Câu chuyện thật chẳng có gì hứng thú, nhưng từ cửa miệng người đẹp nói ra, nghe thật ngọt ngào hấp dẫn...
Khoái Lạc Vương cười phụ họa :
- Trên đời biết bao kẻ muốn ăn thịt thiên nga, nhưng thật sự thì rất ít có kẻ ăn được.
Bạch Phi Phi nói tiếp :
- Nhưng con người đó quả là hạnh vận, cuối cùng rồi hắn vẫn tìm được, hắn mừng quá nhai ngấu nghiến...
Khoái Lạc Vương cười :
- Con người đó quả là vội vàng.
Bạch Phi Phi cũng cười :
- Chính vì tính khí vội vàng đó cho nên về sau có người hỏi hắn mùi vị của thiên nga như thế nào, hắn không làm sao kể được.
Khoái Lạc Vương cười lớn hơn nữa :
- Nhai ngốn ngấu và nuốt trôi vội vàng như thế thì còn biết mùi vị gì đâu mà kể
lại.
Bạch Phi Phi cười theo :
- Đã bao gian khổ mới tìm được của, mà khi tìm được rồi lại nuốt vội vàng, như thế chẳng là một việc đáng tiếc lắm sao? Vì thế cho nên về sau đã không một ai tán thưởng việc ăn được thịt thiên nga của hắn, mà còn chê cười hắn là kẻ hấp tấp...
Khoái Lạc Vương tắt hẳn nụ cười, đăm đăm nhìn Trầm Lãng thật lâu mới nói :
- Đúng, bản vương đã lao tâm khổ trí mới bắt được Trầm Lãng, nếu cứ mang hắn ra mà hạ ngọt một đao thì quả là một điều đáng tiếc, há chẳng bị người đời mai mỉa là hấp tấp như kẻ ăn thịt thiên nga kia sao?
Bạch Phi Phi nói tiếp :
- Huống chi, mỗi con người trong bọn chúng vẫn còn nhiều giá trị để lợi dụng... Chúng mình chưa vắt hết nước thì sao lại dễ dàng ném phí vỏ chanh.
Khoái Lạc Vương vỗ tay cười lớn :
- Người đàn ông nào được một hiền nội trợ như ái nương quả thật đại phúc... Đã thế, bọn người của chúng bản Vương giao cho ái nương.
Bạch Phi Phi cười đắc ý :
- Tiện thiếp nghĩ rằng họ đang muốn chết hơn là sống trong tay ta, nhất là họ rất không muốn Vương gia giao họ cho tiện thiếp...
* * * * *
Bọn Trầm Lãng bị dời qua một gian thạch thất.
Gian nhà đá trống trơn bốn vách trơ trơ y như một cỗ quan tài. Tựa mình bên khung cửa, Bạch Phi Phi tay cầm chén rượu, miệng nở nụ cười thật đẹp :
- Cảm phiền nhé, cảm phiền chịu chật hẹp một đêm, ngày mai Khoái Lạc Vương sẽ đưa các người đi. Thật tình tôi chưa đến đó bao giờ nhưng tôi nghĩ rằng phong cảnh chắc không tệ lắm.
Vương Lân Hoa hỏi :
- Khoái Lạc Vương đi về à?
Bạch Phi Phi gật đầu :
- Sáng sớm ngày mai lên đường, nơi Khoái Lạc lâm này thật sự cũng không có gì lưu luyến, phải không?
Không trả lời, Vương Lân Hoa lẩm bẩm một mình :
- Được vào hang ổ của Khoái Lạc Vương cũng không phải là điều vô ích nhưng...
Hắn vụt cao giọng :
- Tại sao hắn không thừa cơ kéo binh đánh rốc vào Trung Nguyên mà lại quay trở về?
Bạch Phi Phi nói :
- Ngươi cần phải biết hắn là một con người hết sức cẩn thận, không nắm chắc chắn trong tay hắn không bao giờ hành động. Muốn tiến binh vào tận Trung Nguyên, nhất định hắn phải chuẩn bị cực kỳ chu đáo, huống chi...
Nàng nở nụ cười và nói tiếp :
- Hắn còn phải gấp trở về để lo làm lễ thành hôn với tôi nữa chứ.
Trầm Lãng cau mặt :
- Cô... quả thật cô bằng lòng kết hôn với hắn à?
Bạch Phi Phi cười hăng hắc :
- Sao? Anh ghen rồi à?
Trầm Lãng nghiêm mặt :
- Cô đừng nên quên, dù gì hắn cũng là cha ruột của cô đấy.
Tất hẳn nụ cười, Bạch Phi Phi nói như gằn từng tiếng một :
- Vì hắn là cha ruột của tôi, nên tôi mới bằng lòng lấy hắn.
Trầm Lãng trừng mắt :
- Cô... chẳng lẽ cô...
Tia mắt dịu dàng cố hữu của Bạch Phi Phi vụt lóe lên như mắt rắn :
- Anh mà cũng không đoán được dụng ý của tôi à?
Vương Lân Hoa vụt chen vô :
- Tôi thì tôi đoán được từ khuya... bởi vì khi Khoái Lạc Vương phát giác ra vợ mình chính lại là... con gái của mình, lúc đó e rằng hắn sẽ đau đớn gấp trăm ngàn lần bị phanh thây xé thịt.
Vương Lân Hoa chợt bật cười ha hả :
- Vì dù sao hắn cũng là con người mà.
Bạch Phi Phi cũng cười, giọng cười của nàng bây giờ nghe thật ác :
- Khá, chỉ có người là hiểu rõ ý ta... phải chứ, chúng ta cùng chung một huyết thống mà, thứ huyết thống của ác ma, thứ huyết đáng gọi là “bá độc” ấy mà.
Vương Lân Hoa cười lớn :
- Đúng đó là thứ huyết độc của hắn di truyền, thật không ngờ ngày nay lại chính thứ huyết độc ấy làm cho hắn chết.
Qua sự đối đáp của hai người, Hùng Miêu Nhi cảm thấy ớn lạnh, hắn lầm bầm trong miệng :
- Anh em như thế đó... cha con như thế đó... không lẽ trong con người của họ quả thật có dòng máu ác ma? Phải chăng quả là một thứ huyết thể di truyền?...
Chiếu tia mắt vào mặt Bạch Phi Phi, Chu Thất Thất nói rít qua khẽ răng :
- Đã chỉ căm hận Khoái Lạc Vương, tại sao ngươi lại hại bọn ta? Bọn này có gây ác cảm gì với ngươi không chứ?
Bạch Phi Phi nhướng mắt :
- Tại sao ta phải giết bọn ngươi à? Cố nhiên không chỉ có một lý do.
Chu Thất Thất hét lên :
- Nói đi, nói thẳng thử xem?
Bạch Phi Phi nói thật chậm :
- Nếu không bắt bọn ngươi mà dâng cho Khoái Lạc Vương thì làm sao hắn tin ta được? Làm sao hắn trọng vọng ta được? Các người là công cụ tiến thân của ta đó, đó là lý do duy nhất.
Chu Thất Thất nghiến răng :
- Còn lý do nữa?
Bạch Phi Phi nói :
- Tự nhiên là còn nữa chứ... Này nhé, ta là một con người bất hạnh, vận mạng của đời ta là sự kết quả thê thảm, ta không thể nào để yên cho các người hưởng hạnh phúc thong dong.
Nàng nói thật chậm nhưng âm thanh nhọn hoắt, nó nói lên sự hung ác và oán hận tột cùng...
Nàng căm hận tất cả mọi người, nàng căm hận luôn cả chính con người của chính mình nữa...
Nàng ngửa mặt cười sằng sặc :
- Chỉ tiếc vì lực lượng của ta không nhiều, không đầy đủ... hận vì ta không thể gom cả con người trên thế gian này ra giết hết, giết không chừa một mống...
Chu Thất Thất vặn lại :
- Như thế thì đời sống của ngươi còn có lạc thú gì nữa?
Bạch Phi Phi nhướng mắt :
- Ta đấy à? Ngươi cho rằng ta muốn sống lắm chăng?
Và nàng bật cười the thé :
- Cho cô biết, bắt đầu từ cái ngày mà tôi biết đời như thế nào, thì tôi đã vì cái “chết” mà cố sống... Cuộc đời đã thống khổ như thế cho nên tôi phải tưởng tượng đến cái chết để mà vui.
Nàng chấm dứt câu nói bằng cái nhìn chằm chặp vào Chu Thất Thất...
Trầm Lãng gượng cười :
- Chẳng lẽ suốt đời trong lòng cô chỉ có hận thù?
Bạch Phi Phi xoay người lại trút chén rượu lên mặt dất, nàng cười lớn :
- Đúng, chết chóc, hận thù, dưới con mắt của tôi, trên đời này chỉ có chết chóc làm cho tôi sống, và hận thù làm cho tôi vui.
Nàng quay phắt mình bước ra người trong giọng cười hăng hắc.
Cánh cửa đóng sầm.
Cánh cửa đã ngăn cách bóng nàng, nhưng lòng khám lạnh vẫn còn văng vẳng tiếng cười và vang vẳng tiếng “chết chóc, hận thù... căm thù, chết chóc”.
* * * * *
Đến ngày thứ hai, Khoái Lạc Vương rời Khoái Lạc lâm. Một đoàn như nước chảy, cuồn cuộn những xe, những ngựa, những người.
Cả một đoàn thuộc hạ vầy vầy, nhưng bình thường không một ai trông thấy, bao nhiêu đó cũng đủ chứng tỏ tổ chức của Khoái Lạc Vương kỷ luật rất nghiêm minh, rất khó có một người nào điều khiển hay hơn nữa.
Vợ chồng Lý Đăng Long, chủ nhân Khoái Lạc Vương và Hoàng Minh Cầm trước sau không thấy mặt. Tự nhiên Lý Đăng Long thì đã chết rồi, nhưng còn Xuân Kiều và Hoàng Minh Cầm ở đâu?
Không ai hỏi mà cũng không ai buồn nói tới.
Trong hàng ngủ Khoái Lạc Vương thình lình mất đi một người hay đôi ba mươi người, y như là một chuyện bình thường, không đáng để cho ai lưu ý.
Như một giòng nước chảy, đoàn người kéo thẳng về Tây.
Trầm Lãng, Chu Thất Thất, Hùng Miêu Nhi và Vương Lân Hoa được dồn lên một cỗ xe, trước bửng xe có bốn đại hán ngồi canh giữ.
Thật ra cũng không cần phải canh giữ, vì bọn họ không làm sao chạy được, tất cả đều bị điểm huyệt.
Tiếng xe ngựa ồn ào, bụi cát tung mù mịt.
Bụi cuốn theo xe, bụi tung lên mui, bụi hút vào rèm, bụi phủ lên mặt người nham
nhở.
Vẻ mặt rạng rỡ của Trầm Lãng bây giờ đã được bụi làm lem luốc, tuy nhiên, nụ cười khinh khỉnh nơi khóe môi vẫn mãi mãi trường tồn.
Cho dù con đường dẫn đến chỗ tử vong, cho dù móng vuốt của tử thần chờn vờn ngay trước mặt, hắn vẫn cười, việc đó không biết là dễ hay khó hơn là khóc.
Tiếng xe lộc cộc, vó ngựa dòn tan, giòng người cứ cuồn cuộn chảy, cứ như thế đi riết cho tới giữa trưa.
Đột nhiên, vó ngựa tụt đến gần, khuôn mặt của Bạch Phi Phi ngoài khung cửa sổ xe. Nét mặt nàng tươi cười hòa dịu đến dễ thương.
Nàng vẫy tay, tên đại hán ngồi trước xe nhảy xuống.
Vương Lân Hoa nói :
- Có lẽ đem thức ăn cho chúng ta đó.
Nàng vung tay ném vào một cái gói.
Gà rán, cơm sốt, làm cho bọn Vương Lân Hoa rỏ giải. Hai hôm rồi họ không có một miếng gì trong bụng.
Vương Lân Hoa cười dòn :
- Cô quả là người tốt bụng, nhưng nếu cô không giải khai huyệt đạo thì bọn này làm sao ăn được?
Bạch Phi Phi mỉm cười :
- Cơm thịt đã đem tới, làm sao ăn được là chuyện của các người. Vì không lẽ tôi lại phải đút? Làm thế Khoái Lạc Vương ghen chết đi sao?
Nàng vút roi, vừa cười vừa thúc ngựa đi luôn.
Bọn Vương Lân Hoa trơ mắt nhìn cơm thịt. Bụng đói cồn cào mùi thịt thơm phưng phức, không còn hình phạt nào hơn nữa.
Hùng Miêu Nhi giận nóng thấu da, nhưng hắn cũng chỉ giương mắt mèo và nuốt nước bọt khan chịu trận.
Qua một lúc khá lâu, Bạch Phi Phi quay lại, nàng dòm vào cười lên ánh mắt :
- Ối chà, sao mà ít ăn thế? Sao y như là còn nguyên nhỉ? Không ngon à?
Vừa nói vừa thò tay vào xách cái giỏ ném tuốt ra xa.
* * * * *
Tuy không bị ai hành hạ, nhưng suốt hai ngày bị đói mệt làm bọn Vương Lân Hoa tiều tụy xơ xác y như một đám xác chết chưa chôn.
Hùng Miêu Nhi tức tối muốn chửi cha nó lên mấy tiếng cho đã miệng thế nhưng cũng không đủ hơi sức để chửi.
Đi riết cho đến tối ngày hôm sau, khi bóng tịch dương nhuộm xám bãi cát vàng họ đang gục đầu mê mệt chợt nghe văng vẳng đâu đây giọng hát kéo dài não nuột :
- “Ra khỏi Ngọc Môn quan, lệ tiếp nối hàng hàng...”
Hùng Miêu Nhi nhếch nụ cười méo mó :
- Hồi còn nhỏ tí xíu tôi đã nghe và thuộc làu mấy câu hát đó, tôi cứ tưởng tượng những buổi chiều nắng tắt, ráng vàng rọi xéo lên Ngọc Môn quan hùng vĩ, rọi dài theo đoàn lữ hành cô dộc trên sa mạc mênh mông là tôi hình dung ra được cảnh dẹp lung linh trước mắt, tôi mong ước có một ngày nào đó, tôi sẽ nhập vào đoàn lữ hành đi đến tận nơi.
Vương Lân Hoa nhướng mắt :
- Bây giờ thì anh đã đến tận nơi rồi.
Hùng Miêu Nhi gật đầu uể oải :
- Đúng, bây giờ thì kể như tôi đã đến tận nơi rồi, nhưng cái ánh vàng tươi đẹp của buổi chiều, cái hùng vĩ của Ngọc Môn quan, cái vệt dài uốt khúc trên biển cát của đoàn lữ hành... tất cả đều không trông thấy gì hết, có lẽ mãi mãi tôi sẽ không trông thấy điều mong ước.
Chu Thất Thất ráng nói thật lớn :
- Miêu Nhi, anh cũng đã thay đổi rồi, tại làm sao mà anh lại có cái giọng đưa ma như thế? Hào khí của anh đâu mất cả rồi?
Vương Lân Hoa thở dài :
- Chẳng lẽ cô không biết một chân lý: đói khát là thứ làm cho khí lực người ta dễ dàng tiêu tan hơn hết?
Chu Thất Thất làm thinh, thật sự nàng cũng không còn đủ hơi để mà cãi nữa.
Đoàn xe ngựa đi thêm một đỗi nữa rồi dừng lại, bọn gia nhân Khoái Lạc Vương khiêng bọn Trầm Lãng xuống xe.
Dưới bóng hoàng hôn, dấu chân lạc đà in trên cát thành một giải dài vô tận, nhiều con lạc đà trên lưng có buộc cả “bành” phủ mui vải lùm xùm.
Phía trước mặt sa mạc mênh mông, chỉ thấy trời với cát, bụi tốc mù mù
Đã đến “Bạch Long Đồi”, một vùng sa mạc lớn nhất bắt đầu của Ngọc Môn quan. Nơi đây, ngựa không còn dùng được nữa.
Bọn đại hán dẫn đến bên đám Trầm Lãng hai con lạc đà, và như đã quá quen, hai con vật nằm mọp xuống.
Hùng Miêu Nhi cau mặt hỏi :
- Làm gì thế?
Gã đại hán đáp bằng một giọng lạnh lùng :
- Đây là “thuyền” sa mạc, muốn yên ổn thì hãy ngồi lên cho tử tế.
Rồi như khiêng một bao đồ, đại hán quăng Hùng Miêu Nhi lên “bành” lạc đà một cái đụi.
Chu Thất Thất nghĩ rằng họ sẽ để mình ngồi chung một “bành” với Trầm Lãng, nàng cảm thấy nhẹ nhàng, cho dù phải chết chung với Trầm Lãng, nàng cũng cảm thấy không uất hận.
Không dè ngay lúc đó thì Bạch Phi Phi chạy tới, nàng cười hăng hắc :
- Ngồi ngất ngưỡng trên bành lạc đà đi trong sa mạc dưới một chiều tắt nắng, có lẽ sẽ có nhiều thi vị? Chu cô nương ngồi chung với ai đây?
Chu Thất Thất nghiến răng quay qua phía khác.
Bạch Phi Phi cười :
- Sao? Cô ghét đến không thèm nhìn mặt tôi à? Được thế thì tốt lắm.
Nàng nghiêm mặt lấy roi chỉ vào mặt Vương Lân Hoa ra lệnh cho đám gia nhân :
- Đem người này và cô kia để chung lên một bành, Vương Lân Hoa sắp xếp như thế hay chứ?
Nói dứt lời, cô ta ra roi cho ngựa phóng đi.
Chu Thất Thất cắn môi gần chảy máu, và nuớc mắt bắt đầu nhiểu xuống.
Vương Lân Hoa nói giọng buồn buồn :
- Thôi, kệ nó... trong lúc này thì ngồi chung với ai thì cũng thế thôi.
Chu Thất Thất tức mình bật khóc.
Trầm Lãng nhìn nàng nói thật dịu :
- Thất Thất, yên lòng đi, đây cũng chưa phải tuyệt đối là bước đường cùng của mình đâu.
Chu Thất Thất vừa khóc vừa nói :
- Bây giờ thì tôi chỉ muốn chết thôi... Ít nhất là trước khi chết tôi cũng còn thấy được mặt anh.
* * * * *
Mảnh ván vuông vuông uốn theo chiều cong thật đẹp, bước lên lưng lạc đà trên đó mui vải được dựng lên như một chiếc kiệu nho nhỏ, lắc lư khấp khểnh theo bước đi của lạc đà, với từng cơn gió tung lên.
Trầm Lãng và Hùng Miêu Nhi bị đong đưa y như ngồi trên một chiếc ghe nhỏ ngoài sóng lớn.
Hùng Miêu Nhi lặng thinh không nói, hắn cũng không dám ngó Trầm Lãng, nhưng Trầm Lãng thì lại nhìn hắn đăm đăm.
Hình như nôn nóng lắm cho nên Khoái Lạc Vương ra lệnh đi luôn, đi không kể đến việc nghỉ đêm.
Qua một lúc khá lâu, Hùng Miêu Nhi vụt hỏi :
- Trầm Lãng, anh đang suy nghĩ gì thế?
Trầm Lãng nói :
- Trong những giờ phút như thế này, tốt hơn hết là đừng suy nghĩ gì cả.
Hùng Miêu Nhi nói :
- Nhưng... theo anh thì bọn mình còn có cơ hội đào thoát không chứ?
Trầm Lãng mỉm cười :
- Lúc nào cũng có cơ hội cả, nếu mình còn sống.
Hùng Miêu Nhi nhăn mặt :
- Nhưng liệu bọn ta còn có thể sống được bao lâu?
Trầm Lãng nói thật chậm :
- Cứ theo tình hình này thì Bạch Phi Phi chưa muốn giết chúng ta, bởi vì nếu không thì nàng đâu có tìm cách cản trở Khoái Lạc Vương làm chi. Cũng có thể là nàng muốn hành hạ mình thêm nữa.
Hùng Miêu Nhi lắc đầu :
- Sống mà như thế này thì chết có lẽ sướng hơn.
Trầm Lãng nói :
- Khác hơn chứ, bởi vì chỉ cần còn sống là tự mình sẽ tạo cơ hội, điều quan trọng là mình phải có một niềm tin, phải hiểu giá trị sống, có như thế mình mới nuôi đủ can đảm sống bất cứ trong trường hợp nào.
Hùng Miêu Nhi nhìn sững Trầm Lãng, nhìn sững vẻ mặt hòa nhã nhưng đầy cương nghị, nhìn sững cái mỉm cười trên mặt hốc hác của hắn.
Hình như càng đi sâu vào sa mạc càng gặp nhiều con gió dữ, nhiều lúc nhiều nơi gió xoáy thành những cây cát dựng lên cao, tiếng động ồ ồ liên tiếp y như biển khơi bão tố.
Thình lình từ phía trước có tiếng truyền dài ra sau tận mút đoàn :
- Dừng lại... dừng lại, kéo trại lên.

loading...
Hồi trước Hồi sau