Xuân thu bút - Hồi 26

Xuân thu bút - Hồi 26

Ác đấu Đại tiên sinh

Ngày đăng
Tổng cộng 28 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 136699 lượt xem

loading...

Sở Tiêu Phong cung kính hành lễ :
- Được lời hứa của nhị tiểu thư, tại hạ chết cũng không ân hận.
Tay hữu chàng từ từ đặt vào chuôi kiếm. Nhị tiểu thư đứng bất động, tay hữu chàng từ từ lại buông xuống. Nhị tiểu thư hỏi :
- Vì sao các hạ không xuất thủ?
- Vì nhị tiểu thư không có vũ khí.
- Kiếm có thể chân chính giết người, giấu ở nơi không ai được thấy.
Hốt nhiên nàng vung tay hữu, chỉ thấy ánh lạnh toát lên, một luồng kiếm khí lạnh thấu xương đã đặt vào yết hầu Sở Tiêu Phong. Chàng ngẩn người buột miệng :
- Thủ pháp xuất kiếm mau tuyệt!
Nhị tiên sinh cười nhẹ :
- Sở Tiêu Phong, hiện tại nếu như muốn giết các hạ ta chỉ cần ấn nhẹ tay thôi.
Sở Tiêu Phong không thể không thừa nhận. Nhị tiên sinh từ từ thu trường kiếm lại :
- Ít ra các hạ phải tin vào một điều này chúng ta có thể giết các hạ nhưng chỉ vì không giết đó thôi.
- Tại hạ tin nhị tiên sinh đã nói giết tại hạ, vì tiểu thư vừa chứng minh cho biết bản lãnh.
Nhị tiểu thư hơi ho khan một tiếng :
- Các hạ là người quật cường khả ái, nhưng lại bất phục tòng chân lý.
- Nhưng ta biết các hạ chưa chịu tin là ta có thể đánh thắng các hạ.
- Nếu như tiểu thư thật đánh hơn tại hạ, tại hạ lại càng bội phục.
- Sở Tiêu Phong, ta sẽ cho các hạ một cơ hội để chứng minh, chẳng qua sau khi chứng minh được rồi, các hạ chuẩn bị ra sao?
Sở Tiêu Phong cười nhạt :
- Chiếu theo quy củ giang hồ mà nói, tại hạ sẽ quăng kiếm nhận thua, tùy tiểu thư xử trí, được không?
Nhị tiểu thư gật đầu :
- Được! Các hạ hãy rút kiếm!
Sở Tiêu Phong có cảm giác vị nhị tiểu thư này cũng có phần nhân nhượng với chàng, nhẹ hít một hơi, tay đặt vào chuôi kiếm, chàng buồn bã nói :
- Nhị tiểu thư, tại hạ còn có một thỉnh cầu nữa.
- Các hạ cứ nói.
- Nếu như tại hạ thắng nhị tiểu thư nửa chiêu một thức, chỉ cầu xin tiểu thư tha cho gia đình tại hạ.
- Cái ấy đương nhiên, các hạ thắng được ta, các hạ có quyền đặt bất cứ điều kiện gì.
- Các vị oán hận chỉ nên oán hận một mình tại hạ, vì vậy tại hạ nghĩ dù tại hạ có thua đi nữa, các vị cũng không nên hỏi tội tới gia đình tại hạ.
- Bang hội chúng ta hành sự chỉ cần đạt được hiệu quả lớn nhất chứ không chú ý thủ đoạn nên hay không...
- Nhị tiểu thư, xin hỏi lại, nếu tại hạ không là kẻ địch của các vị, các vị sẽ tha cho gia đình tại hạ chứ?
- Điều ấy các hạ hãy yên tâm, nếu như các hạ không là kẻ địch của chúng ta, chẳng những gia đình các hạ không tổn thương mảy may mà chúng ta còn bảo vệ cho họ nữa.
- Bảo vệ thì không cần thiết, chỉ mong họ được bình an như thời gian qua, họ không phải là người giang hồ, tốt nhất là đừng cuốn họ vào trong thị phi giang hồ.
- Được lắm, ta đáp ứng, nhất định chúng ta sẽ làm vậy.
Sở Tiêu Phong ôm quyền :
- Đa tạ nhị tiểu thư.
Nhị tiểu thư hơi nghiêng thân như hoàn lễ :
- Không nên đa lễ.
Đột nhiên Sở Tiêu Phong rút trường kiếm hô lớn :
- Nhị tiểu thư hãy cẩn thận đấy, tại hạ xuất thủ đây.
Nhị tiểu thư gật đầu :
- Xin mời.
Sở Tiêu Phong đâm một kiếm tới, nhị tiểu thư tràn thân qua tránh kiếm, kiếm trong tay áo nàng chưa cần sử dụng, xem ra nàng cố ý nhường chàng chiêu đầu. Sở Tiêu Phong định nhắc nàng rút kiếm nhưng nghĩ lại võ công đối phương vốn cao hơn mình, tâm niệm chuyển động trường kiếm trong tay chàng triển khai liền thế tấn công kiên liệt tuyệt luân, chỉ thấy ánh lạnh chuyển động, một luồng kiếm khí cuốn tới, thần thái nhị tiểu thư hốt nhiên biến thành vô cùng nghiêm lạnh, tay hữu vung lên, ánh lạnh lưu chuyển phong tỏa kiếm thế của Sở Tiêu Phong, kiếm pháp chàng rất bác tạp, mỗi chiêu đều chẳng có gì giống nhau, nhưng đều đồng uy lực. Sau khi đón tiếp năm mươi chiêu, nhị tiểu thư không còn cách nào đứng ổn định được ở chỗ cũ, nàng bị buộc lay động thân thể múa kiếm tiếp đón thế công của Sở Tiêu Phong. Chàng tấn công hơn tám mươi chiêu mà chưa hề sử dụng một kiếm pháp riêng biệt, chẳng liên quan gì đến chiêu trước. Thoạt đầu nhị tiểu thư còn ung dung tự tin, nhưng đến lúc này phải tập trung chú ý bản lãnh lạ lùng của Sở Tiêu Phong, hoàn toàn ra ngoài dự liệu của nàng.
Sau khi chớp nhoáng ba kiếm liên hoàn của Sở Tiêu Phong, nhị tiểu thư quát lớn :
- Dừng tay!
Sở Tiêu Phong thu kiếm thế lại, thở dài :
- Tại hạ lấy làm hổ thẹn không ngờ đã tấn công hơn tám mươi chiêu mà vẫn khó áp đảo được tiểu thư.
Nhị tiểu thư mỉm cười :
- Các hạ võ công không tầm thường đã buộc được ta xuất kiếm và di động thân hình.
- Nhưng tại hạ biết rằng tại hạ không có cơ hội thắng được tiểu thư.
- Trong võ lâm hiện nay người đòi thắng được ta đâu có nhiều.
- Nhị tiểu thư, hy vọng tiểu thư bằng lòng chấp thuận thỉnh cầu của tại hạ, đừng hại tới gia đình tại hạ.
Hốt nhiên chàng chuyển trường kiếm, mũi kiếm sắc đặt lên giữa yết hầu của mình. Nhị tiểu thư kinh ngạc :
- Sở Tiêu Phong, các hạ làm gì đấy chứ?
Sở Tiêu Phong bình thản đáp :
- Tại hạ đã nói rồi, tại hạ sẽ trả giá xứng đáng cho tiểu thư.
- Là tự sát ư?
- Vì tại hạ biết không thể thắng được tiểu thư. Nếu tại hạ chết mà cả gia đình được bằng an, tại hạ xin vui lòng.
- Kỳ thực, Sở Tiêu Phong, các hạ vẫn còn cơ hội. Ít nhất các hạ vẫn chưa thi triển “Đại La thập nhị kiếm thức” cơ mà?
- Thân phận Trần tiên sinh mà cũng biết hai chiêu “Đại La thập nhị kiếm thức” thì với thân phận tiểu thư có lẽ tiểu thư phải biết đủ mười hai chiêu?
Nhị tiểu thư cười khanh khách :
- Sao các hạ nhận thua một cách dễ dàng đến thế?
- Không! Khi tại hạ hiểu ra không đủ sức cứu giúp chính nghĩa võ lâm, tại hạ chỉ mong cầu cứu được gia quyến mình thôi.
Nhị tiểu thư trầm ngâm :
- Sở Tiêu Phong. Đến cái chết mà các hạ không sợ, thì trên đời này các hạ sợ cái gì? Sao các hạ không gia nhập bang hội chúng ta, với võ công của các hạ, ít ra cũng được ngồi vào ghế thứ năm.
- Tại hạ không đủ tài năng để đối phó với các vị, lòng đã quá bất an, lẽ nào còn đến nỗi đầu hàng các vị nữa?
- Thôi được. Các hạ nhất định muốn chết xin cứ tùy tiện. Nhưng ta chưa hề bảo chứng với các hạ là tha cho gia đình các hạ đấy nhé.
Sở Tiêu Phong nghĩ thầm :
- “Xem ra dường như ta vẫn còn chút giá trị đối với chúng, nên chúng không muốn để ta chết. Bất quá, ta không nghĩ ra thân ta có giá trị gì đối với chúng”.
Tâm nguyện chuyển động, Sở Tiêu Phong từ từ thu trường kiếm lại, nói :
- Nhị tiểu thư, tiểu thư nói vậy là sao?
- Xử trí gia đình các hạ ra sao, ta không có quyền quyết định. Cách tốt nhất hiện nay là các hạ hãy đến gặp Đại tiên sinh nghe tận miệng người bảo chứng.
Sở Tiêu Phong nghĩ thầm :
- “Lão Lục chăn ngựa cho ta kiếm phổ vô dinh ghi chép “Đại La thập nhị kiếm thức”, lại là tuyệt học của vị Đại tiên sinh kia. Chúng định hỏi ta cái gì? Lão Lục đã chết, nhưng chết mà không có thi thể chỉ có ngôi mộ trống. Rõ ràng chỉ là cái chết giả, sự thực lão đã làm gì?”
Nghi vấn trùng trùng như che lấp cả đầu chàng, nhất thời chàng quên cả trả lời câu hỏi của đối phương. Nhị tiểu thư mỉm cười thúc giục :
- Sở Tiêu Phong, ý các hạ ra sao?
Chàng thẩn thờ hỏi :
- Đi đâu để gặp Đại tiên sinh?
- Không xa đây lắm. Nếu như các hạ đồng ý, ta sẽ dẫn các hạ đi!
Sở Tiêu Phong lại nghĩ thầm :
- “Nói đi nói lại cũng chỉ muốn ta rời nơi này, ngày mai là ngày xuất hiện của Xuân Thu Bút. Hình như dụng tâm của chúng là hy vọng không cho ta chứng kiến sự xuất hiện của Xuân Thu Bút thì phải?”
Nhị tiểu thư hình như nhìn thấy sự chần chừ ngần ngại của chàng, nàng nhẹ thở dài :
- Sở Tiêu Phong, phải chăng các hạ vẫn còn hiếu kỳ?
- Ý nhị tiểu thư muốn nói...
- Các hạ muốn tận mắt nhìn thấy tình hình Xuân Thu Bút xuất hiện, có phải không?
Bị nói đúng sự thật, Sở Tiêu Phong đành thừa nhận :
- Đúng vậy! Xuân Thu Bút là người chấn động thiên hạ, không ai không biết.
Tại hạ cũng muốn nhìn thấy sự kiện ấy lắm.
Nhị tiểu thư trầm ngâm :
- Sở Tiêu Phong, các hạ tin thật là có việc ấy sao?
- Mọi người đều nói thế, sao lại không tin?
- Sở công tử, một cá nhân dù có thần thông quảng đại đến đâu cũng không thể tung hoành tự tác trong giang hồ được...
Hình như câu nói chưa hết ý, nhưng nàng đột ngột im lặng. Sở Tiêu Phong lặng lẽ phân tích ý ở ngoài lời câu nói hàm nghĩa ấy. Chàng buột miệng :
- Xuân Thu Bút đã bị các vị mua chuộc, hoặc đã bị các vị giết chết rồi?
- Sở công tử, có nhiều chuyện chỉ nên dùng ý mà hiểu, chứ không thể nói thẳng ra. Các hạ cứ tự suy nghĩ đi...
Đợi chờ một chút, nàng hỏi tiếp :
- Sở công tử, các hạ nghĩ thông rồi chứ?
Nhẹ thở dài, chàng lắc đầu :
- Nhị tiểu thư, tại hạ chưa hoàn toàn thông.
- Nghĩ chưa thông thì cứ từ từ mà nghĩ. Bất quá việc Xuân Thu Bút xuất hiện không hoàn toàn như các hạ tưởng tượng đâu.
- Nhị tiểu thư, nếu tại hạ xin được ở lại đây xem Xuân Thu Bút xuất hiện, không biết có được chấp thuận không?
- Không được. Trước khi mặt trời xuống núi, các hạ buộc phải rời khỏi nơi đây.
- Đi gặp Đại tiên sinh ấy ư?
- Nếu như các hạ còn quan tâm tới phụ mẫu gia thân của các hạ, thì chỉ còn một cách là gặp Đại tiên sinh.
Sở Tiêu Phong gật đầu :
- Thôi được, tại hạ sẽ hỏi họ một lời.
- Ai?
- Những bằng hữu theo tại hạ đến đây.
- Được, ta sẽ đợi các hạ. Sau đó chúng ta lập tức lên đường.
Chàng chuyển thân quay lại chỗ Giang Phi Tinh :
- Giang đại ca. Đệ xin phép đi cùng vị cô nương kia.
Giang Phi Tinh hỏi :
- Tại sao vậy?
- Vì đệ không thắng được cô nương ấy.
- Sở đệ, chúng ta sẽ liên thủ quyết đấu sinh tử với chúng.
- Đại ca, đương nhiên đệ cũng thực sự muốn theo cô nương ấy đi gặp vị đứng đầu bang hội bí mật kia một lần cho biết đó là nhân vật nào?
- Sở đệ, nói như vậy có phải là tự mình chui vào lưới đó chăng?
- Đại ca, tiểu đệ không còn cách chọn lựa nào khác.
- Vì lo cho gia quyến của đệ?
- Ngoài việc lo cho gia quyến, tiểu đệ có hai nguyên nhân.
- Nguyên nhân ra sao?
- Thứ nhất, đệ không phải là địch thủ của nàng. Thứ hai, nếu như đệ không đi gặp vị Đại tiên sinh đó, e rằng chúng ta khó tránh được sự tận diệt của chúng.
Giang Phi Tinh chau mày :
- Sự việc nghiêm trọng đến vậy ư?
- Vâng.
- Chúng ta có nên ác đấu một trận?
- Khả năng thắng rất nhỏ. Vả chăng nếu thắng đi nữa cũng phải hy sinh cả trăm nhân mạng. Cái giá ấy quá lớn!
Giang Phi Tinh thở dài :
- Nghĩ cho cùng cũng hết sức kỳ quái. Xưa kia, mỗi lần Xuân Thu Bút xuất hiện, các Chưởng môn nhân các đại môn phái võ lâm đều kéo đến chứng kiến.
Lần này trừ những người chúng ta ra hình như chẳng còn ai đến đây cả.
- Vâng, tiểu đệ cũng có cảm giác lạ lùng ấy.
- Lão phu đã có lần tham gia đại hội Xuân Thu Bút xuất hiện ở Hành Sơn.
Trước ngày Xuân Thu Bút xuất hiện, Hành Sơn có mặt tới hơn năm trăm người gồm đủ các Chưởng môn nhân các đại môn phái. Còn lần này hình như chẳng có ai đến đây cả.
- Vâng, chính điều ấy cũng làm tiểu đệ khả nghi lắm.
Vương Bình xen vào :
- Sở công tử. Nếu nhất định phải đi, xin cho chúng tại hạ đi theo công tử.
Giang Phi Tinh vội vã gật đầu :
- Phải đấy. Sở đệ. Nếu cần thiết phải đi đệ cũng nên mang theo ít nhất là hai bằng hữu.
Vương Bình nói :
- Tại hạ nhất định phải theo Sở công tử.
Giang Phi Tinh gật đầu :
- Hai vị Vương Bình và Thành Phương nên đi theo Sở đệ, chiếu cố sinh hoạt của Sở đệ.
Sở Tiêu Phong đành phải chấp thuận :
- Thôi được, đại ca hãy dẫn Trần Hoành và Tất Viên về báo với Bạch Mi đại sư tìm cách tự bảo vệ quần hùng. Nên nhớ mục đích trọng yếu của chúng ta bây giờ là càng giảm thiểu tử vong càng tốt.
Giang Phi Tinh ảo não :
- Sở đệ, lão phu hiểu rõ.
- Tiểu đệ đi nhé!
Chàng quay đầu nói với Vương Bình và Thành Phương :
- Hai vị tạm đứng ở lại đây để tại hạ báo cho vị nhị tiểu thư kia trước. Sau khi nghe tại hạ gọi, hai vị hãy tới.
Vị nhị tiểu thư kia dường như cũng nôn nóng, không đợi Sở Tiêu Phong đến gần, nàng hỏi :
- Các hạ đã sắp đặt xong mọi chuyện rồi chứ?
Chàng đáp :
- Vâng, đã xong. Bất quá còn việc này thỉnh cầu nhị tiểu thư.
- Các hạ cứ nói!
- Tại hạ muốn dẫn theo hai bằng hữu.
- Dẫn theo hai người làm gì?
- Bằng hữu của tại hạ không ai có võ công cao hơn tại hạ, chỉ cần điều ấy đủ cho nhị tiểu thư yên tâm rồi.
- Ta không hề lo sợ các hạ dẫn theo bất cứ cao thủ nào. Nói thật thà, tất cả thiên hạ hiện nay, trừ Sở Tiêu Phong các hạ ra, bất cứ ai khác chúng ta cũng không thèm quan tâm. Ta chỉ muốn biết mục đích các hạ dẫn theo người làm gì?
- Hai người tại hạ dẫn theo để chiếu cố cho các sinh hoạt của tại hạ.
- Nơi chúng ta sắp đến đầy những nô bộc cả nam cả nữ đều có. Các hạ cần người loại nào, chúng ta đều có thể cung cấp cho các hạ.
- Tại hạ chỉ cần người do chính tại hạ quen biết, ít ra là tại hạ đã tín nhiệm họ.
Nhị tiểu thư gật đầu :
- Xét về tâm lý, như vậy có lẽ các hạ yên tâm hơn?
- Tại hạ chính có ý nói như vậy!
- Thôi được, hãy dẫn họ lên đường ngay.
- Nhị tiểu thư, mời nhị tiểu thư lên kiệu.
Nhị tiểu thư quắc mắt :
- Sở Tiêu Phong, các hạ nên cẩn thận suy nghĩ đấy. Nếu muốn trở thành địch nhân của ta, thì cứ nói. Còn như muốn làm bằng hữu của ta, sẽ có lợi cho các hạ hơn nhiều.
- Điều ấy xin cứ chờ một thời gian mới có thể chứng minh rõ được.
Nhị tiểu thư xoay thân ra hiệu, gọi kiệu che dù của nàng.
Sở Tiêu Phong cũng gọi Vương Bình, Thành Phương đến. Không cần hỏi một lời, chàng dẫn hai bằng hữu theo sau kiệu dù ấy đi qua hơn mười dặm, vượt qua hai ngọn núi đến trong một u cốc nằm sâu trong núi. Sau một lúc quanh co trong rừng tùng, kiệu dù kia dừng lại. Sở Tiêu Phong theo sát sau kiệu, nhỏ giọng hỏi :
- Nhị tiểu thư, đến nơi rồi ư?
Nhị tiểu thư đáp :
- Đến rồi, ở trong khu rừng tùng này đây.
Sở Tiêu Phong ra lệnh :
- Vương Bình, Thành Phương, hai người hãy ở lại đây.
Nhị tiểu thư bước xuống kiệu, cất bước đi tới trước.
Sở Tiêu Phong bám sát theo sau :
- Nhị tiểu thư, chúng ta đi gặp Đại tiên sinh đấy ư?
- Đúng!
- Nhị tiểu thư, phải chăng Đại tiên sinh cũng giống như tiểu thư?
- Ý các hạ nói gì?
- Phải chăng Đại tiên sinh cũng giống như tiểu thư, là cũng có đeo mặt nạ da người?
- Hy vọng các hạ có thể nhìn được mặt thật của Đại tiên sinh.
- Ý của nhị tiểu thư là...
Nhị tiểu thư không trả lời, nàng bước mau vào một tòa nhà tranh xây vòng theo rừng tùng xanh biếc. Tòa nhà tranh ấy ở ngoài xem rất tầm thường, nhưng vào trong rồi mới biết nó được bài trí cực kỳ hoa lệ thảm trắng trải dưới đất, tơ lụa treo đầy vách, bốn cái ghế bành rộng đặt giữa nhà. Nhị tiểu thư nghiêng thân :
- Mời các hạ ngồi.
Nàng đi thẳng vào gian nhà tranh. Sở Tiêu Phong quét mắt nhìn chung quanh rồi ngồi xuống một ghế bành. Gian khách sảnh ấy cực rộng, nhưng chỉ có một mình chàng. Trong đầu chàng đột nhiên hiện ra hình ảnh của lão nhân chăn ngựa họ Lục, lẽ nào một lão nhân giả dạng thành người chăn ngựa lại có thể là lãnh tụ một bang hội bí mật này ư? Chàng lập tức đẩy sự liên tưởng ấy ra khỏi đầu, nếu như sự thực lão Lục ấy là vị Đại tiên sinh thì sao lại cho chàng kiếm phổ vô danh kia làm gì? Sở Tiêu Phong trong lòng minh bạch, võ công chàng tiến bộ như ngày nay là nhờ phần lớn vào kiếm phổ vô danh ấy. Chàng ngồi lặng lẽ chờ đợi, không biết đã trôi qua bao lâu.
Hốt nhiên có tiếng chân nhẹ vọng đến, Sở Tiêu Phong xoay đầu lại nhìn.
Một nữ nhân vận áo xanh từ trên xuống dưới bước chậm đến, nàng bước đi chậm ri, gót chân nàng đẹp đẽ khiến chàng có cảm giác nữ nhân quá cao quí. Trong gian đại sảnh rộng lớn này bố trí quá đơn giản, trừ một cái bàn vuông và bốn cái ghế bành ra không còn vật gì nữa. Vì vậy Sở Tiêu Phong không thể không nhìn thiếu nữ áo xanh thăm dò. Nàng là nữ nhân tuyệt đẹp, nhưng toát ra một cái gì lạnh lẽo. Nàng khẽ nhìn Sở Tiêu Phong nhẹ gật đầu bước tới ghế đối diện ngồi xuống. Sở Tiêu Phong cũng nhẹ mỉm cười :
- Xin thỉnh giáo quý tính danh của cô nương?
Thiếu nữ áo xanh chỉ cười nhạt không đáp. Đột nhiên một âm thanh uy nghiêm vọng ra :
- Sở Tiêu Phong, ngươi hãy nghe kỹ đây. Lão phu hỏi ngươi câu nào, ngươi phải trả lời cho thật.
Sở Tiêu Phong cũng lớn giọng uy nghiêm không kém :
- Các hạ là ai?
- Ngươi đến đây để gặp người nào?
- Tại hạ đến gặp Đại tiên sinh.
Thanh âm ấy vẫn giữ né tuy nghiêm :
- Đúng, ta chính là Đại tiên sinh đây.
Sở Tiêu Phong trầm ngâm một chút :
- Chúng ta đã gặp nhau lần nào chưa?
Tiếng Đại tiên sinh :
- Sở Tiêu Phong, ngươi suy nghĩ cố nhớ xem, chúng ta đã gặp nhau lần nào chưa?
Chàng thở dài :
- Hiện tại bất cứ việc gì, tại hạ cũng chưa dám nói chắc.
- Ngươi đã mất tự tin rồi ư?
- Có nhiều việc lạ lùng, tự nhiên biến thành quá bí ẩn không thể tin được.
Tiếng Đại tiên sinh :
- Sở Tiêu Phong, hình như ngươi nói ra bằng xúc cảm?
- Vâng. Tại hạ có quá nhiều cảm khái.
Đại tiên sinh bật cười lớn :
- Sở Tiêu Phong, tiếc thay chàng ta chẳng phải đã khuyên ngươi nhiều lần, đến nay ngươi đau khổ phải cam chịu, chứ còn trách ai bây giờ?
- Đại tiên sinh mời tại hạ đến đây có gì chỉ dạy?
Đại tiên sinh nghiêm giọng :
- Thời gian của ta rất ít. Vì vậy chúng ta đàm luận càng rõ ràng thẳng thắn càng tốt.
- Xin các hạ dạy bảo!
- Ngươi có muốn hợp tác với ta hay không?
Chàng đáp ngay :
- Không dám. Tại hạ chỉ là kẻ hậu bối mạt học, đâu dám hợp tác với Đại tiên sinh.
Đại tiên sinh cười gằn một tiếng :
- Sở Tiêu Phong, ta đã nói rất minh bạch, ngươi phải trả lời cho minh xác.
- Tại hạ đã trả lời rồi.
- Nghĩa là không đồng ý hợp tác với ta à?
- Tại hạ tự cho là không xứng đáng!
- Được! Sở Tiêu Phong, ngươi đã không đồng ý hợp tác với ta, thế ngươi dự định thế nào?
- Phụ mẫu tại hạ ra sao?
Đại tiên sinh đáp :
- Họ rất khỏe mạnh.
- Hãy thả gia quyến tại hạ, Sở Tiêu Phong này sẽ rút lui khỏi giang hồ, tự phế võ công, suốt đời cày ruộng, đọc sách, không tham dự gì đến việc giang hồ nữa.
Đại tiên sinh gằn giọng :
- Thứ nhất, võ công bản lãnh ngươi mà phế bỏ là một điều rất đáng tiếc.
Sở Tiêu Phong mỉm cười :
- Đó là việc của tại hạ, các hạ khỏi bận tâm.
Đại tiên sinh nói :
- Thứ hai, ngươi có thật sẽ rút lui khỏi giang hồ được hay không? Bang chủ Cái bang, Giáo chủ Bài giáo, họ để ngươi rút lui hay sao?
- Họ...
- Họ hy vọng ở ngươi quá nhiều, làm sao họ bỏ qua cho ngươi được?
- Nếu như tại hạ nhất quyết kiên trì, họ làm gì được tại hạ?
Đại tiên sinh nói :
- Sở Tiêu Phong, cách ấy nghe ra không thông, chúng ta không cần tranh luận nữa.
- Nhưng tại hạ chưa minh bạch. Nếu như tại hạ tự phế bỏ võ công, dù họ có ép buộc đến đâu đi nữa, tại hạ còn giúp gì được họ?
- Sở Tiêu Phong, ta đã nói về việc ấy, ta không đồng ý.
- Thế Đại tiên sinh muốn tại hạ phải làm sao đây?
- Tốt nhất là hãy hợp tác với chúng ta, hoặc là ngươi phải tự vận để chấm dứt hy vọng của bọn họ.
- Chỉ có hai con đường ấy sao?
- Đúng. Ngươi có thể chọn một trong hai.
- Còn gia đình tại hạ thì sao?
- Họ chỉ liên lụy vì ngươi. Chính như ngươi nói, họ không phải là người trong giang hồ. Nếu như ngươi chọn cái chết, họ chẳng liên quan gì đến việc giang hồ nữa. Chúng ta không gây tổn thương gì cho họ.
- Tại hạ phải tự tận ngay bây giờ ư?
Đại tiên sinh nói :
- Đúng! Ta muốn chính mắt sự việc này giải quyết cho xong.
Sở Tiêu Phong xoay đầu nhìn ra ngoài, không thấy Vương Bình, Thành Phương đâu. Có lẽ họ vẫn còn ở ngoài vì chưa có lệnh gọi của chàng, chàng khẽ thở dài :
- Đại tiên sinh, sau khi tại hạ chết, có thể giao xác tại hạ cho các bằng hữu mang về không?
- Đại tiên sinh đáp :
- Có thể được!
- Tại hạ xin thỉnh cầu Đại tiên sinh một việc, có thể tha cho các bằng hữu cùng đến đây với tại hạ chăng?
- Ta chỉ chấp thuận cho chúng tự chọn, sống hay chết tùy chúng.
Sở Tiêu Phong nhìn thiếu nữ áo xanh ngồi đối diện, chỉ thấy thần sắc nàng lạnh lùng nghiêm tĩnh như đang lắng nghe câu chuyện. Chàng từ từ đứng dậy, vươn hai tay ra mỉm cười :
- Không thể ngờ bảo kiếm trong thân Sở Tiêu Phong ta lại dùng để lấy tính mạng của chính mình. Đại tiên sinh, tại hạ có thể sắp chết, chẳng qua trước khi chết hy vọng muốn được nhìn thấy mặt Đại tiên sinh một lần.
- Hà tất phải cần thế?
- Đó là tâm nguyện cuối cùng của tại hạ, nếu không tại hạ chết làm sao nhắm mắt được?
Đại tiên sinh gằn giọng :
- Được! Ta sẽ thành toàn cho ngươi. Bất quá ta mong được ngươi chứng minh nhất định đã quyết ý chết.
- Tại hạ phải chứng minh ra sao?
- Cách tốt nhất là hãy phế bỏ võ công trước, và nếu ngươi đồng ý, chúng ta sẽ xuất thủ giết ngươi.
- Có thể cho bằng hữu của tại hạ vào đây được không?
- Theo ta, ngươi hãy phế bỏ võ công trước, rồi sẽ gọi chúng vào sau.
Sở Tiêu Phong thở dài :
- Đại tiên sinh cẩn thận quá thế, thảo nào không lãnh đạo bang hội bí mật này.
Đại tiên sinh cười khẩy :
- Ta giải quyết việc gì phải giải quyết thật rõ rệt. Vì ta không muốn để lại hậu hoạn.
Sở Tiêu Phong ngấm ngầm đề vận chân khí, giơ tay hữu lên chính đang định tự đập nát huyệt “Thiên Linh” của mình. Đột nhiên chàng động tâm tự nghĩ :
- “Nếu ta chết thế này, há chăng là chết không minh bạch ư? Ít nhất ta cũng phải dặn lại Vương Bình vài câu chứ?”
Tâm niệm chuyển động, chàng buông hữu chưởng xuống. Đại tiên sinh quát lên :
- Thế nào? Ngươi thay đổi ý định?
Sở Tiêu Phong đáp :
- Không phải. Nhưng tại hạ muốn chọn cái chết theo ý của tại hạ...
Chàng cất cao giọng gọi lớn :
- Thành Phương, Vương Bình đâu rồi?
Có tiếng Vương Bình đáp :
- Chúng tôi ở đây!
Sở Tiêu Phong gọi :
- Vào đây, tại hạ có lời muốn nói.
Chỉ chớp mắt, Thành Phương, Vương Bình đã bước vào đến cạnh bên chàng. Sở Tiêu Phong nói :
- Tại hạ sẽ chết, nhị vị hãy đem thi thể của tại hạ về.
Vương Bình ngẩn người :
- Sở công tử! Vì sao lại phải chết?
Sở Tiêu Phong bình thản nói :
- Một người sống là phải có giá trị nào đó, hiện tại ta đã không còn giá trị gì cần sống nữa.
Vương Bình trố mắt :
- Công tử nói vậy là sao? Nếu công tử sống không còn giá trị, há bọn tiểu nhân đây sống có giá trị ư?
Sở Tiêu Phong cười đau khổ :
- Nếu tại hạ sống mà có thể cứu được giang hồ, thay đổi nguy cơ làm lợi cho võ lâm, đương nhiên tại hạ không nên chết. Nhưng tại hạ đã hết khả năng giúp ích giang hồ, thì đành phải miễn cưỡng cứu gia đình cũng được.
Vương Bình trầm ngâm :
- Công tử có chắc chắn sau khi công tử chết rồi, chúng sẽ buông tha cho gia đình công tử không?
- Chúng đã hứa với tại hạ.
- Công tử, chúng có cách gì bảo chứng chắc chắn giữ lời hứa?
- Điều ấy chúng không có cách gì bảo chứng. Tại hạ chỉ tin vào lời hứa của chúng mà thôi.
Vương Bình quay lại nhìn thiếu nữ áo xanh, chỉ thấy nàng vẫn ngồi nghiêm như người gỗ. Vương Bình đằng hắng một tiếng :
- Công tử, chúng ta không có gì bảo chứng, tại sao công tử nhất định phải chết? Ít nhất, công tử cũng phải nhìn thấy lão thái gia an toàn xong, có chết cũng chưa muộn.
Sở Tiêu Phong rung động, chậm rãi đáp :
- Vương Bình, ngươi nói cũng có lý lắm.
Vương Bình nói :
- Tiểu nhân chỉ đề bạt ý kiến ngu muội, mong công tử suy nghĩ lại.
Sở Tiêu Phong gật đầu, chuyển mắt nhìn thiếu nữ áo xanh :
- Cô nương có thể nói được không?
Nữ nhân áo xanh lắc đầu cười nhẹ, nụ cười nàng tuyệt đẹp như muôn ngàn cánh hoa cùng nở. Sở Tiêu Phong hỏi :
- Vì sao cô nương không chịu nói gì?
Mỹ nhân áo xanh lại lắc đầu, dường như nàng không có chủ ý gì, nên không muốn nói. Sở Tiêu Phong mỉm cười, chàng đột ngột đứng bật dậy, nói lớn :
- Đại tiên sinh, tại hạ đã hiểu thông việc này rồi.
Đại tiên sinh gấp hỏi :
- Việc gì?
- Có phải Đại tiên sinh nắm chắc giết được tại hạ?
- Đó là việc chẳng lấy gì làm khó!
Chàng mỉm cười :
- Bằng vào võ công các hạ ấy ư? Hay là vị cô nương áo xanh này?
Đại tiên sinh buông thõng :
- Cả hai đều đủ khả năng.
Sở Tiêu Phong bước tới một bước :
- Nhị tiểu thư, cô nương không dám nói gì vì sợ tại hạ nhận ra âm thanh ư?
Thiếu nữ áo xanh từ từ đứng lên đáp :
- Sở Tiêu Phong, ngươi thật thông minh đấy.
- Cô nương. Nếu không có Đại tiên sinh nhắc tại hạ, thực sự tại hạ nghĩ không ra.
Nhị tiểu thư lạnh giọng :
- Rất tiếc, ngươi chắc chắn sắp phải chết rồi.
- Vâng. Tại hạ sẽ chiến đấu tới chết chứ không phải chết vì tự tận.
Thiếu nữ áo xanh hỏi :
- Ngươi không quan tâm gì tới gia quyến ngươi?
- Tại hạ sẽ chiến đấu đến chết ở đây. Các ngươi sẽ không cần phải sát hại gia quyến tại hạ nữa. Còn như hôm nay tại hạ thắng, các ngươi lại càng không đủ khả năng sát hại họ.
Âm thanh giận dữ của Đại tiên sinh vọng ra :
- Sở Tiêu Phong, ngươi ngông cuồng quá lắm!
Chàng lạnh lùng :
- Các ngươi muốn giết ta, ta không chịu bó tay đợi chết. Như vậy gọi là ngông cuồng đấy sao?
Đại tiên sinh gằn giọng :
- Sở Tiêu Phong. Ta đã nhường nhịn nhiều rồi đấy, hiện tại ta quyết định giết chết ngươi trước.
- Hiện tại ta cũng quyết định là phản kháng tới cùng chứ không chịu chết nữa. Ta có thể bị các ngươi hạ thủ giết chết, chứ ta không tự tận nữa.
- Hay lắm! Ta sẽ cho ngươi thỏa nguyện.
Thiếu nữ áo xanh đột nhiên bước tới :
- Sở Tiêu Phong! Ta vốn muốn chúng ta sẽ vui vẻ với nhau vài ngày. Nào ngờ ngươi thay đổi mau đến thế.
Đại tiên sinh gầm lên :
- Giết y đi, càng mau càng tốt.
Sở Tiêu Phong đặt tay lên chuôi kiếm :
- Mời cô nương rút binh khí.
Chàng đã thua một lần, lần này không dám sơ ý nữa.
Nữ nhân áo xanh chậm rãi nói :
- Sở Tiêu Phong, ta không đem theo kiếm.
Chàng lạnh lùng :
- Như vậy tại hạ xin lỗi cô nương, giang hồ hiện nay nhân tâm hiểm độc.
Hình như tại hạ không cần khách sáo nữa.
Tay hữu chàng vươn ra, trường kiếm nhảy khỏi vỏ, khí kiếm lạnh bang dĩ nhiên bức tới yết hầu mỹ nhân áo xanh. Thiếu nữ áo xanh nhẹ thở dài gọi lớn :
- Đại tiên sinh, ta đã bị y khống chế mất rồi!
Đại tiên sinh gầm to :
- Sao lại thế được?
Sở Tiêu Phong cười khẩy :
- Đại tiên sinh cứ ra đây mà xem, ta chỉ cần ra một chiêu là có thể xuyên qua yết hầu cô nương diễm lệ này đó.
Đột nhiên có một cánh cửa bí ẩn mở ra, một người mặt đeo mặt nạ màu đồng chậm rãi bước ra. Hắn mặc áo bào xanh, cước bộ rất trầm trọng ung dung đi thẳng tới chỗ chàng và thiếu nữ mỹ lệ. Sở Tiêu Phong quát :
- Dừng chân lại, nếu bước tới ta sẽ giết chết nàng.
Người áo xanh dừng chân lớn giọng :
- Sở Tiêu Phong, buông nàng ra!
Thanh âm ấy quả là cùng một thanh âm với Đại tiên sinh.
Sở Tiêu Phong lạnh lùng hỏi :
- Các hạ là Đại tiên sinh ư?
- Đúng vậy, buông nàng ra.
- Tại sao ta lại nghe lời các hạ chứ?
- Vì ngươi không bao giờ dám giết nàng đâu.
Sở Tiêu Phong nổi giận :
- Vì sao ta không dám?
Người áo xanh đáp :
- Rồi ngươi cứ xem đấy sẽ biết. Ta nói là ngươi không dám.
Thiếu nữ áo xanh thở dài :
- Sở Tiêu Phong, các hạ cứ hạ thủ đi. Hắn cố ý chọc giận các hạ đó.
Sở Tiêu Phong ngạc nhiên :
- Chọc giận để tại hạ giết cô nương ư?
Thiếu nữ áo xanh gật đầu :
- Không sai.
Chàng càng ngạc nhiên :
- Nhưng tại sao vậy chứ?
- “Điêu tận cung tàng”, hết chim hết cung, “thố tử cẩu phanh”, thỏ chết giết chó săn, đó là cái lẽ rất hiển nhiên.
Người áo xanh giận dữ :
- Nhị tiên sinh, ngươi nói nhảm nhí cái gì đó?
Nữ nhân áo xanh gượng cười :
- Ta đã sớm hiểu số phận của ta. Chẳng qua ta không ngờ ngươi ác độc đến thế.
Đại tiên sinh nói lớn :
- Ta đâu có ý giết cô nương, đừng có nghĩ bậy!
- Phải. Ngươi không tự tay giết ta, nhưng lại mượn tay Sở Tiêu Phong giết ta, chẳng là cao minh hơn sao?
Đại tiên sinh nói :
- Vì sao ta lại muốn giết cô nương?
- Thứ nhất ta đã là một thứ uy hiếp ngươi, vì ta vẫn hằng muốn biết ngươi thực sự là ai?
- Ngươi...
Thiếu nữ áo xanh chận lời tiếp :
- Còn nữa, ta cự tuyệt sự ép uổng của ngươi khiến ngươi nóng giận, nhưng ngươi cố nhịn. Ngươi không thể giết ta vì việc ấy, vì ngươi sợ người khác không phục ngươi.
Đại tiên sinh bật cười ha hả :
- Nhị tiên sinh, xem ra ngươi đã có sẵn ý phản bội bản môn.
Thiếu nữ áo xanh cười gằn một tiếng :
- Bản môn? Chúng ta có quái gì đáng gọi là môn phái? Tất cả nhóm người ở đây đều bị ngươi thống trị, ngươi là ai? Chẳng những địch nhân không biết, mà đến cả ta là người thứ hai trong nhóm người này cũng không biết. Ta chỉ ra mặt đỡ đòn cho ngươi biết bao nguy hiểm, còn ngươi cứ ẩn thân sau lưng, chẳng có chút nguy hiểm nào.
Đại tiên sinh nói :
- A! Ngươi cho rằng ta không xứng đáng làm Đại tiên sinh?
Nhị tiên sinh đáp :
- Không phải điều ấy. Ngươi là kẻ đại tài, tìm khắp thiên hạ võ lâm hiện nay kẻ có tài tuệ như ngươi thực sự không nhiều.
- Loài chim có thể bay vạn dặm, chỉ có đại bàng nó được trời sinh ra là vua loài chim, không sợ ai phản bội vì nó có sức mạnh tối đại. Kế hoạch của ta tinh mật xưa nay không chút gì sai sót, khắp thiên hạ hiện nay chỉ e không ai làm được như ta.
- Thì ta đã nói, tài tuệ của ngươi thực sự khiến người bội phục. Vả chăng, không gì ngươi không làm được. Chẳng những võ công ngươi cao cường mà còn tinh thâm dụng độc dược, thông thạo thủ pháp chế ngự thống trị người khác. Biết bao nhiêu người đã hy sinh mạng sống vì ngươi.
Đại tiên sinh mỉm cười :
- Cô nương nhị tiên sinh biết vậy là hay lắm!
Nhị tiên sinh quắc mắt :
- Ta lấy làm kỳ quái là không hiểu tại sao ngươi biết rất nhiều chuyện. Bao nhiêu việc bí ẩn của các đại môn phái hình như ngươi đều biết rõ hết.
Đại tiên sinh cười lạnh :
- Nhị tiên sinh, ngươi nói xong chưa?
- Chưa! Thuật dịch dung hóa trang của ngươi vốn chẳng có chút sơ hở nào, và tự ta cũng quá sơ ý.
Đại tiên sinh ngẩn người :
- Kỳ thực đến bây giờ ta còn chưa hiểu làm sao ngươi nhận ra được khuyết điểm thuật dịch dung của ta?
- Vì ta không hiểu tại sao ngươi lại cần thiết điểm một nốt ruồi dưới cằm ngươi làm gì?
Đại tiên sinh nhún vai :
- Điểm một nốt ruồi có gì không được?
Nhị tiên sinh giận dữ :
- Được chứ. Nhưng có lần ngươi sơ ý đã điểm nốt ruồi cao hơn ngày thường một chút.
Đại tiên sinh trầm ngâm :
- Ồ! Nữ nhân làm hỏng việc. Từ ngày hôm ấy, ngươi bắt đầu nghi ngờ ta?
Nhị tiên sinh đáp :
- Đúng vậy. Ngươi cố giữ thái độ hư huyền, giả dối lừa bịp để chúng ta tuyệt đối trung thành với ngươi.
- Đến bây giờ có mấy người trong các ngươi biết sự ẩn mật của ta.
Nhị tiên sinh cả cười :
- Ta không biết, nhưng ta tin rằng không chỉ một mình ta phát giác.
Đại tiên sinh nói :
- Ta có thể nói cho ngươi biết, chỉ có một mình ngươi thôi, còn tất cả vẫn như bình thường. Chỉ có mình ngươi phản bội ta.
Nhị tiên sinh nói :
- Ta không tin chỉ một mình ta phát giác ra sự giả dối.
Đại tiên sinh lạnh lùng :
- Kỳ thực ngươi chỉ hoài nghi, vừa rồi khi ngươi dối trá ta, ngươi còn chưa dám khẳng định. Nốt ruồi ta điểm sai vị trí trừ ngươi lưu ý, chẳng có ai nhận ra được. Hiện nay ngươi chỉ có hai con đường chọn lựa, một là phải kết hôn với ta, một là phải chết ngay tại đây.
Nhị tiên sinh lắc đầu :
- Rất tiếc, cả hai ta đều không thích.
Đại tiên sinh gầm lớn :
- Như vậy là buộc ta phải xuất thủ?
Đột nhiên Sở Tiêu Phong thu trường kiếm lại, nói lớn :
- Đại tiên sinh, còn có tại hạ đây nữa.
Đại tiên sinh đáp :
- Ta biết. Ngươi đã động lòng vì con tiện tỳ ấy...
Sở Tiêu Phong cười gằn cắt lời :
- Tại hạ còn quá nhiều việc cần làm, đâu cần phải mang thêm tình riêng nữa.
Đại tiên sinh nóng nảy :
- Ngươi nhất định chết thế cho con tiện tỳ, ta sẽ thanh toán cho ngươi?
Trường kiếm đặt ngang ngực, chàng đáp :
- Ngoài “Đại La thập nhị kiếm thức” ra, ngươi còn biết võ công gì?
Đại tiên sinh cười khẩy :
- Ngươi sẽ biết ngay bây giờ đây.
Đột nhiên hắn nhảy tới một bước, thân hình cất lên cao, rơi xuống cạnh thân Sở Tiêu Phong. Hắn vươn trảo chụp tới kiếm chàng, Sở Tiêu Phong hít một hơi lùi lại ba thước tránh thế trảo ấy. Nữ nhân áo xanh nghiêng thân tấn công một chiêu, cảm giác như có phần sợ hãi, hốt nhiên lùi lại sau năm thước. Sở Tiêu Phong ngưng mắt nhìn tới chỉ thấy trên cánh tay phải nhị tiên sinh không biết bao giờ đã có năm ngón tay sắt nhọn hoắt, chưởng phong nhị tiên sinh cũng buộc Đại tiên sinh lùi lại. Thân hình thiếu nữ chuyển động lướt đến bên cạnh Sở Tiêu Phong, lớn giọng nói :
- Hắn đã luyện được cương khí hộ thân, không sợ đao kiếm.
Sở Tiêu Phong nói :
- Nhưng hắn lại sợ móng tay chỉ phong của cô nương.
Nhị tiên sinh đáp :
- Chỉ phong ta có thể chọc xuyên được sắt thép.
Sở Tiêu Phong hỏi :
- Nếu hắn không sợ đao kiếm, tại hạ làm sao đối phó với hắn?
Tuy hai người nói chuyện nhưng mục quang vẫn dán sát vào thân Đại tiên sinh. Nhị tiên sinh đáp :
- Dùng kiếm chỉ có thể tấn công hai mắt hắn.
- Điều ấy đâu phải là dễ?
- Vì vậy các hạ nên liên thủ với ta, uy lực của “Đại La thập nhị kiếm thức” rất hùng hậu, có thể buộc hắn có chút cố kỵ, sự phối hợp của chúng ta rất quan trọng.
- Nếu như hắn gọi thuộc hạ lại giúp hắn thì sao?
Nhị tiên sinh đáp :
- Hắn có mấy tên thân tín, nhưng không dẫn đến đây. Nơi này chỉ có thuộc hạ của ta.
Đại tiên sinh buông tiếng cười gằn :
- Tiện tỳ, ngươi có bao nhiêu điều cứ nói cho tình nhân của ngươi biết đi!
Câu nói ấy hàm ý ác độc khinh bạc đến nỗi làm Sở Tiêu Phong phải đỏ mặt, nhưng nhị tiên sinh lại tỏ ra chẳng có gì tức giận, trái lại còn mỉm cười :
- Đúng vậy! Ta rất thích y, nhưng tiếc rằng tuổi ta đã hơi lớn không xứng đáng làm thê thiếp của y, chỉ đáng làm tình nhân. Tiêu Phong, tên ta là Vân Phong, hãy gọi ta là Vân thư cũng được.
Đại tiên sinh gầm lớn :
- Con tiện tỳ, ngươi không biết xấu hổ ư?
Vân Phong đáp :
- Đại tiên sinh! Đừng mong kích giận ta, ta không thèm nổi giận đâu. Dù ngươi có dùng lời ác độc nhất chửi ta cũng không kích giận ta được.
Đại tiên sinh chửi liền :
- Hừ! Thật là con tiện tỳ thối tha! Ngươi có biết kẻ phản bội ta sẽ bị kết quả thế nào không?
Vân Phong đáp :
- Hừ! Ta vốn không có đủ sức phản bội ngươi. Tuy ta bất mãn ngươi từ lâu, vì ngươi đã gây lầm lỗi lớn, ta mới có cơ hội hôm nay.
- Ta làm gì lỗi lầm?
- Đáng lẽ ngươi không nên buộc ta dẫn Sở Tiêu Phong đến đây, ngươi nên biết, hai chúng ta hợp lực đủ để giết chết ngươi.
Đại tiên sinh từ từ giương cao tay hữu gằn giọng :
- Hay lắm! Vân Phong! Hãy tiếp một chưởng của ta.
Vân Phong hít một hơi chân khí, sẵn sàng ở thế tiếp chưởng. Sở Tiêu Phong cũng giơ kiếm trong tay. Đại tiên sinh cười khẩy :
- Thế nào? Sở Tiêu Phong, ngươi cũng định xuất thủ?
Sở Tiêu Phong đáp :
- Đúng vậy! Tại sao ta không xuất thủ? Chỉ cần ta nhận ra đúng thời cơ là ta xuất kiếm tấn công liền.
Đại tiên sinh cười ha ha :
- Hay lắm! Có chí khí đấy! Xem ra đáng lẽ ta phải trừ khử các ngươi ngay từ đầu mới phải.
Sở Tiêu Phong nhún vai :
- Ngươi thèm khát thắng lợi, chỉ có thắng lợi ngươi mới mong thỏa nguyện thống trị giang hồ. Bất quá, Đại tiên sinh, ngươi có thể đã thắng trăm trận, nhưng vẫn có thể bại một trận.
Đại tiên sinh cười gằn một tiếng :
- Kế hoạch của lão phu ta rất tinh mật, võ công lại là cao thủ, làm sao mà bại được?
- Hiện tại ngươi đã bắt đầu bại rồi đấy. Người bên cạnh ngươi đã bắt đầu phản bội ngươi.
Đại tiên sinh cười ha hả :
- Vân Phong đấy ư? Con tiện tỳ ấy dã tâm lớn, đã uy hiếp ta từ lâu. Dù không có chuyện hôm nay, ta cũng phải trừ khử nó.
- Đừng tự lừa dối mình, Đại tiên sinh!
- Ta sẽ chứng minh ngay bây giờ, dù cho các ngươi liên thủ cũng không đáng là kẻ địch của ta.
Hữu chưởng hắn đảo lộn đánh ập tới Vân Phong. Khoảng cách hắn với Sở Tiêu Phong và nhị tiên sinh Vân Phong chỉ có hơn trượng, khi hắn đảo chưởng thân hình hắn đột nhiên bắn tới xa hơn trượng, chưởng thế nhanh như điện chớp đập vào giữa ngực Vân Phong. Chưởng thế chưa kịp đến nơi, một luồng kình phong áp lực đã ập tới. Hữu thủ Vân Phong cong mấy ngón tay lại điểm chỉ vào giữa chưởng thế. Sở Tiêu Phong huy động trường kiếm, đâm toàn lực vào cổ tay Đại tiên sinh. Hai bên phát động thế công đều mau lẹ, nhưng cũng hết sức chuẩn xác. Có lẽ Đại tiên sinh không sợ mũi kiếm Sở Tiêu Phong đâm vào bất cứ đâu, hắn chỉ sợ bị đâm vào mắt. Vì vậy hắn buộc phải phân thần đối phó với kiếm chiêu. Chỉ lực Vân Phong nhọn sắc chẳng kém gì đao kiếm đâm xoẹt đến kình lực âm độc của hắn. Hai người hợp lực liên thủ quả nhiên có súc mạnh ngoài dự liệu. Đại tiên sinh tuy có võ công tuyệt cao, nhưng hắn lại không thích mạo hiểm nên hít mạnh một hơi lùi lại tám thước. Vân Phong tức thì thu chỉ phong lại đồng thời hạ giọng nói :
- Sở Tiêu Phong, đừng có tham chiến.
Sở Tiêu Phong vội thu kiếm thế. Đại tiên sinh cười lạnh :
- Hay lắm, hay lắm! Ngươi đã luyện thành Huyền Âm chỉ.
Vân Phong đáp :
- Nếu ta chưa luyện thành Huyền Âm chỉ làm sao đối phó được với chưởng pháp của ngươi.
Đại tiên sinh cười gằn :
- Huyền Âm chỉ phải mất năm năm công phu mới luyện thành, chẳng lẽ năm năm trước ngươi đã nuôi ý phản bội ta?
- Điều ấy thì không, ta luyện Huyền Âm chỉ là một loại võ công...
Đại tiên sinh kinh ngạc :
- Tại sao ta chẳng biết gì cả?
- Ta vốn định báo cho ngươi biết và hy vọng được ngươi chỉ điểm. Nhưng sau đó ta phát giác tình thế không hay nên giữ sự bí mật ấy.
Đại tiên sinh cười gằn :
- Thảo nào ngươi dám phản bội ta, thì ra ngươi cậy vào Huyền Âm chỉ.
- Ngươi đừng tưởng ngươi là kẻ thông minh nhất thiên hạ mà coi tất cả người khác đều là ngu ngốc.
Đại tiên sinh lạnh lùng :
- Vân Phong, ngươi tưởng Huyền Âm chỉ có thể đối phó được với ta ư?
- Có thể không được, bất quá cũng với “Đại La thập nhị kiếm thức” của Sở Tiêu Phong, ít ra cũng có thể liều mạng với ngươi.
Đại tiên sinh lạnh lùng :
- Sở Tiêu Phong, ngươi học được “Đại La thập nhị kiếm thức” ở đâu vậy?
Sở Tiêu Phong đáp :
- Dường như ta không cần cho ngươi biết.
- Sở Tiêu Phong, “Đại La thập nhị kiếm thức” là võ công không hề được lưu truyền giang hồ. Võ lâm đương kim đâu có mấy người học được nó.
- Vì vậy nó mới được phủ một lớp màn thần bí. Bất quá ta có thể chứng minh ngươi tuyệt đối không phải là người duy nhất biết nó.
- Ngươi ngông cuồng như thế ắt phải chết, ta có thể lập tức hạ lệnh xử tử toàn gia ngươi.
Sở Tiêu Phong chấn động tâm thần, lập tức cúi xuống. Vân Phong cười gằn :
- Đừng nghe lời hắn. Gia quyến Sở công tử đã được mang đi hết rồi.
Sở Tiêu Phong giật mình :
- Có chuyện ấy sao?
Vân Phong đáp :
- Đúng, chính do ta sai người đi.
Đột nhiên như cảm thấy lỡ lời, nàng lập tức giải thích :
- Sở công tử, xin hãy lượng thứ, ta vì tuân lệnh phải làm đó thôi.
Sở Tiêu Phong gật đầu :
- Tại hạ hiểu, không oán trách cô nương đâu, nhưng gia quyến tại hạ hiện giờ ra sao?
- Không biết nữa, khi người của ta sai đến, cả nhà không còn ai ở đó nữa.
Sở Tiêu Phong thầm nghĩ :
- “Đây nhất định là sự sắp xếp của Cái bang và Bài giáo”.
Như trút được gánh nặng, chàng hưng phấn :
- Đại tiên sinh, ta nghĩ rằng hiện nay ngươi không còn gì để uy hiếp ta nữa.
Đại tiên sinh gằn giọng :
- Còn đấy! Ta vẫn có thể lấy tính mạng ngươi.
Sở Tiêu Phong bình thản :
- Ta đã tự nguyện trượng kiếm giữ chính nghĩa có gì mà sợ, ta mong muốn đấu một trận sinh tử với ngươi.
Vân Phong can thiệp :
- Sở công tử, chớ nên liều lĩnh, một mình công tử không phải đối thủ của hắn đâu.
Sở Tiêu Phong mỉm cười :
- Thế hai chúng ta liên thủ thì sao?
Nụ cười chàng rất khả ái chân thật, khiến Vân Phong như bị mê hoặc, nàng đáp :
- Chúng ta liên thủ tất có khả năng không bại.
Sở Tiêu Phong cười lớn :
- Vân Phong cô nương, nếu như chúng ta có khả năng không bại, tất cũng có hy vọng thắng được hắn.
Vân Phong nói :
- Thắng hắn ư?
- Đúng! Vân Phong cô nương, nếu như tại hạ đánh cùng hắn tới chỗ cả hai cùng chết. Cô nương sẽ có cơ hội giết chết hắn.

loading...
Hồi trước Hồi sau