Xuân thu bút - Hồi 28

Xuân thu bút - Hồi 28

Hung thủ lộ chân tướng

Ngày đăng
Tổng cộng 28 hồi
Đánh giá 9.5/10 với 136718 lượt xem

loading...

Thế mà Vân Phong lấy làm thỏa mãn tự nghĩ :
- “Thuộc hạ của Sở Tiêu Phong quả là không kém.”
Bấy giờ Đại tiên sinh vẫn an nhiên ngồi trên ghế nhìn tình hình ác đấu của Lão Thiếu song ma, mục quang hắn thoáng nét kinh dị. Sở Tiểu Phong cười nói :
- Đại tiên sinh, nếu chỉ nhìn bề ngoài, chiêu thế ngươi vừa thi triển cũng có chút ít kinh thế hải tục đấy, nhưng cũng biết, có thể ta không tinh luyện bằng ngươi thôi.
Đại tiên sinh gật đầu :
- Hay lắm, nếu thực như thế, ta cũng không thể để cho ngươi sống.
- Ngày mai là ngày Xuân Thu Bút xuất hiện, tuy ta chưa hiểu rõ ngươi quan hệ thế nào với Xuân Thu Bút nhưng theo ta nhất định ngươi phải có liên quan.
- Sở Tiêu Phong, ngươi thực quá thông minh, chẳng qua theo ta biết người quá thông minh xưa nay khó sống lâu được.
- Không phải ta thông minh đâu, mà vì ngươi coi mọi kẻ đều ngu ngốc, thí dụ ngươi dong cờ dong trống định đoạt bá chủ giang hồ mà cứ tưởng che giấu được tai mắt thiên hạ ư? Hay là giống như ngươi đeo cái mặt nạ lên đầu rồi cứ cho rằng mình che giấu được thân phận, không ai nhận ra ngươi nữa ư?
- Ít ra là đến bây giờ chưa ai nhận ra ta là ai?
Sở Tiêu Phong gật đầu :
- Điều ấy đúng là có nhưng không phải vĩnh viễn sẽ như vậy, người ta rồi sẽ lột mặt nạ ngươi xuống ngay thôi.
- Kỳ thực chẳng cần người khác tháo mặt nạ của ta, đến lúc cần phải tháo bỏ, tự ta sẽ là người tháo bỏ.
- Rất tiếc chúng ta không thể đợi đến lúc ấy được.
- Sở Tiêu Phong, ngươi cần nhìn thấy chân diện mục của ta lắm sao?
- Đại tiên sinh, ngươi định đặt điều kiện gì ư?
- Đúng, điều kiện là ngươi hãy cho ta biết, người nào đã cho ngươi bộ kiếm phổ vô danh kia?
Sở Tiêu Phong thầm thở dài :
- Xem ra sự việc đã bắt đầu có mạch lạc rồi đây.
Tâm niệm chuyển động, miệng chàng đáp :
- Người ấy có quan hệ gì với ngươi?
- Điều kiện trao đổi, ngươi cứ việc kể rõ mọi việc về bản kiếm phổ ấy, ta sẽ tháo bỏ mặt nạ ra cho ngươi xem.
- Đại tiên sinh, giữa hai chúng ta có gì khiến ta tin tưởng được?
Đại tiên sinh nhìn qua tình hình trận ác đấu của Lão Thiếu song ma và Giang Phi Tình rồi đáp :
- Bọn chúng còn phải đấu một thời gian nữa đủ cho ta và ngươi đàm luận xong, Sở Tiêu Phong, ngươi hãy mau quyết định.
- Quyết định cái gì?
- Điều kiện chúng ta đang thảo luận.
- Ta đã quyết định rồi, ta tự cho là ta có độ tin cậy cao hơn ngươi.
- Ý vậy là sao?
- Ý là ngươi phải tháo bỏ mặt nạ trước, sau khi chúng ta nhìn được chân diện mục ngươi, sau đó ta sẽ cho ngươi biết lai lịch kiếm phổ vô danh kia.
Đại tiên sinh trầm ngâm một chút :
- Thôi được, thế nhưng ngươi phải trả lời trước câu này. Bản kiếm phổ ấy hiện giờ ở đâu?
- Ta thiêu hủy nó rồi!
- Nói vậy là nó không còn ở trần gian nữa?
- Đúng, ngươi đừng hy vọng gì nữa.
- Sở Tiêu Phong, có nhiều võ công hình như ngươi không học từ trong kiếm phổ ấy, phải chăng là do tài trí thiên phú của ngươi?
Sở Tiêu Phong không đáp vào câu hỏi ấy mà lại quát lớn :
- Đại tiên sinh, ngươi và ta hãy tiếp tục động thủ.
Đại tiên sinh quét mắt nhìn chàng và Vân Phong :
- Cả hai cùng xuất thủ hay chỉ một người.
Vân Phong nhún vai :
- Đó là việc của chúng ta, không cần ngươi quan tâm.
- Được! Cả hai cứ việc liên thủ.
- Đại tiên sinh, dụng tâm của ngươi ta hiểu rất rõ, ngươi cố ý kéo dài thời gian đợi viện thủ đến nơi, đúng hay không?
Đại tiên sinh gật đầu :
- Đúng vậy!
Vân Phong mỉa mai :
- Đáng tiếc, chúng ta không cho ngươi có cơ hội ấy đâu.
Đột nhiên nàng đánh tới một chưởng, Đại tiên sinh không né tránh đưa chưởng chạm tới ngực Đại tiên sinh, thình lình nàng thu chưởng lại, Đại tiên sinh hỏi :
- Tại sao cô nương không đánh tới?
Vân Phong lắc đầu :
- Kẻ âm hiểm như ngươi mà không chịu tránh chưởng, chắc rằng vì có chuẩn bị gì rồi?
- Vân Phong, gan cô nương nhỏ quá, làm sao mà đả thương ta được.
Vân Phong quay sang Sở Tiêu Phong :
- Sở công tử, ta càng suy nghĩ càng có cảm giác không nên đối chưởng với loại người như tên Đại tiên sinh này, bởi vậy ta mới thu hồi chưởng thế.
Sở Tiêu Phong gật đầu :
- Có lẽ trong thân hắn có mặc áo giáp.
Vân Phong nói :
- Nếu chỉ là áo giáp không đáng kể, nhưng theo ta thân hắn có khả năng giấu cả độc châm trong áo giáp ấy nữa.
- Với tính tình âm hiểm của hắn, có thể có khả năng ấy lắm.
Chàng xoay qua Thành Phương mượn thanh trường kiếm khác rồi quay lại Đại tiên sinh, lạnh lùng quát :
- Đại tiên sinh hãy tiếp chiêu!
Kiếm chàng hốt nhiên vọt đâm tới đồng thời Vân Phong cũng vung tay một luồng sáng lấp lánh từ ống tay áo nàng bắn ra. Đại tiên sinh nhìn hai người tấn công cùng lúc nhưng hắn vẫn lạnh lùng khinh thường. Trường kiếm đâm nhắm vào bụng dưới hắn còn ám khí Vân Phong bắn vào trước ngực hắn. Hai điểm ấy đều là những điểm yếu hại trí mạng nhưng chỉ nghe “đinh đinh” hai tiếng chỗ trường kiếm Sở Tiêu Phong đâm trúng như đụng phải một phiến sa thép, ám khí bắn trúng ngực Đại tiên sinh cũng như chạm phải vách sắt, “cheng” một tiếng ám khí bật lại, đó là một mũi đao nhỏ như lá liễu. Đại tiên sinh chớp nhoáng xuất thủ, hai ngón tay cái và ngón giữa bấu vào thân kiếm Sở Tiêu Phong, hắn cười nói :
- Võ công chân chính biến hóa ảo diệu, không cần chiêu thức phiền tạp mà là ở chỗ vận dụng thủ pháp, ngươi tuy học được “Đại La thập nhị thức”, nhưng không có tài nào thi triển được đâu!
Sở Tiêu Phong cũng cười đáp :
- Đại tiên sinh, tại hạ rất bội phục các hạ đã chuẩn bị bảo vệ thân mình, người võ lâm có chuẩn bị áo giáp bên trong như các hạ thực sự không nhiều...
Không biết từ bao giờ, Vân Phong đã đeo những vuốt sắt vào tay, nàng đứng sau lưng Sở Tiêu Phong hai mắt chăm chăm nhìn vào hai tay Đại tiên sinh, hắn chỉ cần động thủ là mấy móng vuốt sắt nhọn của Vân Phong sẽ lập tức chộp cào tới liền. Ở vào thế hiểm nghèo tới đâu Sở Tiêu Phong vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Công phu trấn tĩnh của chàng giúp chàng bảo trì được năng lực phản kích chiêu tối hậu. Vân Phong nhẹ thở :
- Sở công tử, thời gian càng kéo dài đối với chúng ta càng bất lợi, chi bằng cứ động thủ ngay bây giờ, may ra chúng ta còn có cơ hội thủ thắng.
Sở Tiêu Phong buông hai tiếng “hay lắm”, tay hữu chàng liền đưa trường kiếm, đồng thời tung cước đá vào bụng dưới Đại tiên sinh, Vân Phong cũng đồng thời xuất thủ, tay hữu nàng chụp tới cổ tay hữu Đại tiên sinh còn tay tả xuất chỉ công hãm yết hầu. Thân hình Đại tiên sinh xoay chuyển mau như gió, tay hữu tăng thêm kình lực, búng gãy trường kiếm của Sở Tiêu Phong. Dường như những móng sắt của Vân Phong là khắc tinh của Đại tiên sinh, hắn có thể không coi thường trường kiếm vào đâu nhưng hắn lại lo sợ về hai vuốt sắt của Vân Phong, vì vậy trong trận đấu Vân Phong chiếm được ưu thế rất lớn. Liên tiếp hai lần Sở Tiêu Phong bị chặt gãy hai thanh trường kiếm, chàng cảm thấy khó chịu. Thế công hùng hậu của Vân Phong giúp chàng đủ thời gian ra hiệu cho Tất Viên đưa thêm trường kiếm khác.
Sở Tiêu Phong gầm lên một tiếng, trường kiếm đảo lộn bắn tới thi triển “Đại La thập nhị thức”, uy thế cực kỳ mãnh liệt. Vân Phong vừa tấn công chín chiêu liên hoàn trong mười ba tuyệt chiêu của nàng đã bị uy lực của “Đại La thập nhị thức” đẩy bạt ra. Nàng biết uy lực của “Đại La thập nhị thức” không cần sự liên thủ của nàng nữa.
Thân hình Đại tiên sinh vẫn chuyển động trong vòng chu vi ba thước, thủ pháp điểm huyệt của hắn khống chế thế tấn công lợi hại của Vân Phong, nếu như hắn không e dè mấy móng vuốt sắt nhọn kia, có lẽ hắn đã giết được Vân Phong rồi. Nhưng “Đại La kiếm thức” của Sở Tiêu Phong lại hoàn toàn khác, buộc Đại tiên sinh phải dốc toàn lực ra ứng phó. Chỉ thấy hai tay hắn huy động như chong chóng nghênh đón kiếm thế của Sở Tiêu Phong. Tiếng sắt thép “đinh đinh đang đang” chạm nhau liên tục đánh bật trường kiếm trong tay Sở Tiêu Phong ra.
Sự biến hóa của “Đại La thập nhị thức”, Đại tiên sinh vốn cũng đã học rõ nên sau khi đánh bật bốn kiếm của chàng, hắn thừa cơ phản kích, quyền hắn rít gió đâm thẳng tới. Sở Tiêu Phong cũng đã động thủ với nhiều cao thủ nhưng chưa hề gặp ai có quyền thế dữ dội đến vậy, buộc chàng phải lui lại ba bốn thước. Vân Phong lại phi thân tới tấn công liền ba chiêu, Sở Tiêu Phong kịp thời huy động kiếm cùng tấn công tiếp.
Ba người triển khai trận ác đấu. Móng sắc Vân Phong cực kỳ lợi hại, cộng với “Đại La kiếm thức” của Sở Tiêu Phong, thế mà chỉ giữ được thế quân bình với Đại tiên sinh. “Đại La kiếm thức” có uy lực rất lớn, may mà Vân Phong cũng có hiểu phần nào kiếm thức ấy nên mới tạm thời phối hợp được với kiếm thế của chàng.
Lúc ban đầu sự phối hợp giữa Sở Tiêu Phong và Vân Phong chưa thuần nhuyễn lắm, nhưng càng đánh lâu sự phối hợp ấy càng thuần thục. Chỉ phong, kiếm chiêu nhờ sự thuần thục ấy mà thêm phần lợi hại, Đại tiên sinh đầu tiên ứng phó còn dễ dàng, nhưng dần dần càng lúc càng phải cật lực đối phó.
Giang Phi Tinh, Vương Bình và Lão Thiếu song ma đã dừng tay từ lúc nào, hai bên thu thế nghiêm mật quan sát nhau. Lão Thiếu song ma thực ra không chú ý đến Giang Phi Tinh, bằng chú ý vào trận đấu giữa ba người Đại tiên sinh, Sở Tiêu Phong và Vân Phong.
Bấy giờ Vân Phong vừa tấn công điên cuồng vừa nói :
- Đại tiên sinh, ta tưởng ngươi có bản lãnh gì ghê gớm lắm, té ra bây giờ mới biết cũng chỉ là tâm thường thế thôi.
Đại tiên sinh đáp :
- Con đường tới thắng lợi của các ngươi còn xa lắm, đừng đắc ý quá sớm.
Vân Phong trả đũa :
- Đại tiên sinh, ít ra bao nhiêu sợ hãi đối với ngươi đã tiêu tan hết, bất giác ngươi cũng chỉ là một tên bình thường thế thôi.
- Còn quá khứ, ngươi coi ta như thế nào?
- Quá khứ có lúc ta đã coi ngươi như một vị thần.
- Vân Phong, Đại tiên sinh vẫn là Đại tiên sinh, ngươi cẩn thận đấy!
Hốt nhiên tay hữu Đại tiên sinh rung mạnh, trong tay hắn đã vọt ra một lưỡi kiếm, đó là một lưỡi đoạn kiếm dài chỉ độ năm tấc, có đoạn kiếm trong tay, uy lực Đại tiên sinh gia tăng gấp bội. Kiếm thế Sở Tiêu Phong đang tung hoành lập tức bị khống chế. Vuốt sắc chỉ phong của Vân Phong cũng bị Kim kiếm đánh bật ra.
Đại tiên sinh đang ở thế hạ phong đột nhiên chiếm lại được ưu thế. Giang Phi Tinh múa loạn trường đao gầm thét :
- Sở đệ, có cần lão phu đây giúp sức không?
Chợt nghe một thanh âm lạnh như băng :
- Đao quá vô thanh Giang Phi Tinh, ngươi còn sống mãi đến bây giờ ư?
Ngẩng đầu nhìn ra, không biết từ lúc nào đã có hai trung niên mặc áo đen tuyền xuất hiện ở trong đại sảnh. Vân Phong lanh lảnh quát lớn :
- Lùi!
Nàng lùi lại sau năm thước trước tiên. Sở Tiêu Phong cũng vội vàng lùi lại theo nàng. Đại tiên sinh thu Kim kiếm lại. Vân Phong quay nhìn hai trung niên :
- Ồ! Lão tam, lão tứ.
Hai trung niên áo đen lạnh lẽo đưa mắt nhìn Vân Phong :
- Nhị tiên sinh, trong này xảy ra việc gì?
Đại tiên sinh cướp lời :
- Còn việc gì nữa? Nhị tiên sinh đã phản bội chúng ta.
Hai trung niên áo đen bước chậm tiến về phía Đại tiên sinh, khi đến cạnh thân hắn, cả hai dừng lại. Giang Phi Tinh đã muốn động thủ nhưng bị Sở Tiêu Phong ra hiệu ngăn cản. Đại tiên sinh cười gằn :
- Tam tiên sinh, tứ tiên sinh, các ngươi làm sao vào đây được?
Hai trung niên áo đen cùng cung thân đáp :
- Chúng tôi vòng qua trạm gác của Hàm sa xạ ảnh, giết chết bốn tên canh gác mới vào được tới đây.
Đại tiên sinh khen ngợi :
- Hay lắm, lão tam, tên cầm kiếm kia chính là Sở Tiêu Phong, ta giao y cho ngươi, hãy giết chết y cho ta!
Tên áo đen đứng bên tả vâng một tiếng, cất bước đến gần Sở Tiêu Phong.
Vân Phong lạnh lùng buông tiếng :
- Vu lão tam, hãy đứng lại!
Vu lão tam dừng chân :
- Nhị tiên sinh, có chuyện gì?
Vân Phong đáp :
- Vừa rồi, chúng ta mới động thủ với Đại tiên sinh.
Vu lão tam gật đầu :
- Như vậy là bội phản!
Đại tiên sinh xen lời :
- Đúng! Sự bội phản trắng trợn.
Vân Phong tiếp :
- Ta muốn báo cho các ngươi hai việc.
- Được, nhị tiên sinh cứ nói.
- Chúng ta đã động thủ với Đại tiên sinh, thế mà vẫn còn sống.
Vu lão tam ngắt lời :
- Nhị tiên sinh, nếu như tiên sinh định nói đùa thì câu nói đùa ấy chẳng đáng cười chút nào.
- Đây không phải nói đùa, ta nói nghiêm trang đấy, điều quan trọng ta muốn chứng minh là Đại tiên sinh không giết được ta, chứng tỏ hắn cũng chỉ là người bình thường, chứ chẳng phải là thần thánh gì, hắn cũng giống như chúng ta, chỉ có võ công hơi cao hơn chúng ta chút ít, nhưng cũng chẳng phải cao hơn gì nhiều.
Vu lão tam cười nhạt, lại cất bước tiến tới Sở Tiêu Phong. Vân Phong kêu lên :
- Vu lão tam, vì sao ngươi muốn giết Sở Tiêu Phong?
Vu lão tam buông gọn :
- Phụng lệnh!
- Phụng lệnh của ai?
- Tự nhiên là của Đại tiên sinh.
- Đại tiên sinh là ai?
Vu lão tam ngẩng mặt :
- Đại tiên sinh là Đại tiên sinh có gì cần hoài nghi nữa?
Vân Phong cười lạnh một tiếng :
- Bất luận là ai hễ đeo mặt nạ lên đầu đều gọi là Đại tiên sinh phải không?
Vu lão tam ấp úng :
- Cái ấy... cái ấy...
Vân Phong dồn tới :
- Ta nghĩ mãi không hiểu Đại tiên sinh là loại nhân vật gì?
Vu lão tam quay đầu lại nhìn Đại tiên sinh một cái. Đại tiên sinh buông giọng lạnh lùng :
- Vu lão tam, ngươi hoài nghi ư?
Vu lão tam đáp :
- Thuộc hạ suy nghĩ về lời nói của nhị tiên sinh.
Đại tiên sinh quắc mắt :
- Lời của nhị tiên sinh có gì đáng tin?
Vu lão tam đáp :
- Lời của nhị tiên sinh đúng là không biết có nên tin hay không?
Đại tiên sinh nở nụ cười nham hiểm :
- Vu lão tam, ngươi cũng định ý có phản bội đấy ư?
Vu lão tam xoa hai tay :
- Lời của Vân Phong cô nương nói không sai, chúng ta giết người liều thân mạng sự thực vì cái gì? Đại tiên sinh xưa nay hạ lệnh sai khiến chúng ta, nhưng Đại tiên sinh sự thật là ai?
Đại tiên sinh buông thõng :
- Ta là Đại tiên sinh chứ là ai nữa?
Vu lão tam cười mỉa mai :
- Nhưng Đại tiên sinh là ai chứ?
Đại tiên sinh lần này cười gượng :
- Ta chính là ta.
Vu lão tam lắc đầu :
- Mấy năm nay trong lòng chúng ta đều có nghi vấn, chúng ta phụng lệnh hành sự nhưng sự thực là phụng lệnh ai? Nghi vấn ấy càng ngày càng đè nặng lòng chúng ta.
Đại tiên sinh quát lên :
- Các ngươi đã nghi ngờ sao không nói ra?
Vu lão tam nói :
- Nghi vấn ấy đã mọc rễ trong lòng chúng ta nhưng không có thời cơ nói ra.
- Bây giờ đã đến thời cơ, đúng không?
- Vâng.
Đại tiên sinh quay lại nhìn tứ tiên sinh :
- Thiết lão tứ, ngươi có ý kiến gì không?
Thiết lão tứ đáp :
- Cũng giống như lão tam, thuộc hạ nghĩ rằng câu chuyện này nên làm rõ một lần.
- Lẽ nào các ngươi nghi ngờ thân phận Đại tiên sinh ta ư?
- Mấy năm nay chúng ta chưa hề được nhìn thấy mặt thật Đại tiên sinh, chúng ta cần phải biết cho rõ.
- Sau khi nhìn rõ thì sao?
Vân Phong xen vào đáp :
- Sau khi nhìn rõ, chúng ta sẽ thương lượng cách giải quyết.
Đại tiên sinh gằn giọng :
- Vu lão tam, Thiết lão tứ, ta đợi câu trả lời của các ngươi.
Vu lão tam đáp :
- Vân Phong cô nương nói đúng đó, hãy cho biết rõ thân phận của Đại tiên sinh trước, chúng ta mới thương lượng được cách giải quyết.
Đột nhiên Đại tiên sinh chuyển thân bước ra phía ngoài. Vân Phong lanh lảnh quát lớn :
- Đứng lại!
Đại tiên sinh càng tăng cước bộ chạy về phía cửa. Thình lình có hai người xuất hiện ngay trước cửa đại sảnh, đó là hai người mù mặc áo xám chính là Hàm Sa Xạ Ảnh. Hai người đã mù mấy chục năm nhưng võ công tuyệt cao và luyện được thính giác, vị giác khó có ai hơn. Chúng có thể nghe rõ tiếng lá rơi cách xa mười trượng, và có thể ngửi được mùi từ thân người, phân biệt được người quen kẻ lạ.
Bước chân Đại tiên sinh rất mau, cơ hồ sắp đụng vào hai người mù ấy. Vội vàng thu cước bộ, Đại tiên sinh lùi lại năm bước ngạc nhiên.
- Là các ngươi đấy ư?
Hàm Sa Xạ Ảnh là hai ngoại hiệu của hai người, sau khi chúng mù mắt liền cùng nhau khổ luyện một loại ám khí tuyệt độc phối hợp thi triển với võ công cao cường của chúng.
Chưa bao giờ có người nào biết chiêu tấn công của chúng có phải phối hợp với ám khí hay không, vì vậy kẻ chết dưới tay chúng đã nhiều nhưng đều như hòn đá rơi xuống sa mạc. Hàm Sa Xạ Ảnh nổi tiếng hung ác từ đó. Ngoại hiệu của chúng càng lúc càng nổi nên che giấu mất tên họ của chúng. Hai người ấy vốn là anh em cùng họ, qua nhiều năm hợp tác liên thủ đã quen thuộc tính nết nhau.
Chúng họ Hồng, người anh là Hồng Phi, người em là Hồng Sơn.
Hàm Sa Hồng Phi cười lạnh một tiếng :
- Là Đại tiên sinh đấy ư?
Đại tiên sinh đáp :
- Trí nhớ ngươi rất cao minh, ta nhớ ta chỉ nói chuyện qua với ngươi có một lần.
Hàm Sa Hồng Phi đáp :
- Một lần là quá đủ, bất luận âm thanh của bất cứ ai, huynh đệ chúng ta chỉ nghe qua một lần là vĩnh viễn nhớ suốt đời.
Đại tiên sinh chau mày :
- Hàm Sa Xạ Ảnh...
Hồng Phi và Hồng Sơn cùng đáp :
- Vâng, Đại tiên sinh.
Đại tiên sinh nói :
- Nếu như các ngươi đã xác định ta là Đại tiên sinh sao lại vô lễ như thế?
Xạ Ảnh Hồng Sơn lạnh lùng đáp :
- Đại tiên sinh, trong bang hội này huynh đệ chúng ta bất quá chỉ là thân phận hộ vệ nhưng xưa nay đều nghiêm cẩn tuân lệnh đâu có làm việc gì lầm lỡ.
Đại tiên sinh gật đầu :
- Đúng vậy huynh đệ các ngươi chấp hành mệnh lệnh xưa nay nghiêm cẩn rất xứng đáng giữ chức chủ trì hình đường.
Hàm Sa Hồng Phi từ chối :
- Không cần thiết, người quý ở chỗ tự hiểu mình, võ công huynh đệ chúng ta có lẽ cũng không kém ai nhưng hai mắt đui mù không nhìn thấy vật gì, rất khó truy tìm thủ phạm xa xôi, tập nã tội phạm và chủ trì hình đường được.
Hai mắt Đại tiên sinh phát lửa giận nhưng hắn không biểu lộ thái độ phát tác ra chậm rãi nói :
- Các ngươi đã biết thân ở trong bang hội và cũng biết ta chính là Đại tiên sinh, tại sao lại dám vô lễ?
Vân Phong xen vào nói :
- Chúng tuy biết ngươi là người trong bang hội giữ chức vụ Đại tiên sinh nhưng những hành động giết người bừa bãi của ngươi xưa nay, họ đã lấy làm bất mãn.
Đại tiên sinh cười nhạt :
- Hồng Phi, Hồng Sơn, các ngươi biết thủ phạm giết những người phòng thủ ngoài kia là ai không?
Hồng Phi hỏi :
- Là người nào?
- Là tam tiên sinh và tứ tiên sinh.
Xạ Ảnh Hồng Sơn cười gằn :
- Điều đó chính huynh đệ chúng ta chưa hiểu, tam tiên sinh và tứ tiên sinh tại sao lại giết người chính của chúng ta?
Hàm Sa Hồng Phi lạnh lùng tiếp :
- Chúng ta vâng lệnh bảo vệ nơi này, bất cứ ai cũng không được vượt qua, không ngờ tam tiên sinh và tứ tiên sinh dám giết bốn người của chúng ta xông vào, huống gì lệnh cấm chưa được giải trừ, nếu ai xông vào gian nhà này là trách nhiệm của huynh đệ chúng ta, đúng không?
Đại tiên sinh nói :
- Ta lấy thân phận Đại tiên sinh báo cho các ngươi biết, Vu lão tam và Thiết lão tứ cũng phụng lệnh ta đến nơi này, các ngươi đừng quản gì việc ấy, hãy lui về chỗ cũ của mình đi!
Hồng Phi lắc đầu :
- Đại tiên sinh là nhân vật lãnh tụ bang hội, lời nói ra là mệnh lệnh, nhưng lệnh trước khi giải trừ lại hạ lệnh thứ hai, thực sự khiến thuộc hạ không thể vâng theo được.
Đại tiên sinh cười lạnh một tiếng :
- Các ngươi có biết người hạ lệnh cho các ngươi bảo vệ chung quanh cấm chỉ mọi người vào đây là ai không?
Hồng Phi lắc đầu :
- Chúng ta chỉ biết nghe lệnh hành sự không cần biết người nào.
- Thật bất hạnh, trong bang hội chúng ta có một phản đồ, đó là nhị tiên sinh đã truyền lệnh cho các ngươi đó.
Hồng Phi bật kêu lên :
- A! Nhị tiên sinh phản bội Đại tiên sinh ư?
Đại tiên sinh liếc Vân Phong một cái, đáp :
- Đúng vậy, hiện tại nhị tiên sinh cũng đang ở đây, ta gọi tam tiên sinh và tứ tiên sinh đến đây chính là để xử trí việc này.
Hồng Sơn nói :
- Đại tiên sinh, huynh đệ chúng ta không có mắt nhìn thấy gì, nhưng chúng ta có cảm giác dường như Đại tiên sinh đang có ý định đào tẩu.
Đại tiên sinh giận dữ :
- Hàm Sa Xạ Ảnh, ta đã rộng lượng với các ngươi nhiều rồi, nếu các ngươi không giữ lễ với ta chẳng lẽ không sợ nghiêm hình hay sao?
Hồng Phi đáp :
- Sợ chứ, vì vậy chúng ta mới nghiêm cẩn tuân theo mệnh lệnh làm hết trách nhiệm được giao phó.
Hai huynh đệ mỗi người nói một câu nghe rất hợp lý khiến Đại tiên sinh nghẹn lời. Bấy giờ đột nhiên Thiết lão tứ mở miệng :
- Hàm Sa Xạ Ảnh, huynh đệ các ngươi cứ lui bước đi, việc lão tam giết thuộc hạ của các ngươi ngày mai chúng ta sẽ tính toán.
Hồng Phi cười gượng gạo :
- Tứ tiên sinh nói như thế, huynh đệ chúng tôi xin vâng lời, tại hạ xin cáo lui.
Thái độ hai tên ấy thay đổi đột ngột, trở thành cung cung kính kính vái một vái dài lui ra. Đại tiên sinh nhìn theo bóng hai người, trong ánh mắt hắn thoáng qua nét kỳ dị. Vu lão tam ho khan một tiếng :
- Đại tiên sinh, bây giờ chúng ta nên tiếp tục bàn việc chúng ta.
Đại tiên sinh lạnh lùng :
- Phải chăng các ngươi đã hẹn sẵn cùng nhau phản bội ta?
Vu lão tam lắc đầu :
- Không, Đại tiên sinh, chúng ta chỉ muốn thấy chân diện mục của Đại tiên sinh cho biết là ai?
- Sau khi nhìn thấy thì sao?
Vu lão tam ngẩn người nhìn Thiết lão tứ, nhất thời không biết trả lời ra sao.
Thiết lão tứ trầm ngâm một thoáng rồi đáp :
- Đại tiên sinh là thủ lãnh của chúng ta, chúng ta xưa nay vẫn kính trọng nào ngờ giữa chúng ta hình như chẳng ai chịu thành khẩn đối xử với nhau.
Vu lão tam gật đầu :
- Đúng, Đại tiên sinh, chúng ta hy vọng ngài tháo bỏ mặt nạ, chúng ta sẽ đàm luận thẳng thắn, chúng ta sẵn sàng cùng Đại tiên sinh thực hiện nguyện vọng bấy lâu nay.
Đại tiên sinh đáp :
- Đúng vậy, chúng ta đã đi nửa chặng đường sắp đạt tới mục đích rồi, bây giờ đúng là lúc ta nên tháo bỏ mặt nạ.
Vân Phong hỏi :
- Đại tiên sinh, ý ngươi muốn nói là đại cục coi như sắp xong hay là cần bắt đầu tiến hành?
Đại tiên sinh lạnh lùng đáp :
- Vân Phong, ngươi dụng tâm định khiêu khích gì chúng ta?
Vân Phong đáp :
- Quá khứ, chúng ta vẫn coi ngươi là thủ lĩnh, tuân theo mệnh lệnh của ngươi liều thân xá mạng không dám một lời oán than, nhưng ngươi đừng tưởng mọi hành vi của ngươi chúng ta đều tin hết đâu.
Đại tiên sinh nói :
- Quá khứ, lẽ nào ngươi đã nghĩ tới vấn đề ngày hôm nay?
- Ta đã nghĩ tới từ lâu, chẳng qua không rõ rệt bằng hôm nay mà thôi.
Vu lão tam nói :
- Đại tiên sinh, nhị tiên sinh nói không sai, trong lòng chúng ta đã có phần không tín nhiệm ngài, chỉ bất quá, chúng ta không nói ra đấy thôi.
Đại tiên sinh ngạc nhiên :
- Đã không tín nhiệm ta, tại sao lại không nói ra?
Thiết lão tứ đáp :
- Thực ra vì chưa có cơ hội.
Vân Phong nói :
- Ngươi nhất định muốn ta nói ra cho ngươi nghe chứ?
- Phải, ta hy vọng các ngươi cứ nói minh bạch xem có phải các ngươi đã âm mưu cấu kết với nhau.
- Ngươi đoán sai lầm rồi, chúng ta không hề cấu kết, tất cả đều đã hoài nghi ngươi nhưng đều giấu kín trong lòng, sự thần bí của ngươi chẳng những khiến chúng ta nghi ngờ mà còn khiến chúng ta sợ sệt, lòng nghi hoặc tuy có từ lâu nhưng không ai dám nói ra, ngươi luôn luôn buộc ta phải thay mặt ngươi truyền lệnh, ngươi lại đặt hai nơi truyền lệnh khác nhau, cái tường đó không phải chỉ có nguyên nhân một ngày, dụng tâm âm độc của ngươi, chẳng những một mình ta biết mà cả lão tam, lão tứ cũng biết, ngươi còn định giở trò ma quỷ gì nữa?
Đại tiên sinh cười gằn, không đáp vào câu hỏi :
- Các ngươi muốn biết về đảm lượng của ta không?
- Sở Tiêu Phong đã cho ta biết ngươi dùng trăm phương ngàn kế giết y, nhưng đến hôm nay y vẫn còn sống đây.
- Sự thật đó là do ta muốn cho y sống, chứ nếu ta cần giết thật y làm gì còn sống được nữa?
- Ta hiểu rất rõ, khi ở trong thành Tương Dương ngươi đã giết y, sau đó ngươi cũng định giết y lần nữa, chỉ có một lần ngươi có bắt sống y.
Đại tiên sinh trầm ngâm :
- Vì vậy mà cô nương dám bội phản ta?
- Hừ, không phải một mình ta đâu, e rằng nhiều người thân cận ngươi cũng đều có ý phản bội ngươi đó.
Đại tiên sinh lừ mắt xoay ngang qua :
- Vu lão tam, Thiết lão tứ, các ngươi nói đi, phải chăng các ngươi đã quyết tâm phản bội ta?
Hai con mắt sáng rực như hai ngọn đèn của Đại tiên sinh không ngừng chuyển động nhìn tam tứ tiên sinh một cách áp đảo. Vu lão tam thở nhẹ :
- Đại tiên sinh, bọn tiểu đệ chỉ muốn hiểu rõ Đại tiên sinh hơn một chút.
Nhiều năm bị tên Đại tiên sinh uy hiếp nên khi chạm vào hai ánh mắt của hắn, hai người vẫn còn chút e sợ. Đại tiên sinh nói :
- Cái mà các ngươi gọi là “thần bí” là vì ta đeo cái mặt nạ này, phải không?
Vu lão tam đáp :
- Đại tiên sinh, đó chính là mong muốn của chúng ta.
Đại tiên sinh gật đầu :
- Được lắm, ta có thể tháo bỏ mặt nạ tức khắc, bất quá bây giờ các ngươi cần phải biểu lộ lập trường dứt khoát, thứ nhất ta muốn các ngươi quyết định nếu như sau khi ta tháo bỏ mặt nạ, các ngươi còn tuân theo mệnh lệnh của ta nữa hay không?
Thiết lão tứ đáp :
- Nếu như hôm nay chúng ta lấy lòng thành đối xử với nhau, đương nhiên chúng ta vẫn tuân theo mệnh lệnh Đại tiên sinh.
- Thế thì hay lắm, nếu ta ra lệnh các ngươi giết chết Vân Phong thì sao?
Vu lão tam ngẩn người :
- Đại tiên sinh nói là nhị tiên sinh ấy ư?
- Đúng.
- Cái ấy... Vân cô nương là thân phận nhị tiên sinh, chúng ta làm sao dám phạm thượng?
- Y thị đã bội phản ta, từ bây giờ ta thủ tiêu chức nhị tiên sinh của y thị, sau này ta sẽ cho ngươi giữ chức vụ ấy.
Câu cuối cùng có sức dụ hoặc rất lớn. Vu lão tam không khỏi đưa mắt nhìn Vân Phong mấy cái. Vân Phong lạnh lùng nói :
- Không nên nghe kế ly gián của hắn, hắn cần các vị động thủ nhưng các vị thử suy nghĩ mà xem, chắc gì các vị đủ sức giết được ta.
Đại tiên sinh nói :
- Lão tam, võ công của nhị tiên sinh quyết không hơn ngươi đâu.
Vu lão tam quay nhìn Thiết lão tứ :
- Đệ hãy nghĩ xem về việc này chúng ta nên phải làm sao?
Thiết lão tứ đáp :
- Theo đệ về việc này chúng ta phải bình tĩnh suy nghĩ.
- Nghĩ ra sao?
- Chúng ta nên xử sự thế nào vì đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta.
- Cơ hội cuối cùng là ý thế nào?
Thiết lão tứ chau mày :
- Vu huynh hãy nghĩ xem, tình thế hiện nay hình như chúng ta cần phải có chọn lựa tối hậu, nếu như chúng ta chọn sai thì chỉ còn một con đường.
Vu lão tam ngẩn người :
- Con đường thế nào?
Thiết lão tứ nói :
- Tử vong.
Sở Tiêu Phong lạnh lùng xen vào :
- Còn một con đường nữa các hạ không nghĩ đến ư?
- Đường nào?
Chàng đáp :
- Để danh thơm lại muôn đời hay để tiếng xấu muôn thuở, đời người sống ngắn ngủi vài chục năm ai rồi cũng phải tử vong, nhưng có người sau khi chết được tôn kính như thần. Ít ra nhắc đến tên ai cũng thấy kính phục, và cũng có người sau khi chết ai ai cũng chửi là đồ bại hoại.
Thiết lão tứ trầm ngâm không nói. Vu lão tam thở dài :
- Một con đường chết là hết, còn kể gì người hậu thế chửi hay không, vả chăng người đã chết còn nghe được gì nữa.
Giang Phi Tinh nói :
- Vu lão tam, các vị tuy đều lấy thứ tự xưng hô, nhưng lão phu biết các vị là ai, đại trượng phu sinh ra trên đời, sống phải đạp đất đội trời, như hai vị đây vậy, ai cũng có võ công phi thường, thành tựu cực cao, dù cho không thành bậc tôn sư võ học nhưng ít nhất cũng có thể dương danh với đời trở nên bậc đại hiệp đấy chứ.
Đại tiên sinh cười gằn :
- Chúng ta cải trang đổi hình tích ẩn thân trong bóng tối cũng chỉ vì một mục đích là lập nên nghiệp lớn. Sẽ có ngày chúng ta cởi bỏ ngụy trang, đường đường chính chính xuất hiện giữa giang hồ, đến lúc ấy chúng ta muốn tất cả người giang hồ đều phải triều bái chúng ta.
Sở Tiêu Phong hỏi :
- Còn những người vì ngươi mà hy sinh gian khổ thì sao?
- Điều tận cùng tàng hết chim bỏ sáo, ngươi sẽ xử trí với họ ra sao?
Đại tiên sinh nhún vai :
- Họ ấy ư? Họ sẽ đều được đưa làm chủ nhân các đại môn phái...
Sở Tiêu Phong cắt lời :
- Từ xưa đến nay không biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt nuôi giấc mộng thống trị ấy, ngươi thấy có ai thành công chưa?
- Chỉ vì họ không có phương pháp tuyệt đối đúng.
- Ta không hiểu ngươi có phương pháp gì để thực hiện được tâm nguyện?
- Điều ấy tiểu tử ngươi không cần biết.
Sở Tiêu Phong cười nhạt :
- Sự thực, chỉ sợ ngươi cũng không đủ bản lãnh.
Đại tiên sinh trố mắt :
- A! Tại vì sao?
- Vì trước tiên ngươi phải bước qua xác ta cái đã.
Đại tiên sinh gằn giọng :
- Sở Tiêu Phong, ngươi tưởng ngươi có thể ngăn cản được ta?
Giang Phi Tinh đáp luôn :
- Còn có cả lão phu nữa đây.
Đại tiên sinh cười lạt :
- Ngươi... bất quá ngươi... chỉ là đốm lửa đom đóm dám đại ngôn đòi tranh sáng với mặt trời ư?
Vân Phong xen vào :
- Đại tiên sinh, hiện tại ngươi đã tháo bỏ mặt nạ được chưa?
Đại tiên sinh đáp :
- Có thể nhưng các ngươi hãy cho ta biết quyết định của các ngươi trước.
Thiết lão tứ nói :
- Đại tiên sinh, theo ta, về việc này ngài nên chịu nhân nhượng một chút mới được.
- Nhân nhượng ra sao?
- Hãy tháo bỏ mặt nạ trước đợi chúng ta biết rõ thân phận của ngài rồi chúng ta sẽ quyết định.
Đại tiên sinh bật cười ha ha :
- Thiết lão tứ, xem ra ngươi cũng quyết ý bội phản ta rồi.
Thiết lão tứ đáp :
- Xét về tình thế trước mắt, đối với Đại tiên sinh, chúng ta khó tránh khỏi sự hoài nghi.
Vân Phong và Sở Tiêu Phong đã kín đáo lặng lẽ động thân chận cửa ra đại sảnh. Giang Phi Tinh lạnh lùng nói :
- Đại tiên sinh, ngươi đã bị phản bội hết rồi còn bày đặt tỏ uy lòng gì nữa?
Đột ngột Sở Tiêu Phong tung thân đến, tay hữu vươn ra kéo mạnh chụp tới mặt Đại tiên sinh, miệng chàng quát :
- Các hạ đã không chịu tự tay tháo gỡ, chúng ta đành phải động thủ.
Trong thời gian nói hết câu ấy, hai người đã động thủ trao đổi năm chiêu.
Sở Tiêu Phong vẫn chưa chụp trúng cái mặt nạ trên đầu Đại tiên sinh, trái lại còn bị chưởng lực hùng hồn của Đại tiên sinh đẩy lui. Vân Phong nhảy vào liên tiếp xuất thủ, chỉ phong điểm tới, chưởng đánh ra đột ngột tấn công bảy chưởng và năm chỉ. Đại tiên sinh vừa đánh bật thế công của Vân Phong, thế công của Sở Tiêu Phong lại đến.
Thế tấn công liên hoàn của hai người tuy mười phần dữ dội nhưng Đại tiên sinh vẫn ung dung ứng phó.
Thiết lão tứ quay nhìn Vu lão tam :
- Chúng ta nên làm sao đây?
Vu lão tam đáp :
- Tất cả những lời chúng ta đã lỡ nói ra, cho dù bây giờ có đứng yên nhìn hắn cũng không bỏ qua cho chúng ta nữa đâu.
Thiết lão tứ gật đầu :
- Đúng vậy, vì mạng sống chúng ta chỉ còn cách buộc hắn phải tháo bỏ mặt nạ.
Vu lão tam gật đầu. Đại tiên sinh tuy giao đấu dữ dội với Vân Phong và Sở Tiêu Phong nhưng tai mắt hắn vẫn hết sức linh mẫn nghe lọt những lời đối đáp của lão tam và lão tứ. Đại tiên sinh lập tức thay đổi quyền pháp, chiêu này hắn phát ra cũng như chẻ núi, chưởng phong hùng hồn cuốn tới đem theo những tiếng gió rít gầm gào. Sở Tiêu Phong và Vân Phong đều bị đẩy vào thế không thể hoàn chiêu.
Đột nhiên, Đại tiên sinh phi thân lên cao, thân hình bắn ra ngoài cửa như mũi tên bay. Vân Phong và Sở Tiêu Phong đang bị chưởng phong của hắn đẩy bật ra, hiển nhiên không còn cách nào ngăn được thế phi thân thoát đi của Đại tiên sinh nữa. Ngay lúc ấy ánh đao lóe lên, luồng hàn quang chém tới ngang mặt, đó là Giang Phi Tinh. Thì ra, họ Giang phát giác Đại tiên sinh đã có ý đào thoát nên âm thầm di động thân hình trấn giữ ngay giữa cửa. Đao chém ngang tới, chỉ thấy Đại tiên sinh vung cao quyền đấm thẳng vào đao.
Giang Phi Tinh cười gằn :
- Dù ngươi có luyện được Kim cương thiết bố sam cũng khó mà chịu nổi một đao của lão phu.
Lão ngầm tăng thêm kình lực, thế đao chém xuống càng mau. Khi đầu quyền của Đại tiên sinh sắp chạm vào đao, thình lình hắn nghiêng quyền qua một bên, ngoặt mạnh cổ tay vào sóng đao. “Choang” một tiếng lanh lảnh, đao của Giang Phi Tinh bật ra, thì ra trong cổ tay Đại tiên sinh có đeo một mũi kim hoàn.
Nhưng vừa lúc ấy Vân Phong và Sở Tiêu Phong đã tung thân tới kịp vây hắn lại, còn Lão Thiếu song ma bị Tất Viên, Thành Phương vây kín, Vu lão tam, Thiết lão tứ cũng kịp thời xông đến.
Thiết lão tứ gầm lớn :
- Đại tiên sinh, nếu ngươi còn chưa chịu tháo bỏ mặt nạ thì đừng trách chúng ta phạm thượng.
Mục quang Đại tiên sinh chuyển động quét nhìn năm đại cao thủ vây quanh mình, trong lòng hắn muôn ngàn cảm khái, trong năm cao thủ ấy, ba người vốn đã là thuộc hạ của hắn.
Sở Tiêu Phong lạnh lùng nói :
- Đại tiên sinh, nếu ngươi nhận ngươi là người thành công, hiện tại ngươi hãy chứng minh.
Đại tiên sinh gào lên :
- Chứng minh cái gì?
- Chứng minh ngươi chưa hề thành công, ngươi chẳng phải là siêu nhân gì mà ngươi đánh giá quá thấp anh hùng thiên hạ.
Đại tiên sinh không còn dáng hùng hổ như trước :
- Chỉ cần ta rời bỏ được nơi đây, ta vẫn tin ta sẽ có nhiều khả năng khôi phục được cơ đồ, dù cho toàn bộ thuộc hạ có phản bội ta đi nữa cũng không thể ngăn cản sự thành công tương lai của ta.
Sở Tiêu Phong cười gằn :
- Ngươi tự tin ngươi có thể đào thoát được ư?
Đại tiên sinh nói :
- Năm người các ngươi hợp lực may ra có thể phân thắng bại với ta, nhưng nếu ta chỉ cần phá vòng vây đào thoát thì không phải chuyện khó khăn gì lắm.
Sở Tiêu Phong thầm nghĩ :
- “Với võ công cao cường của hắn, đúng là nếu chỉ phá vòng vây e rằng chúng ta khó mà ngăn cản hắn được”.
Thình lình chàng nghe tiếng của Vu lão tam và Thiết lão tứ cùng nói :
- Đại tiên sinh như muốn phá vòng vây thì phải giết chúng tôi trước.
Đại tiên sinh ngạc nhiên giận dữ :
- Các ngươi lớn gan lớn mật thật.
Vu lão tam cười đáp :
- Hôm nay cứ coi như chúng tôi đã ăn gan hùm mật gấu nên dám mạo phạm tới Đại tiên sinh.
Thiết lão tứ cũng không chịu kém :
- Đại tiên sinh, nếu có ngày khôi phục lại cơ đồ, chỉ sợ rằng sẽ giết chúng tôi trước tiên.
Đại tiên sinh gầm gừ :
- Hiện giờ hai ngươi còn có cơ hội, hãy theo ta trốn thoát khỏi nơi này chỉnh đốn lại bang hội.
Thiết lão tứ thở dài :
- Muộn quá rồi, ta đã quá hiểu con người ngươi, ngươi sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta đâu.
Vu lão tam nói :
- Nhị tiên sinh, bây giờ chúng ta làm gì xin cứ dạy bảo.
Vân Phong đáp :
- Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, không thể tha cho hắn được nữa.
Vu tam tiên sinh cười ha hả :
- Đại tiên sinh, nhị tiên sinh đã truyền lệnh, chúng ta sẽ phụng lệnh hành sự.
Lão tứ hãy xuất thủ mau!
Thiết lão tứ gật đầu cùng với Vu lão tam động thủ tấn công liền. Hai bên tức thì triển khai trận ác đấu. Vu lão tam, Thiết lão tứ đều là những cao thủ đệ nhất, thế tấn công của họ dữ dội dị thường nhưng sự đối phó của Đại tiên sinh vẫn vô cùng ung dung.
Sở Tiêu Phong nhỏ giọng :
- Vân cô nương, đối với Đại tiên sinh không cần phải giữ quy củ giang hồ, chúng ta hãy xuất thủ.
Vân Phong gật đầu, hai người đồng thời phát chiêu tấn công. Võ công của Đại tiên sinh tuy rất cao cường nhưng vì hắn chỉ có một mình phải chống cự với bốn đại cao thủ võ lâm nên chỉ sau hơn mười chiêu dĩ nhiên đã lâm vào thế hạ phong. Đột nhiên Vu lão tam nghiên thân vọt thẳng tới trước mặt Đại tiên sinh, tay hữu vung mạnh chụp trúng mặt nạ trên đầu Đại tiên sinh. Vu lão tam đã thành công nhưng phải trả giá bằng sinh mạng.
Sau khi đánh bật một chưởng của Vu lão tam, Đại tiên sinh xuất chỉ điểm mau như tên xẹt. Chỉ phong cực kỳ lợi hại, xuyên thủng lớp cương khí hộ thân của Vu lão tam, đâm thẳng vào huyệt Thái dương của Vu lão tam. Thế chỉ kiếm lợi hại ấy của Đại tiên sinh khiến mọi người kinh tâm động phách.
Vu lão tam “hự” lên mấy tiếng liên tục, ngã vật xuống đất. Thiết lão tứ vội vàng tấn công hai quyền rồi lui lại một bên. Vân Phong và Sở Tiêu Phong thi triển cùng lúc quyền và chưởng buộc Đại tiên sinh lùi lại. Nhân cơ hội ấy, Thiết lão tứ vội ôm lấy Vu tam tiên sinh.
Chỉ thấy huyệt Thái dương của Vu tam tiên sinh có một lỗ sâu đẫm máu, mũi và miệng đều ứa máu chết từ lúc nào rồi. Thì ra chỉ phong của Đại tiên sinh chẳng những xuyên qua huyệt Thái dương của Vu tam tiên sinh mà còn chấn thương đến tận đại não.
Vân Phong, Sở Tiêu Phong ngưng nhãn quang nhìn vào Đại tiên sinh, sau chiếc mặt nạ là một bộ mặt không tuấn tú mà cũng chẳng xấu xí nhưng điều kinh dị nhất là gương mặt thật của Đại tiên sinh chỉ mới ước chừng trên ba mươi tuổi.
Vân Phong chăm chú nhìn mặt thật của Đại tiên sinh, nàng thảng thốt :
- Sự thật ngươi là ai?
Đại tiên sinh cười gằn lạnh lẽo :
- Các ngươi chỉ mong muốn tháo bỏ được mặt nạ của ta, nay đã tháo được các ngươi đã đạt được điều gì? Bất quá là chỉ đạt được cái chết của Vu lão tam mà thôi.
Sở Tiêu Phong ngây người nhìn xuất thần gương mặt xa lạ ấy, hốt nhiên chàng phát giác gương mặt ấy với ánh mắt không phải hoàn toàn xa lạ, có một nét gì mà có lẽ chàng đã gặp ở đâu rồi thì phải, nhưng trong nhất thời chàng không tài nào nhận ra hắn là ai, sự thật hắn là ai?
Vân Phong nhẹ thở dài :
- Ngươi nói cũng phải lắm, xưa nay ngươi không hề dùng thân phận chân chính thì dù ngươi có tháo bỏ mặt nạ, chúng ta cũng chẳng nhận ra ngươi là ai?
Sở Tiêu Phong đột nhiên buông tiếng như than :
- Tên này tâm cơ thâm độc thật!
Vân Phong, Thiết lão tứ, Giang Phi Tinh nghe câu ấy đều động tâm vội hỏi :
- Sở công tử nói gì vậy?
Chàng đáp :
- Hắn tuy đeo mặt nạ nhưng trong mặt nạ ấy vẫn dùng thuật dịch dung cải trang.
Đại tiên sinh buông tiếng cười lớn :
- Sở Tiêu Phong, ngươi thật thông minh, nói cho ta biết, làm sao ngươi nhận ra ta dùng thuật dịch dung?
Chàng đáp :
- Vì sắc da của ngươi có sơ hở...
Đại tiên sinh lạnh lùng :
- Không thể được, mỗi ngày ta đều có kiểm tra rất cẩn thận.
- Khi Vu tam tiên sinh kéo mặt nạ ngươi xuống, và ngươi cố kháng cự nên đã làm dược chất dịch dung xước một đường lộ ra sơ hở.
Đại tiên sinh gật đầu :
- Nếu không có sơ hở ấy thì thật là hoàn mỹ...
Hắn cất giọng cười lớn tiếp :
- Mà dù có để lại chút sơ hở nhưng các ngươi vẫn không nhận ra thân phận của ta, đúng không?
Sở Tiêu Phong lắc đầu :
- Điều ấy thì sai, ta nhận ra đã có lần gặp ngươi, ngươi có dám trừ đi được chất dịnh dung không?
Vân Phong châm chọc :
- Đúng, nam tử hán đại trượng phu đã bị tháo mặt nạ tại sao không dám trừ khứ được chất dịch dung?
Sở Tiêu Phong ôn tồn :
- Đại tiên sinh, bất luận ngươi là thân phận gì là ai đi nữa, cục diện hôm nay đã quá rõ ràng, chúng ta không thể tha cho ngươi được, người mà không chết thì là chúng ta chết. Điểm ấy chắc Đại tiên sinh cũng hiểu quá rõ.
Vân Phong tiếp lời :
- Sở công tử nói đúng đó, bất luận ngươi là ai chúng ta cứ coi ngươi là Đại tiên sinh là đủ rồi.
Bấy giờ đột nhiên có âm thanh của Hàm Sa vọng vào :
- Ngũ tiên sinh và Thất tiên sinh đến!
Tiếp theo âm thanh ấy, Sở Tiêu Phong xoay đầu nhìn ra cửa đại sảnh, thấy có hai người song song đứng ngay trước cửa. Vị ngũ tiên sinh đã độ ba sáu, ba bảy tuổi, tiền đình cao vọt lên, hai tai cực lớn với cái đầu to hơn thường nhân gấp bội. Tướng mạo kỳ dị ấy khiến người ta có cảm giác buồn cười, nhưng lại toát ra một nét gì dễ sợ âm độc. Còn Thất tiên sinh lại quá trẻ, đến độ có đoán nhiều lắm cũng chỉ đoán y mới độ chừng mười bảy, mười tám mà thôi.
Hai vị tiên sinh mới tới quan sát tình thế trong gian nhà một thoáng rồi Ngũ tiên sinh lạnh lùng hỏi :
- Nhị tiên sinh, đã xảy ra chuyện gì?
Vân Phong đáp :
- Ngũ đệ trí tuệ hơn người, sao không nhận ra cục diện trước hết là do nguyên nhân vì đâu?
Ngũ tiên sinh nhìn chiếc mặt nạ nằm dưới đất, kinh ngạc :
- Đó là mặt nạ của Đại tiên sinh, người nào đã tháo bỏ nó xuống?
Thiết tứ tiên sinh đáp liền :
- Vu lão tam, tuy y đã tháo được mặt nạ trên đầu Đại tiên sinh nhưng y cũng đã trả bằng mạng sống rồi.
Ngũ tiên sinh nhìn xác chết của Vu tam tiên sinh rồi lại nhìn qua Đại tiên sinh, y thở dài một tiếng. Sở Tiêu Phong hạ thấp giọng :
- Giang đại ca, người đầu to tai lớn ấy là ai vậy?
Giang Phi Tinh cũng đáp nhỏ :
- Ta nghe tên y đã lâu, nhưng hôm nay mới là lần đầu gặp mặt.
- Y là ai?
- Kim Vô Tướng biệt hiệu Đại Đầu Quỷ Vương.
- Võ công của y ra sao?
- Theo lời đồn, vô cùng lợi hại. Y có Vô Tướng Thần Chưởng đạt tới cảnh giới tối cao. Sở đệ, nếu lỡ động thủ với y, đệ phải cẩn thận lắm mới được.
Mục quang họ Giang quét qua Thất tiên sinh trẻ măng, nói tiếp :
- Còn vị trẻ tuổi kia, lão phu hoàn toàn không biết.
Sở Tiêu Phong ngần ngừ :
- Nhưng kỳ quái lạ, tiểu đệ hình như đã có gặp y.
Giang Phi Tinh ngẩn mặt :
- Thật vậy ư?
- Vâng, trong việc này có lẽ có nguyên nhân gì đây, xin cho tiểu đệ suy nghĩ nhớ lại một chút.
- Tình thế hiện nay vô cùng phức tạp, chúng ta cứ bình tĩnh chờ đợi biến đổi.
Sở Tiêu Phong gật đầu. Đại tiên sinh cười nhạt :
- Ngũ tiên sinh, Thất tiên sinh nhận ra ta không?
Thất tiên sinh đáp :
- Ngài là Đại tiên sinh.
Đại tiên sinh gật đầu :
- Hay! Các ngươi còn nhận ra ta, chúng ta có thể bàn tiếp...
Kim ngũ tiên sinh lắc đầu :
- Khoan đã, ta còn chưa thể khẳng định, ngươi có phải thật là Đại tiên sinh hay không?
Đại tiên sinh ngẩng mặt :
- Ngươi không giống như Thất đệ ư?
Kim ngũ tiên sinh xoay lại nhìn thiếu niên :
- Thất tiên sinh còn quá trẻ tuổi, có nhiều điều y suy nghĩ chưa được chu đáo.
Thất tiên sinh lạnh lùng trả lời :
- Tại sao ta lại suy nghĩ chưa chu đáo, rõ ràng người ấy là Đại tiên sinh.
Ngũ huynh, vì sao không dám thừa nhận?
Kim ngũ tiên sinh đáp :
- Thất tiên sinh, có bao giờ đệ đã nhìn thấy mặt mũi Đại tiên sinh ra sao chưa?
Thất tiên sinh lúng túng :
- Cái ấy... Cái ấy... ta...
Y nhìn Đại tiên sinh một cái đột ngột im bặt. Kim ngũ tiên sinh nói tiếp :
- Chúng ta chỉ nhìn thấy một chiếc mặt nạ, bất cứ ai đeo chiếc mặt nạ ấy vào đều là Đại tiên sinh, đúng không?
Đại tiên sinh gào lên :
- Lẽ nào các ngươi chỉ căn cứ vào chiếc mặt nạ ấy mà phân biệt được thân phận của ta?
Kim ngũ tiên sinh bình tĩnh :
- Mấy năm nay, các hạ đã bồi dưỡng chúng ta, bồi dường quyền uy cho chiếc mặt nạ đặc biệt ấy.
Đại tiên sinh giận dữ gào thét :
- Ngũ tiên sinh, ngươi...
Kim ngũ tiên sinh cắt lời :
- Các hạ không nên nổi giận, ta nói rất chân thật, nếu các hạ thật là Đại tiên sinh sao lại tự lấy gậy ông đập lưng ông như thế, nhưng ta cho là các hạ không phải là Đại tiên sinh.
Thất tiên sinh cưỡng lại cãi :
- Y chính là Đại tiên sinh.
Kim ngũ tiên sinh hỏi :
- Đệ làm sao biết được?
Thất tiên sinh đáp :
- Đã nghe âm thanh y rất giống.
Kim ngũ tiên sinh nhún vai :
- Rất giống! Thất tiên sinh, người có âm thanh giống nhau không phải là ít, nếu như Đại tiên sinh dùng một kẻ khác thế thân lừa bịp chúng ta thì âm thanh người ấy đương nhiên phải rất giống.
Thất tiên sinh vẫn chưa chịu thua :
- Không đúng là Đại tiên sinh, đệ dám khẳng định.
Kim ngũ tiên sinh trầm sắc mặt :
- Đệ hãy hỏi nhị tiên sinh xem, vị Đại tiên sinh này có phải thật hay không?
Thất tiên sinh xoay đầu nhìn Vân Phong. Vân Phong đáp :
- Thất tiên sinh là huynh đệ của ta, ngũ tiên sinh nói không sai, chúng ta không có cách nào khẳng định hắn là người nào?
Thất tiên sinh khăng khăng lắc đầu :
- Không, các ngươi trong bang đều biết rõ đó là Đại tiên sinh nhưng không hiểu sao lại không dám thừa nhận.
Vân Phong lạnh lùng nói :
- Thất tiên sinh hãy bình tĩnh...
Đột nhiên Thất tiên sinh trừng hai mắt nhìn vào Vân Phong nói tiếp :
- Ta hiểu không nổi các vị đều biết đó là Đại tiên sinh nhưng lại đều cố chối không thừa nhận, huống hồ Tứ tiên sinh vừa mới nói rằng chiếc mặt nạ kia là do Vu tam tiên sinh tháo ra từ đầu y cơ mà!
Vân Phong đáp :
- Ta không biết đệ nghe có rõ câu này không. Vu tam tiên sinh chỉ vì tháo gỡ chiếc mặt nạ của y mà bị y giết chết.
Thất tiên sinh lắc đầu :
- Ai bảo hắn dám bất kính với Đại tiên sinh.
Thình lình y phi thân lên cao rơi mình xuống bên cạnh Đại tiên sinh. Đại tiên sinh quét mắt nhìn Vân Phong, Thiết lão tứ rồi chuyện qua Kim ngũ tiên sinh :
- Ngũ tiên sinh, nhị tiên sinh Vân Phong và Thiết tứ tiên sinh đều đã phản bội ta, ngũ đệ chuẩn bị đối phó ra sao?
Kim ngũ tiên sinh đáp :
- Vu tam tiên sinh bị ngươi giết, Lục tiên sinh lại bị người khác giết, trong bảy chúng ta chỉ còn lại năm đều có mặt đầy đủ ở đây.
Đại tiên sinh mừng rỡ :
- Thế nào, ngũ đệ đã thừa nhận ta là Đại tiên sinh ư?
Kim ngũ tiên sinh nói :
- Ngươi nhất định nhận mình là Đại tiên sinh thì ta tạm cứ nhận vậy.
Đại tiên sinh vui vẻ :
- Thừa nhận là hay lắm. Vu tam tiên sinh đã chết. Vân Phong và Thiết lão tứ phản bội, Thất tiên sinh một dạ trung thành, hiện tại ta chỉ còn đợi ngũ đệ nữa thôi.
Mục quang Kim ngũ tiên sinh chuyển động quét qua mọi người có mặt không trả lời câu nói của Đại tiên sinh. Hiển nhiên y lợi dụng thời gian để suy nghĩ. Sở Tiêu Phong cất lời :
- Đại tiên sinh, kỳ thực ngươi không tháo bỏ mặt nạ ta cũng biết ngươi là ai rồi.
Đại tiên sinh gượng cười :
- Ngươi thông minh đến mức ấy ư?
Sở Tiêu Phong nói :
- Có lẽ ngươi chưa tin?
- Ta chỉ tin giữa chúng ta chẳng có ấn tượng gì cả, nói rõ hơn ta không tin ngươi nhận ra ta.
Sở Tiêu Phong mỉm cười :
- Ngươi sẽ phải tin vì ta sắp nói ra đây.
Ánh mắt Đại tiên sinh lộ ra vẻ trào phúng cười nhạt :
- Sở Tiêu Phong, nếu ngươi thật nói ra được tên ta, ta sẽ lập tức trừ khứ chất dịch dung trên mặt liền.
Sở Tiêu Phong đáp :
- Ngươi là Giáo chủ Bài giáo!
Đại tiên sinh cười ha ha :
- Hay! Sở Tiêu Phong, chúng ta chỉ mới gặp qua loa một lần mà ngươi còn nhớ rõ đến thế, ký ức của ngươi khiến ta rất bội phục!
Vừa nói hắn vừa đưa tay chùi sạch dược chất dịch dung trên mặt. Quả nhiên đó là Giáo chủ Bài giáo. Bấy giờ người bị kinh dị nhất không phải là Sở Tiêu Phong và Vân Phong, mà lại là Thành Phương và Tất Viên. Hai người này vốn là giáo đồ Bài giáo nên nằm mộng cũng không tưởng tượng được chủ nhân bang hội thần bí này lại là Giáo chủ mà họ vẫn kính phục. Sở Tiêu Phong than thở :
- Chẳng trách tin tức ngươi quá tinh thông, chẳng trách ngươi thông thạo nội bộ chúng ta như lòng bàn tay. Thì ra ngươi là người hai mặt.
Vân Phong hậm hực :
- Hừ! Thì ra hắn là Giáo chủ Bài giáo, ta nhớ có lần hắn nói với ta rằng Cái bang và Bài giáo là hai kẻ địch lớn, không ngờ hắn chính là Giáo chủ Bài giáo.
Đại tiên sinh cười ha hả :
- Thành Phương, Tất Viên, các ngươi đến đây.
Thành Phương lúng túng :
- Sở công tử, chúng ta xuất thân từ Bài giáo, Giáo chủ đã có lệnh gọi, chúng ta buộc phải vâng lệnh.
Sở Tiêu Phong gật đầu :
- Các huynh đệ nói đúng.
Thành Phương xoay sang thi lễ với Đại tiên sinh :
- Chúng ta chịu ân tài bồi của Giáo chủ, không thể chống lại Giáo chủ, nhưng hôm nay cũng không thể nghe lệnh của Giáo chủ chống lại Sở công tử đây, thực lấy làm khó xử, vì vậy chúng ta xin lấy cái mạng chết để tạ ân Giáo chủ.
Chưởng y đánh ngược lên thiên linh huyệt liền. Tất Viên cơ hồ cũng động thủ cùng một lúc, hai thân người ngã gục xuống. Sở Tiêu Phong thảng thốt kêu lên :
- Nhị vị không thể...
Tiếc thay mọi sự đã muộn. Mục quang dữ dội của Đại tiên sinh chuyển qua Sở Tiêu Phong :
- Nếu như ta quyết tâm giết ngươi, chỉ với hai thuộc hạ của ta ở bên cạnh ngươi cũng đẩy ngươi vào cửa tử rồi.
Hai mắt chàng đỏ ngầu lạnh lùng đáp :
- Ngươi đã bức tử hai thuộc hạ tâm phúc, lẽ nào ngươi chưa tỉnh ngộ nữa sao?
Đại tiên sinh cười gằn :
- Ngươi đã phá hoại đại cục của ta, hôm nay ta khó có thể tha ngươi!
Vân Phong mỉa mai xen vào :
- Muốn giết Sở Tiêu Phong, ngươi phải giết ta trước đã.
Thiết tứ tiên sinh cũng xen vào :
- Và phải giết cả tại hạ nữa...
Kim ngũ tiên sinh gằn giọng :
- Xem ra, trước đây ngươi toàn chỉ lợi dụng chúng ta, vì vậy tại hạ không thể nghe lời ngươi được nữa.
Đại tiên sinh cả cười :
- Kim ngũ, đại nghiệp sắp thành, tất cả võ lâm sắp sửa nằm trong tay chúng ta, sao ngươi lại phản bội?
Đột nhiên Sở Tiêu Phong như reo lớn :
- Ta hiểu ra rồi, ta hiểu ra rồi!
Đại tiên sinh trố mắt :
- Ngươi hiểu ra cái gì?
Sở Tiêu Phong đáp :
- Ngươi mạo xưng là Giáo chủ Bài giáo, nhưng thật sự ngươi chính là Xuân Thu Bút.
Đại tiên sinh bật cười ha hả :
- Vì sao ngươi lại nghĩ ra được như thế?
Chàng đáp :
- Ồ! Khi chưa nắm được mấu chốt vấn đề thì tưởng là thần bí nhưng đã nắm được mấu chốt rồi thì chẳng có gì là kỳ quái nữa.
- Hay lắm, Sở Tiêu Phong, nếu như ngươi giải thích rõ ràng được, ta sẽ nói cho ngươi biết hết nội tình.
Chàng đáp :
- Ngươi vốn là truyền nhân của Xuân Thu Bút, và có liên quan đến cả Quái Tiên Hoàng Đồng, ngươi không phải là Giáo chủ Bài giáo...
Đại tiên sinh lắc đầu :
- Điểm ấy ngươi sai, ta thật là Giáo chủ Bài giáo.
- Ngươi có thể là Giáo chủ nhưng không phải là Giáo chủ thật, Giáo chủ thật đã bị ngươi hãm hại.
Đại tiên sinh gật đầu :
- Không đúng, chúng ta vốn là huynh đệ song sinh, vì vậy ta không nỡ giết hắn, hắn chỉ bị cầm tù mà thôi.
Thình lình có âm thanh già lão vọng vào :
- Mặc ngươi ngụy dị thiên biến vạn hóa ra sao cũng không thể vĩnh viễn che giấu được, lệnh đệ đã được chúng ta cứu ra đây.
Âm thanh ấy chính là của đại bang đệ nhất võ lâm. Cái bang Hoàng Bang chủ. Theo sau Hoàng Bang chủ bước vào là ba cao thủ Cái bang, Hàm Sa, Xạ Ảnh cũng theo sau, đi bên cạnh Hoàng Bang chủ là một trung niên đầu tóc rối bù tiều tụy có dáng dấp khá giống Đại tiên sinh. Đại tiên sinh than dài :
- Hoàng Bang chủ cũng đến đấy ư?
Hoàng lão Bang chủ gật đầu :
- Ngươi dùng thủ đoạn xáo lộng hắc bạch giang hồ, kể ra cũng là quá cao minh.
Đại tiên sinh cười gằn :
- Hoàng Bang chủ, lẽ ra ta phải giết lão từ lâu mới phải.
Hoàng Bang chủ cười nhạt :
- Hiện nay chúng ta hãy nên làm rõ nhân quả trước sau, ngươi đã giam giữ đệ đệ ngươi và đệ đệ ngươi đã nói cho chúng ta biết hết mọi nội tình, nhưng ta vẫn còn vài điều chưa minh bạch.
- Hoàng Bang chủ còn cần biết gì nữa?
- Sự thật, ngươi quan hệ thế nào với Xuân Thu Bút?
- Ta chính là Xuân Thu Bút đời thứ ba...
Hoàng Bang chủ than thở :
- Xuân Thu Bút được mọi người tôn trọng, còn ngươi làm mọi việc khiến mọi người căm phẫn.
Đại tiên sinh cười gằn :
- Hàm Sa Xạ Ảnh, các ngươi cũng phản bội ta nữa sao?
Hàm Sa đáp :
- Không dám, trước đây chúng ta không rõ chân tướng thì thôi, còn bây giờ chúng ta đã hiểu hết tình hình đương nhiên phải thay đổi, chúng ta tuy mù mắt nhưng lương tâm đâu có mù.
Đại tiên sinh quát lớn :
- Hay đó, nếu các ngươi đã dám phản bội ta thì đừng trách ta hạ thủ vô tình.
Thất tiên sinh, chúng ta phá vòng vây đi!
Sở Tiêu Phong vội quát :
- Khoan đã, Thất tiên sinh hãy đến đây.
Thất tiên sinh ngẩn người :
- Tại hạ đấy ư?
Sở Tiêu Phong gật đầu :
- Đúng là các hạ.
Thất tiên sinh giận dữ :
- Các hạ biết ta là ai?
Sở Tiêu Phong mỉm cười buông giọng :
- Âu Dương cô nương.
Đột nhiên Thất tiên sinh như muốn khóc :
- Các hạ còn nhớ được ta sao?
Thình lình Đại tiên sinh tung thân đánh xuống một quyền, không một tiếng động đập vào lưng Thất tiên sinh. Sở Tiêu Phong quát lớn :
- Đề phòng bị đánh lén!
Muộn rồi, chưởng lực Đại tiên sinh đã chạm vào lưng Thất tiên sinh, thân hình Thất tiên sinh dội văng vào người Sở Tiêu Phong. Chợt nghe tiếng chưởng phong ào ạt, bốn người phát chưởng. Đại tiên sinh thu hết công lực đả thương đánh bật ba người là Vân Phong, Thiết lão tứ và Kim lão ngũ lui lại, miệng ứa máu. Hoàng Bang chủ thảng thốt bật kêu :
- Càn Nguyên Thần Công.
Đại tiên sinh hiểm độc :
- Không sai, ai không sợ chết cứ tiến đến đây.
Sở Tiêu Phong ôm lấy Âu Dương Ngọc đặt xuống đất, chàng rút trường kiếm ra. Lúc ấy Hàm Sa, Xạ Ảnh cũng vừa lao tới, bắn ra mười hai mũi độc châm.
Đại tiên sinh cười gằn một tiếng, song chưởng phát mạnh, thân hình đứng im bất động để mười hai mũi độc châm ấy cắm liên miên vào y phục. Hắn xuất thủ không một tiếng động, thế tấn công của Hàm Sa Xạ Ảnh tuy mau nhưng chỉ nghe hai tiếng “bình bình”, chưởng thế đã chụp xuống đầu cả hai. “Bình” một tiếng, hai thi thể đổ ập xuống, “Đại La kiếm thức” của Sở Tiêu Phong biến thành một đạo ánh sáng lạnh bắn tới, Đại tiên sinh vung tay bắn ra một luồng ánh sáng do chạm vào kiếm ngân vang. Sở Tiêu Phong bị chấn động dội lại bảy tám thước, nhưng thân hình Đại tiên sinh đã run lên bần bật :
- Ám khí hai thằng cha mù kia độc thật, giấu cả hàn thiết thần châm ở trong đó.
Tiếc thay Hàm Sa Xạ Ảnh không nghe được câu ấy. Bấy giờ trong các cao thủ Cái bang bỗng có một khiếu hóa tử âm thầm bước tới, phát một chưởng vào người Đại tiên sinh, Đại tiên sinh đưa chưởng lên đỡ, song chưởng chạm nhau, quyện lại thành một khối. Đại tiên sinh hốt hoảng :
- Người là ai?
Khiếu hóa tử ấy lạnh lùng đáp :
- Xuân Thu Bút đời thứ hai.
Đại tiên sinh kinh hoàng buột kêu :
- Sư phụ!
Khiếu hóa tử đáp :
- Xuân Thu Bút không bao giờ xưng là sư đồ với nhau, chỉ truyền từ đời này đến đời kia, không ngờ ta có mắt không tròng lại truyền cho người âm độc như ngươi.
Vừa nói vừa trừ bỏ dịch dung trên mặt khôi phục diện mục thật. Sở Tiêu Phong bật người thảng thốt :
- Ồ! Lục tiền bối!
Đó chính là lão Lục giữ ngựa ở Nghênh Nguyệt sơn trang. Lão Lục cúi đầu :
- Thật là hổ thẹn, hắn đã được ta truyền thụ võ công kế thừa đạo thống, không ngờ hắn lại phản bội Xuân Thu Bút.
Đại tiên sinh nổi giận :
- Ngươi già rồi, chưa chắc đã là địch thủ của ta.
Đột nhiên hắn tăng thêm công lực chưởng thế đẩy mạnh tới.
Mọi người chung quanh đều cảm thấy có một tiềm lực toát ra, đứng không vững. Lão Lục quả nhiên đã lớn tuổi không đủ công lực chống đỡ, Sở Tiêu Phong đột ngột cất cao trường kiếm hai tay nắm chặt lấy chuôi xuất chiêu “Vạn phương thần phục” kiếm thế đâm từ sau lưng Đại tiên sinh đi thẳng thấu ra trước ngực.
Đại tiên sinh ngã gục xuống, nhưng hắn vẫn còn thều thào được câu cuối cùng :
- Sư phụ, Xuân Thu Bút không thể truyền cho ai được nữa, võ công ấy rất bá đạo, rất dễ đẩy người vào tà đạo...
Câu nói chưa dứt hắn đã tắt thở. Lão Lục xoay đầu lại nhìn Hoàng Bang chủ :
- Lão Bang chủ, trước mặt lão nhân, Xuân Thu Bút xin tuyên bố phong bút vĩnh viễn, không xuất hiện giang hồ, trừ phi Bang chủ nghĩ ra được biện pháp hoàn mỹ nào khác.
Lão từ từ chuyển thân ôm Âu Dương Ngọc vào lòng, nói :
- Sở Tiêu Phong, vì muốn tìm tung tích Xuân Thu Bút đời thứ ba nên ta lấy làm hổ thẹn không viện cứu được Nghênh Nguyệt sơn trang khỏi kiếp nạn, hãy để ta mang vị cô nương này đi, ngày mai ta sẽ quay lại Nghênh Nguyệt sơn trang tìm ngươi.
Sở Tiêu Phong cung kính :
- Vâng, vãn bối xin nghe lệnh tiền bối.
Lão Lục ôm Âu Dương Ngọc chỉ còn thoi thóp thở, chuyển thân đi ra. Sở Tiêu Phong quay lại Vân Phong :
- Vân cô nương, bây giờ chúng ta tính sao?
Vân Phong đáp :
- Ta cùng Thiết lão tứ, Kim lão ngũ sẽ giải tán bang hội bí ẩn này, ba tháng sau ta sẽ xin đến Cái bang chịu tội.
Hoàng Bang chủ vội nói :
- Cái bang không dám, ngày này bốn tháng sau lão phu sẽ liên họp Chưởng môn các môn phái Thiếu Lâm, Võ Đang, gặp nhau ở núi Thiếu Thất và đợi ba vị, hy vọng chúng ta sẽ kết thúc mọi việc rồi sẽ chiêu cáo thiên hạ.
Vân Phong gật đầu :
- Một lời đã định, tứ đệ, ngũ đệ, ý hai đệ ra sao?
Thiết lão tứ, Kim lão ngũ cũng gật đầu :
- Chúng tôi xin tuân theo quyết định của Vân cô nương.
Vân Phong quay lại chàng :
- Sở công tử, xin hẹn gặp bốn tháng sau nhé.

loading...
Hồi trước