Yến thập tam - Hồi 28

Yến thập tam - Hồi 28

Trải trăm trận đánh

Ngày đăng
Tổng cộng 47 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 169355 lượt xem

loading...

Mộ Dung Thu Hoạch vốn là người thông minh tuyệt đỉnh nên đã nghĩ ra ngay cái đạo lý đó. Tuy nhiên nàng ta còn một điều chưa hiểu. Nàng không hiểu tại sao Hoa Thiếu Khôn không dùng côn vàng, côn bạc, côn đồng, côn sắt mà lại ngoan cố chọn một đoạn côn gỗ thế này?! Mặt trời lên cao. Mũi kiếm lóe sáng dưới ánh mặt trời, coi bộ còn sáng hơn cả mặt trời. Hoa Thiếu Khôn đã đứng dậy, chỉ liếc nhìn vợ lần cuối rồi sải bước về phía Tạ Hiểu Phong.
Tạ Hiểu Phong từ lâu đã đứng sừng sững ở đó, chờ đợi. Trên mặt chàng hoàn toàn không một dáng vẻ tình cảm nào để lộ, đối với mọi chuyện nãy giờ hoàn toàn chẳng động tâm. Đối mặt với một kiếm khách ưu tú thì điều kiện đầu tiên phải là lạnh lùng vô tình đến tàn nhẫn.
Nhất là trước lúc quyết chiến càng không được để bất kỳ việc gì làm ảnh hưởng đến tinh thần, tâm lý của mình! Có thể nói quá là :
- Giờ có thấy vợ mình đang ngủ với người khác ta cũng phải làm như không thấy gì!
Đây là một câu danh ngôn lưu truyền rất rộng trong làng kiếm khách.
Chẳng ai nhớ ai là người nói ra câu ấy đầu tiên nhưng mọi người đều thừa nhận câu này rất có đạo lý có thể giúp một con người nào làm nổi điểm này thì sẽ sống lâu hơn kẻ khác.
Dường như Tạ Hiểu Phong đã làm được điều này. Hoa Thiếu Khôn nhìn chàng, mắt ông ta lộ vẻ tôn kính thực tình.
Nhưng Tạ Hiểu Phong lại chỉ nhìn vào đoạn côn gỗ trong tay Hoa Thiếu Khôn, bỗng chàng bảo :
- Đây đúng là một vũ khí tốt!
Hoa Thiếu Khôn bảo :
- Phải!
Tạ Hiểu Phong nói :
- Mời!
Hoa Thiếu Khôn gật đầu vẩy đoạn côn gỗ trên tay ra, chớp mắt đã đánh liền ba chiêu. Ba chiêu này liên hoàn, biến hóa mau lẹ và ảo diệu nhưng không dùng giống như một chiêu kiếm nào.
Mộ Dung Thu Hoạch ngầm thở dài trong lòng. Nàng ta đã nhìn thấy rõ, chỉ cần Tạ Hiểu Phong dùng sống kiếm đưa vào tay côn của Hoa Thiếu Khôn.
Hoa Thiếu Khôn thừa hiểu Tạ Hiểu Phong chẳng bao giờ lại dùng kiếm chém cụt côn của ông ta. Tam thiếu gia nhà họ Tạ có bao giờ lợi dụng vũ khí sắc, chiếm phần hơn kiểu đó đâu! Mà đã không dùng kiếm chém cụt côn của ông ta thì khi ra chiêu sẽ bị ông ta kiễm chế. Sở dĩ Hoa Thiếu Khôn chọn đoạn côn gỗ làm vũ khí quả là thông minh hơn xa mọi người! Nhịn không được Mộ Dung Thu Hoạch phải mỉm cười chạy tới cầm bàn tay giá lạnh của bà ta khẽ bảo :
- Cô yên tâm đi! Lần này Hoa tiên sinh tuyệt đối không thể thua được!
Cao thủ đánh nhau được thua đã có thể quyết định từ trong một chiêu, có điều phải là chiêu quyết định được thua chứ không nhất thiết phải là chiêu đầu tiên mà có thể là chiêu thứ mấy chục, mấy trăm.
Giờ họ đã giao thủ năm mươi chiêu. Hoa Thiếu Khôn tấn công ba mươi bảy chiêu, Tạ Hiểu Phong chỉ trả đòn có mười ba chiêu.
Mũi cây kiếm của Tạ Hiểu Phong luôn né tránh đoạn côn gỗ của Hoa Thiếu Khôn.
Làm một kiếm khách mục đích lớn lao nhất là dành thắng bằng bất kỳ thủ đoạn nào chỉ cốt đạt được mục đích.
Tạ Hiểu Phong không dùng điểm này vì chàng quá kiêu ngạo chăng?
“Kiêu ngạo sẽ thua”.
Nghĩ ra được đạo lý này, Mộ Dung Thu Hoạch như mở cờ trong bụng.
Đúng lúc ấy nghe “chát” một tiếng vang lên, côn gỗ giáng vào sống kiếm. Cây kiếm trong tay Tạ Hiểu Phong bị chấn dội tung lên như chiếc cầu vồng bay.
Tạ Hiểu Phong lùi lại nửa bước, thốt ra ba tiếng trong đời chàng chưa bao giờ nói ra miêng :
- Tôi thua rồi!
Nói xon ba tiếng đó chàng quay mình, đầu không buồn ngoảnh lại, cứ thế đi thẳng lên dốc núi. Hoa Thiếu Khôn cũng không ngăn lại, cũng chẳng đuổi theo mà chỉ có mỗi chủ quán họ Tạ chạy theo cậu chủ.
“Cô bé” cũng tính chạy theo thì Mộ Dung Thu Hoạch đã cầm tay kéo lại, dịu giọng bảo :
- Cháu hãy theo ta về thôi, cháu đừng quên ở nhà ta còn có người đang đợi cháu về săn sóc đấy!
Lúc này cây trường kiếm bị hất tung lên trời đã rơi xuống, rơi đúng ngay cạnh Tạ Phụng Hoàng, cắm ngập mũi kiếm vào đất sâu, chỉ ló chuôi kiếm lên trên và bà ta chỉ vươn tay một cái là sẽ rút được lên cứ y như có người cố tình trao kiếm lại cho bà ta vậy! Tạ Hiểu Phong đi đã xa nhưng Hoa Thiếu Khôn đứng cứ trơ ra đó không nhúc nhích.
Ông ta đánh một trận đả bại kiếm khách thiên hạ vô song Tạ Hiểu Phong, thở phào ra luồn khí oán hận tích tụ hai chục năm trong lòng, nhưng trên mặt ông ta lại không hề lộ sắc thái tươi vui thắng lợi mà lại có vẻ rất buồn rầu.
Rất lâu sau ông ta mới chầm chậm quay về, cũng chẳng đến rút kiếm lên mà chỉ cắm cúi bước qua, từng bước nặng nề cứ như chân kéo lê theo chiếc cùm vô hình.
Tạ Phụng Hoàng không vui gọi, không rút kiếm mà cũng lẳng lặng bước qua, đuổi theo cầm lấy tay chồng.
Hoa Thiếu Khôn hỏi :
- Bà không cần cây kiếm kia ư?
Tạ Phụng Hoàng đáp :
- Đó là kiếm nhà họ Tạ, thiếp có phải là người họ Tạ nữa đâu!
Hoa Thiếu Khôn nhìn vợ, ánh mắt tràn ngập âu yếm và cảm kích. Lại qua rất lâu, bỗng ông ta quay sang khom mình vái Mộ Dung Thu Hoạch thật sâu và bảo :
- Tôi muốn phiền phu nhân một việc!
Mộ Dung Thu Hoach bảo :
- Xin tiên sinh cứ sai bảo!
Hoa Thiếu Khôn bảo :
- Chẳng hiểu phu nhân có thể làm giúp cho một cái bia đá bên cây kiếm này không?
Mộ Dung Thu Hoạch hỏi :
- Bia đá? Bia đá thế nào cở
Hoa Thiếu Khôn bảo :
- Trên bia đá đề đây là kiếm của Tam thiếu gia nhà họ Tạ, kẻ nào dám rút kiếm lên lấy để mình dùng, Hoa Thiếu Khôn này nhất định sẽ đòi về, không chỉ đòi kiếm mà còn xin cả thủ cấp. Dù có chạy đến chân trời góc biển nào cũng không thoát
Tại sao ông ta lại làm việc này đối với kẻ thù cũ?
Mộ Dung Thu Hoạch không hỏi, cũng chẳng thấy lạ, chỉ đáp :
- Rồi tôi sẽ gọi người khắc bia ngay, chỉ độ nửa ngày là xong xuôi, có điều...
Hoa Thiếu Khôn hỏi :
- Làm sao?
Mộ Dung Thu Hoạch bảo :
- Nhỡ có đám dân thôn nghịch ngợm qua đây nhỗ cây kiếm đi thì sao? Bọn họ đâu biết Tam thiếu gia là ai, lại cũng chẳng biết Hoa tiên sinh là ai, thậm chí một chữ bẻ đôi không biết thì làm sao đây?
Nàng ta biết Hoa Thiếu Khôn không nghĩ đến điểm này nên đã đề ra cách giải quyết của mình :
- Tôi có thể xây lên đây một tòa đình giữ kiếm, rồi cho người tới đây chia nhau canh giữ chẳng hay Hoa tiên sinh thấy thế được chăng?
Cách này rất là chu đáo, ngoài việc cảm ơn Hoa Thiếu Khôn còn biết nói gì nữa?
Mộ Dung Thu Hoạch thở dài sườn sượt bảo :
- Có lúc tôi nghĩ không thông, bất kể chàng ta đối với mọi người ra sao ngược lại mọi người đối với chàng ta lại không tồi!
Hoa Thiếu Khôn trầm tư rồi ôn tồn bảo :
- Có thể vì chàng ta là Tạ Hiểu Phong!
Sau dốc núi là một vạt cây phong. Lá phong đỏ như lửa cháy.
Tạ Hiểu Phong chọn một mô đá ngồi xuống. Chủ quán họ Tạ cũng tới, không ra mồ hôi mà cũng đâu có thở hổn hển. Làm chủ quán rượu nhỏ mấy chục năm ai mà chẳng khéo đóng kịch, chỉ có điều bất kỳ ai cũng có lúc quên cả đóng kịch.
Và cũng đến tận giờ Tạ Hiểu Phong mới biết mình chưa thật hiểu được con người này! Chàng không nén nổi mà không thầm hỏi trong lòng :
- Ta thật sự hiểu người nào?
Mộ Dung Thu Hoạch?
Hoa Thiếu Khôn?
Chủ quán họ Tạ thở dài bảo :
- Tôi đã thấy cậu từ nhỏ trưởng thành lên thế mà đến tận giờ tôi cũng chẳng biết cậu là người như thế nào, cậu làm gì tôi cố mà vẫn hoàn toàn không hiểu gì cả!
Tạ Hiểu Phong vốn không muốn bảo ông ta đây chính là điều chàng muốn nói nên chỉ lạnh nhạt bảo :
- Việc gì bác không hiểu?
Chủ quán họ Tạ đăm đăm nhìn chàng hỏi ngược lại :
- Cậu thua thật ư?
Tạ Hiểu Phong chỉ bảo :
- Thua là thua, thật giả gì mà chẳng thế!
Chủ quán họ Tạ bảo :
- Bà cô vẫn là bà cô, dù gả cho ai thì cũng vẫn vậy!
Tạ Hiểu Phong bảo :
- Bác biết thế là hay!
Chủ quán họ Tạ thở dài, cười gượng bảo :
- Biết rõ rồi cũng chẳng hay gì, cứ làm người hồ đồ lại hóa hay!
Tạ Hiểu Phong rõ ràng không muốn tiếp tục trao đổi về vấn đề này nữa, nên chuyển sang chuyện khác, bèn hỏi :
- Sao bác biết ở đây mà tới?
Chủ quán họ Tạ đáp :
- Tôi nghe tin cậu ở đây nên lập tức phi ngựa tới không dừng vó, chưa tìm ra cậu thì Mộ Dung cô nương lại tìm đến tôi.
Tạ Hiểu Phong hỏi :
- Rồi sao nữa?
Chủ quán họ Tạ bảo :
- Về sau cô ấy đưa tôi đến nhà trọ nhỏ dưới chân dốc núi. Cô ta cho đi tìm cậu thì dắt chúng tôi tới chực ở bên ngoài, dĩ nhiên chúng tôi không dám tùy tiện.
Tạ Hiểu Phong lạnh nhạt bảo :
- Chắc là sợ vào quấy rầy việc tốt lành của chúng tôi phải không?
Chủ quán họ Tạ cười gượng bảo :
- Dù thế nào thì thế quan hệ của cô cậu cũng đặc biệt hơn so với người khác!
Tạ Hiểu Phong cười nhạt rồi đứng dậy bảo :
- Hiện bác đã gặp tôi, giờ có thể về được rồi đấy!
Chủ quán họ Tạ hỏi :
- Cậu không về ư?
Tạ Hiểu Phong bảo :
- Dù tôi có cần về thật cũng không cần bác dẫn đường đâu!
Chủ quán họ Tạ ngưng thần nhìn chàng rồi bảo :
- Sao cậu chưa về? Trong lòng cậu vẫn còn điều đau khổ không nói được với ai ư?
Tạ Hiểu Phong đã sẵn sàng bỏ đi.
Chủ quán họ Tạ bảo :
- Cậu định đi đâu? Hay là cậu vẫn còn tưởng tượng ra những ngày như thế đi lang thang khắp nơi để dày vò bản thân?
Tạ Hiểu Phong không muốn nói gì với ông ta nữa.
Chủ quán họ Tạ bỗng nhảy dậy cao giọng bảo :
- Tôi đâu muốn quản việc của cậu, có điều có một việc cậu không lo không được!
Tạ Hiểu Phong liếc mắt nhìn bác ta một cái rồi hỏi :
- Việc gì?
Chủ quán họ Tạ bảo :
- Cậu không thể để con trai cậu lấy một gái điếm được!
Mắt Tạ Hiểu Phong nheo lại :
- Gái điếm?
Chủ quán họ Tạ bảo :
- Tôi nghe biết anh em nhà Miêu Tử là bạn của cậu, cũng nghe nói họ là người tốt, nhưng...
Tạ Hiểu Phong cắt ngang lời ông ta :
- Do đâu mà bác biết những việc đó?
Chủ quán họ Tạ không nói gì thì ở ngoài rừng phong có người bảo :
- Tôi bảo ông ta đấy!
Người ở ngoài rừng phong tiếng nói còn rất xa thì Tạ Hiểu Phong đã như mũi tên vút ra khỏi rừng phong tóm lấy tay người đó.
Bàn tay lạnh ngắt, nhũn nhùn như con rắn độc :
Trúc Diệp Thanh phải chăng là loài độc nhất trong các loại rắn độc?
Tạ Hiểu Phong cười nhạt bảo :
- Ngươi còn chưa chết ư?
Trúc Diệp Thanh cười mỉm bảo :
- Người tốt mới không sống được lâu, tôi đâu phải người tốt!
Tạ Hiểu Phong hỏi :
- Ngươi muốn chết ư?
Trúc Diệp Thanh đáp :
- Không muốn
Tạ Hiểu Phong bảo :
- Nếu vậy thì ngươi sớm chạy đi thật xa, vĩnh viễn đừng bao giờ để ta thấy lại mặt ngươi!
Trúc Diệp Thanh bảo :
- Thì tôi vốn cũng định đi, duy có đồ lễ này không vội vàng mang tới biếu không được
Tạ Hiểu Phong hỏi :
- Đồ lễ gì?
Trúc Diệp Thanh đáp :
- Chả là đám cưới của cô em nhà Miêu Tử với “Chú em” do Mộ Dung cô nương đứng ra làm chủ hôn, vợ chồng Du Long kiếm khách làm ông bà mối, lễ vật của tôi không đưa tới mừng sao tiện?
Gã mỉm cười hỏi :
- Tam thiếu gia có định mang lễ vật tới mừng không?
Tay Tạ Hiểu Phong cũng trở nên lạnh ngắt.
Trúc Diệp Thanh bảo :
- Mộ Dung phu nhân thương cô bé nhà Miêu Tử thân thế lênh đênh cơ khổ, lại biết cô ta là người được Tam thiếu gia thương xót, vì thế phu nhân mới chủ trương cưới cô ta cho “chú em”.
Đột nhiên tay Tạ Hiểu Phong nắm riết lại. Mặt Trúc Diệp Thanh bỗng toát mồ hôi lạnh giá, gã bèn đổi giọng ngay :
- Nhưng tôi lại biết Tam thiếu gia đâu có đồng ý đám cưới này!
Gã hạ giọng bảo :
- Chẳng qua “chú em” vốn tính trời sinh ương ngạnh, nếu có người nhất định không cho gã làm đám cưới này thì gã có lẽ sẽ khăng khăng đòi làm bằng được, vì vậy nếu Tam thiếu gia muốn giải quyết vấn đề này thì nên “rút củi đáy nồi”, phải giải quyết từ gốc!
Có những con người dường như trời sinh ra cốt để giải quyết những vấn đề gai ngạnh của người khác. Trúc Diệp Thanh đúng là loại người như vậy! Không có củi đun thì bất kỳ bỏ gì trong nồi làm sao nấu chín, không có cô dâu dĩ nhiên sẽ làm gì có đám cưới?! Bàn tay đang riết chặt bỗng lỏng ra. Tạ Hiểu Phong hỏi :
- Bọn họ ở đâu?
Trúc Diệp Thanh thở phào nhẹ nhõm bảo :
- Mọi người đều biết trong thành có lão chủ lớn nhưng số người được gặp lão đâu có mấy, số người biết lão ta ở đâu lại càng ít nữa!
Tạ Hiểu Phong hỏi :
- Họ ở đấy à?
Trúc Diệp Thanh đáp :
- Cừu Nhị, Đơn Diệc Phi cùng vợ chồng Du Long kiếm khách cũng ở đó. Bọn họ rất tán thành đám cưới này nên nhất định sẽ không để ai lôi cô dâu đi đâu!
Gã cười mỉm, lại bảo :
- May sao bọn họ đều mệt mỏi, tối nay ắt đều đi ngủ sớm cả. Đến tối, nếu có tôi dẫn đường thì dù Tam thiếu gia muốn mang ai đi cũng rất dễ.
Tạ Hiểu Phong đăm đăm nhìn gã lạnh lùng bảo :
- Sao đối với việc này ngươi lại sốt sắng thế?
Trúc Diệp Thanh thở dài bảo :
- Ấn tượng của tôi đối với cô bé nhà Miêu Tử vốn không hay, “chú em” là con một của phu nhân, nếu đám cưới này thành tôi sợ những ngày sau này có sống cũng chẳng yên thân!
Gã nhìn vết thương của Tạ Hiểu Phong nói tiếp :
- Hiện nay tôi sống rất khá, trong thành này ở đâu có thầy lang giỏi mà tôi chẳng biết, ở đâu có rượu ngon tôi cũng biết hết!
Đêm.
Hoa Thiếu Khôn lặng lẽ từ trên giường khoác áo trở dậy, lặng lẽ đẩy cửa ra đi. Tạ Phụng Hoàng cũng đâu có ngủ, nhưng cũng không gọi ông ta hỏi xem định đi đâu.
Bà ta hiểu tâm tình của chồng. Bà biết chồng mình nhất định muốn đi một mình cô đơn, mấy năm lại đây tuy họ ít ăn ở với nhau như hôm nay, nhưng mỗi lần ông đều cố gắng làm cho bà cảm thấy thỏa mãn khoái lạc, nhất là đêm nay ông đối xử với bà sao mà âu yếm cứ như ngày mới cưới.
Rõ ràng ông là người chồng tốt, làm hết trách nhiệm của người chồng. Đối với một ông già ngoài sáu mươi xuân đó không phải là chuyện dễ dàng.
Nhìn theo cái bóng cao to cường tráng đi ra lòng bà thấy tràn trề âu yếm chỉ mong sao mình sẽ làm hết trách nhiệm của người vợ để ông sống thêm ít năm nữa, sống mấy năm toàn những tháng ngày khoái lạc và bình yên, quên mọi thứ ơn oán giang hồ, quên Tạ Hiểu Phong, quên cái trận đánh trên dốc núi... Bà chỉ hy vọng khi quay về, ông có thể quên đi hết cả, còn bà cũng chẳng mong phải nhớ đến quá nhiều những việc vẩn vơ đó... Sau đó cứ thế bà ngủ thiếp đi trong cơn mơ mơ màng màng, ngủ rất lâu mà Hoa Thiếu Khôn vẫn chẳng thấy về.
Sân vườn rộng bát ngát, yên tĩnh và tăm tối.
Hoa Thiếu Khôn ngồi trong đình lục giác ở ngoài cầu “Chín Khúc”. Ông ta ngồi vậy đã rất lâu. Trải qua một lần gối chăn ân ái khoái lạc vô hạn ông mãi không ngủ được, ông không làm sao quên được trận đánh trên dốc núi và lòng ông chỉ tràn đầy xấu hổ và đau khổ.
Đêm càng khuya, khi ông định quay trở về phòng thì ông thấy có một bóng người đi lướt sau đá núi trên vai như đang vác một người thì phải. Khi ông đuổi tới nơi thì chẳng thấy gì nữa. Nhưng ông nghe thấy trong hòn núi giả có người thì thầm nói chuyện, dường như tiếng Trúc Diệp Thanh thì phải :
- Giờ thì ngươi đã tin chưa? Người mà ông ấy bắt đi là “cô bé” đấy!
Giọng của Trúc Diệp Thanh đầy vẻ khích bác :
- Tối hôm mẹ ngươi đính hôn, ông ta đã dẫn dụ mẹ ngươi đi. Tối nay đến lượt ngươi đính hôn, ông ta lại bắt vợ ngươi đi. Thật đến ta cũng không hiểu nổi sao ông ta có thể làm những thứ chuyện như vậy được!
Một giọng thanh niên khác đột nhiên giận dữ quát :
- Im mồm!
Chàng thanh niên này dĩ nhiên là “chú em”.
Trúc Diệp Thanh đâu có chịu “im mồm”, gã nói tiếp :
- Ta nghĩ họ bây giờ ắt trở về nhà cũ của “cô bé”, nơi ấy tuy cũ nát nhưng rất tĩnh mịch lại không ai biết để tới đó mà tìm họ. Tốt nhất là ngươi chẳng nên đi, vì...
Gã không nói hết câu. Từ hòn núi giả có một bóng người vút ra như tên bắn. May sao lúc ấy Hoa Thiếu Khôn đã nhảy lên ngọn núi giả, nằm phục trên đỉnh. Ông ta nhận ra người đó là “chú em”, lại nhìn thấy một người ra sau đúng là Trúc Diệp Thanh.
Tuy nhiên lúc này ông chưa muốn ra mặt vì ông quyết tâm đào tận gốc trốc tận rễ âm mưu này. Ông quyết tâm làm được một chút gì đó cho Tạ Hiểu Phong.
Trúc Diệp Thanh chắp hai tay sau lưng thủng thẳng mà đi, chẳng bao lâu cũng đã thấy ánh đèn nơi cửa sổ phòng ngủ của gã.
Gã ở trong một khu sân riêng lẻ cách ngọn núi giả không xa, mé ngoài có mấy trăm ngọn trúc ít vồng hoa cúc.
Trong phòng ngủ vẫn còn đèn, nhất định Tử Linh đang đợi gã. Hôm nay mọi việc xảy ra đều thuận lợi, giờ gã có quyền hưởng thụ một đêm khoái lạc mà trước nhất phải uống chút rượu đã.
Cửa không khóa. Người ở đây không cần khóa, khóa ở đây không cần dùng.
Gã có thể nghĩ trước là Tử Linh giờ đang khỏa thân nằm trong chăn đợi gã, ai ngờ vào trong phòng lại thấy còn có người khác.
Cừu Nhị đang ngồi chờ gã.
Trước đèn có bình rượu, rượu đã uống cạn, rõ ràng Cừu Nhị đã uống không ít và đợi chắc đã lâu. Ngồi bên cạnh lão rót rượu là Tử Linh.
ả ta không khỏa thân, có mặc quần áo mà mặc đến hai lớp. Có điều tuy mặc đến hai lớp nhưng vẫn quá mỏng, chỉ bằng một màn sương.
Trúc Diệp Thanh cười :
- Thật không ngờ Cừu Nhị tiên sinh mà cũng biết ăn chơi hưởng thụ!
Cừu Nhị đặt chén xuống bảo :
- Chỉ tiếc đây lại là rượu của ngươi, đàn bà của ngươi! Giờ ngươi đã trở về, có thể tùy ý thu hồi lại!
Trúc Diệp Thanh bảo :
- Bất tất!
Cừu Nhị hỏi lại :
- Bất tất?
Trúc Diệp Thanh mỉm cười bảo :
- Giờ rượu đang của lão, đàn bà cũng của lão, lão cứ việc nán lại hưởng thụ, không có gì trở ngại đâu!
Cừu Nhị hỏi :
- Thế còn ngươi?
Trúc Diệp Thanh đáp :
- Ta đi!
Gã có vẻ nói thật, bảo đi là đi ngay.
Cừu Nhị nhìn theo gã, mắt lộ đầy vẻ kinh ngạc và hoài nghi. Đợi gã sắp bước qua cửa lão chợt cao giọng bảo :
- Đợi chút đã!
Trúc Diệp Thanh dừng bước hỏi :
- Lão còn muốn gì nữa ư?
Cừu Nhị bảo :
- Muốn hỏi ngươi một câu!
Trúc Diệp Thanh quay lại, đứng đối mặt, đợi lão hỏi.
Cừu Nhị thở dài bảo :
- Có mấy lời đáng lẽ ta không nên hỏi, nhưng thực ra ta đang rất muốn biết ngươi là ai? Trong lòng đang âm mưu gì?
Trúc Diệp Thanh lại cười, mắt tít lại và nói ngay :
- Tôi chỉ là kẻ thích kết giao bè bạn, rất muốn làm bạn với lão!
Cừu Nhị cũng cười tít. Nét mặt lão đang cười bỗng nheo mắt hỏi độp một câu :
- Bạn bè của ngươi cũng kể cả mấy người bị ngươi bán đứng nữa chứ?
Trúc Diệp Thanh trả lời lửng lơ :
- Lão nói cái gì? Tôi nghe chẳng hiểu gì cả!
Cừu Nhị lạnh lùng bảo :
- Ngươi cần phải hiểu, chỉ vì cơ hồ đến ta cũng bị ngươi bán đứng một lần
Không để Trúc Diệp Thanh kịp mở miệng, Cừu Nhị đã nói :
- Hắc Sát vốn là bạn ngươi thế mà ngươi thuê Mao Nhất Vân giết họ, Đơn Diệc Phi, Liễu Khô Trúc, Cao Quý Thần Tiên Thủ và cả lão hòa thượng dựa theo kế hoạch ban đầu đến tiếp ứng kịp thời. Mao Nhất Vân đáng lẽ không chết thế mà ngươi cố ý trì hoãn không chịu báo tin sớm chỉ vì ngươi cố ý mượn tay Tạ Hiểu Phong giết Mao Nhất Vân!
Trúc Diệp Thanh không chối cũng không cãi, lẳng lặng vác một cái ghế tới, ngồi nghe. Cừu Nhị nói tiếp :
- Chú em
Vốn cũng là bạn của ngươi, ngươi lại đem gã nộp cho Tạ Hiểu Phong. Cứ cho là Tạ Hiểu Phong không nỡ giết gã, nhưng chỉ sợ gã đập đầu tự tử mà chết vì thấy người sắp làm vợ mình bị người cướp đi. Cơn tức ấy trừ ngươi ra còn ai có thể chịu nổi?
Bàn tay lão vớ lấy cán cây kiếm để trên bàn :
- Chính vì vậy ta mới đặc biệt phải tới đây hỏi ngươi là đến khi nào ngươi bán rẻ ta, mà bán ta cho ai?
Trúc Diệp Thanh lại cười, vừa cười vừa đứng dậy đối mặt với cửa sổ bảo :
- Ở ngoài sương gió lạnh lẽo, Hoa tiên sinh đã tới sao không mời vào đây uống chén rượu cho ấm!
Cửa sổ không động nhưng cửa ra vào không có gió mà mở toang. Rất lâu sau, Hoa Thiếu Khôn mới chầm chậm bước vào.
Bốn chục năm qua ông ta đã thân trải trăm trận đánh, bị người ám toán không biết bao nhiên lần. Thế mà ông ta còn sống đến giờ chỉ vì xưa nay ông ta vốn là người cẩn thận tinh tế. Hoa Thiếu Khôn lạnh lùng nhìn Trúc Diệp Thanh bảo :
- Đáng ra ta không nên tới nhưng giờ đã tới rồi, những lời lẽ vừa rồi đáng ra ta không nên nghe nhưng cũng nghe thấy rồi, vì vậy ta cũng muốn hỏi ngươi, thật tình ngươi là hạng người nào? Trong bụng có âm mưu gì?
Trúc Diệp Thanh mỉm cười bảo :
- Tôi biết Hoa tiên sinh tối nay trằn trọc không ngủ được, chắc chắn là vì nhớ đến trận đánh ban ngày vì vậy đã mạn phép chuẩn bị sẵn ít rượu ngon để mời Hoa tiên sinh giải buồn tiêu sầu!
Gã không trả lời câu hỏi cứ như không nghe thấy Hoa Thiếu Khôn vừa nói gì, gã chỉ hời hợt vài câu mà hất được trái núi cháy bỏng trên đầu đi chỗ khác.

loading...
Hồi trước Hồi sau